Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
61 lượt xem

Cảm nghĩ về người bà kính yêu của em – Văn mẫu lớp 7 (20 mẫu)

Bạn đang quan tâm đến Cảm nghĩ về người bà kính yêu của em – Văn mẫu lớp 7 (20 mẫu) phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Cảm nghĩ về người bà kính yêu của em – Văn mẫu lớp 7 (20 mẫu)

Video Bài văn biểu cảm về bà

Một trong những người thân yêu nhất đối với chúng tôi là bà của chúng tôi. Hôm nay, download.vn giới thiệu Bài văn mẫu lớp 7: Cảm nghĩ về người bà kính yêu của em nhằm cung cấp cho các em học sinh thêm tài liệu học tập.

Tài liệu gồm dàn ý chi tiết và 20 bài văn mẫu hay nhất dành cho các em học sinh lớp 7 được chúng tôi đăng tải chi tiết. xin vui lòng đọc dưới đây để tham khảo.

Bạn đang xem: Bài văn biểu cảm về bà

nêu suy nghĩ về người bà kính yêu

1. mở đầu

  • giới thiệu các thành viên trong gia đình, đưa Bà đi làm quen.
  • nêu cảm nghĩ chung về Bà.

2. nội dung bài đăng

a. về ngoại hình và tính cách

– năm nay, bà tôi năm mươi chín tuổi. Bà nội đã về hưu được 4 năm. Trước khi nghỉ hưu, bà tôi là giáo viên tiểu học.

– dù đã già nhưng trông bà tôi vẫn rất trẻ trung. Mọi người đều nói rằng bà tôi chỉ khoảng 50 tuổi. Bà tôi có khuôn mặt trái xoan, sống mũi dọc dừa, đôi mắt to và đôi lông mày đậm cong vút tự nhiên.

– bà tôi ăn mặc đơn giản nhưng rất ấm cúng. bà tôi luôn chọn những màu đậm hơn một chút như tím than, xanh đen, tím đậm. có lẽ bà nội da trắng nên dùng những màu đó, bà nội càng trẻ càng đẹp.

– khi tôi còn là một giáo viên, bà tôi đi giày đen hoặc nâu. khi ở nhà, bà tôi đi dép nhựa màu đen.

b. những kỷ niệm và tình yêu dành cho cô ấy

– Kể từ khi bà về hưu, bà tôi không muốn nghỉ ngơi cả ngày mà luôn luôn tay với bà.

– Buổi sáng nếu mẹ đi làm thì bà ngoại là người đảm đương mọi công việc của một bà nội trợ như quét nhà, nấu nướng, giặt giũ…

– Con đi học về luôn cơm ngon, canh ngọt.

– khi làm tất cả công việc nhà. Bà nội đã nghĩ ra rất nhiều món ăn mới. Bà nội ghi lại cách nấu để ngày chủ nhật cả nhà cùng nhau ăn những món ngon do chính bà sáng tạo ra.

– Tôi thương bà ngoại chăm chỉ, tôi luôn tranh thủ thời gian giúp bà việc nhà như lau nhà, rửa bát,…

– bà tôi có một cuộc sống rất nhân hậu và nhân hậu. những người hàng xóm luôn lấy bà tôi làm tấm gương để dạy dỗ con cháu.

– đối với tôi, bà ngoại còn là nơi tôi gửi gắm niềm vui, nỗi buồn. có những điều tôi không thể nói với mẹ, nhưng tôi có thể nói với mẹ. Khi đó, bà thực sự là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho tôi.

3. kết thúc

khẳng định tình cảm của mình với bà của mình.

suy nghĩ về người bà thân yêu nhất

cảm nghĩ về bà – mẫu 1

Bà là người mà tôi rất yêu quý và kính trọng. Bà luôn dành tình cảm ấm áp cho tôi, khiến tôi luôn cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc mỗi khi ở bên bà.

Bà tôi năm nay bảy mươi sáu tuổi, tóc bạc, mắt có nếp nhăn do tuổi già. nhưng nó càng làm cho sự ngọt ngào và nhân từ trong mắt cô ấy thêm ấm áp và tràn đầy yêu thương. Tôi rất yêu đôi mắt của anh ấy, vì anh ấy luôn nhìn tôi bằng ánh mắt ân cần và yêu thương nhất, mang đến cho tôi cảm giác bình yên và được che chở như khi tôi còn nhỏ. Bà tôi tuy đã già nhưng bà vẫn rất nhanh nhẹn và khỏe mạnh, công việc nội trợ vẫn rất đảm đang và khéo léo, mỗi lần tôi về thăm bà đều làm cho tôi những món ngon như: bò kho hay sườn xào chua ngọt… không những thế, Cô ấy cũng dạy tôi làm những món ăn đơn giản, vì vậy mỗi lần tôi đến thăm cô ấy, tôi cảm thấy rất vui.

Khi tôi còn nhỏ, vì bố mẹ tôi bận rộn với công việc, mẹ tôi đã gửi tôi cho bà ngoại chăm sóc, bà chăm sóc tôi rất tình cảm, bà chăm sóc tôi bằng tình yêu thương từ những điều nhỏ nhất, cô ấy đã dạy tôi tốt. vật và kể cho tôi nghe nhiều câu chuyện cổ tích thú vị. bà thường kể cho cháu nghe câu chuyện về chàng thanh niên dũng cảm giết đại bàng cứu công chúa quynh nga, hay cô gái ngọt ngào ra quả, nàng bạch tuyết và bảy chú lùn … những câu chuyện của họ gắn liền với những ký ức tuổi thơ của tôi. Bà là một người rất dũng cảm và tháo vát. Khi còn trẻ, bà làm rẫy và chăm sóc 5 đứa con nhỏ, khi lớn hơn bà có thể làm nhiều việc như đan chổi, đan thúng, làm quạt tre … bà đều có tay nghề cao nên những món đồ bà làm ra. cực kỳ đẹp và đẹp. Và bây giờ, tuy đã già nhưng bà vẫn làm công việc chăm sóc vườn tược, trồng rau, trồng hoa quả… bà luôn nói với chúng tôi rằng nếu bà không làm gì mà chỉ ngồi một chỗ thì bà buồn lắm. nên cô ấy trang trại và chăn gia súc như một thú vui cả đời.

Dù không được về thăm bà thường xuyên nhưng tình cảm của tôi dành cho bà không bao giờ phai nhạt, những kỷ niệm về bà luôn in đậm trong tâm hồn tôi, gợi nhớ cho tôi về trái tim nhân hậu, tình yêu của bà dành cho bà.

Tôi hy vọng cô ấy sống lâu dài với chúng tôi để chúng tôi có thể yêu thương, chăm sóc cô ấy và trả tiền học hành cho cô ấy.

cảm nghĩ về bà – mẫu 2

Tôi sống trong một gia đình đầy tình yêu thương và hòa thuận. người tôi yêu và kính trọng nhất là bà tôi. Đối với tôi, cô ấy là cơn mưa mùa hạ đã tưới mát tuổi thơ của tôi.

Ông đã ngoài bảy mươi tuổi, như người xưa nói, đó là một cái tuổi “kỳ lạ”. bà đã già, nhưng vẫn còn rất nhanh nhẹn và mạnh mẽ. khuôn mặt thanh tú hằn lên những nếp nhăn của thời gian, sự lo lắng, vất vả. anh ta trông giống như một cây mai mảnh mai, mảnh mai nhưng mạnh mẽ và vững chãi. tóc anh đã bạc trắng. đôi mắt nhìn tôi thật nhân hậu. đôi tay mảnh khảnh, gân guốc, mạch máu nổi rõ nhưng anh vẫn đủ nhanh nhẹn để đảm đương mọi công việc gia đình.

Mẹ tôi thường nói với tôi, cả đời bà vất vả lắm, khi con cái lo việc nhà để chồng yên tâm ra trận, giờ bà chăm lo gia đình để con cái phấn đấu. dậy thì mẹ lo cho gia đình, con cái thì cho lớn. đó là bao nhiêu trách nhiệm gia đình mà cô ấy gánh vác một mình. Trong nhà, bà luôn là trung tâm hòa giải, bà thường nói: “Việc lớn thì việc nhỏ, nhưng nếu việc nhỏ thì không có gì, mọi việc sẽ tốt đẹp”.

Dù đã lớn tuổi nhưng bà rất tích cực tập thể dục buổi sáng. cô ấy cứ chê bọn em học hành chăm chỉ nhưng ngủ ít và ít tập thể dục. Mặc dù bà ngoại làm rất nhiều việc nhà nhưng bà vẫn tích cực tham gia các hoạt động xã hội. chị tham gia hội phụ nữ khu phố, hội hòa giải, hội từ thiện… ai cũng quý mến, khi có việc gì người ta thường đến hỏi han, nghe chị phân tích. Bà tôi tuy không giỏi ăn nói nhưng lại ăn nói logic nên rất dễ thuyết phục mọi người. Mới đây, nhà hàng xóm chẳng may bị cháy, chị nhờ mọi người giúp đỡ để vượt qua khó khăn ban đầu. Tôi rất tự hào về bà của tôi. Anh sống giản dị và khiêm tốn. bữa ăn của gia đình tôi dưới bàn tay của bạn thật là đáng hoan nghênh. cô khéo léo phục vụ cho cả gia đình những món ăn đơn giản nhưng ngon và sạch sẽ. có máy giặt tại nhà nhưng vẫn khuyến khích người dân giặt tay rồi mới cho vào máy. anh ấy nói nó sạch hơn.

Kỷ niệm sâu sắc nhất là khoảnh khắc tôi bị sốt. trong tình trạng sốt và sốt, tôi phải vào bệnh viện điều trị một tuần. Bà là người luôn ở bên tôi, mỗi khi thức dậy, nhìn thấy ánh mắt lo lắng, những cử chỉ âu yếm, những lời động viên, an ủi của bà dường như có sức mạnh hơn cả liều thuốc. từng chút một hồi phục, sau đó tôi thấy có mấy hôm má hóp lại, tóc bạc nhiều hơn. Vô cùng xúc động, tôi nắm lấy tay cô ấy và nghẹn ngào không nói nên lời.

Tôi yêu và đánh giá cao cô ấy rất nhiều. cô ấy sẽ là người tôi yêu nhất. Xin kính chúc sức khỏe và trường thọ cùng con cháu.

cảm nghĩ về bà – mẫu 3

ai cũng yêu gia đình của mình, yêu mùi thơm ngào ngạt của cây khế tuổi thơ trải dài bên dòng sông nhỏ, yêu cái vẫy đuôi của chú chó, yêu mọi thứ thú vị qua con mắt của thời gian. một đứa trẻ, thời thơ ấu hồn nhiên, ngây thơ, tôi càng gắn bó với bà nội nên tôi càng yêu bà của mình hơn.

Khi tôi còn trẻ, tôi nghĩ rằng tất cả những người phụ nữ già đều tốt bụng như bà của tôi. cô ấy đã chăm lo mọi thứ cho tôi, cô ấy luôn ở bên cạnh tôi, đưa tôi đến với thế giới thần tiên của những câu chuyện cổ tích. Bà tôi vẫn đẹp, một vẻ đẹp dịu dàng, thùy mị. dáng người cao, đôi tay nhăn nheo nhưng ấm áp. đôi bàn tay em mang đến cho em hơi ấm, như chắt lọc những giọt nước tinh khiết nhất chảy trong tâm trí em, từ thế giới ngoài hiên, góc vườn em. Trước thế giới rộng lớn mà tôi sẽ dang rộng đôi cánh để bay, cô ấy như một tấm khiên mỏng manh đẩy lùi cái ác và dẫn dắt tôi đi đúng hướng, một hoa tiêu luôn kiên định hướng tâm trí tôi về điều thiện. cô ấy còn là nhiều điều quý giá hơn mà thiên nhiên đã ban tặng cho tôi.

Em vẫn nhớ từng cử chỉ của anh, nụ cười khép hờ, cái vỗ về an ủi … nếu kiếp này em quên đi những điều đó cũng có nghĩa là quên đi tuổi thơ, quên đi quá khứ quá nhiều, quên đi niềm vui và hạnh phúc. chỉ khi ở bên ngoại, tôi mới nghe được tiếng sóng vỗ ngoài biển khơi, tiếng chim én hót trong tiếng lá xào xạc trên bầu trời vàng. những kho tàng kiến ​​thức mà bạn đã mở ra cho tôi sẽ mở ra tình yêu của tôi đối với đất nước và con người.

Như một chân lý của cuộc sống, bà nội, thần đèn của tôi, sẽ luôn chiếm một vị trí quan trọng trong trái tim của đứa cháu hiếu thảo này.

cảm nghĩ về bà – mẫu 4

mỗi khi mùa hè đến, điều ước duy nhất của tôi là được về quê. Quê mẹ ở Phú Lộc, Thừa Thiên Huế, ngay dưới chân núi Bạch Mã. khi trở về quê hương có nhiều thú vui: tắm suối, thả diều, leo núi, câu cá. nhưng có lẽ tôi thích được sống trong tình yêu thương ấm áp của gia đình, đặc biệt là bà ngoại.

Bao giờ cũng vậy, đến ngày lên thăm, bà nội tôi ra cầu cách nhà vài cây số để đón cháu. Vừa bước xuống xe, các cô, chú, anh chị và đặc biệt là bà nội đã đón chúng tôi vào nhà. cả nhà náo nhiệt như trẩy hội. Bình thường nhà bà ngoại ăn uống rất đơn giản, mẹ con tôi về thì bà ngoại mua nhiều đồ ngon. đám đông rất vui và thức ăn ngon, chúng tôi đã ăn rất nhiều. còn bà nội ăn rất ít, ngồi vào mâm đi gắp thức ăn cho cháu này đến gắp thức ăn cho cháu khác. người nước ngoài thân mến, tôi đã nói:

– bà! Bà cũng phải ăn!

Bà nội cười:

– Bà ăn nhiều rồi!

nhưng tôi biết, bà không cho chúng tôi ăn. Vào những buổi tối mùa hè nóng nực, không có điện, bà ngồi quạt cho chúng tôi ngủ, bàn tay độc đoán của bà vuốt ve đầu từng đứa trẻ và thủ thỉ:

– cháu trai của ông ấy! nhớ nó.

Khi tỉnh dậy, chúng tôi đã thấy cụ bà lui cui ra vườn cầm gậy hái ổi. thân thể bị xiềng xích, cây gậy nặng và dài, cánh tay run rẩy, ngón chân nhón lên, định chạm vào trái ổi thì bị gió thổi, và cứ thế vài lần. ổi hái xong, trán bà tôi ướt đẫm mồ hôi, tôi âu yếm nhìn bà tôi. Mỗi sáng đi chợ về, ngoài đồ ăn trong giỏ bà ngoại luôn có quà để ăn vặt, có khi bắp còn nóng hổi, ​​có khi bánh dẻo thơm, có khi là bánh tôm gói đỏ au.

Tôi trở lại vào mùa hè này nhưng bà tôi đã mất. ngôi nhà rộng lớn và trống rỗng một cách kỳ lạ. Dưới gốc cây ổi ngoại hái me năm nào cỏ mọc um tùm, lác đác vài trái xanh mướt. ngô tôi ăn trước đây rất ngọt và ngon, bây giờ nó trở nên nhạt nhẽo và cục mịch.

Tôi đang lang thang trong khu vườn, nơi gió thổi qua những hàng cây kim châm. Tôi như nghe thấy tiếng bà nội thì thầm: “Cháu bà lại chơi hả?”.

Thời gian trôi qua sẽ xóa đi nhiều thứ trong trí nhớ của tôi, nhưng với Bà thì không, không bao giờ là mãi mãi.

cảm nghĩ về bà – mẫu 5

Trong cuộc đời mỗi người luôn có một chốn để trở về sau những vất vả và mệt mỏi. Có người gọi là nhà, có người gọi là tổ ấm, nhưng quan trọng hơn cả là có người mình yêu thương, tin tưởng, là nơi để dựa vào. đối với tôi người đó là bà, một người bà đáng kính.

Những ngày ở bên cạnh cô ấy là những ngày thuyết phục cô ấy mua đồ ngọt cô ấy thích, những lúc cô ấy bị uy hiếp và cô ấy luôn có mình che chở và bảo vệ, những ngày cô ấy đòi nhổ tóc họ sẽ cho cô ấy. bánh ngọt như một phần thưởng. vào ngày tết và trung thu, tôi chạy về nhà bà ngoại vì tôi biết bà ngoại sẽ cho tôi những món ăn ngon và lạ mà mẹ tôi chưa bao giờ nấu. Với tôi, bếp của bà nội sẽ là món ăn ngon nhất trên đời vì bà không nấu bằng những gia vị, gia vị thông thường mà nấu bằng tình yêu thương, nấu bằng niềm vui và hạnh phúc khi những đứa cháu còn đang ăn xin. Bà nội nấu một bữa ăn.

Bà tôi sống một mình, không phải vì nhà tôi không ở chung mà vì bà nội nói rằng bà thích sống một mình như thế này, bà muốn làm gì thì làm, không ai làm phiền, không ai quấy rầy bà. . Tôi biết bà nội vừa nói như vậy nhưng bà cũng buồn lắm, tôi biết bà sợ làm khổ con cháu nên lo cho bà. bà nội như trẻ con, nghe người ta nói về già tính tình trẻ con lắm nếu đi học xa, bà nội suốt ngày gọi điện dặn bà nhớ về hỏi thăm bà nhé. bình thường nếu bà ấy không gọi gần 50 cuộc điện thoại mỗi ngày chỉ để nói một nội dung duy nhất, bà cũng tức giận vô cớ và không có lý do gì nếu tôi nấu ăn cho bố mẹ tôi nhưng không nấu cho bà tôi hoặc khi tôi về nhà, Tôi hiếm khi chơi với bà của tôi. . khi tôi ở với bà tôi, bà tôi không muốn xa tôi vì bà muốn tôi ở một mình với bà và tôi nhận ra tất cả những điều đó, tôi nhận ra rằng bà ở một mình, tôi nhận ra rằng bà sợ ở một mình, sợ vắng mặt. nhìn và im lặng khi bạn về đến nhà.

Bà đã già, tóc cũng bạc trắng, miệng méo xệch nhưng bà vẫn rất khỏe mạnh dù mắc nhiều bệnh. Đừng xem đó là điều mâu thuẫn vì thực tế bà ngoại rất khỏe mạnh vẫn có thể làm ăn, tự lo cho bản thân, khuân vác đồ đạc nặng thì bà vẫn làm bình thường, hình như bà ngoại làm nông nên đã quen. buôn bán, gồng gánh sau cả một đời bà tôi vẫn khỏe mạnh như thường, có khi trở trời, bà đau nhất là căn bệnh xương khớp của người già. thỉnh thoảng bà tôi vẫn bị sưng khớp nhưng bà vẫn tự tìm mua thuốc và tự chăm sóc một cách bình tĩnh, nhẹ nhàng mà không cần con cháu phát hiện ra. Tôi thường nghĩ, tuổi già cũng vậy, sợ mình trở thành gánh nặng cho người khác, sợ mình vô dụng và không làm được gì? nhưng sao họ không biết rằng một đời họ đã sống cho con cháu, một đời lo toan, vất vả cho đến cuối cùng khi về già cũng là lúc được nghỉ ngơi dưỡng già, cuộc sống bộn bề. . còn việc nặng nhọc thì hãy để lại cho con cháu, ai nặng nợ sẽ chăm sóc họ như một quy luật tự nhiên của tình yêu thương và sự tôn trọng.

Cho đến bây giờ, tôi vẫn còn rất nhiều điều muốn nói với bà của mình, nhưng tại sao mỗi lần gặp bà, tôi lại không thể nói được gì? Người ta nói những lời tổn thương nhau thì dễ, nhưng lời yêu thương thì không khó nói. Cuối cùng, tất cả tình yêu và sự quan tâm đều biến thành hành động, thay vì nói ra điều đó, tôi hy vọng bà cảm nhận được ý của tôi. “Anh yêu em, em là người lớn rồi, hãy để anh lo cho mọi thứ.”

cảm nghĩ về bà – mẫu 6

Tham khảo: Soạn văn bài một thứ quà của lúa non cốm

“Tôi trở về ôm những rừng cau thăm nhà bà ngoại khi mặt trời mọc. Con đường đê đất đỏ bấp bênh, khói hương quyền uy tràn ngập mái nhà”

Mỗi khi đọc những bài thơ đầy tâm huyết đó, tôi lại nghĩ đến bà của mình, người mà tôi kính trọng và yêu thương nhất trên đời.

Bà tôi đã mất nhưng hình ảnh của bà vẫn hiện về trong ký ức của tôi. bà tôi rất tốt bụng. Cô ấy là một phụ nữ đơn giản và tốt bụng. mắt anh vốn đã thâm quầng và có vết chân chim. Nhiều lần tôi chạm vào từng nếp nhăn đó và hỏi cô ấy, cô ấy nói rằng đó là dấu ấn của thời gian, của cuộc đời. rồi mắt anh nhìn vào xa xăm. lưng cong queo vì gánh nặng cuộc sống nhưng anh bước đi rất nhanh, nhất là sáng sớm anh ra vườn tưới từng gốc cây, vo gạo cho đàn gà nuôi trong vườn. Cô vẫn luôn như vậy, tuy tóc bạc, lưng còng, mắt mờ nhưng cô vẫn siêng năng như trước. Bà kể, trước đây bà thường ra đồng gặt lúa, lên lưng núi bẻ từng bắp ngô để nuôi các chiến sĩ đang chống giặc Mỹ xâm lược, những ngày tháng đó thật khó khăn, gian khổ đối với bà. “các bà mẹ” và gia đình cô ấy. đất nước của chúng tôi.

Nhớ về bà, tôi nhớ về tuổi thơ được sống trong tình yêu thương của bà. Bà tôi thường kể rằng khi tôi còn nhỏ, bố mẹ tôi làm việc rất vất vả, hoàn cảnh rất khó khăn, bố tôi phải làm việc ở một nông trường cà phê ở xa, mẹ tôi làm công nhân trong một nhà máy, công việc không cho. cô ấy là bố mẹ tôi. thời tiết. có thể chăm sóc tôi tốt, vì vậy tôi ở với bà ngoại.

có lẽ lúc đó cô ấy làm việc rất chăm chỉ, lo cho tôi từng bữa ăn giấc ngủ, khi tôi sốt cao hay khi tôi bị cảm lạnh. Còn tôi, đó là những tháng ngày vô cùng hạnh phúc, được sống trong tình yêu thương của ông, được học những đạo lý làm người và kể những câu chuyện cổ, từ chuyện cổ tích đến chuyện chiến tranh, về thời ông bà yêu nhau khi chưa có tivi. hay những phương tiện truyền thông hiện đại, chỉ gửi yêu thương trong những chiếc phong bì đơn giản, rồi anh đưa cô ấy trên chiếc xe ô tô cũ đi thăm chiến khu, thăm bộ đội ta. Tôi nhớ những buổi tối mùa hè tiếng ve hót trên cành phượng đỏ trên bầu trời xanh thẳm, vẫn hát ru, em và cánh cò bay cùng làn gió mát rung rinh trong mộng đẹp. ôi cánh cò, có lẽ những cánh cò trắng trong giấc mơ năm xưa cũng đã sải cánh để bay trong giấc mơ của mẹ, dù trải qua hai thế hệ, đôi cánh ấy vẫn chan chứa tình người bà kính yêu.

rồi năm tháng trôi đi, thời gian không dừng lại ở khoảnh khắc con người ta hạnh phúc nhất, gắn bó nhất. Tôi đang lớn, mẹ già đi, chân mỏi, mắt mờ, đôi vai gầy ấy đã thấm đẫm sương gió cuộc đời. Trong giây phút đó, anh càng yêu cô nhiều hơn, anh chỉ cầu mong cô luôn khỏe mạnh, anh chỉ ước đôi mắt của cô không bị nhòe bởi khói bụi của cuộc đời vất vả. hãy để cô ấy thấy bạn trưởng thành và phát triển giống như những gì cô ấy đã dạy bạn. giờ nhớ lại ngày ấy, khoảng lặng trong tâm hồn tôi chợt sống dậy bao cảm xúc, bao nỗi nhớ đong đầy.

cho dù bây giờ anh ấy đã đi xa, không còn ở gần em nữa nhưng em luôn nghĩ anh ấy vẫn chăm sóc em hàng ngày, mỉm cười với em khi em trưởng thành. Cháu nhớ bà, bà yêu quý!

cảm nghĩ về bà – mẫu 7

hai từ “bà” trong tôi rất đẹp và thiêng liêng. cả tuổi thơ của tôi gắn liền với những kỉ niệm về người bà kính yêu của tôi. những kỉ niệm đó đã được cô nuôi dưỡng và gieo trồng, tạo nên một góc đẹp trong tâm hồn tôi. Đó là những lời anh muốn nói với em từ tận đáy lòng mình, người tuyệt vời nhất trong trái tim anh.

Khi tôi còn nhỏ, khi tôi mới một tuổi, bố mẹ tôi bận đi làm nên tôi về sống với bà ngoại từ đó đến nay. nghe mẹ kể mình còn nhỏ, xa bố mẹ, khóc suốt, mẹ cũng đủ lớn để ngày nào cũng dậy dỗ dành và kể những câu hát ru con ngủ. Cho đến bây giờ, mùi trầu thơm mà anh nhai vẫn còn vương vấn trong tâm hồn tôi.

Vào thời điểm đó, người đầu tiên chứng kiến ​​những bước đi đầu tiên của tôi khi còn nhỏ, giọng nói vụng về của tôi, là cô ấy. Cô ấy luôn kiên nhẫn nắm tay tôi và hướng dẫn tôi, luôn sửa lời cho tôi. Tôi biết thực tế là người đầu tiên tôi sẽ gọi sẽ là cô ấy. cô ấy đã rất hạnh phúc.

cô ấy là người đầu tiên dạy tôi cách yêu thương mọi người – cô ấy đã giúp đỡ bạn cùng lớp của tôi khi họ vấp ngã, người đầu tiên mang đến cho tôi cả thế giới, người đã nâng đỡ và bảo vệ tôi trong những bất ngờ kỳ lạ khi tôi đứng một mình để bước những bước đầu tiên của cuộc đời tôi. do đó, hình ảnh của cô ấy đã chiếm được trái tim ngây thơ của tôi.

Lớn hơn một chút, con đã biết cách nói chuyện với mẹ: “Con không chơi với mẹ, mẹ không mua gấu cho con”. Anh ôm chầm lấy tôi và thủ thỉ: “con trai, cố gắng ngoan ngoãn và học giỏi, bố sẽ mua cho con một con gấu to”. Câu nói của bà vẫn còn vang vọng trong tôi đến ngày hôm nay như một lời nhắc nhở tôi phải cố gắng nhiều hơn nữa. cô ấy là động cơ, là bến bờ cho tôi niềm tin và hy vọng. Tôi nhớ rất rõ bà tôi và tôi sống trong một ngôi nhà mái ngói, ngoài hiên có một chiếc chõng tre. làn gió mát lành xen lẫn những câu chuyện anh kể về cám và thạch, nhẹ nhàng ru tôi vào giấc ngủ. Nghe những câu chuyện anh kể, mắt tôi tròn xoe như nuốt từng lời. Mẹ dặn con: “Con phải ngoan như cám, ngoan và chăm chỉ như cô bé Lọ Lem để luôn được mọi người yêu quý, và con phải luôn nhớ rộng lượng để giúp đỡ mọi người như ông tiên đỡ đầu nhé!”. Em rất hiểu và cảm ơn những lời chỉ dạy của anh. Tôi sẽ luôn cố gắng để có một tâm hồn đẹp như bạn. Cảm ơn bạn đã mang thế giới đến gần tôi hơn, giúp tôi biết và cảm nhận nó. ở bên cô ấy, tôi luôn tìm thấy một sự ấm áp lạ lùng. cô ấy như một nàng tiên hiền lành trong truyện cổ tích với bao điều kì diệu, biến một đứa trẻ không biết gì thành một người biết truyện cổ tích, làm cho tâm hồn tôi đẹp hơn, tốt đẹp hơn. Đó luôn là người mà tôi tự hào, khoe nó với bạn bè của tôi. Tôi thật hạnh phúc khi nhìn thấy ánh mắt ngưỡng mộ của bạn bè và bà ngoại.

Tuổi thơ của tôi đã trôi qua với biết bao giận hờn, vui buồn, tôi bắt đầu bước lên cuộc đời này. một sự kiện và có lẽ là thử thách đầu tiên đến với tôi là khi tôi vào lớp một. đêm đó tôi vô cùng hồi hộp, cho đến ngày nay tôi vẫn còn nhớ rõ cảm giác bất an đó. chỉ ngày mai thôi em sẽ không còn đi chơi với bạn nữa mà sẽ trở thành một cô bé lớp một. Tôi sẽ gặp những người bạn mới, ngôi trường mới, giáo viên mới. Dường như hiểu được suy nghĩ của tôi, bà nội ôm chầm lấy tôi và nói: “Con nghĩ là con sẽ làm được, con sẽ học thật tốt, bà luôn ở bên và ủng hộ con”.

XEM THÊM:  Phân tích 2 khổ thơ cuối bài tràng giang

Một đứa con gái ham chơi, ham ăn, ham ngủ như tôi, thật lạ khi cầm bút, ngồi viết một cách kiên nhẫn. nhưng cô ấy đã ở đó, định hình từng lời nói của tôi. nét chữ dần đẹp và thẳng hơn. Có những lúc tôi ham chơi không chịu làm bài, cô ấy không đánh tôi hay mắng mỏ nhưng nhìn cô ấy, tôi biết cô ấy rất buồn. Tôi hối hận vô cùng, tự nhắc mình phải cố gắng thật nhiều để không làm cô ấy buồn. Tôi tự hào cho anh ấy xem điểm mười đầu tiên của tôi. đó là bằng chứng cho sự cố gắng của tôi. cô ấy mỉm cười và vỗ đầu tôi hài lòng. một lần nữa, cô ấy đã giúp tôi vượt qua chính mình và giúp tôi vững vàng trong cuộc sống. mọi thứ anh ấy làm, mọi thứ anh ấy nói đều tuyệt vời. Tôi cảm thấy bình yên khi ở bên cô ấy.

không chỉ là một người mẹ, bà còn là người bạn tuyệt vời của tôi, bà luôn là người tôi tìm đến mỗi khi có tâm sự. Tôi đã nói với cô ấy tất cả mọi thứ: từ việc bị cô ấy la mắng, về việc bạn bè chế giễu tôi, đến việc có một người bạn cùng nhóm thực sự quan tâm đến tôi. cô ấy luôn lắng nghe và thấu hiểu nỗi lòng của tôi. lớn hơn, học lớp 3, gia đình khá hơn, bố mẹ xin anh đưa về nhà ngoại. Lúc đó tôi chiến đấu để trở về, nhưng nghĩ đến ông già yếu và luôn phải chăm sóc bản thân nên tôi phải theo bố mẹ từ đó. thỉnh thoảng, khi có thời gian, tôi đến thăm cô ấy. Mỗi lần tôi đến thăm cô ấy rất vui, cô ấy vỗ nhẹ vào đầu tôi và hỏi thăm việc học của tôi.

Tuy nhiên, những chuyến viếng thăm của anh ấy ngày càng ít thường xuyên hơn. bố mẹ tôi bận đi làm, tôi đi học cả ngày. vô tình, tôi không nhận ra rằng cô ấy đã yếu đi rất nhiều, tóc cô ấy đã bạc đi. càng lớn tuổi, tôi càng thờ ơ, lạnh nhạt với cô ấy, né tránh những cử chỉ yêu thương của cô ấy. chắc hẳn lúc đó cô ấy đã rất buồn. ngày xưa, yêu tôi xa cha mẹ từ nhỏ, cô ấy đã dành hết tình cảm cho tôi. nhưng giờ đây, tình yêu trong trái tim tôi ngày càng yếu đi. cuộc sống xa hoa cuốn tôi ra khỏi triết lý của ông, theo tôi là cổ hủ và cứng nhắc. từ khi nào anh ta biết cãi lại cô? Đáp lại duy nhất của tôi trước hành động đó là đôi mắt buồn của anh. Tôi có lẽ sẽ không tỉnh dậy cho đến khi tôi bị ốm trong bệnh viện. chị sụt cân trông thấy mặt xanh xao, nhưng lúc nào cũng vậy, chị không muốn con cái phải lo lắng phiền muộn nên khi thấy bố mẹ tôi lên thăm chị luôn cười. nụ cười của cô ấy thật đẹp và nhân hậu. khi nhìn thấy cô ấy, tôi cảm thấy tim mình như thắt lại, cổ họng như thắt lại. bác sĩ nói rằng những gì anh ta có thể chịu đựng trong cuộc đời này chỉ được tính mỗi ngày. cô ấy đã hy sinh cả cuộc đời mình. Bây giờ cô ấy đang nghỉ ngơi trong bệnh viện, nhưng tôi biết rằng tôi có rất ít thời gian ở bên cô ấy. khi đang học ở trường thì mẹ gọi điện, tôi bàng hoàng, choáng váng khi nghe mẹ thông báo mẹ sắp chết và người mẹ muốn gặp nhất là tôi. Tôi bật khóc, khóc vì sự bất cẩn của mình, khóc vì những gì tôi không thể làm với cô ấy. Về đến nhà, tôi bật khóc, ôm chầm lấy bà, nói với bà: “Con yêu bà lắm bà ơi, bà đừng đi xa, ở với bà nhé bà”. Lời nói của tôi bây giờ có quá muộn không? Có phải khi phải ra đi hay mất đi một thứ gì đó, người ta mới biết trân trọng và trân trọng nó hơn? Chính khoảnh khắc đó, tôi đã tìm lại được chính mình. cô ấy nắm tay tôi và nói: “ở một nơi nào đó cô ấy luôn tìm kiếm bạn …”. cô ấy đã ra đi mãi mãi. Người bà tuyệt vời của tôi đã rời bỏ tôi. Cho đến những giây phút cuối cùng của cuộc đời, anh không một lời trách móc. sự không quan tâm của cô ấy càng làm tôi buồn hơn, hy vọng rằng ở một nơi nào đó xa, cô ấy sẽ hạnh phúc như những gì cô ấy đã mang lại cho tôi. Mỗi ngày tôi đều nhớ đến cô ấy và cầu mong cô ấy luôn hạnh phúc và vui vẻ. Tôi vẫn nhớ lời khuyên của bạn, tôi hứa sẽ luôn cố gắng làm theo lời khuyên của bạn, không phụ lòng tin tưởng của bạn dành cho tôi.

trong trái tim anh trước đây, bây giờ và mãi mãi, em sẽ luôn là cô tiên xinh đẹp, dịu dàng và đáng kính nhất trong trái tim anh. tình yêu và niềm vui của họ sẽ lan tỏa mãi mãi, thắp sáng tâm hồn tôi.

cảm nghĩ về bà – mẫu 8

bà – hai tiếng gọi thân thương đã, đang và sẽ theo tôi suốt cuộc đời. Dù thời gian có làm phai mờ ký ức cũng không thể chạm tới góc nhỏ của trái tim tôi, nơi tôi dành trọn tình yêu thương dù nó đã vĩnh viễn ra đi.

Nhắc đến bà tôi là nhắc đến một miền ký ức tuổi thơ đầy nắng gió. Mẹ tôi kể, hoàn cảnh gia đình lúc sinh thời tôi rất khó khăn, bố mẹ phải đi làm nhiều, làm hết nghề này đến việc khác, kiếm từng đồng từng đồng. Bà nội đã chăm sóc tôi để bố mẹ tôi không gặp khó khăn gì. từ khi cô ấy còn đỏ hỏn, tôi đã sống với cô ấy, cho ăn từng giọt sữa, chăm lo từng miếng ăn, giấc ngủ. có lẽ đó là lý do tại sao bà tôi đã lấy đi hầu hết những kỷ niệm thời thơ ấu của tôi và để lại ấn tượng sâu sắc trong tôi.

Bà tôi là một người phụ nữ truyền thống, bà có những nét rất riêng của phụ nữ Á Đông. Bà không cao, gầy và da bà lấm tấm những vết đồi mồi. Bà nội mũi không cao, mặt không trái xoan, quả táo như vẻ đẹp chuẩn mực mà tôi thường nghe, tôi thấy bà đẹp như một vẻ đẹp bình dị, vẻ đẹp của con người, của những con người lao động. Tóc nàng không trắng như nàng tiên trong truyện cổ tích tôi thường đọc mà là một màu đen tuyền điểm vài sợi bạc. đặc biệt nhất là nói đến bà mình chắc chắn không thể không nhắc đến đôi bàn tay thần kỳ tưởng chừng như có thể vì trên đời làm được bất cứ việc gì. Hình ảnh một người bà với đôi bàn tay chai sạn, nhăn nheo suốt đời tảo tần, chăm sóc cháu thơ bỗng trở thành hình ảnh đẹp nhất trong tâm trí tôi khi ấy và bây giờ.

Thời gian lặng lẽ trôi, tôi lớn lên trong tình yêu thương và sự chăm sóc của bà ngoại. nhưng chưa được bao lâu thì tôi phải tạm xa người bà đáng kính của mình. Khi cuộc sống cuộc sống không còn là gánh nặng, khi lo lắng về cơm áo gạo tiền bớt đi một chút, bố mẹ tôi tìm được một công việc ổn định trên thành phố và đón tôi lên đó. Đêm trước hôm chơi game, tôi ngủ với cô ấy, cô ấy ôm tôi và dặn dò đủ thứ: lên đó nghe lời bố mẹ, cố gắng học, đừng học để rủ rê bạn bè chơi. và chơi đi sớm về khuya, ăn uống đúng giờ, đi ngủ đúng giờ. vô số điều mà bà tôi đã nói với tôi đêm đó cho đến ngày nay tôi vẫn còn nhớ rất rõ. Khi tôi đuổi việc cô ấy đã khóc, hất tóc tôi ra và nghẹn ngào: “Con ngoan đi, nghe lời mẹ, khi nào con được nghỉ phép về thăm bà nội”.

“tổ của ngươi, bao lâu mới trở lại?”. Đó là những gì bà tôi nói mỗi khi tôi đến thăm. câu nói tuy đơn giản nhưng nghe thật tình cảm, thật thơ mộng. Bà vẫn mắng yêu cháu như vậy rồi vỗ đầu, ôm cháu, hôn hít, hôn hít như sợ người khác bắt cháu gái bà đi mất. Bà ngoại như trẻ ra khi tôi về quê nghỉ hè, lúc nào cũng nói cười rôm rả và “khoe khoang” thành tích học tập với hàng xóm. trong những khoảnh khắc đó, tôi thấy ánh mắt của anh ấy lóe lên một niềm tự hào và hãnh diện… đó là tôi hạnh phúc biết bao! Tôi tự nhủ rằng mình phải cố gắng nhiều hơn nữa.

nhưng cuối cùng có bao nhiêu người sống mãi mãi? Bà ngoại đã ra đi mãi mãi khi tôi còn học cấp ba. Tôi như người mất hồn khi nghe tin bà ngoại qua đời. bạn đã thực sự đi? không! Bà nội vừa ngủ, một giấc ngủ dài để nghỉ ngơi sau những giông tố cả đời. bà tôi đã đi về cõi vĩnh hằng trở thành bất tử trong tôi. Không có bà, tôi mất đi một nơi để bấu víu, để trở về sau những buồn vui của cuộc sống. và ngày mai, ai sẽ đợi tôi, nâng đỡ tôi qua những cú va vấp của cuộc đời? “Ông ơi! Tại sao bà lại bỏ trốn vội vàng như vậy khi tôi không thể đền đáp được công ơn nuôi dưỡng, dạy dỗ của bà …”.

Dù bà ngoại không còn hiện diện bên tôi nhưng tôi tin chắc rằng, ở đâu đó, bà vẫn dõi theo từng bước đi của tôi. Em tự nhủ phải sống thật tốt, học thật tốt để mãi mãi là niềm tự hào của bà nội. xin mượn lời một bài hát để nói hộ lòng tôi:

“nay con đã lớn, bà đã xa lìa trời đất, biết đi đâu tìm bà ngoại, bà ngoại mãi thương nhớ bà trong tâm hồn thơ ngây mãi mãi bóng dáng bà nội”

cảm nghĩ về bà – mẫu 9

Bà tôi gần bảy mươi tuổi. cô ấy cao và mái tóc của cô ấy vẫn còn rất đen. Cô ấy luôn chăm sóc tôi từ miếng ăn đến giấc ngủ. Sáng nào mẹ cũng dậy sớm làm cho tôi bữa sáng, hôm thì cơm rang, hôm khác thì xôi hoặc bánh mì. buổi trưa, cô ấy nấu ăn để tôi đi học về.

Bà tôi là một người rất nghiêm khắc. Cô luôn nhắc nhở tôi đi học và ăn ngủ đúng giờ, khi nào thì làm. Có lần tôi rủ cô ấy đi chơi nhưng cô ấy đến muộn, cô ấy nhắc tôi và yêu cầu tôi viết bản kiểm điểm rồi đọc cho cô ấy nghe. Mẹ không bao giờ mắng mỏ hay nặng lời với con, mẹ nói con là con gái nên chỉ cần ăn nói nhẹ nhàng là ngoan ngoãn. Có những lần tôi bị điểm kém, cô ấy giận lắm, cô ấy dặn tôi phải luôn cố gắng học tập để bố mẹ ở xa yên tâm công tác. Dù cuộc sống thiếu thốn tình cảm của cha mẹ nhưng bù lại con nhận được sự yêu thương, chăm sóc của bà ngoại khiến con cảm thấy hạnh phúc vô cùng.

Vào những buổi chiều cuối tuần, khi tôi được nghỉ học, tôi giúp cô ấy làm việc nhà, chẳng hạn như dọn dẹp nhà cửa, rửa bát và nhổ tóc cho cô ấy. Buổi tối chúng tôi cùng nhau xem một bộ phim và cô ấy kể cho tôi nghe câu chuyện của cô ấy và nhiều kỷ niệm trong quá khứ của cô ấy. Mẹ là người dạy tôi mọi điều trong cuộc sống, từ cách ăn, cách ở để làm hài lòng mọi người. Vì vậy, dù ở trường hay ở nhà, em luôn được khen là con ngoan, trò giỏi. mỗi lần đi họp phụ huynh đối với tôi, anh rất vui, vì học lực của tôi luôn đứng nhất, nhì lớp. Về nhà, tôi thường gọi điện cho bố mẹ để kể về kết quả học tập của mình và họ lại khen ngợi tôi.

Tôi luôn trân trọng và biết ơn bà của mình, vì bà là người đã vất vả nuôi dạy tôi trở thành một người tốt. Em tự hứa với bản thân sẽ nỗ lực học thật giỏi để bà nội và bố mẹ luôn cảm thấy hài lòng và tự hào về em.

cảm nghĩ về bà – mẫu 10

“gia đình” – tiếng gọi thiêng liêng nhất đối với mỗi người. đó là nơi nuôi dưỡng ta trưởng thành và là chỗ dựa tinh thần khi ta gặp khó khăn. nơi ấy chứa đựng biết bao nhiêu tình yêu thương của ông bà cha mẹ, đầy ắp những kỉ niệm sâu sắc nhưng đầy yêu thương. Và ở đó tôi có tình mẹ thiêng liêng, tình cha xúc động, nhưng có một thứ tình cảm khác luôn khiến tôi xúc động khi tôi cất tiếng nói, đó là tình mẹ. “bà ngoại” là tiếng gọi thân thương từ sâu thẳm tâm hồn tôi. Bà nội là người tuyệt vời nhất, là người đã sinh thành ra mẹ, chăm sóc, dạy dỗ tôi từ khi tôi còn nhỏ.

Bà của tôi – người không gánh vác cho tôi, người không cho tôi uống sữa tươi, nhưng đối với tôi bà là một người rất đáng kính, một người mà tôi yêu quý. những kỉ niệm giữa anh và em sẽ luôn được nâng niu. Tôi yêu rất nhiều những đau khổ mà anh ấy đã trải qua trong suốt quãng đường đời mình. tuổi thơ tôi là bà ngoại, vòng tay ấm áp của bà luôn ôm tôi vào lòng, những lời ru say đắm đưa tôi đến những giấc mơ đẹp, những lần bà bế tôi và bà tôi bế tôi trong vòng tay yêu thương. hình ảnh người bà tần tảo, hiền hậu, chỉ bảo cho con cháu. người bà luôn yêu thương, quan tâm và lo lắng cho những đứa cháu nghịch ngợm….

nhưng cuộc sống trôi qua vòng quay của tự nhiên, bỗng nhiên tôi thấy mình đã già đi rất nhiều. Nếu tôi già đi và trưởng thành hơn, mái tóc của bà sẽ bạc đi, những nếp nhăn trên khuôn mặt ngày càng hiện rõ, cái lưng còng từng cõng tôi ngày nào giờ dường như không còn, yếu đi rất nhiều. Nhìn dáng anh còng queo, tôi biết anh rất đau. khi còn trẻ, anh phải vật lộn với cuộc sống để chu cấp cho gia đình. Tôi yêu cô ấy vì dáng người còng và mái tóc bạc trắng của cô ấy.

Tôi cũng yêu dáng người mảnh mai và cần mẫn sáng sớm với những bước đi chậm rãi của cô ấy. tóc anh đều bạc màu sương, lẫn màu nắng, lẫn màu thời gian. Tôi cũng yêu đôi mắt dịu dàng, nhưng ẩn sâu trong đôi mắt ấy là sự nhân hậu, là tình yêu thương mà ông dành cho con cháu. đôi mắt đầy yêu thương, trìu mến, dịu dàng, ánh mắt bình thản, an ủi, đánh thức niềm vui trong lòng tôi. Tôi yêu đôi bàn tay rám nắng, gầy, xương xẩu, nổi gân xanh của cô ấy. đó là những bàn tay lao động vất vả của con cháu. Chính đôi bàn tay ấy đã nuôi mẹ, đồng hành cùng tôi từ thuở ấu thơ đến tận bây giờ, tiếp thêm sức mạnh để tôi vượt qua bao khó khăn trong cuộc sống. Mỗi khi tôi buồn, đôi tay ấy đặt trên vai tôi khiến tôi cảm thấy được nâng đỡ hơn, bớt buồn hơn. và chính đôi bàn tay ấy đã hướng dẫn tôi từ những bước đầu tiên. Tôi nhớ rất rõ ngày tôi bước vào lớp một, ngày tôi chập chững những bước đi đầu tiên trên con đường học vấn. Bố mẹ tôi đi công tác, chỉ có bà tôi ở bên, đưa tôi đến cổng trường tiểu học ngày hôm đó. bàn tay gầy gò, chai sạn trong mưa gió của anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé của tôi dìu dắt tôi đi về phía trước. sau đó cô ấy nói:

– cháu trai, hãy chăm chỉ học tập! Tôi tin rằng một ngày nào đó, bạn sẽ có những bước đi vững chắc thành công nhờ sự nỗ lực của mình trong chặng đường dài tương lai phía trước.

giọng nói ấm áp, khuôn miệng hay cười, nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt hiền lành nhân hậu và những lời dạy dỗ ngọt ngào của cô lúc bấy giờ đã khiến tôi có thêm nhiều điều trong học tập.

ở tuổi bảy mươi, nhưng ông không bao giờ để chân tay được nghỉ ngơi. Anh ấy luôn làm việc không ngừng nghỉ, làm đủ thứ việc nhà. cô ấy ngủ rất ít. Người ta thường nói tuổi già không xấu. những đêm gió thổi lạnh bà không ngủ, bà đan áo cho tôi, đứa cháu vắng nhà, bà đan áo cho cái lạnh cắt da cắt thịt bên ánh đèn hắt hiu. Những lúc đó tôi chỉ muốn ôm bà và nói với bà rằng: Bà ơi! đi ngủ.

Với những người hàng xóm, cô ấy luôn lịch sự và vui vẻ. thân thiện, hướng ngoại, quan tâm, giúp đỡ người khác là những nhận xét về cô. bữa cơm ngon, anh luôn chia sẻ mỗi người một ít, giúp đỡ mỗi người khi họ gặp khó khăn. là người phụ nữ của gia đình, người mẹ, người bà của các con, bà luôn nghiêm khắc, luôn nhắc nhở, khuyên nhủ. Đối với tôi cô ấy là tốt nhất. mỗi khi tôi buồn chuyện gì đó, cô ấy cũng vỗ về, an ủi tôi. Khi tôi làm điều gì sai, cô ấy cũng tốt bụng và giải thích cho tôi. chúng tôi cảm động trước tình yêu mà anh ấy dành cho chúng tôi. Tình yêu đơn phương của cô ấy dành cho tôi khiến tâm hồn tôi chứa đựng nhiều kỷ niệm đẹp hơn về cô ấy, như tiếp thêm sức mạnh cho tôi.

Cô ấy là nàng tiên trong câu chuyện cổ tích của tôi. mẹ thường thì thầm, lớn nhỏ dạy tôi những điều hay lẽ phải, dạy tôi đi đứng, nói năng, dạy tôi biết yêu thương và giúp đỡ mọi người. cô đã kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích ý nghĩa về người cô, cô bé lọ lem, anh trai, … với những bài học cuộc sống. hình ảnh người dì và cậu bé phố thị như in sâu vào tâm trí tôi, luôn nhắc nhở tôi cách sống tốt đời đẹp đạo. Đó là lý do tại sao tôi biết nhiều hơn. chân trời như mở ra trước mắt tôi. những câu chuyện và lời dạy của họ chính là hành trang giúp tôi thêm tự tin và là động lực để tôi quyết đoán hơn. đó là những khoảng thời gian hạnh phúc với cô ấy.

nói đến bà là nói đến bếp lửa, nương rẫy, nơi chôn rau cắt rốn, nơi đôi bàn tay gầy guộc bao tháng ngày nuôi con, nuôi cháu sớm hôm bếp lửa. được làm bằng tay, cô đã hồi sinh để tạo ra nhiều món ăn cho cả gia đình, những món không thể tìm thấy ở đâu khác ngoài cô… Tôi nhớ những lúc bên cô, khi cô nấu những món ăn ngon, đặc biệt là món canh chua mà tôi đang nấu. . vị chua chua khác lạ của nước lèo làm cho món ăn càng trở nên đặc biệt hơn đối với tôi, nó thấm đẫm những kỷ niệm đẹp, giống như bà tôi đang ăn với tôi vậy. có lẽ vì sự hy sinh của bà tôi, tình yêu thương của bà là thứ gia vị đặc biệt, là gia vị của hạnh phúc đã được nêm vào, khiến những món ăn dân dã trở nên đặc biệt với tôi.

cô ấy luôn ở bên cạnh tôi, dõi theo tôi từng bước trên con đường. Tôi không hiểu tình yêu của anh ấy dành cho tôi lớn lao và đặc biệt như thế nào. đôi khi tôi phát điên với cô ấy chỉ vì cô ấy luôn theo sát tôi. Tôi cáu gắt và khó chịu, nghĩ rằng cô ấy sẽ ghét mình, nhưng không, cô ấy chưa bao giờ coi đó là điều đương nhiên, tình cảm của cô ấy dành cho tôi vẫn còn nguyên vẹn. Trải qua bao thăng trầm, tôi càng căm ghét bản thân và càng yêu cô ấy nhiều hơn. Tôi cảm thấy mình đang được hưởng tình yêu thương vô bờ bến, tình cảm mà cô ấy đã trao cho tôi từ trái tim và tâm hồn cao đẹp: lòng bao dung, nhân hậu, tâm hồn đẹp.

Bây giờ, tôi sống xa cô ấy, tôi không gặp cô ấy thường xuyên nữa. Mỗi ngày, tôi cứ nhìn vào ảnh của cô ấy và nhớ lại những kỷ niệm đẹp giữa tôi và cô ấy trong quá khứ, tôi tràn ngập cảm xúc với cô ấy. Tôi nhớ mình đã hét lên “cô ơi” trên đường đi học về, chạy vào lòng cô, được cô vỗ về vỗ đầu an ủi … nhưng giờ đây chỉ còn lại tôi với dư âm của ngôi nhà nhỏ. Tôi nhớ những món ăn dân dã do chính tay bà nấu, những câu chuyện cổ tích bà kể hàng đêm… tôi càng nhớ bà da diết, chỉ mong đến mùa hè để được gặp bà. Bởi vì mỗi khi về nhà, tôi đều cảm nhận được sự ấm áp của nó. lần nào đến đây tôi cũng thấy lòng thanh thản, bình yên. Tôi bước đi một cách mạnh mẽ, tư thế đứng thẳng bị cùm, nhưng tôi vẫn có cảm giác như mẹ đang che chở cho tôi như một đứa bé. Mỗi khi tôi về nhà, nó như thế này. Làm sao tôi có thể quên được cảm giác đó …

Tôi đang lớn lên và cô ấy ngày càng già đi. Tôi ngày càng ít dành thời gian cho cô ấy. Tôi không còn chạy vào lòng anh nữa. Tôi bận rộn với việc học và công việc kinh doanh riêng của mình. Tôi nhẫn tâm, né tránh những cử chỉ yêu thương của anh. những trò chơi ưa thích đã đưa tôi ra khỏi triết lý của chúng. từng chút một, tôi học cách tranh luận với cô ấy. mà không nhận ra tôi không nhận ra rằng anh ấy ngày càng yếu đi, tóc anh ấy bạc hơn, đôi mắt buồn hơn, nếp nhăn nơi khóe mắt dường như có nhiều lông mi hơn vì thái độ của tôi. cho đến một hôm cô ấy trượt chân vì rủ tôi đi mua, tôi ngoan cố không chịu đi vì mải mê với cuốn truyện trên tay. và rồi… máu đỏ từ đâu chảy ra trên người anh, tôi chết lặng, không thể tin vào mắt mình. Tôi chạy đến bên anh ấy. Tôi thực sự sợ hãi! tim tôi như thắt lại, tôi muốn vỡ ra thành trăm mảnh, nghĩ lại mà thấy hối hận. Tại sao tôi lại hư đốn và ích kỷ như vậy? Tôi đã bật khóc, khóc vì những lỗi lầm mà mình đã gây ra. Tôi ngồi đợi cô ấy tỉnh lại, đâu đó trong đầu tôi chợt lóe lên một ý tưởng nếu một ngày nào đó trên thế giới này không còn cô ấy nữa thì tôi sẽ làm gì? Tôi càng nghĩ về nó, nó càng làm tôi sợ hãi. Nếu không có cô ấy, ai sẽ yêu tôi và khuyên tôi nhiều hơn, ai sẽ an ủi và yêu thương tôi, còn đâu giọng nói ấm áp kể chuyện cho tôi nghe, hát ru tôi hàng đêm, chắc chắn ngày hôm đó trời đất sẽ sụp đổ dưới chân tôi. Tôi không thể sống, tôi sẽ không thành công nếu không có tình yêu bao la ấy. Thật đáng sợ cho tôi, tôi có thể cảm thấy vị mặn của những giọt nước mắt lăn dài trên má mình ngay lúc đó. và cô ấy tỉnh dậy, tôi vội ôm chầm lấy cô ấy, hạnh phúc khôn tả, nước mắt vì xúc động cứ trào ra. Tôi chỉ có thể nói: Bà ơi, đó là lỗi của bà, hãy trách tôi, tôi không còn xứng đáng với sự tha thứ của bà nữa. Bà ơi, cháu xin lỗi.

Tình yêu của anh là một lòng biết ơn sâu sắc mà lời nói không đủ. bởi vì, đó là tình yêu, tình cảm và sự quan tâm sẽ không thể có nếu không nghĩ đến nhau. Nó không giống như tính toán những gì bạn sẽ nhận được để đáp lại món quà này, phong bì này. mọi thứ trôi chảy, tự nhiên, không có gì ngăn cản người cho và người nhận phải dao động, do dự. tất cả đều là sự thật giản dị và gần gũi như chính tình cảm anh dành cho em. cô ấy là một sự thật mà cả đời tôi, tôi không thể hiểu hết được, dù nó có gần gũi đến đâu.

XEM THÊM:  bài văn cúng thần tài thổ địa

Tôi yêu cô ấy rất nhiều. yêu cô ấy từ những cử chỉ nhỏ cho đến trái tim của cô ấy. được sống trong vòng tay yêu thương của anh, em cảm thấy rất vui và hạnh phúc. Nếu có một điều ước trong cuộc đời này, tôi ước thời gian trôi thật chậm để mẹ có thể an ủi và dạy dỗ tôi nhiều hơn. Cho dù lớn lên, trưởng thành rồi em vẫn nhớ về những tháng ngày ngọt ngào trong vòng tay yêu thương của anh. Bà ơi, cháu yêu bà nhiều lắm! Cảm ơn bạn đã cho tôi một câu chuyện cổ tích ngọt ngào đầy tình yêu thương của bạn.

cảm nghĩ về bà – mẫu 11

Trong gia đình, người thân thiết nhất với tôi là bà ngoại. cô ấy cũng là người tôi luôn trân trọng và yêu thương suốt cuộc đời.

Bà tôi năm nay sáu mươi tuổi. Bà tôi trước đây là giáo viên cấp 1, nhưng nay bà đã nghỉ hưu. bà tôi có dáng người mảnh khảnh. khuôn mặt trái xoan đã in hằn dấu vết của thời gian. mái tóc dài của anh giờ đã điểm những vệt trắng. nhưng với tôi, cô ấy vẫn rất đẹp. Tôi thích nhất là nụ cười rạng rỡ của bà.

Khi tôi còn là một đứa trẻ, cha mẹ tôi thường phải làm việc nhà bên ngoài. một mặt anh lo cho tôi từ miếng ăn đến giấc ngủ. Bà nội thường bảo, con ốm mà khóc thì mẹ không chết được. chỉ khi bà nội ôm tôi, tôi mới kìm lòng. mẹ cũng là người đã luôn bên cạnh chứng kiến ​​từng bước trưởng thành của con: khi con tập đi, tập nói … con vẫn nhớ mẹ đã từng ngủ với mẹ, nghe mẹ kể chuyện. giọng nói của cô ấy là quyến rũ. Tôi vẫn còn nhớ những câu chuyện cổ tích mà bà kể cho tôi cho đến ngày nay.

không chỉ vậy, bà tôi còn dạy tôi nhiều bài học về đạo làm người. cô ấy đã dạy tôi tôn trọng mọi người xung quanh tôi. anh cũng dạy chia sẻ với những người có hoàn cảnh khó khăn trong cuộc sống. Nhờ có cô ấy mà em cũng tự giác hơn trong học tập. Có những lúc thấy bài tập khó, tôi cũng nhờ bạn giúp đỡ.

bà – người tôi yêu nhất trên đời. Tôi không thể đo được tình yêu mà cô ấy dành cho tôi. Tôi luôn mong rằng anh ấy có thể khỏe mạnh để có thể ở bên tôi lâu dài.

cảm nghĩ về bà – mẫu 12

Các thành viên trong gia đình là chỗ dựa vô cùng vững chắc của mỗi người. Đối với tôi, bà là người mà tôi yêu quý và kính trọng nhất.

Bà tôi hơn sáu mươi tuổi. bà tôi là một giáo viên tiểu học đã nghỉ hưu. dáng người mảnh mai. khuôn mặt trái xoan đã in hằn dấu vết của thời gian. mái tóc dài của anh giờ đã điểm những vệt trắng. nhưng với tôi, cô ấy vẫn rất đẹp. Tôi thích nhất là nụ cười rạng rỡ của cô ấy.

Tham khảo: Bài văn biểu cảm về hoa sen

Khi tôi còn nhỏ, cha mẹ tôi thường bận rộn với công việc. cô ấy là người chăm sóc tôi. từ thức ăn đến giấc ngủ mẹ cũng là người luôn bên cạnh con chứng kiến ​​từng bước trưởng thành của con: khi con tập đi, tập nói … những kỉ niệm với mẹ thật đẹp. Tôi vẫn nhớ đã ngủ với cô ấy, nghe cô ấy nói chuyện. giọng nói của cô ấy là quyến rũ. Tôi vẫn còn nhớ những câu chuyện cổ tích mà bà kể cho tôi cho đến ngày nay.

Không chỉ dừng lại ở đó, nó còn dạy cho tôi nhiều bài học bổ ích. Nhờ cô ấy, tôi đã học được cách yêu thương và tôn trọng mọi người xung quanh. Tôi cũng tự giác hơn trong công việc và học tập.

Tôi yêu bà của tôi rất nhiều. Tôi luôn tự nhủ sẽ cố gắng học thật giỏi để bà luôn tự hào về cháu gái của mình. Bà tôi thật tuyệt làm sao.

nghĩ về người bà thân yêu

cảm nghĩ về bà – mẫu 1

Trong gia đình, bà là người mà tôi rất yêu quý. Từ khi còn rất nhỏ, bà tôi đã chăm sóc và dạy dỗ tôi.

Bà tôi năm nay gần bảy mươi tuổi. mái tóc bạc trắng và lưng hơi khom xuống. da nhăn nheo nhiều vết đồi mồi. nhưng cô ấy trông vẫn rất xinh đẹp. Nụ cười của cô ấy rất dịu dàng và nhân hậu.

Ông nội đi kháng chiến và anh dũng hy sinh. một mình bà làm lụng kiếm sống, bà thức khuya dậy sớm làm khuya, sáng dậy làm đậu đem ra chợ bán, trưa bà đi về. ruộng rẫy thì chiều chăm tằm, rảnh rỗi không có việc gì, ra đồng mò cua bắt ốc, chân tay chẳng lúc nào nhàn hạ, phải làm việc nhiều, vì một người phụ nữ nhỏ bé như bà đã phải chiến đấu với cuộc sống để nuôi bốn đứa con.

Dù vất vả là vậy nhưng bà quyết tâm không cho con nghỉ học, tư duy của bà so với các bạn cùng thời đã rất tiến bộ, nên bố tôi và các cô bác tôi đều có học hành, công ăn việc làm đàng hoàng. , tất cả là nhờ sự hy sinh của ông dành cho con cháu. Cô ấy cũng đặc biệt thích nấu ăn, cô ấy thường nấu rất nhiều món mà tôi thích cho cô ấy ăn, những món ăn cô ấy nấu đều bổ dưỡng

Khi tôi còn nhỏ, vì bố mẹ bận rộn với công việc, nên hầu hết thời gian tôi đều ở bên cạnh bà. cô ấy thay bố mẹ tôi, cô ấy chăm sóc tôi từng ly từng tý. Mỗi tối trước khi đi ngủ, bà kể chuyện cổ tích cho tôi nghe, sáng sớm bà vỗ về, gọi tôi đến trường, chuẩn bị bữa sáng ngon lành và bổ dưỡng cho tôi ăn. Suốt những năm học cấp 1, mẹ luôn đón và đưa con đi học, bất kể mưa nắng, mỗi bước con đến trường đều có mẹ. Cô luôn dạy dỗ, khuyên nhủ tôi những điều hay lẽ phải, cô nói tôi hãy sống tốt, luôn ghi nhớ: “Công ơn sinh thành, dưỡng dục của mẹ, công ơn sinh thành dưỡng dục”, luôn lắng nghe và chia sẻ với mọi người xung quanh. tôi. Tôi yêu bạn rất nhiều.

Em đã tự hứa với lòng mình rằng sẽ sống tốt, học thật giỏi và đạt điểm cao để không phụ lòng của cô ấy.

suy nghĩ của bà – mô hình 2

Nếu ai đó hỏi tôi rằng ai là một trong những người tôi yêu nhất, tôi sẽ trả lời rằng đó là bà của tôi.

Bà tôi là một người tốt bụng và hiền lành, nhưng phần lớn cuộc đời của bà đầy gian khổ và bệnh tật. Tôi yêu cô ấy rất nhiều! Tôi yêu mái tóc bạc xoăn của cô ấy, tôi yêu bước đi chậm rãi nhưng lười biếng của cô ấy. Ông ấy đã bảy mươi tuổi, nhưng trông ông ấy già hơn tuổi của mình.

Tôi đã nghe cha tôi kể rất nhiều về cô ấy: một người giản dị và chăm chỉ. bà cần mẫn nuôi dạy hai đứa con trai của mình trong khi ông tôi đi lính. Khi bố tôi có con, cô ấy rất vất vả để chăm sóc anh ấy, nhưng bố tôi nói rằng cô ấy đã khám phá ra rằng anh ấy là niềm vui của cô ấy.

Trước khi bị bệnh, bà tôi cũng làm công việc dọn dẹp tại một cơ quan nhỏ với hy vọng kiếm được một số tiền để giúp gia đình tôi vượt qua giai đoạn khó khăn. Tôi cũng thường mua quà cho anh chị em, dù là những món quà nhỏ nhưng ý nghĩa, như đồng hồ báo thức để gửi đến trường hay những gói kẹo, bánh. Điều đó đủ để tôi hiểu các anh chị em yêu thương chúng tôi đến nhường nào!

Tôi cũng biết rằng khi cô ấy đi chợ, nhìn thấy một người ăn xin tội nghiệp, cô ấy không bao giờ quay lưng lại với anh ta, nhưng cô ấy sẵn sàng lấy một hóa đơn trong ví, gấp đôi và bỏ vào. cái mũ. Tôi rất ấn tượng với tình yêu thương vô bờ bến và trái tim rộng mở của anh ấy, luôn mở lòng với bất cứ ai!

Bà tôi cũng là một người rất yêu thiên nhiên. mái hiên nhỏ trước nhà chị lúc nào cũng đầy ắp những chậu hoa lài thơm ngát, những cây tiêu nhỏ trĩu quả xanh vàng. bởi vì bà tôi thường nói: “Thiên nhiên giúp tâm hồn ta minh mẫn hơn, giúp tinh thần ta thoải mái hơn”.

Mỗi lần đến thăm bà, tôi đều tựa đầu vào vai bà và tâm sự đủ thứ. có lúc tôi ôm con khóc rồi vỗ đầu an ủi. Khoảnh khắc đó, tôi chợt cảm thấy cô ấy đang truyền hơi ấm tinh thần cho tôi, tiếp thêm nghị lực để tôi vượt qua câu chuyện buồn.

Đối với tôi, bà tôi như một chỗ dựa tinh thần. Tôi tự hứa với lòng mình sẽ cố gắng học tập thật tốt và sống có ích để bà luôn tự hào về cháu nội của mình.

cảm nghĩ về bà – mẫu 3

“Nhìn nóc nhà, tôi nhớ ông bà nhiều lắm”

Một mái ấm hạnh phúc luôn là niềm ao ước của nhiều người và tôi hạnh phúc biết bao khi được lớn lên trong tình yêu thương của những người thân yêu. Tôi yêu tất cả các thành viên trong gia đình mình, nhưng người tôi yêu nhất là người bà đã khuất của tôi, người luôn yêu thương và chăm sóc tôi từ khi tôi còn nhỏ.

Bà hiện lên trong trí nhớ của tôi với khuôn mặt hiền hậu và đôi mắt sâu thẳm dưới vầng trán cao đã hằn lên những nếp nhăn hằn lên vẻ khắc khổ của năm tháng. mái tóc trắng của cô được búi lại gọn gàng. Bà tôi cười rất nhiều. nụ cười của bà làm bừng sáng sự nhân hậu và vẻ đẹp trên khuôn mặt bà dù bà đã tám mươi tuổi. da nhăn nheo với các đốm đồi mồi. chân tay của họ không còn khỏe như trước. ồ! tại sao tôi lại cảm thấy có lỗi với cô ấy!

Tôi vẫn còn nhớ rất rõ ngày còn nhỏ, cùng bà ngoại đi dạo trên con đường làng vắng vẻ. ánh nắng ban mai ôm lấy hai bà cháu, bóng tre xanh bên đường như dẫn lối, chim hót đâu đây chào nắng. anh hạnh phúc trong vòng tay yêu thương của cô, cùng cô bước lên những bậc thang đến trường mầm non cuối xóm. Tôi thích khi bà cho tôi kẹo và bánh ngọt. đó là cô ấy! luôn dành cho em những điều ngọt ngào nhất! và hạnh phúc hơn vào những đêm trăng sáng! Bà thường đưa tôi ra trước nhà, ôm đầu tôi và kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích dưới ánh trăng mờ và bóng dừa trước nhà. những lời nói ấm áp và dịu dàng của cô đã ru tôi vào giấc ngủ ngon nhất giữa ánh trăng và gió thổi tắt những tàu dừa cao chót vót giữa sự tĩnh lặng của tất cả. bàn tay anh nhẹ nhàng âu yếm vuốt ve mái tóc tôi. Tôi cảm thấy quá nóng! cô ấy yêu tôi, cô ấy đã luôn chăm sóc tôi từ khi tôi còn là một đứa trẻ. cô ấy không bao giờ giận tôi. Khi tôi vui hay làm điều gì đó tốt, cô ấy luôn mỉm cười và động viên tôi tiếp tục cố gắng. và khi tôi làm điều gì sai, anh ấy ân cần nhắc nhở tôi và sau đó mỉm cười với tôi; nụ cười của cô ấy tràn đầy sự khích lệ và niềm tin vào tôi.

Tôi nghĩ về cô ấy trong cuộc đời mình. Mỗi khi vấp ngã hay thất vọng, nhìn nụ cười của cô ấy trong ảnh tôi lại có thêm nghị lực để vực dậy và vượt qua tất cả. ánh mắt anh nhìn tôi như ẩn chứa điều gì đó, chợt khiến tôi nhớ đến những lời động viên, khích lệ của anh ngày trước hãy tiếp tục cố gắng và hình ảnh anh vẫn luôn bên tôi như khi tôi còn nhỏ. Tôi đã gặp cô ấy trong giấc mơ của mình, cô ấy nhìn tôi và cô ấy vẫn cười như trước.

Mai này lớn lên, tôi sẽ không quên những kỉ niệm với cô ấy. Dù thời gian có trôi đi bao xa, dù mọi thứ có thay đổi thế nào, tôi vẫn yêu cô ấy, tình cảm đó là vĩnh viễn không phai mờ. hình ảnh anh và nụ cười anh dành cho em sẽ mãi trở thành động lực để em đứng dậy trong muôn vàn khó khăn của cuộc sống, là hình ảnh mà em yêu quý nhất. Tôi mong rằng ở thế giới bên kia anh ấy sẽ luôn hạnh phúc dù không có tôi bên cạnh.

Bây giờ cô ấy đã ở một phương trời xa, cô ấy không còn ở bên tôi như ngày xưa nữa. với tôi, cô ấy giống như một nàng tiên trong truyện cổ tích. cô ấy đã cho tôi những điều kỳ diệu và những khoảnh khắc tuyệt vời trong suốt thời thơ ấu của tôi. trong cuộc đời, có lẽ khi người ta yêu nhất ra đi, ta rất dễ gục ngã! nhưng không phải tôi! Tôi nghĩ cô ấy đang ở trên thiên đường luôn dõi theo tôi, dõi theo những bước đi của tôi trong cuộc sống. Em sẽ luôn học tập thật tốt để mẹ được vui.

cảm nghĩ về bà – mẫu 4

Nếu ai đó hỏi tôi: “Ai là người trong gia đình tôi mà tôi yêu thương nhất?”, câu trả lời là “bà”. cô ấy tốt bụng và yêu tôi rất nhiều.

Bà tôi sinh ra trong một gia đình đông con, lớn lên trong khó khăn và bệnh tật. cô ấy có mái tóc hoa râm, một người mềm nhũn, cứng rắn hơn những người khác. Ở tuổi bảy mươi, trông ông già hơn nhiều so với tuổi của ông bà.

Tôi đã nghe cha tôi kể về cô ấy rất nhiều. một người chăm chỉ và tốt bụng. Anh ấy đã vượt qua khó khăn “cơm áo, gạo tiền”, chăm lo cho bố tôi khôn lớn, trưởng thành. bây giờ bà ngoại chăm sóc cháu như thể đó là niềm vui cuối cùng của cuộc đời.

Tôi cũng thấy rằng bạn thường thích giúp đỡ người khác, đặc biệt là trong những tình huống khó khăn. Khi gặp những người ăn xin nghèo, anh luôn giúp đỡ họ, từ vật chất đến tinh thần, hỏi han họ, chia sẻ những khó khăn với họ, tôi rất cảm phục trước tình yêu thương và tấm lòng của anh. Anh cũng là một người yêu thiên nhiên, đặc biệt là các loài hoa. mái hiên nhỏ trước nhà lúc nào cũng có những chậu hoa đủ màu sắc và tỏa hương thơm ngát.

đôi khi nó nghiêm ngặt. cô nhớ đi học đúng giờ và làm bài tập. Có những lần tôi về muộn, cô ấy nhắc nhở và bắt tôi viết bản kiểm điểm. anh ấy không bao giờ nói nặng lời với tôi, anh ấy chỉ nói với tôi lỗi của tôi và cảnh cáo tôi lần sau không được tái phạm. Tuổi thơ tôi gắn bó với cô ấy, nhận được sự quan tâm yêu thương của cô ấy là điều hạnh phúc lắm rồi.

Khi có nhiều thời gian, tôi thường giúp cô ấy việc nhà như lau nhà, rửa bát. vào buổi tối, cả hai cùng nhau xem một bộ phim. cô ấy là người có ảnh hưởng lớn nhất đối với tôi, cô ấy dạy cho tôi nhiều điều bổ ích trong cuộc sống.

Với lòng yêu quý và kính trọng cô, em luôn nỗ lực học tập và rèn luyện đạo đức. đó cũng là cách báo hiếu thiết thực và phù hợp nhất. anh ấy có thể không ở bên em trong tương lai, nhưng anh ấy sẽ luôn là người em yêu thích, là động lực giúp em cố gắng trong cuộc sống.

suy nghĩ của bà – mô hình 5

có lẽ đối với mỗi người, gia đình đóng một vai trò vô cùng quan trọng. với bản thân tôi cũng vậy. Người tôi yêu nhất trong gia đình là bà của tôi.

Năm nay bà tôi đã gần bảy mươi tuổi, nhưng bà vẫn còn rất sắc sảo. bà tôi có dáng người nhỏ nhắn. lưng anh ta bị xích. nó là tàn tích của một đời làm việc chăm chỉ. trong nhiều năm anh ấy đã làm việc chăm chỉ để nuôi gia đình. cô ấy có một khuôn mặt thân thiện. tóc chuyển sang màu trắng. chất da in dấu vết thời gian nhưng vẫn toát lên vẻ hồng hào tươi tắn. mắt anh ta rất đục. nhưng ánh mắt trìu mến không hề phai nhạt, từ cái nhìn của anh tôi có thể cảm nhận được cả đất trời thương yêu con cháu. trong mắt tôi, cô ấy vẫn đẹp: một vẻ đẹp dịu dàng như những nàng tiên trong truyện cổ tích.

Mục yêu thích của tôi là bàn tay của anh ấy. bàn tay có nếp nhăn nhưng rất ấm. cặp vợ chồng vĩ đại làm việc chăm chỉ để ăn và mặc cho cả gia đình. Tôi thường ngồi cạnh nghe cô ấy nói, rồi cầm tay cô ấy áp vào má tôi. hơi ấm mà bàn tay anh trao như nguồn sức sống ấm áp sưởi ấm tâm hồn em. những vất vả của cuộc sống đã không làm bà suy giảm sức khỏe và sự minh mẫn. bà tôi vẫn có thói quen tập thể dục buổi sáng đều đặn. Anh vẫn nhớ những câu chuyện cũ anh từng kể cho em nghe. Nhờ có cô ấy mà tôi mới thấu hiểu hơn nỗi thống khổ của nhân dân ta trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Khi đêm đến, tôi thường ngủ với cô ấy, vùi đầu vào vòng tay cô ấy và nghe cô ấy kể chuyện cổ tích.

Thời gian trôi qua, tôi ngày càng già đi và bạn ngày càng già đi. Có nhiều đêm mùa đông tôi giật mình thức giấc, thấy dáng người mảnh mai của mẹ đang cặm cụi đan chiếc áo ấm cho tôi. không có từ ngữ nào có thể diễn tả được tình yêu vô bờ bến của họ. Tôi cảm thấy dành cho cô ấy nhiều hơn nữa.

Công việc của bố mẹ tôi rất bận. hầu như từ nhỏ đến lớn đều một tay bà ngoại chăm sóc. Tôi lớn lên nhờ sự chăm sóc ấm áp và dịu dàng, nhờ những cái ôm động viên, những cái vỗ đầu động viên. cô cũng dạy tôi biết yêu thương và chia sẻ với mọi người. Nhờ sự động viên của các bạn, em đã cố gắng học tập thật tốt để sau này trở thành người có ích cho xã hội.

Thời gian trôi qua thật nhanh, nhưng đối với tôi, bà vẫn là người thân thiết nhất trong cuộc đời. Tôi mong cô ấy luôn mạnh khỏe để sống với tôi lâu dài. Từ tận đáy lòng, tôi muốn gửi lời yêu thương đến bà của mình.

cảm nghĩ về bà – mẫu 6

Trong cuộc sống, gia đình có vai trò vô cùng quan trọng. các thành viên trong gia đình giống như một chỗ đứng tinh thần. và bà là người tôi yêu nhất.

Năm nay, bà tôi bảy mươi ba tuổi. cô ấy không cao lắm, nhỏ nhắn. lưng ông bị cong do những năm tháng vất vả của cuộc đời. khuôn mặt của quý cô yêu kiều. tóc chuyển sang màu trắng. làn da đã in hằn dấu vết của thời gian. mắt anh ta rất đục. nhưng đôi mắt dịu dàng của cô vẫn còn đó. bàn tay nhăn nheo nhiều vết chai. chung tay lao động nuôi con, chăm cháu. đôi khi tôi thường nắm tay cô ấy để cảm nhận hơi ấm. Nó như một nguồn sức mạnh sưởi ấm tâm hồn tôi. những khó khăn của cuộc sống đã không làm cho cô ấy suy giảm sức khỏe và sự minh mẫn.

Ông nội mất sớm, ông sống với gia đình tôi từ rất lâu rồi. Khi đó tôi vẫn còn là một đứa bé. Bố mẹ tôi bận đi làm ngoài nhà, cô ấy là người chăm sóc tôi. khi tôi lớn lên, anh ấy đã từng kể cho tôi nghe rất nhiều câu chuyện bổ ích. Nhờ có bà mà tôi mới thấu hiểu hơn nỗi thống khổ của nhân dân ta trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. cô cũng dạy tôi biết yêu thương và chia sẻ với mọi người. Nhờ sự động viên của các bạn, em đã cố gắng học tập thật tốt để sau này trở thành người có ích cho xã hội.

Có rất nhiều kỷ niệm về cô ấy. nhưng tôi vẫn nhớ ngày đầu tiên đi học. không phải bố mẹ tôi, cô ấy là người đã cho tôi đi học. cô ấy cũng khuyến khích tôi theo cô giáo vào lớp. Nhờ sự động viên của anh ấy, tôi đã quên đi sự bối rối và lo lắng của mình.

Hôm nay, bà đã không còn nữa. nhưng những kỉ niệm về cô ấy đối với tôi rất quý giá. Em sẽ cố gắng học tập và rèn luyện thật tốt để trở thành người có ích như cô ấy mong muốn.

cảm nghĩ về bà – mẫu 7

mọi người trong gia đình tôi đều quan tâm và yêu thương nhau. nhưng người tôi yêu nhất là bà của tôi.

Năm nay bà tôi bước sang tuổi 70. Mặc dù vậy, bà vẫn rất khỏe mạnh, minh mẫn. cô ấy có dáng người nhỏ nhắn. lưng ông đã bị cong do nhiều năm làm việc chăm chỉ. cô ấy có một khuôn mặt thân thiện. mái tóc dài bạc trắng của cô luôn được vén ra sau một cách gọn gàng. chất da in dấu vết thời gian nhưng vẫn toát lên vẻ hồng hào tươi tắn. mắt anh ta rất đục. nhưng đôi mắt cô ấy vẫn đầy yêu thương. Bà tôi giống như những nàng tiên trong truyện cổ tích: hiền lành, nhân hậu.

Tôi vẫn trân trọng những kỷ niệm về cô ấy cho đến ngày nay. khi tôi còn nhỏ, tôi thường nằm cạnh bà, lắng nghe câu chuyện của bà. giọng nói ấm áp của cô ấy đã ru tôi vào giấc ngủ êm đềm. Bà nội chăm sóc tôi từng bữa ăn khi bố mẹ tôi bận đi làm, vắng nhà. Cho đến khi tôi trưởng thành, cô ấy vẫn quan tâm đến tôi. nếu có bất kỳ món quà bánh nào, cô ấy sẽ để dành cho bạn. Dù đã lớn tuổi nhưng anh vẫn tiếp tục tập luyện chăm chỉ. trí nhớ của anh ấy rất tốt. Thỉnh thoảng tôi ngồi nghe cô ấy kể chuyện đời cũ.

Chính bà tôi cũng là người đã dạy tôi những bài học bổ ích. Tôi lớn lên nhờ sự chăm sóc ấm áp và dịu dàng, nhờ những cái ôm động viên, những cái vỗ đầu động viên. cô cũng dạy tôi biết yêu thương và chia sẻ với mọi người. Trong hành trình trưởng thành, ngoài bố mẹ, bà nội cũng dạy tôi cách sống tự lập. những lời dạy của thầy cũng giúp em cố gắng học tập, rèn luyện để trở thành người có ích cho xã hội. Tôi mong cô ấy luôn mạnh khỏe để có thể ở bên tôi lâu dài.

Bà như một chỗ dựa tinh thần đối với tôi. tình yêu của bạn giúp tôi cố gắng hơn trong cuộc sống. Tôi sẽ luôn cố gắng để cô ấy tự hào về tôi.

cảm nghĩ về bà – mẫu 8

Bà như điểm tựa tinh thần cho mọi thành viên trong gia đình. vì vậy, tôi rất yêu quý và tôn trọng cô ấy.

Năm nay, bà tôi bảy mươi hai tuổi. nhưng cô ấy vẫn rất khỏe mạnh và khỏe mạnh. cô ấy có dáng người nhỏ nhắn. tấm lưng còng của những năm tháng vất vả kiếm sống. khuôn mặt của cô ấy trông thật dịu dàng. tóc anh ấy đã bạc trắng. chất da in dấu vết thời gian nhưng vẫn toát lên vẻ hồng hào tươi tắn. mắt đã rất mờ. nhưng cái nhìn trìu mến không hề phai nhạt vì điều đó. với tôi, cô ấy đẹp, giống như những nàng tiên trong truyện cổ tích.

Tôi thích nhất là bàn tay ấm áp của anh ấy. bàn tay với làn da nhăn nheo. đôi bàn tay bé nhỏ đã vất vả suốt đời. hơi ấm của bàn tay mẹ như nguồn sức sống ấm áp sưởi ấm tâm hồn tôi. mỗi lần về thăm quê, cháu lại quấn quýt bên ngoại. Điều tôi thích nhất là nằm trên võng và nghe câu chuyện của anh ấy. Những câu chuyện cổ tích thì tôi đã thuộc lòng rồi, nhưng nghe cô ấy kể lại khiến tôi rất vui.

Bà nội cũng là người đã chăm sóc tôi từ khi còn rất nhỏ. Lời ru của bà nội dường như đã khắc sâu vào tâm trí tôi. Cho đến bây giờ, cô ấy cũng là người dạy cho tôi những bài học bổ ích. Nhờ sự dạy dỗ, động viên của anh mà em ngày càng trưởng thành hơn. Mong bà luôn mạnh khỏe, để bà được sống mãi bên con cháu.

Bà là một trong những người phụ nữ tuyệt vời nhất. Tôi luôn dành cho anh ấy sự tôn trọng và yêu thương, không gì có thể thay đổi được anh ấy.

Xem thêm: Dàn ý bài văn nghị luận văn học và nghị luận xã hội chi tiết

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Cảm nghĩ về người bà kính yêu của em – Văn mẫu lớp 7 (20 mẫu). Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.