Posts Tagged ‘Những thiên đường mù’

Hoài niệm, mặc cảm và định kiến trong Những thiên đường mù

Có thể nói rằng Những thiên đường mù là một câu chuyện dệt bằng những mảnh ký ức trên nền hiện tại. Chưa hoàn toàn là thời gian đồng hiện – một kỹ thuật du nhập từ phương Tây và sản phẩm của thế kỷ điện ảnh – nhưng kết cấu truyện là sự đan cài, song song của quá khứ và hiện tại, thậm chí hiện tại nhiều khi chỉ là một cái cớ để ký ức tuôn chảy. Nếu tính số lượng trang giấy thì những trang quá khứ dày hơn hiện tại. Cho đến khi với cái chết của người cô (dù người mẹ vẫn còn) thì thật lạ lùng, dĩ vãng đã chấm dứt đối với nhân vật chính: “dĩ vãng chỉ là dĩ vãng”, ký ức của cô gái gặp gỡ hiện tại, và câu chuyện được đóng lại: lần đầu tiên hình ảnh của tương lai xuất hiện với những “giảng đường và phi trường xa xôi” lại cũng chính là lúc kết thúc trang cuối cùng của Những thiên đường mù.

Về một tiểu thuyết đang có nhiều ý kiến bàn cãi (Đọc Những thiên đường mù)

Xung quanh một số tập truyện ngắn của Dương Thu Hương dư luận độc giả tương đối gần nhau trong sự khen chê, riêng với tiểu thuyết, từ Hành trình ngày thơ ấu đến Bên kia bờ ảo vọng và Những thiên đường mù lại gây ra nhiều ý kiến đánh giá khác nhau trong đó có những ý kiến đánh giá trái ngược nhau. Âu cũng là lẽ thường.Nhưng xung quanh mấy cuốn tiểu thuyết của Dương Thu Hương có một số ý kiến đã bàn đến động cơ, thái độ của người viết đối với hiện thực, đã bàn đến cả những ẩn ý, những nghĩa ngầm của tác phẩm. Vấn đề không còn nhỏ nữa. Nó đụng tới nhiều chuyện trong và ngoài văn chương, và nếu không tỉnh táo sẽ dẫn đến những kết luận làm rối thêm không khí văn nghệ hiện nay.

Đọc Dương Thu Hương

Trong bài báo nhỏ này, chúng tôi trình bày một cách đọc Dương Thu Hương, nói chính xác hơn, một cách đọc ba tiểu thuyết của nhà văn nữ: Bên kia bờ ảo vọng (1987), Những thiên đường mù (1988) và Quãng đời đánh mất (1989). Thường thường sự tiếp nhận tác phẩm văn chương bắt đầu bằng trực giác, sau đó người đọc suy nghĩ và phân tích, người phê bình và người nghiên cứu lựa chọn phương pháp tiếp cận thích hợp nhất và có hiệu quả nhất đối với tác phẩm. Ba quyển truyện chưa đầy một nghìn trang, mà chứa đứng một lượng thông tin khổng lồ về cảnh vật, con người, cuộc sống: Chợ nông thôn, chuyến đò ngang, bến tàu, sân bay, phố nghèo, khách sạn tráng lệ… Biết bao hoạt cảnh: Ký túc xá sinh viên vui nhộn loạn ẩu, cuộc chia ly “nham nhở” ở Nội Bài, ngày giỗ, gửi tiền tiết kiệm thành gửi mớ giấy lộn, “kế hoạch nhỏ” thảm hại của trường phổ thông…