Recent Articles

Một hình dung tự sự liên loại thể – hay là lược sử sáng tác về đề tài Tam Quốc

Thoại bản, giảng sử về đề tài Tam Quốc thời Tống-Nguyên được xem là cơ sở nền tảng của Tam Quốc Diễn Nghĩa, trong lúc bộ sử Tam Quốc Chí của Trần Thọ (gồm chú giải của Bùi Tùng Chi) được xem là căn cứ trực tiếp của bộ tiểu thuyết. Bên cạnh đó truyền thuyết dân gian về đời Tam Quốc cũng trở thành một nguồn mạch tổng hợp, tham khảo quan trọng.

Văn học phi lý – một loại hình phản kháng đặc biệt của chủ nghĩa hiện đại ( phần 2/2)

Vì không có một cương lĩnh nghệ thuật và một quan điểm cấu trúc thẩm mỹ thống nhất (nghệ thuật của Kafka khác với nghệ thuật của Camus, nghệ thuật văn xuôi phi lý lại khác với nghệ thuật kịch phi lý), cho nên văn học phi lý xét trên cả độ dài lịch sử của nó không thể được coi là một trường phái. Có lẽ chỉ có thể gọi nó là một “loại hình” có chung một đối tượng sáng tác, một quan điểm phi lý, nằm trong một phong trào phản kháng chung của nghệ thuật tiên phong thế kỷ XX

Văn học phi lý – một loại hình phản kháng đặc biệt của chủ nghĩa hiện đại ( phần 1/2)

Trong những tác phẩm cuối cùng của mình, Adamov đã quay về với chủ nghĩa hiện thực. Harold Pinter (nhà soạn kịch người Anh, sinh năm 1930) quay về với kịch cổ điển trong “Những cặp tình nhân” (1963), Edward Albee (nhà soạn kịch người Mỹ, sinh năm 1928, ba lần đoạt giải thưởng Pulitzer) giới thiệu một vở kịch mang tính chất của chủ nghĩa hiện thực tâm lý mới: “Ai sợ Virginia Woolf?” Âu đó cũng là quy luật chung của những hiện tượng phát triển cực đoan. Sau kịch phi lý, văn học phi lý gần như không có các “đệ tử” tiêu biểu nữa, có chăng chỉ còn vang vọng những dư âm.