Recent Articles

Tìm lại những tiếng nói

Thực tế và những động thái phục dựng văn học miền Nam như trên chắc chắc chưa thể là đầy đủ và có tính hệ thống. Chỉ một số lượng rất nhỏ những tác phẩm văn chương có hệ số an toàn cao về nội dung mới được xuất bản lại và mức độ phổ biến, đón nhận chúng chưa phải ở đâu cũng như nhau. Ngay cả một số cá nhân, trước hết có quan tâm và thiện cảm nhất định đến bộ phận văn học này, từng đầu tư thời gian, kinh phí lẫn cách giải quyết phiền hà ngoài văn chương khi rọi chiếu, bình phẩm một số tác giả mang thân thế “nguy hiểm” thì vẫn chưa thể đã xác tín hoàn toàn cho cộng đồng thấy đó là hành động nên chung/bắt tay hơn là đứng ngoài lấy phong thanh làm sở cứ. Nhưng ít nhất, bước đầu, nó chứng thực mong muốn, hành động “bước qua lời nguyền” của thời hiện tại trước các lằn ranh ý thức hệ, thể chế và tâm thái văn chương đã từng tồn tại hơn mấy chục năm qua

Trần Thị NgH trở lại

Năm 1970 cả ba nhà văn vừa qua tuổi 30! Còn Nguyễn Thị Hoàng với hàng loạt tiểu thuyết giọng văn trau chuốt bóng bẩy, là một trong vài tác giả có sách bestseller bấy giờ. Và Trùng Dương là người trẻ nhất trong năm nhà văn nữ này, đã nổi tiếng ngay từ tác phẩm đầu tay Vừa đi vừa ngước nhìn (1966) năm chị vừa 22 tuổi! Còn có thể kể thêm cây bút nữ chuyên viết truyện tình rất ăn khách là Lệ Hằng – cũng còn khá trẻ nhưng được phong là “Bà hoàng phơi-ơ-tông” vì các nhật báo bấy giờ tranh giành nhau truyện viết từng kỳ của chị. Đó là không kể đến những nhà văn nữ thành danh lớp trước như Nguyễn Thị Vinh, Minh Quân…

Sách mới: “Người khác và tôi” (chân dung – tiểu luận, phê bình của Văn Giá)

Gom bài để in thành tập này, Văn Giá tính tạm ngưng viết phê bình, dành hẳn mình cho sáng tác, chuyên viết truyện ngắn thôi. Quyết định đổi tay thế này, với người khác, thường không dễ. Với Văn Giá, có lẽ, không khó. Thậm chí, tôi vẫn đinh ninh cái sự đổi này sớm muộn sẽ xảy ra. Lâu nay, anh vẫn tay nọ tay kia rồi. Vốn thích tung tẩy, Giá đâu chịu yên với riêng tay nào. Mà ngay khi chỉ viết phê bình, gã phê bình trong anh hay cả nể, dễ tính, sẵn sàng nhường hẳn lời cho con người sáng tác bất cứ lúc nào, còn cái gã sáng tác thì luôn ém sẵn để thừa cơ tranh lời. Phê bình của Văn Giá là kiểu phê bình nghệ sĩ mà. Chả biết cuộc rẽ ngang này có phải là dịp nhường hẳn không ?