Recent Articles

Văn bản – liên văn bản – lý thuyết liên văn bản

Với lí thuyết về tính liên văn bản, bản thân liên văn bản không phải là tập hợp những đoạn trích “nhỏ”, những dẫn liệu, hồi ức hỗn độn, mơ hồ, mà là không gian hội tụ của nhữngtrích dẫn đủ mọi kiểu. Đoạn trích, kết dán các đoạn trích… chỉ là trường hợp cá biệt của trích dẫn mà đối tượng của nó không phải là những lời, những câu, những đoạn riêng lẻ được vay mượn từ những văn bản khác, mà là bản thân các văn bản mà tổng thể của chúng sẽ tạo thành trường văn học.

Diễn ngôn và văn bản – vấn đề định nghĩa

Quan niệm của chúng tôi về văn bản như là một giai đoạn trung gian có sự liên kết (và cả toàn thể) nội tại, tĩnh tại của diễn ngôn, cho phép định nghĩa nó như một chuỗi liên tục kéo dài nhất định các kí hiệu ngôn ngữ nằm giữa hai điểm dừng của giao tiếp. Cách tiếp cận này làm cho văn bản gần với lời phát ngôn và bỏ qua sự khác biệt giữa hình thức viết và nói rất quan trọng đối với sự phân tích ngôn ngữ một cách tĩnh tại. Cách tiếp cận động cho phép trả lời câu hỏi quan trọng đối với ngữ học văn bản về các đơn vị nghiên cứu: văn bản là sản phẩm của diễn ngôn nhất định chừng nào người phát và người nhận chưa ngừng cuộc giao tiếp

Khái niệm diễn ngôn trong nghiên cứu văn học hôm nay

Thời gian gần đây khái niệm diễn ngôn đẫ xuất hiện rất nhiều trong các bài nghiên cứu đủ loại, nhiều đến mức không sao có thể định nghĩa thông suốt hết. Đã có rất nhiều định nghĩa về diễn ngôn, theo các góc độ khác nhau, ngôn ngữ, văn hóa, song về lí luận văn hoc thì còn rất ít.… Nhiều định nghĩa được đưa ra trong cuốn sách Diễn ngôn học ở Nga năm 2006, hoàn toàn không thấy vấn đề văn học.[1] Nhiều nhà khoa học xác nhận đó là khái niệm còn bỏ ngỏ, mỗi người nghiên cứu sử dụng theo cách hiểu riêng, nhưng phần nhiều đi theo ngữ học và văn hóa học. Vì thế, mặc dù văn học rất hấp dẫn, trong bài viết này tôi muốn lưu ý đến diễn ngôn trong nghiên cứu văn học.