Recent Articles

Kể chuyện mình Một vài điều trong cuộc sanh hoạt của tôi tại nhà trường (dịch của Eroshenko)

Bây giờ nói thêm mấy câu nữa để kết cái bài ngắn nầy: Xem như vậy thì những điều “ban đêm” dạy bảo cho tôi, điều thứ nhứt là sự nghi ngờ, nghi ngờ hết thảy mọi việc và mọi người. Nó dạy cho tôi chớ có tin lời thầy giáo chúng tôi, nó lại dạy cho tôi chớ có tin và nghe theo mạng lịnh của mọi kẻ cầm quyền. Bất kỳ việc gì, tôi đều không tin; hết thảy mọi kẻ cầm quyền, tôi đều nghi ngờ. Tôi đối với “sự lành của thần” và “sự dữ của ma” đều nghi ngờ một thể; đối với mọi chánh phủ, và hết thảy xã hội nào tin cậy chánh phủ, cũng đều không tin một thể. Song le kẻ mù khác, thì “ban đêm” lại dạy cho họ coi hết thảy mọi sự là lẽ thật, dạy cho họ ai nấy đều giữ bổn phận mình.

Ba kiểu nhà phê bình hiện đại

Một số người cho phê bình của Hoài Thanh trước 1945 là ấn tượng chủ nghĩa, song tôi lại nghĩ ở sự thụ cảm nghệ thuật của ông và của những phê bình thuộc mẫu bình giải văn học nói chung có nhiều yếu tố của phê bình văn học truyền thống phương Đông. Tất nhiên nó được thể hiện theo “lối văn Tây”. Có cảm giác rằng từ bài phê bình Truyện Kiều của Hoài Thanh ngược dòng lên qua những bài viết cũng về Truyện Kiều của Nhất Linh, Vũ Đình Long… rồi Mộng Liên Đường chủ nhân, dường như không có sự ngắt quãng nào