Recent Articles

Phê bình văn học

Phê bình văn học còn chưa là một thể loại theo nghĩa đen của từ này. Nó không có gì giống kịch hoặc tiểu thuyết, hay nói đúng hơn, nó đối lập với các thể loại khác và là tiêu chuẩn nhận thức thẩm mỹ và đánh giá của các thể loại đó. Chính vì thế mà không có một thể loại nào vừa ít rõ ràng, vừa nhiều sai lầm và hay phải chịu những biến đổi sâu sắc hơn nó.

Tổng quan văn học so sánh

VHSS với tư cách một thuật ngữ đã nổi lên qua những tranh cãi sôi nổi, cả ủng hộ và phản đối. Ngay từ 1930, Benedetto Croce đã cho rằng VHSS không phải là một thực thể khi ông khinh khỉnh gạt bỏ ý kiến coi nó như một bộ môn riêng biệt. Ông bàn lại cách xác định VHSS như là sự khai thác “những thăng trầm, những biến đổi, những phát triển và những khác biệt tương hỗ” của các chủ đề và các ý tưởng văn học qua các nền văn học và kết luận rằng “không có nghiên cứu nào vô vị hơn là những nghiên cứu kiểu như thế”. Kiểu công việc đó, Croce nhấn mạnh, có thể xếp vào “phạm trù uyên bác một cách thuần túy và giản đơn”. Thay cho một cái gì đó gọi là VHSS, ông gợi ý rằng đối tượng nghiên cứu riêng nên là lịch sử văn học:

Lotman và chủ nghĩa Mác

Khi Lotman viết về lịch sử văn học, thì điều vừa nói ở trên lộ ra ít hơn. Có thể chấp nhận là Radisev dẫu sao vẫn là nhân vật ưu tú, tạm thời bưng tai nhắm mắt trước những phương pháp được sử dụng để chứng minh điều đó. Nhưng khi Lotman bắt đầu viết về lý thuyết, thì sự khó chịu của đám nửa mùa bộc lộ ra mặt. Bước ngoặt được đánh dấu bằng ba cuốn sách dành cho phạm vi độc giả ngày càng rộng hơn: Các bài giảng về thi pháp cấu trúc (1964), Cấu trúc văn bản nghệ thuật (1970) và Phân tích văn bản thơ (1972).