Recent Articles

Hiện diện trên trái đất

Đôi khi tôi có cảm giác giật mình mơ hồ: dường như cơ hội trở nên “quốc tế” hiện nay còn mở rộng hơn cơ hội được cắm rễ trong ngôn ngữ dân tộc. Tôi nhìn thấy trong cách người Việt ngoài nước viết tiếng Việt hoặc xuất bản trong nước dường như có cả một nỗ lực giữ gìn tiếng Việt. Người Việt trong nước đang nỗ lực đưa tiếng Việt ra thế giới. Chẳng có gì xung đột trong con đường hai chiều đó, vậy mà vẫn bày ra cái gì đó thật nghịch lý: nghịch lý của sự ngăn trở, của những chia cắt từ quá khứ tới hiện tại. Con đường đó có thể giao cắt nhau ở sự san sẻ giữa người đọc và người viết mối quan hoài về việc gìn giữ tiếng Việt, văn học Việt, theo nghĩa, gìn giữ một Tổ quốc, một dân tộc, nhất là khi số phận dân tộc trở thành một nỗi lo âu.

Một cách mở lòng về phía khác

Viết về một thế giới thơ trong một không gian đang phân rã những góc nhìn, những giọng nói, kết cấu cổ điển của cuốn sách này có thể là biểu hiện của nỗ lực đi tìm một cấu trúc nương tựa của người viết. Phần 1 đưa ra một dẫn nhập cho lựa chọn viết, một điểm tựa có tính chất lập thuyết (hơn là lý thuyết): Thơ như là mĩ học của cái khác. Ý tưởng của phần viết này, có thể nói gọn lại, là một nỗ lực đòi hỏi sự dung nhận những cái khác để vun xới mảnh đất thơ. Nỗ lực lập thuyết bao giờ cũng là một nỗ lực nhiều tư biện, và thậm chí, ngụy biện, nằm sẵn trong thao tác làm việc của người viết bất kỳ. Hắn ta không thể trông đợi vào sự sáng sủa của những phương pháp đã lên khuôn hay những tri thức đã được số đông đồng thuận, mà phải tự tìm một con đường của mình.