Thời đại của văn blog và facebook


VOV – Blog, Facebook cũng có thể được xem như những trang báo tư nhân. Mà loại báo này lại có lượng người đọc rất lớn, có thể “phát hành” trên toàn cầu.

PV: Ông Khoa ạ, hiện nay, trong đời sống xã hội, không ít người mong có báo tư nhân, nhà xuất bản tư nhân. Khi chúng ta không có tòa báo và nhà xuất bản tư nhân thì lại nghĩ chúng ta thiếu tự do dân chủ. Ông nghĩ sao về vấn đề này?

Nhà thơ Trần Đăng Khoa: Không phải cứ có báo tư nhân thì có tự do dân chủ và không có báo tư nhân là không tự do dân chủ. Hiện nay, chúng ta vẫn đang cổ phần hóa các cơ quan kinh tế nhà nước. Nếu có báo, hay nhà xuất bản tư nhân thì cũng hợp với quy luật phát triển của xã hội thôi. Chẳng có gì đáng ngại. Nhà nước vẫn “nắm” và “quản lý” bằng pháp luật. Nếu đưa tin sai, sẽ bị “đóng cửa” hoặc phạt rất nặng. Thế thì có gì mà phải băn khoăn.

Ở nước ta không có báo chí và nhà xuất bản tư nhân, nhưng hầu hết các nhà xuất bản hiện nay đều do tư nhân chi phối cả. Ngay cả mỗi người chúng ta cũng đều là một “nhà xuất bản”. Ai viết được cuốn sách nào cũng đều tự in được ngay. Chỉ ba ngày là in xong. Bỏ ra vài triệu đồng đã có cuốn sách. Nhiều cuốn như báo tường, báo liếp mà vẫn xuất bản được ở những nhà xuất bản danh tiếng và sang trọng. Ấy là chưa kể ai cũng có Blog, Facebook. Đó cũng có thể được xem như những trang báo tư nhân. Mà loại báo này lại có lượng người đọc rất lớn, có thể “phát hành” trên toàn cầu.

Nhiều trang mạng rất hay, nhưng cũng không ít trang chỉ là những bãi rác. Nhiều vu vạ, bịa đặt. Tuy nhiên, cũng không nên cấm. Cấm là hạ sách. Vì sẽ tạo nên sự tò mò, càng thu hút người tìm đọc. Chống lại những hành động “đen tối” này, chỉ bằng cách sống cho ngay thẳng. Mình trong sáng như gương thì kẻ nào xuyên tạc được. Mà nếu bị xuyên tạc thì nói lại cho dân rõ. Chúng ta có hàng ngàn tờ báo chính thống (bao gồm cả báo in và báo điện tử, cả địa phương và trung ương), rồi hàng triệu Blog, hàng triệu Facebook. Thế thì có gì mà ngại.

Ngày 15/1/2015 vừa qua, tại hội nghị tổng kết công tác năm 2014, triển khai nhiệm vụ năm 2015 của Văn phòng Chính phủ, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng nói: “Các đồng chí ngồi đây đều tham gia mạng xã hội, có điện thoại để lên Facebook xem thông tin. Trên mạng ai muốn nói gì thì nói, nhưng có thông tin chính thống của Chính phủ thì người dân mới có lòng tin…”. Bàn về mặt trái của của những tin rác, Thủ tướng cũng cho rằng: “Ta không cấm, không ngăn được mà quan trọng nhất là đưa thông tin đúng, chính xác, kịp thời, từ đó tạo niềm tin”.

Đúng thế, hãy nói lại cho dân rõ. Người đứng đầu Chính phủ biết rất rõ quy luật phát triển của nhân loại và ông cũng đã đưa ra các giải pháp ứng xử. Ông rất quan tâm đến niềm tin của nhân dân, đánh mất niềm tin thì rất dễ, tạo dựng lại niềm tin đã mất thì khó khăn vô cùng. Và như thế, ngay cả những trang tin rác cũng có yếu tố tích cực, nếu nhìn ở một góc độ nào đó. Nó làm ta phải thận trọng, sống cho ngay thẳng. Vì không có hành vi khuất tất nào có thể che đậy được con mắt của nhân.

PV: Gần đây, xuất hiện một dòng văn học khá mới mẻ. Chính ông cũng đã quan tâm đến sự xuất hiện của nó. Ông gọi là “dòng văn học Blog”. Tác giả của nó là các Blogger. Họ thường viết hàng ngày như những trang nhật ký. Rồi sau đó tập hợp lại thành các cuốn sách. Gần đây lại xuất hiện cuốn sách tập hợp các bài viết trên Blog của anh bạn Joseph Ruelle, người Vancouver, Canada, do ông viết lời giới thiệu. Tôi rất thích bài giới thiệu ấy. Thậm chí còn thích hơn cả các bài blog của Joseph Ruelle. Ông nhại theo cái giọng của “Dâu”- tên anh bạn tự xưng bằng tiếng Việt nên nghe rất vui.