Recent Articles

Triết lí kiểu phụ nữ

Tôi đã giở xem ít nhất ba bộ bách khoa triết học hiện nay và chẳng tìm thấy dấu tích gì về các tên tuổi này (trừ Hypatia). Không phải không có phụ nữ làm triết học. Thật ra, các bậc triết gia nam tử đã muốn quên các bà đi, có thể sau khi đã chiếm hữu tư tưởng của các bà.

Đàn bà có phải là người?

Đàn bà cần địa vị con người đầy đủ trong thực tại xã hội. Vì điều này, Tuyên ngôn Phổ quát về Nhân Quyền phải thấy những cung cách đàn bà một cách tách biệt bị tước đoạt những quyền con người như một sự tước đoạt nhân tính. Để cho giấc mơ vinh quang của Tuyên ngôn Phổ quát trở thành sự thực, để cho nhân quyền trở thành phổ quát, cả cái thực tại nó thách thức lẫn cái tiêu chuẩn nó thiết lập cần phải thay đổi.

Tinh thần nữ quyền trong Buồn ơi chào mi của Françoise Sagan

François Mauriac hoàn toàn có lý khi so sánh Françoise Sagan với một “tiểu quỷ diễm kiều[8] (charmant petit monstre). Bản thân Sagan cũng đã từng bộc bạch: “Để viết, cần phải có bạo lực và khí chất.[9] Qua Buồn ơi chào mi, chúng ta thấy rõ cá tính mạnh mẽ của F. Sagan trong cách tiếp cận vấn đề về con người trong nghĩa trần tục nhất. Ở trong con người Cécile, con quỷ đam mê luôn sống mãnh liệt với những dục vọng trần thế không bức tường nào có thể vây tỏa, không chuẩn mực nào có thể kiềm chế. Đây hẳn là bài học lớn cho các cây bút nữ: Viết là phóng thích những gì chất chứa trong lòng, viết là để tâm tình bùng nổ một cách tự nhiên, viết là để tuôn trào ra từ ngòi bút những gì tinh túy nhất của tâm hồn và trí tuệ. Sức mạnh của các nhà văn nữ phải chăng nằm ở chỗ khi viết, họ quên mình là phái nữ, họ bắt nhịp được hơi thở của thời đại và hòa chung tiếng nói với đồng loại.