Phạm Thành Hưng
Xoay quanh vấn đề vị trí, chức năng của văn học trong thời kỳ phát triển mạnh mẽ của công nghệ truyền thông hiện nay, có nhiều ý kiến cho rằng văn học đang bị hụt hơi, đuối sức dần trong cuộc chạy đua với báo chí và các phương tiện truyền thông đại chúng. Cũng có ý kiến cho rằng, văn học có con đường riêng của nó, chẳng cần cạnh tranh với loại hình ý thức nào hết, sức mạnh của văn học thể hiện chính trong sự dửng dưng của nó trước mọi cuộc đua. Về vấn đề này, các ý kiến bình luận và kết quả điều tra xã hội học rất khác nhau, song một thực tế ai cũng thấy là, bản thân nhà văn, người cầm bút, tự giác hay bất tự giác đều đang phải “hành nghề” trong sự thách đố của các điều kiện truyền thông hiện đại. Vậy chỗ đứng của nhà văn trong quá trình truyền thông và trong đời sống văn học nói riêng có gì biến động? Trả lời câu hỏi này, chúng tôi nghĩ, cũng là một dịp trở lại những vấn đề có tính nguyên lý của lý luận văn học và tự điều chỉnh quan niệm của mình về giảng dạy và nghiên cứu văn học.





PHẢN HỒI, BÌNH LUẬN MỚI