Recent Articles

Lý thuyết “trung tâm và ngoại vi” trong nghiên cứu không gian văn hóa

Thuyết “trung tâm” trong nghiên cứu văn hoá đã được các nhà nghiên cứu thuộc trường phái “Truyền bá luận” (diffutionisim) Tây Âu đưa ra từ các thập kỉ cuối thế kỉ XIX đầu XX, mà các đại diện chính của trường phái này là các nhà nghiên cứu Đức – Áo, như L. Frobenius, F.Ratsel [5], F. Grabner [1], W. Schmidt [6]. Họ chủ trương rằng, các sáng tạo văn hoá của nhân loại bao giờ cũng xuất phát điểm từ một nơi, thuộc một cộng đồng nào đó, rồi sau đó lan truyền đi các nơi khác

Ngắm tranh như đọc sách, xem phim: Đặc sắc thủ quyển trong hội họa Trung Hoa

[T]oàn bộ văn bản không bao giờ được cảm thức cùng một lúc.  Ở khía cạnh này, văn bản khác với những đối tượng có sẵn, thường có thể được xem nhìn, hay chí ít nhận biết được ngay như một chỉnh thể.  Đối tượng văn bản chỉ có thể hình dung được qua những phân đoạn tiếp nối khác nhau của việc đọc.  Chúng ta thường luôn đứng ngoài đối tượng cho sẵn, nhưng lại được định vị trong văn bản văn chương

Hành trình mỹ học triết học từ Platon đến Adorno (Đề cương tóm tắt)

Nghệ thuật không chỉ mô phỏng tự nhiên (Platon) mà còn hoàn thiện nó (Aristoteles). Bản thân Tự nhiên được hiểu như là một nghệ thuật tổ chức chất liệu phù hợp với Logoi (các Ý niệm). Các hình thức thuần lý ấy là viae rationes (“những Ý niệm sống động”): con người chỉ mô phỏng một hoạt động (phương pháp) chứ không mô phỏng sản phẩm của Tự nhiên.