Những ý kiến tâm huyết cho văn học, nghệ thuật nước nhà


Trong hai ngày 27, 28-11-2013 tại TPHCM, Hội đồng lý luận, phê bình văn học, nghệ thuật (VHNT) Trung ương đã tổ chức hội thảo “Phấn đấu sáng tạo nhiều tác phẩm VHNT có giá trị tư tưởng và nghệ thuật cao – Thực trạng và giải pháp”. Nội dung xuyên suốt trong hội thảo là câu hỏi: “Tại sao chúng ta chưa có tác phẩm VHNT đỉnh cao và làm thế nào để VHNT phát triển, có được những tác phẩm xứng tầm với sự nghiệp cách mạng của cả dân tộc?”. Chúng tôi xin trích vài ý kiến tâm huyết được nêu trong hội thảo. NSƯT –  đạo diễn Lê Chức – Phó chủ tịch thường trực Hội Nghệ sĩ sân khấu Việt Nam: “Có quan điểm cho là do đầu tư kinh phí chưa đúng mức? Tôi cho: Không hẳn thế! Tiền chưa phải là yếu tố quyết định chất lượng tác phẩm. Nhiều bậc ông, cha, thầy của chúng ta lúc trước đâu có giàu mà vẫn viết hay. Nhiều người chẳng phải đi trại sáng tác do bao cấp tài chính vậy mà vẫn có tác phẩm để đời… Vấn đề cốt lõi là năng lực sáng tạo, cái nhìn phát hiện, cường độ cảm xúc, cái tâm trong sáng cùng trách nhiệm cao cả, khả năng dự báo, sự dũng cảm nghề nghiệp…”.

GS. Trần Thanh Đạm: “Cần phải đi tìm một lý tưởng mới cho văn học để đáp ứng khát vọng của công chúng, của độc giả. Cuộc tìm tòi đó không thể không trở về với truyền thống anh hùng trong quá khứ, cũng như sự thâm nhập vào cuộc sống đấu tranh, xây dựng mới của nhân dân để phục hưng Tổ quốc, tái thiết và bảo vệ đất nước, với những suy tư mới về dân tộc mình, một tầm nhìn rộng rãi ra thế giới và đến tương lai…”.

Nhà văn Võ Thị Xuân Hà: “Đáng lưu ý là trong điều kiện phát triển kinh tế thị trường và mở cửa hội nhập, đã và đang xuất hiện xu hướng “thương mại hóa” cùng những biểu hiện “bắt chước, lai căng”… trên nhiều phương diện, làm hạ thấp hoặc méo mó những giá trị đích thực của VHNT; ảnh hưởng đến giáo dục tư tưởng, thẩm mỹ trong người đọc, người xem; không động viên khuyến khích được những văn nghệ sĩ tâm huyết với nghề, gắn bó với những giá trị VHNT chân chính”…

Nhà văn Vũ Hạnh: “Bao nhiêu cánh đồng chứa đầy mồ hôi và máu của dân tộc này đã thành một ký ức xa vời. Sự quay lưng lại nông dân (trong sáng tác VHNT), nếu không phải tội lỗi thì cũng là điều phi lý, có thể là thảm họa lớn cho dân tộc…”.

PGS.TS. Trần Thanh Hiệp: “Hoạt động trên lĩnh vực VHNT hôm nay đây đó có cảm giác bập bềnh, đứng ở đó nếu không có khả năng tự cân bằng, nếu không có bản lĩnh dễ nghiêng ngả. Sự sáng tạo, sự đánh giá, tiếp nhận có lúc, có nơi như loạn chuẩn. Chỉ khi có một nền tảng vững chắc cho sự phát triển VHNT chúng ta mới có thể chờ đợi và hy vọng nhiều tác phẩm có giá trị tư tưởng và nghệ thuật cao ra đời…”.

Họa sĩ – nhà giáo nhân dân Uyên Huy: “Cần nghiên cứu lại nội dung chương trình giảng dạy mỹ thuật trong trường phổ thông… đồng thời bổ sung biện pháp cải tiến giảng dạy trong các trường mỹ thuật. Đặc biệt có biện pháp hữu hiệu để làm cho cán bộ lãnh đạo có tầm nhìn tốt, thị hiếu thẩm mỹ, cảm thông và có trách nhiệm với hoạt động nghệ thuật và mỹ thuật”…

Ông Vũ Quốc Khánh – Hội Nghệ sĩ nhiếp ảnh Việt Nam: “Tiếp cận với phương pháp thể hiện ảnh nghệ thuật nước ngoài, các nghệ sĩ chúng ta còn để cách nhìn, sáng tác “lạ” ảnh hưởng tới tác phẩm của mình. Hội chứng bắt chước, làm theo, chạy theo giải thưởng cuộc thi, thiếu tính sáng tạo cá nhân vẫn còn ảnh hưởng tới một số nhà nhiếp ảnh Việt Nam. Một vài mô típ cũ, không tiêu biểu cho cuộc sống thực tế của ta vẫn được lặp đi lặp lại ở các cuộc thi, dễ gây hiểu nhầm. Ví dụ như nhiều ảnh của cụ già ở Tây nguyên (đã có tờ báo nhận xét mô típ này như “hiện thân của sự nghèo đói”, chưa đại diện cho hình ảnh của các đồng bào dân tộc ở Tây nguyên)…”.

PGS.TS. Nguyễn Thị Mỹ Liên – Nhạc viện TPHCM: “Đào tạo ngày nay không chỉ đào tạo người làm nghề, nhạc sĩ, nghệ sĩ biểu diễn, người làm công tác lý luận, phê bình… mà còn phải chú trọng “đào tạo người nghe”. “Người nghe” là xuất phát điểm của “vòng khép kín” dẫn đến tác phẩm âm nhạc và những nhân tố khác và dẫn đến một đời sống âm nhạc cân đối, phát triển. “Người nghe” sẽ là động lực, suối nguồn cho sáng tạo âm nhạc, cũng là chủ thể sáng tạo, nuôi dưỡng và phát triển âm nhạc…”.

GS. Mai Quốc Liên: “Đảng, Nhà nước nên tiếp xúc thường xuyên, đối thoại thường xuyên với anh chị em văn nghệ sĩ. Không ai là người quan tâm đến vận nước, tới tình hình, lo âu, hy vọng… nhiều như giới văn nghệ sĩ. Có thể nói nhiều người trong họ có tầm mắt vỹ mô và nhà chính trị rất cần thường xuyên tiếp xúc với họ. Họ cũng là dân, là “thường dân”, nhưng họ là trí thức – hội tụ những tình cảm suy nghĩ của nhân dân, đằng sau họ là nhân dân…”.

Nhà biên kịch Nguyễn Thị Hồng Ngát: “Những gì hình ảnh nói được thì ngôn ngữ cần phải nghỉ ngơi. Phim Việt hiện nay dường như quên mất đặc thù này, nói quá nhiều, thoại quá nhiều và nhiều câu rất vô bổ, vô nghĩa dẫn đến vô duyên…”.
NSƯT – đạo diễn Trần Minh Ngọc: “Sân khấu cải lương cần được trẻ hóa ở tất cả các khâu làm nên tác phẩm như đội ngũ sáng tác, đạo diễn, diễn viên và nhất là khán giả yêu thích cải lương…”.

NSND Thái Phiên: “Từ nhiều năm nay công tác phê bình VHNT ở nước ta luôn bị đánh giá là khâu yếu kém của nhiều bộ môn nghệ thuật, trong đó múa cũng không phải là ngoại lệ. Có thể khẳng định cả ngành múa không ai làm công tác phê bình chuyên nghiệp…”.

TS, nhạc sĩ Đỗ Hồng Quân: “Mặt trái của đời sống âm nhạc hiện nay là mất cân đối giữa các loại hình, phát triển thiên lệch về giải trí, biến tấu âm nhạc thành thị trường showbiz bất chấp giá trị tư tưởng và nghệ thuật…”.

Họa sĩ Siu Quý – Phó chủ tịch Hội Mỹ thuật TPHCM: “Một bộ phận họa sĩ trẻ hiện nay dễ bị thu hút vào các hình thức mới, hời hợt; sa vào thị hiếu thị trường, xem nhẹ những giá trị truyền thống tạo ra khoảng trống về nhận thức…”.

PGS.TS, nhà điêu khắc Nguyễn Xuân Tiên: “Thực tế hiện nay, số tác phẩm điêu khắc hiện diện ở môi trường văn hóa đô thị TPHCM là rất khiêm tốn. Ngoài một số công trình tượng đài cũ và mới được đặt ở các vòng xoay nút giao thông, một vài công viên có tượng mang tính chất mỹ nghệ… thì còn rất nhiều công viên, khu đô thị mới, dọc những khu sinh thái bờ sông… rất cần có sự hiện diện của những tác phẩm điêu khắc, vừa mang tính chất trang trí vừa mang nét thẩm mỹ có tính nhân văn, văn hóa…”.

Mỹ Anh (Tổng hợp theo tài liệu hội thảo)

Nguồn:http://www.congan.com.vn

Đời sống nghệ thuật: Những xu hướng lệch chuẩn

Sáng nay, 27-11, Hội thảo “Phấn đấu sáng tạo nhiều tác phẩm văn học nghệ thuật có giá trị tư tưởng cao- thực trạng và giải pháp” (do Hội đồng Lý luận phê bình văn học nghệ thuật trung ương tổ chức) khai mạc tại TP Hồ Chí Minh. Nhân dịp này, tác giả Dương Trọng Dật có bài viết phân tích về thực trạng của đời sống nghệ thuật hôm nay.

Quy luật thị trường với mục đích lợi nhuận tối đa và khuynh hướng thương mại hóa đơn thuần đã tác động mạnh mẽ lên văn hóa nghệ thuật thời đổi mới. Đi cùng hội nhập và mở cửa, bên cạnh việc tiếp nhận những tinh hoa của văn hóa nhân loại, những khuynh hướng sáng tác mang các nhãn mác hiện đại; các sản phẩm văn hóa tiêu dùng đầy màu sắc hoa mỹ tràn vào với tốc độ chưa từng có khiến cho nhiều chủ thể thẩm mỹ và công chúng nghệ thuật, choáng ngợp và bối rối. Và nền nghệ thuật của chúng ta, bên cạnh thành tựu, đã bộc lộ những xu hướng sáng tác không bình thường.
Xa cách đời sống, con người 
Làn gió đổi mới, dân chủ hóa xã hội thổi một sinh khí mới vào nền nghệ thuật có thời bị gò bó trong những công thức giáo điều theo những định hướng máy móc khô cứng. Lời kêu gọi cởi trói cho nghệ thuật đã đem lại một không khí sáng tác cởi mở hơn cho nền nghệ thuật những năm đầu đổi mới. Tác phẩm nghệ thuật ra đời phong phú về số lượng, đa dạng về nội dung phản ánh, sinh động trong phong cách thể hiện, trong đó có nhiều tác phẩm  có giá trị đánh dấu một giai đoạn trong lịch sử phát triển nghệ thuật.
Nhưng thực tế sáng tác cho thấy, có vẻ như hoạt động nghệ thuật đã  nhảy từ cực đoan này sang cực đoan kia. Trốn chạy khỏi những định hướng có tính quan phương, khuôn mẫu, cao đạo…bị coi là nghệ thuật tuyên truyền, phục vụ chính trị, một bộ phận nghệ thuật có xu hướng chuyển sáng tác sang phía những giá trị khác được coi là đời sống thường ngày, đáp ứng nhu cầu giải trí mua vui, nhân danh cái tôi của con người, coi trọng khai thác tâm trạng cá nhân, rất cần nhưng không phải là tất cả.
Quanh quẩn với những đề tài phục vụ các nhu cầu tối thiểu, hạn hẹp, có vẻ không ngoa khi có người nói rằng: nghệ thuật đang có xu hướng thoát ly cuộc sống của đông đảo nhân dân mình. Những thành tựu kinh tế của đất nước với những nỗ lực vượt qua khó khăn, hội nhập với thế giới ít được ghi nhận. Hình tượng các nhân vật thời đại như trí thức, doanh nhân, công nhân, nông dân, chiến sĩ…những người tiên phong trong công công cuộc đổi mới đất nước vắng bóng trong các tác phẩm nghệ thuật. Nghệ thuật cũng tỏ ra thờ ơ với những vấn đề nóng bỏng của kinh tế xã hội đất nước. Hàng loạt hiện thực gay cấn của xã hội dường như xa lạ với sáng tác nghệ thuật. Rất khó tìm thấy trong sáng tác bóng dáng đời sống hiện đại của người dân đô thị thời hội nhập, vai trò người công nhân hiện đại, người nông dân trong cơn lốc đô thị hóa, sự phân hóa giàu nghèo trong kinh tế thị trường, tệ quan liêu tham nhũng đe dọa tồn vong của đất nước… Trong khi báo chí hăng hái đối diện trực tiếp với những vấn đề hóc búa này thì nghệ thuật lại thiếu tính nhạy cảm, và vì vậy, vắng bóng hẳn những tác phẩm có sức mạnh phê phán. Nghệ thuật dường như đã mất đi cái máu lửa một thời trong những năm chiến tranh bảo vệ tổ quốc.
Xa rời hiện thực đời sống, có lẽ chưa bao giờ, đời sống nghệ thuật lại xa cách với con người như hiện nay. Nghệ thuật thiếu cả niềm vui, nỗi đau, những mảnh đời bất hạnh,những bi kịch cá nhân  trong công cuộc đổi mới đất nước đầy gian khó. Văn học nghệ thuật  thật sự ngày càng trở lên xa lạ với con người, thiếu sự gắn bó máu thịt với đời sống và vì vậy nó rất dễ bị chối bỏ.
Thị trường hóa hoạt động sáng tạo 
Vượt qua những gò bó, khuôn mẫu của nghệ thuật thời bao cấp, thị trường nghệ thuật, về hình thức có vẻ nhiều màu sắc phong phú và đa dạng hơn. Đội ngũ những người tham gia sáng tạo nghệ thuật đông đảo hơn. Tác phẩm nghệ thuật đa chiều đa nghĩa hơn. Cách thể hiện cũng sinh động hơn.
Nhưng đằng sau những gam màu xanh xanh đỏ đỏ đó, một bộ phận nghệ thuật thị trường đang  thiên về xu hướng biến mình thành một tiệm chappho, một gánh hàng xén với những mặt hàng thư giãn đơn thuần…
Không ai có thể phủ nhận chức năng giải trí của nghệ thuật. Nhu cầu giải trí là nhu cầu có thật của con người và đã có thời nó không được coi trọng đúng mức vốn có. Nhưng nghệ thuật đâu chỉ có vậy. Nghệ thuật không chỉ có chức năng giải trí mà ý nghĩa tồn tại của nó là ở vai trò tác động mạnh mẽ  vào sự phát triển xã hội và hướng dẫn tích cực đối với đời sống…Đáng tiếc nghệ thuật hiện thiếu những tác phẩm như vậy.
Sao chép và nhai lại
Không dám dấn thân vào đời sống, nghệ thuật mất đi cái mỏ vàng đề tài mà nó vốn có. Cạn kiệt nguồn cảm hứng sáng tác, một bộ phận chủ thể thẩm mỹ lựa chọn cách sáng tạo dễ dàng nhất là sao chép các sản phẩm sáng tạo của người khác. Đó là lý do trong nghệ thuật xuất hiện hàng loạt những bản nhạc, bộ phim… nhái  sáng tác của Hàn Quốc, Hong kong, Đài Loan.
Tiếp thu  tinh hoa văn hóa các dân tộc khác để làm giàu thêm cho văn hóa dân tộc là một quy luật tất yếu. Nhưng tiếp thu  phải có chọn lọc, sáng tạo và nâng cao. Tiếp thu không phải là bệ nguyên si sản phẩm văn hóa của nước ngoài bất chấp hoàn cảnh lịch sử và đặc trưng dân tộc. Cũng không có nghĩa là ăn tươi nuốt sống nó. Tiếp thu càng không thể là sự sao chép đơn giản, nhai lại các sản phẩm nghệ thuật nước ngoài một cách thô thiển. Những tác phẩm như vậy, không thể có cách gọi nào khác hơn là ăn cắp quyền sở hữu trí tuệ- sản xuất lưu hành hàng giả và là sự lừa đảo công chúng nghệ thuật một cách trắng trợn…
 
Dương Trọng Dật
Nguồn:http://daidoanket.vn
Văn học, nghệ thuật có cần sự tiếp sức? 
Rất nhiều vấn đề trăn trở về văn học nghệ thuật (VHNT) đã được đặt ra, phân tích, bàn luận tại hội thảo khoa học toàn quốc 2013 “Phấn đấu sáng tạo nhiều tác phẩm VHNT có giá trị tư tưởng và nghệ thuật cao – Thực trạng và giải pháp” do Hội đồng Lý luận, Phê bình VHNT Trung ương tổ chức từ ngày 27 đến ngày 28-11 tại TP.Hồ Chí Minh.
Nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu: Phải tạo điều kiện cho văn nghệ sĩ 
 
Tôi đề nghị lãnh đạo các địa phương nên tạo điều kiện để văn, nghệ sĩ có thể về thâm nhập thực tế lâu dài. Đề nghị các cơ quan có trách nhiệm, trước hết là Bộ VHTT&DL có kế hoạch đầu tư, củng cố hệ thống thư viện các cấp, đầu tư cho các nhà hát, các rạp chiếu phim để đưa tác phẩm VHNT đến với công chúng rộng rãi, đáp ứng quyền hưởng thụ các giá trị văn hóa của nhân dân.
Trước câu hỏi phải làm gì để VHNT có những tác phẩm đỉnh cao trong giai đoạn hiện nay, nhà văn Chu Lai cho rằng: Cần có các điều kiện đảm bảo và cách thức ứng xử với văn, nghệ sĩ như chế độ đãi ngộ về mức thù lao, nhuận bút, tổ chức các trại sáng tác và xét tặng các giải thưởng phải hết sức chính xác và công tâm. Nhà thơ Vũ Quần Phương cũng đồng tình về việc xét tặng giải thưởng, rằng “giải thưởng nở như hoa, văn chương không kết quả”. “Đến nay giải thưởng không còn thuyết phục được người mua chọn sách. Nhưng lỗi không phải ở nhiều giải mà ở sự xét giải, ví dụ như giải tặng cho tài năng văn chương thì không nên tặng cho công tích cán bộ, công tích này đã có giải thưởng khác. Ban giám khảo xét giải cần tập hợp những ai biết định giá trị tác phẩm”- nhà thơ nêu ý kiến.
Phân tích của Giáo sư Hoàng Chương cho thấy do tác động của cơ chế thị trường mà ngành sân khấu chạy theo số lượng hơn chất lượng cao. Hiện tượng chạy sô lấy lượng thay chất khá phổ biến trong thời gian qua. Nhiều tác giả, đạo diễn đã liệt kê thành tích đến hàng trăm tác phẩm nhưng rất ít tác phẩm ghi được dấu ấn trong ký ức người xem. Để có các tác phẩm hay phải đầu tư cho những nhà văn, nhà viết kịch có tài năng và tâm huyết sáng tác theo đơn đặt hàng và theo thời gian nhất định.
Tuy nhiên theo NSƯT, đạo diễn Lê Chức – PCT Hội Nghệ sĩ Sân khấu Việt Nam không đồng ý với quan điểm cho rằng VHNT thiếu các tác phẩm chất lượng cao là do thiếu kinh phí và tiền chưa phải là yếu tố quyết định chất lượng tác phẩm: “Vì nhiều tác giả trước đây không cần giàu có, không cần phải đi trại sáng tác vẫn viết hay, vẫn có tác phẩm để đời, như Lưu Quang Vũ ban đầu đến ăn còn thiếu, viết thì “ngồi xổm” ở cái phòng bé tẹo, vậy mà 25 năm sau khi mất, nhiều kịch bản của anh vẫn được dựng mới, vẫn lay động những cộng sự và người xem. Vậy thì cốt lõi vẫn là năng lực sáng tạo, cái nhìn phát hiện, cường độ xúc cảm, cái tâm trong sáng cùng trách nhiệm cao cả, kỹ thuật cấu trúc, khả năng dự báo, sự trải lòng dũng cảm nghề nghiệp… sẽ làm ra tác phẩm hay. Đối với các loại hình nghệ thuật truyền thống như chèo, tuồng, dân ca, cải lương, bài chòi, hát xẩm, nhiều nghệ sĩ không thể toàn tâm toàn ý với nghề nghiệp vì thu nhập không đủ sống và đành lòng để con cháu theo những nghề khác, thì việc đào tạo và đầu tư rất cần đến một nguồn tiền lớn để giữ nghề và làm xuất hiện thế hệ tiếp nối”.
Phát biểu tại hội thảo, PGS.TS Nguyễn Hồng Vinh – Chủ tịch Hội đồng Lý luận, Phê bình VHNT Trung ương cho biết: Từ các nội dung thảo luận, từ những giải pháp thiết thực được nêu sẽ góp sức cổ vũ, động viên, khuyến khích, tạo đà thúc đẩy quá trình sáng tạo VHNT. Chất lượng hội thảo là việc làm thiết thực góp vào quá trình tổng kết 15 năm thực hiện Nghị quyết Trung ương 5. Đặc biệt là góp sức cùng Ban Tuyên giáo Trung ương xây dựng các Đề án, trong đó có Đề án phát triển VHNT trình Hội nghị Trung ương Đảng lần thứ 9 sắp tới.
Bảo Hạnh
Nguồn:http://daidoanket.vn
Văn học nghệ thuật phải chạm được vào đời sống 
Sau 2 ngày làm việc, hội thảo toàn quốc 2013- Văn học, nghệ thuật 15 năm thực hiện Nghị quyết Trung ương 5 với chủ đề “Phấn đấu sáng tạo nhiều tác phẩm VHNT có giá trị tư tưởng và nghệ thuật cao- Thực trạng và giải pháp” tổ chức tại TP.Hồ Chí Minh đã  bế mạc. Tại hội thảo nhiều giải pháp để có những tác phẩm VHNT giá trị cao  đã được các đại biểu đề xuất.
Trước hết để xác định các tiêu chí của một tác phẩm VHNT có giá trị cao cần có các yếu tố cơ bản chân- thiện- mỹ, tác phẩm phải phản ánh được cái mới, có sức hấp dẫn và giá trị với văn học dân tộc. Giáo sư Phong Lê còn cho rằng để nhận dạng tác phẩm có giá trị cao cần dựa vào 2 tiêu chí: đến được với cái thật và cái đẹp. Cái thật là chạm vào được đời sống của nhân dân. Cái đẹp là khát vọng nhân văn và thẩm mỹ toát ra từ các trang chữ , tác phẩm đỉnh cao là tác phẩm có sức sống vượt thời gian. Còn theo Nghệ sĩ nhân dân Đặng Hùng, tác phẩm đỉnh cao là tác phẩm hay nhất, tốt nhất, được công chúng ngưỡng mộ, tán thưởng nhất.
Những giải pháp cốt yếu để có các tác phẩm VHNT giá trị cao, đỉnh cao theo ông Lê Quang Trang- Chủ tịch Hội Nhà văn Tp.Hồ Chí Minh trước hết cần xây dựng môi trường phê bình dân chủ và lành mạnh. Đánh giá đúng những giá trị sáng tác, gợi mở những hướng đi mới mẻ, khuyến khích những cách tân cần thiết không chỉ là hoạt động lành mạnh của lý luận phê bình mà còn là một mục tiêu nhằm tạo nên những giá trị sáng tác mới, cổ vũ sự sáng tạo những sản phẩm có giá trị chất lượng cao đáp ứng nhu cầu xã hội. Vấn đề quan trọng không kém là phát hiện và ứng xử với tài năng, nếu nhân tài chưa được trọng dụng và sử dụng đúng chỗ thì tài năng chưa phát huy, sức sáng tạo chưa thông thoát. Người tài năng, thông minh sẽ biết tìm đâu là bến đỗ để thỏa mãn khát vọng sáng tạo của mình. Nên nếu chậm đổi mới cách làm thì chất xám bị lãng phí. Công tác cán bộ luôn có vai trò quyết định đối với hiệu quả của mọi hoạt động, nhất là đối với VHNT. Nhưng thực tế cho thấy trong lĩnh vực VHNT ở mọi cấp độ lúc nào cũng thiếu cán bộ, giải quyết ách tắc này sẽ khơi thông dòng chảy quan trọng cho phát triển VHNT.
Trong lĩnh vực sáng tạo VHNT, đời sống kinh tế tuy hết sức quan trọng nhưng cũng chưa phải là yếu tố quyết định tuyệt đối sự xuất hiện những tác giả tài năng, những tác phẩm xuất sắc. Yếu tố quyết định để có tác phẩm VHNT có giá trị cao trước hết phải từ chủ thể sáng tạo, từ cá nhân mỗi văn nghệ sĩ, thể hiện tập trung ở cái Tài, cái Tâm và cái Tầm.
Qua tổng hợp các ý kiến, phát biểu tổng kết hội thảo, PGS.TS Nguyễn Hồng Vinh- Chủ tịch Hội đồng Lý luận, phê bình VHNT Trung ương nhấn mạnh 6 giải pháp căn cơ để có những tác phẩm VHNT có giá trị tư tưởng và nghệ thuật cao. Đó là đề cao trách nhiệm và tấm lòng của văn nghệ sĩ trước Tổ quốc và nhân dân; Quan tâm hơn nữa việc phát hiện, đào tạo, bồi dưỡng tài năng VHNT; Đẩy mạnh hoạt động lý luận, phê bình; Tiếp tục hoàn thiện về cơ chế, chính sách, kết hợp đầu tư Nhà nước với mở rộng nguồn lực từ xã hội hóa tạo môi trường thuận lợi để văn nghệ sĩ phát huy hết năng lực cá nhân; Xây dựng bộ tiêu chí đánh giá tác phẩm VHNT; Tăng cường phối hợp các hội chuyên ngành, các cơ quan hữu quan để mở rộng tuyên truyền, quảng bá tác phẩm có giá trị cao. “Trong điều kiện hiện nay, khi các lý thuyết nghệ thuật, các phương pháp mới đang tác động mạnh mẽ đến thực tiễn sáng tác thì các kiến giải, đề xuất ở hội thảo cũng có ý nghĩa định hướng giá trị, định hướng hoạt động sáng tạo. Hy vọng rằng trong thời gian tới văn nghệ sĩ sẽ có thêm nhiều động lực sáng tạo tác phẩm có giá trị tư tưởng nghệ thuật cao, góp phần làm giàu hơn đời sống tinh thần của toàn xã hội”, PGS.TS Nguyễn Hồng Vinh kết luận.
Bảo Hạnh
Nguồn:http://daidoanket.vn

Leave a Reply