Recent Articles

Cà phê văn học: “Về nhà văn viết bằng Pháp ngữ Cung Giũ Nguyên”

Từ năm 1950-1975, Cung Giũ Nguyên là giáo sư trung học và là Hiệu trưởng trường Collège de Nha Trang. Từ năm 1972, là giáo sư và Trưởng Bộ môn tiếng Pháp thuộc Đại học Cộng Đồng Duyên Hải Nha Trang. Từ  năm 1989-1999, giáo sư thỉnh giảng môn Pháp văn trường Cao Đẳng Sư Phạm Nha Trang. Đã từng là Trại trưởng Tại Huấn luyện Hướng đạo quốc tế Gilwell, Anh Quốc. Năm 1972, Hội viên Hội Nhà văn Pháp ngữ (Association des Écrivains de langue française (ADELF).

Lý luận tiểu thuyết trong “Theo giòng” của Thạch Lam

Trong những công trình nghiên cứu, phê bình văn học Việt Nam nửa đầu thế kỉ XX, chỗ dựa duy nhất để xác định đặc trưng tiểu thuyết là kết cấu và quan điểm tiếp cận đời sống. Mọi tác phẩm tự sự, hễ viết bằng văn xuôi, kể lại một câu chuyện hư cấu mà giống y như thật để mang lại hứng thú cho người đọc, bất luận dài ngắn thế nào, đoản thiên, trung thiên hay trường thiên, đều được gọi là tiểu thuyết. Đến những năm 60 của thế kỉ trước, khi xác định đặc trưng của tiểu thuyết, người ta lại thường dựa vào quy mô tự sự của tác phẩm. Trong ý thức của nhiều nhà nghiên cứu, tiểu thuyết được xem là tác phẩm tự sự cỡ lớn, khác với truyện ngắn là tác phẩm tự sự cỡ nhỏ. Tôi nghĩ, lấy kích cỡ tự sự, một bình diện mang tính hình thức thuần tuý, thay chonguyên tắc kết cấu và quan điểm tiếp cận đời sống để xác định đặc trưng tiểu thuyết là bước thụt lùi của tư duy lí luận trong nghiên cứu, phê bình văn học Việt Nam.

Giải thưởng truyện ngắn trên báo Văn nghệ: “nới ra để cho người viết trông vào”*

Cảm hứng liên tài là những từ mà tôi thích nhất khi nghĩ về những ngày làm sơ khảo các Cuộc thi. Không chỉ trách nhiệm mà là cảm hứng, nhất định không phải cảm hứng vui vì không khí được lên dây cót. Cảm hứng vì mình gần như là người đầu tiên cầm trên tay những trang bản thảo chỉ gửi gắm cho Ban Văn và Cuộc thi. Và hầu như tuần nào mình cũng lọc được những truyện thú vị để đưa duyệt và xếp hàng. Những người viết mới toanh, những trang văn thể nghiệm và tới cùng,  những truyện hưởng ứng đầy thân ái của những nhà văn đã thành danh… và dĩ nhiên, cả những trang bản thảo khiến phải cầm lên đặt xuống nhiều lần. Cửa đã nới nhưng vẫn không phải là không còn cái khung nào, trần đã được đẩy lên nhưng dưới gầm trời thì trời vẫn là trần kia mà. Nhưng phàm những người viết gai góc đến độ như để thử thách biên tập viên và cả Ban biên tập thì họ cũng không cay cú nếu như chúng tôi báo rằng lúc này chưa in được truyện đó. Họ là cao thủ.