Recent Articles

Tản mạn về mấy cách tân nghệ thuật trong truyện ngắn Nam Cao

Đó là gì, nếu không phải là chủ nghĩa nhân đạo cao cả và chủ nghĩa hiện thực chân chính tất yếu dẫn tới sự phá vỡ mọi khuôn phép và luật lệ. Nam Cao đã tìm tới loại sự kiện “vô sinh”, “hữu nhân vô quả”, loại “hoa điếc” của đời sống để tổ chức thành truyện kể. Ông đem sự kiện mang biến cố thả vào vào dòng chảy của những cái ngẫu nhiên, đưa cái kết cục truyện kể trở về trạng thái cân bằng tiền biến cố

Biểu tượng miệng trong thơ Hàn Mặc Tử

Miệng, tự thân nó có những giá trị thẩm mĩ riêng mà khó hình ảnh – biểu tượng nào thay thế được. Nó là một hiện thân của vẻ đẹp nhục thể, lối giải thoát tức thời cho “hồn” thi sĩ đang chìm trong cơn đau mộng mị, nhưng hơn hết nó là biểu hiện cho những khát khao về tình yêu, khát khao khỏa lấp nỗi trống trải và làm mờ đi nỗi tuyệt vọng đang bủa vây quanh ông. Tuy nhiên, với tư cách là một biểu tượng trùng phức, miệng luôn mang chứa trong nó nhiều lớp nghĩa phức tạp, mơ hồ, không dễ hiểu, thậm chí có thể đầy mâu thuẫn, trái ngược

Âm thanh của trí tưởng tượng

Đặt trong bối cảnh thơ Việt những năm hậu chiến và đầu Đổi mới, Nguyễn Quang Thiều đã thực sự tạo nên một cuộc bung phá quyết liệt trong tư duy sáng tạo. Nhà thơ đã “gọi tên linh hồn đất/ Bằng cách gieo âm tiết của riêng mình”. Và khi ông cất giọng, trường lực của tiếng thơ “khàn và vang dội” ấy (theo cách ông nói về J. Brodsky) thực sự đã tạo nên một tiếng rền mạnh mẽ trên thi đàn thơ Việt đương đại.