Recent Articles

Vài tư liệu về việc Vũ Trọng Phụng bị gọi ra Toà năm 1932

Người nhắc đến sự việc này hồi năm 1957 ở Hà Nội là Thiều Quang. Trong Tập san phê bình, một ấn phẩm tư nhân, tác giả của nó đồng thời là người xuất bản ấn phẩm này, dành riêng một số đặc biệt cho đề tài: Vũ Trọng Phụng, đời sống và con người. Toàn bộ 24 trang ruột của số này chỉ đăng bài viết của chính Thiều Quang: Chút ít tài liệu về  Vũ Trọng Phụng. Đó là một văn bản ít nhiều độc đáo, là vì trong đó tác giả không chỉ luận bàn về tác phẩm của nhà văn họ Vũ, không chỉ trao đổi lại với những ý kiến đánh giá nhà văn này của một số tác giả khi đó vừa công bố chuyên luận hoặc bài nghiên cứu, như Văn Tâm ( Vũ Trọng Phụng, nhà văn hiện thực, Hà Nội: Nxb. Kim Đức, 1957), Văn Tân (Vũ Trọng Phụng qua “Giông tố”, “Vỡ đê” và “Số đỏ”// Văn Sử Địa, s. 29, tháng 6/1957); hơn thế, tác giả còn đưa ra những sự việc và chi tiết tư liệu xưa cũ ít người biết hoặc là tư liệu hồi ức cá nhân của chính mình, do chỗ mình (tác giả) từng quen biết, từng là bạn bè với Vũ Trọng Phụng. Thật ra thì khá nhiều ( tuy không phải tất cả) chi tiết tư liệu trong bài ấy có thể được xác nhận hay bác bỏ bằng cách kiểm định, đối chiếu. Nhưng một thời gian dài, suốt những năm 1960-90, những người nghiên cứu về Vũ Trọng Phụng đều không ai thực hiện việc thẩm định  mà chỉ thận trọng gác lại một bên nguồn tư liệu độc đáo nhưng khó sử dụng này.

Xung quanh một cuộc luận chiến về lý thuyết văn học

Ở vào một thời buổi mà người ta thường phải dành phần lớn thời gian để đối phó với một cuộc sống đang chịu tác động của bước chuyển sang kinh tế thị trường như hiện nay, những người ngoài cuộc có thể lấy làm ngạc nhiên khi thấy các nhà phê bình văn học lại đeo đẳng một cuộc bàn cãi về lý luận văn học đã kéo dài trên báo chí từ ba bốn tháng nay và cho đến hiện giờ vẫn còn chưa chấm dứt.

Những nghịch lý của phê bình

Công chúng văn nghệ chỉ là một bộ phận cư dân (bộ phận mà ở đó có hoạt động tiếp nhận văn nghệ: có đọc sách báo, xem phim, xem kịch, xem tranh, v.v…), nhưng bản thân công chúng đã không thuần nhất về xu hướng, thị hiếu, nhận thức. Hoạt động phê bình với một chủ đích nhất định chỉ dễ được chấp nhận đối với loại công chúng thụ động, nhưng khó gây tác động sâu sắc, bởi loại công chúng này thường quan tâm đến văn nghệ ở mức giải trí thông thường.