Recent Articles

Về bản chất của nghệ thuật

Nghệ thuật cung cấp cho ta cuộc đi trên những con đường mà ta đã không trải qua, tức là những gì đã không xảy ra. Thế mà lịch sử của những điều không xảy ra lại là một lịch sử vĩ đại và rất quan trọng. Nghệ thuật bao giờ cũng là một khả năng thể nghiệm cái chưa bao giờ trải qua: trở về quá khứ, hành động lại và làm lại theo theo cách mới. Nghệ thuật là kinh nghiệm về những điều chưa xảy ra. Hay là kinh nghiệm về những cái có thể xảy ra. Từ xưa, Aristotle đã hiểu được mối liên hệ sâu sắc nhất của nghệ thuật với lĩnh vực của cái khả nhiên. Nhà văn, chẳng hạn, không bao giờ miêu tả toàn bộ nhân vật của mình. 

Những khẳng định của lý thuyết: nghiên cứu văn chương hàn lâm và văn bản Đông Á

Trong Văn học Thế giới là gì, giáo sư Damrosch đã đưa ra một phân tích khéo léo về những hậu quả của dạng thức thứ hai của câu hỏi, cho rằng một bộ phận văn bản nhất định đòi hỏi quá nhiều kiến thức, được bắt rễ quá sâu trong lịch sử của nó khiến mọi thứ có ý nghĩa quan trọng về nó bị mất đi khi nó bước vào “văn học thế giới” và một diễn ngôn toàn cầu về văn học. Khẳng định này thậm chí còn có một dạng thức dân tộc cực đoan hơn – rằng chỉ ai đó từ một quốc gia nhất định thì mới có thể hiểu được văn học của quốc gia đó.

Điểm qua mấy hướng tiếp cận liên văn bản ngoài nước

 Cũng trong bài này, Kristeva đề cập đến Michael Riffaterre – một nhà lý luận có vai trò trọng yếu trong việc phát triển lý thuyết liên văn bản.  Riffaterre chỉ ra rằng sự tương tác giữa người đọc và văn bản là nguồn gốc biện chứng của ý nghĩa.  Văn bản và người đọc tạo nên sự thống nhất cần thiết trong hành động đọc, sự thống nhất mà Riffaterre gọi là “hồi đáp có tính cưỡng bách của người đọc” (compulsory reader response) và “lực dẫn liên văn bản” (intertextual drive).  Tiến trình liên văn bản được miêu tả đồng thời như sự hữu lý hóa và dẫn lực.