Recent Articles

Trần thuật học như là khoa học phân tích diễn ngôn trần thuật (phần 8/8)

Tổ chức trần thuật hai giọng như thế chiếm ưu thế trong suốt cả thiên truyện. Trong những trường hợp hiếm hoi, khi người kể chuyện “trích dẫn” lời trực tiếp của nhân vật trung tâm, nó không bị phân định ranh giới giọng điệu hoá với giọng riêng của nó. Nói cách khác, việc “chuyển tải sự kiện” giao tiếp được văn bản này thực hiện chủ yếu dưới hình thức lời bán trực tiếp, bằng cách mô phỏng sự “tri nhận” trực tiếp cái đang diễn ra. Trong số đó, có cả việc sau cái chết của giáo chủ Peter, khi, như chúng tôi đã chỉ ra, bề ngoài, điểm nhìn của nhân vật vắng mặt vẫn tiếp tục quyết định cái nhìn vào thế giới được trần thuật. Giọng của nhân vật vẫn được trần thuật vẫn tiếp tục duy trì cũng ở mức độ tương tự như vậy.

Trần thuật học như là khoa học phân tích diễn ngôn trần thuật (phần 7)

Trình tự các khuôn hình của tụ tiêu thể hiện một điểm nhìn nào đó, hoặc chính xác hơn, cấu hình của các điểm nhìn xuất hiện trong văn bản là khía cạnh khăng khít và tối quan trọng của sự trần thuật hóa phát ngôn. V. Smid hoàn toàn có lí khi nhấn mạnh: “Không có điểm nhìn thì không có câu chuyện. Bản thân câu chuyện tự nó không thể tồn tại trước khi áp dụng “điểm nhìn” hoặc “phối cảnh” vào vật liệu trần thuật. Câu chuyện được tạo ra chủ yếu bằng sự lựa chọn các yếu tố riêng lẻ từ tập hợp yếu tố mà về nguyên tắc là vô tận vốn có của các sự kiện”

Về nội dung và cấu trúc của khái niệm văn học nghệ thuật

Nếu xem văn học nghệ thuật như là một tổng số các văn bản(1), thì trước hết phải nhận thấy rằng các văn bản ấy sẽ chỉ là một bộ phận trong hệ thống chung của văn hóa. Sự tồn tại của các văn bản nghệ thuật phải hiểu đồng thời với sự hiện diện của các văn bản phi nghệ thuật và cái tập thể người sử dụng các văn bản đó và biết cách phân biệt chúng. Sự dao động tất yếu trong các trường hợp đường biên chỉ củng cố thêm cho nguyên tắc: Khi ta lưỡng lự không biết xếp loài tiên cá vào loài cá hay vào loại phụ nữ, hay xếp thơ tự do vào loại thơ hay vào loại văn xuôi, thì trước đó chúng ta đã xuất phát từ cách phân loại như là cái có sẵn. Với ý nghĩa này, quan niệm về văn học có trước (về mặt logic, chứ không phải về mặt lịch sử) văn học.