Recent Articles

Quan niệm của thông diễn học về văn hoá

Không thể thắc mắc gì nữa, cái gọi là “cuộc chuyển hướng thông diễn học” là một trong những sự kiện trọng đại diễn ra trên sân khấu triết học đương đại và tác động của nó vượt quá các ranh giới của bất kỳ một bộ môn hàn lâm nào, bao gồm toàn bộ lĩnh vực các khoa học nhân văn. Chính vì vậy, từ “thông diễn học” (hermeneutics) ngày nay không những chỉ để quy chiếu tới một trào lưu triết học mà còn tới một hệ hình văn hóa (cultural paradigm). Do đó lập tức nảy sinh câu hỏi: quan niệm văn hóa làm nền cho hệ hình triết học và văn hóa mới này là gì? Để trả lời câu hỏi này, tôi sẽ đánh giá ý nghĩa về công cuộc của Heiddeger và Gadamer (hai đại diện đầu đàn của trào lưu thông diễn học) đối với một lý thuyết mới về văn hóa.

Văn hóa ứng xử từ Foucault đến Deleuze

Ứng xử có thể hiểu như một khái niệm tâm lý học. Có hai quan niệm về ứng xử. Một là khuynh hướng chủ quan dựa trên cơ sở cá nhân và cộng đồng; theo đó, ta dựa vào tư duy, tình cảm, cảm xúc… bản thân và cộng đồng mà tìm hiểu tâm lý riêng chung. Ứng xử được ghi nhận như những kết quả cấu thành bằng trực giác hoặc suy diễn từ cái riêng cá nhân cho chung mọi người, từ đó tạo ra các phản hồi đưa ra môi trường bên ngoài.

Căn tính văn hóa, ảo tưởng và hậu quả

ằng sau những câu hỏi ấy, như các tác giả cảm nhận, là những hậu quả sẽ xảy ra của Liên hiệp châu Âu đang hình thành: có cần phải qua một văn hóa chung, hay phải áp dụng một chế độ đa văn hóa lên một bức tranh khảm các dân tộc có thể khác với những dân tộc đang tồn tại hiện nay? Michel Foucher, nhà địa lý, hoàn toàn không tin vào một châu Âu của những vùng chỉ có thể tạo thành những thực thể văn hóa trong một số ít trường hợp đã rõ ràng (đứng đầu là Catalogne).