Recent Articles

Độ không của lối viết (phần 2)

Tiểu thuyết là một sự Chết; nó biến cuộc sống thành một số phận, kỷ niệm thành một hành vi hữu ích, và độ kéo dài thành một thời gian điều khiển và có nghĩa. Nhưng sự biến đổi đó chỉ có thể hoàn thành trước mắt xã hội. Chính xã hội áp đặt Tiểu thuyết, tức là một phức hợp các ký hiệu, như là siêu nghiệm và như là lịch sử một độ kéo dài. Như vậy chính do tính hiển nhiên trong ý đồ của nó, biểu hiện qua sự sáng rõ của các ký hiệu tiểu thuyết của nó, mà ta nhận ra cái giao ước buộc chặt nhà văn vào xã hội, với tất cả sự trọng thể của nghệ thuật. 

Độ không của lối viết (phần 1)

Như vậy ngôn ngữ nằm ở phía bên này của văn học. Văn phong thì gần như ở bên kia: những hình ảnh, một cách nói, một từ vựng nảy sinh từ cá thể và từ quá khứ của nhà văn và dần dần trở thành những hoạt động tự động của chính nghệ thuật của anh ta. Như thế dưới cái tên gọi là văn phong, hình thành một hành ngôn tự khép kín chỉ bắt nguồn từ trong huyền thoại riêng biệt và bí ẩn của tác giả, trong thế giới hạ vật lý ấy của lời nói, nơi hình thành cặp lứa đầu tiên các từ và các sự vật, nơi định hình dứt khoát những chủ đề ngôn từ lớn của cuộc đời anh ta.

Người kể chuyện và mối quan hệ giữa người kể chuyện với tác giả

Tác giả cố gắng tạo nên một thế giới mà ở đó người kể chuyện có vai trò trần thuật và điều khiển truyện kể. Tuy nhiên, mối quan hệ này trở nên phức tạp hơn khi người kể chuyện được coi là một trong những nhân tố quan trọng biểu đạt tư tưởng của tác giả. Câu hỏi đặt ra là người kể chuyện sẽ đại diện cho nhà văn ở mức độ nào? Để có thể làm sáng tỏ phần nào câu hỏi này, chúng ta phải giải quyết hai vấn đề: 1) Xác định kiểu người kể chuyện, từ đó tìm khoảng cách giữa người kể chuyện và tác giả; và 2) Xác lập vai trò và quyền năng của người kể chuyện trong truyện kể.