Recent Articles

Tu từ học tiểu thuyết – một phương pháp tiếp cận giàu tiềm năng

Từ khi Tu từ học tiểu thuyết ra đời, phương pháp tiếp cận của nó đã ảnh hưởng một cách mạnh mẽ đến các hoạt động nghiên cứu phê bình. Hạt nhân tư tưởng của nó làm lung lay một loạt quan điểm của các nhà nghiên cứu về các vấn đề ngụy biện, chủ ý, diễn giải, và vấn đề chủ nghĩa hiện thực trước mỗi tác phẩm nghệ thuật. Tu từ học len lỏi vào mọi cấp độ tinh vi nhất trong từng văn bản và ở mọi lĩnh vực. Điều quan trọng là độc giả hay người nghiên cứu phải xé bỏ được lớp ngôn từ bề mặt đó và lí giải được các hiện tượng đằng sau nó thông qua các mối quan hệ nội tại văn bản tác phẩm.

Thư gửi một người bạn Nhật

Trong mọi trường hợp, bất chấp vẻ ngoài của nó, giải kiến tạo không phải là một sự phân tích hay phê bình, và khi dịch phải lưu ý đến điều đó. Nó không phải là một sự phân tích, đặc biệt bởi vì sự tháo rời một cấu trúc không phải là sự một thoái hồi về một yếu tố đơn giản, một nguồn gốc bất khả phân ly. Những giá trị này, cũng như giá trị của phân tích, tự chúng đã là những triết tố [philosophèmes] cũng bị giải kiến tạo. Đó cũng không phải là phê phán, theo nghĩa chung hay theo nghĩa của Kant

Giải cấu trúc và khái niệm trì biệt

Derrida đã áp dụng giải kiến tạo luận vào việc nghiên cứu một văn bản nổi tiếng của Platon trong đó các cực đối lập lại được kết hợp với nhau, và theo cách đọc này, “liệu pháp dược, bùa yêu này, cái vừa là phương thuốc vừa là độc dược này đã được đưa vào cơ thể với tất cả tính hai mặt của nó. Vẻ đẹp đó, nét hấp dẫn đó, sức mạnh thôi miên đó có thể lần lượt hoặc đồng thời vừa tốt vừa xấu” (Derrida, Dược học Platon, 1972. Tr. 264).