Recent Articles

Nhạc điệu câu thơ trữ tình Nga – những vấn đề phương pháp luận

Nhiệm vụ chính của công trình này là chỉ ra, rằng trong tác phẩm trữ tình, điệu ca, hay sự du dương là một cái gì đó rất đặc thù và hoàn toàn có thật, rằng có thể quan sát và nghiên cứu mà không cần viện tới ẩn dụ. Do đó, tôi sẽ thay đổi cách phân chia trên đại cục, nhưng vẫn cố duy trì sự thống nhất trong nguyên tắc của nó. Từ giác độ hình thái học thuần tuý, trữ tình có đặc điểm riêng ở ngữ điệu lời nói. Một bài thơ trữ tình có thể vừa mô tả, vừa trần thuật, vừa đối thoại, nhưng khác với tự sự và kịch, bao giờ nó cũng có một “ngữ điệu” trữ tình riêng biệt.  Ngữ điệu trữ tình ấy là một cái gì đấy hoàn toàn xác định và cực kì quan trọng ở bình diện ngữ nghĩa. Không phải ngẫu nhiên, các diễn viên đọc diễn cảm chuyên nghiệp, nếu được đào tạo đọc theo ngữ điệu của kịch, họ không thể đọc tác phẩm trữ tình thuần tuý

Lacan và phân tâm học cấu trúc

Có thể thấy rằng phê bình phân tâm học có tính cấu trúc đã đi xa hơn sự diễn giải về một văn bản cụ thể. Nó mở lối vào một diễn ngôn rộng hơn, với những mối liên quan có tính triết học mà người sáng lập ra phân tâm học đã không thể hình dung. Những nhà xét lại và những người theo sau nhiều thành phần bận rộn gắn kết sự lấy cắp bức thư của ông ta với sự nhận thức mang tính phân tâm học kì lạ mà ông gọi là “Nachträglichkeit”. Và cách đối xử của Lacan với câu chuyện của Poe cũng là một ví dụ của điều này. Với việc đọc phân tâm học mới của ông, ông đã tạo ra sự đóng góp với việc hiểu các văn bản văn chương. Vì phân tích của ông là về diễn giải, không có nghĩa rằng nó không phải là sự diễn giải. Một điều có thể tranh luận rằng Poe có vài lý do để cảm thấy hàm ơn Lacan, vì ông đã chỉ ra rằng câu chuyện của Poe có một tính phổ biến mà chính Poe có thể không nhận ra. Một điều mà Poe mơ cũng không thấy, nói một cách văn vẻ, rằng câu chuyện của ông ta một ngày sẽ trở thành một cảnh quan trọng cho tranh luận siêu – phê bình (meta -critical debate). Có thể, nếu bây giờ được lựa chọn, ông sẽ chọn tư cách này thay vì làm một nhà thơ điển phạm thông thường.

Phân tâm học và văn học

Các nhà thơ và các nhà tiểu thuyết là những đồng minh quý báu của chúng ta, và các bằng chứng của họ phải được đánh giá thật cao, bởi lẽ giữa lưng chừng thinh  không họ biết được nhiều điều mà túi khôn học đường của chúng ta còn chưa dám mơ tới. Về kiến thức tâm lý, họ là bậc thầy của chúng ta, những kẻ tầm thường, bởi họ đã đắm mình trong những mạch nguồn nơi chúng ta còn chưa đưa khoa học lại gần được”. (S.FREUD, DRG, 127)