Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
67 lượt xem

Bài văn viết về mẹ nhân ngày 20-10 ngắn

Bạn đang quan tâm đến Bài văn viết về mẹ nhân ngày 20-10 ngắn phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Bài văn viết về mẹ nhân ngày 20-10 ngắn

viết thư cho mẹ nhân ngày 20/10 gồm 9 bài văn mẫu, giúp các con tham khảo để gửi những lời muốn nói đến người mẹ kính yêu của mình nhân ngày phụ nữ Việt Nam 20/10. Mẹ là người quan trọng nhất trong cuộc đời con, là nơi bình yên, là nơi nương tựa và che chở cho con suốt cuộc đời. tình yêu ấy không gì có thể so sánh được!

Tuy nhiên, không phải lúc nào bạn cũng dễ dàng tin lời mẹ, vì vậy hãy xin lá thư ngày 20/10 này để gửi gắm những tâm tư, tình cảm của bạn đến người mẹ kính yêu của mình.

Bạn đang xem: Bài văn viết về mẹ nhân ngày 20-10 ngắn

thư gửi mẹ nhân ngày 20 tháng 10 – mẫu 1

mẹ yêu quý!

Hôm nay là ngày phụ nữ Việt Nam 20/10, con chúc mẹ luôn xinh đẹp, khỏe mạnh và sống lâu trăm tuổi bên con cháu. Tôi biết bạn đã rất vất vả vì chúng tôi, nhân dịp này tôi cũng muốn gửi lời xin lỗi đến bạn. Em xin lỗi vì đã có lúc khiến anh cảm thấy mệt mỏi và tức giận, giờ nghĩ lại em rất hối hận vì những sai lầm đó. Mẹ đừng giận con, con biết mình sai, chỉ mong mẹ tha thứ cho con. vì đó là ngày của phụ nữ, tôi chúc bạn hạnh phúc và bạn sẽ có một món quà bất ngờ từ tôi!

con trai của tôi!

thư gửi mẹ nhân ngày 20 tháng 10 – mẫu 2

mẹ, người sinh ra chúng ta, nuôi nấng chúng ta và yêu thương chúng ta vô điều kiện. Trong bất kỳ hoàn cảnh nào, mái ấm luôn làm hết sức mình để hy sinh cho con, lo cho con từng cái ăn, cái mặc. tuy nhiên, càng trưởng thành, dường như chúng ta bị cuốn theo công việc và cuộc sống mà quên mất rằng có một người luôn dõi theo “bước đi” của bạn, luôn sẵn sàng ôm bạn khi bạn vấp ngã hay mệt mỏi.

có thể bạn chưa biết, thế giới của mẹ rất nhỏ, nhưng đều là con, thế giới của mẹ rất rộng lớn nhưng đôi khi lại quên mất mẹ. Có mấy ai nhớ ngày sinh nhật của mẹ mình hay nhớ những ngày kỷ niệm của người phụ nữ đáng kính nhất trong gia đình? Có bao nhiêu người dành vài phút mỗi ngày để gọi điện hỏi thăm mẹ xem thế nào, có làm những việc nhỏ nhặt nhất cho mẹ không?

Dù chúng ta có bao nhiêu tuổi, dù có bước qua ngưỡng 30, 40 của cuộc đời thì trong mắt mẹ, chúng ta vẫn là những đứa trẻ thơ dại, vẫn hồn nhiên. Thử nghĩ xem, có những lúc bạn buộc phải đối mặt với thất bại trong công việc, trong các mối quan hệ, ai sẽ là người ở bên mang đến cho bạn sự thoải mái nhất? không ai khác ngoài người gánh vác gánh nặng cho chúng tôi.

thư gửi mẹ nhân ngày 20 tháng 10 – mẫu 3

mẹ yêu quý của con! vậy là mùa thu rồi và ngay cả trong ngày lễ ấm áp yêu thương này, anh cũng phải rời xa em.

Tôi rất muốn được ở bên bạn để chia sẻ, yêu thương và trực tiếp nói lời cảm ơn từ tận đáy lòng mình dành cho bạn. nhũ hoa! Em xin cảm ơn anh đã sinh ra em trên cuộc đời này để em được sống và nếm trải những gì là con người. cảm ơn mẹ đã làm việc chăm chỉ để nuôi dạy con trai của mẹ trở thành một người tốt. bạn đã ở bên tôi khi tôi vui, khi tôi buồn và chia sẻ với tôi như một người bạn trong lúc tôi cần.

Mẹ tôi đã hy sinh tất cả để tôi trưởng thành và có những phẩm chất đáng quý của một người phụ nữ như mẹ: luôn đảm đang, chăm chỉ, quan tâm và chia sẻ với tôi. xin lỗi vì đã đôi lần làm anh buồn, anh đã khóc và lấy đi quá nhiều hy sinh để rồi mái đầu xanh ngày nào giờ đã bạc, đôi mắt xa xăm, đôi bàn tay gầy guộc… Em tự tìm về. xin lỗi nhưng không đủ lớn để bù đắp. Con chỉ mong thời gian sẽ giúp con trưởng thành theo ý muốn của mẹ và con sẽ cố gắng thật nhiều để không phụ lòng yêu thương không giới hạn của mẹ!

trong mỗi chúng ta, ai rồi cũng sẽ là vợ, là mẹ, sẽ có những giây phút hạnh phúc bên gia đình, bên con cái, cũng có lúc phải chạnh lòng vì những chuyện buồn trong cuộc sống. con cái chưa đủ trưởng thành, chưa trải qua những ngày tháng vất vả của người mẹ, người vợ. nhưng tôi phần nào hiểu được cảm xúc, tôi hiểu được những lo toan và bộn bề của cuộc sống mà các bạn phải trải qua để tôi có được như ngày hôm nay.

Những lúc gặp khó khăn trong cuộc sống, tôi luôn muốn tìm một nơi yên tĩnh trong lòng mẹ để được vỗ về, vỗ về. Chính vì vậy, hơn bao giờ hết, mẹ muốn nói với con rằng: “Con yêu mẹ nhiều lắm. Con vẫn là con của mẹ, để lòng mẹ theo con suốt cuộc đời.” >

cảm nghĩ về bức thư: mẹ tôi vẫn vậy, luôn âm thầm hy sinh bản thân mình, nhưng phải đến khi tôi lớn lên, tôi mới nhận ra rằng tình yêu thương không có giới hạn. Đối với mỗi người, định nghĩa của từ “hạnh phúc” có thể không giống nhau, nhưng có một điều chắc chắn là chúng ta đều hạnh phúc nếu có mẹ. Mẹ là người phụ nữ sẵn sàng hy sinh mọi thứ trên cuộc đời này và luôn dành cho chúng ta những điều tốt đẹp nhất.

Mẹ luôn cố gắng mở đường và trở thành động lực cho chúng tôi. Em đã vì anh mà hy sinh tất cả, bỏ qua mọi lỗi lầm của anh. không có cách nào để trả cho những gì mẹ làm cho chúng ta. điều duy nhất chúng ta có thể làm là cố gắng cho anh ấy những gì anh ấy cần, đó là thời gian, tình yêu và sự tôn trọng.

thư gửi mẹ nhân ngày 20 tháng 10 – mẫu 4

Tôi đã viết những lời này trong giấc ngủ của bạn. Tại sao mẹ tôi mỉm cười trong giấc ngủ của mình? bạn ngủ không ngon? Cũng đúng, tôi không ngừng lo lắng cho anh và em trai của bạn mà ngủ quên mất!

Hôm nay là ngày mấy? Ngày 20/10 là một ngày bình thường của các mẹ. một ngày tôn vinh vẻ đẹp quý giá của người phụ nữ, nhưng không khác nhiều so với những ngày khác. Tôi biết rằng vào ngày này, mẹ bạn vẫn dậy sớm, chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà rồi lại tiếp tục công việc còn dang dở đến tận khuya mới được nghỉ ngơi. Con cảm thấy thật may mắn khi được làm con gái của mẹ. Tôi nghĩ, từ khi hiểu được ý nghĩa của ngày này, tôi đã làm được gì cho bạn.

cấp 1 theo mẹ đến thăm và chúc mừng cô giáo chính, chúc cô mọi điều tốt lành … tối về mẹ than phiền chuyện tiêu tiền tháng này.

Khi còn học trung học, tôi đã xin mẹ 50.000 để góp tiền mua quà tặng cô giáo, tự gấp thiệp và tặng bạn bè.

Tôi chưa bao giờ chúc bạn một lời tốt đẹp …

Không phải là anh không yêu em, không phải là anh không nghĩ đến em… .. mà là anh không biết phải nói gì với em. Có những lúc tôi tự tay gấp những món quà nhỏ, hay tặng mẹ một bài thơ, nhưng tôi sợ mẹ không thích và cất đi… Tôi chỉ biết khóc với mẹ khi mẹ buồn, sẵn sàng giúp mẹ. những điều nhỏ nhặt nó .. Tôi nhớ khi tôi còn là một đứa trẻ. Khi tôi còn nhỏ và cần sự chăm sóc của mẹ, tôi phải sống xa mẹ. Năm tôi được nửa tuổi, lau khô nước mắt thì mẹ tôi phải đi công tác nước ngoài xa. Em luôn tưởng tượng anh là một người dịu dàng và xinh đẹp … cho đến khi em đủ lớn để đi học, lần đầu tiên em được nhìn thấy anh. Bạn không xinh như búp bê barbie của tôi, nhưng bạn hiền lành và tốt bụng hơn tất cả các nhân vật hoạt hình mà tôi thích xem. Tôi chỉ nhớ rằng, ngay lúc đó tôi đã nhìn thấy nụ cười xinh đẹp của bạn…!

mẹ yêu quý! Trong cuộc đời này, tôi đã rất nhiều lần bắt gặp những câu nói “Anh yêu em”, “Em yêu anh”, nhưng thật khó để nói “Anh yêu em”. Tôi chưa bao giờ nói điều đó, ngay bây giờ tôi muốn nói:

Con yêu mẹ! yêu mẹ nhiều! Mẹ sẽ luôn ở bên bạn! 20/10 này anh chúc em những điều tốt đẹp nhất!

thư gửi mẹ nhân ngày 20 tháng 10 – mẫu 5

mẹ yêu quý của con!

Hôm nay là ngày 20 tháng 10, ngày Phụ nữ Việt Nam. Anh rất tiếc vì không thể ở bên em để tặng em những bó hoa tươi thắm mà em thích. mẹ ơi, ở nơi xa đó, quê mẹ đi lao động xuất khẩu, bây giờ có lạnh không mẹ? Tôi chắc rằng bạn nhớ gia đình của bạn rất nhiều! nhớ đừng làm việc quá sức và tự làm tổn thương mình!

Bạn biết không, ở nhà của bố tôi, tôi nhớ bố rất nhiều. bé bin luôn nhắc đến mẹ. Tuy còn nhỏ như vậy nhưng anh chưa bao giờ làm phiền đến tình cha con. khi nhớ mẹ, anh chỉ nhìn con với đôi mắt ánh lên nỗi buồn, nhưng anh không bao giờ khóc dù chỉ một tiếng. Bố luôn trông buồn bã. Bố không nói nhưng bố biết bố nhớ con rất nhiều. Kể từ ngày mẹ bỏ đi, bố tôi trở nên trầm tính, ít hòa đồng với bạn bè. đôi khi tôi cảm thấy bố không còn thiết tha gì với cuộc sống này nữa, nhưng hãy yên tâm rằng bố luôn quan tâm và chăm sóc chúng tôi rất chu đáo. bạn biết đấy, mỗi buổi chiều, bố ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế đẩu trước hiên nhà và nhìn vu vơ vào khoảng không xa xăm như thể đang đợi ai đó hay điều gì đó.

Bạn biết không, tôi vẫn nhớ khuôn mặt nhân hậu và dịu dàng của mẹ bạn với đôi mắt trong như nước hồ vào mùa thu. và mỗi khi mẹ nhìn con bằng ánh mắt yêu thương, con cảm thấy hạnh phúc lắm mẹ ạ. và khoảnh khắc ấy dường như họ đã tiếp thêm sức mạnh để tôi vượt qua mọi khó khăn, vượt qua mọi nỗi đau, nỗi buồn. và khi em nhớ anh, mỗi khi em vấp ngã hay nản chí, em lại nhớ đến ánh mắt anh đã cho em rất nhiều nghị lực để đứng dậy và tiếp tục bước trên con đường của mình mà không có anh bên cạnh. . ồ! Làm sao tôi có thể quên được bàn tay lao động của bạn khi bạn âu yếm vuốt ve mái tóc của tôi khi tôi chui vào lòng bạn như khi tôi còn nhỏ?

XEM THÊM:  Nhung bai tho ngan hay ve tinh yeu

Mẹ ơi, đã là một mùa đông nữa mà không có mẹ ở bên, con nhớ mẹ vô cùng, con khao khát cảm giác được sưởi ấm bên mẹ vào những đêm đông lạnh giá, được mẹ kể cho con nghe những câu chuyện cổ tích đó trước khi đi ngủ, hoặc chỉ nghe giọng nói ngọt ngào của mẹ bạn.

Tham khảo: Soạn bài Rút gọn câu | Ngắn nhất Soạn văn 7

bạn biết không, tôi đã chuẩn bị cho bạn một món quà không xa xỉ nhưng chứa đựng tất cả tình yêu và sự trân trọng của tôi dành cho bạn. Em mong anh có thể quay lại bên em để có thể trao cho em món quà giản dị nhưng ấm áp mà em đã làm bằng tất cả công sức và trái tim yêu anh rất nhiều. Tôi tin chắc bạn sẽ yêu anh ấy như yêu chính bản thân mình, chăm sóc anh ấy như chăm sóc tâm hồn non nớt của chính mình. và khi mẹ trở về, với món quà nhỏ bé ấy, con sẽ nói với mẹ rằng: “Mẹ à, mẹ là niềm hạnh phúc lớn nhất của đời con. Nhân ngày 20-10, con muốn gửi đến mẹ những lời chúc tốt đẹp và bình an nhất.” Và lời cuối cùng, con muốn nói với mẹ bằng cả trái tim mình: “Mẹ ơi, con yêu mẹ nhiều lắm”.

con gái của mẹ

thư gửi mẹ nhân ngày 20 tháng 10 – mẫu 6

Mẹ yêu ơi, ngày 20/10 của mẹ, của con, của tất cả những người phụ nữ Việt Nam lại về.

Nhưng kỳ nghỉ năm nay rất khác so với những kỳ nghỉ trước, vì đây là lần đầu tiên tôi xa các bạn để lên thành phố sinh sống và học tập. Bây giờ tôi là sinh viên năm nhất.

mẹ ơi, 18 mùa xuân đã trôi qua nhanh bao nhiêu kể từ ngày mẹ ôm đứa con còn đỏ hỏn hay tiếng khóc đầu đời. Ngày đó, bố tôi đi công tác ở Tây Nguyên, năm nào cũng về quê mấy lần, một tay chăm ba đứa con thơ dại. lúc đó tôi và chị gái tôi còn rất nhỏ, chưa đủ thông minh để hiểu thiếu tình cha nghĩa là thế nào, vì tình mẹ vô cùng bao la.

Mẹ

từ làm kế toán phải theo phong tục ngàn đời “hiếu thuận, hiếu thuận” về quê làm ruộng. Thương con lắm, xa quê lên không biết gì. Tôi nhớ có một buổi chiều mùa đông, ba chị em tôi ngồi nhà đợi mẹ. Căn phòng nhỏ của mẹ con tôi cảm thấy thật lạnh lẽo. 5 giờ, 6 giờ và 6 giờ 30 phút vẫn không thấy mẹ thân yêu đâu. Khi con khóc, anh dỗ dành: “Mẹ về sớm thôi. Chắc mẹ đào ruộng xong, tranh thủ hái ít bèo về nấu cám cho lợn”. và từ đó tôi ghét con lợn 7h mẹ mới về nhà. Cái quần rộng thùng thình của mẹ màu xanh, nước chảy ra liên tục. Tôi bật khóc, tôi ôm lấy chân mẹ: “Mẹ ơi !!! … đói quá!”.

nhớ lại ngày đó, tôi yêu bạn rất nhiều. từ việc đào đất, trồng lúa, trồng rau mẹ tôi đều phải nhờ người chỉ dạy. ba đứa con nhỏ, bụ bẫm cùng tuổi cũng không giúp được mẹ nhiều. người chị hơn 1 tuổi theo mẹ ra đồng đổ nước. người nhỏ bé yếu ớt bị xô nước kéo đi kéo lại. Lúc đó các cô chú đi ngang qua, thương tình ai cũng xuống tát nước thay mình.

Quê tôi nghèo lắm, còn nhiều hủ tục “trọng nam khinh nữ”, “chị dâu, em chồng” khiến mẹ đánh, mang tội “con cả. con trai ”. – bố chồng không sinh được con trai để nối dõi tông đường “Tôi biết, không chỉ nhà tôi mà nhiều gia đình cũng vậy. Các con hay kể chuyện cho nhau nghe.

Trong nhiều năm, mẹ ở bên cạnh chăm sóc ba chúng tôi. Bốn mươi tuổi, tóc mẹ đã bạc. Họ nói đó là máu xấu. nhưng tôi không nghĩ vậy, có thể là do bạn đã làm việc quá chăm chỉ.

Ở tuổi 50, căn bệnh thoái hóa đốt sống cổ khiến mẹ cô đi lại khó khăn. nhưng cô vẫn đi trồng, cô vẫn gặt, cô vẫn mang lúa về nhà. sông cạn mẹ vẫn gồng gánh tưới rau mới trồng. mùa đông sắp đến, bàn chân và bàn tay tôi chuẩn bị lạnh vì những vết nứt do lội qua bùn đất. Mỗi lần bạn đùa, dụi tay vào má tôi, tôi giật bắn mình vì “nóng quá!”.

Mẹ luôn tươi cười, luôn vui vẻ. Đó là điều khiến tôi thấy cuộc sống thật tươi đẹp.

Sáng nay con đi học thấy họ bán nhiều hoa lắm mẹ ạ. Ở quê tôi ngày Tết không có nhiều hoa như vậy. hoa hồng nào, hoa đồng tiền, hoa lan nào … những bó hoa thật to, thật đẹp. Tôi dừng xe, tôi chỉ hỏi mua một bông hồng nhỏ, nhưng… 20k cho bông hồng đó. Tôi nhớ bữa cơm nhà mình 5 người cũng tầm tiền nên phải quay đầu xe. nhưng mẹ ơi, sao sáng nay có nhiều bó hoa tươi và đẹp thế? thật tiếc!

Chà, như mọi năm, tôi làm thiệp tặng mẹ. thẻ đẹp và rẻ, nhưng do chính tay tôi làm. vẫn quan trọng hơn mẹ !!!

ồ, mẹ ơi! Tôi yêu người bạn cùng giường của tôi rất nhiều. cô ấy đã khóc suốt đêm. đó là một trận lũ lớn ở miền Trung. cô ấy cứ thút thít không biết ở nhà có chuyện gì, vì không liên lạc được với bố mẹ, ở nhà cũng không có điện thoại. họ còn đau khổ hơn tôi.

Tôi thuyết phục anh ấy viết thư cho anh ấy, anh ấy nghe ngay lập tức, anh ấy cũng làm như vậy. có lẽ ngày mai lá thư của tôi sẽ đến tay tôi, nhưng nó được viết … khi nào gia đình nhận được?

mẹ ơi! Những giọt mồ hôi, những giọt nước mắt mặn chát và nụ cười của mẹ đã dìu dắt con bước đi trên cuộc đời này, để con trưởng thành và nên người …

Con muốn nói với mẹ rằng: “Mẹ ơi! Con yêu mẹ nhiều lắm!”. 20/10 vui vẻ mẹ nhé! giữ sức khỏe mẹ nhé. Chẳng bao lâu nữa con sẽ trở về quê hương để được ôm ấp trong vòng tay mẹ mà ngủ yên.

thư gửi mẹ nhân ngày 20 tháng 10 – mẫu 7

gửi đến mẹ! Đây có lẽ là bức thư đầu tiên anh viết cho em, sau 20 năm có mặt trên cõi đời này. giờ đây khi ngoài khung cửa sổ mưa thu nhẹ rơi, nước mắt em cũng ướt áo. Tôi chợt muốn viết một bức thư cho mẹ, điều mà một đứa con gái lạnh lùng và vô tâm như tôi chưa bao giờ nghĩ đến. Với giác quan thứ 6 của một người phụ nữ và đặc biệt là một người mẹ, bạn có thể hiểu được những suy nghĩ này trong tôi.

Tôi biết rằng năm đó, khi tôi bằng tuổi tôi bây giờ, theo tiếng gọi của trái tim mình, bạn đã bắt đầu một cuộc hành trình mới trong cuộc đời của một cô gái. đồng hành là người cha ấm áp của các anh chị em bây giờ. Còn trẻ một nách hai con, chồng thường xuyên đi làm thuê bên ngoài nên mẹ cô phải rất vất vả. nhưng trải qua bao khó khăn mẹ đã cưu mang và nuôi dạy tôi như bây giờ.

mẹ ơi! Thời gian tôi đến với thế giới này không ngắn cũng không dài nhưng cũng đủ để nhận ra rằng những người yêu thương tôi, luôn ở bên tôi, chăm sóc tôi, là chỗ dựa vững chắc không bao giờ lay chuyển. … là người đã chở che cho tôi khi tôi gặp khó khăn, vấp ngã trên con đường đời đầy sóng gió này.

Mẹ ơi, tình yêu mẹ dành cho con có lẽ không có từ ngữ nào có thể diễn tả hết được. Đó là một vòng tay dài theo định nghĩa của tôi khi tôi chỉ là một cô bé học nói khi tôi được hỏi rằng tôi yêu bạn nhiều như thế nào, bao la như bầu trời, bao la như biển cả khi tôi lớn hơn một chút, khi tôi biết nó rộng lớn và bao la biết bao, những vết ửng hồng trên khuôn mặt tôi khi tôi xấu hổ khi bày tỏ tình yêu của mình… và giờ khi ngồi viết những dòng này, tôi mới biết tình yêu thực sự mà mẹ dành cho tôi. không bao la như bầu trời trên cao, cũng không bao la như biển cả vô tận, tình mẹ chỉ đơn giản là trái tim yêu thương với đôi bàn tay ấm áp. sẽ luôn giữ bạn trong trái tim của bạn. Con biết có câu: “Có con mới thấu hết được nỗi lòng của cha mẹ”. Em biết có lẽ lúc này em chưa thực sự hiểu được nỗi lòng ẩn sâu bên trong trái tim anh, nhưng em sẽ cố gắng cảm nhận. .chờ mẹ đó! hãy đợi đến khi con cảm nhận được tấm lòng bao la ấy sâu sắc hơn, con mới hiểu được hết tình yêu trong lòng mẹ …

Em biết rằng bức thư này sẽ không thể nói hết những lời trái tim em muốn nói với anh nhưng mong anh hiểu được phần nào nỗi lòng của em. một lời xin lỗi mà con muốn gửi đến mẹ, xin lỗi vì đã khiến mẹ phải lo lắng cho con, xin lỗi mẹ vì con đã không thể tìm ra con đường cho riêng mình, xin lỗi vì mẹ vẫn còn ướt nước mắt… xin lỗi mẹ!

<3 vượt qua những bước đầu tiên đầy khó khăn của cuộc đời, cảm ơn tình yêu mà mẹ luôn dành cho con … cảm ơn mẹ vì con đã là mẹ của con … cảm ơn mẹ!

Ngày 20/10 sắp đến, tuy không phải là ngày trọng đại đối với em, cũng chỉ là ngày của mẹ như những ngày khác nhưng em cũng xin chúc mẹ một sinh nhật vui vẻ. hãy cười thật rạng rỡ vì hạnh phúc và bạn sẽ không bao giờ phải mí mắt ướt nữa.

mẹ ơi! từ tận đáy lòng, một câu nói mà tôi đã muốn nói rất nhiều lần nhưng sự do dự của tôi đã ngăn tôi lại. đến bao giờ con mới đủ dũng khí để nói ra 3 từ “Con yêu mẹ”? hãy chờ đợi người con gái ngốc nghếch này, cho đến khi cô ấy đủ tự tin đứng trước mặt bạn và nói với bạn 3 từ yêu thương, mẹ nhé! Dù không thể nói ngay bây giờ nhưng anh mong em hiểu anh yêu em nhiều như thế nào. giờ là lúc em nhẹ nhàng tựa vào bờ vai vững chãi của anh, như 20 năm trước anh luôn rúc vào vai em. luôn hạnh phúc mẹ nhé! Con yêu mẹ!

XEM THÊM:  thơ về số phận người phụ nữ

đứa con gái ngốc của mẹ

thư gửi mẹ nhân ngày 20 tháng 10 – mẫu 8

Ngày 20/10 đã đến, mùa yêu thương của phái đẹp lại về. Trong lòng chợt dâng lên một cảm giác khó tả. Không như những năm trước, những ngày này tôi chỉ mong trời nhanh đến để nhận được hoa, quà và những lời chúc mừng từ bạn bè. Năm nay, khi những người bạn thân của con trai bạn bận rộn với gia đình nhỏ của họ, tôi nhớ họ … Tôi đã gọi lại cho họ để nói rằng tôi sẽ trở lại trong tuần này!

Nghe điện thoại của con, mẹ tôi xúc động nghẹn ngào. Giọng mẹ đứt quãng, mẹ có vẻ ngạc nhiên vì lâu rồi mẹ không thấy con nói về chuyện về quê. Tôi nhớ có lần mẹ tôi gọi điện bảo con gái về, tôi thản nhiên trả lời rằng dạo này tôi rất bận công việc. vì vậy tôi gác máy sau một câu “vâng!” ánh sáng của mẹ tuy nhiên, lần này tôi chủ động về với lý do 20/10 mới về chúc mừng mẹ. Tôi nghẹn ngào … xin lỗi !!!

Khi thấy con về, mẹ vội vã đi, bỏ lại luống rau nhỏ đang tưới, áo mẹ ướt đẫm mồ hôi hai lần … con yêu!

mẹ vội vàng: “con ăn chưa? Trưa nay mẹ bỏ đồ ăn rồi! ”Mỉm cười mệt nhoài mở lồng phủ lên mâm cơm, có đĩa nước xốt đợi con về, đĩa gà quay, đĩa canh mẹ gắp. rau trong vườn của tôi… nhìn mẹ tôi, mẹ tôi vẫn đang đổ mồ hôi… tôi đang chết đuối !!

Tham khảo: Bài văn nghị luận xã hội về bệnh vô cảm

Tôi chợt giật mình, đã lâu rồi tôi không nhìn kỹ khuôn mặt đó. Khuôn mặt của mẹ… những nếp nhăn đã xuất hiện từ khi nào? Má gầy hơn, mắt trũng sâu, da ngăm đen, nụ cười vẫn tươi nhưng sao chất chứa bao cảm xúc … Mẹ buồn quá !!!

Nghĩ đến mẹ con mình, hãy nhìn lại chính mình! Con lớn rồi nên con luôn để bố mẹ chăm! bất cứ khi nào tôi ốm, tôi sẽ biết khi nào tôi khỏe hơn. Tuy nhiên, khi tôi hắt hơi, sổ mũi và cảm lạnh thông thường, mẹ tôi gọi cho tôi mỗi ngày để nhắc nhở tôi uống thuốc và ăn uống đầy đủ! Em không xinh, không có tài, không biết chăm sóc bản thân khiến bố mẹ giận … nhưng em luôn tự hào và đặt niềm tin vào anh … em không có tâm !!!

Tôi ham chơi, tôi chỉ thích đi chơi với bạn bè cả ngày. Cho dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, tôi vẫn luôn gọi điện cho bạn bè của mình. có những lúc tôi còn mạnh dạn tuyên bố rằng bạn bè là điều quan trọng nhất. nhưng giờ con mới nhận ra gia đình quan trọng như thế nào mẹ ạ! ngồi yên lặng và lắng nghe câu chuyện của tôi. Tôi biết tên tất cả bạn bè của bạn mặc dù tôi chưa bao giờ gặp họ. Em rất vui vì anh đã yêu hết những người em yêu, nhưng không biết có phải em đã vô tình làm anh buồn … Em thật đáng trách !!!

Tôi đã lớn, mẹ hãy nhớ đến chồng tôi. Tôi giận dữ quay lại, coi đó là một việc làm ăn xa vời. Mẹ lặng lẽ không nói gì để dịp khác mẹ nhắc: “lấy chồng thì lấy chồng sớm nhé!”. giọng mẹ trầm bổng, chất chứa nhiều cảm xúc. bất chợt anh nghẹn ngào … Anh lo em sống xa anh không được ở bên chăm sóc em, lo lắng đứa con gái vụng về của mình sẽ làm thế nào với công việc, nhưng … anh ‘cứng đầu !!!

Tôi mở điện thoại của mình, đầy những tin nhắn yêu thương tôi đã gửi cho bạn bè của mình, nhưng nhìn lại, chừng nào tôi còn nhớ, tôi chưa bao giờ nói “Tôi yêu bạn” hay “Tôi nhớ bạn!” đôi khi trong kỳ nghỉ tôi thậm chí không nhớ để gọi lại. Mọi người nhớ đến tôi thì tôi chỉ nói “ừ đúng không? nhưng muộn rồi, mẹ cháu cũng không biết hôm nay là ngày gì”. Đôi khi em muốn nói với anh những lời yêu thương ấy mà sao em lại ngại ngùng. có lẽ do con chưa quen, không có tâm, con đáng trách … nhưng mẹ ơi, bây giờ con muốn nói với mẹ rằng … con nhớ mẹ !!!

Có lần hai mẹ con đang ngồi nói chuyện bỗng dưng giọng lạc đi, nước mắt đầm đìa: “cả đời này bố mẹ vất vả lắm rồi, dù có ăn rau, bữa cháo cũng chỉ. muốn con cái được học hành đến nơi đến chốn, làm vua đàng hoàng, nhà ta không giàu có, cha mẹ có thể làm tất cả những gì cha mẹ có thể cho con, dù đi đâu cũng phải nghĩ đến gia đình, nghĩ đến cha mẹ. ! ” chúng tôi đứng im không nói gì, tôi lau nước mắt rồi chạy vào trong giả vờ nghe điện thoại để họ không phát hiện ra tôi đang khóc. nhưng mẹ ơi… con nhớ !!!

sống xa nhà, con phải chiến đấu, buồn vui, nhiều khó khăn, nhiều thử thách, vấp ngã trước đó … nhưng con biết rằng tất cả những gì con đang trải qua chẳng liên quan gì đến mẹ. làm việc cho, điều đó thật khó khăn cho tôi. Vì vậy, em sẽ rèn luyện để trở nên mạnh mẽ hơn, để đôi chân vững vàng chống chọi với sóng gió dữ dội, để bố mẹ không phải lo lắng cho em. Tôi hứa với bạn … Tôi sẽ cố gắng !!!

Ngày 20.10 sắp đến, cũng như hàng triệu trẻ em khác, tôi gửi đến các bạn những lời chúc tốt đẹp nhất. Chúc mẹ luôn khỏe để tiếp bước con! và trẻ em, hãy luôn nhớ:

ai còn mẹ, xin đừng để con khóc? Đừng để nỗi buồn vào mắt?

thư gửi mẹ nhân ngày 20 tháng 10 – mẫu 9

mẹ yêu quý ..!

Bây giờ mẹ đang ngủ …

Tôi viết thư cho bạn khi đang say. Hôm nay tôi đã uống 2 cốc bia. Tôi say. Tôi khóc.

ngày 20 tháng 10 là ngày gì vậy mẹ? đó chỉ là một ngày bình thường của mẹ.

Tôi khóc. và tôi nghĩ về mẹ tôi. vì tôi đã hiểu 20/10 là gì? bạn đã làm gì cho tôi?

Vào ngày đầu tiên của trường tiểu học, em đã xin mẹ 2.000 đồng để mua hoa tặng cô giáo. đi học về, mẹ đi bán tạ than đen, bạn phải khiêng cân vì không có cân … mẹ tôi rất hay bị đau vai phải hàng đêm.

Ngày thứ hai trung học, em xin mẹ 10.000 đồng để ngoài mua hoa tặng mẹ, em còn mua thẻ vẽ tranh cả đêm tặng những người bạn mà em yêu quý. mẹ nằm trên giường, tay ôm trán: “tháng này bố mày chắc không được nghỉ ốm đâu” …

Ngày còn học cấp 3, em xin mẹ 50.000 đồng để cùng các bạn về nhà cắm trại vui chơi đến tận khuya. Mẹ đã dọn dẹp nhà cửa, mâm cơm tối vẫn để thức ăn cho bạn. hai anh em đánh nhau mệt rồi ôm nhau ngủ …

trường đại học. Em là cán bộ lớp, em xin chúc mừng rất nhiều người, bạn bè, thầy cô, cô chú mà em quen biết … những lời nói dí dỏm và đặc biệt dành cho mỗi người. Mẹ nhấc máy và nói những câu như ngày nào cũng gọi điện bảo “con đi ngủ nhớ kéo màn vào nhớ khóa cửa, đi ngủ sớm”.

nhưng … bạn biết đấy, tôi luôn nghĩ đến bạn đầu tiên. Tôi luôn luôn như thế này. Hồi nhỏ, có lần tôi làm bài thơ tặng mẹ nhưng không dám tặng, có lần tôi mua hoa tặng mẹ rồi lại tặng bạn mình … cắm. có lẽ do tôi ở quê? Ở nông thôn, những người mẹ đầu tiên tóc đen, không chồng, con cái mừng Ngày của Mẹ.

Tôi sẽ đến thành phố

Tôi biết phụ nữ ở độ tuổi của tôi. Họ mặc váy và đi dép cao. họ bước những bước nhẹ nhàng, thanh thoát, uyển chuyển, không vội vã, bận rộn như mẹ của họ. 8 giờ tối họ trang điểm và đi uống cà phê, mẹ nấu ăn, giặt quần áo và mắc màn cho chúng tôi ngủ.

Tôi biết phụ nữ ở độ tuổi của tôi. Họ nói về những cuộc khiêu vũ, về những chuyến công tác mệt nhoài nhưng biết chỗ này, biết chỗ này, chỗ kia. và mẹ tôi, khi tôi gọi lại để hỏi: mẹ, mẹ là gì? có người nói với tôi rằng cua ăn ngon. bà mẹ trả lời: “Tôi không biết rõ lắm, nó giống con hến, con ngao” … và khi tôi phát hiện ra con cua. Tôi khóc.

Tôi biết phụ nữ ở độ tuổi của tôi. chồng của họ đưa họ đi siêu thị mỗi tuần và mua cho họ những bộ quần áo đẹp. tuy nhiên, khi chán chồng, họ đi chơi với bạn bè, vũ trường, quán cà phê. Còn tôi, tôi khóc mỗi khi bố làm tôi buồn. và mẹ nói với chúng tôi rằng: “chỉ có mẹ mới có thể nói là bố, các con là con cái dù bố mẹ có sai thế nào cũng không có quyền nói …”.

mẹ tôi. bây giờ tôi nhớ lại thời thơ ấu của mình. tất cả cuộc sống quá khứ bên trong người mẹ. chúng ta luôn ở trong mẹ. và bố cũng vậy, ngày nào bố cũng gọi điện cho mẹ, mẹ lần lượt gặp 3 đứa … mỗi tháng mới về một lần. khi lớn lên mỗi chúng ta đều thông minh lanh lợi, ai cũng khen mẹ giỏi giang, bố may mắn có mẹ… bố con cũng là một người đàn ông tuyệt vời phải không mẹ? mặc dù đôi khi bố làm mẹ buồn nhưng không ai là hoàn hảo cả? Tôi cũng xấu hổ khi anh trai tôi không tốt như bạn mong đợi.

mẹ ơi! mẹ ngủ đi mẹ đừng dậy sao giấc ngủ không sâu. sao sau 1 đêm như đôi mắt quầng của mẹ? tại sao mẹ bị ốm?

mẹ ơi! con yêu mẹ. con yêu mẹ. và bạn sẽ sống tốt như bà đã dạy tôi để tôi có thể dạy bạn. “sống mà không chịu khuất phục trước bất cứ ai, không bằng lòng và không nói dối.”

Con đã lớn, đã thành người lớn nhưng buổi tối con cuộn mình trong nách mẹ ngủ, buổi sáng con vẫn khua chân múa tay trên giường … và mẹ đã nấu xong đồ ăn sáng. . Tự dưng tôi thấy mình như một cô công chúa nhỏ, thấy mình là người hạnh phúc nhất trên đời, vì tất cả những gì bố mẹ dành cho chị em tôi là điều tôi không mong muốn hơn thế.

Chúc bạn đêm nay ngủ ngon và bố ở xa luôn mơ về bạn!

Tham khảo: Soạn bài Quan Âm Thị Kính | Soạn văn 7 hay nhất

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Bài văn viết về mẹ nhân ngày 20-10 ngắn. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.