Recent Articles

Phê bình nữ quyền (phần 2/2)

Với phác thảo của chúng tôi về thuyết nữ quyền và lí thuyết văn học nữ quyền, tôi hi vọng đã gợi ý được phạm vi và sự đa dạng trong những cách tiếp cận đã từng tiến triển trong những năm gần đây. Nó đã chứng tỏ là khó cho những nhà nữ quyền phát triển lí thuyết mà không vận dụng tới những lí thuyết gia đàn ông. Một vài phụ nữ biện luận rằng một lí thuyết nữ quyền đầy đủ chỉ có thể nảy sinh từ bên trong kinh nghiệm đàn bà, hay từ vô thức của họ; đàn bà phải sinh sản ra ngôn ngữ riêng của họ, và vũ trụ nhận thức của riêng họ, nó có thể không tỏ ra hợp lí với đàn ông. Tuy nhiên, Hélène Cixous, là nhà tiên tri của Ngôn từ đàn bà, rút ra một cách ý nghĩa dựa trên những lí thuyết của Barthes và Lacan.

Nhà ký hiệu học Umberto Eco với lý thuyết về tác phẩm mở

 Những văn bản được gọi là “mở” chỉ phát huy tối đa hiệu quả của chúng khi mỗi một sự diễn giải lại được hô ứng bởi những sự diễn giải khác và ngược lại. Ông cho rằng một tác giả có thể nhìn thấy trước một độc giả lý tưởng có khả năng làm chủ các mã khác nhau và ham muốn làm việc với văn bản như là với một mê cung các vấn đề. Nhưng cuối cùng thì điều quan trọng không phải là bản thân các vấn đề mà là cái cấu trúc giống mê cung của văn bản. Bạn không thể sử dụng văn bản như bạn muốn, mà chỉ như văn bản muốn bạn sử dụng nó. “Một văn bản mở, cho dù được ‘mở’ đến đâu, thì nó cũng không thể chấp nhận bất cứ một sự diễn giải nào” – Eco đã tuyên bố như vậy

Đằng sau văn bản: Mấy ghi chú về phông triết học của ký hiệu học Tartu

Chúng nhắm tới một mục đích khác: đặt hệ hình quan niệm của Trường phái Tartu vào một viễn tượng triết học nào đó. Sở dĩ việc xác định viễn tượng ấy trở thành công việc không hề đơn giản là do thái độ đối với triết học của người đặt nền móng cho trường phái ấy. Trong những cuộc trò chuyện tâm tình, ông thường quả quyết, trong thời đại của chúng ta, triết học chuyên nghiệp là cái đã lỗi thời (ấy là ông nói về triết học phương Tây, còn nói về triết học xô viết, chỉ là trò vô nghĩa).