Đề tựa tập thơ Việt âm mới san định


Phan Phu Tiên

Trong lòng có chí hướng gì ắt sẽ thể hiện ra lời nói, cho nên thơ là để nói lên cái chí của mình. Lời xướng họa giữa vua tôi đời Đường, Ngu và câu ca dao dân gian đời Liệt quốc, mặc dù trong đó dấu vết thời thịnh trị và loạn lạc không giống nhau, nhưng cảm xúc phát ra từ trong lòng thì chỉ là một. Đến đời Hán, Đường, Tống nổi tiếng về ngón thơ, tuy có [tài tô vẽ] hình dạng trăng, sương, miêu tả tài tình trạng thái mây, gió [song cũng nhằm thông qua đó mà] xem xét sự thịnh suy và biết được sự mất còn [của từng triệu đại]… Các bậc văn nhân tài tử không phải không nhiều… nhưng không có chứng cớ.

Mấy đời gần đây, các bậc vua chúa, các quan công khanh và sĩ đại phu, chẳng ai là không để tâm trí vào việc học thuật, sớm tối ngâm vịnh, diễn tả hết niềm u hoài và đều có tập thơ lưu hành ở đời, nhưng do binh lửa nên mất cả, tiếc thay!

Phu Tiên tôi không lượng xét mình nông cạn, hẹp hòi, dựa vào những bài thơ được nghe trước đây và được thấy ngày nay, [lại tập hợp] tất cả những tác phẩm hay của người nước Nam và của người phương Bắc có quan hệ với nước nhà cùng những câu quê mùa cục mịch, được tất cả bấy nhiêu bài, lấy tên là Việt âm thi tập. Các bậc quân tử sau này có để ý tìm tòi rộng thêm, biên soạn thành quyển thành tập, mới mong không còn phải thở than về việc bỏ sót mất hạt châu giữa biển cả.

                                                            Ngày lành tháng Tám năm Qúy Sửu (1433)

                                                                        Niên hiệu Thuận Thiên.

                                                            PHAN PHU TIÊN, tự là Tín Thần, người làng

                                                            Đông Ngạc, giữ chức Đồng ty sử ở Viện Quốc

                                                                          sử, kính cẩn đề tựa.

     HOÀNG LÊ dịch

Leave a Reply