Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
149 lượt xem

TOP 15 bài Phân tích bài thơ Tự tình siêu hay

Bạn đang quan tâm đến TOP 15 bài Phân tích bài thơ Tự tình siêu hay phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ TOP 15 bài Phân tích bài thơ Tự tình siêu hay

Nghị luận về Bài thơ tình Hồ Xuân Hương 2 gồm 2 dàn ý chi tiết và 15 bài văn mẫu và sơ đồ tư duy hay nhất. từ đó giúp các em học sinh lớp 11 hiểu sâu sắc hơn thân phận của người phụ nữ trong xã hội phong kiến ​​xưa.

Tự tình 2 ‘là bài thơ tiêu biểu cho hồn thơ và phong cách, tư tưởng của xuân hương, nhất là những đề tài xoay quanh người phụ nữ. quanh đây ta còn thấy một hồ điệp xuân vừa mềm mại nhưng cũng vừa táo bạo, mạnh mẽ khi dám bộc lộ suy nghĩ của chính mình. Ngoài ra, các em có thể tham khảo thêm phần Phân tích diễn biến tâm trạng của nhân vật trữ tình trong bài thơ Tự tình 2.

Bạn đang xem: Bai van tu tinh

lược đồ phân tích bài thơ tình 2

i. mở đầu

  • Những nét tiêu biểu của thi sĩ xuân hương: nữ sĩ được mệnh danh là “nữ hoàng thơ du mục” với nhiều bài thơ thể hiện sự trân trọng cái đẹp, sự cảm thông và lòng nhân ái. xót xa cho số phận người phụ nữ.
  • giới thiệu bài thơ tự tình ii: đây là một trong ba bài thơ trong chùm thơ tự tình thể hiện nỗi buồn, nỗi xót xa cho cảnh ngộ thương nhớ chốn thị thành.

ii. nội dung bài đăng

1. hai cụm từ: buồn bã, chán nản

• câu 1: được thể hiện thông qua việc tái tạo ngữ cảnh:

  • thời gian: đêm khuya, tiếng trống canh liên hồi: nhịp trống dồn dập liên hồi thể hiện thời gian gấp gáp, lòng người đầy tâm tư, bất an
  • <3

    ⇒ con người trở nên nhỏ bé, lạc lõng, cô đơn

    • câu 2: bộc lộ nỗi buồn trực tiếp bằng các từ mạnh:

      những từ lạ cho thấy rẻ như thế nào

    ⇒ hai mặt đối lập: “mặt đỏ” đối với “nước non”

    ⇒ bi kịch của phụ nữ trong xã hội

    2. hai câu thực: miêu tả rõ hơn nỗi cô đơn và nỗi buồn

    • cụm từ 3: hình ảnh một người phụ nữ cô đơn trong đêm tĩnh lặng với nhiều nỗi niềm

      tình yêu cũng phai nhạt, để lại sự tan vỡ

    ⇒ cái vòng luẩn quẩn của tình yêu nhục dục đó đã trở thành trò đùa của số phận

    • câu 4: chán chường, đau đớn không chịu nổi

    – hình ảnh thơ chứa đựng hai bi kịch:

    • bóng trăng: trăng sắp tàn ⇒ xuân đã qua
    • khuyết chưa trọn vẹn: nhân duyên chưa trọn, chưa tìm được người trọn vẹn, ngập tràn hạnh phúc ⇒ sự chậm trễ chưa hoàn thành của con người

    <3

    ⇒ khao khát thoát khỏi hoàn cảnh hiện tại nhưng không tìm được lối thoát.

    3. hai bài văn: sự báo oán, sự phản kháng của xuân hương

    – cảnh thiên nhiên qua cảm xúc của con người mang theo nỗi uất hận và bộc lộ tính cách:

    • rêu: điều yếu ớt, khiêm nhường nhưng không mềm mỏng
    • đá: im lặng nhưng bây giờ phải mạnh mẽ hơn, phải sắc bén để “đâm chân lên mây”
    • động từ mạnh cúi, đâm kết hợp với một vật nằm ngang, bẻ gãy: thể hiện sự ngoan cố, ngoan cố
    • nghệ thuật đối lập, đảo ngược ⇒ sự phản kháng mạnh mẽ, quyết liệt, quyết liệt

    ⇒ Sinh lực đang bị đàn áp đã bắt đầu phục hồi với một lực cực lớn

    ⇒ sức đề kháng của thiên nhiên hay còn gọi là sức đề kháng của con người

    4. hai câu cuối: trở về tâm trạng buồn chán

    • câu 7:

    • chán: buồn chán, chán ngấy
    • mùa xuân đến và đi: từ “xuân” có hai nghĩa là xuân và xuân

    ⇒ mùa xuân đến và đi theo một nhịp điệu tuần hoàn, nhưng tuổi trẻ của con người cứ trôi đi và không bao giờ trở lại ⇒ chua chát, buồn tẻ.

    • câu 8:

    • mảnh tình: tình yêu không trọn vẹn
    • mảnh tình sẻ chia: thêm phần đắng cay, mảnh tình dù đã không trọn vẹn nhưng vẫn cần được lau chùi đây chia sẻ
    • little: little and little đều là tính từ chỉ sự nhỏ bé, đặt hai tính từ này cạnh nhau làm tăng tính nhỏ bé và khiêm tốn

    ⇒ một tình yêu vốn không hoàn hảo giờ phải chia sẻ để cuối cùng trở thành một đứa trẻ

    ⇒ số phận thất thường, bất công của người phụ nữ trong xã hội phong kiến, phải chịu thân phận công lý

    5. nghệ thuật

    – Ngôn ngữ thơ da diết, bộc lộ tài năng và phong cách của tác giả:

    + sử dụng từ ngữ, hình ảnh giàu tính tạo hình, giàu giá trị biểu cảm, đa nghĩa

    – nghệ thuật đầu tư: câu hỏi 2, câu hỏi 5 và câu 6

    – sử dụng các động từ mạnh: nghiêng, đâm xuyên.

    iii. kết thúc

    • khẳng định lại những nét đặc sắc về nội dung và nghệ thuật của tác phẩm
    • qua đoạn thơ vừa thể hiện giá trị hiện thực vừa bộc lộ tấm lòng nhân đạo sâu sắc của con người. nhà thơ “phụ nữ viết về phụ nữ”

    lược đồ số 2

    1. mở đầu

    giới thiệu tác giả Hồ xuân hương và bài thơ “Tự tình” (bài ii)

    • “Nữ hoàng thơ ca” – Hồ Xuân Hương là một nhà thơ viết về phụ nữ, thơ của bà là tiếng nói thương cảm cho số phận của người phụ nữ, đồng thời khẳng định sự trân trọng vẻ đẹp của họ và khát vọng.
    • bài thơ “tình riêng” (câu ii) trong chùm thơ “tình riêng” của ông là một trong những sáng tác mà ta thấy xót xa, uất hận trước số phận và khát vọng sống, khát vọng hạnh phúc. hồ xuân hương.

    2. nội dung bài đăng

    – Phân tích bốn dòng đầu để thấy được hoàn cảnh và tâm trạng của nhà thơ:

    • không gian tĩnh mịch của màn đêm gợi lên sự cô đơn, trầm mặc
    • khuôn mặt ửng đỏ chỉ còn trơ lại mình và nước non, đó là sự cô đơn, lẻ loi.
    • – Phân tích hình ảnh thiên nhiên ở câu 5 – 6 để thấy được tâm trạng, thái độ của nhà thơ đối với nơi đến chốn:

      • “xiên, đâm” là nỗi oan ức, phản kháng của nhà thơ đối với cuộc đời và số phận của mình.
      • từng câu chữ của bài thơ nghe đầy căm phẫn, nhưng sâu thẳm trong lòng ta thấy sự chua xót, cam chịu. của nhà thơ. và sự chấp nhận.

      – Phân tích cảm xúc của nhà thơ ở hai dòng cuối:

      • khi nhớ về mùa xuân khi nhớ về tuổi trẻ, nữ ​​thi sĩ đã chán ngán vì mùa xuân đã qua, mùa xuân đã trở lại nhưng khi qua đi thì đã hết.
      • lời bài hát như tâm sự của nhà thơ về tình yêu và số phận của chính mình, nỗi lòng của nhà thơ thể hiện niềm khao khát hạnh phúc

      3. kết thúc

      khẳng định giá trị của bài thơ: đoạn thơ nói lên bi kịch và số phận của nhà thơ, đồng thời thể hiện khát vọng sống và hạnh phúc của nhà thơ.

      xem thêm: lược đồ tự phân tích

      bản đồ tư duy tự phân tích

      phân tích lòng tự ái – mẫu 1

      Thân phận nhỏ bé của người phụ nữ trong xã hội phong kiến ​​là một chủ đề khá phổ biến trong văn học dân gian và văn học viết hiện đại. tình yêu và hạnh phúc gia đình là một trong những mối quan tâm lớn của văn học từ thời xa xưa. nó giúp thể hiện rõ tinh thần nhân đạo trong văn học. chùm thơ tự tình là một trong những tác phẩm tiêu biểu viết về người phụ nữ trong văn học Việt Nam: hồ ly hương.

      người phụ nữ cô đơn trong đêm tối lắng nghe tiếng trống cảnh báo thời khắc đã qua. canh khuya là thời gian từ nửa đêm đến sáng. anh cảm nhận được tiếng trống báo hiệu thời gian đang hồi hộp chờ đợi một điều gì đó. nhưng càng đợi càng thấy ít. tiếng trống cuộn là một thông báo về thời điểm tâm trạng của anh ta. đại diện cho sự chờ đợi lo lắng, bất an, lo lắng và tuyệt vọng của người phụ nữ.

      ho xuan huong express diễn tả nỗi tủi nhục của người vợ lẻ loi đợi chồng mà chồng không màng đến một lời: dung nhan trần trụi, thân phận người phụ nữ với nước non, với đời, với tình. .

      Trong hai câu sau, Hồ Xuân Hương diễn tả tâm trạng tuyệt vọng của người vợ đợi chồng.

      câu thơ ẩn chủ ngữ, chỉ biểu hiện hành động và trạng thái phát triển. chén hương trao cho bạn nghĩa là uống rượu để vơi đi nỗi buồn để quên đi cuộc đời, nhưng khi bạn say, bạn tỉnh lại, tức là uống rượu rồi bạn vẫn không thể quên được nỗi buồn của mình!

      Vầng trăng khuyết ở câu bốn có nghĩa là đêm đã sắp tàn, trăng chưa tròn mà đã lặn, thể hiện cảm xúc hạnh phúc chưa trọn vẹn. Vầng trăng khuyết cũng có thể đồng nghĩa với việc tuổi này đã tàn nhưng hạnh phúc chưa trọn vẹn.

      nếu bốn câu thơ đầu miêu tả tâm trạng chờ đợi, có phần tuyệt vọng, bỏ cuộc thì đến câu thứ năm và câu thứ sáu, hồ xuân hương đã bất ngờ vẽ nên một bức tranh đầy cảm xúc. rêu cũng được chiếu sáng bởi ánh sáng của mặt trăng nghiêng trên mặt đất. chúng ta có thể hình dung: những viên đá đó cũng bị ánh sáng của mặt trăng xuyên qua để tỏa sáng. Hóa ra sự cô đơn của tôi không bằng những thứ vô tri vô giác ấy! đây không nhất thiết phải là một cảnh thực tế, nhưng nó có thể chỉ là một hình ảnh tinh thần. những câu chữ nghiêng ngả, rạch ròi, nhằm tiếp nối mạch văn chương đen tối và mòn mỏi của câu trước. nhưng sự vật và hình ảnh thiên nhiên ở đây lại diễn ra một cách khác thường, do tác giả sử dụng những từ ngữ hành động mạnh mẽ và dồn dập:

      dốc ngang mặt đất, bó rong rêu, đập tan những đám mây, đá vào một số tảng đá.

      Hai câu thơ này cũng có thể được hiểu là một sự đảo ngược: rêu uốn cong trên mặt đất, trong khi đá nhô lên để chọc thủng các đám mây. và đó không phải là hình ảnh từ bên ngoài, mà là hình ảnh của trạng thái tâm hồn, một trạng thái tâm trí bị dồn nén, uất ức muốn dằn lòng, muốn chiều chuộng, muốn giải thoát mình khỏi cô đơn, khỏi buồn chán. thể hiện cá tính mạnh mẽ, táo bạo của bản thân hồ xuân hương.

      dồn nén, áp bức và tàn phá tâm trạng của nhà thơ chợt bùng lên, rồi cũng chợt lắng dịu, nhường chỗ cho sự chán chường và bất lực trở lại, chấp nhận và cam chịu. bài thơ mỏi xuân lại chất chứa bao nỗi buồn chán dài dài. cuộc sống cứ trôi, thời gian trôi đi, tình yêu và hạnh phúc chỉ được hưởng chút ít. tác giả đi rồi, tình yêu có hạnh phúc cũng chỉ được hưởng chút ít. tác giả đã dùng từ rời rạc để nói rằng tình yêu nhỏ bé như những mảnh vỡ. nói chia sẻ lại – chẳng lẽ chia sẻ với chồng, chia sẻ với vợ? hai dòng cuối khép lại bài thơ, bằng cách tóm tắt, như một lời than thở thầm kín của một người phụ nữ bạc mệnh về tình yêu và hạnh phúc lứa đôi không trọn vẹn trong xã hội xưa.

      Bài thơ là lời xót xa cho số phận bất hạnh của người phụ nữ phải chịu cảnh oan khuất, thể hiện thái độ bi quan, chán nản của tác giả và cuộc đời thiệt thòi của người đàn ông.

      Nét đặc sắc nhất của nghệ thuật bài thơ là cách sử dụng từ ngữ và hình ảnh gây ấn tượng mạnh. tác giả chủ yếu sử dụng các từ thuần Việt giàu hình ảnh, màu sắc, đường nét mang sắc thái mạnh, với các động từ chỉ tâm trạng: góc, trơ, ngoẹo, nghiêng, lunge, đi, lại. , thánh. chia sẻ, … và nêu các tính từ chỉ định: say, tỉnh, nhớ, tròn … để diễn tả cảm xúc về cuộc đời và số phận.

      những hình ảnh của bài thơ thật ấn tượng về nghệ thuật miêu tả. các nhà thơ thường mang đối tượng được biểu đạt đến cùng cực của một trạng thái mang tính tượng hình cao. nói lên sự cô độc, vô trùng và duyên dáng của người phụ nữ, đó là: thờ ơ trước vẻ đẹp của nước non. những từ nghiêng, cắt là những hành động mạnh mẽ như vỡ òa, tràn trề sức sống thể hiện cảm xúc tuổi trẻ.

      tác phẩm thể hiện một cách nghệ thuật sự mâu thuẫn giữa khát vọng hạnh phúc trọn vẹn của một đôi trai gái trong hoàn cảnh éo le với thực tế khắc nghiệt của cuộc sống cô độc và sự chán chường mà họ phải chịu đựng, giữa khát vọng chính đáng được sống trong hạnh phúc vợ chồng và chấp nhận tình trạng thiệt thòi mà cuộc sống mang lại.

      Bài thơ thể hiện niềm cảm thông sâu sắc của tác giả đối với nỗi bất hạnh của người phụ nữ, phê phán gay gắt chế độ đa thê trong xã hội phong kiến, đồng thời thể hiện rõ sự bất lực, cam chịu của con người trước cuộc sống hiện tại.

      Bài thơ miêu tả tình cảm đáng thương, số phận đáng thương, niềm mong mỏi ấp ủ và tâm trạng sẻ chia của những người phụ nữ trong xã hội xưa. Những ước mơ hạnh phúc đó hoàn toàn chính đáng nhưng không thể thành hiện thực trong điều kiện xã hội bấy giờ, đó là một bi kịch không thể tránh khỏi. vì thế giọng điệu vừa xót xa vừa đáng thương. Yêu cầu giải phóng con người và giải phóng tình cảm chỉ có thể được đáp ứng trên cơ sở những điều kiện lịch sử – xã hội mới.

      phân tích lòng tự ái – mẫu 2

      Trong hệ thống thơ chứa đựng nỗi lòng của hồ ly hương, “Tự tình” là một trong những bài thơ hay nhất. bài thơ thể hiện nỗi buồn, nỗi cô đơn sâu sắc của một người yêu đời, tràn đầy nhựa sống nhưng gặp hoàn cảnh khó khăn, một người luôn khao khát tình yêu nhưng chỉ thấy công việc dang dở và bất hạnh. đó cũng là nỗi bất hạnh của một giấc mơ không thành.

      Sinh ra và lớn lên trong một giai đoạn lịch sử đầy biến động (nửa cuối thế kỷ 18 đến nửa đầu thế kỷ 12), hồ Xuân Hương là nhân chứng và phần nào chịu ảnh hưởng của khí thế sôi sục của phong trào đấu tranh quần chúng Việt Nam từ cánh hữu sang. cuộc sống và quyền hạnh phúc của con người. môi trường đó đã cảm hóa tâm hồn thông minh và giàu lòng nhân ái của anh. nàng uy nghiêm, thao thức, trăn trở về cuộc đời, một cuộc đời nhiều khúc quanh co, bạc mệnh: hai lần lấy chồng, hai lần trọng nghĩa, hai lần chồng mất sớm. đối với cô, đó là những biểu hiện cụ thể, đẫm nước mắt về nỗi đau “hồng nhan bạc phận”. ở đầu bài thơ “tình riêng”, tác giả gợi ra một khoảng thời gian, một góc không gian với tiếng gà gáy.

      đây là một kiểu không gian và thời gian nghệ thuật được lấy làm nền cho việc thể hiện tâm trạng của tác giả: “cảnh khuya thanh vắng”. “én” là một từ tượng thanh, nhưng ở đây nó chỉ biểu thị tâm trạng, không khí, cái không khí u buồn, tĩnh lặng của một người thức giữa đêm thanh tĩnh. p>

      “mặt đỏ trơ ra nước non”

      Phần hay nhất của câu thơ thứ hai là từ “trơ”. trơ là vô sinh, cô độc, lẻ loi. nhà thơ cảm thấy bùi ngùi. một nỗi buồn “cụ thể hóa” còn khủng khiếp hơn khi nó cọ xát với tất cả mọi xã hội, mọi sự sống: “nước non”. một nỗi buồn đè nặng lên lòng anh, lên số phận của người phụ nữ. Tôi không thể chịu đựng được, tôi muốn chiến đấu, để trốn thoát. “bát hương” là phương tiện, không phải phương tiện duy nhất, gần như hết trấn áp quá mức, nhưng bi kịch vẫn là bi kịch:

      “một ly hương làm cho cơn say trở lại tỉnh táo”.

      <3

      “gươm cắt nước, nước chẳng dứt, uống rượu cho bớt đau, nỗi đau còn buồn”

      Bất lực, câu thơ chuyển thành cảnh tình. hồ xuân hương nói:

      “trăng lưỡi liềm chưa tròn”

      Theo quan điểm thẩm mỹ cổ đại, mặt trăng tượng trưng cho tuổi thọ và tuổi tác của người phụ nữ. câu “trăng khuyết chưa tròn” là một hình ảnh đẹp, thật mà buồn. nỗi buồn của một “vầng trăng khuyết”. đối với thơ cổ, cảnh là tình, cảnh trăng khuyết là man mác, gợi nhớ cuộc đời. trong “mời trầu” cô ấy đã che giấu những suy nghĩ như vậy.

      Cho đến dòng 5, 6, bài thơ dường như thay đổi đột ngột. cái cụ thể của cách miêu tả khiến cho việc tả cảnh trở nên trong sáng. một cảnh hoàn toàn có thật:

      “xâu chuỗi mặt đất rêu thành từng chùm, thanh chân mây và đá”

      Nghệ thuật đảo ngược và tương phản tạo ra những cảnh sống động và rực rỡ. một sức sống nhờ các kỹ năng quan sát của anh ấy như đánh và tranh giành. cảnh này chỉ có thể là cảnh của “bà hoàng thơ” chứ không phải của ai khác. rõ ràng, mặc dù rất buồn và cô đơn, nhưng điều đó không làm giảm chất lượng độc đáo của hồ xuân hương. Lòng dũng cảm, sức sống mãnh liệt và khát khao sống khiến cô vẫn tràn đầy lòng biết ơn khi nhìn cảnh vật bằng con mắt yêu đời, nghiêm túc và tràn đầy sức sống. nó là sự giải thích về những phản kháng, về những mâu thuẫn trong bản chất của nó, tạo nên câu thơ trào phúng đối lập. vũ khí đó không chỉ là một ly rượu “say và tỉnh lại”. nó là một phương tiện kỳ ​​diệu để nâng cao tâm hồn anh ta. chỉ có như vậy ta mới hiểu được tâm trạng, tiếng thở dài của hồ xuân hương trong hai câu thơ cuối:

      “Mệt mỏi mùa xuân, mùa xuân trở lại, một mảnh tình chia sẻ chàng trai nhỏ!”.

      yêu đời là thế, sức sống mãnh liệt là thế, nhưng đời tư thì vẫn: “xuân lại xuân”. từ chỉ vòng luẩn quẩn đáng ghét và vô vị của ngày và cuộc sống. điều này khiến anh không tránh khỏi thở dài cay đắng. cay đắng hơn nữa khi giữa vòng quay thời gian ấy lại có một “mảnh tình vắt vai, chia nhau… chia cắt. đối với trái tim đam mê thế giới bên kia, nó như một vết thương, một nỗi đau.

      Người ta nói rằng thơ là một trạng thái tâm hồn, một thông điệp thẩm mỹ. đọc “tự tình” là hiểu được nỗi niềm thầm kín của bi kịch hồ xuân hương. anh là một nhân cách luôn khao khát hạnh phúc, anh là một tâm hồn tràn đầy sức sống, anh yêu đời và gặp tất cả những dang dở, bất hạnh, điều này đôi khi tạo nên tiếng thở dài trong thơ anh. Tiếng thở dài đáng quý của một người có hoài bão nhưng không thể thực hiện được, trách nhiệm dồn về phía xã hội phong kiến, một xã hội mà hạnh phúc riêng tư tương phản rõ rệt với cơ cấu xã hội chung. Theo nghĩa này, “amorproprio” là một bài thơ minh chứng cho quyền được hạnh phúc, một lời phản kháng độc đáo đầy tiếng nói bênh vực phụ nữ, tạo sự thấu hiểu và cảm thông trước những hoàn cảnh khó khăn, trắc trở.

      phân tích lòng tự ái – mẫu 3

      TOP 15 bài Phân tích bài thơ Tự tình siêu hay

      Hồ Xuân Hương một nữ sĩ đại tài của văn học Việt Nam, bà được mệnh danh là Bà chúa thơ Nôm. Các vần thơ của bà tập trung nói về người phụ nữ với sự ý thức cao độ về vẻ đẹp hình thức và nhân cách. Nhưng đằng sau những vần thơ ấy còn là nỗi đau thân phận bị rẻ rúng. Nỗi niềm đó được thể hiện trong rất nhiều bài thơ của bà, và một trong những bài thơ đó không thể không nhắc đến bài Tự tình II.

      văn bản nằm trong một tập thơ tự tình gồm ba bài. cả ba ca khúc đều liên tục thể hiện nỗi tủi thân trước cảnh ngộ cô đơn, cơ cực và khát vọng hạnh phúc hôn nhân mãnh liệt. những bài thơ cũng thể hiện sự phấn đấu và cầu tiến để tìm kiếm hạnh phúc cho bản thân nhưng cuối cùng họ vẫn chưa phải nhận thất bại cay đắng.

      trước hết, thân phận của người phụ nữ trong bài thơ được thể hiện đầy chua xót, xót xa, họ ý thức được thân phận của mình, ý thức được rằng tuổi trẻ qua nhanh nhưng hạnh phúc lứa đôi không trọn vẹn:

      Trong đêm, trống canh mặt đỏ, nước non. chén rượu trả hương say cho người tỉnh, trăng tàn chưa đầy.

      Trong màn đêm tĩnh mịch, khi vạn vật trở về trạng thái tĩnh lặng, tiếng trống “dồn” càng dồn dập, nó như thúc giục một người phụ nữ trên dòng chảy của thời gian, của tuổi trẻ. câu thơ thứ hai diễn tả nỗi cô đơn, lẻ loi của những người phụ nữ trong không gian hiu quạnh ấy. từ “trơ” được đảo ở đầu câu càng nhấn mạnh thêm tình trạng bất hạnh của nó. từ “mặt hồng” được hiểu là người con gái xinh đẹp tuyệt trần. nhưng đến đầu thế kỷ 18, từ “mặt nấm” thường được gắn với yếu tố “bạc mệnh”: để chỉ số phận bất hạnh của người phụ nữ trong xã hội phong kiến: “hồng nhan bạc mệnh ấy có từ xưa / Phận bạc có tha không. một ”hay“ mặt đỏ có thói quen má hồng để đánh ghen ”. Trong bài thơ này, hoa khôi dùng từ “hồng nhan” để chỉ khuôn mặt hồng nhan bạc mệnh, thể hiện nỗi xót xa chua xót trước thân phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến. trong nỗi đau của người bất hạnh, nhân vật trữ tình tìm đến rượu để quên, đến trăng để làm bạn, nhưng ly rượu say thì muốn say nhưng càng tỉnh lại càng mê. vầng trăng, anh càng nhận ra nỗi bất hạnh của mình. . vầng trăng sắp tàn nhưng vẫn không ngừng suy tàn, giống như một chàng trai sắp tàn mà tình yêu vẫn còn bộn bề, dang dở.

      Ở bốn câu thơ đầu, cảnh vật nhuốm màu hài hước của nhân vật trữ tình, kết hợp với thủ pháp tương phản: một bên là con người nhỏ bé, cô đơn, một bên là không gian rộng lớn của thiên nhiên, vũ trụ (mặt đỏ. / nước non), đêm mênh mông, hiu quạnh, lạnh lẽo với sự nhỏ bé của người đàn bà (trăng, trống); rượu không thể làm cho người ta thư thái, say trở lại, v.v. tất cả những yếu tố đó đã góp phần làm nổi bật sự cô đơn, buồn chán của nhân vật trữ tình – người phụ nữ.

      không chỉ vậy, người phụ nữ còn nhận thức được niềm vui và nỗi đau về thân phận của mình. cảm giác hạnh phúc cứ thế xa dần, nhân vật trữ tình đã có những phản ứng rất quyết liệt:

      chúng đi lom khom trên mặt đất rêu thành từng đám. tước chân mây và đá.

      hai câu thơ thể hiện sức sống mãnh liệt, khỏe khoắn với những hình ảnh thơ rất độc đáo: rêu, đá. cây rêu là một loài cây nhỏ và mềm, nhưng trong mắt tác giả, những cây rêu nhỏ bé và yếu ớt ấy đã “xuyên đất”, vươn lên tìm sự sống; hòn đá tưởng như bất động trước dòng chảy của thời gian lại có thể “làm mây tan”. trong con mắt của hồ xuân hương, tác giả toát lên một sức sống tràn đầy, mạnh mẽ cho vạn vật tưởng như bất động, không định hướng. nhưng chưa dừng lại ở đó, hình ảnh những sự vật ấy kết hợp với điệp ngữ “xiên xẹo”, “đập phá” đã thể hiện sự tiến bộ vượt bậc, không cam chịu số phận đau khổ, bất hạnh của nhân vật trữ tình. đặt trong bối cảnh xã hội thời bấy giờ mà người phụ nữ luôn mang trong mình tinh thần cam chịu, nhẫn nhục, bao dung nên khổ thơ mang nhiều ý nghĩa tích cực, tiến bộ. người phụ nữ trong bài thơ không chấp nhận số phận của mình mà thể hiện niềm khao khát tình yêu, hạnh phúc, mở ra khả năng đấu tranh để đạt được tình yêu hạnh phúc cho mình. ý thơ này nhất quán với các bài thơ khác trong tập tự truyện của ông: “Thân này chưa già” – khát vọng tình yêu được thể hiện một cách nhất quán.

      nhưng trước hiện thực quá phũ phàng, dường như người phụ nữ ấy cũng phải chấp nhận: “mỏi mòn xuân đi xuân lại / Tình chung con nhỏ”, câu thơ đầy ai oán cay đắng. Trong một bài thơ khác, Hồ Xuân Hương đã từng viết: “cắt cổ gả chồng / Kẻ chăn trâu, người cắt” để thể hiện rõ hơn số phận bất hạnh của người phụ nữ trong xã hội cũ. tuổi thanh xuân của con gái là bao nhiêu? “lại” thanh xuân đồng nghĩa với việc tuổi thanh xuân của người con gái ngày càng ngắn lại, nhưng tình yêu cũng phải sẻ chia, sẻ chia năm tháng. câu thơ với cách dùng từ độc đáo, thể hiện sự tăng giảm của tình yêu thương: mảnh tình – nhỏ nhoi, sẻ chia- ngày càng ít dần và cuối cùng phần nhận lại chỉ là “cậu nhỏ”.

      Với khả năng điều khiển ngôn ngữ tài tình, hồ ly hương đã mang đến cho người đọc cái nhìn về thân phận bất hạnh của người phụ nữ trong xã hội cũ, tình yêu thương thủy chung, hạnh phúc không gì sánh được. nhưng đồng thời cũng thấy được khát vọng hạnh phúc mãnh liệt của anh. Qua những câu thơ ấy, Hồ Xuân Hương còn lên án xã hội phong kiến ​​chứa đựng nhu cầu hạnh phúc chính đáng của con người.

      phân tích lòng tự ái – mẫu 4

      Hồ xuân hương là một trong những nhà thơ xuất sắc của Việt Nam, số lượng tác phẩm của bà để lại khá lớn và phong cách thơ chủ đạo của bà là thể hiện tình cảm. Bà còn được biết đến với hình ảnh một nhà thơ viết nhiều về thân phận người phụ nữ, người dũng cảm bảo vệ vẻ đẹp, đức hy sinh và đức hạnh của người phụ nữ, nói lên lời có lợi và lên án gay gắt hệ thống xã hội cũ. tự ái 2 là một trong những bài thơ hay, chất chứa nhiều cung bậc cảm xúc của chính tác giả và của cả những người phụ nữ nói chung.

      Bài thơ mở đầu bằng hai dòng vừa tả cảnh nhưng cũng vừa tả hình ảnh người phụ nữ hay có thể gọi là hồng nhan bạc phận. Nhưng không may, khuôn mặt đỏ bừng đó lại rơi vào tình cảnh cô đơn và trống trải, giữa đêm khuya.

      “đêm khuya vang tiếng trống mặt hoa hồng nước non”

      Từ “vang” được tác giả sử dụng để miêu tả âm thanh vang vọng từ xa, dù không biết từ đâu phát ra hoặc dù ở xa nhưng lại càng nghe càng gần. thời điểm được nhắc đến là “đêm khuya”: thời điểm mà con người ta dễ rơi vào những trạng thái cảm xúc khó tả nhất, cũng chính là thời khắc này mà một người phụ nữ vẫn ngồi đó, không thể chắc chắn rằng mình không thể ngủ được. vẫn ngồi đó suy nghĩ về mọi thứ xung quanh mình, đặc biệt là về người trong cuộc đời mình. Bà là một phụ nữ có sắc đẹp, nhưng được mô tả là “trơ với nước”. trước cuộc đời rộng lớn, người phụ nữ ấy nhận ra thân phận chỉ có một mình mình, tiếng trống che chở. thêm nỗi buồn và sự trống trải khó tả, người phụ nữ đó đã tìm đến rượu để xoa dịu nỗi buồn:

      “chén hương đưa ta tỉnh lại, trăng tàn chưa đầy”

      Mỗi khi có chuyện buồn, người xưa thường lên cung trăng uống rượu để giải tỏa nỗi niềm. Tôi chỉ muốn say, mùi rượu nồng nặc để quên đi tất cả, nhưng nghịch lý thay, ly rượu đưa lên mũi, mùi xộc lên mũi người muốn say, nhưng lý trí. và suy nghĩ tiếp tục rất bình tĩnh. không có nỗi buồn nào biến mất ở đây mà nó khiến lòng người phụ nữ hiện rõ hơn trong giây phút này. hình ảnh vầng trăng hiện ra nhưng chưa tròn bao hàm thân phận và hạnh phúc của chính tác giả. anh là người tài hoa nhưng vận mệnh chưa một lần trọn vẹn. thanh xuân đang dần trôi qua nhưng hạnh phúc vẫn chưa có hồi kết:

      “xâu chuỗi mặt đất đầy rêu thành từng cụm ôm chặt chân mây và đá”

      Hình ảnh rêu được đưa ra ở đây, nhưng nó mang ý tưởng sâu sắc của tác giả hồ xuân hương. rêu là loài cây nhỏ bé, mỏng manh nhưng lại có sức sống vô cùng mạnh mẽ, không dừng lại ở đó, trong bất kỳ điều kiện nào nó vẫn có thể tươi tốt, dù điều kiện sống có như thế nào đi chăng nữa. hình ảnh “cọc rêu” đâm xuyên mặt đất gợi lên những liên tưởng mạnh mẽ về sự phản kháng mạnh mẽ của ông, cũng như sự phản đối của ông đối với một thứ có thể mạnh hơn mình. hình ảnh “đá và đá” cũng vậy, đối lập với sự nhỏ bé của đá với sự bao la của đất trời càng làm nổi bật thêm sức mạnh của đá, thực ra nó không hề tầm thường chút nào. . sự hòa hợp của con người và thiên nhiên, luôn đối mặt với khó khăn, thử thách nhưng không bao giờ thành công. kiếp làm vợ lẽ dù đã cố gắng dứt ra nhưng vẫn không được. vì vậy chỉ có hai câu cuối cùng:

      “mệt mỏi vì mùa xuân đến và đi, tình yêu chia sẻ của một cậu bé”

      thiên nhiên thuận theo đất trời, xuân đi, xuân về, nhưng đàn ông thì khác, tuổi trẻ của đàn bà trôi qua nhưng không bao giờ trở lại. càng buồn hơn cho những số phận đáng thương, chờ đợi cả tuổi thanh xuân, chờ đợi một hạnh phúc trọn vẹn nhưng họ không có được. trước nỗi cô đơn, buồn chán hồ xuân hương đã dùng “buồn tẻ” để phần nào nói lên nỗi lòng của thi nhân lúc này. mảnh tình nhỏ bé chưa được sẻ chia, chia cắt. Không được hưởng tình yêu và hạnh phúc trọn vẹn, đến khi tìm được hạnh phúc mới phải sẻ chia, thật sự là điều đáng tiếc. qua đây cũng ngầm ám chỉ số phận của những người phụ nữ, những người phải chịu đựng những thê thiếp, dưới chế độ cũ không được tôn trọng và không có quyền phát ngôn.

      Tự tình 2 ‘là bài thơ tiêu biểu cho hồn thơ và phong cách, tư tưởng của xuân hương, nhất là những đề tài xoay quanh người phụ nữ. quanh đây ta còn thấy một hồ ly hương vừa yếu đuối vừa mạnh mẽ dám bày tỏ suy nghĩ của bản thân.

      phân tích tường thuật – mẫu 5

      Hồ Xuân Hương là một trong những nữ sĩ tài hoa nhất của nền văn học trung đại Việt Nam. bà đã để lại một sự nghiệp đồ sộ và có giá trị với tư cách là nhà văn viết thơ cổ điển và chữ Hán. Nổi bật trong tác phẩm của bà là tiếng nói cảm thương cho số phận người phụ nữ, và bài Tự tình (câu II) là một trong những bài thơ như thế.

      Bài thơ nằm trong chùm thơ tự tình, gồm cả ba bài, được viết theo thể thơ lục bát. tác phẩm cố gắng cảm thấy có lỗi với bản thân trong cô đơn khi công lý phải được thực hiện, khao khát hạnh phúc mãnh liệt. đồng thời bài thơ cũng thể hiện thái độ vượt khó, chiến đấu, muốn thoát ra khỏi hoàn cảnh khó khăn để vươn tới hạnh phúc nhưng cuối cùng bi kịch lại nối tiếp bi kịch.

      Xem thêm: PHÁT TRIỂN NGÔN NGỮ Thơ : Bạn mới | MN TỀ LỖ

      Đoạn thơ mở đầu là lúc canh khuya, khi con người thành thật nhất với chính mình, nhưng cũng là lúc xuân hương nhận ra tình cảnh đáng tiếc của chính mình:

      Vào đêm khuya, thùng phuy chứa đầy nước ngọt.

      Trong màn đêm tĩnh mịch, nhịp điệu dồn dập của tiếng trống “thúc” càng dồn dập, dồn dập. đó cũng là những cung bậc trong dòng thời gian gấp gáp đang trôi qua trước mắt cô gái. đồng thời tiếng trống ấy cũng là nỗi niềm hoang mang trong tâm trạng của nhân vật trữ tình. chống lại thời gian trôi qua nhanh chóng, là hình ảnh của “khuôn mặt trơ lại màu đỏ”. từ “trơ” được đặt ở đầu câu nhằm nhấn mạnh sự lẻ loi, cô đơn của người phụ nữ. nhưng bên cạnh nỗi đau đớn, xót xa cho thân phận, nó thể hiện một mùa xuân dũng cảm. “trơ” không chỉ là nỗi nhục mà còn là thách thức đối với xã hội, với cuộc sống. hai dòng đầu là lời xót xa cho số phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến.

      Trong sự cô đơn, nghèo đói cùng cực này, người ta tìm đến rượu để xoa dịu cảm xúc của mình:

      ly rượu trả hương say cho tỉnh táo, trăng tàn chưa đầy

      nhưng rượu không thể làm cho nhân vật bớt cô đơn và trầm ngâm. uống ly rượu mà tỉnh táo hơn, để nhân vật trữ tình cảm nhận rõ hơn nỗi cô đơn, lẻ loi của mình. nhìn trăng làm bạn, hàn huyên tâm sự, tôi mới nhận ra thực tế phũ phàng. những cảm xúc chất chứa đã được thấm nhuần và lan tỏa khắp cảnh quan. thực ra “cảnh chẳng buồn / cảnh buồn chẳng vui bao giờ”. hai câu thơ, tác giả sử dụng rất thành công cụm từ: “say mới tỉnh” thể hiện cái vòng luẩn quẩn, tình yêu trở thành trò đùa của thiên nhiên, càng uống càng tỉnh, càng nhận ra định mệnh của. vận mạng. .Riêng; trăng không phải là trăng rằm mà chính là tâm trạng, tạo nên sự đồng nhất giữa cảnh và người. trăng sắp tàn mà vẫn tàn, cũng như con người tuổi trẻ vội vã qua nhưng tình còn chưa trọn. bốn câu thơ đầu diễn tả sâu sắc nỗi đau, bi kịch của người phụ nữ trong xã hội cũ.

      “dốc qua mặt đất rêu thành từng đám, đè bẹp chân mây và đá.”

      Những động từ mạnh “xiên, đâm” kết hợp với “ngang, chẻ” đã thể hiện được sự ương ngạnh, nỗi uất hận đến cùng cực của nhân vật trữ tình. Nếu như người phụ nữ thời trung cổ nổi bật với tính cách cam chịu, khuất phục trước số phận thì ở đây lại xuất hiện một người phụ nữ hoàn toàn khác. Những sinh vật nhỏ bé ở bên kia đường không chống chọi được với thực tế của hoàn cảnh, chúng phải lớn lên theo chiều ngang và chiều ngang để tìm kiếm sự sống. tảng đá phải có khả năng chống chịu và vững chắc để có thể chọc thủng chân mây. biện pháp đảo ngữ trong hai câu thơ vừa thể hiện sự phẫn uất của cỏ cây, vừa là nỗi niềm của con người về hiện thực cuộc sống. vì vậy, hình ảnh rêu đá xiên ngang, đá đâm chân mây cũng là sự phản kháng của người phụ nữ trước thực tế quá nhiều bất công, mâu thuẫn.

      chán xuân, xuân trở về chia sẻ chút yêu thương.

      Trong câu thơ xuất hiện hai chữ “xuân”, chữ “xuân” thứ nhất là mùa xuân của con người, chữ “xuân” thứ hai là mùa xuân của vạn vật. hai từ xuân này kết hợp với từ “trở về” đã nhấn mạnh rằng tuổi xuân của con người một đi không trở lại, đối lập với mùa xuân của thiên nhiên đất trời, mỗi khi mùa xuân của đất trời trở lại đồng nghĩa với mùa xuân của con người ngày một ngắn lại, sự buồn chán tăng lên. kỹ thuật nghệ thuật nâng cao, nhấn mạnh cái nhỏ, làm cho tình huống càng thêm khó xử: “miếng cơm manh áo chia sẻ”. tình yêu vốn đã bé nhỏ, vốn đã nhỏ bé nay phải san sẻ lại càng trở nên chai sạn, chật hẹp hơn. Đó là một tình huống đáng buồn và đáng tiếc. hai câu thơ cuối nói lên nỗi niềm sâu kín của người phụ nữ trong xã hội cũ: đối với họ tình yêu và hạnh phúc thật mong manh và nhỏ bé.

      Hò xuân hương là một bậc thầy trong việc sử dụng ngôn ngữ, thông qua khả năng diễn đạt tư tưởng, tình cảm của nhân vật trữ tình: miêu tả âm thanh (âm vang), miêu tả cảm giác (trơ, say, tỉnh lại, buồn chán), tả cổ ( xiên, đâm), … nghệ thuật đảo ngược tài tình (xiên, đâm). giọng thơ vừa giận, vừa buồn. tất cả đã được trộn lẫn để nói lên nỗi cô đơn, thân phận nhỏ bé của người phụ nữ trong xã hội cũ.

      Với ngôn ngữ giản dị, giàu sức gợi cảm, sử dụng thành công phép đối, tác phẩm vừa nói lên số phận rẻ rúng, bi thảm của người phụ nữ trong xã hội phong kiến. Đồng thời cũng thể hiện khát vọng sống, hạnh phúc của Hồ Xuân Hương nói riêng và những người phụ nữ trong xã hội xưa nói chung.

      phân tích lòng tự ái – mẫu 6

      tự tình là một trong những tác phẩm nổi tiếng của hồ xuân hoa, đây là một bài thơ thể hiện chính mình. Như đã biết, Hồ Xuân Hương sống vào cuối thế kỷ 18, đầu thế kỷ 12, ông xuất thân trong một gia đình nhà Nho nghèo, cha làm nghề giáo. Hồ Xuân Hương tuy không chịu bó hẹp trong xã hội chật hẹp mà là người phóng khoáng, đa tình, đa tài, xử đẹp văn nhân, đi lại nhiều. nhưng tiếc thay, người xưa có câu “hồng nhan bạc mệnh”, nàng cũng phải chịu một số phận hẩm hiu, thất thường và đầy trắc trở trên con đường tình duyên. các tác phẩm của ông chủ yếu được viết bằng kanji và nom. người ta thường gọi bà là “bà hoàng thơ”. hồ xuân hương: một hiện tượng có một không hai trong lịch sử văn học Việt Nam.

      Bài thơ tự tình viết theo thể thất ngôn bát cú Đường luật bảy chữ. Với lối viết sắc sảo và cũng là sự tự sự, chủ đề của bài thơ được thể hiện như một sự đối lập: duyên phận muộn màng, mất mát trong khi tác giả lạnh lùng đi qua. điều này dẫn đến tâm trạng vừa buồn vừa uất ức nhưng cuối cùng vẫn khắc sâu trong tâm trí cô.

      Để thấy rõ nội dung chính, chúng ta cùng tìm hiểu sâu qua các câu thơ. bài thơ được viết theo thể thơ lục bát nên thiết kế gồm 4 phần: 2 câu chính, 2 câu thực, 2 câu nghị luận và 2 câu kết.

      Đầu tiên, tác giả mở đầu bằng hai câu:

      “Đêm khuya, bóng canh chênh vênh giữa mặt đỏ, nước non”.

      khung cảnh được chiếu vào lúc đêm khuya, khi mọi người đã chìm vào giấc ngủ, nhưng cũng là lúc mọi người đối mặt với nhau và đây cũng là lúc hồ xuân hương nhận ra cảnh đáng thương của mình. . sự cô đơn, lẻ loi gắn liền với thời gian, tạo cho người ta một cảm giác rất bất hạnh cho thân phận người phụ nữ. tác giả đã rất tinh tế khi sử dụng nghệ thuật chuyển động để nói lên cái tĩnh: tiếng trống canh “ầm ầm” để nói về không gian vắng lặng, vắng vẻ. chính khoảnh khắc ấy, nhìn lại chính mình, tác giả thấy “trơ ra” nhưng hơn hết nó được đặt ở đầu câu, càng nhấn mạnh thêm nỗi đau, bất hạnh của đường tình duyên, số phận “hồng nhan bạc phận” của chính tác giả. “trơ” ở đây có thể hiểu là xấu hổ, tủi nhục. bên dưới, “red face” dùng để chỉ khuôn mặt của người phụ nữ, thường được dùng trong xã hội cổ đại. nhưng điều đáng chú ý ở đây là phẩm giá và vẻ đẹp của người phụ nữ được mệnh danh là “cái gì” gợi cho người đọc sự trớ trêu, rẻ rúng. trơ ra “mặt đỏ tía tai” nước non không chỉ chua xót, tủi hổ mà còn đau đớn, bàng hoàng, càng nghĩ lại càng thấy xót xa cho chính mình. nhưng chữ “trơ” ở đây cũng có thể hiểu một phần là dũng khí xông pha, thử thách. Để nhấn mạnh điều này, tác giả đã sử dụng câu thơ: 1/3/3 để nhấn mạnh sự bẽ bàng.

      Tiếp tục với hai câu, tác giả viết:

      “chén hương bồi hồi say trăng tàn”

      Với hai câu thơ tả thực trên càng thể hiện rõ hơn hoàn cảnh, tâm trạng của nhà thơ. Khi buồn, người ta thường làm bạn với rượu, để quên đi tất cả những gì không phải là niềm vui, nỗi đau. nhưng “say mới tỉnh” khiến nỗi buồn khôn nguôi. đây là một cái vòng luẩn quẩn, tình yêu đã trở thành trò cười, càng say càng tỉnh, càng đau cho thân phận của mình. thơ là ngoại cảnh nhưng cũng là trạng thái của tâm hồn. do đó tạo nên sự đồng nhất giữa tâm trạng và cảnh “trăng sắp tàn”, “bóng xế” mà vẫn “chưa vơi”. thanh xuân, tuổi đẹp nhất của người con gái đã trôi qua, nhưng nhân duyên vẫn chưa trọn, gợi lên một nỗi buồn cô đơn.

      Hãy tiếp tục hướng ngoại, sử dụng thiên nhiên để thể hiện tâm trạng và cảm xúc của mình, hồ xuân hương viết:

      “xâu chuỗi mặt đất đầy rêu thành từng cụm ôm chặt chân mây và đá”

      tác giả sử dụng hai câu văn trên sử dụng nghệ thuật đảo ngữ để nhấn mạnh trạng thái của thiên nhiên, nhưng đó cũng là trạng thái tâm hồn của con người. rêu và đá là hai hình ảnh được thể hiện như những thứ mềm yếu, không chịu chấp nhặt đó, đã vươn lên bằng mọi cách, vượt qua chướng ngại vật (đất, chân mây) để chứng tỏ giá trị của mình. các động từ mạnh: cúi, đâm kết hợp với vật ngang, xé gợi ý con người ngoan cố, bất bình. không chỉ cho thấy sự phẫn uất mà còn có một số phản kháng. nó cũng có thể cho người đọc hiểu ngầm về hồ xuân hương với sức sống mãnh liệt của nó ngay cả khi buồn nhất.

      kết thúc bài thơ bằng hai câu cuối:

      “mệt mỏi vì mùa xuân đến và đi, tình yêu của sự chia sẻ của một đứa trẻ”

      ho xuan huong có một cách dùng độc đáo từ “xuân” có nghĩa là mùa xuân, tuổi xuân, “nhàm chán” có nghĩa là nhàm chán, tẻ nhạt. hơn nữa, từ “lại” chỉ sự trở lại nhanh chóng, sợ hãi về một sự trở lại. theo quy luật của tự nhiên, thanh xuân sẽ qua đi rồi sẽ trở lại. nhưng mỗi thanh xuân đi qua đều mang theo tuổi thanh xuân của con người và không bao giờ trở lại. sự trở lại của mùa xuân là sự ra đi của mùa xuân. tác giả đã quá chán ngán với cuộc sống xô bồ. với nghệ thuật tiến bộ, nhấn mạnh những điều nhỏ nhặt, làm cho nghịch cảnh trở nên khó khăn hơn. mảnh tình nhỏ bé vẫn phải san sẻ “đàn con thơ” tạo cảm giác xót xa. đây cũng là nỗi lòng của người phụ nữ trong xã hội xưa. hạnh phúc luôn là một chiếc áo choàng quá hẹp.

      Như vậy, bài thơ Tự tình đã hiện lên với những hình ảnh giản dị mà độc đáo, giàu hình ảnh gợi cảm, tinh tế, từ đó thể hiện được tâm trạng của chủ thể. đoạn thơ vừa thể hiện bi kịch vừa thể hiện khát vọng sống hạnh phúc bên hồ xuân hương. Những lúc buồn bã, bế tắc, người phụ nữ cố gắng gượng dậy nhưng vẫn rơi vào vòng luẩn quẩn và chật hẹp của xã hội đương thời.

      phân tích tường thuật 2 – mẫu 7

      thơ ca là một loại hình nghệ thuật cao quý và tinh vi. mỗi bài thơ là tiếng hát của trái tim, tình cảm chân thành, mãnh liệt của người nghệ sĩ. vì lý do này, diep tien đã từng nói rằng “thơ là tiếng nói của trái tim”. giữa những tiếng lòng trong thơ, ta thấy được tiếng lòng của người phụ nữ sống trong một xã hội xa xưa đầy tủi hờn và tủi hổ, cụ thể là nàng hồ ly hương với vở “Tự tình ii”.

      thơ ca là người thư kí trung thành của trái tim, là nơi an nghỉ của tâm hồn nghệ sĩ. thơ phản ánh cuộc sống con người và xã hội, qua đó nhà thơ bày tỏ tâm tư tình cảm của mình. chúng như những con ong thợ bay xa mang về hương phấn làm vị ngọt cho mật, khéo léo nuôi bằng cảm xúc cá nhân để tạo ra mật ngọt cho đời.

      Trong số những con ong đang làm việc như nguyễn du, nguyễn trai, bỏ trốn, han mac tu, xuan dieu, xuan huong hồ nổi lên như một hiện tượng văn học độc đáo chuyên viết về phụ nữ với thể loại trữ tình và trào phúng, kết hợp giữa văn học dân gian và văn học bác học. . xuyên suốt các tác phẩm của bà là nỗi lòng của một người phụ nữ đau đáu, xót xa cho thân phận và khao khát một cuộc sống hạnh phúc, tự do. bài thơ “amor propio ii” cho thấy rõ điều đó. ở đầu bài thơ, ta như đồng cảm với tâm trạng cô đơn, buồn tủi của xuân hương hồ điệp:

      <3

      câu thơ mở ra một không gian tĩnh lặng và tĩnh lặng trong đêm thanh tĩnh. trong không gian nghệ thuật ấy, cùng với những bước đi vội vã của thời gian, “trống đánh xuôi”, “trơ trọi”, “mặt đỏ nước non”. “Trơ” có nghĩa là khỏa thân gợi lên sự cô đơn và lẻ loi, nhưng cũng có nghĩa là trơ trẽn gợi lên sự xấu hổ và nhục nhã. “trơ” một “khuôn mặt ửng đỏ” gợi lên sự mỉa mai, bủn xỉn và tủi nhục, tủi nhục, cô đơn của thân phận người phụ nữ nhỏ bé và bất hạnh, không chỉ là nỗi cô đơn, buồn tủi, bài thơ còn chìm trong nỗi niềm, tủi nhục, nỗi đau của số phận người trữ tình. nhân vật:

      “chén hương làm say lòng trăng lưỡi liềm.”

      cụm từ “say mới tỉnh” tạo nên vòng luẩn quẩn cho câu thơ cũng là vòng luẩn quẩn của thân phận người phụ nữ trong xã hội xưa. mượn rượu làm men gia vị làm cho quên đời, quên tủi nhục, mà cả rượu cũng không xua được nỗi đau thân phận. Vì vậy, uống và say, say và tỉnh, thức dậy và đau, đau và uống lại.

      ở đây, người phụ nữ bị tổn thương bởi ý thức rằng “trăng khuyết chưa tròn”. ẩn dụ giàu sức gợi thể hiện rõ nỗi đau đớn tột cùng của nhân vật trữ tình vì mùa xuân sắp qua đi như “vầng trăng khuyết” mà nhân duyên chưa trọn nên “chưa vơi”. Người phụ nữ nào dường như càng khao khát một chút hạnh phúc thì lại càng thấy thương cho số phận của mình. đau đớn và đau buồn sẽ dẫn đến oán giận và phản kháng. người phụ nữ chống lại số phận để muốn đổi đời:

      “dốc dọc theo mặt đất, rêu thành từng đám, mây phá vỡ, đá vào một số tảng đá.”

      đảo ngữ đặt các động từ “nghiêng”, “đâm” mạnh ở đầu câu, nhấn mạnh sự uất ức, phản kháng của người phụ nữ. “rêu”, “đá” là những thứ vô tri vô giác, nhỏ bé, mềm yếu, là thân phận của người phụ nữ nhỏ bé, tầm thường, vô dụng trong một xã hội “trọng nam khinh nữ” nhưng cũng là người có công với kháng chiến. , đấu tranh cho quyền sống, quyền hạnh phúc.

      quyền sống, quyền tự do yêu thương và nhu cầu hạnh phúc là những điều nhỏ nhoi mà bất kỳ người phụ nữ nào cũng có thể tận hưởng. tuy nhiên, hệ thống xã hội cũ đã không cho phép họ sống với quyền thực sự của mình. xã hội với tư tưởng “trọng nam khinh nữ”, với quan niệm muôn thuở “trời xanh, thói ghen ăn tức ở” đã ngang nhiên chà đạp lên cuộc sống của phụ nữ. khi họ cố gắng đứng dậy, họ càng chìm sâu hơn. cố gắng chống lại chúng sẽ mang lại nhiều đau đớn hơn:

      “mỏi xuân thanh xuân, yêu con sẻ chia.”

      câu thơ thể hiện tâm trạng chán chường, chán chường khi tuổi trẻ của con người ta ra đi không bao giờ trở lại. “mùa xuân” vừa là mùa xuân của đất trời vừa là mùa xuân của con người. cùng là “mùa xuân”, nhưng mùa xuân của đất trời đến rồi đi, nhưng mùa xuân của con người đến rồi không trở lại. vậy làm thế nào để tránh đau đớn và xấu hổ!

      đã nhiều lần chính nhà thơ nói đến chuyện “chặt cha đẻ ra đời vợ chồng”, nhưng rồi lại ngậm ngùi trước quy luật “cởi ra rồi buộc lại như một trò chơi” (nguyễn du). khao khát hạnh phúc trọn vẹn nhưng cuối cùng chỉ còn lại hai lần xót xa cho một số phận. “Một tình yêu thương để chia sẻ một đứa trẻ nhỏ.”

      chỉ một mình, chỉ một “mảnh tình vắt vai” nhưng bạn cũng phải “chia sẻ” từng “đứa con nhỏ”. trái tim cô đơn yếu đuối nhưng không trọn vẹn. trong xã hội phong kiến, hạnh phúc đối với người phụ nữ giống như một cái chăn quá hẹp, một nóng, một lạnh.

      Toàn bộ bài thơ “Tự tình II” thể hiện nỗi đau, nỗi khổ của Hồ Xuân Hương, cũng là nỗi đau của tất cả những người phụ nữ trong xã hội đương thời. đó là tâm trạng vừa xót xa, vừa căm phẫn số phận, cố gắng gượng dậy nhưng vẫn rơi vào bi kịch. mọi thứ khái quát thành quy tắc như nguyen du đã viết trong “truyện kiều”:

      “Phụ nữ nói rằng xui xẻo cũng là một từ phổ biến.”

      “Tự tình ii” giúp người đọc thấu hiểu nỗi đau thân phận và khát vọng vươn tới số phận mãnh liệt của người phụ nữ qua nỗi đau và khát vọng của xuân hương, đồng thời cũng giúp ta nhìn nhận và trân trọng tài năng độc đáo của “nữ vương chất thơ ”ở nghệ thuật dùng từ và xây dựng hình ảnh. Thật vậy, “nghệ thuật làm nên câu thơ, trái tim làm nên nhà thơ.”

      “self-love ii” là tiếng lòng của hồ xuân hương, giống như câu nói của diep tien “thơ là tiếng của trái tim”. âm thanh vừa nghiêm trang vừa u uất, phảng phất ánh sáng của khát khao, ước mơ hạnh phúc như viên ngọc sáng bất chấp bước khắc nghiệt của thời gian. Trải qua bao thế kỷ, hồ Xuân Hương và tiếng thơ “tự tình” vẫn còn khắc sâu trong tâm trí hàng nghìn độc giả.

      phân tích tường thuật 2 – mẫu 8

      Thân phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến ​​xưa nay luôn là đề tài phổ biến trong văn học. Qua phân tích Chuyện tình hồ Xuân Hương 2, chúng ta sẽ thấy được nỗi buồn, nỗi cô đơn sâu thẳm của một người phụ nữ luôn yêu đời, tràn đầy nhựa sống nhưng cuộc đời lại vùi dập bao nỗi bất hạnh.

      Mở đầu bài thơ, hai câu gợi ra một không gian mênh mông mù sương từ những chiếc thuyền máy trên sông đến từng cụm làng, bản. người phụ nữ đã nằm tỉnh giấc trong nhiều giờ. tiếng gà trống gáy “vang vọng” từ xa những chiếc máy bơm của con tàu. đêm dài thay đổi đồng hồ, trời tối và yên tĩnh, chỉ để nghe “tiếng” gà trống gáy như thế này.

      Nghệ thuật sử dụng động tác (tiếng gà trống gáy) để miêu tả sự tĩnh lặng thanh bình của đêm dài ở quê đã giúp làm nổi bật tâm trạng “uất hận” của người phụ nữ bị thức trắng trong buổi đi học. anh ngồi dậy, lắng nghe tiếng gà trống gáy rồi “nhìn ra” vào đêm đen. màn đêm như bao trùm lấy người phụ nữ với nỗi cô đơn và uất hận:

      “tiếng gà trống gáy trong máy bơm, ai oán nhìn đi chỗ khác”.

      hai câu 3, 4 ở phần tả thực, tác giả dựng nên hai hình ảnh “bẽ bàng” và “tiếng chuông đau thương” đối mặt với nhau, đối đáp nhau, kết trái nỗi đau khổ của chính mình khi sống trong cảnh. tuổi trẻ bỡ ngỡ, khó yêu, thơ đầy ám ảnh. phủ định để khẳng định tiếng “tách” của “thảm mu”, tiếng “om” của “tiếng chuông đau”. người ca sĩ đã trải qua những đêm dài cô đơn, đau đáu nỗi đau của cuộc đời một mình như “tấm thảm”, không ai “mà còn”, xót xa cho nỗi buồn riêng một mình, đơn giản như “tiếng chuông buồn” mà không nhấn “sao omg. . “

      Nỗi uất hận, đau buồn dường như ngấm vào hố sâu của dạ dày, tê tái và đau đớn, như lan tỏa ra không gian “khắp chòm sao”, như trải ra theo thời gian của những đêm dài. từ tượng thanh, tiếng chuông sầu cũng gợi lên nỗi đau đớn đến tê tái tột cùng, câu hỏi tu từ đã khiến giọng thơ trở nên đáng thương, thấm sâu vào lòng người như một lời than thở, như một hơi thở.<3

      bạn có biết khi còn nhỏ, hồ xuân hương đã có những vần thơ tươi đẹp như “thân mình trắng tròn” (bánh trôi nước), “hai hàng chân ngọc song song” (xích đu). ), … chúng ta có thể thấy tất cả nỗi buồn về bi kịch cô đơn bàng hoàng của cô ca sĩ được miêu tả trong hai câu ở phần thực này.

      than thở tự phê bình trong cô độc được đào sâu trong bài văn, để rồi thêm “sầu”, thêm giận cho số phận hẩm hiu: “nghe trước” đến “sau giận”; “âm thanh” tương ứng với “đáng yêu” -, “u sầu” là tâm trạng đối với “mõm” là trạng thái “trước khi nghe thấy những âm thanh …”, đó là những âm thanh nào? – âm thanh của miệng? hay tiếng gà trống gáy, tiếng “chuông đau”, tiếng “khổ” xứng đáng để bạn “nhậu”, “ôm” vào lòng?

      nửa đêm thức giấc, càng nghe càng thấy “sầu”, buồn hơn. , tức là chín quá, hư hỏng! trong câu thơ có nhiều giọt nước mắt, nhiều tiếng thở dài, vừa xót xa cho số phận, vừa xót xa cho con đường tình duyên.

      Thơ tự tình của hồ xuân hương là lời than thở, xót xa cho những người phụ nữ cùng cảnh ngộ đã lớn tuổi mà vẫn cô đơn: “Tôi vừa sợ vừa thương cho chính mình” ((Truyện kiều ) ở phần cuối, một bài thơ rất lạ hiện ra như một lời thách đố với số phận, với số phận, cô ca sĩ vẫn hiên ngang đối mặt với bi kịch cô đơn của mình khi bị “duyên miệng”:

      <3

      cả câu hỏi và câu cảm thán, hai kết thúc nghịch lý. nữ ca sĩ vẫn tin rằng tài năng của mình có thể thay đổi số phận, cô vẫn mong tìm được người bạn đời trăm năm giữa những diễn viên tài sắc vẹn toàn. ở câu 6, nữ ca sĩ viết: “sau khi giận dỗi bỏ bùa làm miệng mỏng”, câu 8 viết: “Thân này già đi không nổi!”. “old tom” có nghĩa là rất già, rất cũ! theo cách này, “nói khó” thể hiện thái độ “cứng cỏi”, một lòng dũng cảm cứng rắn trước những mâu thuẫn của cuộc sống.

      đọc không ít bài thơ “tự tình” là biết cuộc đời của nữ sĩ, đối với tình yêu, ta thấy niềm hạnh phúc trong tình yêu chưa bao giờ mỉm cười với hương xuân. bài thơ “cảm khái tiên sinh cần tri chính học nguyên hạp” (nhớ cố nhân, viết cho chính học sĩ nguyễn du – hầu tước) giống như bóng đèn soi sáng một “mảnh tình riêng” của. “nữ hoàng thơ ca của du mục”. “, giúp chúng ta cảm nhận được bài thơ” tự tình “này:

      “dặm khách ngàn nỗi nhớ, ai mượn về đây gửi đôi. lời yêu thương đã ba năm, một giấc mơ rồi phút chốc tan biến. Xe ngựa chôm chôm chộn rộn, hạnh phúc đầy tiếc nuối. .Em biết vẫn còn một chút sương nên em sẽ nhìn bóng trăng lên tầng năm “

      bài thơ “tự tình” vần “om”, 5 dòng, mỗi vần đều hiểm và khôn. như đang kìm nén nỗi “uất hận”, “căm ghét”, “không thể phục hồi được” của một trạng thái tâm hồn; một tính cách rất đàn hồi. số phận và hạnh phúc khi yêu của một người phụ nữ là nội dung băn khoăn của mỗi chúng ta khi đọc bài thơ “tự tình” này của tác giả Xuân Hương.

      “tự ái” là tiếng than thân trách phận vì cô đơn, là bi kịch của tình yêu, là khát vọng hạnh phúc của người phụ nữ, chính vì vậy, “tự ái” mang một giá trị nhân văn sâu sắc. màu sắc.

      phân tích lòng tự ái 2 – mẫu 9

      Hồ Xuân Hương là một nữ sĩ tài danh của nước ta vào cuối thế kỷ 18, đầu thế kỷ 12. Ngoài tập thơ lục bát, ông còn để lại khoảng 50 bài thơ lục bát, hầu hết là những bài thơ đa nghĩa, vừa hàm súc vừa dung tục. có hàng loạt bài thơ trữ tình đằm thắm, da diết, đượm buồn, thể hiện sâu sắc thân phận người phụ nữ trong xã hội cũ, với bao khát khao được sống và hạnh phúc trong tình yêu.

      Rất nhiều bài thơ “tự tình” phản ánh những tâm tư tình cảm của hồ ly hương xuân, của một người phụ nữ đã quá tuổi, số phận nghiệt ngã. Bài thơ này là bài thứ hai trong chùm ba bài thơ. nhà thơ xuân điều trong bài thơ “Hò xuân hương ba chua thom nom” đã viết: “bộ ba bài thơ trữ tình này cùng với bài“ khóc vua quang trung ”“ công chúa ngọc hán đã thành một nhóm riêng, làm nên tiếng nói của tấm lòng lương thiện của một người phụ nữ nói về cảm xúc của chính mình trong cuộc sống của mình trong văn học cổ điển Việt Nam … “

      nhận xét thêm về nhịp điệu và giọng điệu của bài thơ: “trong bộ ba bài thơ tình cảm này, ngoài bài thơ có vần” chào “và bài thơ có vần” om “, bài thơ có vần” về “” này được mong đợi, chọn von “.

      “đêm khuya vang lên tiếng trống canh, mặt đỏ nước non. chén hương đưa say tỉnh lại vầng trăng khuyết chưa tròn vầng trăng khuyết. Vài hòn non bộ. Chợt nhớ mùa xuân, mùa xuân lại một mảnh tình chia đôi trai nhỏ! “.

      Trong hai trong ba bài thơ, ca sĩ nói về đêm, canh đêm. “tự ái” nàng thấy “tiếng gà trống gáy vang bom – nỗi uất hận len lỏi từng chòm”. Cũng trong bài thơ này, bà thức khuya hay thức thâu đêm, tâm trạng hỗn độn. tiếng trống “vang dội” từ một chòi canh xa như thúc giục thời gian trôi nhanh, đời người đàn bà trôi nhanh: “canh đêm vang tiếng trống canh gác”.

      “khuôn mặt đỏ” là khuôn mặt màu hồng để chỉ nữ. “trơ” có nghĩa là trở nên đờ đẫn, trơ ra, hủy hoại, mất hết cảm giác. “nước non”: dùng để chỉ thế giới tự nhiên và xã hội. câu thơ: “trơ trọi mặt đỏ nước non” diễn tả một trạng thái tâm tư: con người buồn nhiều nỗi niềm, nay nét mặt trở nên trơ trơ trước cảnh vật, trước cuộc đời, như gỗ, đá, mất hết cảm giác. nỗi đau đã đến tận cùng. chữ “cái” kết hợp với chữ “mặt hồng” làm cho giọng thơ trầm hơn, làm nổi bật thân phận, số phận hẩm hiu, số phận vốn đã quá tăm tối.

      Ta có cảm giác tiếng trống đêm khuya, thời gian như cơn gió lướt qua cuộc đời, lướt qua số phận và thân phận thi nhân. người than thân trách phận ấy đã có một thời tuổi trẻ đầy kiêu hãnh: “thân mình vừa trắng vừa tròn”, có phẩm chất của một “công tử hán”, có tài năng nhưng nay lại trải qua một đêm cay đắng. qua đó ta thấy xã hội phong kiến ​​lúc bấy giờ chính là tác nhân làm cho khuôn mặt đỏ ửng, khô héo.

      Đằng sau hai câu văn là những tiếng thở dài ngao ngán. cố gắng đấu tranh để thoát ra, thoát ra khỏi nghịch cảnh nhưng thật không dễ dàng! tiếp theo là hai câu cung đình: “chén hương đưa say tỉnh lại, bóng trăng chưa vơi” nghệ thuật rất thần: “chén rượu” với “trăng”, trên “hương”, xuống. có những “xế bóng”, nhất là ba chữ “say mới tỉnh” và “khuyết chưa bao giờ” được đăng lên để đối đáp càng làm nổi bật bi kịch của người đàn bà lẻ loi, dang dở.

      Anh muốn mượn ly rượu để an ủi lòng mình, nhưng anh vừa nâng ly rượu lên môi, mùi hương thoang thoảng phả vào mặt, vào mũi. Tôi cứ nghĩ mình uống rượu để say và quên đi bao nỗi buồn, nhưng càng uống, tôi càng tỉnh. “say để tỉnh” rồi lại say, cái vòng luẩn quẩn đó đối với số phận của bao người phụ nữ đương thời, trong đó có xuân nữ hồ điệp như một nỗi oan.

      buồn về thân phận của mình, bao đêm dài chờ đợi nhưng tuổi tác ngày một “tối dần”. Tôi chờ đợi. khi nào trăng non mới “tròn”? khi nào thì hạnh phúc, trọn vẹn, trọn vẹn, nằm trong tầm tay của chúng ta? kỳ vọng gắn liền với khao khát. càng cô đơn, càng đợi, càng đợi, càng buồn, đó là bi kịch của những người phụ nữ đã quá tuổi lãng phí thời gian, tình yêu ngang trái, kể cả xuân hương hồ điệp.

      Trong hai câu của bài, tác giả lấy cảnh ngụ tình. đây là hai câu thơ tả cảnh “lạ” được viết vào lúc nửa đêm trong tâm trạng buồn bã, hụt hẫng:

      “xâu chuỗi mặt đất rêu thành từng chùm, nghiền nát chân mây và đá.”

      cấu trúc thơ tương phản để làm nổi bật lên sự dữ dội, ác liệt của cuộc kháng chiến. từng đám rêu mềm đến mức có thể “chọc đất”! chỉ còn rải rác “vài hòn đá vài hòn” mà cũng có thể “làm gãy chân mây” là chuyện rất lạ! hai câu thơ, trước hết cho ta thấy thiên nhiên có một sức sống tiềm ẩn đang bị dồn nén và bắt đầu trỗi dậy sức sống mãnh liệt.

      thiên nhiên trong thơ xuân hồ không chỉ có màu sắc, đường nét, hình khối mà còn có khuôn mặt, thái độ, hành động, “xiên xẹo…”, cũng “tan tành”… mọi chướng ngại, sức mạnh. . xuan huong tự tin và yêu đời. người đó đang trải qua nhiều bi kịch và vẫn đang cố gắng đương đầu với cuộc sống.

      phản ứng mạnh mẽ, bạo lực, nhưng thực tế vẫn còn cay đắng. trời đã về khuya, giữa thiên nhiên bao la, bao trùm bởi bóng tối bao la, người đàn bà ủ rũ cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết. tuy nhiên, trong ca khúc “tình riêng”, nam ca sĩ ngậm ngùi viết:

      “tại sao chuông không kêu mà chuông không kêu, tại sao om?”.

      mọi nỗi đau trên đời dường như dồn lại trong trái tim của một người phụ nữ cô đơn. khát khao được sống hạnh phúc, được làm vợ, làm mẹ như mọi phụ nữ. nhưng “bạc mặt”! đêm càng khuya, người phụ nữ trằn trọc, buồn tủi, một mình, không tình yêu, xuân đến xuân về mà tình chỉ “chung con”. bạn phải chịu tình huống:

      “mệt mỏi của mùa xuân, mùa xuân trở lại, một mảnh ghép yêu thương của đứa trẻ để chia sẻ.”

      Xuân qua đi, xuân lại về, nhưng đối với người phụ nữ, “năm nào cũng như xua đi mùa xuân”… từ “tẻ nhạt” nói lên nỗi đau, nỗi buồn của người phụ nữ tuổi đã mất. , đang trải qua sự mệt mỏi, chờ đợi. tình yêu, tình yêu tưởng chừng như bị vỡ vụn, vỡ ra thành nhiều “mảnh”, nhưng cay đắng thay nó chỉ “chung một đứa con thơ”. bài thơ là một lời than thân trách phận. Đây có phải là lần thứ hai hồ xuân hương bị tình trạng này không? con tinh tinh đã bị chia thành “mảnh” và được “chia sẻ”, nó đã chuyển từ “bé” thành “con”.

      mỗi từ đều giống như nước mắt. câu hát, dòng tâm trạng này được nam ca sĩ làm rõ thêm trong ca khúc “cưới nhau về”:

      “kẻ trùm chăn, kẻ lạnh lùng, cắt đứt đời cha với nhau, dù mười hay không, dù chỉ một tháng một lần!”.

      Tóm lại, “tự ái” là sự tủi thân, tủi thân, xót xa cho thân phận, số phận của mình. càng một mình thức dậy càng buồn hơn. bạn càng buồn, bạn càng muốn sống trong hạnh phúc trọn vẹn, trọn vẹn. hiện thực nặng nề, cay đắng bao trùm lên bộ mặt, để bộ mặt phơi phới, “trơ” ra nước non, với cuộc đời. độc giả đồng cảm sâu sắc với khát vọng sống, khát vọng hạnh phúc của những người ca, những người phụ nữ trong xã hội cũ.

      giá trị nhân văn là nội dung sâu sắc nhất của tập thơ “tự tình” của hồ xuân hương. trở về thức ”,“ khuyết chưa bao quanh ”,“ lệch ”,“ nát ”,“ chán ”,“ lại ”,“ cậu bé. “, … lời lẽ đanh thép, cảnh gợi tình, lột tả hết nỗi thống khổ bi thảm của đích thị.

      Qua bài thơ này, chúng ta có thể thấy rõ hơn rằng xuân hương đã đưa ngôn ngữ bình dân, đời thường vào các con chữ, bình thường hóa và Việt hóa thể thơ bảy chữ lục bát. bà xứng đáng là “nữ hoàng thơ lục bát” của thơ ca dân tộc.

      phân tích tường thuật 2 – mẫu 10

      Nhà thơ Hồ Xuân Hương là một trong những tên tuổi sáng giá nhất trong làng thơ Việt Nam. trong số rất nhiều tác phẩm mà ông để lại, mô tả những cảnh ngụ ngôn là phong cách sáng tác chủ đạo. Hầu hết các bài thơ trong Hồ Xuân Hương đều nói về vẻ đẹp, đức hạnh, đức hi sinh và thân phận mong manh của người phụ nữ trong xã hội phong kiến ​​khắc nghiệt. trong đó, self love cũng là một trong những tác phẩm tiêu biểu cho phong cách chủ đạo này.

      Bài thơ không chỉ phản ánh tâm tư tình cảm của người phụ nữ nói chung, mà còn thể hiện những cung bậc cảm xúc của tác giả. hai dòng đầu của bài thơ vừa tả cảnh, vừa tả hình. bức ảnh của một người phụ nữ trống rỗng và cô đơn trong đêm tối.

      “đêm khuya vang tiếng trống mặt hoa hồng nước non”

      Tác giả dùng từ “vang” để miêu tả âm thanh vừa rõ ràng vừa mơ hồ, không đo lường được phương hướng nhưng càng ngày càng có thể cảm nhận được rõ ràng hơn. bối cảnh thời gian của bài thơ là “đêm khuya”, thời điểm mà con người ta dễ rơi vào những trạng thái cảm xúc khó tả nhất. Giữa “đêm khuya thanh vắng” ấy, có một người đàn bà vẫn thao thức, trăn trở về cuộc đời giữa tiếng trống đánh xa gần.

      Người phụ nữ trong bài thơ được miêu tả là “hồng nhan bạc mệnh”, một người có nhan sắc nhưng vẻ đẹp ấy “trơ gan cùng nước non”. bạn có thể cảm nhận được sự cô đơn, lẻ loi và nỗi buồn khó tả trong lòng người “đỏ bừng mặt mũi” ấy. để xoa dịu nỗi lòng, người phụ nữ tìm một chén rượu mạnh:

      “Chén rượu hương đã dậy, trăng tàn chưa đầy”

      mượn rượu xoa dịu nỗi đau dưới ánh trăng vốn là hình ảnh quen thuộc trong thơ ca, là một hình ảnh đẹp và nên thơ. Tiếc thay, những kẻ mượn rượu giải sầu không thể dùng mùi rượu nồng để xua đi nỗi niềm. người ta muốn say để quên đi mọi thứ, nhưng mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi dường như khiến đầu óc người ta tỉnh táo hơn.

      Trái tim của người phụ nữ được khắc họa rõ ràng hơn. vầng trăng khuyết dường như càng làm tăng thêm nỗi cô đơn, lẻ loi trong bài thơ. hình ảnh đó như một người phụ nữ tài sắc vẹn toàn, tuổi trẻ cứ âm thầm trôi qua mà hạnh phúc không trọn vẹn.

      “xâu chuỗi mặt đất đầy rêu thành từng cụm ôm chặt chân mây và đá”

      Hình ảnh đám rêu được đưa vào bài thơ đã thể hiện được ý nghĩa sâu sắc của nhà thơ. Điều mà ông muốn thể hiện ở đây là sự so sánh ẩn dụ giữa người phụ nữ và đám rêu, nhỏ bé, mỏng manh nhưng có sức sống mãnh liệt, có khả năng sinh sôi nảy nở trong mọi điều kiện khó khăn. cụm từ “cúi xuống đất” cũng gợi cho người đọc sự phản kháng mạnh mẽ của chủ thể đối với những điều lớn lao hơn.

      Tiếp nối sức cản mạnh mẽ đó, người ta tìm thấy những viên đá nhỏ nhưng lại ẩn chứa sức mạnh to lớn, có thể “phá mây”. Giữa đất trời bao la, những viên đá tưởng như nhỏ bé nhưng không hề tầm thường. Đáng tiếc, dù bị phản đối và phản kháng mạnh mẽ, người phụ nữ vẫn không thể thoát ra khỏi xiềng xích của số phận ràng buộc mình với chính mình. dù cố gắng phản kháng nhưng nàng cũng tiếc vì không thể thoát kiếp làm vợ lẽ.

      “mệt mỏi vì mùa xuân đến và đi, tình yêu chia sẻ của một cậu bé”

      mùa xuân của thiên nhiên đến rồi đi, nhưng “mùa xuân” của con người không phải như vậy. tuổi trẻ là thứ chỉ đến một lần, một khi đã qua đi thì sẽ không bao giờ quay lại. vì vậy, người phụ nữ càng buồn hơn, đáng thương hơn khi tuổi trẻ của mình kết thúc trong sự chờ đợi, trong cảnh vợ chồng, thủy chung.Từ “chán” được dùng để nói lên sự chán nản, nhưng cũng giống như tiếng khóc của tác giả dành cho những người phụ nữ kém may mắn. , những người đáng lẽ phải là thê thiếp dưới chế độ cũ, họ không có tiếng nói, họ không được tôn trọng.

      Tự tin là tác phẩm tiêu biểu thể hiện phong cách và tư tưởng chủ đạo của nữ thi sĩ Hồ Xuân Hương, thể hiện góc nhìn và cá tính độc đáo của bà về những vấn đề xoay quanh thân phận người phụ nữ trong chế độ muôn năm.

      >

      phân tích tường thuật 2 – mẫu 11

      Hồ Xuân Hương là một trong những nhà thơ nữ tiêu biểu của nền văn học trung đại Việt Nam, được mệnh danh là “bà hoàng thơ du mục”. nàng là một “thiên tài nữ nhi” nhưng cuộc đời đầy khó khăn và bất hạnh. thơ xuân hương hồ điệp là những bài thơ viết về phụ nữ, trào phúng nhưng vẫn rất trữ tình. một trong những bài thơ tiêu biểu viết về tâm tư, tình cảm của người phụ nữ trước số phận và cuộc đời là “tình tự” (ii). bài thơ có giá trị sâu sắc về nội dung và nghệ thuật:

      “amorproprio” (ii) là một bài thơ trong loạt ba bài thơ “tình yêu propio” của ông. Đây là tập thơ được nữ sĩ viết để nói lên những tâm tư, tình cảm của mình. Tác phẩm được viết bằng thể thơ lục bát, theo thể thơ lục bát bảy chữ với bố cục gồm 4 phần: chủ đề, sự việc, bài văn và kết luận. bài thơ thể hiện thái độ, tâm trạng vừa đau đớn, vừa uất hận của anh trước thực tế đau buồn, tuy cố gượng dậy nhưng vẫn rơi vào bi kịch.

      Dựa vào nội dung của bài thơ, chúng ta có thể cho rằng bài thơ được sáng tác khi nàng gặp khó khăn, bất hạnh trong tình yêu. mở đầu bài thơ là hình ảnh một người phụ nữ không ngủ, ngồi một mình giữa đêm khuya thanh vắng:

      <3

      Nửa đêm, người phụ nữ thức trắng không ngủ được và nghe thấy tiếng trống. “đêm khuya” là khoảnh khắc hạnh phúc lứa đôi, sum họp gia đình nhưng ở đây, trớ trêu thay, người phụ nữ lại cô đơn lẻ bóng. cô đơn đến mức trằn trọc mãi không ngủ được, đã nghe thấy tiếng trống “rầm rầm”. từ ghép này mô tả âm thanh vang lên từ xa.

      Với nghệ thuật miêu tả động và tả tĩnh, người đọc cảm nhận được không gian tĩnh mịch, vắng lặng về đêm và người đàn bà cô đơn, tội nghiệp. Trong xã hội cổ đại, tiếng trống được sử dụng để báo hiệu thời gian trôi qua. nữ ca sĩ nghe thấy tiếng trống “bơm” – tiếng trống đập dồn dập, gấp gáp – có lẽ vì cô đang ngồi đếm ngược thời gian và lo lắng nó sẽ trôi qua nhanh chóng và phũ phàng. anh không quan tâm tuổi thanh xuân của mình sắp mất đi, nhưng giữa “nước non” vẫn phải “ló mặt non hồng”.

      Tham khảo: Bài văn thuyết minh về thể thơ lục bát

      dường như nỗi cô đơn và nỗi đau luôn dày vò nữ ca sĩ, để rồi thời gian trở thành nỗi ám ảnh không nguôi trong tâm hồn cô. trong nhóm “amor propio”, nỗi ám ảnh về thời gian vẫn hiện về trong tiếng “gà gáy”. người đàn bà ấy cũng đi loanh quanh đến sáng, chỉ nghe tiếng “gà trống gáy bơm” mà lòng đau xót, uất hận. ở đây, “hồng nhan bạc mệnh” là vẻ đẹp của người phụ nữ còn đang ở độ mặn mà ai cũng trân trọng.

      tuy nhiên, nó được kết hợp với từ “thing”, một danh từ thường được kết hợp với những thứ vật chất nhỏ bé và tầm thường. cô cảm thấy vẻ đẹp của mình quá nhỏ bé và rẻ tiền vì nó không khác gì một thứ có giá trị nhỏ, và không ai quan tâm. nó phải “trơ” ra để khoe, khoe một cách vụng về và vô nghĩa giữa đất trời. từ “trơ” ở đầu câu khiến ta cảm thấy xót xa, đau đớn, tủi nhục và tủi nhục của người phụ nữ một mình giữa đêm khuya, không ai quan tâm, chăm sóc.

      Dù cảm thấy xấu hổ, tủi thân nhưng ta vẫn thấy ẩn chứa trong câu hát một nữ ca sĩ cá tính, mạnh mẽ, dám đem cái tôi cá nhân đối lập với “non nước” rộng lớn. hồ xuân hương là như vậy, chưa bao giờ nhỏ yếu. hai câu đầu bằng cách miêu tả thời gian, không gian nghệ thuật và những cách kết hợp từ ngữ độc đáo đã thể hiện rõ sự cô đơn, đau đớn, tủi hổ và tủi hổ cho mối tình sầu muộn của chính mình. hai câu thực thể hiện sâu sắc nỗi uất hận trong hoàn cảnh:

      “Chén hương đưa say tỉnh lại, trăng tối tàn.”

      nửa đêm cô đơn, buồn bã, cô tìm đến rượu để quên đi mọi chuyện, nhưng “say thêm một lần nữa” cũng không quên được. nếu say thì có thể quên một lúc, nhưng không thể say mãi, rồi lại “tỉnh”. khi tỉnh dậy, tôi nhận thức sâu sắc hơn về sự cô đơn, buồn bã, thậm chí là buồn hơn. Đằng sau hành động tìm đến rượu để xoa dịu nỗi buồn là một nỗi uất hận sâu sắc cho những số phận bất hạnh.

      cụm từ “say để tỉnh lại” thể hiện sự trì trệ, bủa vây, nỗi buồn cô đơn của người phụ nữ. Một cô gái cô đơn phải nhìn lên vầng trăng bên ngoài để cảm thông. anh thấy trăng đã “hóa” bóng “chưa tròn”. nàng nhìn thấy số phận bất hạnh của mình qua hình ảnh vầng trăng: nàng cũng đã ở cái tuổi “xế chiều” nhưng tình duyên vẫn hẩm hiu, thất thường, “chưa nở đã tàn”. ở hai câu này, trái lại, nghệ thuật tả cảnh ngụ tình, người nghệ sĩ đã khắc họa được tâm trạng bế tắc và nỗi uất hận khôn nguôi cho số phận của nàng. trong hai câu, sự phẫn uất dường như biến thành sự phản kháng quyết liệt:

      “xâu chuỗi mặt đất đầy rêu thành từng đám, nghiền nát chân mây và đá.”

      hai câu có cấu trúc đặc biệt: đảo vị ngữ là động từ mạnh ở đầu câu. “xiên” và “bẹp” là hành động của những vật vô tri. Trong tự nhiên, rêu là một thứ gì đó nhỏ bé và yếu ớt, nhưng ở đây nó dường như trở nên mạnh mẽ hơn, cứng cáp hơn để “xâu chuỗi trên mặt đất”. “tảng đá” là một vật thể bất động, nhưng ở đây nó cũng trở nên lớn hơn, sắc hơn, chuyển động, “nổi loạn” phá vỡ không gian hẹp được giới hạn bởi “chân mây”.

      Hình ảnh mang tính chất năng động và “nổi loạn” này không chỉ xuất hiện một lần mà còn xuất hiện trong nhiều tác phẩm khác của ông. Sở dĩ có sự xuất hiện của những hình ảnh tự nhiên như vậy là do tính cách mạnh mẽ của nữ nghệ sĩ. Việc miêu tả thiên nhiên thể hiện rõ tâm trạng con người, như đại thi hào Nguyễn Du đã từng đúc kết mối quan hệ giữa cảnh và tình: “Cảnh buồn không bao giờ vui”.

      Cảnh tượng được miêu tả là “nổi loạn”, “náo loạn”, thể hiện tâm trạng của người phụ nữ lúc này cũng muốn “nổi loạn”, vùng vẫy để phá bỏ số phận và tình yêu bất hạnh của mình. . dường như người phụ nữ đang cố gắng chống lại số phận của mình một cách kịch liệt. đó là sự phản kháng mạnh mẽ của người ca sĩ trước hiện thực đáng buồn. đằng sau sự phản kháng mạnh mẽ đó là khát vọng sống và hạnh phúc mãnh liệt của nam ca sĩ.

      hai câu thơ với phép đối, phép đối nhấn mạnh hai động từ mạnh ở đầu câu và nghệ thuật biểu thị cảnh ngụ ngôn đã thể hiện nỗ lực đấu tranh chống lại số phận, đồng thời là khát vọng sống, khát vọng sống mãnh liệt. đến hạnh phúc lứa đôi bên một cô ca sĩ xinh đẹp, tài năng mà cuộc đời không ưu ái. người đọc thực sự khâm phục sự dũng cảm kiên cường, không chịu thua số phận của người phụ nữ ấy. đến hai dòng cuối của bài thơ, dù cố gắng gượng dậy nhưng ông cũng không thoát khỏi tiếng thở dài ngao ngán trước thảm cảnh:

      “mệt mỏi vì mùa xuân đến và đi, một mảnh tình yêu để chia sẻ với một cậu bé.”

      thở dài “ngán ngẩm”. cô ngán ngẩm bởi “mùa xuân lại là mùa xuân”. thanh xuân và vẻ đẹp của nó tuy tàn phai nhưng sẽ trở lại theo quy luật của tự nhiên. nhưng “thanh xuân” của người phụ nữ, tuổi thanh xuân và sắc đẹp không thể quay lại, nhưng cứ mỗi thanh xuân đi qua, thanh xuân của đời người lại biến mất khiến cô ấy “chán ngán”. cụm từ “lại” như một tiếng thở dài ngao ngán trước dòng chảy tàn nhẫn của thời gian.

      Anh chỉ đơn giản là bước đi, bỏ qua bi kịch đang cướp đi tuổi thanh xuân của anh: “tình yêu chia sẻ”. tình yêu của anh vốn dĩ mong manh, nhỏ nhoi, chỉ là một “mảnh ghép” chưa có người chia sẻ “, chia sẻ năm nào thật đáng thương. Vậy nên anh chỉ là một” đứa trẻ “” bé bỏng “.

      Sự đi xuống của nghệ thuật khiến người đọc thấy rõ bi kịch thảm thương của người sĩ phu và đồng cảm với con người tài hoa nhưng kém may mắn. bi kịch ấy gắn với người phụ nữ khiến cô không chỉ một lần cảm thán. trong “tình riêng” (iii) cô cũng thở dài: “mỏi tay ôm đàn hoài”.

      Đây cũng là một cách khác để nói về bi kịch của tình yêu được chia sẻ. chị có chồng – “ôm đàn” – lấy chồng rồi nhưng vẫn “vội vàng” như chưa có, “có khi cả tháng trời”. ở hai câu kết bài thơ với ngôn từ giản dị, tự nhiên và nghệ thuật nâng cao, người đọc cảm nhận được sự mòn mỏi khi rơi vào bi kịch của nữ sĩ. tuy nhiên dư âm của khát vọng sống, khát vọng hạnh phúc lứa đôi mãnh liệt ở hai câu trước vẫn khiến người đọc khâm phục lòng dũng cảm kiên cường của “nữ hoàng thơ”.

      với ngôn ngữ thơ giản dị, tự nhiên nhưng cũng sắc sảo, cùng các biện pháp nghệ thuật đảo ngữ, tương phản, sử dụng động từ mạnh, tả cảnh ngụ tình … đoạn thơ vừa thể hiện sự đau đớn, phẫn uất trước số phận nhưng vẫn cố gắng vươn lên. vươn lên với khát vọng sống, khát vọng hạnh phúc mãnh liệt dù vẫn rơi vào bi kịch.

      Tóm lại, “Tự tình” (II) thể hiện bản lĩnh của Hồ Xuân Hương qua một tâm trạng bi thảm: buồn bã, uất hận trước hoàn cảnh, và nung nấu khát vọng sống hạnh phúc. Đọc bài thơ, ta vừa xót xa cho số phận bất hạnh, vừa cảm phục sự dũng cảm của người ca sĩ. bài thơ là một minh chứng tiêu biểu cho tài năng ngôn ngữ của “bà chúa thơ nôm”.

      phân tích tường thuật 2 – mẫu 12

      Nhà phê bình văn học Hegel đã từng nói: “Thơ là nghệ thuật tổng hợp của tâm hồn đã trở nên tự do, không bị ràng buộc bởi nhận thức cảm tính về vật chất bên ngoài. / p>

      vâng, văn học chân chính phải là thứ văn chương “chín mùi của cảm xúc” (xuân diệu), cũng là loại văn chương mà khi đọc lên ta thấy được cả thế giới tâm hồn, tình cảm của người viết, phải thứ văn chương mà sau khi gấp lại, người ta cứ khóc mãi không thôi. Hồ Xuân Hương Tự Tình II là một kiểu văn như thế. khiến chúng ta không khỏi nghẹn ngào trước những lời tâm sự đầy cay đắng của người phụ nữ Việt Nam thời phong kiến, đồng thời trân trọng hơn vẻ đẹp và khát vọng sống của họ.

      “đêm khuya vang lên tiếng trống mặt đỏ nước ngọt, chén rượu hương đánh thức trăng tàn, bóng xế tà chưa tròn xiên nghiêng mặt đất rêu phong trong. bó chân, nát chân mây đá, mệt xuân xuân, tình yêu bé nhỏ sẻ chia ”

      Nửa đầu bài thơ là khoảng thời gian nghệ thuật “đêm khuya”, thời kỳ thường gợi nỗi buồn man mác. trong những câu ca dao xưa, những đêm khuya và những buổi chiều muộn là lúc những làn sóng cảm xúc bồi đắp trong lòng những người con xa xứ:

      “Chiều chiều ra đứng ngõ sau nhìn quê mẹ mà lòng đau đáu một chiều”

      dịch bánh xe thời gian qua văn học trung đại, thời kỳ này cũng xuất hiện một số lượng lớn các tác phẩm văn học

      “Buổi chiều, bóng hoàng hôn phủ kín tiếng ốc xa xa”

      (bà thanh quan huyện)

      Dường như buổi tối là lúc dòng cảm xúc day dứt, bước chân của đêm đen chậm rãi, nặng nề khiến lòng người trĩu nặng. đây cũng là lúc thê thiếp hay góa phụ cảm nhận nỗi cô đơn bất hạnh sâu sắc nhất. từng tiếng trống dồn dập, từng hồi bấm máy, guồng quay thời gian cứ thế trôi qua không chờ đợi tuổi thanh xuân của người phụ nữ khát khao hạnh phúc lứa đôi nhưng đã sớm chịu cảnh giường chiếu của người độc thân.

      tiếng trống “vang”, một âm thanh rất yếu ớt và mơ hồ, từ xa vọng lại trong tâm hồn người phụ nữ. Quả thật, nếu âm thanh xa vời vợi hay tâm hồn người phụ nữ bâng khuâng tìm kiếm một phù du xa xôi, nên tiếng trống yếu ớt rung rinh như làn gió nhẹ.

      khuôn mặt đỏ là một cô gái xinh đẹp, nhưng “khuôn mặt đỏ” khiến chúng ta liên tưởng đến một vật vô tri vô giác. “khuôn mặt hồng nhuận trơ trọi” – một cụm từ trần trụi, thô ráp gợi lên hình bóng của một cô gái xinh đẹp nhưng tâm hồn quá vô cảm với mọi cảm xúc, tình cảm. bằng cách đặt “mặt đỏ” bên cạnh “nước non”, chúng ta đã phần nào thấy được sự tương phản giữa một bên nhỏ, một bên lớn, một bên yếu và một bên bị bao trùm khắp bốn phương.

      Tuy nhiên, sự tương phản ở đây không những không làm cho hình ảnh của khuôn mặt hồng hào trở nên u ám hay tối tăm, mà ngược lại còn khoét sâu thêm nỗi buồn, sự mệt mỏi và cô đơn kéo dài trong lòng. trong hoàn cảnh khốn cùng, cuộc sống của người đó tưởng chừng như đã hóa đá nhưng không, sâu thẳm trong trái tim người đó có một tâm trạng khắc khoải:

      “chén hương đưa ta tỉnh lại, trăng tàn chưa đầy”

      tìm đến rượu để quên đi nỗi đau, nhưng trớ trêu thay, càng uống, nỗi đau càng thấm sâu, hằn sâu vào trái tim mong manh và yếu đuối. say để tỉnh, say để tỉnh, quá trình diễn ra lặp đi lặp lại như một vòng tuần hoàn. đời người phụ nữ cứ thế lao vào chuỗi ngày buồn tẻ với tâm trạng u uất. Chợt tôi nhớ đến tiểu thư đáng thương, cô cũng là tù nhân trong bộ truyện tạm bợ đó:

      “ngượng ngùng sáng sớm, đêm khuya, nửa yêu nửa thích”

      hai con người đó, hai thân phận khác nhau nhưng cùng một số phận, cùng một hoàn cảnh, thật đáng xấu hổ. hình ảnh của “mặt trăng bị che khuất” có lẽ là một phép ẩn dụ hơn là một hình ảnh thực. trăng khuya cũng là kiếp người phụ nữ đã xế chiều. vầng trăng thường gợi kỉ niệm, gợi sự ấm no, viên mãn của hạnh phúc lứa đôi, bao câu chuyện tình yêu say đắm cũng được hé mở dưới ánh trăng, nhờ lời chứng của vầng trăng:

      “Mặt trăng tròn trên bầu trời hình thành hai miệng và một từ song song”

      Nhưng giờ đây, ánh trăng sắp tàn cũng là lúc mối tình dang dở của người phụ nữ đã đến hồi dang dở. nhưng hương sắc của thanh xuân là thế, một người phụ nữ không bao giờ chịu khuất phục trước hoàn cảnh, luôn tìm cho mình một lối đi khác, thật ngờ nghệch, thật xa lạ, làm sao nỗi đau có thể lấn át lý trí và tâm hồn? Đau khổ và cô đơn tột cùng, nữ ca sĩ vẫn tin tưởng vào bản thân, cô tìm thấy nguồn sức mạnh to lớn để làm động lực cho bản thân:

      “xâu chuỗi mặt đất rêu thành từng chùm, phá vỡ những đám mây, đá vào một số tảng đá”

      đưa con mắt thất thần nhìn mọi vật xung quanh, nhân vật trữ tình thấy “đám rêu” xiên ngang mặt đất, “đá” là những đám mây cay xè. “Xiên, đâm” là những động từ rất mạnh và nghệ thuật đảo ngữ được sử dụng rất tốn kém để mô tả sức mạnh sinh tồn của những điều nhỏ bé và đơn giản.

      Màu xanh non của rêu hòa cùng màu xám của mặt đất như khẳng định sức sống mãnh liệt của rêu. Không chỉ vậy, đó còn là sự thể hiện của một tia hy vọng nhỏ nhoi nhưng mang trong mình khát vọng lớn lao thoát khỏi xã hội đương thời trần tục, bẩn thỉu, cũng chính là sự thoát khỏi kiếp sống lẻ loi, cô đơn như bị bóp nghẹt thời đại. phụ nữ.

      Những tảng đá rắn chắc vắt vẻo giữa bầu trời bao la nhưng trống trải cũng đủ khiến khung cảnh trở nên sống động hơn bao giờ hết. Chỉ với hai hình ảnh giản dị và nhỏ bé, nữ nghệ sĩ đã đưa người đọc từ than thở về những đau khổ của người phụ nữ để trân trọng sức mạnh và vẻ đẹp tinh thần của họ.

      Đó cũng là một trong những nét độc đáo tạo nên chất “ngông” trong thơ xuân hồ điệp. mang đến cho người đọc cảm giác mạnh mẽ đến bất ngờ, điều này chỉ có ở nữ sĩ duy nhất trên văn đàn Việt Nam. hai dòng cuối cùng:

      “mệt mỏi vì mùa xuân đến và đi, tình yêu chia sẻ của một cậu bé”

      Nhưng dù mạnh mẽ và tự tin đến đâu, một người phụ nữ vẫn không thể chối bỏ thực tế phũ phàng. hai câu cuối bật ra như một tiếng thở dài đầy xót xa, chua xót, chán chường cho kiếp kiếp hồng nhan vướng mắc trong hai chữ “bạc mệnh”. thanh xuân – sắc đẹp, hai thứ một khi đã qua đi thì không bao giờ có thể quay lại.

      Mùa xuân của thiên nhiên và đất trời dường như đã được lập trình để quay theo một vòng tuần hoàn bất tận, nhưng trớ trêu thay, thanh xuân của đời người là hữu hạn, xuân năm trước có thể khác xuân năm nay. vì thế, cứ mỗi độ xuân về, người phụ nữ ngày càng héo hon, già đi trong niềm hân hoan, tái sinh của đất trời. Qua đây, chúng ta cũng thấy được ý thức của con người với tư cách cá nhân, ý thức được giá trị của tuổi trẻ và cuộc sống.

      mảnh tình nghĩa là để bày tỏ một chút tình yêu, nhưng ở đây phải chia sẻ, cuối cùng chỉ là một đứa nhỏ không đáng kể. đọc đoạn thơ, ta thấy trong từng câu chữ là tâm trạng đáng thương của người phụ nữ tài hoa bạc mệnh, bạc mệnh. cuộc đời người phụ nữ ấy là một chuỗi cay đắng, tủi nhục, một cuộc đời lăn dài nước mắt: hai lần đò không xong. có lẽ là tướng cóc, rồi đắp tường mãi, nhưng cả hai lần, người phụ nữ bất hạnh này đều không có được hạnh phúc như ý.

      nhưng ẩn sâu trong từng câu chữ không hề có sự tuyệt vọng hay đau đớn, càng không phải vì đó là về hồ ly hương, một người phụ nữ bản lĩnh, mạnh mẽ, đủ dũng cảm đối mặt với hiện thực phong kiến ​​lẫn với những quy tắc lễ giáo ràng buộc. Ta như nhìn thấy những tia hy vọng nhỏ nhoi nhưng rất mạnh mẽ và có cơ sở: nhà thơ vẫn muốn tiếp tục chia sẻ với những mong muốn chân thành để thế giới bớt xanh như lá, bạc như vôi.

      đoạn thơ “tự tình” không chỉ thành công về mặt nội dung mà còn ở phương diện nghệ thuật. cách dùng từ hồ xuân hương rất giản dị, hàm súc, hàm súc nhưng không kém phần tinh tế. cách sử dụng từ ngữ cũng góp phần tạo nên tính đa nghĩa của tác phẩm: có lúc lúng túng, buồn bã, có lúc phản kháng, thúc giục, có lúc chua chát, buồn chán nhưng vẫn bừng lên niềm lạc quan và hy vọng.

      Ngoài ra, tác giả còn sử dụng những cách nói phụ như “mặt nấm” – “nước non” hay phép thuật trước, v.v. Với những nét nghệ thuật đó đã giúp cho hồ Xuân Hương hoàn thiện một giờ rất táo bạo và mới lạ. thơ văn trung đại Việt Nam.

      cùng với “tự tình ii”, xuân hương hồ điệp còn đóng góp nhiều tác phẩm khác cho văn học trung đại, như “bánh trôi nước”, “cảnh công lý”, “quả mít”. nhưng dù viết về đề tài nào thì cuối cùng điều mà nữ nghệ sĩ muốn phản ánh vẫn là số phận, cuộc đời, tài năng và tính cách của người phụ nữ trong xã hội phong kiến.

      Ngoài ra, bà còn chỉ thẳng ngòi bút của mình vào một hệ thống phong kiến ​​cũ kỹ, lạc hậu, gắn kết mọi quyền sống và hạnh phúc của phụ nữ với một thái độ cứng rắn và mạnh mẽ. về văn học Việt Nam.

      phân tích tường thuật 2 – mẫu 13

      “Miếng trầu cau nhỏ bé này đã bị xóa mất”

      Hồ Xuân Hương – nữ hoàng thơ du mục, một hiện tượng đặc sắc của thơ ca trung đại Việt Nam. nữ thi sĩ có số phận tréo ngoe, ngang ngược nên thơ của bà là tiếng nói đại diện cho người phụ nữ sống trong xã hội phong kiến ​​với khát khao tình yêu, hạnh phúc lứa đôi. tuyển tập thơ tự tình của ông gồm ba bài thơ là sự phản ánh độc đáo những suy nghĩ và tình cảm của nhà thơ: một người phụ nữ với cuộc đời tình yêu không trọn vẹn, đã quá già để đánh mất. trong đó bài thơ tình ii được đánh giá là bài thơ hay nhất, giàu cảm xúc và lắng đọng.

      “Trong đêm, tiếng trống rộn ràng… một mảnh tình chia sẻ cùng em nhỏ!”

      Bài thơ được viết theo thể thơ lục bát bảy chữ, nhưng chỉ có điều là nó không được viết bằng chữ Hán mà bằng tiếng dân tộc du mục. Mãi đến thời Xuân Hương và Nguyễn Du, phong trào thơ Nôm mới đạt đến đỉnh cao thực sự. Hồ Xuân Hương là một người phụ nữ đa tài, đa tình nhưng số phận trắc trở. cô là con gái của một người vợ lẽ, cô đã chậm yêu, cô phục vụ công lý và sống như một góa phụ. Chính hoàn cảnh đó đã thôi thúc cô sáng tác rất nhiều bài thơ tình. bài thơ tự tình ii là hình ảnh một người phụ nữ lẻ loi, cô đơn trong đêm tối, trong cảnh tang tóc, tang tóc.

      phân tích bài thơ theo cấu trúc kết bài tả thực của thể thơ lục bát. với hai dòng đầu là không gian, thời gian và tâm trạng tê tái của người phụ nữ.

      “đêm khuya vang tiếng trống mặt hoa hồng nước non”

      thời điểm ở đây là đêm khuya khi con người chìm vào giấc ngủ say để nghỉ ngơi sau một ngày làm việc mệt mỏi thì nhân vật trữ tình ở đây lại thao thức, trằn trọc. không gian là không gian bao la, tĩnh mịch, im lìm, nghe “tiếng trống canh” báo hiệu thời gian trôi thật nhanh. nghệ thuật sử dụng động tác tĩnh và lấy âm thanh “ầm ầm” của tiếng trống để nói lên không gian tĩnh lặng của màn đêm. lấy ngoại cảnh để nói lên tâm trạng. đó là cảnh làm ảnh hưởng đến con người hay là vì “cảnh buồn chẳng vui bao giờ”. một đêm tĩnh lặng là lúc con người ta trở nên thật nhỏ bé và lạc lõng khi chiếc giường đơn trước mặt mà bạn thấy “trơ xương”. “trơ” ở đây là cằn cỗi, nó đứng một mình, nó được đặt ở đầu câu, nhấn mạnh nỗi đau, bất hạnh của người phụ nữ “hồng nhan bạc mệnh”. đó chỉ vẻ đẹp bên ngoài của người con gái “em vừa trắng vừa tròn” mà còn để chỉ “tấm lòng trinh nguyên” bên trong. điệp từ có ý cụ thể hoá đối tượng miêu tả “mặt đỏ tía tai” thể hiện sự xấu hổ, tủi nhục khi nhan sắc, phẩm hạnh của người phụ nữ bị coi thường, chế giễu. “Nước non” dùng để chỉ thế giới tự nhiên và xã hội bên ngoài. “trơ” cũng là một thử thách đối với “nước non” của một con người có cá tính mạnh mẽ, táo bạo. nó cùng nghĩa với từ trơ trong câu ca dao sau đây từ quan huyện: “đá trơ trăng sao”. Từ bao nhiêu đau đớn, khuôn mặt con người như trơ ra trước sân khấu, trước mặt mọi người như hóa đá không chút cảm xúc. độc giả nghĩ rằng họ có thể nghe thấy tiếng thở dài và bực tức của một người phụ nữ trước số phận tủi nhục của mình.

      hai câu thật ra là sự lựa chọn của tác giả khi buồn tìm đến rượu, muốn mượn mùi thơm nồng để quên đi nỗi buồn, nhưng càng uống, càng tỉnh lại càng thấy đau, nỗi buồn khôn nguôi trong vòng luẩn quẩn.

      “chén hương đưa ta tỉnh lại, trăng tàn chưa đầy”

      Anh ấy ngẩng đầu lên để nhìn mặt trăng, nhưng mặt trăng đã lặn khi chưa bao giờ tròn. trăng ở đây vừa là hình ảnh của thiên nhiên, vừa là hình ảnh tượng trưng cho tuổi trẻ sắp qua của nhà thơ mà tình yêu chưa bao giờ trọn vẹn, trọn vẹn. thật tài tình nghệ thuật tương phản trong hai câu thơ, đăng đối, đối đáp để làm nổi bật thân phận của một người khách tài hoa bạc mệnh, phải làm ăn dang dở. lý do cho điều đó là gì? có phải như cụ nguyễn du đã từng nói về “tương tài”, vì “trời xanh, thói quen má hồng ghen”.

      Nếu bốn câu thơ đầu là hoàn cảnh và tâm trạng cô đơn, lẻ loi của tác giả thì bốn câu thơ tiếp theo là một ý thức phản kháng mạnh mẽ, một tâm trạng muốn bứt phá, thay đổi vận mệnh của mình. nhưng càng cố gắng, càng hy vọng, càng mong muốn thì càng thất vọng và buồn bã hơn khi “trai nhỏ chia sẻ mảnh tình”. đó là bi kịch của một người phụ nữ có số phận éo le.

      hai bài văn là hai câu thơ tả cảnh ngụ tình, mượn ngoại cảnh để nói lên “ý chí” và “tình yêu” bên trong của tôi.

      “xâu chuỗi mặt đất đầy rêu thành từng cụm ôm chặt chân mây và đá”

      rêu và đá là hai thứ nhỏ bé nhưng không hề yếu ớt mà có sức sống mãnh liệt có thể “xuyên đất”, “xuyên mây”, kết hợp với nghệ thuật đảo ngữ, sử dụng động từ mạnh “xiên”, “xiên”. đục lỗ ”. ”cộng với các phép bổ ngữ“ ngang ”,“ chia ”vừa nhấn mạnh trạng thái của thiên nhiên nhưng cũng nhấn mạnh tâm trạng phẫn uất, phản kháng, không chịu chấp nhận số phận của con người. của kẻ chung tình / kẻ đắp chăn, kẻ lạnh người “

      Phản ứng của anh ấy rất mạnh mẽ và quyết liệt, nhưng thực tế vẫn rất cay đắng và chua chát. Hồ Xuân Hương sống vào cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 10. Đây là thời kỳ chế độ phong kiến ​​Việt Nam lâm vào tình trạng khủng hoảng trầm trọng, mâu thuẫn xã hội ngày càng sâu sắc. sống trong một xã hội “trọng nam khinh nữ” với chế độ đa thê, nhà thơ muốn lên tiếng đấu tranh cho phụ nữ, đòi quyền bình đẳng, muốn được sống, được yêu và có cuộc sống hạnh phúc. nhưng điều đó không hề dễ dàng vì bản thân cô ấy lại tiếp tục phải chịu một số phận quanh co và bất công.

      Số phận của nhà thơ cũng là số phận của bao người phụ nữ trong xã hội xưa. đó chính là điều khiến nguyễn du khóc về thân phận của tiểu thư, cô gái ngoại quốc và những người phụ nữ như hồ ly hương:

      “Thật đau đớn cho một người phụ nữ khi nói rằng xui xẻo cũng là một từ chung”

      Hai kết thúc nói lên sự tận cùng của đau khổ, chán chường, buồn bã. tác giả tự cảm thấy tiếc cho số phận của chính mình:

      <3

      “chán” ở đây là tâm trạng, cảm giác chán chường, chán đời. xuân là nói đến mùa xuân của đất trời, mùa của muôn hoa đua nở, mùa sum họp nhưng cũng hàm ý về tuổi thanh xuân của người phụ nữ. từ “lại” chỉ một chu kỳ lặp lại. mùa xuân của thiên nhiên, đất trời qua đi và trở lại, đến và lấy đi mùa xuân của con người. thanh xuân ấy chỉ theo một chiều để rồi “ngày xanh trải qua, má hồng” (truyện kiều).

      lẽ ra đó không phải là một mùa xuân tươi đẹp tràn đầy sức sống, con người nên cảm thấy vui tươi, hạnh phúc, nhưng nhà thơ lại càng cảm thấy hụt hẫng và buồn chán vì mùa xuân lại một lần nữa tràn về, tuổi trẻ trôi qua từng chút một mà tôi. vẫn cô đơn, yêu thương khi “Mình chung một đứa con thơ!” những mảnh tình nhỏ bé còn sẻ chia “những đứa con thơ” tạo nên những cảm xúc ngậm ngùi, đau xót, xót xa và ấm áp. nghệ thuật của chủ nghĩa gia tăng nhấn mạnh những điều nhỏ nhặt, làm cho nghịch cảnh càng trở nên khốn khổ hơn.

      amor propio ii ”là một bài thơ tự sự, tự bộc lộ nỗi lòng của người phụ nữ lừa dối tình yêu nhưng luôn khao khát một tình yêu trọn vẹn xứng đáng với tấm lòng chân thành của mình. tài hoa tâm hồn của nhà thơ với việc sử dụng nghệ thuật tả cảnh ngụ tình, bút pháp tả cảnh ngụ tình, sử dụng động từ mạnh kết hợp với nghệ thuật đảo ngữ và từ lóng. ”,“ cậu bé ”với nghệ thuật nâng cao khiến cho lời thơ càng sâu lắng, thấm đượm nghĩa tình người phụ nữ với nhiều nét độc đáo, mới mẻ trong thơ ca, văn học dân tộc. .

      những hình ảnh giản dị mang tâm trạng xót xa, ngậm ngùi, uất hận cho kiếp người phụ nữ, đồng thời là bi kịch và khát vọng hạnh phúc cá nhân của hồ xuân hương. Bài thơ gửi gắm ý nghĩa nhân văn sâu sắc đến người đọc dù sống trong hoàn cảnh khó khăn nhưng con người vẫn cố gắng vươn lên, muốn thay đổi số phận, thay đổi nghịch cảnh, mong muốn có cuộc sống tốt đẹp hơn với hạnh phúc, người bạn đời và tình yêu thương trọn vẹn.

      phân tích tường thuật 2 – mẫu 14

      cảm giác đó được thể hiện từ hai câu thơ đầu tiên:

      “bình minh vang tiếng trống canh, mặt đỏ nước non”.

      Câu thơ đầu tiên mở ra cảnh đêm tĩnh lặng. cơ sở để nhận biết thời gian đó là nhờ các từ “đêm khuya”, “mất hút”. Đặc biệt, nhịp điệu thời gian càng trở nên hấp dẫn khi trong không gian vang lên tiếng “trống canh”. âm thanh ấy có lẽ không chỉ là âm thanh của nhịp đập thời gian mà còn là tiếng nói của tâm trạng, tiếng nói của lòng người. Dù thời gian có trôi nhanh đến đâu, dường như mọi người cũng luôn ở trong tâm trạng lo lắng và thận trọng trước sự thay đổi của thời gian đó.

      Chính trong hoàn cảnh đó, nhân vật cay đắng và cay đắng nhận ra nỗi sầu của số phận. từ “trơ” như một từ khóa làm nổi bật phong cách của nhân vật khi nghĩ về “mặt đỏ” của nhiều vấn đề. tuy nhiên, từ “trơ” ở đây còn hàm chứa một ý nghĩa tích cực khác, đó là tính cách, sức mạnh của nhân vật trữ tình trước những thử thách, khó khăn của cuộc sống.

      Cặp câu sau thể hiện mối quan hệ giữa hoàn cảnh thực tế và tâm trạng của nhà thơ, đây là nội dung quan trọng của phần phân tích văn tự sự. không phải tự nhiên mà nhân vật lại thức khi đêm khuya như vậy. chắc chắn dù ít hay nhiều thì nhân vật đó cũng đầy ắp những cảm xúc của riêng mình. Chính vì lẽ đó, trong thơ mới đã xuất hiện cả “ly rượu và hương” và “trăng lặn”.

      “một chén hương đưa tỉnh lại say, trăng tàn chưa tròn.”

      Nếu hình ảnh ly rượu gợi lên bóng dáng người phụ nữ đang ngồi nhâm nhi nỗi sầu thì vầng trăng “chưa tròn” trong “bóng chiều” gợi lên nỗi đau về thân phận của nàng. hương rượu khiến người ta chao đảo trong vòng quay của tạo hóa, và hình ảnh vầng trăng khiến người ta say mê từ mê hoặc.

      có những lúc, cay đắng cay đắng cũng khiến những người có lòng kiên nhẫn cảm thấy nản lòng và trở nên mạnh mẽ hơn. họ mạnh mẽ trong cách thể hiện sự phẫn uất và mạnh mẽ trong cách thể hiện mong muốn mãnh liệt của mình.

      “xâu đất, bó rêu, đập mây, đá vài tảng.”

      Đây là hai câu thực tế trong bài thơ bảy chữ “tang luat”. hình ảnh “rêu”, “đá” với các hoạt động bổ trợ như “tựa đất”, “đạp nát chân mây”. đây là động thái thể hiện rõ sự phản kháng của chúng – những sinh vật nhỏ bé trước các thế lực bên ngoài. Chắc hẳn không vì mục đích gì khác khi mượn những hình ảnh đó, tác giả đã thay mặt nhân vật nói lên nỗi niềm trăn trở trong lòng. Những biểu hiện này được nhà thơ đánh giá cao trước sự kiên cường của nhân vật bởi trong bối cảnh xã hội còn nhiều nghi lễ phong kiến, không mấy ai công khai bày tỏ thái độ trước những trái ngang.

      đoạn thơ khép lại bằng hai dòng, đây cũng là những cặp câu còn lại cần xác định rõ trong bài phân tích bài thơ tình 2:

      “mệt mỏi vì mùa xuân đến và đi, một mảnh tình yêu để chia sẻ với một cậu bé!”

      Nhân vật đã thể hiện sự mệt mỏi và chán chường trước sự đối lập giữa thời thanh xuân của con người với thời thanh xuân của đất trời. nếu tạo hóa cứ xoay quanh bốn mùa, để “thanh xuân đi” rồi lại “đâm chồi nảy lộc”, thì với con người hoàn toàn khác, khi tuổi trẻ kết thúc, họ không thể chờ đợi để quay trở lại.

      kết thúc bằng một hình ảnh để lại ấn tượng sâu sắc, là “mảnh tình” mà nhân vật dù vất vả cũng không giữ được mà buộc phải “san sẻ” để rồi cay đắng nhận ra tình cảm của mình chỉ là “lũ trẻ nhỏ”. hoàn cảnh chung chồng ấy khiến người ta không tránh khỏi cảm giác lẻ loi, cô đơn khi không có cơ hội giữ gìn, bảo vệ hạnh phúc của mình.

      phân tích lòng tự ái 2 – mẫu 15

      Trong xã hội phong kiến ​​với những lễ giáo khắt khe, người phụ nữ luôn phải chịu nhiều cay đắng, thiệt thòi. họ bị ràng buộc bởi “tam tòng tứ đức”, bởi “khẩu thương tâm” và mất quyền thống trị, quyền sung sướng. nó là nguồn cảm hứng cho các nhà văn, nhà thơ luôn có tấm lòng nhân ái, nhân ái đối với con người. Hồ Xuân Hương là một nhà thơ có nhiều tác phẩm viết về đề tài phụ nữ cũng để thương tiếc và xót xa cho thân phận của mình. tuyển tập thơ tự tình của ông gồm ba bài thơ thể hiện những tâm tư, tình cảm của nhà thơ. trong đó Tự tình khúc ii được coi là bài thơ hay nhất thể hiện hình ảnh người phụ nữ có đường tình duyên không trọn vẹn, tuổi xế chiều nhưng luôn khao khát một hạnh phúc bình dị, đời thường. .

      người phụ nữ xuất hiện trong hoàn cảnh không gian và thời gian là màn đêm tĩnh mịch, con người trở nên cô đơn, nhỏ bé, lạc lõng với bao nỗi đắng cay tủi nhục cho thân phận. .

      “đêm khuya vang tiếng trống mặt hoa hồng nước non”

      rằng người phụ nữ có vẻ đẹp “hồng nhan” bên ngoài cũng là để chỉ đức hạnh, đức “son sắt” bên trong nhưng lại chịu số phận bất hạnh, dang dở. từ “trơ” ở đầu câu càng tô đậm thêm nỗi đau. Về tính cách, Hồ Xuân Hương có tính cách mạnh mẽ, táo bạo, đó là sự bất chấp, ngang tàng của một con người chịu bao nỗi đau buồn nhưng vẫn dửng dưng với “nước non”. . “khuôn mặt đỏ” cho thấy cơ sở của việc bị khinh thường. một người phụ nữ đầy vẻ đẹp về thể xác và tâm hồn nhưng lại phải sống một cuộc đời đau khổ và u ám về số phận.

      ho xuan huong ý thức được thân phận người phụ nữ sống trong chế độ phong kiến ​​thối nát, chịu nhiều bất công nên muốn mượn ly rượu, mượn chút hương để quên đi nỗi đau. nhưng càng uống, anh càng tỉnh, càng nhận ra thực tế đau khổ, anh luôn chìm trong vòng luẩn quẩn của nghịch cảnh cuộc đời.

      Nữ hoàng thơ không phải là một người phụ nữ cam chịu, chấp nhận số phận mà luôn mang trong mình tính cách gan dạ và sự phản kháng quyết liệt. từng tỏ ra khinh bỉ và khinh bỉ những người đàn ông vô dụng trong xã hội cũ, rằng:

      “Nếu tôi có thể thay đổi số phận của mình để trở thành một đứa trẻ, tôi sẽ anh hùng biết bao”

      Một người tự tin, dám khẳng định bản thân không bao giờ chấp nhận nghịch cảnh, nhưng có ý thức phản kháng mạnh mẽ, muốn vượt lên số phận và khao khát hạnh phúc bình thường. nhìn thấy ở những điều nhỏ bé tưởng chừng yếu ớt nhưng trong đó lại có sức sống dồi dào

      “xâu chuỗi mặt đất đầy rêu thành từng cụm ôm chặt chân mây và đá”

      Dưới con mắt của một tâm hồn mạnh mẽ, những vật vô tri vô giác như rêu, đá cũng tràn trề sinh lực có thể “xiên”, “chọc thủng” cả những thứ to lớn, bao la. mặt đất, là “chân mây”. Không phải ai trong xã hội phong kiến ​​cũng nhận thức được và có thái độ cứng rắn như giang hồ.

      càng nhiều phản kháng, mong muốn được hạnh phúc càng lớn. một người phụ nữ cần và xứng đáng có một mái ấm gia đình, được chồng yêu thương chăm sóc, đầu ấp tay gối bên chồng, không cô đơn lẻ bóng một giường đêm cô đơn lẻ bóng.

      nhưng càng chờ đợi, tôi càng thất vọng, rất tiếc cho tình trạng của mình

      <3

      xuân hồ buồn chán, chán ngấy khi ngày này qua năm khác “xuân lại xuân” mà vẫn lẻ loi một mình, nàng cũng khóc cho tuổi trẻ của mình trôi qua, tuổi đời ngày càng nhiều nhưng tình yêu chưa bao giờ vơi. được trọn vẹn, được yêu thương theo đúng nghĩa của một người vợ. mảnh tình ấy vốn đã mong manh, lại còn phải “phân năm, xẻ bảy” để rồi chỉ có “con nhỏ”. Nàng thơ tuy là người tài hoa, có tài, xinh đẹp và có phẩm hạnh, nhưng chính vì “thói trăng hoa, thói trăng hoa hờn ghen” mà nàng không thể vượt qua được nghịch cảnh của số phận.

      Cảm thương cho thân phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến ​​xưa khiến nhà thơ nhân văn nguyễn du phải thốt lên:

      “Thật đau đớn cho một người phụ nữ khi nói rằng xui xẻo cũng là một từ chung.”

      Bằng tài năng sử dụng chữ quốc ngữ cùng với những kỹ thuật nghệ thuật độc đáo, Bài thơ tự tình II của Xuân Hương đã khắc họa hình ảnh người phụ nữ trong xã hội phong kiến ​​luôn chịu nhiều bất hạnh, cay đắng nhưng không bao giờ vơi đi nỗi khát khao. vì hạnh phúc gia đình, hôn nhân trọn vẹn, có thể làm chủ vận mệnh của chính mình. hơn nữa nó còn tô thắm thêm vẻ đẹp và những phẩm chất, đức tính của người phụ nữ Việt Nam cần được giữ gìn và tiếp nối.

      Tham khảo: Dàn ý phân tích bài thơ viếng lăng bác

      XEM THÊM:  Giáo án bài thơ quạt cho bà ngủ

      Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc TOP 15 bài Phân tích bài thơ Tự tình siêu hay. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

      Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

      Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

      Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *