Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
302 lượt xem

TOP 20 bài Phân tích Sóng hay, ấn tượng nhất

Bạn đang quan tâm đến TOP 20 bài Phân tích Sóng hay, ấn tượng nhất phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ TOP 20 bài Phân tích Sóng hay, ấn tượng nhất

phân tích sóng gồm 20 bài văn mẫu hay và ấn tượng được download.vn chọn lọc từ bài làm đạt điểm cao nhất của các em. Qua 20 bài văn mẫu phân tích sóng giúp các bạn có thêm gợi ý tham khảo, nâng cao kiến ​​thức, biết cách phân tích các bước và giải bài toán đặt ra. từ đó nhanh chóng viết thành một bài văn đầy đủ hay.

phân tích bài thơ Sóng giúp chúng ta cảm nhận một cách chân thực và trọn vẹn nhất tình yêu của người phụ nữ đoan chính, nồng nàn, thủy chung, khát khao vượt qua thử thách, giông tố cuộc đời để sống trọn vẹn. đang yêu. tình yêu ấy vừa mang nét đẹp truyền thống vừa mang nét hiện đại. Vì vậy, đây là 20 bài luận mẫu tuyệt vời, hãy cùng chúng tôi theo dõi tại đây.

bản đồ tinh thần của làn sóng

lược đồ phân tích bài thơ về sóng

i. mở đầu

– Giới thiệu về tác giả: xuân quynh là một trong những nhà thơ tiêu biểu của thế hệ nhà thơ trẻ thời chống Mĩ. bà là nhà thơ của tình yêu, lòng trắc ẩn và thơ nữ.

– Giới thiệu bài thơ sóng: bài thơ sáng tác năm 1967, in trong tập “Hoa dọc chiến hào”, là bài thơ tình tiêu biểu cho hồn thơ nữ xuân quy.

ii. nội dung bài đăng

1. nhận thức về tình yêu qua hình tượng sóng

a. khổ thơ 1:

– Sử dụng nghệ thuật tương phản: “dữ dội – êm dịu”, “ồn ào – lặng lẽ”, từ đó khái quát được trạng thái đối lập của sóng, gợi tả tâm lý người phụ nữ khi yêu (có lúc mãnh liệt, có lúc mềm yếu).

– Nghệ thuật nhân hóa: “sông không hiểu” mình nên “sóng” muốn tìm đến không gian rộng lớn, hành trình của sóng là hành trình tự khám phá, khát vọng vươn tới cái đích có giá trị lớn. trong tình yêu của một người phụ nữ.

b. khổ thơ 2:

– “ôi con sóng… và ngày sau vẫn thế”: dù ở quá khứ hay hiện tại, con sóng vẫn luôn dạt dào, sôi nổi, luôn khát vọng. đó cũng là khát vọng và bản chất của người phụ nữ muôn thuở.

<3

2. cho rằng nguồn gốc của tình yêu

a. khổ thơ 3: cụm từ “tôi nghĩ đến” và câu hỏi: “sóng từ đâu đến” nhấn mạnh khát vọng được hoàn thành chính mình, người thân yêu và ý thức về tình yêu vĩnh cửu.

b. khổ thơ 4: xuân lệ rút ra những quy luật của tự nhiên để tìm về cội nguồn của sóng, của tình yêu, gợi lên nỗi trăn trở về điều bí ẩn của tình yêu, sự khởi đầu của tình yêu.

3. nỗi nhớ, sự thủy chung của người con gái khi yêu

a. khổ thơ 5:

– Nghệ thuật tương phản gợi mở rộng không gian khác nhau “dưới lòng đất”, “trên mặt nước”, các khoảng thời gian khác nhau: “ngày” – “đêm”, nghệ thuật nhân hóa: “ngày đêm không ngủ được”, thể hiện sự dồi dào, triền miên. khao khát sóng và bờ cũng là khao khát của một người phụ nữ đang yêu.

– Người phụ nữ bộc lộ nỗi nhớ của mình một cách trực tiếp, chân thành, đậm nét “lòng em nhớ anh”, cách nói “dù trong giấc mơ thức giấc” thể hiện nỗi nhớ da diết, thường trực trong suy nghĩ.

b. khổ thơ 6:

– lời thề chung thủy của người phụ nữ, niềm tin mà cô ấy hy vọng vào tình yêu, dù ở bất cứ nơi đâu, “quay về một hướng”, cô ấy luôn nghĩ về người yêu của mình.

4. khao khát tình yêu vĩnh cửu

a. khổ thơ 7: khẳng định quy luật muôn đời của tự nhiên “dù gặp bao nhiêu chông gai”, cũng như “anh”, dù khó khăn thử thách vẫn luôn đến bên “anh”.

b. khổ thơ 8:

– “cuộc đời còn dài / năm tháng trôi qua”: cảm giác cô đơn nhỏ nhoi khi đối mặt với cuộc sống, đau khổ về sự hữu hạn của tình yêu khi đối mặt với thời gian vô hạn.

– “như biển dẫu rộng / mây vẫn bay”: cảm giác bất an trước sự chông chênh của lòng người giữa “muôn vàn trắc trở”. nhưng điều này cũng vượt qua sự lo lắng và đặt niềm tin mạnh mẽ vào sức mạnh của tình yêu như những đám mây có thể vượt qua đại dương.

c. khổ thơ 9:

– “bao” để gọi nỗi lo lắng, hồi hộp, mong mỏi trở thành “trăm con sóng nhỏ” mãi mãi vỗ về bến bờ.

– là khát vọng sống trong “biển lớn tình yêu” của người phụ nữ với tình yêu và với tình yêu, là khát vọng gắn kết tình riêng vào tình chung rộng lớn.

iii. kết thúc

– khái quát giá trị nội dung và nghệ thuật của bài thơ.

– cảm nhận chung về bài thơ sóng.

..

tải xuống tệp để xem thêm các sơ đồ phân tích sóng

phân tích sóng – mẫu 1

chúng ta đã biết đến những câu thơ tình vội vã, vội vã của ông hoàng thơ tình mùa xuân: “hôn đi hôn lại / cho đến muôn đời / cho đến trời đất tan / Em thôi trôi”. nhưng cũng không thể không nhắc đến một mùa xuân quynh với tình yêu thiếu nữ nhẹ nhàng, nhưng sâu lắng và đầy háo hức. tình yêu ấy đã được thể hiện một cách trọn vẹn và trọn vẹn trong bài hát: “ ola ”.

bài thơ được in trong tập “Hoa dọc chiến hào”, viết khi chị đứng trước biển diêm. Hiện tại, Xuân Quỳnh đã 25 tuổi và vừa trải qua một lần chia tay. phụ nữ ở độ tuổi này có những suy nghĩ rất chín chắn về tình yêu; mặt khác, chúng ta cũng có thể thấy ý thức về cái “tôi” bên cạnh cái tôi chung. Tác giả cũng không đặt tình yêu vào mối quan hệ tình cảm một chiều mà thay vào đó, thể hiện khát vọng tình yêu như một nhu cầu tìm hiểu và khám phá bản thân.

mở đầu bài thơ bằng hai dòng kết cấu giống nhau tạo nên những gợn sóng vừa mềm mại vừa mạnh mẽ: “dữ dội và êm dịu / ồn ào và lặng lẽ”. câu thơ tạo thành hai cặp đối lập: “dữ dội / ồn ào” và “êm dịu / lặng lẽ”, chỉ với bốn tính từ nhưng xuân quy đã diễn tả đầy đủ các cung bậc khác nhau của sóng. đây cũng là cung bậc cảm xúc của người con gái khi yêu. Xuân lệ ngắt nhịp 2/3 câu thơ, đồng thời với sự luân chuyển nhịp nhàng của thước đo, có sự tương phản trong các trạng thái của sóng, cũng là trạng thái của tôi, với sự liên kết “và” được xác nhận. tuy là những cảm xúc trái ngược nhau nhưng chúng luôn tồn tại song song với nhau, không mâu thuẫn mà đan xen, vận động và biến đổi. đó là những cung bậc cảm xúc phức tạp trong tâm hồn người con gái đang yêu.

câu chuyện tình yêu mà ít người có thể hiểu sâu sắc và trọn vẹn, nhưng cô gái ở đây không thể chịu đựng được những yếu tố mơ hồ như vậy, cô quyết tâm từ bỏ không gian nhỏ, không gian lớn:

sông không hiểu ta, sóng tìm bể

Đây quả thực là một quyết định vô cùng táo bạo và quyết liệt của cô gái. cô khác hẳn cô gái xã hội xưa luôn e dè, nhút nhát và không dám quyết định cuộc đời mình. trong khi cô gái đang tích cực tìm kiếm câu trả lời, cô ấy đang tìm kiếm hạnh phúc.

mong muốn được yêu là một khát vọng vĩnh cửu, đặc biệt là ở tuổi trẻ. xuan dieu đã từng viết rằng: “Không yêu thì có thể sống / Không yêu một người thì không nhớ”. tình yêu như một nhu cầu của con người, và cô gái trong bài thơ cũng vậy, niềm khao khát tình yêu trong lồng ngực trẻ thơ luôn thổn thức và cháy bỏng. các từ “ngày xưa”, “ngày sau” khẳng định sự trường tồn vĩnh cửu của sóng cũng như sự trường tồn vĩnh cửu của tình yêu:

“niềm khao khát tình yêu trở lại trong bầu ngực trẻ thơ”

<3 cùng nhau ". Hình ảnh con sóng được xuan quynh sử dụng để miêu tả bản chất của tình yêu là một bí ẩn khó giải thích. Có một sự tương phản rất rõ ràng giữa bạn và mọi sóng gió, bạn nhỏ bé, mong manh và hữu hạn trong khuôn mặt của sự vô hạn và bao la của vũ trụ, điều gì đã khơi dậy những suy nghĩ và trăn trở trong lòng bạn từ “Tôi nghĩ” được lặp lại hai lần, nhấn mạnh sự cần thiết phải khám phá và lý giải ý nghĩa biển lớn “sóng từ đâu đến?”. Câu trả lời là "sóng đến từ gió", tôi nghĩ về bạn và tôi, câu hỏi muôn thuở: "khi nào chúng ta yêu nhau?", Và câu trả lời là chính xác: "Tôi cũng không biết nữa". Tình yêu đích thực. là vô lượng, nó đo lường chính xác từng khoảnh khắc, từng khoảnh khắc, tình yêu như cơn mưa rào chợt đến làm ta ngỡ ngàng, vui mừng. có thể được giải thích, bạn không thể giải thích nguồn gốc của tình yêu. Đó là một điều Lạ lùng, bí ẩn, đây cũng là yếu tố tạo nên sức hấp dẫn của ngôn tình.

sóng có lúc êm đềm, lúc dâng trào, cũng như cảm xúc trong tình yêu: sóng vỗ bờ /… / bất chấp mọi chông gai. Nỗi nhớ là cảm xúc chủ đạo trong bài thơ này, nó gắn với không gian “dưới vực thẳm”, “trên mặt nước”, với “bến bờ”; nó bao trùm lên toàn bộ “ngày đêm không ngủ được”, và xâm chiếm tâm hồn con người, cả trong vô thức “lòng anh nhớ em / cả trong những giấc mơ thao thức”. một từ “nhớ” diễn tả đầy đủ tình yêu của anh dành cho em. đồng thời đây là khổ thơ duy nhất của bài thơ có tới 6 dòng đã góp phần nói lên làn sóng mãnh liệt của nỗi nhớ trong tình yêu.

nỗi nhớ da diết, khắc khoải, kèm theo đó là sự chung thủy và trớ trêu trong tình yêu của nhân vật trữ tình: “dẫu có bắc tiến /… / hướng về anh – chỉ về một hướng”. phương bắc và phương nam là hai nơi cách nhau hàng nghìn km, dùng hai danh từ này để diễn tả khoảng cách, khoảng cách. nhất là trong cách dùng từ bắc nam dường như có khoảng cách, lẫn lộn, thay đổi trong cuộc sống. nhưng đối lập với hằng số đó là hằng số “ở mọi nơi tôi nghĩ / xưng hô với bạn – theo một cách nào đó”. đó là biểu hiện của một trái tim chân chính và trung thành.

“Ngoài kia, trong đại dương trăm ngàn con sóng ấy, dù có bao nhiêu chông gai cũng không đến được bến bờ”

Trong khổ thơ, xuân quynh sử dụng rất sáng tạo cặp hình ảnh ẩn dụ “sóng – bờ”, được sử dụng một cách rất mới, mặc dù nó đã được nhắc đến rất nhiều trong các bài hát, bài thơ phổ nhạc xưa. Nếu trong ca dao, sóng / tàu / thuyền là ẩn dụ cho người con trai thì bến bờ / bến tàu là ẩn dụ cho người con gái; ở đây “sóng” là hình ảnh người con gái, “bến bờ” là cuộc sum họp vui vẻ. Như vậy, trong khổ thơ, chúng ta không chỉ thấy được vẻ đẹp của một tình yêu mãnh liệt, thủy chung mà còn là sự chủ động mạnh mẽ của người tình.

từ bỏ cái xuềnh xoàng, hẹp hòi để hướng tới cái gì cao đẹp hơn là khát vọng dâng hiến, bất diệt cho tình yêu: đời còn dài /… / ngàn năm vẫn vuốt ve. khổ thơ thứ tám vừa là sự suy tư về không gian, thời gian nhưng đồng thời cũng thể hiện những nỗi niềm trong tình yêu và vươn tới khát vọng muốn tan biến, buông xuôi hoàn toàn trong tình yêu. nhà thơ khao khát tình yêu của mình được hòa hợp với tình yêu của người khác. “hòa tan” không phải là mất mát, mà là sự hòa hợp giữa cái chung và cái riêng. tình yêu như vậy không bao giờ là cô đơn.

Đoạn thơ tạo nên hình tượng sóng độc đáo, giàu ý nghĩa biểu tượng. kết hợp với cấu trúc song song giữa “ola” và “em” trong quá trình sắp đặt, hòa thành một khi tách rời, độc lập để nhìn, nhận thức và phản ánh lẫn nhau. thể thơ ngũ ngôn, giàu nhịp điệu, ngôn ngữ tinh tế, giàu cảm xúc đã góp phần tạo nên thành công cho tác phẩm.

với hình ảnh biểu cảm của “ola” và trên cơ sở phát hiện ra sự giống nhau của “ola” và “em”, xuan quynh đã miêu tả một cách chân thực và trọn vẹn nhất tình yêu của một người đàn bà. là người tha thiết, yêu nghề, thủy chung, muốn vượt qua thử thách, giông tố của cuộc đời và sự hữu hạn của kiếp người để được sống trọn vẹn trong tình yêu thương. tình yêu ấy vừa mang vẻ đẹp truyền thống vừa mang nét hiện đại.

phân tích sóng – mẫu 2

xuan quynh là một nhà thơ tài năng của nền văn học Việt Nam, với tư tưởng mới mẻ, phóng khoáng của mình, bà đã thổi một luồng gió mới vào kho tàng thơ ca. một trong những tác phẩm tiêu biểu nhất của ông là bài thơ Sóng).

“Mạnh mẽ và êm dịu và lặng lẽ, sông không hiểu tự bao giờ, sóng tìm về bể”

từ trái nghĩa “bạo lực – mềm mại, ồn ào – yên tĩnh” biểu thị các đầu đối diện của sóng. đó cũng là những tâm trạng khác nhau của một cô gái đang yêu.

mượn hình ảnh dòng sông không hiểu nổi mình nên đại dương bao la để tìm câu trả lời nhằm gợi mở cho tâm tư của một cô gái đang yêu luôn trăn trở nhiều điều và có khát khao khám phá rất lớn để phá bỏ những trăn trở đó.

“ôi sóng ngày xưa vẫn khát khao tình yêu trở lại trong lồng ngực trẻ thơ”

ngọn sóng: ngàn năm vẫn thế, bản chất như cũ, đặc tính đó không bao giờ thay đổi.

cô gái: khát vọng tình yêu luôn thường trực và cháy bỏng; Bao nhiêu năm rồi tôi vẫn ân ái, về người yêu.

“Trước khi sóng vỗ, anh nghĩ đến em, anh nghĩ đến biển lớn, sóng từ đâu đến?”

hướng ra biển lớn, cô gái nghĩ về tình yêu của mình. câu hỏi tu từ: “sóng từ đâu đến?” là những suy nghĩ của một cô gái về nguồn gốc của tình yêu.

“gió từ đâu đến gió bay? Chẳng biết ta đã yêu nhau từ lúc nào”

băn khoăn về nguồn gốc của sóng: không thể giải thích được sóng bắt đầu từ gió và gió bắt đầu từ đâu. sự giải thích, sự giải thích về nguồn gốc của sóng dẫn đến sự giải thích về nguồn gốc của tình yêu. Tình yêu chứa đầy những bí ẩn khó giải thích, nguồn gốc của nó, thời điểm nó bắt đầu.

“sóng dưới sâu, sóng dưới nước, ôi con sóng khao bờ ngày đêm không ngủ được, lòng anh nhớ em dù trong mơ, lúc thức”

cảm giác khao khát sóng, dù sóng ở đâu cũng chỉ nhớ đến bờ, ngày đêm hướng về bờ.

cô gái luôn kiên quyết đối với người mình yêu, nhấn mạnh nỗi nhớ thường trực luôn hiện hữu. nỗi nhớ ấy đã theo họ đến cả trong mơ, sống trong mơ. Đó không chỉ là lòng trung thành sâu sắc của người con gái mà còn là mong muốn được yêu, được thể hiện tình yêu với người mình yêu.

“Dù có đi bao xa về hướng Bắc, dù tôi có đi về hướng Nam, tôi luôn nghĩ về bạn: một hướng”

“Mặc dù…” lặp lại cấu trúc khẳng định dứt khoát nỗi nhớ và niềm tin tuyệt đối vào tình yêu. Dù đi đâu, làm gì, trong trái tim cô vẫn luôn hướng về người mình yêu vì trong trái tim cô, người cô yêu là phương hướng duy nhất dẫn lối cho cô vượt qua mọi khoảng cách, khó khăn.

“Ngoài kia, giữa đại dương trăm ngàn con sóng ấy, không có một đứa trẻ nào không đến được bến bờ dù có muôn vàn chướng ngại vật”

con sóng dù có ra khơi xa đến đâu, dù có sóng gió đến đâu, sẽ luôn tìm đến bờ. một cô gái, cho dù buồn bã và xúc động, suy nghĩ và lo lắng đến đâu, cuối cùng sẽ hạnh phúc.

“Đời dẫu dài, năm tháng vẫn trôi như biển, dù rộng mây vẫn bay đi”

Cô gái ấy vẫn còn nhiều lo lắng, trăn trở: năm tháng còn dài lắm, biển cả bao la, nhưng liệu có đủ sức để mây mãi bên mình?

Con gái yêu bao nhiêu, yêu bấy nhiêu, có thể giữ được người yêu của mình, để tình yêu này ở lại với cô ấy và vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu?

“Làm sao đại dương tình yêu có thể vỡ tan thành trăm con sóng nhỏ, ngàn năm mới vỡ?”

Khi sóng tan thành bong bóng nhỏ, chúng sẽ ở lại với biển cả, sẽ không còn đau khổ, lo lắng nữa. đó cũng là khát vọng của người con gái, khát khao được sống bên tình yêu, với người mình yêu đến hết cuộc đời. Việc mượn sự tương tư của con sóng để diễn tả nội tâm của người con gái đang yêu giúp người đọc dễ hình dung và liên tưởng thú vị.

ola là một bài thơ tiêu biểu của xuân quy và thơ hiện đại Việt Nam viết về chủ đề tình yêu. Đã nhiều năm trôi qua nhưng bài thơ vẫn giữ được nguyên giá trị và để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc.

phân tích sóng – mẫu 3

“Làm sao tôi có thể sống nếu không yêu và không nhớ mình đã từng yêu một ai đó”

(thơ ấu, xuân diệu)

Đó cũng là lý do vì sao tình yêu được đưa vào thơ ca và nghệ thuật, trở thành nguồn cảm hứng vô tận của nhiều thi nhân. Có rất nhiều nhà thơ, nhà văn đã viết về tình yêu, trong đó không thể không kể đến tác giả viết thơ tình xuất sắc của nền văn học Việt Nam là Xuân Quỳnh, một nhà thơ trưởng thành từ cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. bài thơ “sóng”.

Khi nhắc đến tên xuân quy, người yêu văn học nào cũng biết từ trong tiềm thức thơ ông là tiếng nói nhân hậu, trung thành và trực quan, tha thiết khát vọng hạnh phúc giữa đời thường và sóng gió. nó là một trong những tác phẩm tiêu biểu cho phong cách văn học đặc biệt đó. Năm 1967, trong một chuyến đi thực tế ở vùng biển di tích (Thái Bình), đứng trước biển cả bao la, tình cảm của ông đã được thể hiện qua những vần thơ và đó là cơ sở để ra đời bài Sóng. . bài thơ đã được in trong tập “Hoa dọc chiến hào”. bài thơ là hình ảnh đan xen của sóng và hình ảnh “em”, một cô gái đang yêu. ở đầu bài thơ, tác giả đưa ra cho người đọc những trạng thái khác nhau của sóng:

“Mạnh mẽ và êm dịu và lặng lẽ, sông không hiểu tự bao giờ, sóng tìm về bể”

“bạo lực – mềm mại, ồn ào – im lặng” là những từ trái nghĩa thể hiện hai đầu đối lập của con sóng: đôi khi mềm mại và êm ái, đôi khi cực kỳ hung bạo. đó cũng là những tâm trạng khác nhau của những cô gái đang yêu, họ luôn dịu dàng và dịu dàng với tình yêu, với người mình yêu, nhưng đôi khi họ lại trở nên mạnh mẽ và ngay thẳng khi đối mặt với tình yêu đó. hình ảnh một dòng sông không hiểu mình nên việc tìm đến sự bao la của đại dương để tìm câu trả lời cũng là tâm tư của một cô gái luôn trăn trở, suy nghĩ nhiều điều và có khát vọng khám phá những điều lớn lao hơn trong cuộc sống. p>

bốn câu thơ sau về khát vọng của một cô gái:

“ôi sóng ngày xưa vẫn khát khao tình yêu trở lại trong lồng ngực trẻ thơ”

sóng ngàn năm vẫn thế, tính chất, đặc điểm không bao giờ thay đổi. và cô gái cũng vậy, khát vọng tình yêu luôn thường trực, cháy bỏng trong tim, sau bao năm vẫn hướng về tình yêu, về người yêu.

“Trước khi sóng vỗ, anh nghĩ đến em, anh nghĩ đến biển lớn, sóng từ đâu đến?”

khi đứng trước biển lớn, cô gái mang những suy nghĩ về tình yêu của mình. câu hỏi tu từ: “sóng từ đâu đến?” Đó không chỉ là câu hỏi về cội nguồn của sóng, về nơi sóng bắt đầu, mà còn là câu hỏi về nguồn gốc của tình yêu, về nơi tình yêu bắt đầu.

Sau những câu hỏi này là lời giải thích của tác giả:

“gió từ đâu đến gió bay? Chẳng biết ta đã yêu nhau từ lúc nào”

giải thích nguồn gốc của sóng thì dễ vì “sóng đến từ gió” nhưng để hiểu “gió từ đâu đến” thì nhà thơ lại ấp úng “tôi cũng không biết nữa”. cũng giống như tình yêu giữa tôi và anh, nó đến rất đột ngột và tự nhiên vì “tình yêu đến không báo trước”. dòng “Tôi cũng không biết nữa” như một cái lắc đầu nhẹ, sầu muộn và bối rối. Tôi và anh yêu nhau từ khi nào? câu hỏi này muôn thuở không thể giải thích được, nhất là những bạn trẻ đang yêu và đang yêu say đắm. đây là tình yêu, khó giải thích, khó định nghĩa.

“sóng dưới sâu, sóng dưới nước, ôi con sóng khao bờ ngày đêm không ngủ được, lòng anh nhớ em dù trong mơ, lúc thức”

con sóng dù ở đâu, dù ở biển khơi hay trên mặt nước, nó vẫn luôn mang trong mình một nỗi niềm khao khát, mong mỏi vào bờ, ngày đêm hướng về bờ cho đến khi gặp bờ. . con gái cũng vậy, hãy luôn một lòng một dạ hướng về người mình yêu, dù ở bất cứ nơi đâu, bất kể ngày hay đêm. nỗi nhớ ấy đã theo họ đến cả trong mơ, sống trong mơ. Đó không chỉ là lòng trung thành sâu sắc của người con gái mà còn là mong muốn được yêu, được thể hiện tình yêu với người mình yêu.

Khổ thơ tiếp theo như một lời khẳng định mạnh mẽ về tấm lòng của người con gái:

“Dù có đi bao xa về hướng Bắc, dù tôi có đi về hướng Nam, tôi luôn nghĩ về bạn: một hướng”

thế giới của anh và em không giới hạn dọc bắc – nam, không có vùng địa lý, nhưng ở đâu cũng tồn tại niềm khao khát tình yêu vĩnh cửu. Dù đi đâu, làm gì, trong trái tim cô vẫn luôn hướng về người mình yêu vì trong trái tim cô, người cô yêu là phương hướng duy nhất dẫn lối cho cô vượt qua mọi khoảng cách, khó khăn.

theo sau là tuyên bố là nguyên tắc sóng:

“Ngoài kia, giữa đại dương trăm ngàn con sóng ấy, không có một đứa trẻ nào không đến được bến bờ dù có muôn vàn chướng ngại vật”

nơi biển xa nơi trăm ngàn con sóng ngày đêm không mệt mỏi vượt qua giới hạn của không gian vô định và những chướng ngại vật để đến bến bờ đón nhận tình yêu. giống như anh muốn được gần em, được yêu em. tình yêu của một cô gái thật mạnh mẽ và nồng nàn. sóng xa vẫn có thể tìm được bến bờ như tìm được cội nguồn yêu thương, chỉ cần tôi và anh sẽ vượt qua mọi khó khăn để đoàn kết, chung sống hạnh phúc trọn vẹn như một cặp vợ chồng.

“Đời dẫu dài, năm tháng vẫn trôi như biển, dù rộng mây vẫn bay đi”

hai chữ “dẫu dài – dẫu vẫn qua – dẫu rộng” như ẩn chứa một chút xao xuyến: biển cả bao la nhưng liệu có đủ sức để mây mãi bên mình? Người con gái yêu bao nhiêu, yêu bấy nhiêu thì liệu cô ấy có thể giữ được người mình yêu, để tình yêu này ở bên cô ấy và vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu? tuy nhiên, nhà thơ vẫn tin vào trái tim nhân hậu và tình yêu chân thành của mình sẽ vượt qua mọi chuyện như mây khói ấy như bao năm tháng. Có thể nói, xuan quynh yêu say đắm, mãnh liệt nhưng cũng tỉnh táo nhìn nhận những khó khăn, thử thách trong tình yêu; đồng thời cô cũng tin vào sức mạnh của tình yêu thương sẽ giúp những người phụ nữ vượt qua thử thách để hướng đến bến bờ hạnh phúc.

cuối cùng là khát vọng được sống trọn vẹn với tình yêu của một cô gái:

“Làm sao đại dương tình yêu có thể vỡ tan thành trăm con sóng nhỏ, ngàn năm mới vỡ?”

Khi sóng tan thành bong bóng nhỏ, chúng sẽ ở lại với biển cả, sẽ không còn đau khổ, lo lắng nữa. đó cũng là khát khao của người con gái, khát khao được sống bên tình yêu, với người mình yêu đến hết cuộc đời.

xuan quynh đã tìm ra một cách riêng để thể hiện tình yêu của mình, những chuyển động của trái tim mình bằng giọng thơ tự sự, tâm trạng lúc thì êm ái, lúc nhẹ nhàng, lúc say đắm. âm thanh và nhịp điệu của bài thơ réo rắt do sự sắp xếp khéo léo và vần điệu như những con sóng cứ tuôn trào. vì vậy, bài thơ vừa có âm vang của sóng, của gió thiên nhiên, vừa có cả tiếng sóng của tâm hồn.

ola là một bài thơ tiêu biểu của xuân quy và thơ hiện đại Việt Nam viết về chủ đề tình yêu. Đã nhiều năm trôi qua nhưng bài thơ vẫn giữ được nguyên giá trị và để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc.

phân tích sóng – mẫu 4

xuan quynh là một trong những gương mặt tiêu biểu của thế hệ thiếu nhi thời kỳ chống Mỹ cứu nước. Thơ của nhà thơ dễ đi vào lòng người bằng vẻ đẹp giản dị mà đằm thắm. trong đó, “sóng” là bài thơ tiêu biểu trong cuộc đời của Xuân Quynh.

Trong bài thơ có hai hình ảnh trung tâm là sóng và em. sóng trước hết là một sự vật tự nhiên, nhưng hình ảnh này không chỉ mang ý nghĩa thực mà còn mang ý nghĩa biểu tượng. Không chỉ có sóng biển, sóng tình yêu biển mới mở rộng trái tim người phụ nữ. tác giả mượn sóng để nói lên những cảm xúc trong lòng người con gái đang yêu. hình ảnh “em” là hiện thân của cái tôi mùa xuân. nữ ca sĩ đã trải lòng mình trên những trang thơ, bày tỏ cảm xúc và suy nghĩ của mình về tình yêu. sóng và tôi cùng tồn tại, phản chiếu lẫn nhau và đôi khi hợp nhất thành một.

dòng “bạo lực và dịu dàng… .khi chúng ta yêu nhau”. đây là những dòng đầu tiên của bài thơ “sóng” mà nhà thơ đã tiêu biểu cho hình ảnh sóng và hình ảnh em để nói lên nỗi lòng của nhà thơ. hai dòng thơ đầu tác giả thể hiện những trạng thái cảm xúc trái ngược nhau của sóng: có lúc dữ dội, xô vào bờ, có lúc lại chảy chầm chậm, êm đềm. đó cũng là những cảm xúc của người con gái khi yêu. Trong tình yêu, đôi khi người con gái nóng bỏng, cuồng nhiệt nhưng đôi khi lại e dè, dè dặt. những trạng thái này trái ngược nhau nhưng được đồng thuận với nhau. hai câu thơ trước được sắp xếp đối lập nhau tạo nên cấu trúc cân xứng, hài hòa, làm nổi bật tính chất đa dạng, nhất quán của sóng. tác giả đặt các tính từ “êm dịu”, “êm đềm” ở cuối câu thơ vì đây là làn sóng nữ tính. .

“Sông không hiểu ta, sóng tìm bể”

nhân cách hóa đã thổi sức sống vào làn sóng để biến nó thành con người. sóng không chấp nhận giới hạn chật hẹp, khi không hiểu được sóng, khi không tìm được sự đồng điệu thì mới tìm đến đại dương bao la. trong tình yêu, phụ nữ cũng không chấp nhặt những điều tầm thường, hẹp hòi mà thường khao khát những điều cao cả, vĩ đại, thường muốn đạt được những khát vọng không giới hạn.

Ở câu thơ tiếp theo, tác giả thông qua quy luật của sóng để nói về quy luật của tình yêu. “ôi sóng xưa … bồi hồi trong lồng ngực chàng trai.” sóng vỗ bờ từ xa xưa cho đến bây giờ và mãi mãi mai sau. đó là quy luật bất biến của tự nhiên. tình yêu cũng vậy, trước đây, bây giờ và mãi mãi sau này, vẫn khơi dậy những khao khát phục hồi và hưng phấn. Chỉ cần còn người trên đời, tình yêu thương sẽ tồn tại như một món quà tuyệt vời mà thượng đế ban tặng cho loài người.

một nhân vật trữ tình đứng trước biển với những suy nghĩ sâu sắc:

“trước khi tất cả những con sóng vỡ ra… từ nơi những con sóng được sinh ra”

Cô gái đang nghĩ về mình, nghĩ về người yêu và cũng đang nghĩ về những sóng gió. nhân vật trữ tình tìm cách lý giải nguồn gốc của sóng và nguồn gốc của tình yêu.

“Sóng bắt đầu từ gió… khi nào chúng ta yêu nhau”

“em” không phải truy tìm nguồn gốc của sóng hay nguồn gốc của tình yêu. tình yêu kỳ diệu, huyền bí như thế giới tự nhiên. đó là những rung động của trái tim mà đôi khi lý trí không thể can thiệp hay giải thích được. tình yêu luôn là một câu hỏi, một bí ẩn khó tìm ra lời giải đáp rõ ràng. Chính tác giả cũng đã phải thú nhận rằng “Tôi không biết nữa. Khi nào thì chúng ta yêu nhau?” bản thân điều chưa biết đã là thử thách của tình yêu đích thực, đam mê và không tính toán, một người phụ nữ chỉ đơn giản làm theo sự hướng dẫn của tâm hồn mình.

Đoạn thơ trên thể hiện một hình ảnh sinh động về sóng và những đứa trẻ. Qua hình tượng sóng, tác giả muốn nói lên quy luật muôn đời của tình yêu. đoạn thơ trên rất thành công với một câu thơ 5 dòng. những câu thơ năm chữ nối tiếp nhau như những con sóng bất tận, dạt dào giữa đại dương.

phân tích sóng – mẫu 5

thứ mười bảy, cảm giác có chút hoang dại và du dương, có chút xao xuyến và khao khát những điều xa vời tưởng chừng như không thể nhìn thấy, trái tim non nớt trong ta không ngừng đập thổn thức vì cảm giác khó hiểu, có lúc lại dâng lên mạnh mẽ, có lúc lại bình lặng. nó hạ xuống nhẹ nhàng, nhưng vẫn chảy lặng lẽ như những con sóng đang hăng say tìm kiếm lý trí của con tim trước biển đời mênh mông. và khi những vần thơ của xuan quynh bỗng vang lên bằng tất cả sự tinh tế và nhạy cảm, những gợn sóng khiến ta cảm thấy có một phần nào đó là lời thổ lộ tình yêu của chính mình.

tình yêu là đề tài muôn thuở của thơ ca Việt Nam. nhiều nhà thơ đã viết về đề tài này với cảm xúc và phong cách nghệ thuật riêng, để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng người đọc. Xuân Diệu từng khiến độc giả nhớ mãi khi đặt hết dấu ấn tình yêu của mình lên “biển”, còn xuân quynh, một nữ thi sĩ trưởng thành trong kháng chiến chống Mỹ, lại thể hiện tình yêu của mình qua hình tượng “sóng”, một sự tiếp nối và sáng tạo độc đáo trong định nghĩa của tình yêu. nhịp điệu lúc êm đềm, lúc réo rắt sống động, mãnh liệt, tiếng sóng – dòng chảy mạnh mẽ của bài thơ- đã thể hiện tình cảm chân thành, sâu lắng của người phụ nữ đang yêu.

đầu bài thơ là một trạng thái đặc biệt của trái tim khao khát yêu thương, tìm kiếm những cảm xúc lạ lẫm, mới mẻ trong tâm hồn:

“Mạnh mẽ và êm dịu và lặng lẽ, sông không hiểu tự bao giờ, sóng tìm về bể”

Trong lòng mỗi người luôn có một làn sóng tình cảm dạt dào, nhưng chỉ khi nó trỗi dậy và lan tỏa, chúng ta mới có thể cảm nhận được những thay đổi trong suy nghĩ và cách nhìn nhận về tình yêu. không gấp gáp, không vội vã, xuân quynh đã thay tất cả những trái tim trẻ trung thể hiện tình cảm của mình với những trạng thái cảm xúc khác nhau trên những con sóng. đôi khi mãnh liệt, đôi khi êm đềm và lặng lẽ, đôi khi ồn ào và nhấp nhô, đôi khi âm thầm, những cảm xúc tưởng chừng như mâu thuẫn trong trái tim người phụ nữ nhưng lại mang trong mình tất cả, cả những nét tính cách và trạng thái tâm lý khao khát tình yêu. đôi khi chính họ cũng không thể định nghĩa và gọi tên tình cảm của chính mình, họ muốn tìm cho mình những định nghĩa, tìm sự đồng điệu, hòa vào bể lớn của tình yêu. vì vậy, từ dòng sông nhỏ lặng lẽ trong tâm hồn, con sóng tình đã đi về những miền xa. nơi có tình yêu và khát vọng không ngừng:

“ôi sóng ngày xưa vẫn khát khao tình yêu trở lại trong lồng ngực trẻ thơ”

tình yêu thương luôn hiện hữu trong cuộc sống của mỗi người, giúp tâm hồn trở nên nhạy cảm, tinh tế và là niềm tin vào những điều tốt đẹp. với xuan quynh, cảm giác ấy: sóng lòng từ xưa đến nay và mai sau vẫn không ngừng tuôn trào. dĩ vãng của quá khứ, tương lai của ngày sau, một niềm khao khát yêu thương vẫn vẹn nguyên trong trái tim của một khát khao yêu xa. giờ đây, đứng trước bể bơi mênh mông, cảm thấy mình nhỏ bé và đắm chìm trong cảm giác yêu thương bao la, cô gái ấy nghĩ đến mình, người yêu, đại dương và tự hỏi mình: “sóng từ đâu đến?” Tình yêu ấy bắt nguồn từ đâu, từ bên trong mỗi người hay từ cuộc sống muôn màu bên ngoài? trong tình yêu, ai cũng như bao người khác đều muốn phân tích, xác định rõ từng trạng thái tâm lý, từng biểu hiện cụ thể để đi đến định nghĩa và lý giải nó. sáng tạo trong cách diễn đạt, trong nét vẽ, nhà thơ trẻ đã giải thích những điều khó hiểu đó bằng những hình ảnh quen thuộc và nhẹ nhàng:

“gió từ đâu đến gió bay? Chẳng biết ta đã yêu nhau từ lúc nào”

Nỗi nhớ là biểu hiện của tình yêu khi chúng ta xa nhau. Nỗi nhớ ấy được Xuân Quỳnh thể hiện một cách mạnh mẽ, thường trực trong mọi lúc, cả khi thức và khi ngủ. những tình cảm chôn chặt trong tim, những cảm xúc trào dâng trong tim muốn bày tỏ nhưng không thể nói thành lời, chỉ có thể tìm thấy nó trong sự khao khát mãnh liệt, điên cuồng và khao khát. như những con sóng lăn tăn, miên man, vô tận, nỗi nhớ ấy đã len lỏi vào từng nhịp sống, và trong tiềm thức là những giấc mơ đêm ngày. con sóng mong mỏi đến được bờ, và anh mong mỏi được đến với em. tình yêu của một cô gái nồng nàn, mãnh liệt nhưng vô cùng nữ tính, tinh tế và sâu lắng, chân thành.

“sóng dưới sâu, sóng dưới nước, ôi con sóng khao bờ ngày đêm không ngủ được, lòng anh nhớ em dù trong mơ, lúc thức”

trải qua bao khó khăn, bao thăng trầm, khó khăn, dù khoảng cách địa lý, thời gian xa cách nhưng trái tim người con gái vẫn “hướng về anh – một phương”, không bao giờ thay đổi. điều đó thể hiện sự chân thành, chung thủy trong tình yêu của người phụ nữ, luôn gửi gắm tình cảm của mình cho một người, một người duy nhất nhưng tràn đầy yêu thương. những con sóng biển dù bị bão tố quật ngã vẫn quay về bờ, hòa vào bờ cát ấm áp. và tại đây, anh cũng tự nhủ, anh hứa rằng tình yêu của mình sẽ đến được bến bờ hạnh phúc dù ở xa, dù gặp nhiều trắc trở.

“Ngoài kia, giữa đại dương trăm ngàn con sóng ấy, không có một đứa trẻ nào không đến được bến bờ dù có muôn vàn chướng ngại vật”

khát khao mãnh liệt, tình yêu sâu sắc và chân thành, nhưng trong trái tim non nớt ấy, bạn vẫn ý thức rằng đó là thứ gì đó mỏng manh, khó nắm giữ, có thể vuột khỏi tầm tay:

“Tôi không dám nghĩ rằng tình yêu mãi mãi đến ngày hôm nay lại có thể ở rất xa”

(đang nói chuyện với tôi)

lo lắng, băn khoăn liệu tình yêu ấy có vượt qua được đại dương cuộc đời, liệu có thoát khỏi những quy luật của cuộc sống, những thay đổi không ai có thể đoán trước được. đời còn dài, dù năm tháng có trôi, mây vẫn bay, biển vẫn rộng, sóng vẫn đập vào bờ, nhưng rồi mọi thứ sẽ ở vương quốc xa xôi vô định. bể lớn của cuộc đời, bể lớn của tình yêu là vô hạn, nhưng đời người là hữu hạn, làm sao có thể thoát ra khỏi giới hạn đó? xuan quynh đặt mối quan tâm ấy cùng những con sóng lo lắng, rồi nó trở thành thôi thúc, bùng lên thành khát vọng trở thành những con sóng kéo dài mãi, dậy mãi và tìm đến bến bờ:

“Làm sao đại dương tình yêu có thể vỡ tan thành trăm con sóng nhỏ, ngàn năm mới vỡ?”

những con sóng dạt dào đã kết thúc, nhưng những con sóng yêu thương trong lòng chúng ta vẫn luôn dâng trào và ầm ầm, khắc khoải trong biển cả, trong trái tim của mỗi chúng ta, những người mới mười bảy …

phân tích bài thơ gợn sóng – bài văn mẫu 6

xuan quynh là một trong những gương mặt tiêu biểu của thế hệ thiếu nhi thời kỳ chống Mỹ cứu nước. thơ của nhà thơ dễ dàng đi vào lòng người đọc bằng vẻ đẹp giản dị mà thân thương. Đây là những cảm xúc và suy nghĩ của một người phụ nữ luôn muốn được yêu thương. trong đó, “sóng” là một bài thơ nổi bật trong thơ xuân quy. đặc biệt là những dòng mở đầu: “mãnh liệt và dịu dàng … khi chúng ta yêu nhau.”

Xuyên suốt trọng tâm của bài thơ là hình ảnh sóng và hình ảnh trẻ thơ. cuộc sống là một hiện tượng tự nhiên. nhưng ẩn sâu đó là một cơn sóng tình, một cơn sóng trong trái tim người phụ nữ. hình ảnh của tôi là hóa thân của nhà thơ xuân quynh. nữ ca sĩ trải lòng mình trên những trang thơ, mượn hình ảnh sóng biển để nói lên cảm xúc của mình.

“bạo lực và mềm mại, mạnh mẽ và im lặng”

ở hai câu thơ trước, tác giả đã chỉ ra những trạng thái đối lập của sóng: có lúc mạnh mẽ, dữ dội, có lúc dạt dào. đó cũng là nét đặc trưng của tâm trạng người con gái khi yêu. đôi khi nồng nàn, say đắm, đôi khi e thẹn. các trạng thái đối lập nhau nhưng hài hòa với nhau. hai dòng đầu bố cục đối lập nhau tạo nên một kết cấu hài hòa, cân xứng. tác giả đặt những tính từ như “êm dịu”, “êm đềm” dưới mỗi câu thơ, nó cũng thể hiện sự nữ tính của sóng.

“sông không hiểu ta, sóng tìm ta bể”

nhân cách hóa đã thổi sức sống vào làn sóng để biến nó thành con người. sóng không chấp nhận giới hạn chật hẹp, khi không hiểu được sóng, khi không tìm được sự đồng điệu, vươn mình gặp đại dương bao la. Trong tình yêu, người phụ nữ không chấp nhận những điều tầm thường, hẹp hòi mà luôn khao khát những điều cao cả, vĩ đại.

Trong khổ thơ tiếp theo, tác giả viết:

“ôi sóng quá khứ … dội vào lồng ngực chàng trai trẻ”

con sóng vỗ bờ biển từ thời xa xưa, cho đến bây giờ và mãi mãi. đó là quy luật bất biến của tự nhiên. trong tình yêu cũng có nét tương tư khi tình yêu, niềm khao khát luôn thường trực trước đây, hôm nay và luôn luôn. Chỉ cần con người tồn tại, tình yêu như một món quà tuyệt vời mà thượng đế ban tặng cho loài người. khát vọng tình yêu là khát vọng muôn thuở của con người, đặc biệt là giới trẻ.

một nhân vật trữ tình đứng trước biển với những suy nghĩ sâu sắc:

“trước khi mọi con sóng vỡ … sóng đến từ đâu”

Cô gái đang yêu nghĩ đến mình, cô ấy nghĩ đến người yêu của mình, và cô ấy cũng nghĩ đến những con sóng. nhân vật trữ tình tìm cách lý giải nguồn gốc của sóng và nguồn gốc của tình yêu.

“Sóng bắt đầu từ gió … khi ta yêu nhau”

“em” không tìm ra nguyên nhân của những sóng gió, cũng như tình yêu. tình yêu kỳ diệu nhưng cũng huyền bí như thế giới tự nhiên. đó là sự rung động của trái tim, có những lúc lý trí không thể chinh phục được trái tim. tình yêu luôn là một câu hỏi không khó nhưng cũng không dễ lý giải nguyên nhân và nguồn gốc. nhân vật trữ tình cũng phải thổ lộ rằng “Tôi cũng không biết / khi nào chúng ta yêu nhau”. tình yêu vô thức của bạn là minh chứng chân thành nhất cho một tình yêu sâu sắc và khôn lường. đó là tiếng nói của một người phụ nữ đang yêu.

bạn có thể thấy rằng câu thơ mở đầu đã thể hiện hoàn toàn hình ảnh của sóng và những đứa trẻ. sóng là bạn và bạn cũng là sóng. Sóng mang ý nghĩ đại diện cho các trạng thái cảm xúc của một người phụ nữ đang yêu.

qua hình tượng sóng để tác giả cũng nói lên quy luật bất khả xâm phạm của tình yêu. câu thơ tuy ngắn về số chữ nhưng cô đọng và giàu giá trị gợi. thì người đọc cũng cảm thấy sóng xô vào trái tim mình.

phân tích bài thơ nhấp nhô – bài văn mẫu 7

tình yêu là chủ đề muôn thuở của văn học và nghệ thuật; là nguồn cảm hứng vô tận cho những nghệ sĩ say mê về cuộc sống và con người. Có thể nói, chừng nào con người còn tồn tại thì tình yêu còn tồn tại, và chừng nào con người còn tồn tại thì tình yêu là bất tử. Trong lịch sử thơ ca nhân loại từ xưa đến nay, đã có rất nhiều bài thơ tình nổi tiếng Đông Tây ca ngợi tình người, lay động trái tim bao thế hệ. ở Việt Nam của chúng ta, trong những năm đấu tranh chống lại chúng ta. để cứu nước, tuy lĩnh vực thơ chủ yếu mở rộng theo những tình cảm lớn lao như tình yêu quê hương, đất nước, con người, cách mạng nhưng thơ vẫn dành nhiều thời lượng cho những tình cảm riêng tư. nhiều bài thơ ca ngợi tình yêu nam nữ ra đời trong thời kỳ này sẽ mãi lay động trái tim bao thế hệ mai sau. “wave” của xuân quynh, một nữ thi sĩ tài hoa, là một bài thơ như thế.

bài thơ là một bản tình ca đẹp. cảm xúc chủ đạo của cả bài là tình yêu cháy bỏng, là làn sóng cảm xúc dâng trào, mãnh liệt như nhan đề bài thơ. sóng là một hình ảnh ẩn dụ giàu sức gợi tả và biểu cảm. Xuân Quỳnh đã tìm thấy ở hình ảnh sóng một biểu tượng để thể hiện những cung bậc cảm xúc đa dạng, phong phú của tình yêu. đó là những cảm xúc nhiều cung bậc, nhiều sắc thái cùng một lúc đối lập, thống nhất và hài hòa:

“Mạnh mẽ và êm dịu và lặng lẽ, sông không hiểu tự bao giờ, sóng tìm về bể”

tình yêu có những điều bí ẩn, khó hiểu luôn thôi thúc người ta khám phá. Chính vì vậy tình yêu thời thanh xuân là khát vọng vươn tới tận cùng:

“niềm khao khát tình yêu trở lại trong bầu ngực trẻ thơ”

tâm hồn thi nhân nhiều lúc xao xuyến, xao xuyến:

“Sóng bắt đầu từ gió và gió bắt đầu từ đâu không biết yêu từ lúc nào”

Những câu hỏi vớ vẩn đã diễn tả rất chính xác tâm trạng của người đang yêu. tác giả đã thể hiện rất tài tình, nắm bắt một trạng thái tâm tư, chân thực và điển hình cho tâm trạng của những người đang yêu. đó là một cảm giác rất khó diễn đạt: một cảm giác rất yếu ớt, rất mơ hồ trong tim. “Tôi cũng không biết nữa. Khi nào thì yêu nhau?” lời tỏ tình chân thành, vừa tự nhiên vừa bất ngờ. bài thơ chuyển từ ý nói về thiên nhiên (sóng, gió) sang ý bày tỏ tình người một cách khá bất ngờ nhưng rất tự nhiên.

tình yêu trong thơ xuân quynh gắn liền với nỗi nhớ; tình yêu sâu sắc, cuồng nhiệt, mãnh liệt:

“con sóng dưới vực sâu, con sóng dưới nước, ôi con sóng ngày đêm khao khát bờ, con không ngủ được”

Cái tài tình của nhà thơ là đã tìm ra một ẩn dụ rất tài tình, phù hợp với tâm trạng, miêu tả chính xác nỗi nhớ da diết, cháy bỏng. đó là nỗi nhớ mênh mang trải dài trong không gian, kéo dài theo thời gian. từ hình ảnh ẩn dụ (sóng), con chữ biến đổi rất tự nhiên để diễn tả tâm trạng con người:

Trái tim tôi nhớ bạn ngay cả trong giấc mơ của tôi.

thật là một tâm hồn sôi nổi và cuồng nhiệt, một nỗi nhớ da diết, không ngừng phút giây, không hồi kết. khổ thơ với hai dòng độc lập xuyên suốt bài được tác giả kết cấu có dụng ý để làm nổi bật tình yêu mãnh liệt của họ. các cặp từ tương ứng với nhau: sóng-bờ, ngày-đêm, ngược xuôi, mơ-mộng, anh và em, tạo nên âm thanh hài hoà, nhịp điệu lắc lư như sóng biển. nỗi nhớ trở thành cảm xúc thường trực trong tâm hồn thi nhân.

“Dù có đi bao xa về hướng Bắc, dù tôi có đi về hướng Nam, tôi luôn nghĩ về bạn: một hướng”

như thể nhà thơ có cảm giác không thể diễn tả được nỗi niềm của mình, ông cứ lặp đi lặp lại điệp khúc: “hoặc tiến … dù lùi …” như một lời khẳng định, một lời thề thủy chung. nước, hãy viết lên trái tim của bạn.

tình yêu trong sóng là một tình yêu bền chặt, là động cơ thôi thúc con người ta đứng dậy, vượt qua bao chông gai, hiểm nguy:

“Ngoài kia, giữa đại dương trăm ngàn con sóng ấy, không có một đứa trẻ nào không đến được bến bờ dù có muôn vàn chướng ngại vật”

tình yêu quả thực là một sức mạnh vô hình dám thách thức mọi rào cản của cuộc đời, những bất hạnh của số phận. ý thức về sự hữu hạn của cuộc đời con người, của tuổi trẻ, của mùa xuân, của niềm khao khát mãnh liệt dành cho tình yêu vĩnh cửu:

“Làm sao biển lớn tình yêu lại có thể tan thành trăm con sóng nhỏ, để ngàn năm tan vỡ?”

“làm sao tan chảy”, bài thơ chứa đựng khát vọng cháy bỏng, da diết. một niềm khao khát mãnh liệt được diễn tả bằng những lời lẽ vừa nồng nàn vừa tha thiết. hình ảnh sáng tạo trong thơ. tình yêu như đại dương bao la. tâm hồn xao xuyến dữ dội trong hàng trăm làn sóng cảm xúc bất tận và vô tận.

Các từ “biển lớn”, “ngàn năm” gợi tả khái niệm không gian và thời gian bao la, vô tận, đã thể hiện một khát vọng thiết tha, nghiêm túc và cao cả. sự chuyển đổi liên tục giữa hai hình ảnh: “ola” và “em” khiến mạch cảm xúc càng thêm trữ tình.

tình yêu trong làn sóng của xuân quy khác với tình yêu trong biển xuân. xuân điểu còn dùng hình ảnh sóng biển như một ẩn dụ để diễn tả tình yêu. nhưng sóng – tình trong thơ xuân quá chóng vánh, “làm tan chảy đất trời. Em thôi hào sảng”. hoặc “đôi khi chạy, giống như phá vỡ ngân hàng của bạn.” đối lập với cuộc đời: tình yêu trong thơ xuân quy cũng không kém phần sôi nổi, mãnh liệt nhưng vẫn đằm thắm và nhân hậu.

xuan quynh đã tìm ra một cách riêng để thể hiện tình yêu của mình, những chuyển động của trái tim mình bằng giọng thơ tự sự, tâm trạng lúc thì êm ái, lúc nhẹ nhàng, lúc say đắm. âm thanh và nhịp điệu của bài thơ réo rắt do sự sắp xếp khéo léo và gieo vần như những con sóng cứ tuôn trào. vần – cước và tình duyên xen kẽ – tạo nên một bài thơ giàu nhạc tình. (vần xen giữa các câu: lẽ – bể – thế – non…, ghép vần với nhau: non – bể, phành – dương, bờ – lưng). Sự đồng điệu và nhịp nhàng này nhằm diễn tả những con sóng của thiên nhiên và lòng người trải dài vô tận, bất tận. bài thơ, vì vậy, có cả âm vang của sóng, của gió thiên nhiên và sóng của tâm hồn. Bài thơ sóng của xuân quynh là một bài thơ hay sẽ luôn vang mãi trong lòng người đọc.

phân tích bài thơ gợn sóng – văn mẫu 8

xuan quynh là một nhà thơ nổi tiếng của nền văn học hiện đại nước ta. Dù không còn bao nhiêu tuổi thọ vì một tai nạn bất ngờ nhưng những tác phẩm của ông vẫn để lại tiếng vang lớn, có sức lay động lòng người.

trong thơ xuân quy, tình yêu luôn chiếm ưu thế. Tình yêu trong thơ của thi sĩ xuân quy mang nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau, có lúc dịu dàng, rụt rè nhưng cũng có lúc vô cùng mãnh liệt, mãnh liệt. đôi khi thật gần, nhưng cũng thật xa, mang đến cho người đọc nhiều tâm trạng lo lắng khác nhau.

Bài thơ “sóng” của xuan quynh là một bài thơ đặc sắc nói lên tâm trạng của người con gái đang yêu. Những giận hờn vu vơ, uất hận và ghen tuông vô cớ của người phụ nữ được tác giả xuan quynh gửi gắm vào thơ khiến người đọc, người nghe thổn thức theo từng câu thơ của chị.

“Mạnh mẽ và êm dịu và lặng lẽ, sông không hiểu tự bao giờ, sóng tìm về bể”

Con gái khi yêu thường có nhiều trạng thái cảm xúc khác nhau, lúc nắng, lúc mưa, thất thường như thời tiết. bạn có thể vui vẻ, tràn đầy yêu thương nhưng rồi cũng sẽ buồn bã, vô tư như trời đang nắng bỗng xuất hiện mây mưa.

chính vì niềm vui bất chợt ấy, chợt buồn, như những con sóng kia, có lúc “dữ dội” muốn cuốn phăng mọi thứ trong biển cả mênh mông, muốn nhấn chìm tất cả, có lúc “êm đềm” dịu dàng như lòng mẹ. trái tim e ấp như đóa hoa vừa chớm nở, sóng vỗ êm đềm ru ngủ theo từng làn gió mơn man.

với những câu thơ giản dị nhưng hấp dẫn, tự nhiên, lôi cuốn người đọc bởi nó tác động đến tâm trạng của người con gái đang yêu, trái tim vui buồn theo cảm xúc của người mình yêu.

“sóng dưới sâu, sóng dưới nước, ôi con sóng khao bờ ngày đêm không ngủ được, lòng anh nhớ em dù trong mơ, lúc thức”

khi yêu người ta thường gắn liền với khao khát, khao khát yêu dường như lâu hơn và sâu sắc hơn là khao khát thường trực trong trái tim người con gái. tác giả đã vô cùng tinh tế khi sử dụng hình ảnh những con sóng giữa đại dương bao la để diễn tả nỗi khao khát, khao khát của người con gái khi phải xa người yêu.

tình yêu khiến con người ta có những trạng thái tâm lý bất thường, không thể lý giải được, bởi tình yêu là thứ vô hình khó định nghĩa, khó định vị và lý giải. luôn tiềm ẩn những câu hỏi mà không ai có thể giải thích và giải đáp rõ ràng. trong tình yêu, người đang yêu hay có tâm trạng bất an, nghi ngờ người mình yêu. đây là tác giả xuan quynh, tác giả không thể tường tận cội nguồn của tình yêu, bởi vì hắn hoàn toàn không tuân theo bất cứ quy luật tự nhiên nào. nó phát triển theo bản năng của mỗi người.

“gió từ đâu đến gió bay? Chẳng biết ta đã yêu nhau từ lúc nào”

trong tình yêu, nỗi nhớ, sự hoài nghi luôn đan xen, càng yêu, bạn càng nghi ngờ mọi thứ và bạn có cảm giác sợ mất mát, sợ mất đi người mình yêu. Chính sự lo lắng, bất an này khiến tâm hồn người yêu trở nên thất thường, không theo quy luật nào, chính là cuộc sống của người yêu trở nên khác thường, làm nhiều việc khác người.

“Dù có đi bao xa về hướng Bắc, dù tôi có đi về hướng Nam, tôi luôn nghĩ về bạn: một hướng”

tình yêu là thứ duy nhất tồn tại trong tâm hồn của một cô gái đang yêu. Dù người con gái ấy có đi đâu, về đâu thì trái tim cô ấy vẫn luôn chỉ dành cho người đàn ông họ yêu. nó thể hiện sự mãnh liệt, nghiêm túc nhưng cũng thể hiện sự chung thủy, giản dị và trong sáng của người con gái dành cho người đàn ông của mình

Dù cuộc sống có nhiều khó khăn, trắc trở nhưng Xuân Quỳnh luôn tìm kiếm tình yêu, khát khao đến được bến bờ của tình yêu, mong muốn được ở bên người mình yêu. tình yêu của xuan quynh

“Đời dẫu dài, năm tháng vẫn trôi như biển, dù rộng mây vẫn bay đi”

Trong cuộc sống rộng dài này, tương lai làm điều gì đó mà con người không thể đoán trước được. nhưng, tác giả xuan quynh vẫn có niềm tin vào tình yêu của mình, vào sự lựa chọn con đường mình đi và sẽ theo.

Hình ảnh con sóng là một ẩn dụ vô cùng tinh tế và độc đáo khiến người đọc có nhiều liên tưởng chân thực mà sâu sắc về người con gái đang yêu nhưng nhớ nhung, chờ đợi ghen tuông. cảm giác tức giận trong trái tim của một cô gái. và được người đọc hiểu.

tác giả xuan quynh đã gây ấn tượng trong lòng người đọc bằng những cảm xúc giản dị nhưng cũng vô cùng mãnh liệt về tình yêu của nàng. bài thơ “ola” đã trở thành một tác phẩm xuất sắc của tác giả về chủ đề tình yêu. nó trở thành một dấu ấn khó phai khi nhớ thơ xuân quynh.

phân tích bài thơ gợn sóng – mẫu 9

Trong số những nhà thơ thuộc thế hệ “chống đam mỹ”, xuân quynh là nhà thơ viết nhiều và rất hay về tình yêu. thơ tình của anh đậm chất tự truyện. vẫn là những câu chuyện tình muôn thuở, nhưng dường như vẫn luôn là chuyện riêng của thanh xuân, không quá chân thật mà quên đi những rung động, những lời “thủ thỉ” quá mức. sóng là một bài thơ hay của ông, in trong tập Hoa dọc chiến hào (1968). ở đây, khát vọng tình yêu, mặc dù hình ảnh xuân quy được mượn làm ẩn dụ, nhưng không xa lạ với các nhà thơ viết về tình yêu thời xưa.

XEM THÊM:  Cảm nhận Ngắm trăng của Hồ Chí Minh (7 mẫu) - Văn 8

trước xuân quynh, đã có rất nhiều nhà thơ lớn viết về tình yêu. Xuân Quỳnh dường như không có ý định tranh giành với họ. cô ấy “khiêm tốn” chỉ kể câu chuyện của riêng mình, cô ấy không giải thích với ai, cô ấy không xây dựng lý thuyết, cô ấy không nói những điều nằm ngoài nhận thức và kinh nghiệm của bản thân. khi cô ấy nói:

“niềm khao khát tình yêu trở lại trong bầu ngực trẻ thơ”

Trước tiên, chúng ta phải hiểu rằng cô ấy đang nói về bản thân mình, thú nhận “nhận thức muộn màng” của mình cùng với sự hiểu biết về bản thân rằng cô ấy còn rất trẻ. nếu những câu đó gây được tiếng vang với nhiều người thì đó lại là một câu chuyện khác. ánh nhìn của xuan quynh đến từ bên trong. nó không giống như những suy đoán cổ hủ và đúng đắn đến từ bên ngoài của các nhà nghiên cứu tâm lý học tình yêu. Ngoài ra, khi nói về thuở ban đầu của tình yêu, Xuân Quỳnh đang thực sự bối rối của chính mình:

“Trước khi sóng vỗ bờ, tôi nghĩ đến bạn, tôi nghĩ đến biển lớn, sóng từ đâu đến?

sóng bắt đầu từ gió nơi gió bắt đầu Không biết chúng ta đã yêu nhau từ lúc nào ”

Người ta thường so sánh hai câu thơ “Không biết bao giờ mới yêu” của Xuân Quynh với câu “làm sao cắt nghĩa được tình yêu?” trong sao xuan dieu. là giữa chúng có sự giống nhau, nhưng cái khác vẫn rõ ràng. Dù ngớ người ra nhưng Xuân Diệu vẫn giải thích, lý giải khá rõ ràng. xuan quynh hoàn toàn không phải như vậy, cô không tha thiết giải thích, phân tích. , cho dù còn nhiều bức xúc. trong lòng anh ta yêu cầu “tìm hiểu”, “hiểu”, “suy nghĩ”. cô vẫn giữ nguyên vẹn tâm lý nữ tính với cái “lắc đầu” dễ “động lòng”: “Em cũng không biết nữa”. nhu cầu học hỏi ở đây là nhu cầu tình cảm hơn là nhu cầu trí tuệ. nó như một làn sóng, đẩy qua đẩy lại rồi tan vào từng ngọt ngào che chở, mơn trớn. biết rằng chúng ta đang yêu là đủ. băn khoăn một chút cũng chỉ để an tâm hơn với hạnh phúc hiện tại. vâng, tuy nhiên, như anh ấy đã viết trong một bài thơ khác. (thuyền và biển): “… tình yêu là vĩnh cửu, nó không bao giờ dừng lại cho dù không có gì là bi đát, tình yêu sống mãi, vẫn muốn tán thưởng cả không gian và thời gian:

“sóng dưới sâu, sóng dưới nước, ôi con sóng khao bờ ngày đêm không ngủ được, lòng anh nhớ em dù trong mơ, lúc thức”

Là người thời hiện đại, dám sống với tất cả những gì mình có, Xuân Quỳnh không ngại nói ra nỗi đau của mình. trong tâm trí của người đó, chỉ có “bạn” là đáng kể. cô ấy rất kiên định trong việc “ủng hộ tình yêu” và tôn trọng sự trung thành tuyệt đối:

“Dù có đi bao xa về hướng Bắc, dù tôi có đi về hướng Nam, tôi luôn nghĩ về bạn: một hướng”

những lời khẳng định đó thật xúc động, mãnh liệt và cũng chứa đựng nhiều thử thách, thử thách với hoàn cảnh và thử thách với tình yêu “anh em” nữa! những người hay do dự và có thói quen “đợi của lạ” trong tình yêu, sẽ có cảm giác “được chọn” ở biểu hiện cuối cùng đó. bình thường, người ta vẫn nói ngược với bắc, đối nam, nhưng xuân quy thì lại nói ngược lại. đối với cô ấy, ngay cả một sự xáo trộn nhỏ cũng không thành vấn đề. điều quan trọng nhất chỉ đơn giản là “phương hướng của bạn”, dù bạn ở đâu, “đến”. Nếu nói về sự khốc liệt của tình yêu thì khổ thơ này là ví dụ điển hình nhất.

như tiêu đề của bài thơ đã nói rõ, hình ảnh trung tâm ở đây là hình ảnh con sóng. Thoạt nhìn, cách diễn đạt ẩn dụ về khát vọng tình yêu không có gì đặc sắc. tuy nhiên, xuan quynh đã hoàn toàn đúng đắn trong việc lựa chọn đối tượng để hóa thân. ola – xuân quynh – nhân vật trữ tình tuy ba mà cũng gần như một. ở xuân quy cũng có nhiều cực đối lập như sóng, không bao giờ lặng như sóng mà như sóng, lúc nào cũng muốn “gặp” biển lớn của tình yêu và cuộc đời:

“Mạnh mẽ và êm dịu và lặng lẽ, sông không hiểu tự bao giờ, sóng tìm về bể”

Dựa vào nhịp điệu phong phú, đa dạng và thường xuyên động của bài thơ, có thể thấy rằng sóng là một hình ảnh đời thực, không phải là một hình ảnh minh họa (hình ảnh minh họa chỉ là một hình ảnh). lớp vỏ bên ngoài của ý tưởng, sẽ chết khi ý tưởng được người đọc tiếp thu hoàn toàn). Xuân Quỳnh đã lấy hình ảnh “con sóng” khá quen thuộc với hơi thở tình yêu nồng nàn của mình để tái hiện lại khiến nó như được sinh ra với tình yêu đầu đời. có khi hóa thân vào “sóng” của anh sâu lắng đến nỗi “sóng” cũng… khắc khoải, trăn trở, tấp nập đến rồi đi. khổ thơ có một số câu “dẫu xuôi…” “dẫu ngược”. (trích) và khổ thơ sau cho chúng ta thấy rất rõ điều đó:

“Ngoài kia, giữa đại dương trăm ngàn con sóng ấy, không có một đứa trẻ nào không đến được bến bờ dù có muôn vàn chướng ngại vật”

khi thì ẩn mình trong “sóng”, khi thì đứng lên nói “em”, một thì hại, hai mà một là “em”, xuan quynh luôn thao thức và khắc khoải. thể hiện cả trực tiếp và gián tiếp, khi ẩn, khi hiện, đó là “nhịp sóng” của bài thơ, nó quy định những dao động bề mặt, thể hiện qua ngôn từ và âm điệu, nhịp điệu tương tự. ẩn dụ “sóng” có khi bị đứt đoạn, nhưng chỉ là sự đứt đoạn hời hợt. điều đó tạo điều kiện cho chúng ta hiểu sâu hơn tầng “ẩn dụ” của toàn bài, hiểu sâu hơn những khắc khoải, hi vọng, khát vọng, nỗ lực tìm kiếm và hành động cần thiết trong một tình yêu chân chính như tình yêu xuân quy. một cuộc sống rộng lớn với thời gian trôi đi không ngừng:

“Đời dù dài bao nhiêu, năm tháng vẫn trôi như biển, dù rộng, mây vẫn bay

Làm sao biển lớn tình yêu lại có thể tan thành trăm con sóng nhỏ, để ngàn năm tan vỡ? ”

Bài thơ gợn sóng của xuan quynh có một cách riêng để thể hiện khát vọng tình yêu. lu mờ là cảm xúc chân thật, dường như chỉ nói lên những điều mà nhà thơ đã trải qua sâu sắc. cách nói ở đây táo bạo, đôi khi quyết liệt, không dè dặt, cô sẽ sẵn sàng. hình tượng “sóng” được xây dựng sinh động, hàm chứa nhiều ý nghĩa phong phú, nhưng thường được lí giải bằng những lời bộc bạch tình cảm trực tiếp của nhân vật trữ tình. khá đẹp, khá độc đáo, bài thơ đã chiếm được cảm tình của nhiều độc giả trong những năm qua. như ước nguyện của nàng xuân quy “giữa biển tình mênh mông”, làn sóng thơ mà nàng hiện thân vẫn trỗi dậy.

bài phân tích – mẫu 10

thi sĩ xuan dieu đã từng so sánh “yêu là chết một chút trong tim”, làm trung quân cũng từng nói rằng “tôi đã thấy thứ mong manh nhất: tình yêu, tình thơm” và cũng không quên nhắc đến. “sóng” của nhà thơ xuân quynh. “sóng” là nơi gửi gắm những tâm tư sâu lắng, những trạng thái phức tạp tinh vi của tâm hồn người thiếu nữ khi nói về tình yêu tuổi trẻ nồng nàn gắn với khát vọng hạnh phúc vĩnh cửu của con người.

Xuyên suốt bài thơ có hình ảnh con sóng. đó là hình ảnh ẩn dụ về tâm trạng của người con gái đang yêu, bản ngã của cái tôi trữ tình xuân quy. cùng với hình ảnh sóng, bài thơ còn có hình ảnh em. hai nhân vật trữ tình này có lúc tách ra để soi vào nhau để làm nổi bật nét tương đồng, lúc lại hòa quyện vào nhau tạo nên sự cộng hưởng. xuan quynh thật tài tình khi tạo nên hình tượng sóng giàu giá trị thẩm mỹ để thể hiện tâm trạng, cảm xúc với nhiều sắc thái của trái tim người phụ nữ khao khát tình yêu và hạnh phúc.

“Mạnh mẽ và êm dịu và lặng lẽ, sông không hiểu tự bao giờ, sóng tìm về bể”

đầu bài thơ là hình ảnh sóng nước. đó là một con sóng đôi khi dữ dội và ồn ào có thể đánh tan mọi thứ thành cuồng phong, nhưng khi trời yên biển lặng, sóng yên biển lặng. sóng là như vậy, dữ dội rồi dịu, đột ngột lớn rồi lặng, sóng luôn thay đổi hình dạng và tình trạng. nhưng có ai từng thắc mắc tại sao sóng lại như thế này không? vô ích thôi, ngay cả sóng cũng không thể hiểu được em, em chỉ biết rằng đó là những tâm trạng chung. sóng hoang mang, lo lắng, sóng muốn hiểu mình nên đã lặn xuống đáy đại dương, thấy nơi đây bao la, rộng lớn và sâu vô cùng. sóng nghĩ về một nơi như vậy, có lẽ sóng có thể hiểu được tôi.

Sóng nước có cùng tâm trạng với con người không? Có phải mượn sóng làm biểu tượng cho người con gái? Việc miêu tả những con sóng với những đặc điểm kỳ lạ cũng đề cập đến sự đa dạng phức tạp, không thể giải thích được của một cô gái mà là tình yêu. nên sóng nước đã dần biến thành sóng tình. Giống như những con sóng, tình yêu là một khái niệm khó giải thích một cách minh bạch. đó là tình yêu và khát vọng tình yêu của con người mãi mãi không thay đổi

“ôi sóng ngày xưa vẫn khát khao tình yêu trở lại trong lồng ngực trẻ thơ”

ngày xưa sóng là gì thì ngày nay sóng vẫn vậy. sóng nước là thế và sóng tình cũng không khác. tình yêu ngàn đời không đổi thay, đó là quy luật của tự nhiên. Tình yêu không giới hạn ở nhiều lứa tuổi, nhưng tình yêu thường đi đôi với tuổi trẻ. trong thời thanh xuân của đời người, tình yêu thương càng bền chặt và càng thêm ý nghĩa. tình yêu tràn đầy nhựa sống, làm hồi sinh trái tim trong lồng ngực của một người trẻ tuổi, khiến trái tim luôn phải khóc và hụt hẫng.

“Trước khi sóng vỗ, anh nghĩ đến em, anh nghĩ đến biển lớn, sóng từ đâu đến?”

sóng tìm đại dương để hiểu em, em cũng tìm tình yêu của anh để hiểu sâu hơn bản thân mình. đối diện với không gian bao la của biển cả làm sao không lo lắng trước những câu vọng cổ, những câu hỏi vượt không gian và thời gian, những câu hỏi giản dị, tự nhiên mà khó lý giải? tất cả như quấn lấy tâm hồn tôi, khiến tôi cảm thấy bồi hồi. Tôi tự hỏi, giữa đại dương bao la ấy, đâu là nơi bắt đầu của những con sóng? Rất khó để trả lời chính xác, nhưng vẫn có thể trả lời rằng “Sóng bắt đầu từ gió”. vâng, không thể phủ nhận rằng có sóng gió nhưng “gió bắt đầu từ đâu?” thật khó để trả lời ngay bây giờ. Thế là tôi xuống bể bơi, nhưng sóng vẫn không hiểu tôi. Như những con sóng, tôi đã tan vào biển lớn tình yêu của bạn mà tôi chưa bao giờ hiểu được. bạn yêu tôi từ đâu? khi? về cái gì? ánh mắt, nụ cười hay giọng nói? “Tôi cũng không biết”. nhưng biết phải làm sao vì anh và em chỉ cần hiểu rằng chúng ta yêu nhau là đủ.

trong tình yêu, chúng ta thường thấy có hai mặt là yêu và nhớ, yêu tha thiết, nhớ tha thiết. “Sóng ở vực sâu – sóng ở dưới nước” là những cung bậc khác nhau của nỗi nhớ anh. dù trên mặt nước hay dưới sâu, sóng vẫn có bờ. bờ là đích đến của sóng, là đối tượng của sóng để vuốt ve, mơn trớn, là đích đến mà sóng luôn nhớ, không bao giờ quên, dù là ngày hay đêm: “ôi sóng nhớ bờ – không có thể ngủ ngày và đêm. nỗi nhớ có biểu hiện bên ngoài và ẩn chứa trong sâu thẳm trái tim. Không có anh, người xa lạ, khi tỉnh dậy anh lại nghĩ đến em. đó là một biểu hiện bình thường. Nhưng nơi đây, trong mơ tôi vẫn nhớ. đó là một nỗi nhớ mới, đau đớn, khắc khoải, thổn thức cứ tròn vành vạnh: “lòng anh nhớ em, dẫu trong mơ anh thao thức”. đó là tình yêu!

Xưa nay, hoài niệm luôn gắn liền với khái niệm thời gian vô hạn và không gian vô hạn. theo thời gian, anh ta không có ngày cũng như đêm; với không gian, nó không có phương hướng. không gian có bốn phương đông, tây, nam, bắc nhưng tình yêu chỉ có một phương và đó là bạn. Trong cuộc đời em gặp nhiều người, có thể họ tốt hơn anh, nhưng anh chọn em, yêu anh và em chỉ biết đến anh. chỉ có bạn mới khiến tôi suy nghĩ và quay đầu: “mọi nơi tôi nghĩ, hướng về bạn một hướng.” những người yêu nhau luôn hướng về nhau, họ là mặt trời của sự sống luôn thắp sáng và sưởi ấm.

tình yêu thật đẹp, thật trong sáng, thật mãnh liệt nhưng cũng không tránh khỏi những chông gai của đời thường. Vì vậy, ai khi yêu, ngoài đam mê, còn phải có đủ nghị lực và lý trí để vượt qua mọi thử thách, giông bão của cuộc đời với niềm tin rằng mình sẽ đến đích.

“Ngoài kia, giữa đại dương trăm ngàn con sóng ấy, không có một đứa trẻ nào không đến được bến bờ dù có muôn vàn chướng ngại vật”

sóng trong đại dương, dù gió bão có thổi đến đâu thì cuối cùng sóng vẫn vào bờ. Em như sóng, dù gặp bao nhiêu khó khăn anh cũng sẽ vượt qua tất cả để đến được với em, vì tình yêu của anh đã tiếp thêm sức mạnh cho em, như ông bà ta thường nói:

“Yêu ba núi bốn núi, ta cũng leo năm châu, sông cũng vượt sông, tám bước cũng qua”.

Thật đẹp, thật thiêng liêng nhưng tình yêu cũng là thứ ngắn ngủi, mong manh và khó duy trì.

“Đời dù dài bao nhiêu, năm tháng vẫn trôi như biển, dù rộng, mây vẫn bay

Làm sao có thể vỡ tan thành trăm con sóng nhỏ giữa biển lớn tình yêu, để ngàn năm tan vỡ? ”

Chính vì vậy khi yêu người ta luôn băn khoăn, lo lắng. nỗi lo lắng đã trở nên bức thiết, bức bách: làm sao cho tan, trong trăm con sóng nhỏ giữa đại dương mênh mông và vô tận để tồn tại mãi, sống mãi và yêu mãi. tình yêu bùng lên thành dục vọng. khát vọng nồng nàn nhưng vẫn khiêm tốn, đầy nữ tính.

Thơ xuân quynh là một bài thơ vừa êm dịu, vừa sâu lắng, vừa dữ dội, vừa nồng nàn. nhớ đến cô ấy, chúng tôi càng trân trọng những bài thơ đặc biệt của cô ấy. cùng với “barco yvuelta”, “ola” là những ca khúc khó quên của tuổi trẻ và tình yêu. cảm ơn nữ thi sĩ đã cống hiến cho đời những vần thơ hay về tình người và cuộc sống.

bài phân tích – mẫu 11

đọc những vần thơ của xuan quynh luôn thấy được tình yêu mãnh liệt và sâu lắng của người ca sĩ. có lúc như con tàu và biển không chia lìa, có lúc lại dịu dàng trong gió se se lạnh của mùa thu. sóng cũng vậy, cả bài thơ là một tình yêu sâu lắng, mãnh liệt, đọc bài thơ ta như ngụp lặn trong làn sóng dạt dào tình yêu, có lúc ngơ ngác, hồn nhiên, như tâm hồn thiếu nữ tràn đầy hy vọng vào một cõi vĩnh hằng ngọt ngào. tình yêu.

Hình ảnh con sóng và “em” là một ẩn dụ tuyệt vời, em như con sóng vỗ bờ, ùa vào lòng em một tình yêu cháy bỏng, nồng nàn. tâm trạng của một cô gái khi yêu và được yêu rất lạ, đôi khi ồn ào và nhiệt tình, cô ấy cứ nắm tay người mình yêu và thủ thỉ trò chuyện. nhưng có những hôm, tôi thấy anh chàng vò đầu bứt tai tự hỏi: “mình đã làm gì sai?”, lý do đơn giản là vì anh ấy bỗng thấy tôi quá dễ mến, quá ít nói, khiến tôi không có vẻ gì là. tất cả các. như làn sóng thỉnh thoảng “ồn ào và yên tĩnh / dữ dội và yên tĩnh”. Không ai lý giải được, lòng phụ nữ, nhất là trong tình yêu lại càng phức tạp và khó hiểu, nhiều người phì cười nghĩ, ôi, lòng đàn bà như sợi chỉ!

Xuan quynh quan niệm tình yêu tiến triển và rộng mở như sóng, “sông không hiểu ta / sóng tìm ta đáy”, cô cho rằng nếu tình yêu giấu mình thì tình yêu ở đâu? , thăng hoa là hạnh phúc, nhất quyết không để đâu cho hết, chị đã mang tình yêu ấy vào thơ mình, những vần thơ đong đầy cảm xúc, thế giới văn chương là biển cả của chị, không có gì phải giấu diếm. , cũng yêu. những câu thơ như động lực, lời khuyên dành cho thế hệ phụ nữ thời ấy, đừng níu kéo tình yêu mãi, hãy mở rộng lòng mình và thể hiện nó, các cô gái à, chúng ta đều có quyền mưu cầu hạnh phúc, tại sao không phải là chúng ta? cái tôi trong tình yêu của nữ ca sĩ được thể hiện một cách khéo léo và sâu sắc, vừa mềm mại, vừa dẻo dai và sức sống của niềm tin mãnh liệt vào tình yêu của một cô gái.

xuan quynh khao khát được yêu rất nhiều, vì yêu là lý do để sống, nhưng cô không vội vàng, cô nhanh như mùa xuân. tình yêu của họ lúc thì chậm rãi, lúc thì nồng nàn, lúc thì êm đềm như sóng biển. đặc biệt là đức tính cao quý của người phụ nữ Việt Nam xưa nay vẫn vậy, được tác giả khẳng định trong hai câu thơ “ôi sóng xưa / muôn ngày sau”. lòng trung thành, son sắt và một lòng một dạ trong tình yêu thật đáng quý, thật đẹp đẽ, dẫu năm tháng có đổi thay, dòng đời xô đẩy con sóng vẫn như ngày trở về va vào bờ cát. như tình yêu của người phụ nữ chịu nhiều thiệt thòi nhưng không bao giờ có thể thay đổi được “khát tình / bồi hồi trong ngực trẻ”, khát khao được yêu, được sống trong tình yêu nồng cháy.tác giả đứng trước biển lớn và suy nghĩ về mối quan hệ giữa “em” và “em”, về sóng và biển, về những nỗi niềm trong tình yêu của một người phụ nữ. hầu như các cô gái khi yêu một cô gái đều hỏi người mình yêu một câu tương tự như thế này: “tại sao anh yêu em?” rồi tự hỏi bản thân “ôi sao ngày xưa nhiều người giỏi hơn mình lại chọn anh ấy” mà có ai trả lời được không? yêu thì chẳng cần lý do gì cả, đến một lúc nào đó chúng ta sẽ yêu, chỉ cần ánh mắt yêu thương của chàng trai hay nụ cười nửa miệng của cô gái, cũng đủ khiến người đối diện mê mẩn. xuan quynh trả lời rằng sóng bắt đầu có gió, nhưng gió bắt đầu từ đâu, ca sĩ cũng bó tay. Cũng như khi thất tình, nam ca sĩ đã gây sốc khi viết: “Tôi không biết / khi nào chúng ta yêu nhau?”. suy nghĩ đó vừa lãng mạn vừa khó hiểu trong tình yêu của cô gái, cô ấy cần một câu trả lời, một câu trả lời đủ để có được cảm giác an toàn từ chàng trai. khi “em” sống với tình yêu khắc khoải, chuỗi suy tư như muôn ngàn con sóng dù dưới đáy hay trên mặt nước thì cũng chỉ nhớ đến bãi cát, như chỉ có mình em. những đau khổ lẫn nhau chỉ những người đã từng yêu thương mới thấu hiểu, nhớ “ngày đêm không ngủ được”, nhớ “dù trong mơ khi thức”. tình yêu ấy lớn lao, khát khao của người thiếu nữ không biết ở mức độ nào mà giấc mơ vẫn “thao thức”.

tình yêu, niềm khao khát, nam bắc không giảm chút nào, trái tim “anh” luôn “một lòng một dạ”, chung thủy đến cùng. Xuân Quỳnh so sánh tình yêu như sóng nước trăm ngàn, không con sóng nào không đến bến bờ, tình yêu cũng vậy nếu yêu thật lòng thì khó có khó khăn gì có thể chia lìa đôi lứa, những người có lòng có được đoàn tụ nào đó, gọi là ¿định mệnh? tác giả lấy đời coi trọng biển rộng, cuộc đời dù có dài đến mấy thì năm tháng cũng qua đi, thanh xuân không còn nữa, dù biển rộng mây vẫn bay xa, xa trông thấy biển. .

xuan quynh mang ý nghĩa lớn về tuổi trẻ, về cuộc sống, về tình yêu, anh sống có tình, có ước nguyện giản dị giữa đời thường. nàng có một mong muốn lạ lùng “làm sao tan / thành trăm con sóng nhỏ”, xuân quynh rất “tham lam”, một làn sóng cũng không làm nàng thỏa mãn, nàng chỉ muốn tạo càng nhiều sóng càng tốt, để nàng có thể chào được như ý. làm hài lòng. Miền có biển tình, xin cho tình yêu ở lại mãi mãi, để có một tình yêu sâu đậm và vĩnh cửu những thiếu nữ trẻ đẹp ra chiến trường với bao tâm huyết, những cuộc chia tay vội vã, nuối tiếc, kẻ ra đi người ở lại, nửa buồn nửa vui. . hãy nghe một bài hát có câu như thế này: “sao em buồn? khi non sông cần anh hùng. em có buồn không? Mai anh về với nắng”. gieo vào lòng người con gái một niềm hy vọng đẹp đẽ, và thế là cô gái ôm ấp tình yêu tha thiết, chờ ngày anh bộ đội trở về, thật đáng quý biết bao tấm lòng thủy chung, kiên cường của người phụ nữ. Xuân quynh viết bài thơ Sóng có lẽ cũng chịu ảnh hưởng ít nhiều từ những cuộc chia ly ấy chứ không chỉ riêng cảm xúc yêu thương của mình.

đọc thơ xuân quynh nhiều, thích vì sự hồn nhiên, yêu đời, vì khát vọng tình yêu đôi lứa thật bình dị nhưng đầy cảm hứng lãng mạn, bay bổng. Dù ở thời đại nào, ta vẫn thấy những vần thơ tình của Xuân Quỳnh vẫn thế, vẫn tràn đầy hy vọng đẹp đẽ, thể hiện cái tôi của người phụ nữ Việt Nam trong tình yêu và cuộc sống. khát vọng yêu và được yêu luôn mãnh liệt, chờ đợi tuôn trào bằng sức mạnh. thơ của bà cũng ca ngợi những phẩm chất tốt đẹp của người phụ nữ Việt Nam là sự chung thủy, thủy chung, một lòng, một dạ, hy sinh vì tình yêu. tác giả sử dụng khéo léo hình ảnh con sóng để nói lên tâm trạng của người phụ nữ khi yêu, một hình ảnh vừa giản dị, dễ hình dung, vừa mang tính biểu tượng cao, tạo cho bài thơ một sự liên kết và hiệu quả nghệ thuật. xuan quynh tâm hoàn. ola – bài thơ cho tình yêu của phụ nữ.

phân tích post wave – mẫu 12

Từ xưa đến nay, tình yêu đôi lứa luôn là nguồn thi ca vô tận để các thi nhân thăng hoa cảm xúc viết nên những vần thơ tình ngọt ngào, sâu lắng như Pê-nê-lốp (nga), tago (Ấn Độ), xuân điệu (Việt Nam). nhưng có lẽ phải đến những năm tháng chống Mỹ ác liệt, tuổi trẻ Việt Nam mới ngỡ ngàng cảm nhận được những vần thơ tình một thời chân thành, tươi mới và nồng nàn. tiêu biểu nhất là bài thơ “sóng” của tác giả Xuân Quynh.

hình ảnh những con sóng gợi lên ý nghĩa hiện thực của hiện tượng sóng vỗ vô tận trên biển khơi và ẩn dụ diễn tả sự vỗ về, dập dềnh theo nhịp sóng trong trái tim yêu thương của nhân vật “em”:

“hung bạo và nhu mì, ồn ào và im lặng, sông không hiểu tự bao giờ, sóng gặp nhau thành vũng

ơi, sóng ngày xưa vẫn là ước mong tình yêu quay về trong lồng ngực trẻ thơ ”

mở đầu bài thơ là sự đối lập và sau đó là sự đối lập giữa hai thái cực của cùng một hiện tượng, đó là sóng. phức tạp về hình thức và khó hiểu về bản chất. tiếp theo là một lời giải thích vô nghĩa, làm tăng thêm sự kỳ lạ của làn sóng. mượn sóng là để làm biểu tượng cho tình yêu, tả sóng với những đặc điểm khác lạ cũng là để nói về sự đa dạng, phức tạp, khó lý giải của tình yêu. sóng nước đã trở thành sóng tình, sóng tình quyện vào nhau bổ sung cho nhau. tình yêu là thế, một hiện tượng khó giải thích rõ ràng, nhưng khát vọng yêu của con người là vĩnh cửu. những gì là làn sóng trong quá khứ, vẫn như ngày hôm nay. đó là quy luật bất biến của tự nhiên, đây là quy luật của tình yêu.

tình yêu không giới hạn ở bất kỳ độ tuổi nào, nhưng nhiều khi tình yêu đi đôi với tuổi trẻ. tình yêu đầy nền tảng tuổi trẻ khiến trái tim xao xuyến lúc nào không hay. giống như điều kỳ diệu của mùa xuân đã nói:

“Hãy để trẻ em nói niềm đam mê đồ ngọt, hãy để giới trẻ nói lên niềm yêu thích”

sóng và gió giống nhau một cách bí ẩn:

“Trước khi sóng vỗ bờ, tôi nghĩ đến bạn, tôi nghĩ đến biển lớn, sóng từ đâu đến?

sóng bắt đầu từ gió nơi gió bắt đầu Không biết chúng ta đã yêu nhau từ lúc nào ”

câu thơ thật xúc động và chân thành, vẽ ra trước mắt người đọc hình ảnh nhân vật “em” đang đứng trước bao sóng gió và một trái tim đang trăn trở, trăn trở được thể hiện qua sự ám chỉ “em nghĩ” muốn nói. Về tình yêu của anh và em và sóng biển. cả hai đều giống nhau về sự bí ẩn và khó lý giải mặc dù đều muốn truy tìm cội nguồn của mình thông qua những câu hỏi tu từ liên tiếp “sóng từ đâu đến”, “ta yêu nhau từ khi nào”. câu hỏi không có câu trả lời rõ ràng chứng tỏ sóng luôn bí ẩn và tình người cũng vậy. tình yêu của con người giống như ánh sáng, như không khí để hít thở và mùa xuân viết:

“làm sao để sống nếu không yêu và không nhớ rằng mình chưa yêu ai”

nhưng tình yêu cũng không phải là một công thức định lý cứng nhắc, vì vậy không ai biết trước tình yêu của bạn, không ai biết bạn đã yêu từ khi nào. có lẽ xuan quynh quan niệm tình yêu không cần truy ngược về cội nguồn của tình yêu vì khi yêu, các cặp đôi chỉ cần hai trái tim chung nhịp đập, hai tâm hồn đồng cảm, đồng cảm là đủ. nên tình yêu vĩnh cửu là một điều bí ẩn và chính sự bí ẩn đó đã làm nên sức hút mê hồn của tuổi trẻ từ xưa đến nay và mãi mãi.

“sóng dưới sâu, sóng dưới nước, ôi con sóng khao bờ ngày đêm không ngủ được, lòng anh nhớ em dù trong mơ, lúc thức”

sóng ở độ sâu và dưới nước là những mức độ khác nhau về cách anh nhớ em. Dù sóng ở dưới nước có lớn, họ vẫn có thể lựa chọn phương hướng để đi qua, nhưng sóng ở dưới sâu rất dữ dội và nguy hiểm. nhưng dù bề nổi hay sâu thẳm, sóng có bến bờ, đã là định mệnh của sóng, đã là định mệnh thì đi đâu cũng nhớ dù ngày hay đêm. nỗi nhớ còn gắn liền với khái niệm thời gian vô hạn và không gian vô hạn. với thời gian, nó không có ngày và đêm, với không gian, nó không có phương hướng.

tình yêu dù có trong sáng, mãnh liệt, lãng mạn đến đâu vẫn gắn bó với cuộc sống đời thường. Vì vậy, ai khi yêu, ngoài đam mê, còn phải có đủ nghị lực và lý trí để vượt qua mọi thử thách, giông bão của cuộc đời, với niềm tin rằng mình sẽ đến đích:

“Ngoài kia, giữa đại dương trăm ngàn con sóng ấy, không có một đứa trẻ nào không đến được bến bờ dù có muôn vàn chướng ngại vật”

niềm tin và nghị lực, tôi tìm thấy chúng trong tự nhiên và trong chính bản thân mình. khi yêu thật lòng chúng ta vẫn có thể đến được với nhau dù gặp bao nhiêu trắc trở.

Thật đẹp, thật thiêng liêng, nhưng tình yêu cũng là một thứ gì đó mong manh và khó duy trì:

“Đời dẫu dài, năm tháng vẫn trôi như biển, dù rộng mây vẫn bay đi”

Dù không xuất hiện thành lời hay trong bài thơ, nhưng đâu đó vẫn ẩn chứa một nỗi băn khoăn rất chính đáng về tình yêu. Bạn có thể đánh bại các quy luật của cuộc sống? nên trong khi thi nhân say mê không thoát khỏi hiện tại, trong cái nóng vẫn có những linh cảm lo âu. tình yêu luôn gắn bó với một người nào đó, gắn liền với sự hữu hạn của kiếp người, muốn vượt qua giới hạn đó chỉ là cách hòa tan tình yêu vào thiên nhiên vĩnh hằng. nỗi lo đã biến thành khẩn trương, thành khẩn thiết: “làm sao tan / thành trăm con sóng nhỏ” trong đại dương bao la để được trường tồn. tình yêu bùng cháy trong khát vọng, khát vọng cháy bỏng mà vẫn khiêm tốn đầy nữ tính. từng từ, từng câu của đoạn văn được chọn lọc một cách thông minh nên có giá trị biểu đạt cao.

xuan quynh đã thăng hoa tình yêu trong lòng để biến nó thành một tuyệt tác. nổi bật lên ở bài thơ “em” ở tâm trạng nhớ thương với nhiều cung bậc cảm xúc. bài thơ sẽ sống mãi trong lòng những ai đã, đang và sắp yêu.

phân tích post wave – mẫu 13

xuan quynh là nhà thơ nữ tiêu biểu nhất trong nền thơ hiện đại Việt Nam. những người yêu thơ gọi bà là “nữ hoàng thơ tình”. thơ ông là tiếng nói của lòng nhân ái, sự trung thành, trực giác và khát vọng hạnh phúc cháy bỏng giữa đời thường. sóng là bài thơ được viết vào năm 1967 nhân một chuyến du ngoạn đến vùng biển của di sản. bài thơ sau đó được in trong tập Hoa dọc chiến hào. sóng là bài thơ tiêu biểu nhất của phong cách thơ tình xuân quy.

ola là một hình ảnh năng động và bất biến, cũng như “tình yêu vĩnh cửu / không bao giờ dừng lại”. vì vậy, các nhà thơ chọn sóng làm chất liệu thơ để tượng trưng cho tình yêu. si xuan dieu mượn sóng để tượng trưng cho tình yêu của họ “em xin làm sóng / hôn mãi cát vàng / hôn thật nhẹ / hôn nhẹ mãi / hôn rồi hôn lại / cho đến khi trời tan vỡ / anh mới thôi rộng lượng.” quynh mượn sóng là biểu tượng cho những cung bậc tình cảm của người phụ nữ trong tình yêu với nhiều khát khao, nhiều biến động. hai hình ảnh của sóng và bạn luôn đi cùng nhau. sóng là tôi và tôi cũng là sóng. sóng và bạn hòa vào nhau, đôi khi khiến ta không nhận ra bạn là ai và sóng là gì, nhưng cũng có khi chúng tách biệt và tỏa sáng với nhau, làm nổi bật vẻ đẹp vừa đa dạng vừa phong phú.

Hình ảnh sóng trước hết được gợi lên từ âm hưởng giàu nhịp điệu của bài thơ. thể thơ năm chữ có tác dụng tạo nhịp điệu của sóng. cả bài thơ là một đại dương, mỗi khổ thơ là một con sóng lớn, mỗi dòng là một con sóng nhỏ. tất cả đã tạo ra một âm thanh khổng lồ và phong phú của sóng ở nhiều cấp độ:

“Mạnh mẽ và êm dịu và lặng lẽ, sông không hiểu tự bao giờ, sóng tìm về bể”

hai câu thơ đầu với nghệ thuật đối: dữ dội – mềm mại; ồn ào – âm thầm cho thấy vẻ đẹp của những con sóng ngàn đời đối cực. khi biển động, giông tố, biển động dữ dội, ồn ào, còn lúc sóng vỗ bờ biển êm đềm. xuan quynh đã mượn nhịp sóng để diễn tả nhịp tim của chính mình trong trạng thái hừng hực lửa tình không lắng đọng mà đầy biến động, khao khát “tình yêu muôn thuở / có còn bao giờ?”. êm đềm “. Đúng vậy, tình yêu của con gái không bao giờ bình lặng bởi đôi khi yêu rất mãnh liệt, yêu mãnh liệt bằng cả trái tim với những khao khát” dù trong mơ thức giấc “, đôi khi ghen tuông giận hờn vô cớ:

“Nếu phải xa nhau, biển chỉ có bão tố; nếu phải xa bạn thì chỉ có bão thôi ”

(tàu và biển)

nhưng có những lúc người con gái thu mình lại vẻ nữ tính duyên dáng, họ lặng lẽ nhìn mình, ý nhị và lặng lẽ chiêm nghiệm:

“Có những tình yêu không thể diễn tả bằng lời, chỉ có thể hiểu bằng ánh mắt, nhưng đó là tình yêu bền vững nhất vì ồn ào thì dễ quên”

(ding thu hien)

sóng xuân quy là tiếng nói của tâm hồn thiếu nữ tuổi đôi mươi, tiếng nói của trái tim chân thành tha thiết, luôn hừng hực sức trẻ mãnh liệt, khát khao được sống hết mình và yêu hết mình. đó là lý do tại sao:

“Sông không hiểu ta, sóng tìm bể”

ba hình ảnh sông, sóng và ao như những chi tiết bổ sung cho nhau: sông và ao tạo thành sóng, sóng chỉ có sự sống riêng khi ở ngoài biển khơi. mạch sóng mạnh mẽ như phá vỡ không gian hẹp để khao khát không gian rộng lớn. hành trình đi tìm đáy bể chứa đựng sức sống tiềm tàng, bền bỉ để vươn tới giá trị cuối cùng của bản thân. sóng không chấp nhận cuộc đời chật hẹp, hẹp hòi nên phiêu bạt ra biển rộng lớn để tự do vẫy vùng. đây là tình yêu của xuan quynh, tình yêu của người phụ nữ không thể đứng yên trong một tình yêu hẹp hòi mà phải vượt lên trên tất cả những điều vụn vặt, tầm thường để sống với một tình yêu cao cả và rộng lớn, rộng rãi. Đây là một quan niệm về tình yêu tiến bộ và mạnh mẽ của người phụ nữ hiện đại. Bạn đã thấy quan niệm lỗi thời về tình yêu “cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy” khiến nhiều cô gái phải xót xa:

“Cơ thể tôi giống như một cái giếng ở giữa những người biết rửa mặt và rửa chân một cách khôn ngoan”

hoặc:

“Thân em như tấm lụa đào tung bay giữa chợ tìm đâu ra tay ai”

Qua đó, chúng ta mới thấy hết được nét mới lạ trong quan niệm về tình yêu của Xuân Quynh: người phụ nữ chủ động đến với tình yêu để được sống thật với chính mình.

tình yêu mãi mãi là khát vọng của tuổi trẻ, nó khiến trái tim lứa đôi, con cái, bạn và tôi đập loạn nhịp.

“ôi những làn sóng của quá khứ… đã hồi phục trong những bộ ngực trẻ trung”

trong tổng số “oh!” câu cảm thán như lời thổ lộ bằng tiếng thổn thức của một trái tim đang yêu. nghệ thuật tương phản “trước sau” – “sau” càng làm tăng thêm đặc điểm cao đẹp của sóng. sóng cứ thế này mãi, vẫn dữ dội, vẫn ồn ào, vẫn êm đềm, như thể tình yêu tuổi trẻ không bao giờ ngừng. vì tình yêu tuổi trẻ luôn khát khao, luôn mong muốn và ước mơ. nó lấp đầy trong ta bao nỗi nhớ nhung da diết vì “sống sao mà không yêu / không nhớ không yêu ai” hay “bắt chim bướm thả trong vườn tình” (xuân diệu). Tình yêu khiến tuổi trẻ điên cuồng với những khao khát, giận hờn, day dứt như lời thơ của Xuân Quynh đã từng viết “những ngày không gặp nhau / lòng tàu tan nát / những ngày không gặp nhau / biển tâm hy vọng”. chỉ khi yêu, bạn mới thấy được hương vị ăn mòn của nỗi nhớ, mùi của tình yêu, khi đó bạn mới thấy được việc khôi phục lại tuổi thanh xuân cho bộ ngực là như thế nào.

tình yêu là sóng, là gió. và qua sóng gió ấy, nhà thơ đã dịu dàng bày tỏ nhu cầu tự nhận thức, tự phân tích, lý giải nhưng không thể giải thích được của tình yêu. tình yêu như sóng biển và gió, nó tự nhiên, hồn nhiên như tự nhiên và cũng khó hiểu, nhiều bất ngờ như tự nhiên:

“trước khi mọi con sóng vỡ ra

… khi nào chúng ta yêu nhau? ”

Những tâm hồn thầm kín ấy luôn khao khát được hòa giải, khao khát được khám phá nhưng không thể lý giải được tình yêu. bởi vì tình yêu là một câu đố không có lời giải đáp, tình yêu như một bài thơ không có hồi kết. để tình yêu luôn đẹp, luôn mới và hấp dẫn. có lẽ vì vậy mà nhà thơ lắc đầu “Tôi không biết / chúng ta yêu nhau từ khi nào”

tình yêu gắn liền với nỗi nhớ, một trong những gam màu chủ đạo của tình yêu. bao nhiêu người nhớ người mình yêu mà phát điên:

“Có những ngày anh quên em dậy, không có đêm nào anh không nhớ em”

(phép thuật mùa xuân)

“hãy nhớ một người phấn khích như đứng trên đống lửa như ngồi trên đống than”

(tiếng lóng)

về xuan quynh:

“Sóng trong sâu thẳm, sóng trong, sóng nhớ bờ, ngày đêm anh không ngủ được, lòng anh nhớ em dù trong mơ, lúc thức”

>hòa với sóng: sóng thơ, sóng lòng, ta tìm về nơi sâu thẳm của tâm hồn thi nhân và của cả những kiếp người “má hồng”. bài thơ “sóng” ra đời khi sóng lòng, sóng hoài niệm, khắc khoải của một tâm hồn đang yêu dâng trào dữ dội. cả bài thơ là một làn sóng lay động tâm hồn người đọc. sóng và tính cách của họ hòa quyện vào nhau để thủ thỉ những cảm xúc và suy nghĩ. Đây là một khổ thơ rất đặc biệt vì trong bài thơ nó chỉ có sáu dòng. sáu dòng thơ trải dài như nỗi khắc khoải, khắc khoải của tâm hồn thi nhân trong đêm khuya.

“làn sóng trong làn sóng sâu dưới nước”

hai câu thơ có cấu trúc lặp lại kết hợp với nghệ thuật “dưới đất – trên mặt nước” tạo nên những con sóng chồng lên nhau với nhiều hình dạng khác nhau. có sóng ầm ầm trên mặt đại dương, nhưng cũng có sóng lăn tăn trong lòng đại dương. sóng mạnh hơn sóng trong nước. cả hai kết hợp với nhau để tạo ra sự đa dạng của sóng biển. sóng là bạn, bạn là sóng. cũng như con sóng kia, tâm hồn tôi cũng đầy phức tạp khó hiểu. đôi khi lặng lẽ, đôi khi nồng nàn, đôi khi mãnh liệt, nhưng dù có chuyện gì xảy ra thì vẫn luôn là em, giữ trong tim những khát khao vô tận. giống như làn sóng khác, nhẹ nhàng hoặc bạo lực:

“ôi sóng nhớ bờ, ngày đêm không ngủ được”

xuan quynh vô cùng tinh tế khi mượn hình ảnh rất năng động để nói lên cảm xúc của người phụ nữ khi yêu. sóng luôn vậy, không ngừng vỡ, có lúc không gợn, có lúc dừng cuộc hành trình vào bờ bất chấp mọi chông gai. sóng không còn là sóng nếu nó đứng yên. do đó sóng đã được xuan quynh miêu tả bằng một từ rất sáng tạo “không thể ngủ được”. sóng là thế, dù êm đềm dưới đáy biển hay dữ dội trên mặt đại dương, ngàn đời nay vẫn khao khát tìm được bến bờ bình lặng. chưa đến được bến bờ thì đánh mất tình yêu, mất đi rồi mới dậy sóng một nỗi niềm. vì thương nhớ bến bờ “vì hôn ngàn năm không đành lòng / vì yêu bến bờ lắm người ơi”. như vậy sóng đã đi khắp không gian rộng lớn và thời gian xa xôi. anh đã bất chấp tất cả “ngày đêm không ngủ” để quyết tâm lên bờ cho thỏa lòng mong mỏi.

và nếu sóng lỡ bờ, anh nhớ em. đó cũng là quy luật của tình yêu.

“Trái tim tôi nhớ bạn ngay cả trong giấc mơ của tôi”

xuan quynh sử dụng từ “trái tim” rất tinh tế. Trái tim là nơi sâu thẳm nhất trong tâm hồn con người. nơi thầm kín của tình yêu và nỗi nhớ. khi xuan quynh nói “trái tim anh nhớ” có nghĩa là anh ấy đã bộc lộ hết gan ruột của mình để dồn hết tình yêu của mình và trả lại cho người mình yêu. nỗi nhớ nhà không chỉ hiện hữu trong thời gian ý thức, mà còn gắn liền với thời gian tiềm thức – giấc mơ. vị ngọt ngào say đắm của tình yêu lan tỏa theo cách nói nghịch lý “hoặc trong mơ hoặc khi thức”.

dòng “trong khi tôi thức giấc trong mơ” đã làm lóe lên điểm sáng của nghệ thuật. nó làm thay đổi nhịp sống vì “tình yêu luôn khiến con người ta khó thức dậy vào lúc bình thường”. nỗi nhớ không chỉ khiến lòng tôi “sảng khoái, như đứng bên đống lửa, như ngồi trên đống than nóng”, mà còn khiến tôi cảm thấy nhớ nhung, thao thức ngay cả trong giấc ngủ. Có thể nói, với câu thơ ấy, Xuân Quỳnh có thể được coi là nhà thơ tài hoa nhất trong nền thơ hiện đại Việt Nam.

sóng và bạn hòa quyện vào nhau. Tôi im lặng để sóng nổi lên. nhưng sóng cũng là tôi, sóng tràn ngập bao tầng cảm xúc của tôi:

“hoặc ở phía bắc, nhưng ở phía nam”

thế giới của anh và em không giới hạn dọc bắc – nam, không có vùng địa lý, nhưng ở đâu cũng tồn tại niềm khao khát tình yêu vĩnh cửu. xuan quynh đã đón nhận nỗi nhớ ấy bằng tất cả sự nhạy cảm của tuổi đôi mươi và khẳng định bằng một bản ngã con người luôn tin yêu. Từ xưa đến nay, người ta thường nói “nam tiến, bắc ngược”, nay xuân quy lại nói “nam tiến, nam lùi” là cách nói ngược lại. Tình yêu có làm đảo lộn con người không? nhưng có một cách mà tôi không thể nhầm lẫn, tôi không thể không nhớ đó là phương pháp của bạn:

“Ở mọi nơi, tôi nghĩ về bạn theo một hướng”

xuan quynh buộc túi “sợi nhớ, sợi thương” bên mình:

“Chỉ cần được sống bên em, ước mơ của anh là lớn nhất, trái tim nhỏ bé của anh nằm trong lồng ngực, từng giây từng phút trái tim anh đập vì em”

Đó là cách tôi biết tình yêu của họ nồng nàn và mãnh liệt như thế nào. hướng về phía bạn có thể thay đổi, nhưng với sự khẳng định chắc nịch là “một nẻo”, nơi tôi hướng đến là bất di bất dịch. Bạn đã là “hệ quy chiếu” của cuộc đời tôi. từ đó, nhà thơ nói lên nỗi nhớ bất chấp tất cả, khoảng cách, tình yêu là sự gặp gỡ giữa hai tâm hồn không có giới hạn. cảm thông cho cuộc đời của xuan quynh, càng hiểu nỗi lòng của anh:

“Tôi đã trở về với con tim thật của mình, trái tim tôi bằng xương bằng thịt, trong cuộc sống đời thường, ai cũng ngừng đập khi cuộc đời không còn, nhưng họ biết yêu thương bạn ngay cả khi họ chết”

nếu khổ thơ trước nhà thơ nói lên niềm vui sướng, khao khát và giận dữ dồi dào thì khổ thơ này lại thể hiện những lo lắng, trăn trở của ông. đó cũng là trực giác của tình yêu.

“Ngoài kia, giữa đại dương trăm ngàn con sóng ấy, không có một đứa trẻ nào không đến được bến bờ dù có muôn vàn chướng ngại vật”

ba chữ “ngoài kia” như những cánh tay mùa xuân mềm mại chỉ về biển xa nơi trăm ngàn con sóng ngày đêm không mệt mỏi vượt qua giới hạn của không gian vô tận và những chướng ngại vật để đến với tình yêu được bao bọc. cũng giống như “em” muốn được gần anh, đồng điệu với tình yêu của anh. tình yêu của một cô gái thật mạnh mẽ và nồng nàn. sóng xa vẫn có thể tìm được bến bờ như tìm được cội nguồn yêu thương, chỉ cần tôi và anh sẽ vượt qua mọi khó khăn để đoàn kết, chung sống hạnh phúc trọn vẹn như một cặp vợ chồng.

“Đời dẫu dài, năm tháng vẫn trôi như biển, dù rộng mây vẫn bay đi”

xuan quynh, qua khổ thơ trên đã khiến người đọc nhận ra phần nào những điềm báo, trăn trở của mình. hai chữ “dẫu dài – dẫu thoáng – dẫu rộng” dường như ẩn chứa một chút xao xuyến. tuy nhiên, nhà thơ vẫn tiếp tục tin tưởng, ông tin vào trái tim nhân hậu và tình yêu chân thành của mình sẽ vượt qua mọi chuyện như mây khói ấy như bao năm tháng. Có thể nói, xuan quynh yêu say đắm, mãnh liệt nhưng cũng tỉnh táo nhìn nhận những khó khăn, thử thách trong tình yêu; đồng thời cô cũng tin vào sức mạnh của tình yêu thương sẽ giúp những người phụ nữ vượt qua thử thách để đến bến bờ hạnh phúc. bởi vậy sóng sẽ vào bờ, năm tháng trôi dài, đám mây nhỏ vượt biển rộng tung bay. hàng loạt hình ảnh thơ ẩn dụ được sắp xếp theo hệ thống đối lập tương phản thể hiện linh cảm tỉnh táo, đúng đắn và niềm tin mãnh liệt của nhà thơ vào sức mạnh của tình yêu.

để yêu mãnh liệt nhưng cao thượng, không quan tâm. nhân vật trữ tình khao khát được hòa tình yêu của mình với những con sóng nhỏ trong biển cả tình yêu – tình yêu bao la, rộng lớn – được sống trọn vẹn trong tình yêu, để tình yêu của chính mình mãi mãi biến thành tình yêu vĩnh cửu:

“Làm sao đại dương tình yêu có thể vỡ tan thành trăm con sóng nhỏ, ngàn năm mới vỡ?”

Cuộc đời là biển lớn tình yêu, là kết tinh vị mặn của tình yêu, được tạo hóa xen lẫn trăm con sóng nhỏ. trong quan niệm của nhà thơ, số phận cá nhân không thể tách rời số phận cộng đồng. sóng không phải là biểu tượng của một cái tôi kiêu ngạo và cô đơn như thơ lãng mạn. Tuy có khát vọng lớn nhưng trong lời nói của mình, Xuân Quỳnh rất khiêm tốn: trăm con sóng nhỏ như sự kết hợp của những vẻ đẹp khác nhau tạo thành biển lớn. nhà thơ đã thể hiện khát vọng mãnh liệt được trở thành trăm con sóng để lao vào đại dương bao la, lao vào biển lớn của tình yêu để cho đời những nhịp điệu yêu thương “người yêu người sống để yêu nhau”. (mục) .. đó có phải là khát vọng tình yêu bất diệt của người ca sĩ xuân quy? Đúng! đó không chỉ là tinh thần của những con người thời chống Mỹ mà còn là dư âm của một trái tim luôn tràn đầy nhựa sống và nghĩa tình.

xuan quynh viết bài thơ này vào năm 1967, khi cuộc kháng chiến của nhân dân miền Nam đang ở giai đoạn ác liệt, thanh niên nam nữ xông pha trận mạc “vượt núi cứu nước”, khi sân ga. , bến nước, cây đa, sân trường nơi thực hiện những dải phân cách màu đỏ. vì vậy, nếu đặt bài thơ vào hoàn cảnh đó, chúng ta càng thấy rõ hơn khát vọng yêu đương của người con gái.

Tóm lại, bài thơ Sóng là một bài thơ giàu giá trị nội dung và nghệ thuật. thành công của bài thơ là nhờ các thủ pháp nghệ thuật nhân hoá, ẩn dụ, so sánh, đối chiếu, đặc biệt là hình thức nhịp nhàng của phép trượng. nhịp của sóng, nhịp của tâm hồn. tất cả đã thể hiện được vẻ đẹp rất riêng của mùa xuân, giàu lòng nhân ái, tư tưởng và khát vọng trong tình yêu. đọc xong bài thơ “ola”, chúng ta càng thêm khâm phục những người phụ nữ Việt Nam luôn thủy chung, luôn sống vì một tình yêu. xuân quynh xứng đáng là nữ sĩ thơ tình lãng mạn, chị đã làm phong phú thêm nền thơ ca nước nhà.

phân tích post wave – mẫu 14

chúng ta đã biết đến những câu thơ tình vội vã, vội vã của ông hoàng thơ tình mùa xuân: “hôn đi hôn lại / cho đến muôn đời / cho đến trời đất tan / Em thôi trôi”. nhưng cũng không thể không nhắc đến một mùa xuân quynh với một tình yêu thiếu nữ nhẹ nhàng, nhưng sâu lắng và đầy háo hức. tình yêu ấy đã được thể hiện một cách trọn vẹn và trọn vẹn trong bài hát: “ola”.

bài thơ được in trong tập “Hoa dọc chiến hào”, viết khi chị đứng trước biển diêm. Hiện tại, Xuân Quỳnh đã 25 tuổi và vừa trải qua một lần chia tay. phụ nữ ở độ tuổi này có những suy nghĩ rất chín chắn về tình yêu; mặt khác, chúng ta cũng có thể thấy ý thức về cái “tôi” bên cạnh cái tôi chung. Tác giả cũng không đặt tình yêu vào mối quan hệ tình cảm một chiều mà thay vào đó, thể hiện khát vọng tình yêu như một nhu cầu tìm hiểu và khám phá bản thân.

mở đầu bài thơ bằng hai dòng kết cấu giống nhau tạo nên những gợn sóng vừa mềm mại vừa mạnh mẽ: “dữ dội và êm dịu / ồn ào và lặng lẽ”. câu thơ tạo thành hai cặp đối lập: “dữ dội / ồn ào” và “êm dịu / lặng lẽ”, chỉ với bốn tính từ nhưng xuân quy đã diễn tả đầy đủ các cung bậc khác nhau của sóng. đây cũng là cung bậc cảm xúc của người con gái khi yêu. Xuân lệ ngắt nhịp 2/3 câu thơ, đồng thời với sự luân chuyển nhịp nhàng của thước đo, có sự tương phản trong các trạng thái của sóng, cũng là trạng thái của tôi, với sự liên kết “và” được xác nhận. tuy là những cảm xúc trái ngược nhau nhưng chúng luôn tồn tại song song với nhau, không mâu thuẫn mà đan xen, vận động và biến đổi. đó là những cung bậc cảm xúc phức tạp trong tâm hồn người con gái đang yêu.

câu chuyện tình yêu mà ít người có thể hiểu sâu sắc và trọn vẹn, nhưng cô gái ở đây không thể chịu đựng được những yếu tố mơ hồ như vậy, cô quyết tâm từ bỏ không gian nhỏ, không gian lớn:

“Sông không hiểu ta, sóng tìm bể”

Đây quả thực là một quyết định vô cùng táo bạo và quyết liệt của cô gái. cô khác hẳn cô gái xã hội xưa luôn e dè, nhút nhát và không dám quyết định cuộc đời mình. trong khi cô gái đang tích cực tìm kiếm câu trả lời, cô ấy đang tìm kiếm hạnh phúc.

mong muốn được yêu là một khát vọng vĩnh cửu, đặc biệt là ở tuổi trẻ. xuan dieu đã từng viết rằng: “Không yêu thì có thể sống / Không yêu một người thì không nhớ”. tình yêu như một nhu cầu của con người, và cô gái trong bài thơ cũng vậy, niềm khao khát tình yêu trong lồng ngực trẻ thơ luôn thổn thức và cháy bỏng. các từ “ngày xưa”, “ngày sau” khẳng định sự trường tồn vĩnh cửu của sóng cũng như sự trường tồn vĩnh cửu của tình yêu:

“niềm khao khát tình yêu trở lại trong bầu ngực trẻ thơ”

<3 we love nhau ". Hình ảnh con sóng được xuan quynh sử dụng để miêu tả bản chất của tình yêu là một bí ẩn khó giải thích. Có một sự tương phản rất rõ ràng giữa bạn và mọi sóng gió, bạn nhỏ bé, mong manh và hữu hạn. trước sự vô hạn và bao la của vũ trụ, điều đó đã khơi dậy trong lòng bạn đọc những suy nghĩ, trăn trở, từ “tôi nghĩ” được lặp lại hai lần, nhấn mạnh cần phải khám phá và lý giải ý tôi là biển lớn “sóng về đâu”. from "và câu trả lời là" sóng đến từ gió "; tôi nghĩ về bạn và tôi, câu hỏi muôn thuở:" khi nào chúng ta yêu nhau? ", và câu trả lời là chính xác:" Tôi cũng không biết nữa " .Tình yêu thật vô bờ bến, nó đo lường chính xác từng giây phút, từng khoảnh khắc, tình yêu như cơn mưa rào chợt đến làm ta ngỡ ngàng, vui mừng. người ta có thể giải thích nguồn gốc của sự sống, bạn không thể giải thích nguồn gốc của tình yêu. là một điều kỳ lạ, bí ẩn, đây cũng chính là yếu tố tạo nên sức hấp dẫn của ngôn tình.

sóng có lúc êm đềm, lúc dâng trào, cũng như cảm xúc trong tình yêu: sóng vỗ bờ /…/ bất chấp mọi chông gai. Nỗi nhớ là cảm xúc chủ đạo trong bài thơ này, nó gắn với không gian “dưới vực thẳm”, “trên mặt nước”, với “bến bờ”; nó bao trùm lên toàn bộ “ngày đêm không ngủ được”, và xâm chiếm tâm hồn con người, cả trong vô thức “lòng anh nhớ em / cả trong những giấc mơ thao thức”. một từ “nhớ” diễn tả đầy đủ tình yêu của anh dành cho em. đồng thời là khổ thơ duy nhất của bài thơ 6 dòng đã góp phần nói lên làn sóng mãnh liệt của nỗi nhớ trong tình yêu.

nỗi nhớ da diết, khắc khoải đồng hành với lòng chung thủy, thủy chung trong tình yêu của nhân vật trữ tình: “dẫu có bắc tiến / …/ hướng về em – chỉ một hướng”. phương bắc và phương nam là hai nơi cách nhau hàng nghìn km, dùng hai danh từ này để diễn tả khoảng cách, khoảng cách. nhất là trong cách dùng từ bắc nam dường như có khoảng cách, lẫn lộn, thay đổi trong cuộc sống. nhưng đối lập với hằng số đó là hằng số “ở mọi nơi tôi nghĩ / xưng hô với bạn – theo một cách nào đó”. đó là biểu hiện của một trái tim chân chính và trung thành.

“Ngoài kia, giữa đại dương trăm ngàn con sóng ấy, không có một đứa trẻ nào không đến được bến bờ dù có muôn vàn chướng ngại vật”

Trong khổ thơ, xuân quynh sử dụng rất sáng tạo cặp hình ảnh ẩn dụ “sóng – bờ”, được sử dụng một cách rất mới, mặc dù nó đã được nhắc đến rất nhiều trong các bài hát, bài thơ phổ nhạc xưa. Nếu trong ca dao, sóng / tàu / thuyền là ẩn dụ cho người con trai thì bến bờ / bến tàu là ẩn dụ cho người con gái; ở đây “sóng” là hình ảnh người con gái, “bến bờ” là cuộc sum họp vui vẻ. Như vậy, trong khổ thơ, chúng ta không chỉ thấy được vẻ đẹp của một tình yêu mãnh liệt, thủy chung mà còn là sự chủ động mạnh mẽ của người tình.

XEM THÊM:  ÁP DỤNG LÝ LUẬN VĂN HỌC VÀO KẾT BÀI (phần 2) - Thích Văn Học

<3 vỗ nhẹ. khổ thơ thứ tám vừa là sự suy tư về không gian, thời gian nhưng đồng thời cũng thể hiện những nỗi niềm trong tình yêu và khát vọng muốn tan biến, buông xuôi hoàn toàn trong tình yêu. nhà thơ khao khát tình yêu của mình được hòa hợp với tình yêu của người khác. "hòa tan" không phải là mất của, mà là sự hài hòa giữa cái chung và cái riêng. tình yêu như vậy không bao giờ là cô đơn.

Đoạn thơ tạo nên hình tượng sóng độc đáo, giàu ý nghĩa biểu tượng. kết hợp với cấu trúc song hành giữa “sóng” và “em” khi chúng đan xen, hòa quyện thành cái riêng biệt, độc lập để nhìn, nhận thức và phản ánh lẫn nhau. thể thơ ngũ ngôn, giàu nhịp điệu, ngôn ngữ tinh tế, giàu cảm xúc đã góp phần tạo nên thành công cho tác phẩm.

với hình ảnh biểu cảm của “ola” và trên cơ sở phát hiện ra sự giống nhau của “ola” và “em”, xuân quynh đã thể hiện một cách chân thực và trọn vẹn nhất tình yêu của người phụ nữ, tha thiết, say đắm và chung thủy, với mong muốn. vượt qua những thử thách, những giông tố của cuộc đời và sự hữu hạn của kiếp người để sống trọn vẹn trong tình yêu thương. tình yêu ấy vừa mang vẻ đẹp truyền thống vừa mang nét hiện đại.

bài phân tích – mẫu 15

Có bao nhiêu người đã yêu, bao nhiêu người đang yêu và có bao nhiêu bài thơ tình trên thế giới này! tuy nhiên, mỗi ngày là mới. tình yêu không có tuổi thơ tình yêu không bao giờ có tuổi. có rất nhiều nhà thơ nổi tiếng trên thế giới: rimbo, vernacular, pékin, bairon … và mỗi người trong số họ có một cái nhìn và cảm nhận khác nhau. Từ thuở thiếu thời, từ thời nguyễn du rồi đến lu, xuan điều và cho đến chúng ta ngày nay…, tình yêu vẫn tiếp tục là điều mà con người say mê và khao khát. xuan quynh – nàng thơ của tình yêu với ca khúc thể hiện nhiều cung bậc của tình yêu. Bìa thơ xuân quynh bùng cháy tình yêu nồng nàn của tuổi trẻ và khát vọng tình yêu của con người. Tình yêu trong thơ xuân quynh không còn dừng lại ở những tình yêu ban đầu đơn thuần, những ngày tháng tuổi trẻ, ngọt ngào mà là tình yêu hạnh phúc gắn liền một đời bên nhau.

Trong những đoạn đầu của bài thơ, nhà thơ miêu tả sóng với nhiều sắc thái và cung bậc khác nhau, sau đó nói đến quy luật của tình yêu. tình yêu là sự hòa hợp của những sắc thái tình cảm dường như trái ngược nhau. tình yêu có những quy luật tự nhiên riêng mà lý trí không thể giải thích được. mọi người đến với tình yêu, của tôi để tình yêu của tôi được thỏa mãn:

“Mạnh mẽ và êm dịu và lặng lẽ, sông không hiểu tự bao giờ, sóng tìm về bể”

Bốn câu thơ đầu không liên quan gì đến tình yêu, nhưng khi đọc câu thơ, tất cả chúng đều bao trùm cảm xúc của tình yêu. Có vẻ như tình yêu ẩn sau cụm từ. không có gì thực sự thú vị nhưng thực sự yên tĩnh. “Mãnh liệt”, “ồn ào” và sau đó là “bình lặng”, “yên tĩnh”: tình yêu là ở đó và tình yêu là như thế. chúng có vẻ đối lập, có vẻ trái ngược nhau, nhưng lại thống nhất trong tâm trạng yêu thương. sóng không chỉ là tâm hồn thủy chung của đôi lứa yêu nhau … và tình yêu luôn là thứ mà người ta không hiểu:

“Con sóng không hiểu rằng tôi có thể tìm thấy nó cho đến tận bể bơi”

Rõ ràng không còn là mối tình đầu đơn giản, trẻ trung, ngọt ngào. đó là con đường tất yếu trong tự nhiên, sóng phải tìm bể, nhưng cũng là quy luật tất yếu của cảm xúc: con người đi tìm “phương tiện” vĩ đại để hoàn thiện mình. sang khổ thơ tiếp theo, ý nghĩa rõ ràng hơn:

“ôi sóng ngày xưa vẫn khát khao tình yêu trở lại trong lồng ngực trẻ thơ”

Khổ thơ này là sự mở rộng của câu thơ trước. Đã bao thế hệ trôi qua, những chặng đường đau thương, vui buồn, hạnh phúc tràn về, tất cả chỉ vì khát vọng tình yêu. trong thời đại giao thừa, khi con người còn thiếu hiểu biết và hiện đại …, tình yêu là ngọn đèn sáng bất diệt để con người sống, chiến đấu và lao động. Trên đời này không có gì có thể thay thế được trái tim và tình yêu thì không bao giờ có được!

Chúng ta thấy trong bài thơ một tình yêu trong sáng và hồn nhiên. tình trẻ đầy sức sống vô bờ bến. đó không phải là tình yêu ngây ngô, non nớt của lần tán tỉnh đầu tiên giản đơn, không phải là tình yêu bi đát “yêu là chết một chút trong tim” như trong thơ xuân trước cách mạng, mà đây là tình yêu dám sống, dám yêu, tình yêu đầy lửa nhiệt thành. Không phải vô cớ khi xuan quynh lấy hình ảnh “sóng” làm đại diện cho tình yêu của mình:

“gió từ đâu đến gió bay? Chẳng biết ta đã yêu nhau từ lúc nào”

Đây là bài thơ tình của một người đang yêu, không phải bài thơ tình của một người đang nhìn người khác đang yêu, bởi vì chỉ có người đang yêu mới có thể bày tỏ cảm xúc thực sự của tình yêu. nỗi nhớ, vậy tình yêu đến từ đâu… ai biết khi nào yêu và ai biết sóng về đâu! xuan quynh cho biet co dang yeu nhieu nguoi:

“ôi sóng nhớ bờ, ngày đêm không ngủ được”

hình ảnh của những con sóng mang tính biểu tượng độc đáo nhưng rất sâu sắc. chỉ có sóng mới nổi lên ngày đêm, cũng là trái tim yêu ngày đêm. tâm hồn, niềm đam mê, tình yêu tha thiết nhất được thể hiện qua hình ảnh này. dùng sóng để nói nỗi nhớ, nói tình yêu không nhất thiết chỉ là xuân quy, mà chính vì xuân quy mà hình tượng thơ này mới trở nên mới lạ. làn sóng ấy có tình yêu và nỗi nhớ, nhưng nó mang thêm sự dịu dàng, e ấp của người phụ nữ và đó là bản sắc của thơ xuân quy. nỗi nhớ của sóng cũng là nỗi nhớ của bao người khác nhớ người mình yêu. Tâm trạng nhớ nhung của xuan quynh cũng là tâm trạng của nhiều người đang yêu:

“Trái tim tôi hướng về bạn, ngay cả trong giấc mơ của tôi”

Cuộc sống của xuan quynh bằng cuộc đời của bao người khác, hạnh phúc của xuan quynh cũng là hạnh phúc của bao người khác.

“Dù có đi bao xa về hướng Bắc, dù tôi có đi về hướng Nam, tôi luôn nghĩ về bạn: một hướng”

đọc khổ thơ cuối khiến ta liên tưởng đến những câu thơ khác của xuân quy

“Anh thật sự trở về, trái tim em là máu thịt của đời thường, không ngừng đập khi sự sống không còn, nhưng biết yêu anh ngay cả khi chết”

(hát một mình)

có một cái gì đó rất gần gũi giữa những câu thơ này bởi vì cả hai câu thơ không phải là cùng một bài hát- nhưng chúng là một lời tự khẳng định về tình yêu. Một tình yêu đẹp luôn là một tình yêu biết vượt qua khó khăn thử thách, biết đấu tranh để bảo vệ ước mơ, nhưng có khát vọng chân chính, biết tin tưởng vào tương lai cuộc đời, tin vào hạnh phúc của mình và của người khác. và một tình yêu thủy chung son sắc, nỗi nhớ luôn có điểm dừng – đó chính là người bạn yêu.

“Ngoài kia, giữa đại dương trăm ngàn con sóng ấy, không có một con sóng nào không vào được bờ dù có muôn vàn chướng ngại vật

Dù cuộc đời có dài bao nhiêu, năm tháng vẫn trôi như biển, dù rộng mây vẫn bay đi ”

xuan quynh ý thức được những khó khăn trên hành trình đến với hạnh phúc, nhưng là một người có trái tim, xuan quynh có một niềm tin mãnh liệt vào tình yêu. đó là sức mạnh của tình yêu trong thơ xuân quy, sức mạnh mà không phải tình yêu nào cũng có được sức mạnh của niềm tin. tình yêu không có tận cùng là mộng, dẫu có hạnh phúc cuối cùng và xuân quy đã đi hết con đường đó nàng vẫn mơ. nếu niềm tin tuyệt vời vào thơ anh ấy, thì ước mơ của anh ấy cũng vậy:

“Làm sao đại dương tình yêu có thể vỡ tan thành trăm con sóng nhỏ, ngàn năm mới vỡ?”

tình yêu trong mơ là vĩnh cửu, ngay cả những giấc mơ cũng mang hình bóng của một người yêu say đắm. tại đây, xuan quynh rất gần với “biển” xuan dieu. niềm đam mê mãnh liệt toát ra từ từng câu chữ như xuan dieu viết:

“Hôn đi hôn mãi, cho đến khi trời đất tan, ta mới thôi trôi”

nhưng vẫn có ngày xuân quy “không ngừng chảy” và xuân quy sẽ “lưu luyến ngàn năm”. có đó là niềm đam mê mãnh liệt nhưng cũng có sự lắng đọng của những suy tư. Tình yêu trong thơ xuân quynh có chiều sâu hòa nhập tuyệt đối. vậy ai dám bảo tình yêu trong thơ xuân quy là trẻ trung, giản dị và ngọt ngào? tình yêu trong thơ chỉ là sự khao khát, tìm kiếm sự thánh thiện của chính mình. tình yêu trong thơ xuân quynh chứa đựng chiều sâu của tâm hồn, một tình yêu hạnh phúc trọn đời bên nhau. Tình yêu của xuan quynh cũng là tình yêu sâu đậm của nhiều người khác đã yêu, đang yêu và sắp yêu.

đầy đủ các sắc thái tâm trạng của người tình: khao khát, đắm say bất tận, nhớ nhung, xúc động và suy tư khôn nguôi … và những giấc mơ, xuân quy đã được miêu tả một cách tài tình và điêu luyện. hoa trong bài thơ “sóng”. Trong tương lai, chúng ta sẽ còn gặt hái một mùa xuân nồng nàn, một mùa xuân nồng nàn, một mùa xuân nhân hậu trong nhiều bài thơ tình nữa, nhưng rõ ràng, trong bài “ola”, xuân quynh đã bộc lộ khá rõ phong cách thơ của mình. Giữa những năm tháng chiến tranh đẫm máu, những vần thơ tình của Xuân Quỳnh đã làm cho người ta thêm tin yêu vào cuộc sống, vào con người. Những bài thơ tình của xuan quynh mang đến sự bình yên cho trái tim người đọc và tình yêu đôi lứa đang yêu …

phân tích sóng mùa xuân – mẫu 16

xuan quynh là nhà thơ của hạnh phúc đời thường. thơ anh là tiếng nói của một tâm hồn luôn khao khát yêu thương, gắn bó trọn vẹn với cuộc sống đời thường, những mơn trớn, vuốt ve, quan tâm đến hạnh phúc đời thường. Trong số các nhà thơ nữ Việt Nam, xuân quynh xứng đáng được gọi là thi sĩ tình yêu. anh viết nhiều, anh viết hay về tình yêu nhưng có lẽ Sóng là bài thơ đặc sắc nhất. bởi vì nó nói lên một tâm hồn khao khát tình yêu, một tình yêu vừa hồn nhiên vừa chân thật, mãnh liệt và sôi động từ trái tim người phụ nữ.

tình yêu là chủ đề muôn thuở của thơ ca. nhiều nhà thơ nổi tiếng đã viết về tình yêu bằng tất cả nhiệt huyết của trái tim trẻ thơ. ta gặp một chàng trai nồng nàn, say đắm và khát khao cống hiến cho tình xuân, một chàng nguyễn bình mơ về tình quê, một chàng thi sĩ nghiêm túc nhưng nhút nhát với tình yêu của một cô gái… nhưng đến xuân quy mới chỉ còn lại chính khát vọng thường ngày của người ấy. được bộc lộ, nhưng được thể hiện một cách chân thành như chính cuộc đời của nhà thơ: một tình yêu phong phú, phức tạp và đồng thời nồng nàn. trái tim phụ nữ rạo rực, khao khát được yêu thương.

Sóng trong tác phẩm của nhà thơ cùng tên mang hình ảnh ẩn dụ. nó là hiện thân của cái tôi trữ tình đầy mơ mộng của nhà thơ. sóng và ta tuy hai mà một, có khi chúng tách ra làm hai để phản chiếu vào nhau làm nổi bật nét tương đồng, có khi chúng hòa quyện lại tạo nên sự cộng hưởng vang dội. và có thể nói, qua hình ảnh sóng biển, xuân quy đã thể hiện một tình yêu dạt dào, bao la và khát vọng tình yêu đôi lứa muôn thuở.

mở đầu bài thơ là một trạng thái tâm lý đặc biệt của một tâm hồn khao khát tình yêu, tìm kiếm một tình yêu lớn hơn. xuân quynh miêu tả rất cụ thể trạng thái khác thường, phong phú và phức tạp của một trái tim khao khát tình yêu. khí chất của người con gái khi yêu cũng giống như sóng, mang trong mình nhiều trạng thái trái ngược: “dữ dội và êm dịu, ồn ào và lặng lẽ” … và cũng như sóng, trái tim của người con gái là tình yêu không chấp nhận sự tầm thường và lòng hẹp hòi, luôn tìm kiếm sức mạnh to lớn để đồng cảm và đồng điệu với “sông không hiểu ta, sóng tìm đại dương”. Có thể thấy, ở khổ thơ đầu tiên này, một nét mới lạ trong quan niệm về tình yêu. một cô gái khao khát tình yêu nhưng không còn đau khổ và chịu đựng. nếu “sông không hiểu ta”, thì sóng gió nhất định sẽ rời khỏi nơi chật hẹp ấy mà “tìm về bể”, hướng tới cái cao, rộng và bao dung. thật minh bạch và thật quyết liệt!

khát khao tình yêu luôn cháy bỏng trong trái tim con người, trong quan niệm mùa xuân là khát vọng muôn đời của con người, nhưng mãnh liệt nhất vẫn là tuổi trẻ. nó như một làn sóng, trường tồn mãi mãi, trường tồn với thời gian. từ thời xa xưa, con người đã yêu và sẽ luôn đi đến tình yêu. trong con người, tình yêu luôn là khát vọng phục hồi:

“ôi sóng ngày xưa vẫn khát khao tình yêu trở lại trong lồng ngực trẻ thơ”

Khi tình yêu đến, như một tâm lý tự nhiên và bình thường, con người luôn có nhu cầu tìm hiểu và phân tích bản thân. nhưng tình yêu là một hiện tượng tâm lý khác thường, đầy bí ẩn, không thể giải quyết bằng lẽ thường, làm sao có thể trả lời được câu hỏi về nguồn gốc của tình yêu, về sự bắt đầu của một mối quan hệ yêu đương? điều đã từng làm xuan dieu băn khoăn “làm sao hiểu được nghĩa tình? nay lại một lần nữa xuan quynh tin tưởng một cách hồn nhiên dễ thương. Tình yêu như sóng biển, như gió trời, làm sao có thể hiểu hết được. ? Nó cũng tự nhiên, hồn nhiên như tự nhiên và cũng khó hiểu, nhiều bất ngờ như tự nhiên:

“gió từ đâu đến gió bay? Chẳng biết ta đã yêu nhau từ lúc nào”

tình yêu cũng thường gắn liền với nỗi nhớ nhà khi xa nhau. xuân quynh thể hiện mạnh mẽ niềm khao khát của một trái tim yêu thương. một nỗi nhớ thường trực ngay cả khi thức, ngay cả khi ngủ, chạy khắp không gian. một nỗi nhớ cứ gặm nhấm, da diết, không thể tĩnh lặng, không dứt ra được. nó lăn tăn, cuồn cuộn như sóng biển miên man, bất tận, vô tận. nhịp thơ xuyên suốt bài thơ này là nhịp sóng, nhưng thể hiện rõ nhất, dồi dào, cuồng nhiệt, say mê, mãnh liệt nhất là ở đoạn thơ này:

“sóng dưới sâu, sóng dưới nước, ôi con sóng khao bờ ngày đêm không ngủ được, lòng anh nhớ em dù trong mơ, lúc thức”

và như đã nói ở trên, nó vẫn là hình ảnh song hành của sóng và những đứa trẻ bổ sung cho nhau để thể hiện một tình yêu sâu sắc hơn, ám ảnh hơn và khao khát cùng với lòng trung thành vô hạn của một trái tim luôn cháy bỏng yêu thương. nỗi nhớ được thể hiện qua hình ảnh con sóng nhớ bờ “ngày đêm không ngủ được” vẫn chưa đủ, chưa vơi, được thể hiện lại qua nỗi nhớ của nhà thơ: “lòng nhớ em dẫu trong mơ thức”. thương nhớ của nhà thơ. nỗi nhớ thường trực trong mọi không gian và thời gian, không chỉ trong ý thức mà cả trong ý thức, thậm chí thấm vào cả những giấc mơ. những đòi hỏi và khao khát tình yêu của người con gái được thể hiện một cách mãnh liệt nhưng lại giản dị đến mức: sóng chỉ mong bờ bao nhiêu anh cũng mong em bấy nhiêu! tình yêu của người con gái ở đây là tình yêu nồng nàn, mãnh liệt, trong sáng, giản dị và thủy chung. qua hình ảnh của sóng và bạn. Xuân Quyên nói một cách chân thật, bộc trực, không giấu giếm khát vọng yêu đương nồng nàn và mãnh liệt, một người phụ nữ, một điều hiếm thấy trong văn học Việt Nam.

xuan quynh viết bài thơ Sóng vào năm 1967, khi nhà thơ đã trải qua một cuộc tình tan vỡ. tuy nhiên, người phụ nữ hồn nhiên yêu đời này vẫn nuôi bao hy vọng, vẫn gieo niềm tin vào hạnh phúc ở tương lai. như tự cổ vũ, tự an ủi mình, tác giả tin tưởng vào mục tiêu cuối cùng của một tình yêu lớn như con sóng nhất định sẽ “tới bờ”, “dẫu có nhiều chông gai”. một tương lai hạnh phúc vẫn còn ở phía trước. và như vậy, cảm giác về thời gian không làm nhà thơ lo lắng, mà chỉ làm tăng thêm niềm tin:

“Đời dẫu dài, năm tháng vẫn trôi như biển, dù rộng mây vẫn bay đi”

xuan quynh vừa tỏ tình trực tiếp vừa mượn hình ảnh sóng để nói và nghĩ về tình yêu. những tư tưởng ấy có vẻ tự do, tản mạn, nhưng từ trong sâu thẳm của thơ vẫn không ngừng vận động. đó là một hành trình bắt đầu bằng việc từ bỏ cái hẹp hòi để tìm đến một tình yêu bao la và rộng lớn, và cuối cùng là khát vọng được sống trọn vẹn trong tình yêu, để hóa thân thành tình yêu mãi mãi. mãi mãi:

“Làm sao đại dương tình yêu có thể vỡ tan thành trăm con sóng nhỏ, ngàn năm mới vỡ?”

cô gái muốn lao vào bể lớn của cuộc đời, thoát ra khỏi những lo toan tính toán, lao vào bể lớn của tình yêu. phải có tình yêu như vậy mới có được khát vọng cao cả như vậy. khát vọng yêu thương cũng là khát vọng sống trọn vẹn, mãnh liệt. cuộc sống là tình yêu, cuộc sống đẹp và đáng sống và sống trong tình yêu là một điều hạnh phúc. xuan quynh mong được sống mãi trong tình yêu, bất tử với tình yêu.

ola là một bài thơ tình rất tiêu biểu cho tư duy và phong cách thơ thuở sơ khai của xuân quy. một bài thơ đẹp đẽ, tao nhã, mãnh liệt, sôi nổi, hồn nhiên, trong sáng và tình cảm sâu sắc. Sau này, trải qua bao cay đắng trong tình yêu, giọng thơ của xuân quy không còn nồng nàn, nhưng khát vọng tình yêu vẫn còn mãi trong trái tim yêu thương của thi nhân.

phân tích sóng mùa xuân – mẫu 17

Trong nền văn học Việt Nam, khó có nhà thơ nữ nào có được tâm hồn nữ tính, dịu dàng và đằm thắm như thi sĩ xuân sắc. cô viết thơ như một lời tự thú, tự tình, không phải như một tác phẩm sáng tác. Thơ xuân quynh luôn rạo rực, dạt dào cảm xúc với những tâm tư, tình cảm sâu lắng của người phụ nữ, đặc biệt là bài thơ sóng. bài thơ là tâm trạng của người con gái khi yêu, từ đó khái quát quy luật tình yêu trong cuộc sống. Khi đọc bài thơ, chúng ta càng yêu những vần thơ ngọt ngào và đi sâu vào tâm khảm của thi nhân.

Bài thơ Sóng được sáng tác vào năm 1967, trong một chuyến công tác của du khách thập phương ở biển khơi. Sau đó, tác phẩm được in thành tập “Hoa dọc chiến hào” năm 1968. Toàn bộ bài thơ khiến người đọc hiểu được tâm tư, tình cảm của người yêu, cùng với khát vọng tình yêu lớn của cuộc đời.

đầu bài thơ là hình ảnh sóng mộc mạc giản dị:

“Mạnh mẽ và êm dịu và lặng lẽ, sông không hiểu tự bao giờ, sóng tìm về bể”

Nhà thơ đã sử dụng rất tài tình hai trạng thái đối lập của sóng ở hai dòng liên tiếp: “dữ dội – êm dịu”, “ồn ào – lặng lẽ”. những trạng thái khác nhau của sóng giống như những cung bậc cảm xúc của người con gái khi yêu. đôi khi họ mãnh liệt, rực lửa, đôi khi trầm lắng, trầm ngâm. những cô gái sống trong những trạng thái tình cảm khác nhau của tình yêu, khiến họ không thể hiểu được lòng mình nữa: “sông không hiểu ta”. hình ảnh “sông”, “bể” gợi nhiều liên tưởng sâu sắc. sông là một cái gì đó nhỏ và hẹp, trong khi bể là một biển lớn, bao la và bao la. Từ hai hình ảnh ấy, Xuân Quỳnh muốn khái quát quy luật của tình yêu, đó là khát vọng mãnh liệt, cháy bỏng của con người khi rời bỏ cuộc sống đời thường để đạt được tình yêu, đạt được hạnh phúc.

của quy luật tình yêu, xuan quynh đi đến khẳng định mình là bất tử, vĩnh viễn:

“ôi sóng ngày xưa vẫn khát khao tình yêu trở lại trong lồng ngực trẻ thơ”

Nếu những con sóng ngoài biển khơi vẫn ngày đêm vỗ vào bờ thì khát vọng tình yêu trong tôi sẽ trường tồn và vĩnh cửu như sự tồn tại của những con sóng trong tự nhiên. những con sóng của hôm qua và hôm nay vẫn thế, không thay đổi trước những xoay vần của cuộc đời. khát vọng tuổi trẻ trong tôi có lẽ không bao giờ cạn, chỉ khi trái tim này ngừng đập, có lẽ nó mới ngừng lớn lên. nhà thơ bộc lộ tình cảm của mình một cách tự nhiên nhưng cũng vô cùng sâu lắng, khiến người đọc cảm nhận được khát vọng mãnh liệt của người phụ nữ khi yêu.

Trước sự bất diệt và vĩnh cửu của tình yêu, Xuân Quyên có những suy nghĩ và trăn trở về tình yêu của mình:

“Trước khi sóng vỗ, anh nghĩ đến em, anh nghĩ đến biển lớn, sóng từ đâu đến?”

Cho đến khổ thơ thứ ba, người đọc có thể nhận thấy hình ảnh “sóng” và hình ảnh “em” luôn song hành cùng nhau, bởi trạng thái của sóng cũng giống như những cung bậc cảm xúc mà bạn trải qua trong đời sống tình cảm. . Đúng vậy, con người ta khi đã yêu hay say mê một điều gì đó thì luôn muốn khám phá cội nguồn của những cảm xúc đẹp đẽ ấy. ta có thể hiểu được tâm trạng của xuân quynh bởi vì thi sĩ xuân điều cũng vấn vương về cội nguồn của tình yêu:

“Làm thế nào để giải thích tình yêu? Chẳng khó một buổi chiều chiếm trọn tâm hồn ta bằng nắng nhẹ với mây nhẹ, gió nhẹ ”

Khi đặt câu hỏi về tình yêu, nhà thơ xuân điều không thể giải thích nguồn gốc của nó. nhà thơ như muốn “hỏi thế gian tình yêu là gì”, nhưng thế giới chỉ còn lại trong anh một dấu hỏi lơ lửng. tình yêu ấy không lý giải được thì làm sao cắt nghĩa được. chúng ta không thể nắm bắt tình yêu, cũng không thể nhìn thấy nó, chúng ta chỉ có thể cảm nhận nó bằng trái tim của mình. như xuan dieu, thi sĩ xuan quynh không tìm được lý do yêu đời:

“gió từ đâu đến gió bay? Chẳng biết ta đã yêu nhau từ lúc nào”

Lúc đầu, nhà thơ biết rằng sóng bắt đầu từ gió, nhưng không thể trả lời gió bắt đầu từ đâu. cũng giống như tình yêu anh dành cho em, nó đến một cách tự nhiên, không ai có thể đoán trước được. lời ca thơ mộng, chân thành chứa đựng biết bao nỗi niềm của người con gái, khiến ta thấy được tâm hồn nữ tính của tác giả. và khi yêu, người con gái luôn mang trong mình niềm khao khát người yêu vĩnh viễn:

“sóng dưới sâu, sóng dưới nước, ôi con sóng khao bờ ngày đêm không ngủ được, lòng anh nhớ em dù trong mơ, lúc thức”

sóng biển dữ dội, dù ở sâu, dù ở trên mặt nước, nó vẫn vào được bờ. hình ảnh những con sóng vỗ bờ tượng trưng cho anh đang hướng về em, hướng về tình yêu mãnh liệt và đẹp đẽ của chúng ta. từ cảm thán “ơi” thể hiện cảm xúc dâng tràn, sóng lòng là nỗi nhớ người yêu trỗi dậy từng đợt trong tâm hồn thi sĩ mộng mơ. hai dòng cuối của khổ thơ rất gợi. trạng thái “tỉnh giấc trong giấc mơ” diễn tả niềm khao khát thường trực và vô tận của người con gái. rằng một khi đã yêu, họ sẽ dành trọn tâm hồn cho người mình yêu, không bao giờ quên.

Hai khổ thơ sau thể hiện lòng chung thủy của cô gái với tình yêu của mình:

“Dù có đi bao xa về hướng Bắc, dù tôi có đi về hướng Nam, tôi luôn nghĩ về bạn: một hướng

ngoài kia, giữa đại dương trăm ngàn con sóng ấy, không có một đứa trẻ nào không đến được bến bờ dù có muôn vàn chông gai ”

xuan quynh khẳng định rằng dù sống ở đâu, tôi vẫn một lòng và một khối óc, chỉ nhìn về một hướng, đó là hướng đi của tôi. tình yêu trung thành và trung thành của một cô gái dành cho người mình yêu đã kích thích chúng ta. hình ảnh những con sóng giữa đại dương dù gặp bao nhiêu trắc trở vẫn vào được bờ thể hiện cái kết đẹp đẽ của một tình yêu. Dù khó khăn đến đâu, chỉ cần chúng ta nhìn nhau, chúng ta sẽ có thể vượt qua tất cả. Em cũng vậy, trước những giông tố của cuộc đời, không thể vấp ngã, vì em vẫn chưa tìm thấy anh, bên bến bờ hạnh phúc của chúng ta.

đối diện với cuộc sống bao la, rộng lớn, xuan quynh như muốn tan chảy và an nhiên với tình yêu của cuộc đời:

“Đời dù dài bao nhiêu, năm tháng vẫn trôi như biển, dù rộng, mây vẫn bay

Làm sao có thể vỡ tan thành trăm con sóng nhỏ giữa biển lớn tình yêu, để ngàn năm tan vỡ? ”

hai khổ thơ cuối là nỗi trăn trở của nhà thơ đối với sự hữu hạn của cuộc đời. xuan quynh lo lắng cuộc đời này trôi qua quá nhanh, làm sao có thể bền lâu và vĩnh cửu như tình yêu, nên nhà thơ muốn tan thành trăm con sóng nhỏ, để hòa vào biển lớn. trạng thái “tan chảy” thể hiện khát vọng cháy bỏng và mãnh liệt của mùa xuân quinoa. chúng ta có thể thấy được những suy nghĩ và tình cảm chân thật của nữ thi sĩ, rằng xuân quynh muốn đem tình yêu của mình gửi gắm vào tình yêu đất nước rộng lớn, để có thể dành tặng những gì đẹp đẽ và thiêng liêng nhất cho bà.

ở cuối bài thơ sóng, ta có thể hiểu được tâm tư tình cảm của cô gái khi được yêu trước khát vọng mãnh liệt của nữ thi sĩ trong tình yêu. xuân quynh qua bài thơ sóng như mở ra một khía cạnh mới bằng cách tiếp cận tình yêu qua hình ảnh thiên nhiên “sóng” giản dị. Hình ảnh này có lẽ sẽ mãi là một hình tượng đẹp trong văn học Việt Nam khi nó thể hiện trọn vẹn ý nghĩa của tình yêu cuộc sống.

phân tích sóng mùa xuân – mẫu 18

tình yêu là một chủ đề quen thuộc của thơ ca nhân loại. mỗi nhà thơ khi cầm bút viết chắc hẳn không thể không viết những vần thơ tình từ chính trái tim mình. chúng ta đã từng biết đến những bài thơ tình của pushkin, xuan dieu không thể không đắm mình trong giọng nữ xuân quy với bài thơ “ola” một bài thơ tình rất đặc sắc của thơ Việt.

Trong khổ thơ một, hình ảnh “sóng” được thể hiện bằng một loạt từ ngữ tương phản:

“bạo lực và nhẹ nhàng, ồn ào và yên tĩnh”

đó chính là trạng thái có thật của “sóng” – một hiện tượng thiên nhiên phong phú, phức tạp, đầy bí ẩn: khi biển lặng, lúc sóng yên biển lặng; khi biển động, sóng biển gầm thét. nhưng quan hệ từ “và” được lặp lại giữa hai vế của hai câu thơ cho thấy những trạng thái đối lập ấy luôn tồn tại song song, thống nhất, hài hòa với hình tượng sóng.

Hai câu sau diễn tả tâm trạng của sóng luôn muốn tìm về biển lớn của sông:

“Sông không hiểu ta, biển tìm ta sóng”

Dường như sóng tự cảm nhận được trạng thái phức tạp và dao động bất thường của mình nên luôn chủ động hít hà, rời không gian chật hẹp của sông để tìm đến biển cả mênh mông. và có lẽ chỉ khi chìm trong biển lớn, sóng biển mới hiểu bạn hơn.

những trạng thái đó của sóng cũng là ẩn dụ cho những trạng thái tâm lý phong phú, phức tạp và đầy biến động của nhân vật trữ tình em. con gái khi yêu có lúc sôi nổi, cuồng nhiệt và cũng có lúc trầm tư. và như những con sóng, trái tim người con gái đang yêu không chấp nhận sự tầm thường và chật hẹp trong không gian của cái tôi cá nhân, luôn khao khát tìm kiếm một miền cảm xúc rộng lớn và bao dung hơn, đó là tình yêu. đó còn là thái độ sống tích cực, thể hiện sự chủ động mạnh mẽ và dứt khoát trên con đường dài rộng tìm kiếm tình yêu và hạnh phúc lứa đôi.

Từ những trạng thái cụ thể của sóng và con ở khổ thơ thứ nhất, sang khổ thơ thứ hai, xuân quy đã đi đến một bài bình luận khái quát, vừa đáng suy ngẫm vừa xúc động về quy luật muôn đời, muôn thuở của thiên nhiên:

“ôi làn sóng của quá khứ và ngày hôm sau”

quá khứ là quá khứ, ngày hôm sau là tương lai. hai từ vẫn khẳng định sự lặp lại, vĩnh cửu của những con sóng muôn thuở của thiên nhiên từ sông ra biển lớn.

và đó cũng là quy luật muôn thuở của con người và của những trái tim trẻ thơ.

“niềm khao khát tình yêu trở lại trong bầu ngực trẻ thơ”

tình yêu là tình cảm thiêng liêng và cao quý nhất, là niềm khao khát muôn đời của con người “có thể sống mà không yêu / không nhớ và không yêu ai”. nhưng trong trái tim trẻ thơ, tình yêu luôn nồng nàn, nghiêm túc, đầy nhiệt huyết.

chiêm nghiệm về quy luật muôn đời của tự nhiên, của trái tim non nớt, cũng là cách xuân quy thể hiện những khát khao mãnh liệt của trái tim mình, một trái tim luôn nồng nàn yêu thương. . Điều đáng nói, quan trọng hơn cả, mong muốn đó đã được thể hiện một cách chân thành, thẳng thắn, không ngại ngùng, giấu giếm.

Hai khổ thơ tiếp theo là niềm khao khát trong sóng và tôi với nhu cầu lý giải về tình yêu.

“Trước khi sóng vỗ bờ, tôi nghĩ đến bạn, tôi nghĩ đến biển lớn, sóng từ đâu đến?

sóng bắt đầu từ gió nơi gió bắt đầu Không biết chúng ta đã yêu nhau từ lúc nào ”

sau khi tình yêu đến, con người ta thường có nhu cầu tìm hiểu, lý giải và khám phá. đó là một tâm lý tự nhiên và cần thiết. xuyên qua trái tim con người với một tình yêu bí ẩn và khó nắm bắt. sự khám phá đó không chỉ là nhu cầu tâm lý mà còn là hành trình tìm kiếm sự đồng điệu của hai tâm hồn. đó là biểu hiện của một tình yêu đích thực và chân chính.

Trong khổ thơ này, nhân vật trữ tình có cơ hội được nói trực tiếp. cô gái đang hướng về đại dương vô tận, hướng về biển lớn của tình yêu. Tôi nghĩ thông điệp này được lặp lại hai lần, gợi cho tôi nhiều suy nghĩ và trăn trở về sóng gió và tình yêu đôi lứa.

cô gái tự hỏi, niềm khao khát của cô gái về nguồn sóng cũng là cội nguồn của tình yêu đôi lứa. vâng:

“Sóng bắt đầu từ gió. Gió bắt đầu từ đâu?”

câu hỏi đó vẫn còn bỏ ngỏ. cũng yêu. nó bắt đầu khi nào và ở đâu? những câu hỏi đã làm tan chảy bao trái tim của thi nhân. Tôi thách thức bất cứ ai để định nghĩa tình yêu. nhưng dường như vẫn chưa có câu trả lời thỏa đáng. mùa xuân cũng vậy. khi anh ấy thú nhận sự bất lực của trái tim mình một cách chân thành, dịu dàng, hài hước và đầy yêu thương:

“Tôi thậm chí không biết chúng tôi yêu nhau từ khi nào”

câu hỏi về tình yêu trong tim tôi như sóng biển luôn huyền ảo và bí ẩn. trái tim si tình cũng có những quy luật riêng, đôi khi không thể điều khiển được bằng những lý do tầm thường. nhưng điều đó chứng tỏ tình yêu trong trái tim người con gái rất đẹp và chân thành.

chào bạn và bạn gắn với nỗi nhớ về tình yêu chung thủy. tình yêu gắn liền với nỗi nhớ. tình yêu càng sâu đậm thì khao khát càng mạnh mẽ. nhất là những người đi xa, nỗi nhớ càng nhân lên gấp bội. và cả những vần thơ tài hoa, trí tuệ của chế lan viên trong văn học hiện đại:

“Bỗng dưng anh nhớ em như mùa đông nhớ cái lạnh”

xuan quynh cũng có cách giải quyết khao khát tình yêu của riêng mình, trước hết là thông qua hiện tượng sóng:

“làn sóng trong làn sóng sâu dưới nước”

trạng thái của sóng được gợi lên qua bao nhiêu lớp không gian. sóng dưới vực sâu là sóng lặng và dữ dội. sóng trong nước luôn sôi động và ồn ào. đó là lý do tại sao đại dương vô biên không bao giờ tĩnh lặng. những con sóng luôn luôn dữ dội và ấp ủ trong biển. xuan quynh đã phát hiện ra một lý do đơn giản đến bất ngờ:

“ôi sóng nhớ bờ, ngày đêm không ngủ được”

Chính vì mất đi bến bờ mà sóng biển đã gầm thét trong mọi thời gian và không gian. suy tư về nhân vật trữ tình của mình, xuân quynh bộc lộ nỗi nhớ bằng tấm lòng chân thành

“Trái tim tôi nhớ bạn ngay cả trong giấc mơ của tôi”

cũng gặm nhấm khát khao đến bến bờ của sóng, nhưng niềm khao khát của anh dành cho em mãnh liệt và cháy bỏng hơn rất nhiều. vì sóng chỉ nhớ nhưng ngoài đời nhớ em trong cõi mộng. bằng chứng là hình ảnh của anh luôn khắc sâu trong tâm trí. Nỗi nhớ nhà đối với anh luôn thường trực trong tim tôi, nên nỗi nhớ nhà không chỉ xảy ra trong lúc tôi thức mà nó còn theo cả giấc ngủ. và chỉ có trái tim yêu hết mình, yêu tha thiết và say đắm, nỗi nhớ ấy mới ngự trị trong cả không gian và thời gian, cả trong ý thức và vô thức, cả cõi thực và cõi mộng.

không chỉ thể hiện nỗi nhớ, nhân vật trữ tình còn khẳng định tình yêu chân chính, thủy chung của mình:

“hoặc ở phía bắc, nhưng ở phía nam”

Các cụm từ bắc, nam cùng với sự kết hợp của các từ chỉ hướng tiến lên, trái ngược với cách miêu tả thông thường về nam và bắc, đã gợi ra một không gian rộng lớn đầy khó khăn và trở ngại. nó còn là ẩn dụ cho cuộc đời nhiều khúc mắc, nhiều khúc quanh với những điềm báo nhiều bất trắc có thể xảy ra. nhưng với quan hệ từ tuy được lặp lại ở đầu hai câu thơ đã nhấn mạnh nghĩa đối lập. những khó khăn, trở ngại trong cuộc sống dường như vô nghĩa vì:

“Ở mọi nơi, tôi nghĩ về bạn theo một hướng”

đó là lời tâm sự chân thành trong tâm hồn người con gái: dẫu cuộc đời có nhiều hướng, nhiều ích kỷ, nhiều trắc trở nhưng trái tim em dù có ở đâu cũng chỉ quay về một hướng: phò anh. Bằng lời thơ giản dị, ngôn ngữ giản dị, giọng điệu thơ mạnh mẽ, dứt khoát, Xuân Quỳnh đã khẳng định lòng trung kiên vượt qua mọi thử thách gian nan, bất chấp sự bất biến của con người trước muôn vàn biến động của đời người.

Stanza 7 nhìn người phụ nữ trong thơ xuân quynh và ngày càng thấy nhiều điểm tương đồng giữa tôi và wave.

“Ngoài kia, giữa đại dương trăm ngàn con sóng ấy, không có một đứa trẻ nào không đến được bến bờ dù có muôn vàn chướng ngại vật”

Nhiều con sóng giữa đại dương bao la luôn vượt qua mọi trở ngại của không gian biển cả để đến được bến bờ đó là hiện thực và cũng trở thành huyền thoại trong truyền thuyết về tình yêu. nó cũng là nơi của đức tin. nhân vật trữ tình, em càng thêm tin tưởng vào tình yêu chung thủy của mình, luôn vượt qua mọi chông gai để đến được bến bờ hạnh phúc.

hai khổ thơ đều kết thúc bằng tiếng sóng và em với khát vọng về một tình yêu vĩnh cửu và bất tử:

“Đời dù dài bao nhiêu, năm tháng vẫn trôi như biển, dù rộng, mây vẫn bay

Làm sao có thể vỡ tan thành trăm con sóng nhỏ giữa biển lớn tình yêu, để ngàn năm tan vỡ? ”

khát khao tình yêu và hạnh phúc mãnh liệt, nhưng khi trở về với thực tại, người phụ nữ không thể gạt bỏ những muộn phiền, lo lắng:

“Dù cuộc đời còn dài nhưng năm tháng vẫn trôi qua”

xuan quynh viết bài thơ này khi vừa tròn hai mươi lăm tuổi. hạnh phúc và tương lai đang chờ đợi ở phía trước. nhưng là một tâm hồn yêu đời, khao khát tình yêu, rất nhạy cảm với thời gian. Đời người dài thật đấy, nhưng đặt trong dòng chảy bất tận của thời gian thì thật ngắn ngủi. và trước không gian vũ trụ vô tận, cuộc đời con người trở nên nhỏ bé:

“như biển, tuy rộng nhưng mây vẫn bay”

nhiều suy nghĩ với sự tan vỡ của tình yêu đã khiến xuan quynh luôn trăn trở về sự hữu hạn của kiếp người trước sự vô tận của thời gian và không gian. cuộc sống của con người không thể tồn tại mãi mãi. Bạn và tôi phải đi một lúc nào đó. tình yêu hạnh phúc vì thế mà trở nên mong manh, khó bền vững. vậy tình yêu làm sao có thể vượt qua mọi trở ngại, khó khăn, thời gian, không gian và sự hữu hạn của kiếp người khi người con gái ấy chân thành và tha thiết hứa:

“làm thế nào để vỡ tan trong một trăm con sóng nhỏ

Hai chữ tan chảy không có nghĩa là mất đi mà là sự hóa thân để tồn tại. cô gái ấy muốn hóa hồn vào một tình yêu nồng cháy. nếu sóng vương của thơ tình xuân là sự hưởng thụ thì trăm con sóng nhỏ của xuân quy là khát vọng được dâng mình, sống hết mình, yêu trọn vẹn. Hơn nữa, cô gái đó cũng khao khát được gắn kết tình yêu của chính mình với tình yêu vĩ đại của cuộc đời:

giữa biển lớn tình yêu, ngàn năm thu phục ”

Chỉ khi đó, tình yêu và hạnh phúc của bạn mới tồn tại mãi mãi.

với kết cấu hình ảnh độc đáo, đặc biệt là hình ảnh sóng dựa trên việc phát hiện ra những điểm tương đồng giữa wave và em. giọng điệu sôi nổi, thiết tha, ngôn ngữ, hình ảnh giản dị, tinh tế, giàu sắc thái biểu cảm. bài thơ là lời tâm sự của tâm hồn người phụ nữ đang yêu, thể hiện khát vọng tình yêu mãnh liệt: một tình yêu chung thủy và luôn hướng tới bến bờ hạnh phúc, một tình yêu vĩnh cửu, bất tử, vượt qua mọi khó khăn trở ngại của cuộc đời hữu hạn, của kiếp người. . . Điều đáng quý nhất là tình yêu trong thơ xuân quynh luôn hướng tới sự hòa nhập với tình yêu trong cuộc sống và tình yêu nhân loại cao cả.

mong muốn tình yêu luôn là mối quan tâm trong trái tim mỗi người. tình cảm mà nữ nghệ sĩ gửi đến chúng ta qua bài ca dao thật chân thành và giản dị. Rất ít người đang yêu có thể say đắm, toàn bộ và hoàn toàn cống hiến. Sẽ không ngoa khi nói rằng thơ Xuân Quỳnh ý nghĩa và nghiêm túc. tất cả độc giả ngày nay, bạn và tôi. tất cả chúng ta đều trải qua dòng chảy tình yêu ngọt ngào trong lời bài hát.

phân tích sóng mùa xuân – mẫu 19

xuan quynh được mệnh danh là bà hoàng thơ tình của Việt Nam. những bài thơ của bà thường thể hiện những rung động và khát vọng của trái tim người phụ nữ chân thành, tha thiết và yêu đời. một trong những bài thơ hay nhất của xuân quynh là sóng.

ola được sáng tác vào năm 1967 trong một chuyến đi thực tế tại vùng biển di tích (Thái Bình Dương). đây là một bài thơ rất tiêu biểu của phong cách thơ xuân quy. ở đầu bài thơ, xuân quy đã qua hình ảnh sóng để lột tả trọn vẹn những cung bậc trong tình yêu với những điểm đối lập:

“bạo lực và nhẹ nhàng, ồn ào và yên tĩnh”

Cũng giống như sóng biển, người phụ nữ khi yêu cũng có nhiều cung bậc cảm xúc. đôi khi anh hung dữ và to tiếng, nhưng đôi khi anh lại rất ôn hòa và ít nói. tình yêu dường như luôn có những quy luật mà lý trí không thể giải thích được. vì vậy, khi yêu một cô gái có suy nghĩ:

“Sông không hiểu ta, sóng tìm bể”

Mở đầu mới của xuan quynh đây là sự chủ động của người con gái đang yêu. nếu “sông” không hiểu được mình thì “sóng” sẵn sàng tìm đến biển lớn, tìm được tình yêu đích thực của đời mình.

Tiếp đến khổ thơ thứ hai, nhà thơ đã khẳng định một chân lý, nếu sóng là vĩnh cửu với đại dương thì với con người tình yêu là vĩnh cửu:

“ôi sóng ngày xưa vẫn khát khao tình yêu trở lại trong lồng ngực trẻ thơ”

sóng vốn dĩ là hình ảnh của tự nhiên, và chừng nào vũ trụ này còn tồn tại, sóng sẽ tiếp tục tồn tại. nếu sóng tồn tại mãi mãi theo thời gian, dù ở “ngày xưa” hay “ngày sau” thì nó vẫn “thế”, không thay đổi. đây là tình yêu, nó luôn tồn tại vĩnh cửu vượt mọi thời gian và không gian. nhưng đặc biệt là ở “vú trẻ”. vì có tuổi nào mà yêu say đắm như thời tuổi trẻ? chính tình yêu mang đến cho tuổi trẻ những rung cảm khác thường, tươi sáng và vui tươi, lặng lẽ viết lên những trang nhật ký tuổi trẻ tươi đẹp.

thì những câu sau tiếp tục giải thích nguồn gốc của tình yêu:

“Trước khi sóng vỗ bờ, tôi nghĩ đến bạn, tôi nghĩ đến biển lớn, sóng từ đâu đến?

sóng bắt đầu từ gió nơi gió bắt đầu Không biết chúng ta đã yêu nhau từ lúc nào ”

phụ nữ khi yêu luôn suy ngẫm và suy nghĩ. cụm từ “Tôi tin” chứng minh điều đó. “tôi” khi đứng trước đại dương bao la, đầu tiên tôi nghĩ đến bạn và sau đó nghĩ đến biển lớn. và tôi cũng tự hỏi sóng từ đâu đến. câu hỏi được đặt ra đã có câu trả lời của riêng nó: sóng bắt đầu từ gió, một lời giải thích rất thực tế. nhưng sự ngạc nhiên vẫn không dứt: “gió từ đâu đến?” thì không có câu trả lời. Nó giống như thật khó để biết khi nào tình yêu bắt đầu. ông hoàng thơ tình mùa xuân một thời tiết lộ:

“Cách giải thích tình yêu không khó vào một buổi chiều tâm hồn chiếm trọn ta nắng nhẹ mây êm gió nhẹ”

(tại sao?)

Dường như khi đọc đến đây, chúng ta có thể hình dung ra cái gật đầu đầy yêu thương của cô ấy khi trả lời câu hỏi về nguồn gốc của tình yêu. Đó là cách tôi thấy trong tình yêu, một cô gái trở nên ngọt ngào và quyến rũ như thế nào.

và trong tình yêu, gia vị đặc biệt nhất chính là nỗi nhớ:

“sóng dưới sâu, sóng dưới nước, ôi con sóng khao bờ ngày đêm không ngủ được, lòng anh nhớ em dù trong mơ, lúc thức”

như những nhà thơ khác, xuân quynh cũng nói về nỗi nhớ nhưng theo cách riêng của mình. hình ảnh “sóng” hiện lên đối lập giữa không gian “dưới đất”, “trên mặt nước” và thời gian “ngày”, “đêm”. nhưng dù ở đâu, lúc nào, sóng vẫn nhớ bờ. tôi cũng vậy, tôi cũng nhớ “em” nhưng “ngay cả trong mơ tôi cũng thức” – lạ thay, tôi vẫn có thể tỉnh trong giấc mơ? Liệu nỗi nhớ có xâm chiếm tâm hồn người con gái để dù trong giấc mơ, hình bóng người yêu vẫn còn đó? đúng như lời từng thổ lộ của ông hoàng thơ tình mùa xuân:

“Tôi nhớ ngôn ngữ. Tôi nhớ bức ảnh. Ảnh nhớ em nhớ anh nhớ em nhớ anh nhiều! đứa bé! Em nhớ anh của những ngày xa, em nhớ đôi môi cười giữa trời. Tôi nhớ đôi mắt đã nhìn tôi! ”

người con gái trong thơ xuân quy, dù hiện đại nhưng vẫn giữ được nét đẹp truyền thống, đó là tấm lòng thủy chung, son sắc. giống như bất kỳ con sóng nào, dù nó có ở xa đến đâu, cuối cùng nó cũng tìm được bến bờ. đây là trái tim của tôi:

“Dù có đi bao xa về hướng Bắc, dù tôi có đi về hướng Nam, tôi luôn nghĩ về bạn: một hướng”

Cuộc sống luôn ẩn chứa nhiều thay đổi, không ai có thể đoán trước được điều gì sẽ xảy ra trong tương lai. Nhưng dù tôi có đi “bắc” hay “nam” thì trái tim tôi vẫn không thay đổi. ở đây, nếu theo quy luật thông thường người ta sẽ nói “xuôi nam, bắc ngược”, nhưng xuan quynh lại chọn cách nói trước đây để thể hiện tình yêu không tuân theo quy luật tự nhiên nào. tuy nhiên, dù đi đến đâu, em vẫn luôn đi về một hướng duy nhất, đó là “bên anh”. trái tim chung thủy của tôi vẫn dành cho một người: đó là anh.

và nhờ tấm lòng chung thủy của mình, cô có một niềm tin sâu sắc và mạnh mẽ vào tình yêu:

“Ngoài kia, giữa đại dương trăm ngàn con sóng ấy, không có một đứa trẻ nào không đến được bến bờ dù có muôn vàn chướng ngại vật”

Giữa đại dương vô tận, trăm ngàn con sóng vỗ về. và dù có nhiều chông gai, dù biển động, trời giông bão, cuối cùng sóng gió vẫn sẽ vượt qua để tìm đến bến bờ bình yên. giống như “bạn” và “bạn”. cuộc sống không ngừng thay đổi, “hôm nay yêu, ngày mai có thể xa” (nói chuyện với anh, xuan quynh). tuy nhiên, “tôi” vẫn tin vào tình yêu đó. nó như một nguồn sức mạnh giúp em vượt qua mọi khó khăn để tìm được em, tìm được hạnh phúc. nhưng dù vậy, tôi vẫn cảm thấy mình hơi đơn độc khi đối mặt với cuộc sống, lo lắng về sự hữu hạn của tình yêu khi đối mặt với thời gian vô hạn. đó còn là cảm giác bất an trước sự khả biến của lòng người giữa “muôn vàn trắc trở”. cuối cùng, cô gái có “sóng” vẫn sẵn sàng cống hiến và hy sinh cho tình yêu:

“Làm sao người ta có thể vỡ tan thành trăm con sóng nhỏ giữa biển lớn tình yêu, để năm tháng còn đập”

Câu hỏi tu từ “như thế nào” mở đầu khổ thơ như một lời tự vấn. Làm sao để sống trọn vẹn với tình yêu? người phụ nữ khi yêu cũng vô cùng mãnh liệt, muốn sống trọn vẹn từng phút giây trong tình yêu.

bài thơ “sóng” là những trạng thái tình cảm, cung bậc tâm hồn sống động của người con gái khi yêu. xuan quynh đã sáng tác ra những làn sóng, một bài thơ giàu ý nghĩa.

phân tích sóng mùa xuân – mẫu 20

xuan quynh là nhà thơ nổi tiếng với nhiều tác phẩm xuất sắc đóng góp cho nền văn học nước nhà. Thơ xuân quynh hồn nhiên, chân chất, ấm áp, chân thành thể hiện sự sâu lắng, chiêm nghiệm. một tác phẩm thành công tiêu biểu của xuân quy là sóng với khát vọng cao cả của người phụ nữ về tình yêu.

Sóng được nhà thơ viết ở biển di tích, thái bình năm 1967 và in thành tập thơ Hoa dọc chiến hào. Thời kỳ này, các tác phẩm thơ thường tập trung vào những cuộc chia ly trước cuộc kháng chiến chống thực dân, nhưng Xuân Quỳnh lại viết về tình yêu với khát vọng hòa mình, sống trọn vẹn cho tình yêu.

“bạo lực và nhẹ nhàng, ồn ào và yên tĩnh”

Những dòng đầu tiên là tâm sự của nhà thơ về quy luật bất biến của sóng và tâm trạng của kẻ si tình. sóng được tạo ra với các trạng thái trái ngược nhau: dữ dội và mềm mại, mạnh mẽ và êm đềm. dường như nhà thơ đang tả sóng ở biển xa: khi biển động, sóng dữ dội, ồn ào; khi trời yên, sóng yên biển lặng. những trạng thái này rõ ràng, đôi khi có thể dự đoán được, nhưng đôi khi rất khó lường và bất ngờ. tâm hồn người con gái khi yêu cũng có những trạng thái nhấp nhô: mãnh liệt rồi dịu dàng.

“Dòng sông không hiểu làm thế nào sóng gặp đại dương.”

con sóng vượt qua mọi giới hạn để tìm đến vùng đất rộng lớn của biển cả, tìm về môi trường sống. sóng không hiểu mình thì xuống vực, ra khỏi chỗ hẹp thì sẽ tìm đến bến mới. chỉ ở giữa đại dương là sóng, ý thức được niềm khao khát lớn lao của nó.

xuan quynh hiểu được sự bất biến, bất diệt của sóng:

“ôi làn sóng ngày xưa nay vẫn thế. khát khao tình yêu trong lồng ngực trẻ thơ ”

Trải qua thời gian dài hàng trăm triệu năm, sóng vẫn hát mãi những bản tình ca, những bản tình ca lay động lòng người. sóng vỗ bờ, thổi bùng khát vọng tìm ra chân lý của cuộc đời.

xuan quynh băn khoăn về nguồn gốc của làn sóng:

“Trước khi sóng vỗ, tôi nghĩ đến bạn, sóng từ đâu đến khi tôi nghĩ đến biển lớn?

sóng bắt đầu từ gió, gió bắt đầu từ đâu? Tôi thậm chí không biết khi nào chúng tôi yêu nhau “

xuan quynh không thể đưa ra câu trả lời cho câu hỏi của chính mình. cô ấy thừa nhận rằng cô ấy rất xinh đẹp. trong sự thất bại của chính tác giả, người đọc nhận ra một định nghĩa về tình yêu: tình yêu giống như sóng biển không thể hiểu hết được. những con sóng rất lớn và ẩn chứa nhiều điều bất ngờ giống như thiên nhiên.

Ở câu thơ tiếp theo là nỗi nhớ nhung, thủy chung của người con gái khi yêu:

“sóng trong lòng sâu, sóng trong, sóng nhớ bờ ngày đêm không ngủ được, lòng nhớ em trong mơ, lúc thao thức”

Nỗi nhớ không phải thoáng qua rồi biến mất, mà là nỗi nhớ rất da diết, ẩn hiện sau muôn ngàn sóng gió, trải dài cả không gian và thời gian. nỗi nhớ khiến tâm hồn cô gái rung động khi ngủ và khi thức dậy. đó là nỗi nhớ cuộn trào, dạt dào như ngàn con sóng ngoài kia. xuân quy làm cho khổ thơ hai câu thể hiện nỗi nhớ da diết, nhịp thơ là nhịp sóng, nhịp đập của một trái tim đang yêu. từ đó nhà thơ nghĩ đến cô gái khi yêu và khám phá ra chính mình:

“Trái tim anh nhớ em trong những giấc mơ thức giấc”

lòng trung thành và một lòng hướng về tình yêu được thể hiện trong bài thơ:

“Dù có đi bao xa về hướng Bắc, dù tôi có đi về hướng Nam, tôi luôn nghĩ về bạn: một hướng”

Tác giả là một người nhạy cảm, luôn lo lắng cho sự ổn định của tình yêu. Tôi dùng cách nói ngược lại: dù đi về hướng Bắc, thậm chí đi về hướng Nam để khẳng định: dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng chỉ nhìn về một hướng.

xuan quynh đã gợi ý một định nghĩa mới: phuong anh. đó là sự chung thủy, bất biến và là vẻ đẹp, lòng chung thủy và sự sâu sắc của người phụ nữ.

“ngoài kia đại dương trăm ngàn con sóng, con nào không lọt vào bờ dù gặp muôn vàn chướng ngại vật”

tác giả làm nổi bật hình ảnh những con sóng khát khao vươn tới bến bờ, vượt qua mọi thử thách để tìm thấy tình yêu cho mình. xuan quynh nhạy cảm với dòng chảy của thời gian. Hiện tại, thời gian vẫn còn ở phía trước, cuộc đời còn rộng và dài, nhưng tôi trăn trở về sự mong manh của hạnh phúc:

“đời người dài là thế, năm tháng trôi đi như biển, mây dù rộng vẫn bay”.

Đằng sau sự tồn tại vĩnh cửu của tự nhiên là một thực tế đối lập: sự hữu hạn, ngắn gọn, mong manh. những lo lắng không làm cô ấy bi quan, xuan quynh chọn cách cư xử tuyệt vời:

“giữa biển lớn tình yêu tan thành trăm con sóng nhỏ làm sao có thể vỡ tan thành trăm năm.”

Tôi không tuyệt vọng khi bỏ cuộc, nhưng tôi càng khao khát được sống trọn vẹn hơn cho tình yêu. Em muốn trở thành trăm con sóng để tình yêu của mình trở nên vĩnh cửu. đó là hành trình từ bỏ cái nhỏ bé, tìm đến tình yêu bao la, rộng lớn và sống trọn vẹn cho tình yêu.

Bài thơ sử dụng thể thơ năm chữ, tiết tấu nhanh cùng với những hình ảnh ẩn dụ thể hiện khát vọng của người phụ nữ, muốn sống mãi với tình yêu, sống hết lòng vì tình yêu muôn đời.

p>

bài thơ mang đến hàng loạt triết lý sâu sắc về tình yêu. tình yêu là nguồn cảm xúc vô hạn và vĩnh hằng luôn tuôn trào trong tâm hồn mỗi người như vẻ đẹp tâm hồn người con gái trong bài thơ sóng.

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc TOP 20 bài Phân tích Sóng hay, ấn tượng nhất. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *