Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
153 lượt xem

Biểu cảm về tác phẩm văn học qua đèo ngang

Bạn đang quan tâm đến Biểu cảm về tác phẩm văn học qua đèo ngang phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Biểu cảm về tác phẩm văn học qua đèo ngang

qua đèo ngang là một bài thơ huyện nổi tiếng của bà. thanh quan. hôm nay, download.vn sẽ cung cấp bài văn mẫu lớp 7: cảm nhận về bài thơ Qua ải huyện của em. thanh quan .

Hi vọng với dàn ý và 12 bài văn mẫu lớp 7 dưới đây, các em sẽ có thêm tài liệu để tham khảo.

Bạn đang xem: Biểu cảm về tác phẩm văn học qua đèo ngang

nêu suy nghĩ về bài thơ Qua ải

1. mở đầu

giới thiệu tác giả, mrs. huyện thanh quan, bài thơ xuyên qua. nêu cảm nghĩ chung về bài thơ.

2. nội dung bài đăng

a. suy ngẫm về hai chủ đề

– khi ca sĩ lên đèo, hoàng hôn bắt đầu lặn.

– cảnh dễ gợi lên trong lòng người lữ khách một nỗi buồn.

– Cảnh sắc thiên nhiên nguyên sơ, tràn đầy sức sống của đoạn văn qua từ láy và hai đối lập: cỏ, cây, đá, lá, hoa.

= & gt; cảnh đẹp nhưng vẫn nhuốm màu buồn tẻ, hiu quạnh của một miền sơn cước.

b. nghĩ về hai câu thực

– phép đảo ngữ trong câu miêu tả sự xuất hiện của những người tiều phu nhặt củi trên sườn núi, nhấn mạnh sự nhỏ bé, khốn khổ của con người trước thiên nhiên hùng vĩ.

– hình ảnh chợ là bộ mặt của cuộc sống một vùng, nhưng ở đây, chợ chỉ là một vài túp lều tranh dột nát ven sông.

= & gt; khung cảnh trống rỗng và cô đơn bao trùm.

c. suy ngẫm về hai bài luận

– tiếng cuốc háo hức trong buổi chiều tà khiến không gian như vắng lặng hơn.

– Đó có thể là tiếng cuốc, nhưng cũng có thể là dư âm của tâm tư hoài niệm của người nữ sĩ tiếc nuối một thời oanh liệt đã qua, thể hiện một nỗi buồn da diết khó nguôi ngoai.

– Nghệ thuật điệp ngữ (câu 5 với câu 6) rất nhuần nhuyễn, kết hợp tài tình với những trò chơi đồng âm có nghĩa khác nhau, làm nổi bật ý nghĩa tượng trưng của hai câu.

d. suy nghĩ về hai kết thúc

– Vẻ đẹp của con đèo hùng vĩ đến mức khiến người ca sĩ phải dừng chân để chiêm ngưỡng, để thấm vào hồn mình vẻ đẹp huyền ảo ấy.

– có sự tương phản giữa cảnh vật và lòng người: thiên nhiên cao rộng & gt; & lt; những người nhỏ bé.

– sự tương phản càng làm sâu sắc thêm nỗi cô đơn và nỗi buồn trong lòng người ta.

– nỗi buồn không thể sẻ chia, chính vì vậy mà nó dồn vào tim để hình thành một tình yêu riêng biệt, chỉ ta và ta.

3. kết thúc

– Qua đèo được đánh giá là một bài thơ xuất sắc, thể hiện tài năng và tình yêu non sông đất nước của người nghệ sĩ.

<3

– bài thơ có sức sống bất diệt trước thời gian và trong lòng bao thế hệ yêu thơ.

Cảm nhận về bài thơ qua đoạn văn – mẫu 1

“Vượt đèo ngang” là tác phẩm nổi tiếng nhất ở huyện của bà. thanh quan. Bài thơ được viết khi ông trên đường vào Phú Xuân, đi qua đèo Chữ Thập, một địa danh nổi tiếng ở nước ta với cảnh đẹp mê hồn. Với giọng thơ, hồn thơ tinh tế, bút pháp điêu luyện, bài thơ không chỉ là hình ảnh muôn màu muôn vẻ của thiên niên kỷ mà còn bộc lộ tâm trạng cô đơn, có chút tiếc nuối của tác giả đối với thời kỳ phong kiến. sự huy hoàng đã dần phai nhạt.

Bài thơ được viết dưới dạng một câu thơ bảy chữ của người Anh. bắt đầu bằng hai câu:

“đi bộ về phía đèo qua bóng cỏ, cây, đá, lá và hoa”

chỉ với dòng đầu tiên, tác giả đã khái quát được toàn bộ hoàn cảnh, không gian và thời gian khi sáng tác bài thơ. cách mở đầu rất tự nhiên, không gượng ép, dường như tác giả chỉ đơn giản là “nhập tâm” rồi say mê cảnh vật của đoạn lúc chiều tà “bóng xế”. hình ảnh “bóng chiều” được khơi nguồn từ thành ngữ “bóng chiều” gợi cho ta một điều gì đó bùi ngùi, mênh mang và một chút tiếc nuối của một ngày sắp trôi qua. trong cảnh hoàng hôn đẹp đẽ nhưng đượm buồn ấy, tác giả nhận thấy một số hình ảnh độc đáo của con đèo: “cỏ cây xen đá, lá xen hoa”. với phép nhân hoá cảnh vật qua động từ “chen” cùng với phép liệt kê hàng loạt đã cho ta thấy được nét sinh động trong bức tranh phong cảnh này. cỏ cây cùng với đá núi, hoa lá tràn đầy sức sống. Hình ảnh nhỏ nhưng rất mạnh mẽ. trong ánh hoàng hôn đang tắt dần, nhưng vẫn nhìn thấy những hình ảnh này để lại cho chúng tôi nhiều suy nghĩ.

hai câu thực là khi tác giả đang ở trên đèo cao, nhìn quanh, qua đá, núi và cây để tìm bóng dáng con người:

“ẩn mình dưới núi với một vài con chim rải rác bên sông, một vài ngôi nhà”

hình ảnh con người đã xuất hiện, nhưng nó dường như chỉ làm cho hình ảnh trở nên u ám hơn. tác giả sử dụng biện pháp đảo ngữ cùng với những từ ngữ giàu sức gợi để diễn đạt điều này. người dân nơi đây chỉ có “tiều vài chú” ghép với từ “lom khom” dưới núi. bối cảnh là “rải rác” “chợ nhiều nhà”. tất cả đều quá nhỏ bé so với khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ của con đèo. dường như không khí trống trải và cô đơn bao trùm toàn cảnh.

hai câu của nỗi buồn được thể hiện rõ ràng qua âm thanh u ám:

“nhớ quê hương đau lòng, người con quê hương thương nhà, mỏi miệng nhớ nhà”

một tiếng khóc chân thành hay nỗi lòng của tác giả. “Nhớ quê hương lòng người con quê hương” là câu ca dao trong điển tích xưa nói về một vị vua mất nước, trở thành một người cuốc đất chỉ được gọi là “cuốc đất”. tiếng cuốc rộn rã làm cho đêm thanh bình hơn. còn từ “đình” là tiếng kêu tha thiết gợi lên “tình quê hương”. ở đây tình cảm của nhà thơ được bộc lộ rõ ​​nét. Nghệ thuật chơi chữ độc đáo kết hợp với nhân hoá và sự chuyển hoá tình cảm đầy kịch tính đã cho chúng ta thấy tấm lòng yêu nước của người phụ nữ huyện thanh quan.

hai câu cuối, khép lại tình cảm cũng như khung cảnh thiên nhiên của bài thơ:

“dừng lại và dừng lại: bầu trời, núi, trải một mảnh tình yêu của riêng tôi với tôi”

Phong cảnh con đèo hùng vĩ khiến tác giả dừng chân không muốn rời. cái mênh mông của đất trời, núi non, sông nước như níu chân thi nhân. nhưng đứng trước không gian bao la và hùng vĩ ấy, tác giả chợt nhận ra nỗi cô đơn trong lòng dần dâng lên thành “một mảnh tình riêng ta dành cho ta”. cảnh quan thiên nhiên càng rộng lớn thì nỗi cô đơn của những lữ khách khác càng giảm đi. một mảnh tình riêng, một nỗi lòng sâu kín, những nỗi niềm đau đáu trong lòng không biết chia sẻ cùng ai. nhịp điệu của câu thơ như một tiếng thở dài tiếc nuối.

“xuyên không” là một thông điệp gửi đến trái tim người đọc. bài thơ không chỉ là một bức tranh thiên nhiên hùng vĩ đầy u buồn mà còn chứa chan niềm tiếc thương, của lòng yêu nước thương dân. phải rất xúc động, thực sự yêu thiên nhiên và con người, huyện thanh quan mới để lại được những vần thơ tuyệt vời như vậy.

suy nghĩ về bài thơ qua đoạn văn – mẫu 2

“Vượt qua bước ngang” là một tác phẩm nổi tiếng của huyện cô. thanh quan. bài thơ được viết khi ông đang trên đường đến huyện phủ xuân, đi qua đèo là một địa điểm đẹp như tranh vẽ. bài thơ là một hình ảnh ngụ ngôn sâu sắc của nhà thơ, bộc lộ cho chúng ta thấy rõ nỗi nhớ chân thành của tác giả.

bài thơ bắt đầu bằng hai dòng:

“từng bước qua bóng cây, cỏ, đá, hoa”

Câu thơ gợi lên khoảnh khắc tác giả lên đồi, trời đã xế chiều, trời sắp tối. đối với một vùng sa mạc xa xôi, hoàng hôn buông xuống cũng là lúc mọi người đã trở về nhà. Phải chăng tác giả đã chọn một thời điểm như vậy để nhấn mạnh cho người đọc thấy được sự xiêu vẹo và hoang vắng nơi đây? và từ đó tâm trạng của tác giả trở nên hỗn loạn khi nhìn cảnh tượng từ trên cao nhìn xuống.

Cảnh tượng này đã thực sự gợi lên trong lòng người đọc nỗi nhớ kéo dài rồi lan tỏa theo từng câu thơ, khiến lòng tác giả vơi đi một chút nỗi nhớ quê hương đất nước. trời đã về khuya và cảnh vật đã tan dần khiến tâm trạng cô càng thêm phiền muộn. khoảnh khắc đó rất phù hợp với tâm trạng hiện tại của anh. Cũng giống như trong những câu thơ cổ, tâm trạng của con người được tô màu bởi cảnh vật.

ở đây tâm trạng đơn độc, lẻ loi của tác giả đã nhuốm vào cảnh vật khiến cảnh vật lúc này như trở nên thê lương hơn bao giờ hết. chúng ta phải thừa nhận rằng cảnh trong bài thơ được thể hiện khá sinh động. có cỏ cây hoa lá nhưng là cảnh tranh giành sự sống. phong cảnh thật hoang sơ và hoang dã. Phải chăng chính sự quá tải của hoa lá chồng chất để tồn tại, cũng khiến tâm trạng của tác giả vô cùng hỗn loạn? tác giả đã sử dụng phép đối và phép đối trong cách miêu tả đầy ấn tượng. Nó khiến người đọc cảm nhận được sự hoang vắng của con đèo vào lúc hoàng hôn, mặc dù nó có phong cảnh cây, hoa, đá, lá rất đẹp. vì ở đây vắng vẻ quá nên nhà thơ mở to mắt thêm một chút như tìm kiếm một hình ảnh nào đó để tâm trạng nhà thơ bớt cô đơn hơn một chút. và ở cuối bước, một hình ảnh xuất hiện:

“ẩn mình dưới núi với một vài con chim rải rác bên sông, một vài ngôi nhà”

điểm nhìn đã được nhà thơ thay đổi nhưng sao tác giả vẫn cảm thấy nỗi cô đơn ngày một lớn? bởi vì trong thế giới loài người ở đây, chỉ có một số nhà sư gánh nước hoặc củi đến chùa. Đó là một hình ảnh bình thường, nhưng từ láy “lom khom” làm cho hình ảnh thơ thêm phần trống trải, buồn bã. Đó là lối vẽ thông thường mà ta thường thấy trong thơ cổ “vài” nhưng rất tinh tế trong cách tả cảnh. các thị trường khác cũng rải rác. Thông thường, chúng ta thấy nói đến chợ là nói đến hình ảnh ồn ào của kẻ bán người mua. tuy nhiên, chợ ở huyện thanh quan cần thơ thì hoàn toàn khác, chợ vô cùng vắng vẻ, không có người bán người mua, chỉ lác đác vài ngôi nhà ven sông. nhà thơ tìm kiếm một con đường sống, nhưng cuộc đời đó làm cho cảnh vật thêm ảm đạm và buồn bã. sự tương phản của hai dòng khiến cảnh sông càng thêm thưa thớt, xa vắng. lời nói rõ ràng hơn cho thấy khoảng trống ở đây. Trong sự hiu quạnh ấy, tiếng kêu của loài chim quốc hồn nhiên vang lên, tiếng chim lúc chiều tà:

“nhớ quê hương đau lòng, người con quê hương thương nhà, mỏi miệng nhớ nhà”

Nghe tiếng chim rừng, tác giả cảm thấy nhớ quê hương, nghe tiếng chim hót, tác giả cảm thấy luyến tiếc. Dường như nỗi niềm ấy đã thấm sâu vào tâm khảm của nhà thơ. lữ khách là con gái nên việc tìm hiểu đất nước là điều hiển nhiên. Từ “nhớ quê”, “thương quê” là để cảm nhận tình cảm của loài chim Tổ quốc, loài chim thân thuộc được tác giả cảm nhận hay chỉ là một nghệ thuật ẩn dụ để nói lên từ sâu thẳm tâm hồn người nghệ sĩ? Nghệ thuật chơi chữ dân tộc có phải là quê hương và đình của quan huyện thời bấy giờ? từ thực tế xã hội khiến nhà thơ suy tư về đất nước về gia đình.

“dừng lại và nhìn lại đất trời, một mảnh tình riêng với tôi”

Câu cuối của bài thơ dường như cũng là nỗi nhớ nhung của tác giả về quá khứ. bốn từ “dừng lại và nhìn lại” thể hiện một cảm xúc bồi hồi. một khoảng cách mênh mông, tác giả nhìn từ xa nhìn gần, nhìn từ trên xuống dưới, nhưng đâu đâu cũng thấy sự cô đơn, lẻ loi và nỗi nhớ ngày càng dâng cao. cảm nhận thế giới và cảnh vật để tâm trạng được nguôi ngoai, nhưng sao nhà thơ lại thấy cô đơn, thấy chỉ có “một mảnh tình riêng ta với ta”. tác giả đã lấy cái mênh mông của đất trời để diễn tả “một mảnh tình” nhỏ nhoi của tác giả, thể hiện nỗi cô đơn của người lữ khách trong lòng mình qua đoạn văn.

bài thơ là hình ảnh tiêu biểu cho câu chuyện ngụ ngôn thường thấy trong thơ cổ. qua đó tác phẩm cho ta thấy tâm trạng cô đơn, lẻ loi của tác giả khi đi qua đèo. đó là tiếng lòng của một triệu người, một bài thơ sẽ còn mãi trong tâm trí người đọc.

Cảm nhận về bài thơ qua đoạn văn – mẫu 3

Trong văn học trung đại Việt Nam, có lẽ không ai quên được hai nhà thơ tài hoa: Hồ xuân hương và bà nguyệt. Nếu như trong thơ của công chúa du mục ta thấy một sự cầu tiến, một chút nổi loạn, thì ta lại tìm thấy những cảm xúc buồn êm đềm nơi phố huyện thanh quan, điển hình là bài “Vượt đèo”.

sáng tác tại một thời điểm tác giả đã đi đến Huế để tiếp quản. Trên đường đi ngang qua nơi này, lòng yêu nước, nhớ quê hương, thương nhớ đất nước lại trỗi dậy, thôi thúc tác giả viết nên những vần thơ ngẫu hứng.

Bài thơ được viết theo thể thơ lục bát bảy chữ với đầy đủ cấu trúc truyền thống của thể loại này, bao gồm: chủ đề, tình tiết, luận điểm, kết luận. từ đó thể hiện tình cảm của tác giả về đất nước. là một bài thơ tuyệt vời ngập tràn nỗi buồn man mác, để lại trong lòng mỗi người nhiều nỗi niềm về lòng người cũng như hoàn cảnh hiện tại lúc bấy giờ:

“từng bước qua bóng cỏ, cây, đá, lá, hoa”

tại đây ngay khi bạn đặt chân đến cũng là lúc mặt trời phủ bóng. thời gian trong khoảng thời gian này là “cỗ xe tối” là thời gian kết thúc của một ngày. Trước đây, trong thơ ca trung đại, người ta thường lấy buổi tối làm hình ảnh chỉ trong thơ khi lòng người đầy nỗi buồn. “cảnh buồn chẳng vui bao giờ”, là nỗi lòng của người tài nữ tri kỉ cũng mang nỗi niềm trần thế. từ “chen” được lặp lại hai lần trong một câu thơ để tô thêm nỗi cô đơn. nghệ thuật điệp ngữ trong cùng một câu văn tạo nên nhịp điệu hài hoà cho bài thơ. hơn nữa, nó làm cho hình ảnh chiều càng trở nên cô đơn.

“ẩn mình dưới núi với một vài con chim rải rác bên sông, một vài ngôi nhà”

Những dấu hiệu nhỏ của sự sống đã và đang xuất hiện, con người trong hai câu thực. hình ảnh “qua mấy thằng, chợ mấy nhà” là hơi thở của cuộc sống nơi đây. một lần nữa, nghệ thuật điệp ngữ trong câu, giữa câu đã tô thêm phần nào hình ảnh con người nơi đây. thủ pháp thơ đảo ngữ được tác giả sử dụng thành công “lom khom, rời rạc”. đồng thời, chúng cũng là những từ chỉ hoạt động nhỏ nhấn mạnh sự đơn độc ở đây. đồng thời, nó đại diện cho nhịp sống mong manh, khan hiếm nhưng buồn tẻ.

“Nhớ nước đau lòng, những người con quê hương thương gia, mỏi miệng, mỏi da”

Có vẻ như hai câu của bài văn càng ngày càng nặng. “son nacional” và “da da da” tạo nên âm điệu nhẹ nhàng êm ái cho giai điệu của câu thơ. cảm xúc và suy nghĩ của tác giả dần dần bộc lộ. nàng là một nữ ca sĩ tài sắc vẹn toàn, không những thế nàng còn là người mang nặng lòng với nước mất nhà tan thời bấy giờ. Thủ pháp sử dụng động tác động của tay trái đã được khai thác để khắc họa rõ nét hơn nỗi sầu muộn của bài thơ. nghe tiếng kêu “cuốc kêu”, da diết khiến lòng người thêm xót xa, đau đớn vì tình cảm trần thế. Tôi tiếc cho bi kịch nước nhà chia cắt, nước mất nhà tan nay đã tan. dường như để tránh và xoa dịu nỗi đau này, tác giả đã tạo ra những từ đồng âm thay cho “quốc gia, dân tộc” trong từ đất nước. nhưng tình cảm của bà huyện vẫn khắc sâu ở đó, vẫn đau lòng, vẫn nặng trĩu nỗi sầu, thậm chí thấm đẫm toàn bộ cảnh phim.

đến hai câu cuối cùng:

<3

Lòng chảo giờ đây đã hiện hữu trước mắt, nhưng thay vì nhìn thấy vẻ uy nghiêm tráng lệ, chúng ta vẫn còn bùi ngùi bởi hai chữ “dừng lại, dừng lại”. Cái dừng đó có thể là sự dừng lại, tư thế tự vệ của tác giả trước thời cuộc của tác giả? vùng đất rộng lớn của “đất nước” mà con người ta cảm thấy thật đơn độc, lạc lõng, đứng trước cái mênh mông ấy cô chỉ cảm thấy “một mảnh tình trẻ thơ”. do đó, cụm từ sáng tạo “Tôi và tôi” đã làm sâu sắc thêm nỗi buồn sâu thẳm đè nặng lòng người nhất.

bài thơ “qua đèo” với tài năng nghệ thuật của tác giả, kết hợp nhuần nhuyễn từ ngữ và điệp ngữ đã tạo nên một bài thơ để đời. qua đó, chúng ta càng thấy thấu hiểu hơn tấm lòng của một nữ thi sĩ tài hoa nhưng cũng đầy trân trọng và cảm thông.

Cảm nhận về bài thơ qua đoạn văn – bài văn mẫu 4

tác phẩm “bước qua bến ngang” là bài thơ ghi dấu tên tuổi của người phu nhân quận công. Bài thơ ra đời khi nàng đang trên đường vào Phú Xuân, đi qua Đèo Cả, một con đèo nổi tiếng với cảnh đẹp mê hồn. với giọng buồn man mác, hồn thơ tinh tế đi vào lòng người “qua đèo” không còn là bức tranh thiên thu đơn thuần mà còn bộc lộ tâm trạng cô đơn của nhà thơ với nỗi tiếc nuối, buồn thương đất nước lúc bấy giờ. thời gian. .

XEM THÊM:  Chân dung người phụ nữ Trà Vinh anh hùng qua truyện ký Người mẹ cầm súng&quot của Nguyễn Thi

Tham khảo: Tác phẩm Đường cách mệnh | Cổng Thông Tin Điện Tử Phú Thọ

sáng tạo nhưng vẫn mang tính truyền thống, bài thơ được viết theo thể bảy chữ, tám vần của thể thơ lục bát với cấu trúc kết bài tả thực. mở đầu câu thơ bằng hai câu:

“đi bộ về phía đèo qua bóng cỏ, cây, đá, lá và hoa”

Hai dòng đầu của bài thơ đã mở ra mọi không gian và thời gian của sáng tác bài thơ. hai câu thơ với một phong cách thơ rất tự nhiên, không gò bó trong khuôn khổ chung của thời bấy giờ. trong cảnh chiều tà “bóng chiều tà”, nữ thi sĩ bước vào với những cảm xúc khó tả, đắm say với không gian mênh mông thăm thẳm của đèo cao, thời gian mênh mang của nắng chiều. bao giờ cũng vậy, trong thơ ca trung đại, “bóng chiều tà” luôn gợi lên một nỗi buồn không tên, lớn hơn cả đất trời, phảng phất chút hoài niệm về thời gian một ngày trôi qua. trong không gian chiều ấy, một điểm nhấn làm nổi bật sự phi tự nhiên của đèo: “cỏ và đá, lá và hoa”. khi hoàng hôn buông dần, không gian như mờ ảo nhưng tác giả cũng tìm thấy một sức sống tiềm tàng của thiên nhiên. Sử dụng phép nhân hoá, kết hợp động từ “chen”, nhà thơ như thổi vào thiên nhiên một tâm hồn với sức sống mãnh liệt và đang lớn dần lên. từ ngọn cỏ, từng bông hoa nhỏ vắt vẻo trên những tảng đá lớn, giữa không gian ấy, cảnh vật mang một vẻ đẹp lạ lùng.

từ gần đến xa, tác giả nhìn về phía đèo, người hiện ra:

“ẩn mình dưới núi với một vài con chim rải rác bên sông, một vài ngôi nhà”

Hình ảnh chỉ trở nên đẹp hơn khi có sự hiện diện của mọi người. biện pháp đảo ngữ miêu tả như “lom khom”, “lác đác” và các điệp từ “vài”, “vài” khiến không gian trở nên hiu quạnh, con người quá nhỏ bé so với thiên nhiên anh hùng. Dưới chân núi, một số thợ rừng đốn củi, xung quanh lưa thưa những mái nhà. không gian bao trùm toàn cảnh là sự đơn độc và trống rỗng.

hai bài văn là nỗi niềm của nhà thơ trước cảnh đất nước ngày càng suy tàn:

“nhớ quê hương đau lòng, người con quê hương thương nhà, mỏi miệng nhớ nhà”

tiếng khóc của dân tộc hay tiếng nói của trái tim tác giả. “Nhớ quê hương là khắc cốt ghi tâm người con dân tộc” là câu ca dao có nguồn gốc từ điển tích xưa nói về vị vua thực dân vì nước mất nhà tan mà trở thành một con cuốc chỉ biết gào thét trong đau thương. tiếng cuốc kêu thảm thiết làm dịu bóng chiều tà. còn từ “đình” là tiếng kêu tha thiết gợi lên “tình quê hương”. tình yêu quê hương ở đây có lẽ là nỗi nhớ quê cha đất tổ trong quá khứ hào hùng hay cũng là nỗi xót xa trước sự đổi thay, chết chóc của quê cha đất tổ. tình cảm của nhà thơ được thể hiện trực tiếp trong hai câu kết. nghệ thuật chơi chữ đồng âm độc đáo kết hợp với biện pháp nhân hoá “đau lòng”, “mỏi miệng” và chuyển cảm xúc xót xa thành đau thương tạo nên ấn tượng mạnh mẽ, cho thấy hình ảnh không chỉ là cảnh vật, mà còn là thanh quan. Hình ảnh tâm trạng bà huyện với tình yêu quê hương đất nước.

với cấu trúc đầu cuối tương ứng, hai câu cuối đã khép lại tâm trạng của nhà thơ:

“dừng lại và dừng lại: bầu trời, núi, trải một mảnh tình yêu của riêng tôi với tôi”

khung cảnh khiến bạn dừng chân trên đường đến phủ xuân. cái mênh mông của đất trời, sự hùng vĩ của núi non, sự mênh mông của sông nước như níu bước chân thi nhân. nhưng đứng trước không gian bao la của đoạn văn, tác giả chợt nhận ra nỗi cô đơn của lòng mình dần tràn ngập tâm hồn, bao trùm lên từng cảnh vật “một mảnh tình riêng ta với ta”. khung cảnh thiên nhiên càng rộng lớn bao nhiêu thì nỗi cô đơn của người lữ khách bấy nhiêu. một mảnh tình riêng, một tâm sự sâu kín, những nỗi lòng trong tim không tìm được người chia sẻ. nỗi đau lắng đọng về cảnh vật, tâm trạng kéo dài vô tận. chỉ là “tôi” và “tôi” trong bao la của đất trời.

đoạn thơ khép lại và mở ra những suy nghĩ cho người đọc. gợi cho người ta nhớ về một tuổi đã qua, một nữ thi sĩ cô đơn. hình ảnh phong cảnh và tâm trạng ấy để lại biết bao cảm xúc trong lòng người đọc.

suy nghĩ về bài thơ qua đoạn văn – mẫu 5

Bà huyện thanh quan là một trong những nhà thơ nổi tiếng của nền thơ ca trung đại Việt Nam. và bài thơ “qua đèo” là một tác phẩm nổi tiếng của chị. bài thơ đã diễn tả hoàn cảnh neo đơn của tác giả cũng như nỗi nhớ quê hương của nhà thơ khi đứng trước không gian của bước đại ngàn.

bài thơ mở đầu bằng hình ảnh thiên nhiên nơi ngã ba đường: cái nhìn từ trên cao xuống đủ để thể hiện thiên nhiên một cách khái quát. lúc “bóng chiều buông xuống” cũng là lúc nhà thơ đi về phía đèo. thiên nhiên ở đây có núi đá, rừng cây có con người sinh sống, nhưng còn hoang vu và vắng vẻ:

“đi bộ về phía đèo qua bóng cỏ, cây, đá, lá, hoa, khuất dưới núi, vài con chim lẻ tẻ bên sông, vài ngôi nhà”

cảnh vật như được tô màu bởi tâm trạng của nhà thơ. nguyen du cũng nêu rõ:

<3

bản chất mặc dù tràn đầy sức sống. có cả “cỏ” và “cây” thêm “lá”, “hoa” để “xum vầy” vươn lên, tràn đầy sức sống. nhưng cảnh vật vẫn bao la khiến lòng người càng thêm cô đơn. ngay cả khi con người xuất hiện, chúng vẫn rất nhỏ bé giữa thiên nhiên. con người trở thành “một chấm nhỏ” trong vũ trụ bao la vô tận.

thì nhà thơ phải bày tỏ nỗi nhớ quê hương:

“nhớ quê, đau cuốc, cuốc mỏi miệng, đình dừng chân trời, một mảnh tình riêng ta với ta”.

nhà thơ đã nghe thấy âm thanh của cảnh phục sinh. những cụm từ “mỏ cuốc”, “chim cuốc” không chỉ dùng để biểu thị những hình ảnh chân thực về con cuốc, con chim đa đa. Cách chơi chữ độc đáo của nhà thơ nhằm thể hiện nỗi nhớ về quá khứ, vương triều không còn phồn vinh, vàng son cũng như nỗi nhớ quê hương chân thành của nhà thơ.

Hai dòng cuối kết lại toàn bộ bài thơ với mạch cảm xúc lên đến tột độ. nhà thơ lẻ loi ở nơi đèo, xung quanh chỉ có “trời, núi, nước”, chỉ có thiên nhiên hoang vu và lạnh lẽo. đó là nỗi cô đơn nảy sinh từ người lữ khách trong chuyến hành trình cô đơn. tâm trạng của nhà thơ không thể chia sẻ cùng ai. “một mảnh tình riêng” – nỗi niềm riêng của nhà thơ không có ai cùng sẻ chia, “ta với ta” – đều ám chỉ nhà thơ, giờ cô đơn lẻ bóng đối diện với chính mình, cô đơn và lẻ loi.

như vậy, khi đọc bài thơ “qua bước”, người đọc như cảm nhận được nỗi cô đơn của nhà thơ. cũng đồng cảm sâu sắc hơn với nỗi lòng người phố huyện của bà. thanh quan.

Cảm nhận về bài thơ qua đoạn văn – bài văn mẫu 6

bài thơ “qua đèo” của bà quan huyện tả cảnh thiên nhiên thoáng đãng mà hấp dẫn, thấp thoáng cuộc sống con người mà còn hoang sơ. đồng thời tác giả cũng bày tỏ nỗi nhớ quê hương, đất nước da diết.

bắt đầu bằng hai câu miêu tả cảnh quan thiên nhiên của đèo:

“đi bộ về phía đèo qua bóng cỏ, cây, đá, lá, hoa”

chỉ với hai câu thơ, thưa bà. huyện thanh quan đã khắc họa một cách khái quát nhất về thời gian, không gian và cảnh vật nơi đèo. một cách mở “crossover” rất tự nhiên vào thời điểm “xế bóng”, đây là thời điểm kết thúc một ngày, khi mọi người thường trở về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi. tuy nhiên, nhà thơ chỉ có một mình tại nơi đi qua khiến nỗi cô đơn càng thêm tột cùng. đứng trước khung cảnh thiên nhiên đèo bao la và hoang sơ. “Cỏ và cây ở trên đá, lá ở trên hoa” là một hình ảnh mang tính biểu tượng. việc sử dụng điệp ngữ “chen” kết hợp với hình ảnh “đá, lá, hoa” gợi lên một thiên nhiên hoang sơ nhưng tràn đầy sức sống. bạn có thể thấy phong cảnh thiên nhiên của con đèo mà nhà thơ thể hiện chỉ bằng một vài nét vẽ nhưng dường như đầy chân thực và sống động.

hai câu thơ tiếp theo, giữa thiên nhiên hoang sơ và rộng lớn, xuất hiện con người:

“ẩn mình dưới núi với một vài con chim rải rác bên sông, một vài ngôi nhà”

Tác giả đã khéo léo sử dụng nghệ thuật đảo ngữ: “lom khom – mấy thằng” để gợi lên hình ảnh những chú sóc còng lưng dưới chân núi. còn “lác đác – chợ mấy nhà” gợi hình ảnh lác đác vài ngôi nhà ven sông. Với điều này, nhà thơ muốn nhấn mạnh sự nhỏ bé của con người trước thiên nhiên rộng lớn. con người chỉ là một dấu chấm buồn và lặng lẽ giữa thiên nhiên bao la. cảnh vật và con người dường như có khoảng cách khiến không khí càng thêm hoang vu, hiu quạnh.

tiếp theo là hai bài luận mô tả trạng thái tâm trí của nhà thơ:

“nhớ quê hương đau lòng, người con quê hương thương nhà, mỏi miệng nhớ nhà”

Hình ảnh “quốc tửu” và “bách gia” không chỉ là hình ảnh thực của hai loại chim (đỗ quyên, chim phụng). nhưng ở đây, nhà thơ đã sử dụng thủ pháp chuyển động từ trái sang phải – tiếng kêu “tổ quốc”, “da diết” để qua đó thể hiện nỗi nhớ quê hương đất nước. hai câu thơ diễn tả nỗi nhớ quê hương da diết cũng như nỗi xót xa cho tình hình đất nước lúc bấy giờ. Một mình giữa đất khách quê người, đứng trước đèo ngang rộng lớn, lòng nhớ quê hương da diết.

Cuối cùng, bài thơ kết thúc bằng hai dòng diễn tả nỗi cô đơn tột cùng của nhà thơ:

“dừng lại và vẫn là bầu trời, núi và nước, một mảnh tình yêu của chính chúng ta với chúng ta”

câu thơ “dừng lại không ngừng, trời, núi, nước” thể hiện hình ảnh nhà thơ đứng một mình nơi đèo, phóng tầm mắt ra xa, chỉ thấy thiên nhiên bao la trước mắt (có trời, có núi và sông). dòng cuối thể hiện nỗi cô đơn của nhà thơ: “một mảnh tình riêng”: nỗi niềm riêng của nhà thơ không ai cùng chia sẻ. ở đây, “một mảnh tình riêng” đối lập với không gian thiên nhiên rộng lớn càng làm sâu thêm nỗi cô đơn trống trải. khác với “ta với ta” trong bài thơ bạn đến thăm “- ám chỉ tác giả nguyễn khuyển và người bạn tâm tình. Qua đó thể hiện tình cảm của những người bạn thân:

“Vào đầu trò chơi, không có người nào đến chơi với tôi”

“ta với ta” ở đây mọi người ám chỉ thi nhân ba thanh quan, hiện tại trước mặt một mình cô đơn, lẻ loi một mình. do đó, hai câu cuối khẳng định lại sự đơn độc và trống trải của tác giả trước sự bao la của thiên nhiên.

Tóm lại, bài thơ “vượt đèo ngang” đã miêu tả một cách chân thực nhất tâm trạng của người phu nhân quận chúa trước cảnh sắc thiên nhiên của đại ngàn.

suy nghĩ về bài thơ qua đoạn văn – bài văn mẫu 7

Ai đã từng đi đường xuyên Việt chắc hẳn đều biết đến đèo. đây là một con đèo khá dài và cao, trải dài trên con dốc dựng đứng, hiểm trở ở cuối sườn núi, trước khi đâm xuống biển. lên đỉnh đèo, du khách sẽ được tận hưởng khung cảnh tuyệt vời của thiên nhiên hùng vĩ: núi non, đại dương bao la, trời sâu. bước ngang là ranh giới tự nhiên giữa hà tĩnh và quang bình. Trước đây, nhiều người vào kinh đô Huế để đi thi hoặc làm quan cho triều đình phong kiến ​​đi qua con đèo này đã cảm động trước vẻ đẹp của nó và viết nên những bài thơ ca tụng. quận của bà. thanh quan nhân ngày thăng long a huệ, nhậm chức trung thư viện, sáng tác khúc xuyên qua.

Đằng sau bức tranh phong cảnh là tâm trạng của người nghệ sĩ: cô đơn, khao khát và hoài niệm về một quá khứ huy hoàng. đây có thể coi là bài thơ hay nhất trong số những bài thơ viết về cảnh đất cảng.

dòng đầu tiên (ngắt tiêu đề) đề cập đến thời điểm tác giả đến đây:

“từng bước vượt qua cái bóng của xe đẩy”

đó là khi mặt trời lặn. ở phía tây, chỉ có một chút ánh sáng mặt trời, chiếu những tia sáng yếu ớt lên bầu trời đang tối dần. khoảng thời gian này rất buồn, đặc biệt là đối với những người đang đi du lịch nước ngoài.

tuy nhiên, bầu trời vẫn đủ sáng để nhà thơ nhận thấy thiên nhiên đẹp như tranh vẽ:

“cỏ cây chồng lên đá, hoa lá chồng lên nhau”

các loại thảo mộc, hoa và lá mọc cạnh nhau trên đá của núi. linh hồn của sinh vật hiện ra đằng sau mỗi từ. từ chen trong những câu đối lập: cây chen, lá chen hoa gợi sức sống mãnh liệt của một vùng núi non hoang sơ. cảnh đẹp nhưng nhuộm màu buồn tẻ và tịch mịch. những bông hoa rừng không đủ để làm bừng sáng cảnh núi rừng vào cuối ngày và vào ban đêm.

Giữa khung cảnh thiên nhiên bao la này, có thể thấy thấp thoáng bóng dáng con người và đôi chút hướng về cuộc sống, nhưng chỉ là sự thấp hèn, thấp thoáng, xa vời:

“ẩn mình dưới núi với một vài con chim rải rác bên sông, một vài ngôi nhà”

nhà thơ đã sử dụng nghệ thuật đảo ngữ để nhấn mạnh những nét về cảnh vật và con người nơi đèo. dáng vẻ lom khom của những chú sóc hái củi từ sườn non khiến con người ta càng thấp bé hơn trước thiên nhiên cao rộng. chợ là nơi thể hiện đời sống sinh hoạt của cộng đồng làng xã nên thường chật ních người nhưng ở đây chỉ lác đác vài cái lán bên sông …

cái lạnh, cái trống trải bao trùm cảnh vật, gieo vào lòng người nỗi buồn sâu thẳm:

“Nhỡ quê thì đau lòng, cuốc thì mỏi nhà, mỏi miệng”

Giữa không gian im lặng gần như tuyệt đối ấy, tiếng cuốc không ngừng vang lên, tiếng chim kêu đau lòng. đó là những âm thanh thực cũng có thể là âm vang của tâm trạng buồn bã của thi nhân. ông đã mượn thư pháp và lối chơi chữ thông thường (từ đồng âm với các nghĩa khác nhau) để bày tỏ tấm lòng của mình trước cảnh vật. tiếng chim hót không làm cảnh sáng bừng lên mà càng làm tăng thêm sự cô đơn, hiu quạnh. Tiếng chim có phải là tiếng lòng của ai đang trĩu nặng nỗi buồn, nỗi nhớ quê da diết?!

hồn cảnh, hồn người dường như có điểm tương đồng, tuy rằng hình thức hoàn toàn trái ngược nhau. cái mênh mông và vô cùng của đất nước càng làm nổi bật sự cô đơn, lẻ loi của con người và ngược lại. Đây là cách làm dịu nỗi buồn:

“dừng lại và vẫn là bầu trời, núi và nước, một tình yêu riêng biệt, bạn và tôi”

Đó là một nỗi buồn khó chia sẻ và bày tỏ. nó như kết thành từng khối, từng mảng riêng biệt của tình yêu, khiến nhà thơ chua xót thốt lên: Ta với ta. Chỉ có bạn mới có thể hiểu được cảm xúc của tôi! Đó là lý do tại sao sự cô đơn nhân lên.

bài thơ qua đèo tuy đã ra đời cách đây gần hai thế kỷ nhưng vẫn giữ nguyên giá trị theo thời gian. nhiều người yêu thơ thuộc lòng bài thơ này và khâm phục tài năng của tác giả. Phong cách và sự tao nhã của thơ Đường luật trở nên gần gũi, dễ hiểu do ngôn ngữ giản dị, trong sáng và hình ảnh dân gian quen thuộc. đọc bài thơ ta càng thêm yêu đất nước và trân trọng những tấm lòng yêu quê hương đất nước.

suy nghĩ về bài thơ qua đoạn văn – bài văn mẫu 8

Bài thơ “qua đèo”, một trong sáu bài thơ lục bát còn lưu giữ đến ngày nay của nhà thơ tài hoa Nguyễn Thị Hinh, còn được gọi là bà ở huyện Thanh Quan. Với những câu thơ trữ tình, khắc sâu vào lòng người đọc, người nghe không khỏi xúc động, ngưỡng mộ, bài thơ miêu tả cảnh đèo, cũng như tâm trạng của họ khi từ Thăng Long về kinh đô Huế để nhậm chức. những câu này được truyền đạt như sau:

<3

Cảnh vượt đèo hiện ra xuyên thời gian và không gian trong hai câu “tiêu đề” như sau:

“đi về phía thập tự giá, bóng đổ, cỏ và cây trên đá, lá trên hoa”

nhà thơ dừng chân bên đèo lúc chiều tà. Việc sử dụng hình ảnh chiếc bóng trong câu thơ có tác dụng giúp người đọc, người nghe cảm thấy bồi hồi xúc động vì đây là lúc mặt trời khuất núi, để lại những tia nắng vàng rồi vụt tắt. Chiều muộn là khoảng thời gian mà các nhà văn, nhà thơ thường bộc lộ nỗi buồn, sự trống vắng, như thi hào Nguyễn Du đã viết: “Chiều buồn nhìn cổng bể”. o trần nhân tông ghi trong bài thơ lục bát: “bóng chiều tà dường như không”. việc sử dụng từ chiều đã phản ánh những nỗi niềm chất chứa trong lòng tác giả về một nỗi buồn vô hạn. nỗi buồn càng tăng lên khi cảnh vật nơi đây có đá, lá, hoa chất đống tạo thành cảnh hoang vu, thiếu vắng sự chăm sóc của con người. hình ảnh này còn in sâu vào tâm trí tôi tình cảm yêu quê hương đất nước và từ đó tôi hiểu rõ hơn niềm mong mỏi tha thiết của tác giả khi phải rời xa và đi đến một nơi xa lạ.

XEM THÊM:  ý nghĩa hình ảnh đoàn tàu trong tác phẩm hai đứa trẻ

về đêm, cảnh quan đèo dần hiện ra:

“Lác đác dưới núi, mấy cô chú chết, nằm la liệt bên sông, mấy nhà trong chợ”

Dưới ngòi bút của nhà thơ, cảnh đèo trông thật cụ thể và sinh động. cụ thể là một vài lâm tặc lúi húi đốn củi dưới núi, còn bên kia sông thì lác đác, thưa thớt vài ngôi nhà đơn sơ. The Mrs. huyện thanh quan đã quản lý sử dụng phương thức đầu tư. từ “lom khom” được nói đến đầu tiên để tả cảnh bước qua đường, tuy có sự sống của con người nhưng người ta không thể nhìn mặt, không thể gặp nhau để nói chuyện. còn nhà dân ở bên kia sông, đồng thời ít nhà nên có, không có. điều này lại càng làm tăng thêm nỗi buồn của nhà thơ.

Tình cảm của tác giả trở nên rõ ràng hơn trong suốt hai “bài diễn văn”:

Tham khảo: Cảm nhận về vẻ đẹp của Thúy Kiều (5 mẫu) – Văn 9

“Mất nước là nỗi lòng của dân tộc, thương gia đình là xả thân với gia đình”

Cảnh vật được vẽ trong đoạn đường vượt thác không chỉ có màu sắc của cảnh vật mà còn trở nên đau đáu với tiếng hót của các loài chim như chim quốc, chim đa đa… tiếng chim quốc như một lời nhắc nhở cho mọi người. của vua chúa trở thành loài chim quốc gia để luôn ghi nhớ nỗi đau nước mất nhà tan. Tôi rất khâm phục nghệ thuật đối lập, tương phản trong hai câu thơ này bởi khi đặt lại với nhau, người đọc có thể nhận ra ngay tâm sự “nhớ đất nước, nhớ dân tộc” của nhà thơ.

Tâm trạng của tác giả khi dừng bước được tóm gọn trong hai dòng cuối:

“cho và cho, bầu trời, núi, nước, một mảnh tình yêu của chúng ta, tôi và tôi”

đứng trước trời cao, núi non, sông nước mênh mông, bất cứ ai cũng thấy mình nhỏ bé, mong manh… nhà thơ như quay về, chôn chặt nỗi trống trải trong lòng. “Ta với ta” thể hiện rõ cảm xúc khắc khoải của nhà thơ: tuy một, hai dù nhìn cảnh vật thiên nhiên nơi đèo nhưng lòng trĩu nặng nỗi nhớ quê hương, lòng không bao giờ trở lại. Tâm trạng sầu muộn này khác với niềm hân hoan mà nhà thơ họ Nguyễn khuyên bằng cách dùng điệp ngữ “ta với ta” trong bài thơ “bạn về thăm ta” vì tuy hai người có cùng một tấm lòng nhưng một tình bạn chân chính. câu cuối của bài thơ như một sợi dây liền mạch kết nối toàn bộ bài thơ và mang đến cho người đọc một cảm giác ám ảnh, khó quên.

bài thơ vượt đèo đã thành công trong việc truyền tải nỗi niềm u uất của người phu nhân quận chúa, đồng thời lồng ghép với khung cảnh thiên nhiên rất chân thực, sống động của một con đèo nổi tiếng trong bài thơ và trong lịch sử của nước ta. Bài thơ không chỉ có ý nghĩa thành công mà còn rất tỉ mỉ trong cách dùng từ, tạo nên những câu văn độc đáo gây hứng thú cho người đọc, người nghe.

Càng thấm những vần thơ văn của huyện thanh quan, ta càng thêm trân trọng tình yêu đất nước, quê hương của Người. Từ đó, tôi cảm thấy mình phải học thật tốt môn văn để có thể viết nên những vần thơ tuyệt vời với tư cách là một nhà văn tài năng.

suy nghĩ về bài thơ qua đoạn văn – bài văn mẫu 9

tên thật của quận của bà. Thanh quan là nguyễn thị hình, nguyên quán thôn nghi tam, nay là tây hồ hà nội. nàng là một trong những nữ ca sĩ tài sắc vẹn toàn thời xưa. hiện còn sáu bài thơ đường luật, trong đó có bài “qua đèo”. bài thơ được tác giả viết theo thể thất ngôn tứ tuyệt.

bài thơ qua đèo là tác phẩm nổi tiếng nhất của bà huyện. thanh quan, bài thơ ra đời khi tôi đang đi trên con đường ở phủ xuân qua đèo, một địa danh nổi tiếng ở nước ta với cảnh đẹp mê hồn… với giọng thơ “qua đèo” không chỉ là hình ảnh muôn màu của thiên nhiên. , mà còn bộc lộ tâm trạng cô đơn của tác giả.

bài thơ bắt đầu bằng hai dòng:

“đi bộ về phía đèo qua bóng cỏ, cây, đá, lá và hoa”

chỉ với những câu thơ đầu mà tác giả đã thể hiện được hoàn cảnh, không gian và thời gian lúc sáng tác bài thơ. hình ảnh “bóng xe” lấy từ thành ngữ “bóng xế chiều” gợi cho ta một nỗi buồn nào đó, mênh mang, có chút tiếc nuối cho một ngày sắp trôi qua. Trong vẻ đẹp hồn nhiên, thơ mộng ấy có hình ảnh “cỏ cây xen đá, hoa lá” cho ta thấy nét sinh động trong hình ảnh cảnh này, cỏ cây với đá núi, hoa lá chen nhau sinh khí. . Hình ảnh nhỏ nhưng rất mạnh mẽ. trong ánh hoàng hôn, nhìn thấy những hình ảnh này khiến chúng ta phải suy nghĩ rất nhiều.

theo sau là hai câu thực tế:

“ẩn mình dưới núi với một vài con chim rải rác bên sông, một vài ngôi nhà”

Đây là lúc tác giả nhìn toàn cảnh từ trên cao, phóng tầm mắt nhìn ra xung quanh, lướt qua những tảng đá và cây cổ thụ để tìm bóng dáng con người. Đã hiện ra hình ảnh con người nhưng vì hình ảnh đó càng u ám hơn nên tác giả sử dụng biện pháp đảo ngữ kết hợp với từ lóng để miêu tả. người dân nơi đây chỉ có “mấy chú” ghép với từ “lom khom” dưới núi. khung cảnh thưa thớt, “chợ mấy nhà” quá nhỏ bé so với cảnh thiên nhiên hùng vĩ nơi đây. dường như không khí trống trải và cô đơn bao trùm toàn cảnh.

hai câu của nỗi buồn được thể hiện rõ ràng qua âm thanh u ám:

“nhớ quê hương đau lòng, người con quê hương thương nhà, mỏi miệng nhớ nhà”

tiếng khóc chân thành ở đây hay có thể nói là tiếng lòng của chính tác giả. “Nhớ quê hương đau lòng người con quê hương” là câu ca dao trong điển tích xưa nói về một vị vua mất quê hương, trở thành một tay cuốc mà người đời chỉ quen gọi là “cuốc đất”. tiếng cuốc làm cho buổi chiều dịu hơn, tiếng “gia gia” là tiếng kêu tha thiết gợi lên ở đây nỗi đau quê, nỗi lòng của nhà thơ được bộc lộ rõ ​​nét. nghệ thuật chơi chữ kết hợp nhân hoá, chuyển hoá tình cảm đã cho ta thấy tấm lòng yêu nước thương dân của người phụ nữ huyện thanh quan.

theo sau là hai câu cuối cùng:

“dừng lại và dừng lại: bầu trời, núi, trải một mảnh tình yêu của riêng tôi với tôi”

Đứng trước phong cảnh hùng vĩ khiến tác giả phải dừng chân không muốn rời. cái mênh mông của đất, của núi, của sông như muốn nâng đỡ đôi chân của nhà thơ, nhưng đứng trước cái mênh mông hùng vĩ ấy, tác giả cảm nhận được nỗi cô đơn trong lòng lại dấy lên “một mảnh tình riêng ta cho ta”. khung cảnh thiên nhiên càng rộng lớn, sự cô đơn của người phụ nữ càng đơn độc. một mảnh tình riêng, một nỗi niềm cùng với những cảm xúc hỗn độn đang đau trong tim mà không biết nói cùng ai, âm điệu nhịp nhàng của câu thơ như một tiếng thở dài hối lỗi của tác giả.

Với phong cách tao nhã, bài thơ “qua đèo” thể hiện cảnh đèo vừa thoáng vừa hấp dẫn, có cuộc sống con người nhưng còn hoang sơ, đồng thời thể hiện nỗi nhớ quê, nhớ quê. bởi những con người, và nỗi buồn, sự im lặng của tác giả. bài thơ còn là lời nhắn nhủ đến lòng người đọc, đoạn thơ không chỉ là bức tranh thiên nhiên hùng vĩ đầy u buồn mà còn là niềm tiếc thương, tấm lòng yêu nước thương dân.

suy nghĩ về bài thơ qua đoạn văn – văn mẫu 10

là một nữ sĩ tài sắc hiếm có trong lịch sử phong kiến ​​Việt Nam. tác phẩm tiêu biểu của ông có thể kể đến bài thơ “Vượt đèo”. bài thơ đã mang đến cho người đọc nhiều cảm xúc sâu lắng.

ở đầu bài thơ, tác giả giúp người đọc thấy được khung cảnh thiên nhiên của đèo trong buổi chiều tà:

“đi về phía thập tự giá, bóng đổ, cỏ và cây trên đá, lá trên hoa”

Cụm từ “bóng tối từ mặt trời” cho thấy đây là thời điểm cuối ngày, khi mọi người thường trở về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi. tuy nhiên, nhà thơ chỉ có một mình tại nơi đi qua khiến nỗi cô đơn càng thêm tột cùng. còn cảnh đèo hiện lên qua câu thơ “cỏ cây, hoa lá” là những hình ảnh tượng trưng. việc sử dụng phép ám chỉ “chen” kết hợp với hình ảnh “đá, lá, hoa” thật tinh tế. tác giả đã gợi ra một thiên nhiên hoang sơ nhưng tràn đầy sức sống. Khung cảnh thiên nhiên của đoạn văn được nhà thơ miêu tả chỉ bằng một vài nét vẽ nhưng lại chân thực và sống động.

Trong hình ảnh thiên nhiên hoang sơ và rộng lớn, con người hiện ra. nghệ thuật đảo ngữ “gù lom – mấy thằng” thể hiện hình ảnh những chú sóc gù dưới chân núi. và “lác đác – chợ mấy nhà” gợi hình ảnh vài ngôi nhà nhỏ lác đác bên sông. ở đây, nhà thơ muốn nhấn mạnh sự nhỏ bé của con người trước thiên nhiên rộng lớn. con người chỉ là một dấu chấm buồn và lặng lẽ giữa thiên nhiên bao la. cảnh vật và con người dường như có khoảng cách khiến không khí càng thêm hoang vu, hiu quạnh.

Khi đó, tâm trạng nhớ nhung của nhà thơ được bộc lộ trước thềm:

“nhớ quê hương bâng khuâng, người con quê hương yêu thương, mỏi miệng thì gia đình”

Hình ảnh “quốc tửu” và “bách gia” không chỉ là hình ảnh thực của hai loại chim (đỗ quyên, chim phụng). việc sử dụng biện pháp đảo ngữ: tiếng kêu “quê hương đất nước”, “da diết” qua đó thể hiện nỗi nhớ quê hương da diết. Đọc đến đây, dường như chúng ta có thể nghe thấy tiếng kêu đau khổ và khao khát vọng lại trong vô vọng.

Cuối cùng là nỗi cô đơn của nhà thơ. câu thơ “dừng không ngừng, trời, núi, nước” thể hiện hình ảnh nhà thơ đứng một mình ở ngã ba đường, nhìn ra xa chỉ thấy thiên nhiên bao la trước mắt (có trời, có núi). , con sông). nỗi cô đơn của nhà thơ: “một mảnh tình riêng” – nỗi niềm riêng của nhà thơ không có ai để sẻ chia:

“dừng lại và vẫn ở trong bầu trời, núi, nước, một tình yêu riêng biệt, bạn và tôi”

chúng tôi đã thấy nó trong thơ của nguyễn khuyển:

“Vào đầu trò chơi, không có người nào đến chơi với tôi”

Trong “bạn đến thăm”, chữ “ta” đầu tiên dùng để chỉ bản thân nhà thơ, chủ nhà, chữ “ta” thứ hai chỉ người bạn, người khách. từ “với” thể hiện mối quan hệ song hành, gắn bó dường như không có khoảng cách. từ đó thể hiện tình bạn thân thiết của nhà thơ. còn trong thơ của nàng ở huyện thanh quan, câu “ta với ta” ở đây ám chỉ thi nhân, nay cô đơn trước mặt, lẻ loi, đơn độc. Nỗi cô đơn ấy dường như không có ai để chia sẻ.

do đó, “băng qua đèo” qua huyện của bà. thanh quan đã giúp người đọc không chỉ thấy được vẻ đẹp thiên nhiên của đèo mà còn cảm nhận được tình yêu quê hương, đất nước sâu sắc.

suy nghĩ về bài thơ qua đoạn văn – văn mẫu 11

Bà huyện thanh quan là một trong số ít nhà thơ nữ của nền văn học trung đại Việt Nam. một trong những tác phẩm tiêu biểu nhất của ông là vượt đèo. bài thơ gợi nhiều cảm xúc sâu lắng.

trước hết, nhà thơ đã miêu tả vẻ đẹp thiên nhiên tràn đầy sức sống trong bước:

“bước về bước chân thập phương, bóng nghiêng ngả, cỏ đá là cây, lá trên hoa”.

Thời gian hoàng hôn là thời điểm kết thúc một ngày, khi mọi thứ thường nghỉ ngơi sau một ngày làm việc mệt mỏi. và vẻ đẹp tự nhiên của đèo hiện ra qua dòng “cỏ trên đá, lá trên hoa”. tác giả đã sử dụng bút pháp ngụ ngôn: từ láy cùng với những hình ảnh “đá, lá, hoa” thật tinh tế. một thiên nhiên tràn đầy sức sống hiện ra trước mắt người đọc.

Trong bối cảnh thiên nhiên bao la và tươi đẹp ấy, con người cũng xuất hiện:

“ẩn mình dưới núi với một vài con chim rải rác bên sông, một vài ngôi nhà”

với cụm từ “lom khom – mấy chàng” gợi lên hình ảnh người đứng khom lưng dưới chân núi. và cụm từ “lác đác – chợ mấy nhà” gợi lên hình ảnh vài ngôi nhà lác đác, lác đác bên sông. nhà thơ đã khéo léo sử dụng phép đảo ngữ để nhấn mạnh sự nhỏ bé của con người. giữa vũ trụ bao la, con người chỉ là một dấu chấm, lặng lẽ, buồn bã. bốn câu đầu tiên,

từ đó, nhà thơ bộc lộ tấm lòng của một con người yêu quê hương đất nước:

“nhớ quê hương, bâng khuâng, con trai quê hương, thương gia đình, mỏi miệng, dòng họ”.

ở đây, “quốc tửu” và “ngũ gia bì” không chỉ là hình ảnh thực của hai loại chim (đỗ quyên, chim phụng). việc sử dụng biện pháp đảo ngữ: tiếng kêu “quê hương đất nước”, “da diết” qua đó thể hiện nỗi nhớ quê hương da diết. người đọc dường như có thể cảm nhận được tiếng hét xuyên thấu.

câu thơ “dừng lại không ngừng, trời, núi, nước” thể hiện hình ảnh nhà thơ đứng một mình nơi đèo, phóng tầm mắt ra xa, chỉ thấy thiên nhiên bao la trước mắt (có trời, có núi và sông). nỗi cô đơn của nhà thơ: “một mảnh tình riêng” – nỗi niềm riêng của nhà thơ không có ai để sẻ chia:

“dừng lại và vẫn ở trong bầu trời, núi, nước, một tình yêu riêng biệt, tôi và tôi.”

cách sử dụng “ta y ta” đã được sử dụng trong thơ của nguyễn khuyển trong bài hát “bạn đến chơi nhà”:

“đầu trò nhận trầu không sang đây chơi với ta.”

nhưng rõ ràng, chúng ta có thể nhận thấy sự khác biệt trong cách sử dụng của hai nhà thơ. Trong thơ Nguyễn Khuyến, chữ ta thứ nhất dùng để chỉ bản thân nhà thơ, người chủ nhà, chữ ta thứ hai là người bạn, người khách. nhà thơ đã gửi gắm tình bạn thân thiết của nhà thơ. mà cô nương thanh quan ở đây dùng câu “ta, ta” để chỉ thi nhân, lúc này cô đơn trước mặt, cô đơn lẻ loi. Từ đó, nhà thơ muốn nhấn mạnh nỗi nhớ quê hương, cũng như tình yêu quê hương sâu nặng.

có thể nói, “qua bước chân ngang” rất tiêu biểu cho phong cách thơ của huyện thanh quan. tác phẩm mang lại nhiều cảm xúc cho người đọc.

suy nghĩ về bài thơ qua đoạn văn – văn mẫu 12

Bà huyện thanh quan là một nhà thơ nổi tiếng của nền văn học trung đại Việt Nam. một trong những tác phẩm tiêu biểu của ông là bài thơ “Bước qua đường mòn”.

trước hết, tác giả đã khắc họa hình ảnh thiên nhiên của con đèo:

“bước về bước chân thập phương, bóng nghiêng ngả, cỏ đá là cây, lá trên hoa”.

khi tác giả đi về phía con đèo cũng là lúc “bóng xế” gợi ra một ngày kết thúc. thiên nhiên nơi bước qua mái nhà tràn đầy sức sống: “cỏ cây là đá, lá là hoa” với từ “chen” kết hợp với hình ảnh tinh tế của “đá, lá, hoa. “. “. Bạn có thể thấy phong cảnh của con đèo chỉ được thể hiện bằng một vài nét vẽ nhưng trông rất chân thực và sống động.

và trên nền hình ảnh thiên nhiên đó, con người lại xuất hiện. nghệ thuật đảo ngữ “gù lom – mấy thằng” thể hiện hình ảnh những chú sóc gù dưới chân núi. và “lác đác – chợ mấy nhà” gợi hình ảnh vài ngôi nhà nhỏ lác đác bên sông. ở đây, nhà thơ muốn nhấn mạnh sự nhỏ bé của con người trước thiên nhiên rộng lớn.

Sau đó, nhà thơ đã gửi gắm tâm trạng của mình bằng cách đứng trước sân khấu của đoạn văn:

“nhớ quê hương, bâng khuâng, con trai quê hương, thương gia đình, mỏi miệng, dòng họ”.

Hình ảnh “quốc tửu” và “bách gia” không chỉ là hình ảnh thực của hai loại chim (đỗ quyên, chim phụng). tiếng kêu “Tổ quốc”, “da diết” cũng thể hiện nỗi nhớ quê hương da diết.

câu thơ “dừng lại không ngừng, trời, núi, nước” thể hiện hình ảnh nhà thơ đứng một mình nơi đèo, phóng tầm mắt ra xa, chỉ thấy thiên nhiên bao la trước mắt (có trời, có núi và sông). nỗi cô đơn của nhà thơ: “một mảnh tình riêng” – nỗi niềm riêng của nhà thơ không có ai để sẻ chia:

“dừng lại và vẫn ở trong bầu trời, núi, nước, một tình yêu riêng biệt, bạn và tôi”

cụm từ “ta với ta” ở đây đều là ám chỉ nàng thơ, hiện tại nàng trước mặt một mình, đơn độc lẻ loi. Từ đó, chúng ta hiểu rõ hơn về nỗi cô đơn đến tột cùng của nhà thơ.

vì vậy, vượt qua ải đã giúp người đọc cảm nhận rõ hơn tình yêu quê hương đất nước của huyện thanh quan.

Tham khảo: Những nhận định về văn học

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Biểu cảm về tác phẩm văn học qua đèo ngang. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *