Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
78 lượt xem

So sánh khát vọng tình yêu trong bài thơ Sóng và Vội vàng (5 mẫu) – Văn 12

Bạn đang quan tâm đến So sánh khát vọng tình yêu trong bài thơ Sóng và Vội vàng (5 mẫu) – Văn 12 phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ So sánh khát vọng tình yêu trong bài thơ Sóng và Vội vàng (5 mẫu) – Văn 12

Bài văn mẫu lớp 12: so sánh bài thơ trên sóng của xuân quy với cơn sốt của xuân điểu gồm dàn ý chi tiết kèm theo 5 bài văn mẫu được tải về.vn tổng hợp từ bài làm của học sinh hay nhất. trong nước.

xuân quy và xuân sắc là hai nhà thơ trữ tình của văn học Việt Nam, sóng và vội là hai bài thơ thể hiện khát vọng tình yêu. Dưới đây là dàn ý chi tiết và 5 bài văn mẫu so sánh 2 bài thơ, mời quý thầy cô và các bạn cùng tham khảo.

Bạn đang xem: Bài thơ sóng của xuân diệu

ký họa để so sánh bài thơ về sóng và ào ạt

i. giới thiệu:

– xuan quynh là một trong những gương mặt tiêu biểu của thế hệ thiếu nhi thời đại khó coi. Thơ xuân quynh mang đậm dấu ấn mỹ nữ, vẻ đẹp tâm hồn người phụ nữ đầy nhân ái, hồn nhiên, chân chất, dịu dàng và nồng nàn trong cuộc sống đời thường.

Bài thơ “sóng” được sáng tác năm 1967, trong một chuyến đi thực tế vùng biển di tích (Thái Bình), một bài thơ tiêu biểu cho phong cách thơ xuân quy.

<3.

“Vội vàng lên” là bài thơ xuân văn tiêu biểu trước cách mạng tháng Tám, được coi là bản tuyên ngôn cuộc đời, bản tuyên ngôn nghệ thuật của nhà thơ.

– hai câu thơ trước là phần cuối của hai tác phẩm nói lên khát vọng mãnh liệt.

ii. nội dung:

1. bài thơ trong điệu hò vội vàng của xuân điều:

– đoạn thơ thể hiện cái “tôi” có khát vọng sống lớn, muốn tận hưởng cuộc sống một cách mãnh liệt. như một lời tuyên bố của lòng mình, nhà thơ tự xác định một thái độ sống gấp gáp, thích thú để cảm nhận cái hữu hạn của cuộc đời (thôi đi! mùa chưa tới); ý thức thống trị, tận hưởng cuộc sống ở mức cao nhất (ngu ngốc, đầy đủ, đầy đủ) của những gì đẹp nhất (hương thơm, ánh sáng, thời tiết mát mẻ).

– Các yếu tố nghệ thuật như điệp ngữ, cấu trúc câu, động từ mạnh … giúp diễn tả tâm trạng hối hả, gấp gáp, khẩn trương, làm cho nhịp thơ sôi nổi, say mê. .

2. bài thơ trong khúc nhạc xuân quynh:

– đoạn thơ thể hiện khát vọng lớn lao, cao cả trong tình yêu: khát vọng hòa tan cái tôi nhỏ bé – con sóng riêng, thành cái tôi chung lớn lao- “trăm con sóng” giữa biển trời bao la. những câu thơ tự sự gợi ra một cách sống, mãnh liệt, tràn đầy yêu thương: khát vọng được hoà tan vào tình yêu lớn của cuộc đời. đây là cách tình yêu trở nên bất tử.

– Thể thơ năm chữ với hình ảnh “sóng” vừa ẩn dụ vừa mang tính thẩm mĩ khiến bài thơ trở nên sâu lắng và đầy nữ tính.

3. so sánh:

– Điểm giống nhau: hai bài thơ đều bộc lộ cảm xúc và suy nghĩ mạnh mẽ về cuộc sống. Đây là hai bài thơ có sự kết hợp giữa cảm xúc-triết lý.

– sự khác biệt: không chỉ ở phong cách thơ (điệu hò rạo rực, nam tính mãnh liệt, điệu lệ thì thầm, cảm xúc nữ tính) mà còn ở “cách ứng xử” của mỗi nhà thơ. : trước “dòng chảy” của thời gian, xuân điều chọn cách sống vội vã hưởng thụ, xuân quynh thể hiện khát vọng hòa tan cái riêng trong cái chung để tình yêu trở thành bất tử …

iii. kết luận:

kết luận về giá trị nội dung và nghệ thuật của hai câu thơ trước. kết luận về giá trị nội dung và nghệ thuật của hai bài thơ trước.

khát tình trong bài thơ sóng vỗ – mẫu 1

“thơ, dù viết về ai hay về cái gì, cuối cùng vẫn là sự thể hiện bản ngã của nhà thơ.” (tiếp tục). Tiếng nói trữ tình trong thơ bao giờ cũng thuộc về ngôi thứ nhất, đó là tiếng nói nội tâm của một cá nhân, cái tôi cá nhân của những cảm xúc, tâm trạng. Vậy thì hãy nói về khát vọng tình yêu, xuân lệ nói: “làm sao tan… cho ngàn năm vỗ” (sóng), và xuân điệu trong bài thơ “vội vàng” đã từng bộc bạch: “Em muốn ôm bạn … để bạn ngập tràn vẻ đẹp của những ngày mát mẻ “

tình yêu luôn là một chủ đề quen thuộc trong thơ ca. Ta thổn thức nỗi nhớ người con gái “khăn gói hụt”, ta đau lòng trước tình yêu chớm nở của kim-kiều, ta xót xa đêm đêm chờ người chinh phụ, “người chinh phụ sũng nước”. . và có lẽ, gắn liền với tình yêu là hàng nghìn suy nghĩ, hàng nghìn cách nghĩ và hàng nghìn khát vọng. với xuan quynh, một người phụ nữ có trái tim luôn cháy bỏng yêu thương, tin vào tình yêu đích thực, thể hiện cái tôi nữ tính, thanh lịch và tinh tế, hướng tới những tình cảm thiêng liêng của nhân loại. Còn thi sĩ xuân sắc, một nghệ sĩ cả đời đi tìm “thơ trên đất”, khát khao một tình yêu trọn vẹn, tha thiết, muốn đem tất cả những gì dạt dào, mãnh liệt của tâm hồn để chiếm đoạt tình yêu của tạo vật. Trở lại trong hai sáng tác nổi bật là hai cách viết, hai hình thức thể hiện, mang đậm dấu ấn cá nhân của mỗi nghệ sĩ, mang đến cho giới thơ những cảm xúc bất ngờ, đó là “tự truyện của những khao khát và hy vọng” (j.m.maulpoix).

“ola” là sản phẩm trong chuyến đi thực tế đến biển của nam ca sĩ. Trước sự tấn công dữ dội của sóng và gió biển, nhà thơ không khỏi cất cao tiếng hát của lòng mình. để lại trong bài thơ không chỉ là tình yêu, đó còn là khát vọng, là khát vọng của một trái tim yêu nồng nàn, mãnh liệt:

“Làm sao bạn có thể vỡ tan thành trăm con sóng nhỏ trong đại dương tình yêu, để ngàn năm tan vỡ?”

hình ảnh những con sóng hòa vào khát vọng muốn dâng trào, nhấn chìm trong biển lớn tình yêu. hai chữ “tan” thể hiện khát vọng được hóa thân vào sóng để được tồn tại trong không gian vô tận của biển cả vĩnh hằng. con sóng lớn ấy muốn hóa thân thành trăm ngàn con sóng nhỏ hơn để nhấn chìm trong biển cả vô định, làm lây nhiễm trái tim anh, làm tan chảy và giao tất cả cho người yêu của anh là biển. khát vọng ấy là khát vọng trao gửi yêu thương, dùng tình yêu thương để kéo dài sự hữu hạn và ngắn ngủi của cuộc đời. khát vọng hy sinh dường như đó gợi cho người đọc liên tưởng đến câu chuyện nàng tiên cá hóa thành bọt biển. mặc dù sự hóa thân đó có đau đớn nhưng đó là biểu hiện của sự hy sinh, thà rằng bản thân mình biến mất chỉ để người mình yêu được hạnh phúc. Sự liên tưởng đó có làm lộ ra hình ảnh một cô gái giàu khát vọng hy sinh, sẵn sàng hy sinh tất cả vì tình yêu đích thực? mục đích của cô gái đó là gì, là:

“giữa biển lớn tình yêu ngàn năm rộn ràng”

rằng hóa thân không phải là vô nghĩa, cũng không phải là hóa thân vĩnh viễn. sóng sẵn sàng vỡ ra thành muôn ngàn con sóng nhỏ hơn để hòa cùng sóng biển, để ngàn năm sau những con sóng ấy vẫn trường tồn mãi mãi. những dòng cuối cùng của vở kịch vẫn mang theo tiếng đập thổn thức của một trái tim yêu say đắm và mãnh liệt. vì thế, “ola” đã trở thành một trong những bản tình ca đẹp nhất trong văn học Việt Nam hiện đại.

trước xuân quynh, đã từng có một nhà thơ có khát vọng mãnh liệt như vậy, một nhà thơ mới với cách viết mới, tư tưởng mới khiến nhà phê bình chu văn sơn đã từng phải thốt lên: “trong không khí trong xuân huyền ảo. , thời gian chỉ có hai mùa: mùa xuân là mùa của tuổi trẻ, của tình yêu và sự sống, còn mùa thu là màu của lá héo úa, héo úa và rụng. cảm thấy thanh xuân chỉ có hai mùa: tươi và héo của xuân sắc khát khao yêu đã đã khắc sâu vào lòng người đọc bằng những câu thơ đầy khao khát:

“Em muốn ôm lấy tất cả mầm sống mới chớm nở, em muốn thả mình theo mây gió, muốn thả mình say sưa bên cánh bướm với tình yêu mà em muốn. tập hợp lại trong một nụ hôn duy nhất, và nước, và cây cối và cỏ phát sáng, thơm, đầy ánh sáng, được dập tắt bằng vẻ đẹp của thời kỳ mát mẻ ”

Đại từ “ta” thường được sử dụng như một cách tác giả thể hiện cái tôi riêng tư của họ. câu thơ như tái hiện lại cái cách bàn tay khao khát được ôm trọn cả thế giới, khát khao được tận hưởng mùa xuân và sắc xuân của tạo hóa. Từ “em muốn” được lặp đi lặp lại kết hợp với các động từ mạnh “ôm, ôm, uống, nhặt” càng thể hiện khát vọng tình yêu mãnh liệt của “Hoàng tử thơ tình” Xuân Diệu. có lẽ vì quá say mê cảnh sắc thiên nhiên với sự sống mới đâm chồi nảy lộc từ từng cành cây, quá mê mây gió, quá mê những cánh bướm bay trong gió, vì điều mà nhà thơ muốn “nhặt lên hôn nhiều”. . anh khao khát được giao cảm, anh khao khát được chiếm hữu trọn vẹn đất trời và cảnh vật thiên nhiên, tận hưởng trọn vẹn chúng, được “choáng váng” trong mật của sự sống và được “no nê” trước ánh sáng của tạo hóa. . đối với thanh xuân, không có thứ gọi là tình yêu hời hợt. nếu bạn đã yêu, được yêu hay đã say, bạn phải hiệp thông tuyệt đối, bạn phải thực sự hòa nhập để được no đủ và no trong men của cuộc sống. người thiếu nữ với vẻ đẹp và tuổi trẻ của mình đã thu hút trái tim khao khát của nhà thơ, khiến ông muốn thâu tóm tất cả “trời đất, cỏ cây” – một sự lặp lại tưởng như thừa – đó là một kết thúc đẹp trong khát vọng yêu đương mãnh liệt của nhà thơ. và như khrapchenko đã từng nói: “những gì còn lại của một nhà văn là tiếng nói của chính mình” – xuan dieu, một nhà thơ của những cảm xúc mãnh liệt, đã gieo vào lòng người những cảm xúc dạt dào ấy, đã khắc sâu vào lòng người một dấu ấn rất riêng. và rồi thơ của anh ấy không ngừng thăng hoa, bởi vì nó được xây dựng từ khát vọng được yêu thương và cảm thông, và khát vọng đó không ngừng cháy bỏng.

Dù văn học là lĩnh vực sáng tạo, không cho phép lặp lại, nhưng kỳ lạ ở chỗ, giữa người nghệ sĩ lại có một sự đồng điệu đồng cảm. cả “sóng” và “ào ào” đều là tiếng nói của một cái tôi giàu cảm xúc với mong muốn được giao tiếp với cuộc đời và con người. cùng với đó là khát vọng yêu thương cháy bỏng của những trái tim giàu khát vọng yêu đời, những cảm xúc dạt dào, cháy bỏng. và “không khó để tìm ra lối đi chung cho hai thi nhân” – mỗi bài thơ đều mang những thông điệp riêng, mang đậm dấu ấn cá nhân của người nghệ sĩ. nếu “sóng” tượng trưng cho tình yêu nữ tính, khát khao dâng hiến, hiến dâng và bất diệt cho tình yêu thì “vội vàng” đưa ta đến một quan niệm sống rất hiện đại: sống vội, sống vội để tận hưởng hết vẻ đẹp của thế gian và Vì tuổi trẻ đừng có cơ hội thứ hai để yêu. có thể nói “ola” giống như một bản giao hưởng của tình yêu và “vội vàng” là một bài hát tuyệt vời về khát vọng sống vội với cuộc đời tươi đẹp.

Bằng cuộc gặp gỡ bất ngờ, hai nghệ sĩ đã thổi hồn vào những trang thơ những cảm xúc dạt dào, mãnh liệt. một mùa xuân với trái tim yêu thương đầy nữ tính, một mùa xuân với cảm xúc gấp gáp, mãnh liệt – mỗi người đã ghi tên mình vào dòng chảy của thời gian, của lòng người. những bài thơ của ông sẽ sống mãi với thời gian.

khát tình trong bài thơ sóng vỗ – mẫu 2

bằng âm thanh của bài hát, anh ấy đã nhận ra ca sĩ. bằng cách chạm khắc, anh ấy đã nhận ra người thợ bạc ”(“ my dagestán ”)

Giống như dấu vân tay duy nhất, mỗi nghệ sĩ có một “dấu vân tay” duy nhất, không giống bất kỳ ai khác. Đó là lý do tại sao, dù ở dưới cùng một bầu trời, hít thở cùng một không khí, thậm chí cùng chung một chủ đề, cuộc sống trong mắt nghệ sĩ không bao giờ giống nhau. bạn có thể nhìn thấy nó trong cái nhìn của tình yêu qua đôi mắt của hoa anh thảo:

“giữa biển lớn tình yêu ngàn năm có thể vỡ ra trăm con sóng nhỏ” (“sóng”)

với sự kỳ diệu của mùa xuân là:

Xem thêm: Top 7 bài đóng vai người cháu kể lại câu chuyện Bếp lửa hay nhất

“Ta muốn ôm trọn sinh khí vừa mới chớm nở, ta muốn mây gió tung bay, ta muốn say đắm hoa bướm yêu kiều, ta muốn cùng hôn nhiều một cái, thủy chung, còn cỏ cây, cho ta ngạt thở hương thơm, cho ta tràn ngập ánh sáng, cho ta vẻ đẹp của những ngày mát mẻ; – ôi xuân hồng, ta muốn cắn ngươi! ”

thơ, với xuân quy, gắn với đời, với tình; thơ là nữ sĩ được sống thật với mình, sống trọn vẹn cuộc đời của chính mình. mỗi bài thơ là tiếng nói chân thành nhất của tâm hồn người phụ nữ nhân hậu, vừa trăn trở, vừa trăn trở trong niềm khao khát hạnh phúc đời thường. bài thơ “sóng” là kết quả của chuyến đi thực tế ở vùng biển di tích – Thái Bình cuối năm 1967, được đưa vào tập thơ “Hoa dọc chiến hào” (1968). “Ola” với “em”, hai cái như một, một trong hai, song hành cùng nhau để thể hiện những cảm xúc sâu lắng nhất của chủ thể trữ tình.

trong tình yêu, người con gái đôi khi lo lắng: “đời còn dài / mây vẫn bay” nhưng cuối cùng cô ấy vẫn chọn niềm tin:

“Làm sao đại dương tình yêu có thể vỡ tan thành trăm con sóng nhỏ, ngàn năm mới vỡ?”

“tan biến” – đó là mong muốn được hóa thân vào những con sóng để tồn tại trong không gian bao la của biển cả và sự vĩnh hằng của thời gian. đó là khát vọng làm tình vĩnh viễn, dùng tình yêu để kéo dài tuổi thọ ngắn ngủi của con người. Điều ước ấy khiến chúng ta liên tưởng đến câu chuyện nàng tiên cá hóa thân thành bọt biển để người mình yêu được hạnh phúc trọn vẹn. câu hỏi “làm sao …” như một nỗi lo lắng không nguôi trong lòng người phụ nữ. đến hai câu thơ sau, từ dòng sông ngày nào, người phụ nữ đã tìm thấy biển lớn của đời mình. nhưng làm sao em vẫn có thể nhìn thấy những con sóng tình yêu của chúng ta giữa biển tình bao la ấy? khát vọng hóa thân, giữ mãi tình yêu đẹp ngày càng trở nên mãnh liệt. Đó có phải là bản chất vị tha và rộng lượng của một người phụ nữ?

đoạn thơ mở đầu bằng sức mạnh, chủ động tìm kiếm hạnh phúc, kết thúc bằng sự hy sinh và tình yêu thương vô bờ bến. đoạn thơ mở đầu bằng khát vọng làm sáng tỏ bản thân và kết thúc bằng khát vọng hòa mình của một người phụ nữ. mở đầu bài thơ là lời cầu chúc hạnh phúc, cuối bài thơ là hành động tạo dựng và duy trì hạnh phúc ấy. hình ảnh song hành của sóng và con đã lột tả được vẻ đẹp dịu dàng, tinh tế, chủ động, mãnh liệt, vừa truyền thống vừa hiện đại của một tình yêu chân thành. Đó là một sự chuyển biến hết sức tự nhiên và cũng đầy dũng cảm về phẩm chất và vẻ đẹp của người phụ nữ. từ đó cũng tạo nên sự khác biệt về giọng điệu: từ nhịp thơ nhanh, tự tin, dứt khoát đến những câu thơ nhẹ nhàng, du dương như tiếng sóng biển rì rào, tiếng không nghe rõ, tiếng vọng vọng lại. với xuân quynh, thơ là đời, đời là thơ. nếu nói thơ là chuyện “rút ruột rút gan” và viết văn thì xuân quynh chính là con người đó. sống hết lòng, hồn nhiên sáng tác, dồn hết cái tôi của mình vào từng bài thơ, tứ tuyệt, từng tác phẩm dự thi, đây là thơ của xuân quy. không khẩu trang, không trang điểm, không vay mượn, không gân guốc, xuan quynh gửi thơ cho tôi.

XEM THÊM:  Trình bày suy nghĩ về khổ thơ kết thúc bài ánh trăng của

với phép thuật mùa xuân, một lần nữa:

Xem thêm: Top 7 bài đóng vai người cháu kể lại câu chuyện Bếp lửa hay nhất

“Ta muốn ôm trọn sinh khí vừa mới chớm nở, ta muốn mây gió tung bay, ta muốn say đắm hoa bướm yêu kiều, ta muốn cùng hôn nhiều một cái, thủy chung, còn cỏ cây, cho ta ngạt thở hương thơm, cho ta tràn ngập ánh sáng, cho ta vẻ đẹp của những ngày mát mẻ; – ôi xuân hồng, ta muốn cắn ngươi! ”

đột ngột dòng tám chữ gây sự chú ý, độc đáo với dòng ba chữ: “Tôi muốn ôm” khiến giọng thơ đanh lại, mạnh mẽ, bộc lộ khát vọng, đòi hỏi hành động. từ cái “tôi” cô đơn nhưng cũng đầy kiêu hãnh ở dòng trên đã trở thành “tôi”. trong cái tôi vẫn có cái tôi anh hùng của thi nhân, nhưng cũng có cái tôi của mỗi người đọc. Đúng. đừng trước “đời mới chớm nở” mà hãy ý thức “xuân đang đến, xuân đi”, “xuân còn trẻ, xuân sẽ già” để khỏi nuối tiếc, muộn phiền. tuổi trẻ phải là để yêu, phải sống hết mình để níu kéo thời gian, tận hưởng cuộc sống trọn vẹn này. cấu trúc “tôi muốn” cùng với hàng loạt động từ mạnh: “ôm, uống, nhặt, cắn” đã thể hiện được khát vọng, sự tận hưởng trọn vẹn ấy. Nhanh chóng câu thơ để theo kịp những mong muốn đó bằng nhiều biện pháp liệt kê. Dường như chúng ta càng tận hưởng, càng nhận được nhiều thì cuộc sống càng trở nên tươi đẹp và ý nghĩa hơn. cuối cùng là câu cảm thán: “- ôi xuân hồng, anh muốn cắn em!” lần đầu tiên nhìn thấy quả xuân hồng mới có thể “cắn câu”. động từ “cắn câu” đã thể hiện khát vọng lớn nhất được giao hòa với thiên nhiên kỳ ảo. với sự kỳ diệu của mùa xuân, mọi thứ không nên mơ hồ, mà phải là cảm giác thật. do đó, thế giới mới đã viết về ông như “một người đàn ông của thế giới”. thơ của ông được xây dựng trên đất của một trái tim trần thế ”. trong câu thơ, mr. tay tan ky xuan mirai cũng sử dụng sự tương tác giữa các giác quan, một kỹ thuật đặc trưng của các nhà thơ biểu tượng của Pháp.

Với sự kỳ diệu của mùa xuân, cuộc sống thực là tươi đẹp và đáng sống nhất. đã đón nhận cuộc sống bằng tất cả tình yêu và nhiệt huyết. nhưng nhận ra quy luật nghiệt ngã của thời gian, anh đã sống hết mình, yêu hết mình. đây là mùa xuân tuyệt vời, luôn lo lắng, háo hức, lo lắng.

Đối với tình yêu, cả Xuân Quỳnh và Xuân Diệu đều luôn chân thành và nồng nàn nhất, mong muốn tình yêu mãi mãi bền chặt. nhưng hướng về tình yêu đôi lứa, xuan quynh chọn cách dâng hiến, hòa mình để đời đời kiếp kiếp tình yêu đẹp đẽ ấy. đó là đức hy sinh, là thiên lương của nữ thi sĩ, là vẻ đẹp muôn thuở trong thơ nữ Việt Nam. Nhưng với tình yêu cuộc sống, Spring Magic chọn cách tận hưởng nó một cách trọn vẹn nhất để vĩnh viễn bất tử thanh xuân tươi đẹp một thời. đó là lối sống phương Tây, vì tình yêu. Đối với mỗi cách khác nhau để đối mặt với tình yêu, chúng ta có thêm những cảm xúc và cảm xúc khác nhau.

đến từng trang viết là một thế giới mở, không lặp lại, không đơn giản. điều đó làm cho văn học tuy ra đời từ thời Homer, là sử thi nhưng nó sẽ tồn tại cùng chúng ta cho đến tận thế, dù là vật không thể mua bán, nhưng nó là thứ không thể thiếu trong đời sống con người. sống tốt, sống đẹp hơn.

khát tình trong bài thơ sóng vỗ – mẫu 3

tình yêu và khát vọng luôn là những “yếu tố” cần thiết trong cuộc sống của mỗi con người. bởi vì chỉ khi khát khao yêu và được yêu, khát khao được sống và trân trọng cuộc sống, thì đó mới là giá trị của cuộc sống. và có lẽ vì lẽ đó mà hơn ai hết, mỗi nhà thơ, tâm hồn yêu đời và nhạy cảm với thời cuộc đều hiểu rõ hơn điều đó. bởi vậy mới có những vần thơ như thay lời muốn nói cho bao kiếp người, bao cảm xúc nồng nàn, mãnh liệt của con người muốn giãi bày. “sóng” và “vội” là những bài thơ như thế, những bài thơ của khát vọng tình yêu, khát vọng sống và giao.

Cả xuan quynh và xuan dieu đều rất ý thức được dòng chảy của thời gian, dù muốn dù không, họ cũng không thể ngăn cản được.

“đời còn dài, năm tháng cứ trôi”

Cuộc đời dài thật đấy, nhưng khi thời gian trôi chậm, nó vẫn âm thầm trôi qua, rút ​​ngắn sự hữu hạn của đời người. Đó là nỗi xót xa trước thời gian, nỗi xót xa trước năm tháng cuộc đời, cả nỗi sợ hãi và nỗi nhớ.

“như biển dù rộng, mây cứ bay”

Biển kia mênh mông vô tận, không ngăn được mây bay, hai người vẫn không thể gặp nhau. và đây là điều kỳ diệu của thanh xuân, cũng là nỗi sợ hãi của thời gian, cũng là sự vội vã, gấp gáp:

“xuân đến nghĩa là xuân đi qua, xuân còn trẻ nghĩa xuân sẽ già, xuân tàn nghĩa là ta cũng tàn. Lòng ta rộng nhưng lượng trời lại hẹp.” , thứ không cho phép thế giới con người trẻ lâu “,

Tôi sợ rằng trước khi tuổi trẻ của anh ấy dần trôi qua, sau cùng chỉ còn lại nỗi nhớ và sự thương hại. thời gian vẫn vậy, nó vẫn trôi, thanh xuân vẫn vậy, nó vẫn quanh quẩn, đến rồi đi, rồi chợt người ta nhận ra rằng tuổi trẻ không còn là mãi mãi, tuổi càng ngày càng lớn Và khi thanh xuân hết. nghĩa là tôi cũng chết. chúng ta càng nhận ra rằng thời gian không chờ đợi một ai, chúng ta càng nhận ra rằng cuộc đời của tuổi trẻ thật ngắn ngủi biết bao. tác giả càng ý thức về cuộc sống của mình, càng muốn yêu và càng muốn sống để không phải tiếc nuối cuộc đời, tiếc nuối những năm tháng đã qua. xuan quynh có một tình yêu nồng cháy và chân thành, một tình yêu mãnh liệt của một cô gái e ấp, nhút nhát nhưng vẫn dũng cảm trong tình yêu:

“làm sao có thể vỡ tan thành trăm con sóng nhỏ của biển lớn tình yêu, ngàn năm vẫn vỗ”

làm sao một con sóng có thể làm nên đại dương bao la, nhưng con sóng đó phải hòa cùng nhịp sóng của biển cả, của muôn ngàn con sóng dữ dội, vỗ vào bờ biển lớn. sóng lao vào đại dương để mãi trường tồn, bất tử, ngàn năm vẫn vỡ, vẫn đến bờ. cũng giống như tình yêu của anh dành cho em, em không giữ được cho riêng mình, đó phải là tình yêu lớn như biển, bao la như đại dương, đó phải là tình yêu của hai chúng ta, của nhân loại, của những người khác. . thế giới. đó không chỉ là biển của thiên nhiên mà còn là biển của tình yêu, đại dương của tình yêu và tình yêu đó là vĩnh cửu, bất tử, không hữu hạn như đời người. một khát vọng yêu thật đẹp và đầy phi thường. tình yêu dường như là một khát vọng bất diệt, rất mãnh liệt, thổn thức trong trái tim mỗi con người, trong trái tim tuổi trẻ.

và mùa xuân cũng vậy, càng sợ hãi thời gian, càng nhận ra rằng đời người ngắn ngủi và hữu hạn, càng hối hả, thúc giục, thúc giục con người sống nhanh hơn để tranh đua với thời gian, để tận hưởng những tinh hoa, vẻ đẹp của trái đất và bầu trời. để tận hưởng vẻ đẹp của cuộc sống. đó là khát vọng làm những điều lạ, khát vọng kỳ lạ lưu giữ trọn vẹn vẻ đẹp của tạo hóa để nắng không phai và hương hoa không chóng tàn:

khát tình trong bài thơ sóng vỗ – mẫu 4

xuan dieu và xuan quynh là hai trong số những nhà thơ xuất sắc của nền thơ ca hiện đại. Nếu Xuân Diệu được mệnh danh là Ông hoàng thơ tình thì Xuân Quỳnh được mệnh danh là Bà hoàng thơ tình. Ở hai hồn thơ ấy, ta tìm thấy hơi thở của một tình yêu dạt dào và khát vọng sống mãnh liệt.

Xuân điệu từ lâu đã được coi là một trong ba đỉnh cao của phong trào thơ mới giai đoạn 1932 – 1945. Ông được coi là “người mới nhất trong các nhà thơ mới” bởi cách dùng từ cũng như cảm hứng thơ của ông. khác với các nhà thơ cùng thời, thơ xuân khảo không theo cảm hứng dân tộc mà theo cảm hứng lãng mạn. anh ấy tập trung vào việc thể hiện cái tôi cá nhân và khát vọng sống của mình.

“Tôi muốn đón nhận tất cả cuộc sống mới mà tôi vừa bắt đầu yêu. Tôi muốn mây và gió thổi. Tôi muốn say đắm những cánh bướm với tình yêu mà tôi muốn thu vào nụ hôn của nước và nước, cỏ cây tràn đầy hương thơm. Hãy để cho nó tràn đầy ánh sáng, hãy làm cho nó tràn đầy vẻ đẹp của thời kỳ tươi mới. ”

Cái tôi mạnh mẽ của tác giả được thể hiện rõ ràng qua cụm từ “chúng tôi muốn”. ta là đại từ thể hiện cái tôi cá nhân khẳng định chủ thể hoàn toàn khác ta, ta thịnh hành. bài thơ được coi là tuyên ngôn cuộc đời của tác giả quyết định thái độ sống cấp thiết để tận hưởng và cảm nhận sự hữu hạn của cuộc đời.

uuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu từ ‘cuộc sống mới bắt đầu đơm hoa kết trái’ là những thứ nhỏ bé nhất giống như 1 hạt giống. và “nuốt” những thứ siêu nhiên là “cánh én và gió”. tiếp theo là cơn say trong “tình yêu bay bướm” và “nụ hôn thật nhiều”. và tất cả “nước, cây và cỏ” tồn tại trên trái đất. để cơ thể ngạt thở hương thơm lấp đầy ánh sáng và lấp đầy vẻ đẹp của những lúc mát mẻ. với hàng loạt động từ mạnh như “ôm”, “tung”. “phí”, “say”. “choáng”, “đầy” đủ thấy khát vọng làm chủ cuộc đời của tác giả lớn đến nhường nào. Qua câu ca dao này cho thấy xuân điều không chỉ muốn sống bình thường, mà còn muốn sống nhanh, sống gấp, làm sao để tận hưởng hết hương ngọt của cuộc đời.

Một nhà thơ khác tiêu biểu cho cảm hứng lãng mạn và khát vọng của con người là xuân quynh. một nữ thi sĩ hiếm hoi là gương mặt tiêu biểu của thế hệ nhà thơ trẻ thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Thơ xuân quynh mang đầy vẻ đẹp nữ tính, vẻ đẹp của tâm hồn người phụ nữ nhạy cảm. đoạn trích đoạn thơ trong vở kịch “ola” dưới đây thể hiện rõ nhất phong cách thơ của anh:

“Làm sao bạn có thể vỡ tan thành trăm con sóng nhỏ trong đại dương tình yêu, để ngàn năm tan vỡ?”

đối với xuan quynh, tình yêu được coi là lý do để sống. nhưng tình cảm không chỉ giới hạn trong cái tôi nhỏ bé mà còn lao vào biển lớn của tình người. cô ấy mong muốn:

“làm thế nào nó có thể vỡ ra thành một trăm con sóng nhỏ?”

Từ “trăm con sóng nhỏ” này lao vào “biển lớn tình yêu” chính là cách làm cho tình yêu trở nên bất tử. và tình yêu thương từ đó sẽ lan tỏa đến mọi nơi trên thế giới, mang đến cho mọi người một thế giới hòa bình và hòa bình cho nhân loại.

Qua phần phân tích hai bài thơ trước của hai tác giả xuân điêu và xuân quy, chúng ta có thể thấy cả hai đều bộc lộ những cảm xúc và suy tư mạnh mẽ trước cuộc đời rộng lớn. tất cả đều thể hiện khát vọng sống hòa mình vào cuộc sống chung của nhân loại.

nhưng điều khác biệt nếu nằm ở cách thể hiện cái tôi cá nhân. Nếu ở xuân sắc ta thấy sự mạnh mẽ nam tính thì ở xuân quy ta thấy sự nhẹ nhàng, nữ tính. Những vần thơ của xuan dieu đọc lên cảm nhận được cái tôi mạnh mẽ muốn khẳng định ý chí sống của mình. Những bài thơ của xuan quynh rất ngọt ngào và đầy những lời thì thầm và cảm xúc.

xuuuuu chọn cách sống vội vã để tận hưởng mọi hoa trái ngọt ngào của cuộc đời. xuan quynh mang khát vọng hòa nhập vào cuộc sống chung của nhân loại. từ cái tôi nhỏ bé đến biển cả tình yêu.

Qua hai câu thơ trên, ta cảm nhận được niềm đam mê sống và cái tôi vô cùng lãng mạn của xuân sắc. Dù sinh ra ở hai thời điểm khác nhau, hai thế hệ khác nhau nhưng họ đều có chung một cái tôi lãng mạn và một niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống.

khát tình trong bài thơ sóng vỗ – mẫu 5

Trong muôn vàn lời thơ và khúc tráng ca của “bản nhạc” về chủ đề tình yêu, văn học Việt Nam may mắn có được hai đại diện xuất sắc của thơ tình: một điệu xuân, tượng trưng cho khao khát mãnh liệt, sôi động, ồn ào, điên cuồng. – nồng nàn và một mùa xuân quynh – đại diện cho những cung bậc cảm xúc ấm áp, đằm thắm, nữ tính nhưng không kém phần mãnh liệt. Giá trị của Xuân Diệu và thơ tình Xuân Quỳnh đã được khẳng định qua thời gian và qua những người yêu thơ. Ở mọi thời đại, thơ tình của Xuân Diệu và Xuân Quỳnh đều được đông đảo bạn đọc, đặc biệt là giới trẻ, những người biết yêu và biết trân trọng tình yêu đón nhận. hai dòng tiếp theo trong hai bài thơ “ào ào” và “sóng vỗ” sẽ giúp ta nhận ra những giá trị đó.

xuan quynh là một trong những nhà thơ tiêu biểu nhất của thế hệ các nhà thơ trẻ thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Thơ xuân quynh là tiếng nói tâm hồn của một người phụ nữ nhân hậu, hồn nhiên, tươi tắn, chân chất, yêu đời và luôn canh cánh trong lòng khát vọng hạnh phúc của cuộc sống bình dị, đời thường. “sóng” là một bài thơ tình đặc sắc của Xuân Quynh, được in trong tập “Hoa dọc chiến hào”.

Tham khảo: Soạn văn bài phong cách hồ chí minh

xuan dieu là “mới nhất trong các nhà thơ mới” (hoai thanh). ông được giới trẻ phong là “ông hoàng thơ tình”. nó mang đến cho thơ ca đương đại một sức sống mới, một nguồn cảm xúc mới, thể hiện một quan niệm sống mới cùng với những cách tân nghệ thuật đầy sáng tạo. ông là nhà thơ của tình yêu, mùa xuân và tuổi trẻ với giọng văn sôi nổi, nồng nàn, say đắm. “Mau lên” được trích dẫn trong tuyển tập “những bài thơ” là một trong những bài thơ hay nhất của Xuân Diệu trước cách mạng.

câu ca dao của xuân quy thể hiện một cái tôi đầy lo lắng, bi thương nhưng cũng đầy khát khao tình yêu “bồi hồi trong bầu vú non”: nhà phê bình chu văn sơn khi nghiên cứu thơ xuân quynh đã nhận xét tinh tế: “đấy, Trái tim của thơ xuân quynh là cánh chuồn chuồn bay đi không ngừng, mỏi mòn trước sóng gió và bình lặng, của bão táp và hòa bình, của chiến tranh và hòa bình, … ”. thực ra, chỉ ở khổ thơ trước, nàng đã viết bằng tất cả niềm tin yêu không giới hạn với những cảm xúc yêu thương tha thiết trong mênh mang sóng vỗ bờ và nỗi nhớ mong người mình yêu xâm chiếm không gian và thời gian: đêm – ngày, sâu thẳm trong lòng – ở dưới nước, trong mơ khi tỉnh … nên ở dòng này nhà thơ chứa đầy những lo lắng và linh cảm.

XEM THÊM:  Phân tích 2 khổ thơ đầu bài mùa xuân nho nhỏ

Dù cuộc đời có dài bao nhiêu, năm tháng trôi đi như biển, dù rộng, mây vẫn bay

xuan quynh đặt thế giới thời gian và không gian cạnh nhau và đối lập giữa cái hữu hạn (đời người) và cái vô hạn (thời gian và biển cả). “Life” và “years”, “wide sea” và “cloud” và các câu điều kiện “mặc dù-chưa; dẫu – vẫn “kết hợp các tính từ” dài – rộng – xa “tạo nên một nỗi day dứt khôn nguôi. đặt cái hữu hạn vào cái vô tận của thời gian, nữ sĩ cảm thấy mình nhỏ bé, mong manh. Cuộc đời còn dài, năm tháng trôi, biển dẫu có. rộng không thể chứa một đám mây đến cuối chân trời, thời gian không có bắt đầu cũng không có kết thúc, nhưng khoảng thời gian thanh xuân của mỗi người là có hạn, cuộc đời tưởng chừng như dài nhưng trong dòng chảy bất tận của thời gian, giữa biển trời bao la, con người chỉ có thể là thoáng qua. đối với phụ nữ, điều băn khoăn nhất vẫn là nỗi sợ phai nhạt, phai nhạt theo năm tháng, tàn phai tuổi trẻ, sắc đẹp và hậu quả là phai nhạt tình yêu. Sự lo lắng đó ở phụ nữ có thật như chính cô bạn Xuân Quynh đã từng viết cho luu quang vu:

Tôi cảm thấy mình già đi, già cả về thể chất, nhưng tôi vẫn cảm thấy yên tâm khi nói đến một người phụ nữ, khi nói đến những điều tầm thường trong cuộc sống.

Nhìn mặt mình trong gương, tôi không xứng với bạn.

[…] nên tôi luôn cảm thấy tình yêu của chúng tôi thật mong manh. Tôi rất buồn … Tôi rất muốn được trẻ đẹp trở lại so với tuổi và vẻ ngoài của mình. Bạn có thể không cần, nhưng tôi cần. chắc rằng em ngày càng trẻ đẹp, anh sẽ yêu em nhiều hơn. ”

thì bạn biết đấy, hạnh phúc của một người phụ nữ phụ thuộc rất nhiều vào hai yếu tố: sắc đẹp và tình yêu. điều đó cho thấy tình yêu có sức mạnh vô hạn nhưng cũng thật mong manh bởi “tình mỏng như mây khói, ai biết lòng mình đã thay”. và ngay cả hình ảnh “mây vẫn bay đi” ở câu thơ cuối cũng đầy ám ảnh. Có phải vì em biết trước rằng không có gì là vĩnh viễn – “hôm nay tình yêu phải chia xa”, thì em như đám mây phiêu lãng kia bay đến bến bờ khác, dù vòng tay anh có rộng như biển, hay bao lâu. con sông? Tôi thậm chí không thể ôm anh ấy trong vòng tay của mình. cùng sự nhạy cảm, day dứt của cái tôi trỗi dậy trước thời gian và cuộc sống con người; giữa sự đổ vỡ và lòng tin đã khiến tâm hồn thơ này trở nên mãnh liệt hơn giữa cuộc đời.

xuan dieu cũng rất sợ thời gian nên sống vội vàng, “vội vàng”, “gấp gáp”: “nhanh lên, em rất sợ ngày mai: cuộc đời trôi chảy, lòng ta không còn mãi”. thế nên với sự kỳ diệu của thanh xuân – sống là để tận hưởng, là chiếm giữ để đừng là mãi mãi, đừng lãng phí những năm tháng tuổi trẻ. và với xuân quynh, những lo toan, linh cảm đã mang một khát vọng mãnh liệt: khát vọng tình yêu bất tử:

Làm sao nó có thể vỡ tan thành trăm con sóng nhỏ giữa biển lớn tình yêu, để ngàn năm tan vỡ?

đoạn đầu bài thơ là cảnh sóng rời bờ đi “tìm đại dương” và khổ thơ cuối này như mong ước của sóng đã được hoàn thành. còn bạn?

làm thế nào bạn có thể phá vỡ hàng trăm con sóng nhỏ?

hai từ “làm sao” có thể diễn tả hết những lo lắng, băn khoăn, khao khát và khao khát mãnh liệt của người phụ nữ. khát vọng trở thành trăm con sóng nhỏ, khát vọng tan thành trăm con sóng nhỏ là khát vọng được cho đi và cho đi vì có một nghịch lý trong tình yêu là “hạnh phúc thực sự chỉ đến khi bạn dám cho đi thay vì nắm chặt” ( Christopher Hoare). Hai chữ “tan biến” gợi nhiều cách hiểu. “Tan biến” không phải là mất đi, không phải là tan thành hư không, mà “tan” là sự hy sinh, buông xuôi, khát khao hóa thân vào cái tôi cá nhân trong “trăm con sóng nhỏ” để lao vào vào “biển lớn tình yêu” để tình yêu bất tử và bất diệt, đó cũng là cách để vượt qua giới hạn mong manh của cõi nhân gian.

“Hợp tan” cũng là vượt qua mọi giới hạn về không gian và thời gian để trường tồn cùng tình yêu. lúc cảm xúc giao hòa, “hòa tan” hay “hòa vào nhau” là những biểu hiện của sự hòa nhập và thăng hoa hoàn toàn. tình yêu đôi lứa hạnh phúc nhất còn lại khi ước nguyện của họ được thực hiện: “Anh yêu em đến điên cuồng, yêu em cho đến khi tan” (Dệt tầm gai – vi thuy linh); yêu đến mức “mọi nguyên tử của anh đều thuộc về em” (huýt sáo). tình yêu và khát vọng cho đi, hy sinh cũng là khát vọng được sống trọn vẹn cho tình yêu. chỉ bằng cách này, tình yêu mới có thể tồn tại mãi mãi với thời gian; Chỉ có như vậy, tình yêu mới có thể chinh phục được bản chất hữu hạn và mong manh của đời người.

Hai dòng cuối cùng khép lại câu thơ như lời kết cho một khái niệm hoàn hảo về tình yêu:

giữa biển lớn tình yêu ngàn năm vượt qua

ở đây, xuan quynh đã đặt “đại hải” – không gian vô tận bên cạnh “ngàn năm” thời gian vô tận. thơ, vì thế, trở nên rộng lớn như tình yêu trải dài vô tận. đúng là hòa vào biển lớn của tình người, tình yêu của từng cá nhân sẽ không còn đơn độc, sẽ không còn mong manh. sự bất tử với thời gian và không gian khiến cho sự dày vò và mong manh hữu hạn của vương quốc loài người biến mất. ở đó bạn chỉ thấy sóng vỗ bờ và “vẫn vỗ” anh ấy vẫn yêu, còn vỗ vào bờ anh ấy vẫn sống. nếu anh còn sống, anh vẫn yêu em và anh vẫn yêu em “ngay cả khi anh đã chết” (xuan quynh).

Nói đến sự trao gửi và hy sinh trong tình yêu, có lẽ chúng ta cũng nên mở rộng “chân trời nghệ thuật” của bài thơ. đặt hoàn cảnh vào những năm 1967-1968 khi bài thơ ra đời, khi sân ga, giếng nước, đoàn tàu “cuộc chia ly màu đỏ” – khi cả nước xông lên chiến đấu vì miền nam ruột thịt, tình yêu đôi lứa ấy cũng phải. được dành cho một tình yêu lớn hơn – tình yêu đất nước. vì vậy, những chàng trai cô gái “đã không rơi lệ, rơi lệ cho ngày ta gặp lại nhau”. vì “khi đất nước cần họ biết sống xa nhau”. Suy cho cùng, đó cũng là sự cống hiến và hy sinh, hy sinh tình riêng để tình riêng hòa cùng biển lớn tình yêu đất nước, trách nhiệm cao cả. sự cống hiến đó cũng như mong muốn được góp những “suối nhỏ” làm nên mùa xuân lớn của dân tộc; hiện thân của trăm con sóng nhỏ cũng là hiện thân của đất nước khi “Tổ quốc gọi tên mình”.

một nhân viên nhịp nhàng. sử dụng các phép tu từ: nhân hoá, ẩn dụ… ngôn ngữ thơ tinh tế, chọn lọc. giọng thơ nhẹ nhàng và nữ tính

nếu câu thơ trong Sóng xuân quy là vẻ đẹp của cái tôi muốn vượt qua sự hữu hạn của kiếp người để trở thành biển lớn tình yêu; thì câu thơ vội vàng của xuân điều bộc lộ một cái tôi sôi nổi, điên cuồng, đầy khát vọng.

Nhận xét về Xuân Diệu, nhà phê bình Hoài Thanh cho rằng: “Thơ xuân diệu cũng là nguồn sống dồi dào chưa từng thấy ở nước non lặng lẽ này. Mùa xuân nồng nàn tình yêu, đắm say cả đất trời, sống vội, sống vội. vội vàng, tôi muốn tận hưởng cuộc đời ngắn ngủi của mình. ”Lời bình ấy làm ta liên tưởng đến câu thơ“ hư vô ”của nhà thơ:

Tôi là người nắm giữ mặt trời bằng răng, là người có trái tim rỉ máu, hai bàn tay và chín móng vuốt bám lấy sự sống

“Vội vàng” cũng là một bài thơ có cái tôi như vậy. mở đầu bài thơ, nhà thơ giải thích cho người đọc hiểu rằng, sinh ra là con người thì không thể hưởng thụ những thú vui của thế gian này mãi mãi. Cuộc đời ngắn ngủi, tuổi trẻ có hạn và thời gian trôi đi mãi mãi. chính vì vậy, nhà thơ đã “thúc giục” chúng ta hãy “nhanh lên”, “nhanh lên” để thưởng thức bữa tiệc của thế gian khi “giao mùa chưa lặn đã xế chiều”, khi mùa xuân còn non, cành còn non, người quê. còn tươi xanh đồng nội, ngon lành tháng giêng… có lẽ vì thế mà nhà thơ đã khép lại bài thơ bằng một màu sắc tình yêu mãnh liệt.

Ba chữ “Tôi muốn ôm” được tách ra ở giữa bài thơ gợi tư thế chủ động, phong thái sẵn sàng của một chủ thể đứng giữa đất trời, dang tay đón nhận hương thơm của cuộc đời. . .

trước đó, nhà thơ khai ra cái “tôi” với khát vọng táo bạo “tắt nắng, buộc gió” nhưng ở câu thơ cuối cùng này cái tôi đã hòa vào cái tôi chung để tận hưởng mọi hương vị của cuộc sống. ngay có một câu thơ thể hiện sự tươi mới của “một cuộc sống mới bắt đầu”. “Ngày mai” là một từ rất gợi cảm và mang tính mô tả. gợi cảm giác vạn vật, cây cối đang trong khoảnh khắc dịu dàng, cành lá căng tràn sức sống “Tháng giêng ngon lành như đôi môi khép hờ” khiến thi nhân trào dâng bao niềm khao khát:

“Tôi ôm tay như rắn, làm dây đa quấn lấy cả khu vườn xuân chẳng muốn đi, cứ ở trong vườn chân đất bén rễ hút mùa dưới đất”

(trẻ)

và đằng sau mong muốn “ôm trọn cuộc đời” ấy ẩn chứa một số câu thơ táo bạo, khẩn thiết, đầy cảm hứng và tràn đầy tình yêu thương:

Em muốn mây và gió thổi, em muốn say tình bướm, muốn đến với nhau trong nụ hôn thủy chung, cho cỏ cây thơm ngát, tràn ngập ánh sáng, đầy vẻ đẹp của thời kỳ mát mẻ

một bài thơ ngắn có bốn hoặc năm từ “tôi muốn” lặp đi lặp lại, như nhịp điệu gấp gáp, như nhịp thở gấp gáp của nhà thơ. nó cho thấy mùa xuân thật nồng nàn, cuồng nhiệt xôn xao, như muốn ôm trọn cả vũ trụ, sự sống và mùa xuân đồng thời vào lòng. sống như vậy có xuân mới thực sự là sống, đi đến tận cùng của hạnh phúc được sống. cụm từ “tôi muốn” như ý nghĩa của nó đã nói lên niềm khao khát, khát khao thiết tha của nhà thơ. nhà thơ dường như muốn ôm trọn “mây gió” của mình, say mê “bướm lượn”, gom tất cả vào lồng ngực tuổi thanh xuân “một nụ hôn”. Tôi muốn thu vào tâm hồn mình nguồn nhựa sống dồi dào “và nước, và cây, và cỏ”. rồi như một con ong bay đi hút nhụy sự sống cho đến khi “say” cho đến khi đầy ánh sáng, “mãn nhãn với tiết trời mát mẻ” rồi mới lảo đảo ra đi.

câu:

“để ngửi hương thơm, cho ánh sáng, cho cảm giác no, cho vẻ đẹp của những ngày mát mẻ”

từ “cho” với nhịp độ tăng dần nhấn mạnh các mức độ mong muốn tận hưởng đạt đến sự hài lòng, sung mãn và viên mãn. xuan dieu muốn hưởng thụ cuộc sống cho đến khi “no nê”, “choáng váng”, “no nê”. trong cảm hứng cao nhất, sự kì diệu của mùa xuân hiện thực cuộc sống, mùa xuân như cái quý giá nhất, trọn vẹn như một đóa hồng xuân chín mọng, thơm ngào ngạt, cho nhà thơ thưởng thức với bao niềm mong mỏi. / p>

Thơ xuân diệu được đặc trưng bởi sự điên cuồng, cuồng nhiệt và táo bạo. mỗi khi khát khao “em muốn” lại gắn với động từ chỉ trạng thái tình yêu mạnh mẽ, nồng nàn hơn là “ôm – kiếp” – “phong – mây, gió” – “say”. – cánh bướm, tình yêu ”-“ tho – nhiều nụ hôn ”, để cuối cùng là tiếng khóc tha thiết thể hiện niềm yêu đời khát sống chưa từng có trong thơ Việt Nam“ ơi xuân hồng ”em muốn cắn anh! ” đây là đỉnh điểm của khát vọng cháy bỏng của nhà thơ.

Dưới ngòi bút của xuân sắc và trong đôi mắt “non xanh”, xanh biếc của nhà thơ, mùa xuân hiện lên rõ ràng, sống động như có hình hài, có hồn mang sắc “xuân hồng”. mùa xuân như đôi môi, như đôi má thiếu nữ căng tràn sức sống đẹp trinh nguyên, hay như trái chín ngọt trong vườn “Tháng giêng ngon như đôi môi gần”. trước sức hút của mùa xuân và cuộc sống, nhà thơ dường như không kìm nén được tình yêu của mình và đã nghĩ ra một nghĩa cử cao đẹp:

Tôi muốn cắn bạn!

có lẽ trong những bài thơ của Xuân điệu trước cách mạng, đây là những bài tuyệt vời nhất. bởi từng câu, từng chữ đều mang hơi thở nồng nàn, say đắm, sống động của những người “mới nhất trong các nhà thơ mới”. thành công của bài thơ là nhờ hàng loạt yếu tố nghệ thuật: điệp ngữ “ta muôn” được lặp lại nhiều lần; sử dụng các động từ mạnh: thu thập, siết chặt, say sưa, hôn, cắn; giọng điệu say mê; tốc độ gấp gáp; lối thơ biến hóa linh hoạt; những từ ngữ in đậm thể hiện tâm tư tình cảm của tác giả.

Văn học là lãnh địa của sáng tạo, vì vậy nó không cho phép tuyệt đối sự trùng lặp, tương đồng, liên văn bản. nhưng điều đáng kinh ngạc là tác phẩm văn học là nơi gặp gỡ của những tâm hồn nên nó vẫn có những nét tương đồng và giao thoa. Vì vậy, không có gì ngạc nhiên khi “sóng” của xuan quynh và xuan dieu có những điểm giống nhau đến không ngờ.

Tuy nhiên, nghệ thuật là lĩnh vực của sự độc đáo, vì vậy nó đòi hỏi người sáng tạo phải có một phong cách nổi bật, nghĩa là phải có một cái gì đó thật độc đáo và mới lạ để thể hiện trong tác phẩm của họ. do đó, ngoài những điểm giao và điểm tương đồng, hai bài thơ còn có nhiều điểm khác biệt tạo nên sức hấp dẫn riêng:

khát vọng trong “sóng” là khát vọng tình yêu lứa đôi, khát vọng hiến thân đến cùng, khát vọng thăng thiên, tình yêu bất tử. trong khi “vội vàng” – xuan dieu thể hiện một quan niệm sống: sống vội, sống vội, sống vội thì phải biết tận hưởng vì thời gian trôi qua, tuổi trẻ sẽ không còn. vì vậy, dòng cuối của bài thơ “vội vàng lên” như một cao trào của cả bài, nó là nốt cao trong một bài thơ đầy cảm xúc: “ơi xuân hồng, anh muốn cắn em”. Đúng! chỉ là một câu thơ như vậy thôi nhưng ông đã nâng bài thơ lên ​​một tầm triết lý: vì cuộc đời trôi đi không chờ đợi, con người ta cần phải sống để tận hưởng và cống hiến từng giây phút của cuộc đời, và không lãng phí tháng, năm của đời người, nhất là những năm tháng. Tuổi trẻ. bởi vì “một phút huy hoàng rồi đột ngột tàn lụi còn hơn ánh hào quang buồn trăm năm.”

tình yêu là tiếng gọi của trái tim và lý trí. nếu như “vội vã” thôi thúc xuân điều thi sĩ hãy sống thật nhanh và say đắm bởi “tuổi trẻ một đi không trở lại hai lần”; sống để tận hưởng những cực lạc của cuộc sống. xuân quy dịu dàng nhưng mãnh liệt qua khát vọng được tan chảy và hiến dâng mình cho đời. Dù mang trong mình hai quan niệm khác nhau về tình yêu nhưng cả những vần thơ và tâm tư của hai thiên tài thơ Xuân Quỳnh – Xuân Diệu vẫn thể hiện được giá trị nhân văn, nhân bản: yêu là sống hết lòng vì tình yêu.

Xem thêm: Cấu tạo bài văn miêu tả đồ vật

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc So sánh khát vọng tình yêu trong bài thơ Sóng và Vội vàng (5 mẫu) – Văn 12. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.