Recent Articles

Tiếp nhận văn học Trung Quốc tại Việt Nam

Cả thơ cổ phong (old-style) và luật thi (regulated verse) đều được các thi nhân Việt Nam sử dụng, kết cấu của luật thi càng chặt chẽ hơn bởi những yêu cầu bắt buộc qua những luyện tập một cách quy củ khi tham gia khoa cử. Các nhà thơ Việt Nam sau này đã đưa âm điệu dân gian bản địa từ dân ca Việt vào thơ chữ Hán, đặc biệt là liên thơ bảy chữ, từ đó cải biến những thi phẩm dùng văn ngôn chữ Hán. Các nhà thơ Nguyễn Huy Oánh ở thế kỉ XVIII và Đinh Nhật Thận ở thế kỉ XIX đã sáng tác những bài thơ trường thiên bằng cổ Hán văn theo các thể thơ thuần Việt là lục bát và song thất lục bát, tuy nhiên những thi phẩm này chỉ là biệt lệ.

Dịch văn hóa: Tại sao lại quan trọng và phải bắt đầu từ đâu?

Những ai quan tâm đến văn hóa nghệ thuật, phần lớn thuộc tầng lớp trung lưu có học, mà ở Đức được gọi là Bildungsburgertum, chắc chắn có thể dễ dàng trả lời câu hỏi này. Nhưng câu hỏi này không dành cho họ. Trên thực tế, đây là câu hỏi số 85 trong một bài kiểm tra (tại bang Hessen) mà người ta cần phải vượt qua để có thể nhận được quốc tịch Đức. Thật ra còn nhiều câu hỏi khác (100 câu tất cả) trong bài kiểm tra, chủ yếu liên quan đến lịch sử Đức, Hiến pháp Đức, quyền công dân, hệ thống luật pháp và chính trị, văn hóa, thể thao Đức, các biểu tượng của quốc gia, v.v… Một vài câu hỏi khá đặc biệt. Chẳng hạn: “Một phụ nữ không được phép đi ra nơi công cộng hay đi du lịch một mình nếu không có bạn đồng hành nam giới đi cùng. Ý kiến của bạn về vấn đề này như thế nào?”; “Hãy giải thích quyền được tồn tại của nước Israel”, hay “Có người có rằng Holocaust là một huyền thoại hay một truyện cổ tích, bạn sẽ trả lời sao?”, v.v…

Các lý thuyết về sự chơi/sự chơi tự do

Lý thuyết chính trị về sự chơi có lẽ thể hiện rõ nét nhất ở Bakhtin, với những tư tưởng về văn bản và sự tưởng tượng chịu ảnh hưởng sâu sắc bởi Marx và Nietzsche. Tương tự Nietzsche, Bakhtin cho rằng sự chơi có thể phá vỡ những hình thức bền vững của ý thức và hành vi xã hội. Bằng việc chơi với những tư tưởng được đặc quyền, tưởng tượng và đứng về phía đối lập với chúng, nhà tư tưởng có thể biến một trò chơi “nếu như” thành những phương tiện trực tiếp tạo ra sự thay đổi xã hội. Song Bakhtin không phải chỉ là một nhà siêu hình (hay là một nhà siêu ngôn ngữ học, như ông thích gọi mình hơn), mà là một người theo chủ nghĩa xét lại về xã hội và ông quan tâm đến cách mà trò chơi tác động đến xã hội theo một nghĩa mang tính giả thuyết nhiều hơn