Posts Tagged ‘Văn xuôi tự sự’

Nỗi buồn nhân tính – Bàn về truyện ngắn “Bội phản” của Bảo Ninh

Trong truyện ngắn này, tác giả không giống như tiểu thuyết về chiến tranh trước đó trực tiếp bộc lộ thái độ phê phán. Ông dường như không hề có bất kì một lời lẽ oán thán và trách cứ nào với xã hội, cũng không hề miêu tả các nhân vật đã giở thủ đoạn phản bội thế nào, người bị phản bội có phản ứng tình cảm ra sao, không hề có những màn kịch liệt dữ dội. Tiểu thuyết có tên là “Bội phản”, nhưng nhìn ở một góc độ khác, tất cả các nhân vật không phải là không phục tùng, tất cả họ phục tùng theo trái tim mình, bắt nguồn từ sự ích kỉ của con người.

Thi pháp truyện ngắn trung đại Việt Nam

Khái niệm truyện ngắn trung đại  là một khái niệm tương đối, của khoa nghiên cứu văn học hiện đại áp dụng cho thực tế văn học thời trung đại. Thời trung đại chưa hề biết đến khái niệm này. Thay vì dùng một khái niệm có tính chất khái quát, người xưa có tên gọi riêng cho mỗi cuốn sách (chí, lục, phả, bút, tùy bút, ký, ký sự, thuyết…). Ngay trong một cuốn sách lại có những tác phẩm không hoàn toàn giống nhau về đặc trưng thể loại, có những tác phẩm khá giống với truyện ngắn hiện đại, nhưng có những tác phẩm lại hoàn toàn không đáp ứng được tiêu chuẩn của truyện ngắn. Thực tế đó cho thấy tính chất phức tạp của đối tượng nghiên cứu. Vậy chúng ta nên chọn đối tượng để phân tích như thế nào? Có nhất thiết phải theo chuẩn mực của truyện ngắn hiện đại hay phải tính đến cả những nét riêng biệt của cái gọi là truyện ngắn thời trung đại để nghiên cứu? Trong sự bác tạp của cái gọi là truyện ngắn trung đại, có thể tìm kiếm một số yếu tố thi pháp chung hay không?