Gordon E. Slethaug
Những năm gần đây, đã có một số bài báo và chuyên luận được xuất bản quan niệm sự chơi (play) không chỉ như một “diễn ngôn lý thuyết” mà còn như “một lĩnh vực nghiên cứu khoa học, dần dần trải rộng trong thể kỷ của chúng ta… lan đến cả sinh học, phong tục học, động vật học, nhân chủng học, xã hội học, tâm lý học, giáo dục, kinh tế, khoa học chính trị, chiến tranh hiện đại, điều khiển học, thống kê học, vật lý, toán học và triết học khoa học” (Spariosu, Dionysus Reborn). Dĩ nhiên, chơi không phải là khái niệm mới, song những nghiên cứu này đã kết tinh thành một khuynh hướng vẫn đang tiếp tục phát triển từ 200 năm qua, theo đó, sự chơi được nhìn nhận như là nhân tố ảnh hưởng mạnh đến hoạt động và suy nghĩ của người trưởng thành theo một cách tích cực.
Mặc dù phạm vi ý nghĩa và cách sử dụng từ “chơi” không phải là vô hạn, bảng liệt kê của Spariosu cho thấy khái niệm này có thể thích ứng với lý thuyết văn học đến mức độ nào trong khi vượt xa khỏi phạm vi của lĩnh vực này. Tóm lại, nếu sự chơi, với tư cách là một thuật ngữ, có thể phần nào khá sáng rõ thì định nghĩa về nó và quan niệm về chức năng của nó lại phụ thuộc vào các thời kỳ lịch sử, cũng như phụ thuộc vào từng nhà văn cụ thể và nguyên tắc nghệ thuật của họ. Đọc tiếp





PHẢN HỒI, BÌNH LUẬN MỚI