Thơ Ngô Tự Lập: Những vì sao đen


 Rút từ tập « Những vì sao đen », Milkweed, USA, 2013

Tháng ngày qua đẫm mồ hôi

Nhưng người đã trở về

Kiêu hãnh đặt lên bàn

Hai bàn tay – hai vì sao đen năm cánh

Chuyện súng bom, chuyện đắm tàu không hấp dẫn nổi tôi

Tôi nhắm mắt, hai vì sao bay trong đêm tối

 

Bay lên thấy trời cao biển rộng

Phía làng khuya thao thức canh gà

Sương lấp lánh trong mùi trấu ủ

Mẹ tôi kia

Đất nước tôi kia

 

Triệu triệu vì sao trên báng súng, tay cày

Bay mải miết, bay trong câm lặng

Những vì sao đen, những vì sao đen

 

Một đời có thể  đã trôi qua

Nhưng người đã trở về

Tôi mở mắt, hai vì sao đậu xuống

Trước mắt tôi,

Đang

Phập phồng

Thở

 

DÂY XÍCH VÔ HÌNH 

 

Dây xích vô hình

Như chuỗi ngày vô tận

Lũ chó săn có thể chạy đến chân trời

 

 

Dây xích vô hình

Lanh lảnh tiếng thép

Nhưng tôi nghe xa xăm

Tiếng vó ngựa chiều mệt mỏi

Trên hàng phím máy chữ hiện hình nghĩa địa

Những ngón tay bạc nhược trở về

 

Tiếng thép cứa mãi

Bàn tay sa mạc trắng

Những ngón tay ngân lên bài hát người tử tù

 

 

GIẤC NGỦ CỦA SÁCH (I)

 

 

Ngủ trên giá đầy bụi

Mơ giấc mơ có những vòng khói

Những bóng ma, muông thú, người tình

Những thế giới biệt lập sẵn sàng xẻ chia

Nhưng không bao giờ chịu hoà nhập

Những âm thanh sẵn sàng vang lên

Nhưng mãi mãi là âm thanh câm lặng

Những linh hồn đã chết lâu rồi

Nhưng sẵn sàng sống lại

Cựa quậy, ca hát, nói cười

 

Trong đêm dài ẩm mốc mùi gián và lông chuột

Một bài thơ chợt hiện

Và thân thể non tơ đang lớn dần lên của con trai tôi

 

Giấc ngủ của thời gian, màu trắng, đang từng phút ngả vàng

Mô phỏng sự bất tử

Như tiếng mọt đục vào đêm tối

Những vì sao nhẫn nại sáng phía chân trời

 

GIẤC NGỦ CỦA SÁCH (II) 

 

Sự bất tử của chữ

Có vô  nghĩa hơn những cánh bướm kia không?

 

Tôi trông thấy trên giá sách trước mặt

Những dòng chữ đang ngủ im lìm

Như một lũ mèo trên thành cửa sổ

Lũ mèo của tôi và bạn bè tôi

 

Sự bất tử của chữ

Có  vô  nghĩa hơn ngọn lửa kia không?

 

Ngọn lửa nhỏ bên bờ biển lớn

Ai đã nhóm lên trong gió lạnh chiều đông

Dòng ky ức về những điều ấm áp

Đang bay lên thăm thẳm từng không

TRỜI CAO XANH KIA

 

 

Người ném đá vào gáy ta

Chọc gai vào mắt ta

Mũi nhọn tê tái

Xuyên qua thái dương

Len lỏi

Cho đến khi quằn lại vì chạm vào thành sọ

 

Không phải là nỗi đau

Dù sợi nước đá còn lại mãi, cả khi chiếc gai đã nhổ

 

Dù đôi lúc

Từ chiếc ghi đông cũ kỹ

Ta lao xuống mặt đường lầm bụi-

Không như chiếc tàu bay giấy tuổi thơ

Mà một con chim non xoã cánh

 

Cuộc sống vẫn còn

Ta tì ngực xuống đất mà thở, mà vẫy

Đất ấm nắng ban chiều

Ta đứng dậy

Và mơ ước bầu trời cao xanh kia

 

 

 

TRONG ĐÊM 

 

 

Những âm thanh của cơn mưa rào năm ngoái

Nóng, lầm bụi, không nguôi được

 

Bất giác đưa tay vuốt mặt

Tôi nghe thấy, không phải bằng tai

Mà bằng sự trống rỗng đang ngấm vào da thịt

Những âm thanh dai dẳng và không thể nắm bắt

Những bước chân khổng lồ

Chập choạng đi xuống con đường dốc

 

Những âm thanh của cơn mưa rào năm ngoái

Nóng, lầm bụi, không nguôi được

 

Một dòng chữ hiện lên, tôi biết mình đang sống

Nhưng chợt se lòng – thế cũng nghĩa là đang chết

Dù cái chết chẳng qua là một giấc mơ

Và mỗi dòng chữ là một giấc mơ khác

 

Chưa bao giờ tôi quen được với đêm dài

Nhưng đêm nay càng không chịu nổi

 

Mắt lồi chong chong máu đỏ

Tôi bò lên trần nhà

Theo những kẻ khác và dẫn theo kẻ khác

Da bụng chà lên kiếp cát

Tàn nhẫn như những vẩy sừng

 

Cùng những kẻ khác, tôi nghe

Bằng sự trống rỗng đang ngấm ra từ da thịt

Những âm thanh dai dẳng và không thể nắm bắt

Những bước chân khổng lồ

Chập choạng đi xuống con đường dốc

 

Ngoài kia, gió về khuya đã nổi

Những âm thanh của cơn mưa rào năm ngoái

Vẫn nóng

Vẫn lẫm bụi

 

Cuộc đời tôi

Máu đỏ của tôi

Chập choạng đi xuống con đường dốc

 

Không nguôi được

 

 

MÁU VIỆT

 

Tặng anh Đạo

 

 

Có những lúc rạo rực lên môi

Đỏ thắm như mặt trời nước Việt

Có những lúc âm thầm

Chảy như bùn, bầm đen huyết quản

Chân người đi, đất rộng sông dài

 

Mây dăng sương trắng trời biên ải

Mồ hôi ta tuôn chảy xuống vực sâu

Nước leo lẻo nhìn không thấy mặt

Chốn ta qua kinh thành đổ nát

Cát bụi cồn hoang bóng Côn Sơn

 

Chẳng chọn ta, ta cũng không hề lựa chọn

Máu Việt chảy

Mang mùi lúa, phân chim và mắm cá

Màu da này trong nắng gió này

Mẹ ru ta tháng sáu quang mây

Tiếng Việt nghèo nhưng đẹp như một dòng suối nhỏ

 

Chẳng chọn ta, ta cũng không hề lựa chọn

Máu Việt

Như sự sống, tình yêu, cái chết

Có những ngày đông cứng nhựa cây

 

Lá xanh sẽ chảy mãi xuống đồi

Nơi bạn ta ngã xuống

 

VIÊN ĐẠN BẮN VÀO ĐÊM ĐEN

 

 

Như chiếc lá rơi trong cơn mơ

Hoặc như một cánh tay trong mơ thõng xuống

Chuyến bay đêm với cặp mắt tròn

 

Đêm tháng sáu cái nhìn ngạc nhiên

Không ai biết nụ cười vụt tắt

Khuôn mặt lính đen trên nòng súng đen

Nòng súng đen không ai sợ nữa

Một con lươn chưa hết mùi bùn

 

Trong vườn những tàu chuối đang nhẫn nại hứng sương

Ngọn tre cao lũ cò ngon giấc

Chỉ có con dơi già thảng thốt giật mình

 

Nhà đóng kín, mẹ khêu ngọn đèn

Chưa biết mình sẽ đơn côi hơn

Người bạn gái – một nỗi buồn giấu kín

 

Không ai biết anh từng là một con người –

Lũ quạ sẽ tưng bừng mở hội

Trên rặng cây xanh ngắt suốt mùa hè

 

CHIẾC DÉP RƠI XUỐNG ĐẦM LẦY

 

 

Để lại ánh sao chổi thảng thốt

Như nụ cười chợt tắt trên đôi môi kinh ngạc

 

Len lỏi chìm xuống

Qua bóng đêm dày đặc

Giữa đám bọt nước đang ùa lên như đủ mọi mưu mô

 

Lẫn với lá mục có cả lá tươi

Một con lươn hoảng hốt

 

Trườn qua bộ quần áo lính

Vắt trên chiếc ghế gãy chân

Bên cạnh những chén bát vỡ

 

Đâu là dấu tích lần hạnh phúc bất ngờ

Đâu là dấu tích một lần cãi cọ?

 

Những lá thư đã mủn nát vì đợi chờ

Vẫn đợi chờ bên quả bom nổ chậm

 

Có một chiếc nhẫn trên ngón tay người đàn bà chết trẻ

Vẫn còn lấp lánh sáng

Trong lòng đất tối đen

 

HÀ NỘI 

 

Những ô cửa không quen đầy ắp tiếng cười

Những vườn sỏi tôi lỡ quên đi

Nơi sắc màu đã thành xác ướp

Hà Nội của tôi

Thật nhiều lá

Thật nhiều phố

Thật nhiều những chiều buồn

 

Đầu ô sáng nay hửng nắng.

Tôi đi, ngực phong phanh

Tay đút túi quần, chẳng cần cố nhập cuộc

Thích thú ăn một que kem toàn nước đá

Qua chợ Bưởi, mua bó dọc mùng chẳng biết để làm gì

 

Xám nẫu trong mưa

Con đường không định trước

Vẫy gọi đôi chân về phía ngoại thành

 

Đèn đỏ ngã tư, mắt đàn ông mệt mỏi

Những gót chân bí ẩn đi về

Hà Nội của tôi

Dãy bàng trơ trọi

Có thể  chúng đã từng trẻ, từng vui

Nơi thánh địa của những ngày lửa đạn?

 

Con đường vẫy gọi tôi về phía ngoại thành

 

Đào Nhật Tân mùi hương khác rồi

Vẻ đẹp đàn bà đã tàn tạ đi

Đến cả mưa xuân cũng khác

Thật kinh tởm những xác chuột vứt ra đường

 

Hà Nội ơi

Vì sự hèn hạ của chính mình mà tôi khóc

 

Nhưng đêm đã về, đêm đã về

Dịu dàng như sự bất tử

Trong gió sông Hồng trên triền đê cao

 

BONN

 

Tặng Lê Trọng Phương

 

Bonn dịu dàng của chàng nghệ sĩ tóc rối

Đêm qua mưa có còn rơi

Tiếng lạ lùng mang theo bóng tối ?

 

Bonn dịu dàng trên ngón tay mòn

Gõ từng dòng mù xa uể oải

Bờ sông Rhein chập chờn chân lính gái

 

Ta đến đây từ thửa những giao hoà

Ta đến từ những bến tàu xa lạ

Thêm một kẻ vô danh dừng lại trước thềm

 

Thị trấn nhỏ nỗi buồn không nhỏ

Nhà cũ

Mặt trời cũ

Người đàn xa thế kỷ

 

Ngồi ảo não một mình không giấu được

Bonn dịu dàng

 

Trong góc vườn mưa ta gặp lại nỗi buồn kẻ khác

 

 

PHÒNG ÁP MÁI 

To David and Liam Wilson

 

 

Tôi không trông thấy nhưng nghe rừng thở

Phập phồng, nhè nhẹ, sau những mái nhà kia

 

Một người cha mệt mỏi trở về

Nơi chú đại bàng con vừa thức dậy

Bước chân đầu tiên vang như tiếng chuông đồng

 

Tôi không trông thấy nhưng nghe sông thở

Khi bình minh chói lòa trên những bức tường

Yên bình từ đôi môi chảy xuống

Mềm mại

Trong thảng thốt như mật

 

Cỏ vườn thơm cả lúc vắng người

Mấy quả anh đào sót trong gió ấm

 

Bờ sông Loing

Em đã nói gì đêm khuya lạnh ấy?

Ai sẽ đến sau mùa hạ này ?

 

HẢI PHÒNG 

 

Đèn vàng, mắt gái điếm

Những câu thơ tỉnh lẻ buồn

 

Chiều đưa tiễn lá vàng rơi mải miết

Gió đại dương không bến không bờ

Mây đại dương ngang dọc

 

Bến bãi không tên như ngày tháng

Sông Lấp triều lên

Thuyền lưới đi về

Ai  đó đợi ai phà Bính

Nụ cười hoen mắt khói xi măng

 

Người Hải Phòng như nắng trời gió biển

Ra đi cùng ánh bình minh

Những dấu chân in đầy mặt đất

 

Phố cát dài sóng biển mặn

Đêm suông tôi nhìn ra phía Hải Phòng

 

 

CÂY LAPÔK

 

 

Tay mềm trắng đồi lồng lộng

Mùa thu rơi trái thu vàng

Gió lạ thổi về khu vườn cũ

 

Theo gió tôi bay ra khỏi rừng

Xa bàn tay bình minh ấm áp

Khát khao vỗ cánh lưng trời

Thảo nguyên hồn đầy sương khói

 

Tôi mọc lên trên những rìa làng

Đống rơm khô râm ran tiếng sẻ

Mùa đến mùa đi trên ruộng bậc thang

Vai áo bạc kiếp người chất phác

 

Cây Lapôk

Mắt trong chiều tê tái

Xứ xở của người có phải trời cao?

 

 

MAI NÀY

 

 

Trăng vẫn sáng

Trung du tháng mười hoa sở trắng

Nụ cười đàn bà xanh xao

 

Rất nhiều khuôn mặt mà tôi chưa quen

Rất nhiều căn nhà tôi sẽ không bao giờ đến

Những đêm cây đàn  nức  nở

Em sẽ  lại dịu dàng hát

Trong vòng tay nào ánh mắt nào?

 

Thật buồn, mây trắng vẫn bay  đầy trời

Thật buồn, có những mùa xuân lại đến

 

Hàng dậu nhỏ hoa vàng lốm đốm

Cặp mắt đen ẩn hiện trong  sương mù

 

 

SAU Ô CỬA ĐÓNG 

 

Liệu ngoài kia có một bầu trời

Dù nắng gió hay mùa thu ẩm uớt

Dù mới binh minh hay đã chiều tà?

 

Liệu ngoài kia còn có những mặt người

Dù lạ hay quen

Hạnh phúc hay đau khổ

Dù thân thiện hay đã thành dã thú?

 

Liệu ngoài kia có phải là hư vô

Chẳng tương lai cũng không còn quá khứ

Liệu có phải tôi đã che rèm lên cửa sổ?

 

Liệu ngoài kia có phải là đất đen

Chôn cất mọi thịt da từng là cái đẹp

Chôn cất mọi cái nhìn, mọi đôi môi đã khép?

 

Liệu chỉ có một chốn này

Liệu chỉ có một buổi chiều

Liệu chỉ có một mình tôi?

 

 

LÒNG GIẾNG CẠN

 

 

Như đôi mắt trong hộp sọ đang mủn nát

Những lòng giếng đen ngòm

Nhìn sâu vào lòng đất

Những lòng giếng đong đầy câm lặng

 

Dưới gốc cây muồng muồng

Hoa cải đã rụng hết từ lâu

Những khóm hành đã vàng

Bụi dong giềng cũng đã thành dong giềng dại

 

Mưa đang rả rích ngấm xuống

Chảy vào lòng giếng rỗng không

 

Những lòng giếng đong đầy câm lặng

Biết nơi nào

Biết nơi nào chôn cất những gương mặt cũ?

 

 

6 TỶ – 1 = 6 TỶ

 

Có thể một ngôi sao vừa tắt mà tôi không biết

Có thể ánh sáng trong vắt của trăng rằm vừa xao động

Mà tôi không biết

Tôi cũng không biết có ai đó

Ngoài người đàn bà và mấy đứa trẻ

Cùng tôi biết

Có một người vừa ra đi trong đêm

 

Tôi chưa từng gặp anh, thật đáng tiếc nhưng chẳng nên buồn

Cái tên không quan trọng giờ càng thêm vô nghĩa

Có thể anh cũng giống tôi

Sống trong một căn hộ có ban công trên tầng nào đó

Tòa nhà quét vôi xanh nay đã ố vàng,

Trong một thành phố bên hồ

Hay một dòng sông nước đỏ

Nơi lũ trẻ xanh gầy mắt như một đàn đom đóm

Bay rộn ràng về phía rặng tre xa.

 

Có thể ngoài ban công anh cũng trồng một chậu hoa

Giống như tôi có một chậu hoa sao đất

Anh tưới hoa bằng chiếc ca tôn rỉ

Đón những niềm vui nho nhỏ đâm chồi

Mùi hoa dịu dàng từng làm anh lặng lẽ mỉm cười

Và hát –

những bài hát anh đã đem theo –

Giờ đang vuốt ve đôi chân anh đã lạnh

Uớt như chan nước mắt vợ hiền

 

Trên giá sách của anh tôi tìm thấy những quyển sách của mình :

Toàn tập Platon photocopy đóng bằng ghim Trung Quốc

Truyện Kiều in năm 1962

Bộ Kinh Thánh mua trong hiệu sách cũ

Bên cạnh quyển sách của chính anh in giấy xấu đã long bìa

 

Tôi chưa từng gặp anh, thật đáng tiếc nhưng chẳng nên buồn

Platon đã chết

Jésus và Nguyễn Du đã chết

Bây giờ đến lượt anh

Ai đó nói trước cái chết mọi người đều bình đẳng

Tôi muốn thêm : cái chết biến ta thành những kẻ cùng thời

Liệu còn lời chúc nào đẹp hơn thế nữa?

 

 

Many months have passed, drenched in sweat

But I have returned

To boldly place on the table

Two hands, two five-pointed stars

Stories of war and shipwreck don’t attract me

When I close my eyes, two stars fly into the darkness

 

To fly is to see how lofty the sky is, how wide the sea

There, in the village, a rooster is crowing

In the scent of burning ricefields, dew is sparkling

Over there is my mother

There, my country

 

On guns and plows, millions of diligent stars

Are flying in silence

Black stars, black stars

 

One life might have drifted away

But one has returned

When I open my eyes, two stars alight

Before me

Pulsing, breathing

 

INVISIBLE CHAIN

 

Invisible chain

A string of endless days

For a pack of hunting dogs running

Toward the horizon

 

Invisible chain

Clinking steel

But I hear from far away

The hooves of a tired horse

The keyboard becomes a cemetery

My lifeless fingers return

 

The clinking goes on

My hands are a white desert

My fingers vibrate with the song

Of a man condemned to death

 

THE SLUMBER OF  BOOKS (I)

 

 

They sleep on a dusty shelf

Dreaming of circling smoke

Of phantom beasts and lovers

Of isolate worlds about to connect

But never to be in harmony

Of sounds about to echo

But never to be heard

Of souls dead for a long time

But the souls are about to live again

To dance and sing, to talk and laugh

 

On a long night humid with cockroach odors and rat hair

A poem suddenly appears

And, in a young mountain, the body of my growing son

 

The slumber of white time yellows each minute

An imitation of immortality

Like worm-holes eaten into the dark night

Like patient stars brightening on the horizon

 

 

THE SLUMBER OF BOOKS (II)

 

The immortality of words:

More senseless than those butterfly wings?

 

I see on my shelf

Lines of letters sleeping in silence

Like cats on windowsills

My cats or the cats of friends

 

The immortality of words:

More senseless than those flames?

 

Flames from a small fire on the beach

That someone has gathered against the winter wind

And inscribed in remembrance of warmer times

Flames that fly up and fade in the endless blue

 

THAT BLUE SKY

 

 

You throw a stone at my back

You pierce my eye with a thorn

Your knife

Goes into my temple

Until it bends

At the edge of my skull

 

There is no pain

Though a thread of ice is left

When the thorn is pulled out

Though now and then I dive

Over my handlebars

And fall on the muddy road

Not like a paper airplane

Like a fledgling with quivering wings

 

Life goes on

I lay my chest on the earth

I breathe, I wave my hand

The earth is warm in afternoon sun

As I stand up

Craving

That blue sky

 

IN THE NIGHT

 

 

The sounds of last year’s rainstorms

Are muddy, hot, relentless

 

My aimless hands stroke my face

I hear, not with my ears

But with an emptiness seeping into my flesh

 

Endless, evasive sounds

Giant steps

Staggering down the slope

 

The sounds of last year’s rainstorms

Are muddy, hot, relentless

 

When a line of writing appears I know I’m living

But then my heart shrinks: living means dying

Though death is only a dream

And each line is another dream

 

Long nights have never been easy

But tonight is too much to bear

 

With protruding blood-red eyes

I join the climb to the ceiling

Following some, leading others

Belly-skin scraping sand

As ruthlessly as scales

 

Above now with the others, I hear

With the emptiness seeping out of my flesh

Endless, evasive sounds

Giant steps

Staggering down the slope

Outside, late-night winds have risen

The sounds of last year’s rainstorms

Are still muddy

And hot

 

My life

My red blood

Stagger relentlessly

 

Down the slope

 

VIET BLOOD

 

for Đạo

 

 

Sometimes it rises excited on lips

As red as the sun of Vietnam

Sometimes it flows silently

Like mud, dark in veins

While I travel this vast land, these long rivers

 

Clouds spread white mist through the border sky

My sweat flows into deep chasms

Water is clear, my face invisible

I pass the ruins of citadels

An image of Côn Sơn in the dust of deserted dunes

 

It didn’t choose me, I didn’t choose it

Viet blood flows

With the scent of rice, bird droppings, fish sauce

This color of skin, in this wind and sun—

My mother rocked me in cloudless June

The Viet language is poor, but beautiful as a small stream

 

It didn’t choose me, I didn’t choose it

Viet blood

Is like life, love, death

Sometimes hardening into resin

 

Green leaves keep flowing down the hill

Where my friend has fallen

 

A BULLET FIRED INTO THE NIGHT

 

 

Like a falling leaf in a dream

Or an arm in a dream, dangling

A night flight, with eyes wide open

 

A June night, an astonished look

No one sees the vanished smile

The soldier’s dark face above the barrel

No one fears the barrel now—

An eel sniffing the mud

 

In a garden, banana leaves still catch dew

A nest of storks sleeps soundly on tall bamboo

Only an ancient bat startles

 

In a closed house, a mother turns up her lamp

Not knowing she will be lonelier now

And a girl will sorrow in secret

 

No one knows he used to be a man

All summer long, crows will convene

In a row of bright green trees

 

 

A SANDAL DROPPED IN A SWAMP

 

 

It leaves a streak, a comet tensed

Like a smile stopped abruptly on stunned lips

 

It sinks, making its way

Through thick darkness

Through bubbles rushing up like complex plots

 

Among the rotten leaves are green leaves

And a panicked eel

 

The sandal crawls over a soldier’s uniform

Around a chair with broken legs

Beside shattered cups and bowls

 

Which of these bears the trace

Of sudden joy, the trace of a quarrel?

 

Waiting, the letters yellowed and crumbled

They still wait beside a delayed-fuse bomb

 

On the finger of a woman who died young

A ring still sparkles

In the depths of the black earth

 

 

HANOI

 

The unfamiliar windows are full of laughter

The colors of the pebble gardens

Are dried corpses now

So many leaves

So many streets

So many sad evenings

 

This morning at the city gate

The sun shone for a brief moment—

Distracted, wearing a light shirt

I ate some cheap ice cream

And walked on, my hands in my pockets

At the Bưởi market, I absently bought some taro leaves

 

Gray in the rain

An unintended road

Called me out of the city

 

Red lights at the crossroads, men’s tired eyes

Mysterious feet coming and going—

And that row of leafless almond trees:

Were they young and happy once

When fire and bullets filled this sacred land?

 

The road called me out of the city

 

The scent of Nhật Tân peach blossoms has changed

The beauty of the women has faded

Even the spring rains are different

Dead rats lie on the road

 

Oh Hanoi

I cry because of my own shame

 

But night is coming, night is coming

As gently as eternity

In the Red River wind blowing over the tall dike

 

BONN

 

For Lê Trọng Phương

 

 

Dear Bonn, town of my tangled-haired artist:

Did rain keep falling last night

Its strange sound filled with darkness?

 

Dear Bonn, in the worn fingers

Typing these lines one by one

The steps of women soldiers

Flicker along the Rhine

 

Time past gathered in harmony

And brought me through foreign harbors

Another nameless person

Stopping in front of the house

 

The town is small, its sorrow great

The house is old

The sun is old

The musician is centuries away

 

Sitting here alone

I cannot hide, Dear Bonn

 

In this garden corner wet with rain

I meet the sorrow of others once again

 

THE GARRET

for David and Liam Wilson

 

 

I hear but don’t see the forest breathe

Pulsing gently beyond those roofs

 

A tired father, I come in

To where our young eagle has just awakened

His first steps resound like a bronze bell

 

I hear but don’t see the river breathe

When dawn’s light dazzles those walls

And flows down from lips

Calmly, smoothly

Clear as honey

 

In the abandoned garden, grass is still fragrant

The last cherries linger in warm air

 

What did you say that night

On the bank of the LoireRiver?

Who will be coming home again this summer?

 

HAI PHONG

 

 

Yellow lamps, prostitutes’ eyes

Lines of sad provincial poems

 

On a farewell afternoon, yellow leaves are falling

Ocean winds have no ports or borders

Ocean clouds go their way

 

Like dates, the harbors have no names

In the LapRiver the tide rises

Fishing boats come and go

Someone waits at the Binh ferry for someone

A smile is blurred by cement-plant smoke

 

The people of Hai Phong are like sea-wind and sun

Off they go, with the dawn

Their footprints cover the earth

 

Long streets and salty waves—

On lonely nights I look toward Hai Phong

 

 

LITTLE LAP-TREE

 

 

Soft arms have whitened the great hill

Autumn has dropped its golden fruits

Strange winds are blowing into the old garden

 

As the warm hands of dawn approach

I fly with the winds from the forest

Longing to clap my wings in the sky

Over the plain, its soul filled with fog

 

I grew up at the edge of the village

Where haystacks echo the songs of sparrows

Where seasons come and go on terraced ricefields

On faded shoulders, on simple human life

 

Little Lap-tree

Your eyes sharp with pain in late afternoon

Is that your country up there, high in the sky?

 

SOMEDAY

 

 

The moon will still shine

The October midlands fill with white sở flowers

And women’s pale smiles

 

There will be faces I don’t know

And homes I won’t visit—

In whose arms, in whose eyes

Will you be singing softly

While the guitar sobs at night?

 

Sad, that clouds will still drift through the sky

Sad, that spring will still come

 

On my small fence with yellow flowers

Two black eyes will still gleam through the mist

 

 

FROM BEHIND A CLOSED WINDOW 

 

Is there, out there, a sky

Sunny or windy or humid with autumn

A sky at dawn, or a sunset sky?

 

Are there, out there, human faces

Strange or familiar

Happy or hurting

Friendly faces, or faces like beasts’?

 

Is there, out there, a nothingness

With no future, and no past?

Was it I who drew the curtains across the window?

 

Is there, out there, dark earth

That buries all flesh that once was beauty

That buries all glances, all shut lips?

 

Is there only this place?

Is there only this late afternoon?

Is there only myself?

 

 

EMPTY WELL

 

 

Like eyes in a decomposing skull

Black wells

Look into the earth

Black wells filled with silence

 

Beneath the acacia tree

Cải flowers withered long ago

Onion stalks have yellowed

Cannas have gone wild

 

Rain water keeps falling

Into the empty well

 

Black wells filled with silence—

Who knows where

The old faces are buried?

 

 

SIX BILLION MINUS ONE EQUALS SIX BILLION

 

 

Perhaps a star just died, and I didn’t know

Perhaps the moonlight stirred, and I didn’t know

And I don’t know if there’s anyone

Except for a woman, some children

Who knows as I know

That a man just passed away, during the night

 

It’s a pity we never met, but we can’t be sad

The name, never important, is meaningless now

Maybe you lived as I do

In an apartment with a balcony

In a certain blue building with yellow stains

In a city beside a lake or a red river

Where the children are thin and pale

Their eyes like fireflies whirring toward distant bamboo

 

Perhaps you had a flower pot on your balcony

As I do, with earth-star flowers

Perhaps you watered your plant with a rusted tin cup

Waiting for its buds of joy to open

The flower fragrance that made you secretly smile

And sing the songs that you have taken with you

Is now caressing your feet, which have grown cold

And wet with the flowing tears of your good wife

 

On your shelf I find my own books

The Complete Works of Plato, xeroxed and bound with Chinese staples

The Tale of Kiều, printed in 1962

The Holy Bible, bought in a second-hand bookshop

And your own works, printed on cheap paper, with loose covers

 

It’s a pity we never met, but we can’t be sad

Plato died

Jesus and Nguyễn Du died

Now it’s your turn

Someone said that death makes us all equal

I’d like to add: death makes us all contemporaries

Can anyone offer a better farewell than that?

 

 

Leave a Reply