Recent Articles

Văn học và văn hoá truyền thống

Văn hoá không bao giờ là một hiện tượng thuần nhất. Sự đan xen văn hoá có khi dẫn đến sự pha tạp, trộn lẫn, nhưng cũng có thể dẫn đến sự kết tinh, chưng cất nên những giá trị mới. Về mặt thời gian, khi cái cũ chưa bàn giao cho cái mới, văn học có thể là nơi hội tụ của những tìm tòi cho sự chuẩn bị chuyển tiếp thời đại. Còn về mặt không gian, khi một địa bàn trở thành ngả ba đường của sự giao lưu văn hoá, thì văn học có thể là nơi hoà giải của những xung đột tinh thần, nhằm tìm một tiếng nói cho sự chung sống giữa các nhóm người.

Dostoïevski và tội giết cha [1]

Hành động giết cha, theo một quan niệm rất nổi tiếng, là tội ác chủ yếu và nguyên thuỷ của nhân loại cũng như của cá nhân [1]. Dù sao đi nữa cội nguồn chính của tình cảm phạm tội là ở đó; chúng ta không biết đó có phải là cái duy nhất hay không vì hiện trạng nghiên cứu không cho phép thiết lập nguồn gốc tâm lý của sự phạm tội và nhu cầu chuộc tội này.

Sự bùng nổ truyền thông hiện đại trong văn học

Theo Yến Thanh (một nhà phê bình thuộc thế hệ chúng ta đang nói), cái tên phê bình thế hệ F lần đầu tiên được Trần Thiện Khanh dùng thay cho cách gọi thế hệ phê bình trẻ quen thuộc. Yến Thanh viết: “Nhiều người định danh thế hệ phê bình mới này theo tuổi, tức 7x, 8x, 9x. Một số người khác, gọi tên thế hệ này dựa trên “cách viết đặc thù” của họ, là “thế hệ viết trên mười đầu ngón tay” (nhà thơ Hữu Thỉnh – BTX). Chúng tôi lại muốn chọn cách định danh của Trần Thiện Khanh (xin xem phebinhvanhoc.com.vn) – một người nằm trong thế hệ, rằng đó là thế hệ phê bình f.