Recent Articles

Cái chết như là vấn đề của truyện kể

Thứ nhất – trong phạm vi hiện thực – cái chết của con người gắn với vai trò tạo nghĩa đặc biệt. Thứ hai, trong lĩnh vực nghệ thuật – nó tạo thành vai trò ưu tiên của cái mở đầu và cái kết thúc, nhất là cái kết thúc. Trường hợp cố ý từ chối kết thúc – chẳng hạn trong Evgenii Onegin đã nhấn mạnh đến quy luật này. Quá trình suy nghĩ bình thường về hiện thực gắn liền với việc gán cho hiện thực những đoạn cắt rời, nhất là trong truyện kể, đó là những đoạn nối liền với khái niệm kết thúc và mở đầu.

Lý luận dịch thuật hậu thực dân

Dưới ngữ cảnh hậu thực dân, dịch thuật còn có tác dụng tích cực trong quá trình phản kháng sự thống trị của thực dân. Thuyết “dịch lại” của Tejaswini Ninanjara nói rõ hơn về vấn đề này. Tejaswini Niranjana cho rằng, “dịch lại” trở thành một loại phương pháp mới, là sự dịch lại hoàn toàn của người Ấn Độ và những dân tộc bị áp bức khác, từ đó tiến thêm một bước vào quá trình phi thực dân hóa. Tuy nhiên, phương pháp này không hoàn toàn xóa bỏ ảnh hưởng của kẻ  thực dân trong văn hóa ở thuộc địa, mà chỉ là sự chuyển hóa lại để làm yếu đi ảnh hưởng của chủ nghĩa thực dân. Niranjana cho rằng phương pháp hữu hiệu nhất đối với chủ nghĩa thực dân và tàn dư của nó chính là chủ nghĩa dân tộc và chủ nghĩa bản địa. Những gì trong trong lí luận khai sáng thuộc địa của thực dân vốn bị cho là tiêu cực ở thuộc địa thì gần đây đã được phục vị lại. Những cái mà trước đây đối với kẻ xâm lược là mông muội, nguyên thủy, mê tín, thì hiện nay lại được xem là cắm rễ trong tôn giáo, trong truyền thống của văn hóa bản địa. Do đó Tejaswini Niranjana muốn định vị lại vị trí của dịch thuật, đem dịch thuật trở thành một nơi kháng cự và chuyển hóa. 

Suy ngẫm về phương pháp luận nghiên cứu văn học

Một trong những đặc thù lạ lùng, nhưng thường xuyên bộc lộ, của tình hình phương pháp luận hiện nay là các lời phê phán chống lại những phương pháp cấu trúc – ký hiệu học, phần lớn đều dựa vào những lý lẽ mà một thời lịch sử tinh thần đã nêu lên để chống lại thuyết thực chứng. Giữa nhiều tội trạng khác, họ lên án ký hiệu học cấu trúc và những khảo sát theo xu hướng ngôn ngữ học hoặc khoa học trao đổi thông tin là áp đặt các phương pháp khoa học lên đối tượng của khoa học văn học. Sự hiểu lầm này có nguyên do là trong ý thức của ngay cả một công chúng trong ngành tương đối rộng cũng nghĩ về chủ nghĩa cấu trúc và ký hiệu học như một cái gì được quy định bởi những khẩu ngữ nhắc đi nhắc lại đã đến nhàm chán trong các bài viết để tuyên truyền – “tính chuẩn xác”, “sự chính xác”, “tính khoa học”, “sự mô tả”, “chủ nghĩa thực nghiệm”, “các phương pháp toán học”, “thống kê học”, “đo lường”, v.v…