Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
55 lượt xem

Bài văn cảm nhận về bài thơ chiều tối

Bạn đang quan tâm đến Bài văn cảm nhận về bài thơ chiều tối phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Bài văn cảm nhận về bài thơ chiều tối

Cảm nghĩ về bài thơ Chiều tối – Tuyển tập những bài văn hay, phân tích và phát biểu cảm nghĩ về bài thơ Chiều tối (Lăng) của Hồ Chí Minh. Cảm nghĩ về bài thơ chiều tối của Hồ Chí Minh với nội dung đầy đủ, từ tổng hợp đến chi tiết, từ dàn ý đến bài văn mẫu giúp các em hình dung cách thể hiện cảm xúc của mình với đoạn thơ này. Mời các bạn cùng tham khảo tài liệu hướng dẫn và tuyển tập các bài văn mẫu dưới đây do soc trang thpt tổng hợp và biên soạn.

Hướng dẫn làm bài cảm nhận về bài thơ Chiều tối - Hồ Chí Minh

Bạn đang xem: Bài văn cảm nhận về bài thơ chiều tối

đề: nêu cảm nhận của em về bài thơ Chiều tối thành phố Hồ Chí Minh

bạn đang xem: cảm nghĩ về bài thơ chiều tàn – hồ chí minh

hướng dẫn làm bài thơ Cảm nhận bài thơ Chiều tối (tảo mộ) – hồ chí minh

1. phân tích chủ đề

– yêu cầu đề: dựa vào nội dung, nghệ thuật, các chi tiết trong bài thơ để nêu cảm nghĩ, tình cảm của mình đối với tác phẩm

– đối tượng tác phẩm: bài thơ chiều tối thành phố Hồ Chí Minh

– Những kiến ​​thức cần nắm vững trước khi làm bài thi: thông tin về tác giả, hoàn cảnh ra đời tác phẩm, thể thơ, vần, nhịp, giọng điệu của bài thơ, ngôn ngữ sử dụng (ngôn ngữ bình dân), bình dân hay hàn lâm ngôn ngữ,…), bố cục của bài thơ

2. những điểm chính cần triển khai

luận điểm 1: hình ảnh thiên nhiên bao la, rộng lớn nhưng vắng vẻ, hiu quạnh

<3

3 điều này: nghệ thuật sử dụng từ ngữ và đặc điểm cổ điển và hiện đại của tác giả

3. lập dàn ý

đề cương ngắn gọn

i. giới thiệu:

giới thiệu tác giả Hồ Chí Minh và bài thơ Nhật ký trong tù

ii. thân bài: nêu cảm nghĩ về bài thơ chiều tối của thành phố hồ chí minh

1. hai câu đầu: hình ảnh thiên nhiên

  • con người luôn hướng về thiên nhiên
  • cảnh đêm tối tăm, hiu quạnh và vắng vẻ
  • hình ảnh miêu tả cảnh hoàng hôn
  • hình ảnh đám mây tượng trưng cho một không gian bao la, rộng lớn
  • hình ảnh thiên nhiên mang vẻ đẹp cổ điển và thơ mộng
  • qua hai câu thơ đã cảm nhận được ý chí và nghị lực của con người
  • 2. hai dòng cuối: bức tranh về cuộc sống

    <3 mênh mông, rộng lớn nhưng hoang vắng

  • thể hiện tình yêu thương và sự quan tâm đến hoàn cảnh của những người lao động nghèo
  • ước mơ thầm kín về mái ấm gia đình của những người nghèo khổ
  • biến về sức sống của con người

3. nghệ thuật

iii. kết bài: hãy tóm tắt ngắn gọn cảm nhận của anh / chị về bài thơ

đề cương chi tiết

i. mở đầu

– giới thiệu tác giả:

+ Hồ Chí Minh không chỉ là một vị lãnh tụ vĩ đại mà còn là một danh nhân văn hóa của dân tộc.

+ Hồ Chí Minh đã để lại cho đất nước một sự nghiệp văn học vĩ đại

– giới thiệu về tác phẩm:

+ tác phẩm là một đoạn trích trong nhật ký trong tù của bạn

+ bài thơ thể hiện tình yêu thiên nhiên và tấm lòng cao cả của Hồ Chí Minh

Ví dụ: Hồ Chí Minh là vị cha già kính yêu của dân tộc Việt Nam, một anh hùng kiệt xuất của đất nước. Ngoài tài năng chính trị, ông còn có một kho tàng tác phẩm văn học có giá trị và tầm cỡ. Bác Hồ đã để lại cho dân tộc nhiều tác phẩm văn học đặc sắc, trong đó nổi bật nhất là bài thơ Chiều trong Nhật ký trong tù. bài thơ thể hiện cảm hứng về thiên nhiên và tinh thần tự do, mặc dù hoàn cảnh mà anh ta được chuyển từ nhà tù cũng không kém phần khó khăn.

ii. nội dung bài đăng

– 2 câu thơ đầu: hình ảnh thiên nhiên trong cảnh chiều tà

+ hình ảnh:

  • chim bay về rừng: chim không chỉ bay mà còn “mệt” = & gt; gợi thời gian chiều tà
  • mây trôi trên bầu trời: “Mây trôi” và “mây trôi” trong bản dịch thơ tuy giữ được vẻ thanh thoát của mây nhưng lại mất đi tầng tầng tầng lớp lớp ý nghĩa. từ “co van” trong bản gốc.

= & gt; kể về cả cuộc đời hoạt động cách mạng của anh. hành trình vượt ngục có quá nhiều điểm đến, từ trại giam này đến trại giam khác và trước mắt còn nhiều khó khăn, không biết tương lai sẽ đi về đâu, tương lai của dân tộc. .

= & gt; gợi ra một không gian bao la, rộng lớn.

+ Độc đáo trong nghệ thuật dựng cảnh: thiên nhiên mang sắc thái con người.

  • con chim mệt mỏi sau một ngày mưu sinh vội vàng trở về rừng tìm nơi trú ngụ, cũng như người tù mệt nhoài sau những chặng đường dài.
  • mây mù trở nên hiu quạnh trên trời như một người tù cô đơn ở nước ngoài.

– 2 câu thơ sau: hình ảnh cuộc sống thường ngày của con người

+ hình ảnh:

  • nina serrana: trong công việc xay ngô, một thiếu nữ vùng cao xuất hiện với một sức sống phi thường, nhiệt huyết, tươi trẻ. con người không bị cảnh vật chi phối, hiện ra giữa núi rừng bao la, rộng lớn nhưng không hòa mình vào thiên nhiên, thế nhưng cô tiểu thư này lại trở thành tâm điểm của cảnh vật.
  • lò than: cháy đỏ = & gt; sự ấm áp của cuộc sống.
  • hình ảnh những người lao động ở Quảng Tây trông khỏe mạnh, chăm chỉ và nhiệt tình.

+ từ “hoa hồng” trong bài thơ: ánh hồng trong bếp lửa, trái tim ấm áp, tinh thần hăng hái của người thiếu nữ hay cũng là niềm lạc quan, yêu đời của chính tác giả. sự có mặt của từ “hoa hồng” được coi như đặc điểm của nhan đề bài thơ, như một luồng gió mới, một tinh thần mới, một vẻ đẹp mới thổi vào hồn thơ = & gt; bóng tối đang dần buông xuống.

+ nghệ thuật:

  • vòng lặp “bao gồm”: tạo sự liên kết với âm thanh của nhịp quay liên tục của cối xay ngô. vòng quay đó có dũng khí mở ra kiên trì bền bỉ, dù vất vả, nhọc nhằn nhưng con người vẫn rất siêng năng, hăng hái.
  • không dùng từ ngữ đen tối mà vẫn miêu tả cảnh tối tăm

* khái quát nghệ thuật được sử dụng xuyên suốt tác phẩm.

– sử dụng từ ngữ

– quy ước tượng trưng: lấy những đám mây và chỉ lên mặt trăng; sử dụng chuyển động và sự tĩnh lặng, sử dụng các cảnh quay để khắc sâu thời gian, nhấn mạnh cảm xúc của con người.

– các tính năng cổ điển và hiện đại:

+ nét cổ điển: hình ảnh thơ; ngôn ngữ thơ; thể thơ tứ tuyệt

+ nét hiện đại: không chia sẻ nỗi buồn với thiên nhiên mà chan hòa với thiên nhiên. khó khăn, gian khổ nhưng toát lên vẻ lạc quan kiêu hãnh và cách mạng. *

* liên hệ mở rộng (có thể đan xen vào bài viết)

iii. kết luận:

– mô tả chung về nội dung và nghệ thuật của tác phẩm

– bày tỏ cảm nhận của cá nhân bạn về bài thơ

ví dụ:

đoạn thơ Chiều tối được trích từ Nhật ký trong tù nhân thành phố Hồ Chí Minh cho ta cảm nhận được khung cảnh thiên nhiên bao la, rộng lớn nhưng hoang vắng, không gian ấy đã bị xâm chiếm bởi hình ảnh của những người dân lao động khốn khổ.

tham khảo thêm : những bài phê bình hay nhất về những bài thơ buổi tối

4. sơ đồ để cảm nhận bài thơ Chiều tối

Cảm nhận bài thơ Chiều tối bằng sơ đồ tư duy

xem thêm : bản đồ tinh thần tối

5. bổ sung kiến ​​thức

tránh công việc:

“Chiều tối” là bài thơ thứ 31 trong tập thơ “Nhật ký trong tù”, được khơi nguồn từ sự chuyển mình từ tình tay thành thien bao vào một buổi chiều cuối thu năm 1942.

————

Từ dàn ý chung và dàn ý chi tiết cảm nhận về bài thơ khuya , em có thể nảy sinh nhiều cảm nhận khác nhau về tác phẩm này. Nhưng học sinh cũng chú ý không đi lạc đề hoặc quá sa đà vào phần Phân tích bài thơ Chiều tối của Hồ Chí Minh, bám sát nội dung dàn ý để cảm nhận bài thơ và phát triển đúng hướng.

Dưới đây, thpt soc trang đã sưu tầm một số bài văn mẫu cảm nhận về bài thơ Chiều tối ngắn và hay nhất để các bạn tham khảo rồi viết thành một bài văn cảm động. lấy tất cả cho chính mình.

Cảm nhận về bài thơ Chiều tối - Hồ Chí Minh hình ảnh 3 “Chòm mây trôi nhẹ giữa tầng không”

tài liệu tham khảo

cảm giác vào ban đêm – số tham chiếu 1

cố thủ tướng Phạm Văn Đồng trong bài viết về chủ tịch Hồ Chí Minh – hình ảnh của dân tộc đã nói lên một cách khái quát: Chủ tịch Hồ là người sống rất tình cảm, giàu tình cảm nên nhân dân đi theo cách mạng. . Trong thế giới bao la của tình người với con người, với con cái, bạn bè gần xa, ắt hẳn phải có chỗ dựa của tình cảm gia đình. buổi học chiều có thể hé lộ một chút ước mơ thầm kín về một mái ấm, một chốn dừng chân trên con đường vạn dặm.

cảnh khuya là bài thơ thứ ba mươi đầu trong Nhật ký trong tù, ghi lại cảm xúc của nhà thơ trên con đường bị dẫn từ ngục này sang ngục khác. trên con đường khốn khổ, ngược xuôi đó. người chợt nhận ra đôi cánh của con chim buổi tối.

“Những con chim mệt mỏi trở về rừng tìm chỗ ngủ”

dòng chữ không chỉ đơn giản thể hiện cảnh mà còn bộc lộ tâm tư tình cảm của nhà thơ. Làm sao có thể biết được chim đang mệt và làm sao có thể chắc chắn được rằng mục đích của chim là vào rừng tìm chỗ ngủ, để trong lòng chim. câu thơ chỉ là báo hiệu đã muộn, mọi việc hoạt động trong ngày đều mệt mỏi, đã đến lúc phải tìm một nơi để nghỉ ngơi. câu thơ đối lập với hình ảnh đám mây cô đơn dưới đây:

“một đám mây lơ lửng giữa bầu trời”

Câu thơ dịch rất hay, nhưng ý nghĩa của bài thơ có phần rõ ràng hơn bản han gốc. mất chữ nàng trong mây, nghĩa là mây cô đơn lẻ loi rất đáng kể. ngay cả hai từ hơi lệch cũng không thể diễn tả hết ý nghĩa của hai từ “tiến bộ”. bởi vì độ là hoạt động để đi từ bờ này sang bờ kia, ví dụ, để điều hướng từ thuyền sang sông, nhật tâm là dành cả ngày, thiên đỉnh là đi từ chân trời này đến chân trời khác, con đường bao xa và vô hạn. những đám mây mới là! và sự phù phiếm là sự xuất hiện của sự chậm trễ, chậm chạp. những đám mây cô đơn đi từ chân trời này đến chân trời khác, nhưng vẫn chậm rãi, chậm trễ, bạn không biết bao giờ mới đến? và rõ ràng là khi trời tối, anh ta vẫn lơ lửng trên không, một hình ảnh ẩn dụ về một người tù bị đuổi xuống con đường cách xa hàng nghìn dặm, anh ta không biết dừng lại ở đâu! trong hình ảnh đó, bạn cũng nên truyền tải cảm giác cô đơn, thiếu kiên nhẫn và khao khát một mái ấm gia đình. chỉ hai câu thơ mà tả cả cảnh, cảnh người và tình người. đó là hàm súc và dư thừa của thơ cổ điển.

nếu hai dòng đầu nói về những cánh chim mệt mỏi vào rừng tìm chỗ ngủ và về những đám mây cô đơn không biết dừng lại ở đâu, thì hai dòng thơ sau lại thể hiện một ước mơ của con người:

“Cô gái xóm núi xay ngô

mài chiếc brazier đã được thắp sáng. ”

Trong bản dịch, dịch giả đã đưa vào những từ ngữ đen tối rõ ràng trong khi thi nhân cổ đại chỉ muốn người đọc cảm nhận được bóng tối đang giáng xuống mà không hề báo trước. điều đó tiết lộ bộ tứ. nhưng đó là cái khó của người dịch. Điều đáng nói là một cảnh lao động gia đình, rất đời thường, mộc mạc: chị em xóm núi xay ngô, vò xong hạt ngô, bếp hồng. chị, lửa, đại diện cho gia cảnh. sau khi hạt ngô được xay nhuyễn, bếp lửa đỏ hồng lại tượng trưng. để làm việc và nghỉ ngơi. một môi trường chào đón cho khách du lịch. điều cần lưu ý thứ hai là trong nguyên tác, từ hồng là ấm, nóng, không phải đỏ, điều này chứng tỏ ý của nhà thơ là nhiệt, không phải ánh hồng. bếp lạnh, tro tàn là biểu tượng của sự cô đơn, lẻ bóng. điều thứ ba cần chú ý là nhà thơ đứng trên núi như thế này, như thể nó đang ở gần đây. lại khiến nhà thơ phải đứng rất lâu mới thấy thời gian trôi qua trong lời nguyện cầu: chị em xóm núi xay hạt ngô – khi say ngô thì bếp đã hồng? đây chỉ là một bài thơ trên đường. nên đó chỉ là cảnh tưởng tượng trong tâm trí tôi, hướng ra con đường, xóm núi hiện ra như một biểu tượng của mái ấm gia đình, nơi sum họp của bà con. Đoạn kết này tuy không ánh lên màu hồng lạc quan của cách mạng như tôi hiểu nhưng nó vẫn ấm áp tình người, khiến lòng người bớt cô đơn. trấn tĩnh. Cùng với hình ảnh đó, đâu đó thấp thoáng giấc mơ thầm kín về một mái ấm gia đình. Nếu chúng ta chú ý đến bài thơ trước, đây là bài hát trên đường.

Xem thêm: Tả ông của em: Tả ông nội, ông ngoại (27 Mẫu) – Tập làm văn lớp 5

“Bạn sẽ biết các hình phạt khi đi du lịch

lại có núi cao và núi cao. ”

một con đường dài vô tận và bài hát tiếp theo là bài hát ngủ trong suối rồng:

Đôi ngựa ngày ngày không ngơi nghỉ. món gà ngũ vị hương: thường ăn vào ban đêm, cỏ rét quá, rệp lao vào đánh nhau, lột vỏ sớm, vui khi nghe cả xóm hát. thì chúng ta sẽ thấy rằng sự xuất hiện của khung cảnh quen thuộc đó là điều rất dễ hiểu. chứng tỏ trái tim của người cách mạng vẫn đập theo nhịp đập của những con người bình dị gần gũi với mọi người.

nghệ thuật của đoạn thơ là nghệ thuật gián tiếp cổ điển, kể cảnh để nói tình. hình ảnh trong bài thơ cũng là tâm trạng. nếu chỉ phân tích nó như một giới hạn hiện thực đơn thuần, chắc chắn chúng ta sẽ còn xa thế giới nội tâm phong phú của nhà thơ.

cảm giác vào ban đêm – số tham chiếu 2

một tác phẩm hay là một tác phẩm chứa đựng giá trị tư tưởng sâu sắc. ở đó, chúng ta không chỉ thấy được tài năng của người cầm bút mà còn chứa đựng một tâm hồn, một nhân cách của nhà thơ. bài thơ chiều là một trong những bài thơ đó, Hồ Chí Minh – vị lãnh tụ kính yêu của đất nước, một nhà thơ có tình cảm lớn với đất nước đã viết thơ chạm đến tận đáy tâm hồn con người. nhưng có lẽ, bài thơ còn nguyên giá trị cho đến sau này.

“Những con chim mệt mỏi vào rừng tìm cây ngủ,

đám mây ánh sáng ở giữa bầu trời ”

Sau một ngày dài kiếm ăn, đàn chim quay trở lại khu rừng để tìm nơi nghỉ ngơi. những cánh chim mỏi vỗ cánh trong buổi chiều tà. Mây cô đơn trôi giữa vô định, cảnh vật nhẹ nhàng nhưng mang một nỗi buồn man mác. tò mò đó là cảnh buồn hay chính tâm hồn người tù cũng đang sầu xa quê hương. thời điểm cuối ngày cũng là lúc màn đêm buông xuống, đây là lúc mọi người tạm gác lại mọi công việc để trở về nơi sum họp bên bữa cơm gia đình. Phải chăng ngay lúc đó anh cũng khao khát được đứng trên đất nước của mình, để kết nối lại với nhân dân, với những người con của đất nước? tuy nhiên, thực tế đầy rẫy khó khăn nên cảnh cũng buồn, mây cô đơn, chim mỏi là ẩn dụ cho những lúc yếu đuối, cô đơn, lẻ loi của con người trên trần gian. nỗi nhớ quê hương không thể phai mờ trong tâm trí nhà thơ, càng cô đơn thì nỗi nhớ càng lớn. bằng bút pháp tả cảnh ngụ tình quen thuộc đã bộc lộ rõ ​​tâm trạng của ông. cảnh và tình tuy hai mà một: người mang cảm xúc, cảnh không thể vui.

“Cô gái xóm núi xay ngô

nghiền tất cả các than đang cháy ”

không gian sống mở rất đơn giản. cô gái xay ngô trong bầu trời đêm yên bình đến lạ. giữa bao nhiêu việc lớn lao, vĩ đại khác, anh nhìn cảnh lao động: xay ngô tối. chắc chắn bạn đã trân trọng khoảnh khắc này, trân trọng sức lao động của con người trong từng khoảnh khắc của thời gian. Phải cần một tâm hồn tinh tế nhà thơ mới có thể nhận ra vẻ đẹp bình dị của cuộc sống như thế. đó là vẻ đẹp của con người giữa cuộc sống tuy bộn bề công việc nhưng rất mực đôn hậu, đáng quý và cao đẹp. hình ảnh người lao động hòa cùng vẻ đẹp của thiên nhiên làm cho bức tranh chiều tối thêm ấm áp và sinh động. đem lại sự sống cho núi rừng, tuy buồn nhưng tràn đầy sức sống. Dường như chính khát vọng hướng tới cuộc sống, hướng tới những điều tốt đẹp, ước mơ đạt được tự do cho muôn người, sống trong đau khổ, tù đày, chúng tôi càng trân trọng cuộc sống lao động. từ “hoa hồng” trở thành nhãn hiệu, trung tâm của bài thơ. ngọn lửa không chỉ đơn giản là một đồ vật, nó là biểu tượng của ngọn lửa cách mạng, ngọn lửa của tình yêu hòa bình. bếp lửa làm tan đi cái lạnh của đêm, làm tan đi bao mệt nhọc của ngày dài, làm tan đi những suy tư trong lòng những người tù cách mạng. ngọn lửa hồng thắp lên niềm tin vào một tương lai tốt đẹp của dân tộc, nhất là vào sự bình yên trong công việc của nhân dân.

Đọc bài thơ, ai cũng sẽ có những suy nghĩ riêng. Đối với tôi, bài thơ không chỉ cho tôi thấy tình yêu quê hương đất nước mà qua đó, tôi trân trọng cuộc sống lao động của những con người chất phác, chân chất, tôi trân trọng cuộc sống tự do, thanh bình mà thế hệ sau có được. từ đó tôi càng thêm yêu chú ho với tấm lòng bao dung, tự hào nhất về hồn thơ lớn của dân tộc. đồng thời rút ra cho em bài học về thái độ sống trước cuộc đời, trước giông bão của nghịch cảnh, trước khó khăn thử thách của cuộc đời vẫn luôn giữ vững niềm tin, hướng về ngọn lửa đỏ, hướng tới tương lai tràn đầy hy vọng. chờ đợi. thử thách của hiện tại dù có đè ép bạn cũng không thể làm bạn gục ngã, mệt mỏi có thể chùn bước nhưng đừng lùi bước, hướng về phía mặt trời, bóng tối sẽ ở phía sau bạn. luôn lạc quan trong mọi hoàn cảnh.

cảm giác vào ban đêm – số tham chiếu 3

Vào ban đêm là một trong những bài thơ tình hay đơn giản nhất mà Chủ tịch Hồ Chí Minh đã để lại trong Nhật ký trong tù. thơ anh thường thế này, thoạt nhìn có vẻ không có gì sáng tạo, chỉ là những hình ảnh quen thuộc trong thể thơ:

“Những con chim mệt mỏi trở về rừng tìm chỗ ngủ

để những đám mây trôi nhẹ nhàng trong không trung ”

Thực ra, đó là một hình ảnh tích cực trong mắt một nhà sư hoặc một nhà thơ khi trời tối trên núi.

buổi tối là thời điểm ánh sáng ban ngày chưa tắt hẳn. Khi đó, giữa núi rừng không chân trời, ánh sáng còn sót lại của một ngày tàn chỉ còn có thể thấy lờ mờ ở phần trên của bầu trời. tự nhiên, mắt nhà thơ ngước lên và nhận ra những chú chim đang mỏi mòn tìm chỗ ngủ trong vòm cây.

cảnh thật buồn buồn khi chiều tàn. đây là giây phút đoàn tụ, sum họp của mọi người sau một ngày làm việc mệt mỏi được sum họp bên gia đình mà tôi không thể nào có được cảm giác ấm áp đó. mang trong mình những đau khổ tủi cực, những người tù bị đày ải nơi xứ lạ nên nỗi nhớ da diết phải dày vò chủ thể trữ tình. trong lòng người không bao giờ dập tắt được nỗi nhớ quê hương …

Tuy nhiên, thơ Hồ Chí Minh vẫn có một điểm rất riêng là mạch thơ, hình ảnh thơ và tư tưởng thơ ít khi tĩnh tại mà thường vận động một cách khỏe khoắn, bất ngờ, hướng về cuộc sống và ánh sáng:

“Cô gái xóm núi xay ngô

nghiền tất cả các than đang cháy ”

Nếu chúng ta nói về cảnh, sự chuyển đổi trong câu thơ này cũng rất tự nhiên. Khi màn đêm buông xuống, tấm màn đen của nó đã bao trùm lên toàn cảnh, nhà thơ chỉ biết hướng ánh mắt về phía có ánh sáng. đó là ngọn đèn soi sáng hình ảnh cô thôn nữ đang mài ngô chuẩn bị bữa cơm chiều.

Trong câu thứ ba, người dịch đã thêm từ “dark” mà không có trong bản gốc. từ này không xấu, nhưng nó làm mất đi cái tinh tế của bài thơ. tiết lộ ý thơ và làm cho nội dung ít gợi hơn.

le chi vien cũng phát hiện ra một điểm cực kỳ tinh vi trong câu thơ này. sự đảo lộn của “ma bao” và “ma về” làm cho đoạn thơ thật hấp dẫn và đặc sắc. Thời gian trôi theo cánh chim và những đám mây, theo những vòng quay cuối cùng của cô gái, quay đi quay lại và khi nó phải dừng lại, chiếc brazier đã được thắp sáng, nó biến thành một thứ ánh sáng đẹp tuyệt vời. ánh sáng tỏa ra từ phía bên kia của chiếc brazier không chỉ là ánh sáng tỏa sáng trong đêm tối mịt mù, mà còn là ánh sáng của niềm tin và hy vọng mà các bạn đã luôn tin tưởng và gửi gắm niềm tin. đọc thơ của bạn, buồn nhưng vẫn tràn đầy niềm tin và hy vọng, có lẽ vì thế.

hai câu thơ đầu là cảnh buồn, cảnh chiều tà với hình ảnh chim chóc, mệt nhọc trước cảnh khách tàn, nhưng hai câu thơ cuối là một niềm vui, một niềm tin khắc khoải, ngóng trông. ngọn lửa hồng chỉ cần một hình ảnh nhỏ cũng có thể lót cả bài thơ, khiến bài thơ bừng lên sức ấm. cuộc sống, ánh sáng và niềm vui của con người được thể hiện ở trung tâm bức tranh do nhà thơ vẽ, nó tỏa sáng, xua tan đi sự cô đơn, mệt mỏi của cảnh chiều trên núi.

nguyen du từng nói: “cảnh buồn không bao giờ có vui”. sự thật đó hoàn toàn tương ứng với hai câu thơ đầu tiên. nhưng ở hai câu thơ này phải nhấn mạnh rằng vì cảnh buồn nên người ta cũng muốn buồn. tuy nhiên, trong hai câu thơ tiếp theo, niềm vui đã trở lại. niềm hi vọng và niềm tin qua hình ảnh ngọn lửa gọi đã làm cho bài thơ vui tươi và sôi động hơn…

Đó là cách tôi biết rằng mọi niềm vui và nỗi buồn của Bác đều gắn liền với niềm vui và nỗi buồn của đất nước. kiểm soát nỗi bất hạnh của chính mình, của tù ngục, của đau khổ, đầu vẫn đau đáu lo lắng cho đất nước của mình …

  • Cảm nhận về 2 dòng đầu của bài thơ Chiều tối

    cảm nhận buổi chiều – số tham chiếu 4

    Bài thơ chiều của Hồ Chí Minh là bài thơ vừa thể hiện hình ảnh buổi chiều tà vừa là hình ảnh tượng trưng cho một cô gái lao động vô cùng xinh đẹp. Bài thơ được tác giả Hồ Chí Minh viết trong những ngày bị giam cầm trong nhà tù của chế độ thánh chiến khi bị áp giải từ nhà tù này sang nhà tù khác.

    bài thơ “chiều” chỉ có bốn dòng nhưng lại trình bày hai hình ảnh hoàn toàn khác nhau. đó là hình ảnh của thiên nhiên và hình ảnh của những con người hoàn toàn đối lập nhau. Qua bài thơ ta thấy dù trong hoàn cảnh khốn khó bị tù đày nhưng tác giả Hồ Chí Minh vẫn thể hiện tinh thần yêu thiên nhiên, tinh thần lạc quan, tin yêu vào cuộc sống.

    “Những con chim mệt mỏi trở về rừng tìm chỗ ngủ

    những đám mây nhẹ nhàng trôi giữa bầu trời. ”

    Trong hai câu thơ này, tác giả Hồ Chí Minh đã miêu tả hình ảnh một buổi chiều tà và hoàng hôn rất buồn, thể hiện tiếng chim vội vã muốn tìm về tổ ấm sau một ngày mệt mỏi, kiếm mồi, mưu sinh. những con chim nhỏ đối lập với bầu trời bao la, thể hiện sự cô đơn của cảnh vật, thể hiện một nỗi buồn lớn trong lòng.

    Trên bầu trời xanh bao la đó, những đám mây trôi lơ lửng, tương phản với sự vội vã của những chú chim đang mệt mỏi đó. khung cảnh thiên nhiên nơi núi rừng cao nguyên hoang sơ, hiểm trở vô cùng đẹp đẽ, thơ mộng, lãng mạn, có chim muông, mây trời nhưng lại gợi chút buồn man mác, khiến tâm trạng người đọc trở nên cô đơn.

    Trong hai câu thơ này, tác giả Hồ Chí Minh đã tinh tế sử dụng rất tài tình nghệ thuật thư pháp cổ điển, lấy cánh chim làm biểu tượng cho cảnh chiều tà, chiều tà. và lấy hoàng hôn để giãi bày nỗi buồn trong lòng. bởi người ta thấy hoàng hôn bao giờ cũng gợi lên một nỗi buồn nhẹ trước khi ngày gần tàn, ánh nắng biến mất, màn đêm bao trùm gợi lên nỗi cô đơn. trong hoàn cảnh của tác giả hồ chí minh lúc này, người ta khó vui vì người ta bị mất tự do, tay chân bị xiềng xích, bị xiềng xích, bị áp giải ra đường cho một ngày mệt mỏi. Trong lòng tác giả vẫn trĩu nặng không biết diễn tả nỗi buồn khi nghĩ về quê hương đất nước, khi quê hương còn bị ách nô lệ của thực dân.

    thiên nhiên và con người lúc này dường như có sự đồng cảm bởi thiên nhiên, chim muông và mây trời thể hiện nỗi buồn sau một ngày dài mệt mỏi. người bị mất tự do không biết mình sẽ bị áp giải đi đâu và ở đâu. sự mệt mỏi về tinh thần và thể chất của một tù nhân.

    trong tâm trạng của tác giả cũng bộc lộ nỗi buồn vì phải xa quê hương thân yêu. Đối diện với cảnh đẹp núi rừng, lòng người vẫn không khỏi sung sướng. tuy nhiên, trong hai dòng tiếp theo, không gian hình ảnh ngang:

    “Cô gái xóm núi xay ngô

    nghiền tất cả các than đang cháy ”

    Hai câu thơ tiếp theo thể hiện nghệ thuật thư pháp của tác giả thành phố Hồ Chí Minh, khi nhà thơ sử dụng từ “hồng” để tạo ra “ký tự thẻ” của riêng mình. Hình ảnh một cô gái trẻ chăm chỉ làm việc đến tận khuya, những giọt mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt toát lên vẻ đẹp giản dị nhưng cuốn hút của một cô gái chăm chỉ làm việc.

    Cô gái xay ngô bên than, quên trời đêm đã thể hiện một hình ảnh rất sinh động và đẹp đẽ về một cuộc sống gia đình đầm ấm, hạnh phúc, viên mãn và bình yên. hình ảnh sinh động này làm cho bài thơ trở nên sống động, mang màu sắc vui tươi lay động lòng người. một hình ảnh ấm áp của cuộc sống hàng ngày.

    hình ảnh cái lò hồng là hình ảnh trung tâm, là nhan đề của bài thơ khiến người con gái trở nên trong trẻo, tươi tắn hơn. Lò hồng cũng đã nung nóng toàn bộ bài thơ với những nét vẽ đượm buồn trước đây, tạo nên một bước đột phá mới trong thơ Hồ Chí Minh. cái lò đỏ rực lửa bên cạnh một cô thôn nữ đang chăm chỉ, lao động hăng say làm cho bài thơ nổi bật hơn, tươi trẻ hơn, có sức sống hơn. đồng thời thể hiện tinh thần lạc quan của tác giả Hồ Chí Minh, dù trong hoàn cảnh vô cùng khó khăn nhưng tác giả vẫn nhìn cuộc đời rất trẻ trung và tràn đầy lạc quan cho tương lai.

    Bài thơ “chiều tối ” của thành phố Hồ Chí Minh là một bài thơ kết hợp tài tình hai phong cách cổ điển và hiện đại giữa thiên nhiên và con người. bài thơ đã xây dựng nên hai hình ảnh thiên nhiên và con người vô cùng đẹp đẽ đối lập nhau nhưng lại tương hỗ lẫn nhau. Qua bài thơ, chúng ta càng khâm phục tác giả bởi ông có một tinh thần vô cùng lạc quan, một trái tim giàu cảm xúc với thiên nhiên và cuộc sống.

    cảm giác vào ban đêm – số tham chiếu 5

    Hồ Chí Minh là một vị lãnh tụ vĩ đại của Việt Nam, một danh nhân văn hóa thế giới. người không chỉ là nhà cách mạng kiệt xuất mà còn là nhà thơ, nhà văn lớn, người đã để lại một kho tàng văn học đồ sộ với những tác phẩm có giá trị nhân văn cao cả. tiêu biểu trong số đó là bài ca chiều .

    “Những con chim mệt mỏi trở về rừng tìm chỗ ngủ

    những đám mây lơ lửng trên không

    cô gái làng núi xay ngô

    mài chiếc brazier đã được thắp sáng. ”

    Bài thơ trong “Nhật ký trong tù” được viết trong thời gian ông bị chính quyền ở tỉnh Quảng Tây bắt giam. buổi tối là bài thơ thứ 31, lấy cảm hứng từ quá trình chuyển đổi từ guangxi đến kho báu. bài thơ được viết theo thể thơ thất ngôn tứ tuyệt.

    “Những con chim mệt mỏi trở về rừng tìm chỗ ngủ

    những đám mây nhẹ nhàng trôi trong không khí. ”

    Ở hai dòng đầu của bài thơ, đoạn thơ tả cảnh chiều tà, người đọc bắt gặp ở đây phong cách Hồ Chí Minh quen thuộc nổi bật. chỉ một vài nét vẽ nhỏ nhưng người đọc có thể thấy được một không gian rộng mở. Trong bức tranh chiều hôm ấy, Hồ Chí Minh chỉ vẽ một con chim bay về rừng tìm chỗ ngủ. với những đám mây trôi trong không khí. chim và mây luôn mang một nét thơ cổ kính, được Hồ Chí Minh dùng để tả cảnh chiều tà, đây là một bài thơ quen thuộc, ám chỉ thời gian.

    và chỉ cần thế thôi cũng đủ gợi lên bầu trời cao, rộng và trong, gợi lên sự khắc khoải của lòng người. cánh chim nhỏ mở rộng bầu trời, vạn vật vận hành theo quy luật muôn đời. đàn chim bay về tìm chỗ ngủ sau một ngày kiếm ăn. mây vẫn lơ lửng trên bầu trời, chỉ có người đang đi là không được dừng lại, người tù dường như đồng cảm với sự kiệt sức của những con chim kia và cũng mong mỏi được dừng chân nghỉ ngơi sau một ngày dài. cảnh tượng như vậy khiến lòng người không khỏi bồi hồi. câu thơ tả cảnh nhưng người đọc vẫn cảm nhận được nhịp tim của một con người đang khao khát quê hương đất nước.

    “Cô gái xóm núi xay ngô

    nghiền tất cả các than đang cháy ”

    Bài thơ đã chuyển từ hình ảnh thiên nhiên sang hình ảnh cuộc sống một cách tự nhiên với hình ảnh người chị trên núi mài ngô cùng nó khiến hình ảnh không còn cô đơn, buồn bã như trước. mang hơi thở ấm áp của cuộc sống. . hình ảnh một con người với công việc bình thường gợi lên vẻ đẹp bình dị, tươi tắn như đời thường rất gần gũi, tạo nên vẻ đẹp khỏe khoắn.

    bài thơ được miêu tả theo chiều hướng vận động từ tối sang tối, từ ngày sang đêm nhưng không gợi ra sự tăm tối, bi quan mà ngược lại, nó tràn đầy sự ấm áp, ánh lên ngọn lửa của buổi chiều. thể hiện nhịp sống của con người toát ra từ trái tim lạc quan, yêu đời của Hồ Chí Minh.

    Bài thơ đêm khuya toát lên vẻ đẹp tâm hồn của nhân vật Hồ Chí Minh trong tình trạng bị đày đọa, đau đớn về thể xác nhưng vẫn vượt lên hoàn cảnh khó khăn để cảm nhận được vẻ đẹp tươi mới của cuộc đời. nó cho thấy tinh thần của bạn là một tinh thần thép, nhưng trái tim của bạn vẫn tràn đầy lòng biết ơn. từ đó, mỗi chúng ta có thể học hỏi được rất nhiều điều từ anh ấy. cần phải biết sống có nghị lực, sống có quyết tâm, vươn lên, vượt qua khó khăn để sau này cảm nhận được tình yêu thương. Tôi càng cảm thấy trân trọng hơn vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc: Hồ Chí Minh.

    xem thêm : cảm nghĩ về hai dòng cuối của bài thơ Chiều tối

    cảm giác vào ban đêm – số tham chiếu 6

    Bác Hồ với tâm hồn tha thiết yêu con người, đất nước như yêu thiên nhiên và cuộc sống. tâm hồn ấy trong những ngày tù đày tăm tối luôn hướng về tự do, ánh sáng, sự sống và tương lai. Trên đường bị bắt đi vào một buổi chiều ảm đạm ở tỉnh Quảng Tây – Trung Quốc, trái tim của thi nhân – quản ngục bỗng ấm áp và hân hoan trước thiên nhiên tươi đẹp và hình ảnh cuộc sống ấm cúng, bình dị. đây là bài thơ thứ 31 trong tập “Nhật ký trong tù” cuối mùa thu năm 1942. “Chiều ” là một bài thơ mang màu sắc cổ điển, được thể hiện bằng thể thơ thất ngôn tứ tuyệt, hình ảnh ước lệ. nghệ thuật truyền thống, tượng trưng, ​​giật gân quen thuộc trong thơ ca trung đại và tinh thần hiện đại, lấy chuyển động của trẻ thơ làm hình tượng thơ, lấy con người làm đối tượng trung tâm của hình tượng thiên nhiên.

    đầu bài thơ là hình ảnh thiên nhiên lúc chiều tà:

    “Những con chim mệt mỏi trở về rừng để tìm chỗ ngủ,

    những đám mây nhẹ nhàng trôi giữa bầu trời. ”

    cảnh thiên nhiên lúc chập choạng tối, trong cảnh thiên nhiên ấy có: những con chim mệt mỏi bay về tổ và những đám mây lơ lửng trên không trung. hình ảnh cánh chim và đám mây là hình ảnh thường được sử dụng trong thơ ca cổ, mang vẻ đẹp cổ điển. những con chim mệt mỏi bay về tổ, hình ảnh cánh chim ở giữa bức tranh đang kết tạo điểm nhấn cho hình ảnh, một điểm nhấn. hình ảnh “cánh chim bay” gợi ra không gian trống trải rộng lớn trong bóng đêm và cũng là dấu hiệu của thời gian. đồng thời trạng thái “mỏi mệt” của cánh chim gợi nét tương đồng giữa cánh chim và người tù đã trở về trong buổi tối, ngày đã qua nhưng vẫn còn mệt nhọc lê bước trên đường. trời đã khuya và ai cũng muốn nghỉ ngơi nhưng người tù vẫn phải vất vả đi đường dài. những đám mây “hơi trôi”, cảm nhận được sự thư thái, nhẹ nhàng nhưng vẫn không lột tả được sự hiu quạnh, hiu quạnh của những đám mây chiều. thiên nhiên trong thơ Bác mang vẻ đẹp cổ điển với hình ảnh thơ gần gũi, giản dị. đồng thời hình ảnh thiên nhiên và con người giao hòa với nhau. đằng sau hình ảnh thiên nhiên là những cung bậc cảm xúc của nhà thơ, tiêu biểu cho cảnh ngụ ngôn.

    Sau hình ảnh u ám của thiên nhiên, hình ảnh cuộc sống của con người được thể hiện:

    “Cô gái xóm núi xay ngô,

    nghiền tất cả các loại than đang cháy. ”

    hình ảnh cô gái tóc nâu trẻ trung, khỏe mạnh, chăm chỉ xay ngô tạo nên nét đặc sắc cho hình ảnh mùa thu, con người nhỏ bé ấy trở thành trung tâm của cảnh vật, lớn nhất. Dù xuất hiện giữa không gian núi rừng trong đêm bao la nhưng hình ảnh người con gái miền núi không hề đơn độc. hình ảnh thơ gợi sự ấm áp cho người đọc. qua hình ảnh đoạn thơ ta còn thấy ở Người tấm lòng yêu thương, trân trọng đối với những người lao động dù nghèo khó nhưng vẫn lao động miệt mài trong tự do. một cuộc sống do bạn quyết định, được nuôi dưỡng bởi bàn tay của công việc.

    Xem thêm: Thơ Hay Về Thể Dục Thể Thao ❤️️ Chế Vui Hài Hước Nhất

    chiếc áo khoác dạ xuất hiện trong bài thơ, gợi lên sự ấm áp. màu hồng, nhấn mạnh rằng thời gian hoàn toàn tối, chúng ta có thể cảm nhận được ngọn lửa hồng ấm áp. bởi từ “hoa hồng” giúp người đọc hình dung được thời gian và làm cho bài thơ “khuya ” trở nên tươi sáng, xua tan đi cái mệt nhọc, nặng nề của tâm hồn và tâm hồn thi nhân.

    Xuyên suốt hai câu thơ trước, chúng ta nhận thấy sự quan sát của một người qua đường, trên hành trình gian khổ, vẫn miệt mài với ngoại cảnh, nhưng ánh mắt của một con người luôn khao khát tìm về một cuộc sống bình thường, giản dị và bình yên. nên nhìn thấy hình ảnh cuộc sống của con người nơi vùng cao, tình yêu và niềm vui tràn ngập trong lòng, người tù cũng ao ước có được cuộc sống như vậy. nó không phải là ngoại cảnh ảnh hưởng đến con người, mà là những cảm xúc của con người bao gồm ngoại cảnh. thiên nhiên tươi đẹp nhưng chưa đủ mang lại niềm vui, cuộc sống tươi đẹp đã mang lại niềm vui dồi dào. điều đó đã thể hiện phẩm chất nhân văn cao cả của nhà thơ.

    Bài thơ bốn dòng, hai mươi bảy chữ đã thể hiện tinh thần lạc quan, ung dung, tự tại, nghị lực vượt qua mọi hoàn cảnh trong cuộc sống và vẻ đẹp tâm hồn, nhân cách của người chiến sĩ Hồ Chí Minh. người nghệ sĩ, nghệ sĩ với tình yêu thiên nhiên, yêu con người, yêu cuộc sống. Qua bài thơ, mọi người cảm nhận được tấm lòng nhân hậu, yêu nước, thương dân, quên mình của ông. bài thơ rất hay và ý nghĩa, giàu ý nghĩa sâu sắc.

    cảm giác vào ban đêm – số tham chiếu 7

    bị giam ở tu vinh, chú ho bị đưa đến nhà tù huyện tinh tay. Sau 42 ngày đêm bị tra tấn khổ sở tại đây mà không có bất kỳ thử thách nào, vào đúng ngày “thập nhị hoàng” – ngày quốc khánh của Trung Quốc thời kuomintang – anh đã được họ đưa lên thiên đường. Trong suốt hành trình từ Tịnh Tây đến Thiên Bảo, ông đã viết 5 bài thơ và ghi vào nhật ký 5 lần. Qua những dòng “nhật ký” -văn bản này, có thể hình dung rất cụ thể về hoàn cảnh của những con người trên hành trình này. tin nhắn thoát đầu tiên (trên đường đi) cho biết đây là một con đường núi khó, đi hết dãy núi này đến dãy núi khác. tuy nhiên, mỗi ngày chàng phải đi năm chục cây số “trèo non lội suối”, “dãi nắng dầm mưa”, như lời các tiên nữ. khi chiều về, dừng chân ở một nhà tù xã nào đó, đêm “nghỉ ngơi” sau một ngày đi lại gian khổ sẽ là thảm họa. “Đêm ở trong tổ rồng” chân anh bị xiềng mà anh vẫn lạnh, rệp “bọc thép” suốt đêm. đêm đầu tiên ở thien bao cũng khổ sở không kém. sau một ngày đi bộ năm mươi ba cây số “áo mưa, giày mòn” đến nơi an nghỉ, trại giam tương đối rộng nơi anh phải đi mấy ngày không có chỗ ngủ yên. dành cho những tù nhân phải “ngồi toilet chờ ngày mai”!

    mộ (chiều) là bài thơ thứ ba trong chùm 5 bài thơ được sáng tác trong chuyến hành trình từ tình tay ba về cõi trần. Không giống như những bài thơ khác, nhà mồ không chỉ nói về những khó khăn trên đường đi, mà nó là một khung cảnh thơ mộng, một hình ảnh thiên nhiên bàng hoàng mà bạn tìm thấy trên đường đi: tên bài thơ giải thích thời điểm sáng tác, thời điểm trong đó. rằng nhà thơ cảm nhận thế giới xung quanh và được truyền cảm hứng. anh đi lúc “chiều tối”, anh bị “trói tay”, “mắc xích”, anh bị khiêng “xuyên núi qua nương”… nhưng anh vẫn chưa được nghỉ ngơi. còn khi qua đêm, chắc chắn bạn sẽ bị còng tay và xích trong xà lim, trên đống rơm bẩn muỗi … nghĩa là lúc “xế chiều” ấy, những dằn vặt trong ngày chưa qua và những dằn vặt. của đêm sẽ đến a.

    bài thơ tứ tuyệt, như tên gọi, là một bức tranh vẽ cảnh trời tối, cảnh núi non u tối. bố cục của bài thơ cũng là sự thiết kế của hình ảnh, một bố cục cổ điển: hai câu đầu là những dấu chấm tạo thành nền tuyệt vời cho cảnh chiều tối, hai câu cuối là những nét thanh đậm nổi bật trên nền cao hơn. . khía cạnh đầu tiên là trung tâm của hình ảnh.

    <3

    cô ấy thật lãng mạn.

    Trong thơ ca, hội họa cổ và nói chung, trong thế giới mỹ học cổ điển phương Đông, hình ảnh cánh chim bay vào rừng ít nhiều mang ý nghĩa tượng trưng, ​​quy ước về cảnh chiều tà. “phi yên thu tam”, “hoàng hậu quy lam”, những nhóm chữ này thường thấy trong thơ chữ Hán. “chim đêm bay về núi” (câu ca dao), “chim ban ngày về rừng” (truyện kiều), “mây ngàn gió thổi” (mrs .thanh quan). .. và nhiều câu khác nữa, những câu thơ của người Việt xưa có cánh chim chiều. dường như không có tiếng chim đậu ở xa, hình ảnh không rõ ràng cảnh buổi tối. nhà thơ chạy trốn gần đó, với một cái nhìn rất thơ, anh ta cảm thấy bóng hoàng hôn như buông xuống từ cánh chim bay về phía chân trời và viết một câu thơ rất hay:

    con chim có đôi cánh nhỏ dưới bóng hoàng hôn.

    Bài thơ của chú ho được mở đầu bằng một cánh chim được lấy từ thế giới nghệ thuật cổ điển phương Đông và chỉ với câu đầu tiên, hương vị, không khí cổ xưa đã hiện rõ.

    Câu thứ hai, “co van man man do thien khong” dịch thành thơ: “mây trôi giữa trời”. do đó, từ “cô ấy” bị bỏ đi mà không có bản dịch, và hai từ trong cách ám chỉ lãng mạn được dịch là ánh sáng. Về từ “cô”, trong tiếng Việt, từ Hán này thường được kết hợp với một từ khác để tạo thành một từ mới có nghĩa khó hiểu hơn là “cô đơn” vì nó được tìm thấy trong hệ thống từ vựng tiếng Hán: cô đơn, cô đơn lẻ loi, cô đơn , thân hình cũng như nàng… nên “nàng van” dịch đơn giản là “mây” theo chúng tôi là hợp lý. không nên nhấn mạnh ý nghĩa đơn lẻ của từ “cô ấy”, điều này không có gì nổi bật trong bài thơ chữ Hán của cô ấy. điều đáng tiếc là ít nhiều ở đây, “cô” là từ được dùng nhiều trong thơ tang và mang dấu ấn rất rõ của thơ tang, để lại màu sắc của bài thơ không tránh khỏi sự phai nhạt. bỏ hai âm tiết “lãng mạn” cũng có nhược điểm đó. “lãng” là một trong số ít những âm tiết đặc biệt thường xuất hiện với mật độ cao trong thơ Đường, cũng như du ca, quê hương, mang tai … và mỗi từ này đều mang một ý nghĩa riêng chỉ trong thơ Đường. do đó, một số nhà nghiên cứu cho rằng họ đang ở trong từ điển khép kín của Đường thi (đọc Nhật ký trong tù – tìm hiểu phong cách ngôn ngữ của chủ tịch Hồ Chí Minh, nhu thanh). đôi khi chúng ta tìm thấy du du, man man… trong thơ chữ Hán của chú ho và đó là dấu hiệu rõ nét về phẩm chất tang thi trong thơ của chú. câu thơ dịch không giữ lại được những từ ngữ quý giá ấy của thơ tang, nên màu tang ít nhiều trong bản dịch, nhưng khó tránh khỏi trong bản dịch thơ.

    một đặc điểm quan trọng trong cấu trúc nghệ thuật của thơ tang, mà các nhà nghiên cứu gọi là mã nghệ thuật của nó, là “thu gọn sự vật thành một mối quan hệ được xây dựng trên sự thống nhất bằng cách suy nghĩ và quan sát các hiện tượng bên ngoài, xét về mặt cảm quan, đó là một mâu thuẫn” (đọc nửa nhật ký – học văn phong chủ tịch Hồ Chí Minh, nhu thanh) nên các nhà thơ thời Đường thường dùng cách diễn tả động và tĩnh, miêu tả chậm và nhanh, dùng điểm để vẽ mặt, mượn ánh sáng mà nói. bóng tối … điều đó không chỉ thuộc về phương thức biểu đạt, phong cách nghệ thuật mà còn thuộc về phương pháp. tri thức nghệ thuật, về tư tưởng thẩm mỹ, có cơ sở triết học, lịch sử, xã hội. nhiều bài thơ được cho là mang dáng dấp của tang thi. ngay từ đầu là thơ, đây là nơi mà câu thơ nói rằng đây là biểu hiện rõ ràng nhất.

    Tôi cảm nhận được không gian bao la và tĩnh lặng của khung cảnh buổi tối nơi núi rừng diễn tả sự bao la tĩnh lặng ấy bằng hình ảnh một đám mây di chuyển chầm chậm trên bầu trời. bầu trời buổi tối phải trong, cao và rộng, trong xanh và tĩnh lặng làm sao để làm nổi lên hình ảnh một đám mây đơn độc phía sau bầu trời, và nhìn thấy nó từ từ trôi qua (độ) bầu trời bao la như vậy. không gian vô hạn, thời gian như ngừng trôi và lắng đọng. cần phải có một tâm hồn bình tĩnh và thư thái mới có thể nhìn thấy một đám mây lơ lửng trên bầu trời một cách bình lặng như vậy.

    Chính những điệp từ “nàng”, “lãng mạn” và lối bút pháp mượn điểm để vẽ mặt, dùng cái rất nhỏ để diễn tả cái mênh mông, dùng cái di động để diễn tả sự tĩnh lặng đã khiến bài thơ trở nên rất cay. . đường nét trong cấu trúc nghệ thuật, trong ngôn từ, chi tiết, hình ảnh, giọng điệu, nghĩa là trong từng yếu tố. do đó, chúng tôi chưa tìm được cơ sở để thống nhất với ý kiến ​​cho rằng chỉ “cấu trúc nghệ thuật của ông rất tang” (thành). Đặc biệt là quan điểm đó không thực sự phù hợp với rất nhiều bài thơ, rất nhiều câu thơ của ông kể cả những câu tôi đang nói ở đây chứa đầy “yếu tố” tang và đồng thời cũng rất điển hình của thơ tang “có cấu trúc”. khi dịch sang câu thơ tiếng Việt, chất lượng của tang đã bị mờ đi một chút.

    Hai cụm từ đầu tiên nghiêm túc rất cổ điển, rất phù hợp. một khung cảnh buổi tối thật thơ mộng, vừa cổ kính, vừa thân quen, gần gũi. Tình cảm tự nhiên của bạn, sự hòa hợp của bạn với tạo vật có còn cần thử nghiệm không? đó còn là yếu tố tinh thần truyền thống kết tinh bền chặt trong tâm hồn người chiến sĩ cách mạng thời bấy giờ.

    nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, tâm hồn thơ ca Hồ Chí Minh không chỉ là tâm hồn nghệ sĩ tuồng. trong tranh xưa vẽ cảnh chiều tối – tranh có tranh và tranh có thơ – cánh chim thường chỉ là một nét vẽ mang ý nghĩa thẩm mỹ thuần túy, một nét thơ, nên cần sơn để gợi cảnh chiều tối, thế thôi. Đôi khi nếu nhìn kỹ, đọc kỹ, ta có thể thấy cái hồn, cái hồn toát ra từ nhiều nét vẽ phác và gợi cảm trong bức tranh không gian rộng lớn ấy: cảm giác xa cách, phiêu du, chia ly. …

    Hoàng trung thông say sưa thưởng thức bài thơ buổi tối của chú ho, nhớ lại một bài thơ của liễu tông nhân dân tệ thời nhà tang, hai câu đầu là:

    con chim trên núi trên trời thật tuyệt

    hàng ngàn tôn trọng và giáo phái giết chết

    bản dịch:

    hàng nghìn bóng chim đã xuất hiện

    ở khắp mọi nơi, mọi người đang ẩn náu

    bài viết single of kinh dinh son của l và bach cũng có hai câu trước:

    chúng cao vô tận

    bạn cô đơn trong quá khứ

    bản dịch:

    tất cả các loài chim đều bay đi

    mây tự di chuyển

    cả hai bài thơ đều là nét chấm phá cổ điển gợi ra không gian bao la, với những cánh chim bay cao. Ly bach cũng có một đám mây trôi êm đềm trên bầu trời, như trong bài thơ của bạn.

    nhưng, đó là những con chim trong hai bài thơ cổ hầu hết bay đến một nơi xa, không ngừng. đường bay của họ là vô tận: càng bay, họ càng biến mất vào bóng tối tuyệt đối của bầu trời rộng lớn. cả hai dòng ly bach và lieu tong nguyen đều kết thúc bằng âm cuối o tuyệt vời. nhà thơ xưa nhìn chim bay và dường như đã nghe được cái mênh mông vô tận của trời đất “thiên địa chi du” (thể thơ cổ truyền) …

    chúng ta hãy quay trở lại câu thơ của chú ho: “nữ hoàng điều lệ lâm tâm du lịch”. cánh chim ở đây không chỉ là nét vẽ của một nghệ sĩ: dường như anh không theo cánh chim về rừng chỉ bằng sự đánh giá thẩm mỹ của một nghệ sĩ, mà là bằng cái nhìn trìu mến, bâng khuâng của một trái tim yêu thương, nhân ái vì một biểu hiện của cuộc sống. đây là những con chim sống, có thói quen hàng ngày nhịp nhàng. chúng không “cao siêu”, không “khủng khiếp” bay đến vô cùng để rồi biến mất trong không gian siêu hình, mà là những cánh chim “về rừng tìm chốn ngủ”, sau một ngày “lao động”. siêng mệt thì ngủ để sáng hôm sau tiếp tục nhịp sinh hoạt tuần tự của chim. câu 7 từ mà có đến 4 động từ và trạng từ chỉ hoạt động và trạng thái sống của loài chim (quánh, quy, trò và chú). đường bay và hoạt động bay đó có một mục tiêu cụ thể gần đó: đêm trở lại rừng tìm cây ngủ. câu thơ của bạn đã đưa đôi cánh của con chim hư không mang một ý nghĩa siêu hình tinh tế trở lại thế giới thực của cuộc sống đời thường, đời thường, giản dị nhưng vĩnh cửu trên trái đất này.

    Bác Hồ đã phê bình: “Thơ cổ yêu cảnh đẹp – Thơ cổ yêu cảnh đẹp thiên nhiên”. nhưng chính bạn mới là người có tấm lòng và sự hòa hợp đặc biệt với thiên nhiên. Dường như bạn sinh ra để hòa mình với rừng núi, được sống trong ngôi nhà sàn với mây gió, giữa tiếng chim rừng, tiếng hoa núi … nhưng đôi khi, điều đó thật đặc biệt. tình yêu đối với thiên nhiên thiên nhiên không chỉ dành cho thiên nhiên. đẹp chứ còn gì nữa mà sâu quá. nhiếp ảnh gia đăng dinh kể lại: một lần định bẻ một cành lá để khỏi lọt vào ống kính, người chú đã vội ngăn lại: thương cành đào. trong ngôi nhà sàn ở phủ tổng thống, có một cây dâm bụt đang chết vì bệnh vàng lá, anh thương cây, tự tìm cách chữa, cây đã xanh tốt trở lại. trường ca cá rô trong ao vườn thường hót véo von mỗi khi đi chơi với chúng bạn, bởi: “ngày nào anh vẫn gọi cá rô”… xuan dieu nhận xét sâu sắc: “tình anh đã thành trái tim tạo hóa: bạn sống như trời và đất của tôi. ”

    đức hiếu sinh tự nhiên của chú ho, sâu thẳm là tình yêu cuộc sống, cảm quan nghệ thuật là ý thức nhân đạo. vẻ đẹp là trong cuộc sống; Quan điểm thẩm mỹ của ông có vượt trội hơn nhiều so với quan điểm của nhà thơ xưa không? một nghệ sĩ tài năng trước hết là một con người. và do đó là một nghệ sĩ tuyệt vời.

    câu thơ lục bát “co van man man do thien khong” là câu thơ tang thương nhất của bài thơ lục bát này. nếu tách nó ra khỏi bài thơ thì đúng là “đặt giữa tập thơ tang, lưỡi cũng khó nhận ra” (còn cây đời là cây quất). nó rất gần với dòng trữ tình đã trích dẫn ở trên: co van doc qua thanh nhàn. nó gợi nhớ đến câu thơ nổi tiếng của nhà hiền triết hoàng cẩu: “bai van thien tải không du”. Có điều gì gợi lên trong sự bao la, trong trẻo và thanh bình của bầu trời mùa thu hơn hình ảnh một đám mây trắng nhẹ nhàng trôi giữa các tầng lầu? “Mây trôi trời xanh”: Thi nhân Nguyễn Khuyến của Việt Nam đã thổi hồn vào mùa thu trong câu thơ này. trong thơ bác ho, mây tương tự dường như là vĩnh hằng, mà dù có “khó nhận ra”, nếu hòa vào thơ của chú ho thì cũng không thể nhận ra được, dù câu thơ của nó có bị loại khỏi thơ. một tập thơ của con người. mây trong thơ anh vẫn khác, nếu không để ý sẽ khó thấy, nhưng thật ra, nó rất khác thơ xưa.

    Hình ảnh đám mây trắng đơn độc giữa không trung giống như một mô-típ nghệ thuật quen thuộc trong thơ ca cổ và ít nhiều mang một ý nghĩa biểu tượng riêng. nó gợi lên sự dung dị thanh cao, lối sống phiêu bạt giang hồ đã làm say lòng biết bao thế hệ nho sĩ xưa. nhu thanh cũng cho rằng hai chữ “không du” trong thơ tang mang một ý nghĩa triết lý khác với ý nghĩa thông thường của những từ đó: “Vô du: Ta muốn cuộc đời đi chung quanh” (như thành). có lẽ tương tự cũng có thể nói đến hai chữ “bài văn” (mà đại thi hào Nguyễn Thích Nguyên đã ngoan cố lấy bút hiệu, đạo văn …)

    trong câu thơ của chú giải, đám mây trôi một mình trên bầu trời không mang sắc thái ý nghĩa ấy, sắc thái vốn đã khá đậm nét trong câu thơ trữ tình lại mang dáng vẻ của một tâm hồn lang thang lặng lẽ, một mình bước đi trên cuộc đời “. bác ái, kiên quyết thực hành ”tôn giáo bị bác bỏ. câu thơ của chú có từ “cô” mà không có từ “độc”. và đám mây trong câu thơ của ông không phải là đám mây trắng ngàn năm trôi giữa đất trời bao la nhuốm màu triết học siêu hình, như mang nỗi niềm mơ hồ của con người trước khoảng không … trong khổ thơ. không có cơ sở để gán cho hình ảnh đám mây trong bài thơ một ý nghĩa biểu tượng nhất định. đây chỉ là một đám mây quen thuộc trên bầu trời. nó rất gợi cảm do chiều cao rộng, trong và mềm của một buổi chiều thu hoang vu.

    tác giả bài thơ chú ho làm thơ và chú thơ (hoàng trung thông) dường như muốn thoát ra khỏi địa vị và hoàn cảnh khó khăn lúc bấy giờ để hiểu được ý thơ của mình nên đã nghĩ rằng, như mình, chim chóc. đi xa mệt nhọc tìm chốn nương thân, tác giả (chú ho – nktt) cũng vậy, xế chiều đến nơi rồi cũng muốn có nơi nghỉ ngơi: thì “mây che nắng” cũng chậm. (…) anh ấy cũng muốn tìm nơi trú ẩn ở phía chân trời. nghiêm túc (muộn) là khi mặt trời lặn hoặc lặn, nhưng chòm mây kỳ lạ lơ lửng giữa không gian bao la có thể che đi mặt trời đã lặn ở phía chân trời! Chắc chắn không phải vậy, mặt trời đã khuất (sau cánh rừng), nhưng những tia nắng cuối cùng vẫn còn đọng lại trên bầu trời và chiếu sáng những đám mây nhuốm màu nắng chiều bỗng lơ lửng trên bầu trời bao la. hình ảnh buổi chiều hôm ấy thật rộng mở, trong trẻo và tươi sáng! chòm mây đơn lẻ lơ lửng trên bầu trời là “lười biếng”, “vội vàng”, “nặng nề”. câu thơ dịch không được dịch từ vần “lãng” tả sự chuyển động rất thong thả trên bầu trời bao la tĩnh lặng mà thêm từ “nhẹ”: “giữa trời mây nhẹ trôi”. câu thơ chữ Hán không có chữ nào mang ý nhẹ nhàng nhưng vẫn gợi cảm giác nhẹ nhàng, người dịch đã thêm chữ nhẹ vào để truyền tải tinh thần nhẹ nhõm này, vậy là ổn rồi! cố hiểu từ vị trí và hoàn cảnh của mình là đúng, nhưng hiểu đúng tâm tư của con người để từ đó hiểu được ý tứ của bài thơ, không suy ra được chủ đề là điều không hề đơn giản. Thơ Hồ Chí Minh thường chứng tỏ rằng niềm vui và nỗi buồn, thậm chí cả những bí mật cá nhân của họ, đôi khi không thể giải thích bằng những lý do cá nhân cụ thể. nhiều bài thơ trong Nhật ký trong tù cho thấy tâm hồn người chú thường độc lập với hoàn cảnh của chính mình. chính sự tự nhiên quên mình đôi khi làm cho tứ thơ bừng sáng hơn, đánh thức toàn bộ bài thơ một cách đáng ngạc nhiên; nếu bạn so sánh nó với hoàn cảnh cụ thể trong quá trình sáng tạo của bạn, thật kỳ lạ là bạn không thể tìm ra:

    chào buổi sáng để nghe hàng xóm hát

    câu thoại “như chim bạc bay soi trời đất” (đọc thơ, lưu cân) là từ đêm “ngủ trong long tuyền” ông bị xích chân tréo và rệp, hành hạ vì rét.

    từ đông trắng chuyển sang hồng

    bóng tối của màn đêm quét đi

    sức nóng khổng lồ bao trùm vũ trụ…

    cái tứ rất khỏe, rất ồn ào, có giọng sử thi, “sức truyền cảm lớn khiến cho cảnh mặt trời mọc chung trong một ngày bỗng có khí thế của cảnh mặt trời mọc chung một thời đại” ( đọc bài nhật ký trong tù , hoài cổ) bỏ đi rất sớm trên đường, những cơn gió thu se lạnh phả vào mặt…

    nếu nhìn những cánh chim hướng về rừng, mây về trời chỉ còn ánh mắt mỏi mòn của những người tù chờ yên nghỉ thì làm sao có những dòng thơ “bay theo cánh hạc” như thế. ! Tôi hiểu rằng tôi không đồng tình với tâm trạng của bác Hồ, điều đó cũng có nghĩa là tôi chưa đạt được phẩm chất của người cộng sản Hồ Chí Minh, và tôi cũng không đồng tình với cái tình và cái hồn của bài thơ. Hai câu đầu của bài nghiêm túc có sự bao la, trong sáng, nhẹ nhàng mà không gợi cảm giác hoang vắng, cô đơn, càng mang màu sắc của hư vô siêu hình. đằng sau những câu thơ giản dị mà cao, rộng ấy là tâm hồn rất đỗi bình lặng, êm đềm của người trữ tình. làm sao những bài thơ này không khác bài thơ giang tuyet của liễu tông nguyên, một bài thơ cô đơn quá lạnh, quá lạnh (hoàng trung)!

    hai câu thơ đẹp, vừa giản dị vừa tinh tế, vẻ đẹp của sự thuần khiết cổ điển. nhưng cái hay thật sự của thơ thường không tìm thấy ở câu chữ, nghĩa là trong bài thơ, mà thường phải tìm thấy bên ngoài bài thơ. nếu chúng ta không chú ý đến những hoàn cảnh cụ thể nảy sinh trong cảm hứng và ý thơ, thì những câu thơ đó cũng giống như những câu thơ cổ điển tuyệt đẹp khác nói về bầu trời mùa thu và hoàng hôn. Đây không phải là bài thơ của ly bạch, ký hay một Nguyễn Khuyến thong thả cắm cần câu xuống ao thu, một bà huyện thanh quan “chiều sớm xuân sang”… mà là của một người tù trên đường. anh đi đường “tay trói, cổ xích”, suốt ngày dầm mưa dãi nắng, leo núi năm chục cây số, “anh vẫn chưa được nghỉ …, cho đến khi anh nghỉ ngơi, vẫn bị nguyền rủa trong nhà tù địa phương., vẫn phải còng tay và xiềng xích trên nền phòng giam lạnh lẽo và bẩn thỉu… ”và đặt vào một hoàn cảnh viết cụ thể như vậy, hình ảnh buổi chiều thu tĩnh lặng ấy sẽ hiện ra trước mắt người đọc dưới một ánh sáng khác . những vần thơ rất giàu chất thơ, mang phong vị cổ điển toát lên cái phong thái “ung dung tự tại”, đó chẳng phải là biểu hiện của bản lĩnh phi thường của một người chiến sĩ vĩ đại, bền bỉ, không có nghị lực phi thường vượt lên trên tất cả dằn vặt và thử thách, không có sự lạc quan kỳ diệu của con người hoàn toàn thống trị bất kỳ hoàn cảnh nào dù thảm khốc đến đâu, vì thực sự mãi mãi tự chủ, một con người thực sự tự do, không thể có được những vần thơ ấm áp, trong sáng và thoáng đãng trong hoàn cảnh đó. đó là chất thép vĩ đại của người cộng sản Hồ Chí Minh.

    con trai của thị trấn nơi một cô gái trẻ bị ma bao phủ

    bao gồm nhẫn ma, hồ lô đỏ

    Giống như một bức tranh cổ điển, bức tranh Hồ Chủ tịch lúc hoàng hôn có bố cục hài hòa, có vùng xa gần, đậm nhạt rõ ràng. nếu hai câu đầu đặt nền, thì hai câu này làm nổi bật hình ảnh trung tâm ở tiền cảnh, tức là tiền cảnh của hình ảnh.

    “Thiếu nữ thôn ma bảo” – một cô gái (bản dịch của viện văn học dịch là khiến câu thơ nghe lạ tai với nguyên văn lời nhà thơ) ở xóm núi mài ngô. câu thơ mộc mạc, giản dị đến đơn giản: 7 chữ mà chỉ có 4 chữ, một câu trần thuật đơn giản, một câu quảng cáo bình thường trong lời ăn tiếng nói hàng ngày mà không cần miêu tả, thậm chí sử dụng cả tiếng địa phương (kể cả: ngô, Quảng Đông). vì vậy phong cách cao quý của thơ cổ điển nói chung và thơ tang nói riêng rất bị cấm kỵ.

    Đó là thơ của bạn! từ dáng dấp cổ điển của tang thi, ông chuyển hẳn sang phong cách hiện thực rất gần với văn xuôi hiện đại. một nhà nghiên cứu cẩn thận và công phu sẽ chỉ ra rằng có một điều khá kỳ lạ là đôi khi một bài thơ, kể cả bài thơ của nó, có hai hoặc ba “phong cách”, “màu sắc thẩm mỹ” trong lối hành văn … nhưng lại biến hóa một cách tự do, thoải mái và linh hoạt! ! điều lạ là bài thơ dường như ít giọng thơ nhưng một câu văn xuôi gần như trần trụi lại rất đẹp, lung linh và sống động. Có phải vì hai chữ thiếu nữ tự nó đã chứa đựng trong mình một sắc thái tươi tắn, trẻ trung? vì nhịp điệu của câu thơ có âm tiết nào trong câu sau phù hợp với đoạn văn tả cảnh xay ngô nhịp nhàng?

    trong câu quatrain, câu thứ ba, có một vị trí rất đáng chú ý. đó là sự chuyển đổi. trong cấu tứ của bài hát đêm, câu đầu rất lãng mạn, rất hiện đại, lãng mạn hơn cả “thơ mới” của câu lu (tiếng hát trong như nước ngọc). câu thơ thứ hai bỗng bừng lên vẻ đẹp cổ kính như một tấm sơn son (trăng hoa nguyệt bóng lồng hoa). câu 3 và 4 thay đổi thành các cụm từ đơn giản, hàng ngày, trang trọng. câu – thừa – chuyển – khá cố định trong thơ cổ điển, không gieo vần với ba câu còn lại nhưng có vị trí tương đối độc lập để làm nổi bật ý thơ. và vì vậy hình ảnh cô gái đang xay ngô xuất hiện nổi bật ở trung tâm bức ảnh. với nét vẽ táo bạo đó, chú ho đã đặt cô gái lao động vào vị trí chủ thể của tạo vật và đẩy lùi, nền trời với những cánh chim, những đám mây… từ bức tranh thiên nhiên trở thành bức tranh đời thường, bức tranh đời thường, từ bầu trời, chim chóc và chim chóc thay đổi thành con người và một lần nữa thành con người lao động. đó là khuynh hướng vận động của cấu trúc bài thơ, logic của hình tượng thơ, là cái phản ánh logic lớn của tâm hồn thi nhân trữ tình.

    trong những bài thơ nổi tiếng Chiều xưa cũng có bóng người:

    cúi mình dưới núi để mất một vài chàng trai

    nằm rải rác bên sông, một số ngôi nhà

    … gác xép của ngư dân đến thành phố xa xôi

    đưa người chăn cừu trở lại thị trấn.

    nhưng đó chỉ là những dấu chấm thông thường, người đánh cá, người đánh cá được điểm xuyết trong bức tranh, xen lẫn với chim muông, cỏ cây, hoa lá và gió ngàn ban mai, liễu dương sa… có những con người vô hồn, và quả thực là thiên nhiên vô cùng! Đằng sau cảnh bầu trời chiều nhuốm màu sương, nỗi sầu hoài cổ là nỗi cô đơn cách lòng đất nước, của kẻ lữ hành xa xứ … thơ hay mà sao cô đơn quá.

    Bài viết giang tuyet của

    liễu tông được trích dẫn ở trên có bố cục tương tự như bài nghiêm trang : hai câu tiếp theo cũng là hình ảnh của một người ở trung tâm bức tranh. . :

    cô ấy đang nghĩ về anh ấy

    tuyết điếu hàn giang

    người đánh cá trong chiếc áo sơ mi và nón lá ngồi câu cá một mình trên con thuyền lẻ loi giữa dòng sông tuyết lạnh giá! hai câu thơ vỏn vẹn mười chữ nhưng bốn chữ có nghĩa đơn độc, lạnh lẽo (cô, độc, lạnh, tuyết), kết thúc bài thơ là han giang tuyền, đọc xong để lại dư vị “lạnh lẽo cô đơn”. ! bài thơ cũng nhắc đến chim bay, dấu chân người, thậm chí tả người, nhưng chim bay hết thì dấu chân người cũng không còn, chỉ còn bóng ông lão đánh cá như một chấm đen chết chóc trên nền “tuyết lạnh”. ” con sông”. “. dấu chấm đó chỉ làm cho hình ảnh “sông tuyết” trở nên mát mẻ hơn!

    của những chú bé lúi húi hòa mình vào hàng cây dưới chân đèo, một người đánh cá, một người chăn cừu tìm “cô thôn nữ”, một “phố xa” tan biến trong ánh chiều tà, hay một “cố nhân” xa lạ. Lượn lờ ngồi câu cá trên dòng sông tuyết, đến cô gái xóm núi hoạt bát, khỏe khoắn, hiên ngang trong buổi chiều tà, có sự khác biệt giữa hai phạm trù thẩm mỹ, hai thế giới quan của hai thời đại.

    le tri vien đã nhận xét khá hay về bản dịch hai dòng cuối của bài thơ nghiêm túc này: “sơn nữ thôn nữ ma bảo” dịch là “cô thôn nữ mài ngô tối”. trong Hán tự không có chữ “tối”, chỉ có “ngô xay”. bài này tả cảnh buổi chiều ở một xóm núi, sau tả cảnh đàn chim bay về núi ngủ, cảnh mây từ từ lơ lửng bay về xóm núi, cô gái xay ngô chuẩn bị. ăn tối và thêm từ “dark” vào, điều gì sẽ xảy ra? Đúng là cối xay ngô tối, nhưng với từ “tối” mà thiên nhiên nói, thời gian trôi theo cánh chim và lần này, theo vòng quay của cối xay ngô quay mãi, “ma bảo”. , lò đã hồng, tức là trời tối thì bật vào ban đêm, nhịp câu 4 nhịp 4 – 3, nhịp 3 ngắn gọn, kết thúc cả một động tác, chuyển sang bên phải trời tối. khi nó đến nhanh chóng, từ từ phục hồi trở lại cuộc sống của brazier. , sau đó tỏa ra hơi ấm bằng âm thanh ấm áp của từ hoa hồng. tất cả những điều đó, từ “tối” ở câu 3 và nhịp 2 – 5 của câu 4 khiến bao trái tim nhà thơ nâng niu, trân trọng và cổ vũ cho cuộc sống bình dị, nghèo khó nhưng êm đềm của nhà thơ, được đưa lên phố. >

    thêm vào những chữ cuối của câu thứ ba được lặp lại ở câu thứ tư: ma bảo, bảo ma… thơ, thơ Việt Nam và cả thơ chữ Hán, có nhiều trường hợp có âm tiết. ba âm tiết được sử dụng trong bài thơ thể hiện sự thanh đạm cao trong lời thơ của ông, một trong những cách diễn đạt bình dị đến lạ lùng của con người thơ, đồng thời làm cho câu thơ có sức xoay vần của nhà thơ. nhịp điệu của một cô gái lao động xóm núi. và lạ lùng thay, hai câu thơ đơn sơ, trần trụi kia dường như đã khắc họa nổi bật hình ảnh cô gái lao động có giá trị về hình ảnh, dường như với những đường nét, hình khối, đậm nhạt… tất nhiên tất cả đều toát lên vẻ trẻ trung, khỏe khoắn, sinh động. , đẹp và quyến rũ! đó không phải là sự tưởng tượng chủ quan, đó là “hình ảnh đẹp về cuộc sống tuy gian khó nhưng vẫn đón nhận, nhưng vẫn đáng quý và hữu tình”.

    nhiều nhà nghiên cứu đã bày tỏ sự quan tâm đến từ hoa hồng kết thúc bài thơ. trong một bài thơ cô đọng, chữ cuối này thường mang sức nặng tình cảm đặc biệt, nó đóng vai trò quan trọng trong việc tạo nên dư vị, âm vang ngân vang của bài thơ. lời bài hát màu hồng kết thúc bài hát nghiêm túc một cách tự nhiên nhưng đầy bất ngờ. lửa hồng, nghĩa là buổi tối êm đềm, thời gian dường như chưa bay, đã đến lúc kết thúc để bắt đầu đêm, nhưng không phải đêm đen mà là con lừa hồng sáng ấm áp.

    —-

    với những bài văn mẫu nêu cảm nghĩ về bài thơ Cảnh khuya – Hồ Chí Minh trên đây, hi vọng các em có thể triển khai thành một bài văn đầy đủ, theo cách viết và cảm nhận của riêng mình về bài thơ. bài thơ.

    đừng quên tham khảo nhiều bài văn mẫu hay lớp 11 khác trong thư mục tài liệu văn mẫu văn mẫu 11 được thpt sóc trăng sưu tầm và chọn lọc. Chúc các bạn thành công trong học tập!

    được đăng bởi: thpt luna sóc

    danh mục: giáo dục

    Tham khảo: Giáo án bài thơ cái bát xinh xinh

    XEM THÊM:  Phan tich bai tho cay dua tran dang khoa

    Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Bài văn cảm nhận về bài thơ chiều tối. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

    Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

    Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

    Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.