Recent Articles

Đường vào ký hiệu học nghệ thuật*

Kí hiệu học của Lotman, như vậy, coi văn bản gần như là một cơ thể sống, và việc nghiên cứu văn bản là có “một ý nghĩa khoa học phổ quát”. Tác giả đã chọn được một hành ngôn của văn bản của mình; sự giải mã văn bản gợi ra một thông tin càng lớn hơn thế vì nó càng khó hơn. Văn bản “thuộc về hai (hoặc nhiều) hành ngôn đồng thời”, và nó cũng có thể cưỡng bức những chuẩn mực cấu trúc có sẵn. Với những văn bản chỉ có một chức năng, thì tác giả có thể biến đổi nó, như Dostoievski đã làm với cấu trúc của tiểu thuyết trinh thám, như nhà thơ với văn xuôi và ngược lại.

Bài thơ “Những con mèo” của Baudelaire (phần 2/2)

Bằng sự dao động đột ngột về giọng, về chủ đề, khổ 2 câu đã hoàn thành cái chức năng không phải là không gợi nên chức năng chuyển giọng trong sáng tác âm nhạc. Mục đích của sự chuyển giọng này là giải quyết sự đối lập hàm ẩn hay tường minh ngay từ đầu bài thơ, giữa biện pháp ẩn dụ và biện pháp hoán dụ.

Bài thơ “Những con mèo” của Baudelaire (phần 1/2)

Từng khổ 4 câu và 3 câu đều ra sức gán cho những con mèo sự đồng nhất hoá mới. Nhưng nếu khổ 4 câu thứ nhất gắn những con mèo với hai loại thân phận con người, thì bằng vào lòng kiêu hãnh, chúng đã gạt bỏ được sự đồng nhất hoá mới được nêu lên trong khổ 4 câu thứ hai, ở đây chúng được gắn với thân vật loài vật: thân phận của những con tuấn mã được đặt trong cái khung huyền thoại. Trong suốt bài thơ, đây là sự tương đương duy nhất bị loại bỏ.