Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
575 lượt xem

Các de văn nâng cao về truyện kiều

Bạn đang quan tâm đến Các de văn nâng cao về truyện kiều phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Các de văn nâng cao về truyện kiều

chủ đề về lịch sử trường kiều – nguyễn du nâng cao

i. bình luận hay về truyện của kiều

  • “Lời văn như chảy máu từ đầu bút, nước mắt thấm xuống giấy khiến ai đọc cũng thấy xót xa, đau xót…

>

ul>

những thứ như dùng tâm đau khổ, cốt truyện hay, tả cảnh cũng vậy, đối thoại lập công, nếu không phải có đôi mắt thấu sáu cõi, tấm lòng nghĩ ngàn kiếp. , làm thế nào có thể có một cái gì đó? cây bút máy đó ”(tiên phong ước mơ chủ nhân)

  • “nguyễn du viết chữ quốc ngữ” (che lan vien)
  • “tiền lăn trên lưng người ta. tiền bạc rẽ trái, đen đổi trắng, góa bụa làm dâu mới ”(sheakespear) sau khi nhắc nhở nguyễn du, ngôn tình như tiếng mẹ đẻ ngày nào” (a huu)
  • “ Nguyễn trai với quốc âm, tập này là người đặt nền móng cho chữ quốc ngữ, sau đó là Nguyễn du với quốc sử là người đặt nền móng cho ngôn ngữ văn học hiện đại của nước ta. với truyện Kiều của Nguyễn Du, có thể nói tiếng Việt đã có sự thay đổi về chất và thể hiện được khả năng diễn đạt một cách trọn vẹn và sâu sắc ”(dao duy anh)
  • “ Có tài mà không gặp, có tình. mà không hả hê đây chính là nguồn gốc của hai chữ “long mạch” (mộng tiên phong của chủ nhân). bức thư và vẽ một người tài hoa chính xác mười năm, cũng chính vì câu chuyện của người đó có cảnh trữ tình, đa cảm, cắt và giải thư nên mới có chủ văn tả gió tuyết như vậy)
  • “truyện kiều êm, tiếng ta bình; tiếng ta còn, nước ta còn” (pham quynh)
  • “truyện kiều họ rất hay về phương diện của nghệ thuật, nhưng chúng chứa chất độc hại “(chú hương kháng)
  • “Truyện Kiều là một tiếng khóc lớn… nguyễn du đã nhìn thấy, cảm nhận và đúc kết được nỗi thống khổ của hàng vạn hàng vạn người dân dưới chế độ phong kiến ​​suy tàn” (xuân yao)
  • “Truyện Kiều là tiếng kêu đau, là lời tố cáo, là giấc mơ… ngõ cụt” (hoai thanh)
  • “Tâm hồn nguyễn du chập chờn trên từng trang sách ở nước ngoài” tên (khiếm khuyết))

Chuyên đề truyện kiều nguyễn du nâng cao - Ảnh: Hội phục Việt Chuyên đề Truyện Kiều – Nguyễn Du nâng cao

Chuyên đề truyện kiều nguyễn du nâng cao – Ảnh: Hội phục Việt

Truyện Kiều là tên gọi phổ biến của tác phẩm Đoạn trường tân thanh, tác phẩm đã đưa Nguyễn Du lên hàng danh nhân văn hóa thế giới. Có rất nhiều công trình nghiên cứu về đề tài này, tuy nhiên, trước Phan Ngọc, chưa có một công trình ngôn ngữ học nào nghiên cứu về phong cách Nguyễn Du trong truyện Kiều. Giáo sư là người đầu tiên thực hiện công trình nghiên cứu về vấn đề này.

Nội dung trọng tâm của cuốn sách này là phân tích và lý giải những đóng góp của một nhà thơ, một thiên tài, một trái tim trên thế giới. “Ít có nhà thơ nào trên thế giới có được tiếng vang sâu rộng trong dân tộc mình như Nguyễn Du ở Việt Nam. Truyện Kiều của ông là tác phẩm kinh điển của văn học Việt Nam nhưng là tác phẩm kinh điển mà ai cũng biết, không ai là ngoại lệ ”(georges boudarel).

viết về một kiệt tác không khó, nhưng viết thế nào cho hay, lạ, chất lượng và có giá trị thì lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. khi viết về một nhà văn nổi tiếng thì có hàng nghìn tư liệu để viết, nhưng viết làm sao để người ta nhớ đến mình, cảm ơn, viết làm sao để không hổ thẹn với tác giả đó, cây bút đó hay chính ngòi bút của mình. bạn cần phải tốn nhiều giấy mực. điều này cũng đúng trong văn bản. khi một nhà văn xây dựng phong cách của mình, có những yếu tố vay mượn và có những yếu tố sáng tạo. phong cách của một nhà văn, dù tuyệt vời đến đâu, cũng phải phản ánh phong cách của thời đó. Nguyên du có một lựa chọn đặc biệt, không giống như lựa chọn thanh tài, ngọc bội gs.phan đang tìm lý do để giải thích cho sự lựa chọn của nguyễn du. đây là một điểm hay cho cách tiếp cận câu chuyện của tác giả đối với truyện kiều và nguyễn du.

nguyen du cũng là con người của thời đại, anh ấy có những lựa chọn mà thời đại khuyến khích anh ấy. Qua tác phẩm, cũng như qua chính cuốn sách này, chúng ta sẽ thấy rõ bản chất cao cả trong nghệ thuật của ông. dù sao nghệ thuật của ông cũng thể hiện nghệ thuật sâu sắc nhất, tiêu biểu nhất thời bấy giờ, thể hiện phong cách thời đại … đặt nguyễn du đối lập với văn nhân thế giới cũng là một phương pháp nghiên cứu quan trọng, qua đó chúng tôi chứng minh được sự vĩ đại. của nguyễn du. Vì lý do này, phan ngọc nghiên cứu và đánh giá nhiều khía cạnh: vấn đề tư tưởng, phương pháp tự sự, lược đồ yêu cầu của kịch, ngôn ngữ, câu thơ, ngữ pháp …

mặc dù bản thảo cuốn sách nghiên cứu phong cách Nguyễn Du trong lịch sử kiều bào được phan ngọc hoàn thành vào năm 1965, hai mươi năm sau (1985) cuốn sách mới được ra mắt bạn đọc. đọc trong nhà xã luận của khoa học xã hội, bởi vì như tác giả nói “cũng để bổ sung hoặc sửa chữa hệ thống thao tác”. và cũng có thể bạn sẽ thấy nhiều thách thức mà một tác phẩm “vượt thời gian” luôn gặp phải. Tuy nhiên, như nhà nghiên cứu Vương Trí Nhàn nói, “Cuốn sách vẫn là một thách thức”. vâng, nó cũng thách thức những ai đang nghiên cứu và muốn tìm hiểu về câu chuyện của nguyễn du và kiều nữ.

Truyện Kiều là một niềm tự hào của dân tộc Việt Nam “từ bậc nhất văn, sĩ phu, đến bình dân, ai cũng thích đọc, thích ngâm và ít nhiều cũng thuộc lòng…” (đường quang hàm). bài hát nổi tiếng có câu:

<3

nói vậy để chúng ta biết truyện Kiều ảnh hưởng đến đời sống dân tộc như thế nào, hiểu truyện kiều đối với thế hệ chúng ta ngày nay là vô cùng cần thiết. Không thể nói Truyện Kiều rất hay và Nguyễn Du rất tài hoa. chúng ta nên hiểu vẻ đẹp đó như thế nào? tài năng đó xuất hiện ở đâu? Đây cũng là kho tàng văn hóa mà những ai muốn quảng bá hình ảnh Việt Nam đến với bạn bè năm châu.

Tôi đã gặp một giáo sư từ trường đại học California, cô ấy đang nghiên cứu truyện nước ngoài trên báo tiếng Việt. Tôi thực sự khâm phục sự kiên trì của bạn trong việc tìm hiểu về một tác phẩm nổi tiếng như vậy. bởi vì nó nổi tiếng, số lượng bài báo về nó, nên tờ báo thế kỷ thứ 3 thực sự là rất nhiều. nhưng cô ấy nói: yêu và mê đắm. đơn giản như vậy. Tôi hy vọng rằng sau quá trình làm việc tỉ mỉ và nghiêm túc của anh ấy, những câu chuyện của anh Kiều sẽ được nhiều người ngoài biên giới Việt Nam quan tâm hơn.

còn gs. Phan Ngọc, với niềm yêu thích Truyện Kiều, đã mang đến cho chúng ta một cuốn sách gợi nhiều ý tưởng mới về một kiệt tác của một thiên tài mở đường. Nếu bạn là một học giả văn học thực thụ, bạn sẽ tìm thấy nhiều câu luận điểm. Bạn sẽ có cơ hội để chứng minh hoặc bác bỏ. Nếu bạn là một người yêu thích văn học hay chỉ yêu thích truyện ngôn tình, như nguyễn du, bạn cũng có thể xem những yêu, ghét cuộc sống của tác phẩm này để suy ngẫm và thưởng thức.

đọc để thấy rằng những câu chuyện về nguyễn du và kiều nữ thật đáng để đời đời tôn vinh …

iii. cảm giác ‘bùi ngùi’ trong những câu chuyện của kiều

Cảm giác “buồn nhìn” của nguyen du là bước tới và hướng tới cái đẹp, đầy ước mơ dù chỉ dựa trên một vài điều đã thấy.

lòng trắc ẩn có mặt trong tất cả các nền văn học. đó là nơi tạo ra tính thẩm mỹ của đá cẩm thạch. nhưng đá cẩm thạch cũng đa dạng như chính cuộc sống. vì vậy có rất nhiều từ bi. lòng nhân ái cũng là cách ta nhìn đời: “trăm năm trong cõi người ta”, “trăm năm mở mang tầm mắt” (nguyễn du).

lòng trắc ẩn có những tên gọi khác nhau trong mọi nền văn học, thậm chí trong mọi tác phẩm văn học.

với tiếng Hy Lạp, nó có thể thật thảm hại.

đối với trinh nữ La Mã, đó là lòng trắc ẩn “xé nát mọi thứ”.

nhìn từ Ấn Độ, đó là ý nghĩa karuna.

ở Nhật Bản, đặc biệt là trong kiệt tác của genji, anh ấy biết.

Trong văn học Thổ Nhĩ Kỳ, qua cách diễn giải của Orhan Pamuk, chúng ta có cảm giác về huzun, mà tôi thích phiên âm là u sầu (mặt buồn).

với schopenhauer, trong nghệ thuật, anh ấy nhấn mạnh đến ‘bản chất của nỗi thống khổ, chính là ý tưởng về nỗi thống khổ’.

và nguyen du? nhà thơ “có đôi mắt nhìn thấu sáu cõi, tấm lòng nghĩ cho ngàn kiếp”, theo Mộng của Đạo sư (1820).

chủ nhân của dream lien duong từ năm 1820 đã nắm bắt được tinh thần từ bi của nguyen du, đó là “nhìn thấu” và “suy nghĩ thấu đáo”.

Sử dụng cái bi thương “sầu bi” của ca dao, Nguyễn Du đã tạo nên tấm lòng trắc ẩn ở một tầm nhìn sâu xa, đáng gọi là nhìn thấu sáu cõi ngàn đời.

ngay ở phần đầu, chúng tôi nhận được “cái nhìn buồn bã” đó:

“mọi thứ đau đớn khi nhìn vào.”

nguyen du không chỉ nhìn thấy nỗi đau (bi, tận) trong nhân gian, trong kiếp hải ngoại, trong mười loại chúng sinh, mà còn khiến cho chúng ta thấy được và tạo được cảnh tượng. nhà thơ vĩ đại nhất là “người khiến bạn nhìn thấy”, như robert Browning đã nói.

âm thanh buồn như một bài hát nổi tiếng:

  • “Rất tiếc khi thấy con nhện quay mạng, con nhện, ôi con nhện, hãy đợi một con mối! Nhìn em buồn, sao em nhớ anh, sao em nhớ ai?
  • “buồn nhìn gió vờn mây, nghĩ xem ai vơi bớt nỗi buồn”.
  • “buồn vầng trăng đã phai, tạm biệt mãi nhớ lời giao duyên”.
  • “buồn khi thấy một con nhện giăng tơ, mắt vẫn tỉnh nhưng đang mơ”.

khi kiều trên lầu thượng, nguyễn du nhìn nàng bằng ánh mắt như nhìn thiên nhiên. một cái nhìn buồn bao trùm lên cả nhân vật và sự vật:

“Buồn nhìn cánh cửa tan nát trong buổi chiều tà buồm xa xa. buồn nhìn nước mới hoa trôi biết về đâu? bên trong trông buồn, cỏ úa, nền mây xanh, mặt đất cũng xanh. buồn khi nhìn thấy gió vào mặt tôi ồn ào của sóng xung quanh ghế. (câu 1047-1054)

chúng ta thấy cái kiều ấy lần lượt đồng nhất với cánh buồm (hơi lênh đênh trên biển) với hoa đăng (trôi không mục đích), với cỏ nội (không còn là cỏ non xanh mướt đến tận chân trời vào mùa xuân). trẻ em) và hơn hết là gió (cuốn theo gió) và âm thanh của sóng (nhấn chìm chỗ ngồi trong tiếng gầm khủng khiếp).

“Cái nhìn buồn” trong ca dao vừa cho thấy những điều thấm đẫm nỗi nhớ mong của con người, nhưng vẫn không mang lại cảm giác tha hương như ở nước ngoài.

XEM THÊM:  Giới thiệu tác giả tác phẩm chiếc thuyền ngoài xa

có nghĩa là nguyen du đã đưa cảm giác buồn vào các bài hát nổi tiếng hơn, tạo ra một cảm giác có bản sắc chứ không chỉ là cảm giác thất tình.

Phương thức biểu đạt của nguyễn du được nêu rõ trong câu 1038:

“Một nửa yêu thương, một nửa cảnh như chia sẻ tấm lòng.”

Ở đây, cần phải quán triệt rằng tình và cảnh không bao giờ tách rời. nhưng chỉ là tương lai. cái này thúc đẩy cái kia. giống như phép loại suy. cái này chiếu vào cái kia. và cả định mệnh. cái này là cái cớ của cái kia.

những câu chuyện của những người trong kiều không bao giờ nằm ​​ngoài bức tranh, không bao giờ nằm ​​ngoài bản chất.

lòng trắc ẩn không chỉ là cách nhìn vào thiên nhiên, sự vật và thế giới mà còn là cách để mọi người nhìn bạn, nhìn vào bi kịch của bạn:

“cũng liều một giọt mưa, người ta nhìn là tốt rồi!” (câu 1961-1962)

Đó không phải cũng là “cái nhìn buồn” sao? Kieu nhìn dam tien như thế nào thì cô ấy cũng muốn mọi người nhìn mình như vậy.

“Khi tôi nghĩ rằng tôi đang đau, làm sao tôi biết được khi tôi nhìn thấy người nằm đó?” (câu 109-110)

trong kieu, “think” trong nhiều trường hợp cũng có nghĩa là “buồn trông” như câu trước. chỉ nghĩ về nó thôi cũng thấy đau rồi.

suy nghĩ cũng là “mơ”, là thấy trong mơ mà buồn. nên nguyễn du đã viết nên bài thơ lung linh và lạ lùng này:

“Trăng tàn, đĩa dầu dùng, mặt mơ màng, lòng buồn chán”. (câu 251-252)

không nghĩ về một hoặc hai mặt. đây là độ sáng của chữ nguyễn du. Có vô số gương mặt duyên dáng của Kiều hiện ra trong giấc mơ của chàng Kim. hoặc bạn có thể nhìn thấy khuôn mặt của anh ta ở khắp mọi nơi. trong mây, trong nước, trong hoa. và cũng nhiều nỗi buồn, nỗi niềm. thời gian của đêm đã qua, sau tháng, nhưng bóng ở đâu?

nhưng “vẻ buồn” mà tôi vừa nhắc đến dường như chỉ thuộc về tình cảm riêng tư. những cái buồn trông lớn hơn, bao trùm cả thế giới. nỗi buồn luôn có vẻ trầm ngâm.

Tách mình khỏi kiều, kim trong có tầm nhìn bao quát hơn về phong cảnh và thời gian. bây giờ “bước” là “chia đôi”. bây giờ đang chuyển mùa, từ mùa hè sang mùa thu. bây giờ anh ấy có một “nỗi đau” được chia sẻ.

và đó là lý do tại sao nỗi buồn của anh ấy hướng ngoại lẫn hướng nội. trong người anh ấy mang cảnh và tình:

“buộc cái ghế chạy, cơn đau chia đôi, con đường chia đôi. buồn nhìn khung cảnh quê người, cành đỗ quyên đầu thu cuối trời. óc người ta chịu mưa gió, một ngày trút được gánh nặng như ngày nào. ”(câu 563-568)

Chỉ “không muốn buông tay”, Kim đã đi lưu vong, ở một vương quốc xa lạ và vùng đất tương tự. Cuộc lưu đày của Kim diễn ra trước khi ra nước ngoài, đến một đám tang, một tang gia nhưng không có gì chết trong anh ta.

trong khi đó, cuộc lưu đày mà cộng đồng người hải ngoại sắp bị ném vào thì khác. có điều gì đó trong cô ấy sắp chết, nhưng cái nhìn buồn bã của cô ấy là một điềm báo:

“Tôi đã dựa vào hiên phía tây, chín lần như thế này. Hãy coi chừng khói mờ, nhưng những bông hoa mỏng manh, trôi nổi được bao phủ bởi những cành liễu vàng héo ”. (câu 569-572)

“Vẻ mặt buồn bã” của kieu luôn là điềm báo về một tương lai mịt mù. chơi dam tien, ngồi trên lầu, và thậm chí tắm trước mặt anh chàng. Ngay khi để lộ vết cắt tự nhiên, cô nói: “ảnh càng bẩn, tôi phải làm vợ lẽ, sợ cô ấy mang tiếng”.

Ngay khi “rời xa” Kim Trọng, Kiều đã cảm thấy bao nhiêu khổ nạn đang chờ đợi mình. lòng nhân ái ấy không trừu tượng mà rất cụ thể với khói hương, hoa trôi, xác liễu.

khiến tôi nhớ đến một bài hát nổi tiếng:

“Đêm qua, tôi đang đứng bên ao, nhìn cá lặn, nhìn sao. Tôi buồn khi nhìn thấy mạng nhện quay tròn, nhện, nhện, nhện, chờ ai đó! “

nhưng rõ ràng “dáng buồn” của kiều thê thảm hơn nhiều so với bài hát bình dân với làn khói nghiệp đi trước, mở đường cho những oan ức. do đó, nhận xét về nhà thơ nguyễn du, bách khoa toàn thư Anh viết:

“Truyện thơ của Nguyễn Du thể hiện nỗi đau cá nhân và tính nhân văn sâu sắc thông qua việc khai thác giáo lý đạo Phật là quả báo cho tội lỗi cá nhân”. (trích nguyên văn Truyện kiều của hội Việt học hải ngoại, NXB Trẻ, 2015).

Trên thực tế, không có cái gọi là nỗi đau riêng tư. Nguyễn du diễn tả tất cả nỗi đau là nỗi đau của con người, nỗi đau trong cõi nhân sinh. lòng nhân ái trong cuộc sống ở nước ngoài được thể hiện như bản chất của lòng nhân ái, khái niệm về lòng nhân ái. Đó là lý do tại sao mọi người hẹn hò với người Việt Nam ở nước ngoài trong mọi trường hợp.

mỗi câu trong kieu không được gói trong ý nghĩa riêng của nó. Truyện Kiều, cũng như tất cả những kiệt tác khác, đều có một chân trời ý nghĩa. đó là một ý nghĩa mở ra mãi mãi, không dừng lại ở bất kỳ địa điểm hay thời gian nào:

– “Ta tưởng đã đến lúc, ta rõ ràng mở mắt ra còn đang mơ mơ màng màng.” (câu 3013-3014) – “hôm nay trời vẫn còn đó, xóa sương đầu ngõ, nâng mây giữa trời. Hoa tàn mà càng lạnh, trăng tàn mà còn nữa. hơn mười mặt trăng đầy đủ (câu 3121-3124)

Cái nhìn của Nguyễn Du buồn, nhưng không bao giờ tuyệt vọng. nỗi buồn hướng về chân trời bình yên.

Từ lòng trắc ẩn đến hòa bình, đó là một cái nhìn phương Đông, rất gần với mỹ học Ấn Độ: từ karuna rasa đến santa rasa.

khía cạnh đó khác với bi kịch Hy Lạp. theo roland barthes: “bi kịch chỉ là tập hợp những bất hạnh của con người”.

nhưng kiều, hay con người, không chỉ là bất hạnh, bất an.

Cũng khác với Virgilio, bản chất ở nước ngoài, dù đôi khi đẫm nước mắt nhưng vẫn có những ngày xuân và hạnh phúc.

bỏ qua một bên lòng trắc ẩn khỉ ho cò gáy trong truyện genji ở Nhật Bản, nỗi buồn của nguyen du trông “năng động” hơn, nhạy cảm hơn bởi vì ý thức giống như cái nhìn của một người lữ hành, trong khi nỗi buồn nhìn ra xa với một thân phận duy nhất: lưu vong.

nhưng huzun mà nhà văn orhan pamuk đề cập thì khác. đó là tâm trạng u ám, u uất của hàng triệu người trong một thành phố cổ kính.

Nỗi buồn của nguyen du bớt tăm tối:

“Nghề riêng, ta càng nghĩ càng ít, xăm về lần sau đến lam kiều”. (câu 265-266)

Cảm giác “buồn nhìn” của nguyen du là bước tới và hướng tới cái đẹp, đầy ước mơ, dù chỉ dựa trên một chút những gì anh nhìn thấy.

nỗi buồn ấy chính là “tâm can” của thơ, là bản chất của thơ. một bài thơ buồn nhưng đầy yêu thương về cuộc sống.

iv. ẩn dụ trong truyện kieu

Truyện Kiều sử dụng nhiều ẩn dụ. Theo thống kê sơ bộ, truyện kiều gồm khoảng 240 câu có ẩn dụ trong tổng số 3.254 câu, chiếm 7,2%. Ai cũng biết ngôn ngữ thơ thực chất là ngôn ngữ ẩn dụ, nên việc tăng thành phần ẩn dụ rõ ràng có tác dụng tạo nên chất thơ cho thơ, làm cho văn chương bóng bẩy và xúc động hơn. le tri vien từng nhận xét khá đúng: “Cách nói nhiều hình ảnh trong truyện kiều là một cách nói ẩn dụ, không có trang nào mà không thấy một số ẩn dụ.

khái niệm “ẩn dụ” ở đây mang nội dung hiện đại. trong thuật ngữ văn phong cổ điển của Trung Quốc, có năm ẩn dụ bao gồm ba hình thức: ngụ ngôn (a như b), ẩn dụ hoặc ngụ ngôn (a như b), và ẩn dụ (mượn b thay vì a, a) vắng mặt. vd: sage han han nai tri tut tuong chi post hoc chi ‘đàn em’ được so sánh với một quý ông, nhưng ở đây không nói, vắng mặt). ẩn dụ trong nội dung hiện đại rõ ràng bao gồm hình thức “ví dụ” đã đề cập ở trên và chỉ phân biệt nó với “minh họa”, được hiểu là một phương pháp so sánh hình ảnh.

ẩn dụ nói chung là một biện pháp tu từ thường thấy trong thơ (và cả trong các văn bản khác) với cấu trúc như sau: nó mang lại những từ hoặc ngữ chỉ sự việc hoặc hành động a, nhưng chỉ trực tiếp đến một sự việc hoàn toàn khác b hoặc hành động b, mà không rõ ràng. thấy sự so sánh giữa chúng. người ta còn gọi là ví ngầm, cái gì dùng làm ví dụ là ví dụ, cái gì nói ra là ví dụ. Trong văn học, ẩn dụ là một cách tu từ để phát hiện sự giống nhau giữa hai sự vật khác nhau. hai sự vật ẩn dụ và ngụ ngôn càng xa nhau thì ẩn dụ càng gây ấn tượng mạnh. ẩn dụ đó có giá trị nhận thức, khám phá. Một số nhà nghiên cứu tin rằng phép ẩn dụ ở phương Tây liên quan nhiều hơn đến giá trị nhận thức, trong khi phép ẩn dụ trong văn học phương Đông liên quan nhiều hơn đến giá trị biểu đạt.

Truyện kiều là một tác phẩm văn học kinh điển thời trung đại, ẩn dụ của nó nằm trong quỹ đạo của thơ ca phương Đông. ở đây ẩn dụ ít giá trị nhận thức, nhưng giá trị biểu cảm nhiều hơn. ẩn dụ biểu cảm là loại thể hiện cảm xúc nhất thời và thoáng qua. có những cảm xúc bình thường. Do quá nhấn mạnh vào giá trị của sự diễn đạt vĩnh viễn, người ta có xu hướng sử dụng những ẩn dụ quen thuộc như những câu nói sáo rỗng. nguyễn du có những ẩn dụ biểu đạt độc đáo, nhưng vẫn có cội nguồn trong thơ ca Trung Quốc:

Dưới mặt trăng gọi là mùa hè, ngọn lửa trên bức tường Granada lập lòe và nở hoa.

Hình ảnh ngầm so sánh hoa lựu với ánh lửa bập bùng, gợi nhớ đến câu thơ “son của hoa điểm” hay “son của thanh hoa thiên nhiên” của người phụ nữ. nhưng ở đây, cũng giống như hoa kiều, các câu chuyện có xu hướng cụ thể hóa bằng tả cảnh: lựu lửa, cũng như hoa lê, hoa hải đường … hoa lửa của thiên nhiên thay đổi trạng thái, chuyển động.

như khi mô tả tình yêu:

em là ai, trăng non hương xưa, buồn quá.

Câu này có thể gợi nhớ đến câu thơ “sớm trăng như em” của người Trung Quốc, nhưng đã chuyển từ so sánh và miêu tả cảnh vật khách quan sang ẩn dụ chủ quan để miêu tả cảm xúc thôi thúc. nhìn trăng và nghĩ đến đường cong của lông mày người đẹp, rồi lại nhớ đến viên bột ngày nào, thật là tinh xảo.

khi rời biển:

XEM THÊM:  Top 6 bài văn mẫu Thuyết minh về Truyện Kiều của Nguyễn Du lớp 9 chọn lọc 2023

quyết tâm dứt áo ra đi, gió đã bỏ biển.

hoặc khi kieu nhớ chữ hải:

những cánh hoa hồng bay tuyệt vời đã làm mòn đôi mắt của thiên đường

những hình ảnh đều rất đẹp, có khi du dương, có khi mênh mông, mặc dù sử dụng hình ảnh của trang tử.

miêu tả tiếng đàn bằng hai ẩn dụ, ẩn dụ thứ hai rất mới:

<3

Hình ảnh này cũng có nguồn gốc từ hình ảnh “huyết dụ” trong thơ ca Trung Quốc.

là một ẩn dụ tuy có nguồn gốc ngoại lai nhưng lại mang dấu ấn nguyễn du. nhưng nhìn chung, các ẩn dụ trong truyện kiều hầu hết đều thuộc kiểu “vừa thay thế” một đối tượng vừa muốn diễn đạt bằng một đối tượng khác đẹp đẽ, cao cả, nên thơ và được dùng đi dùng lại nhiều lần.

– cô ấy ngày càng có nhiều ngọc trai chứa chan

– suối mùa thu như dòng thác buồn.

– bông hoa cười trang nghiêm.

mây rụng tóc, tuyết nhường chỗ cho da thịt

– nước mùa thu, bức tranh mùa xuân

ghen tuông mất hoa, liễu kém xanh

– nhẹ nhàng và lặng lẽ lắc tấm màn tre,

bức tường đầy ong và bướm

– giữa mùa xuân, một nhành hương trời chợt gãy.

– ca ngợi tài năng nhổ ngọc trai.

– cô ấy nói đêm trường vắng tanh

Vì những bông hoa, chúng ta phải tìm cách tìm ra những bông hoa.

– giữ vàng và giữ đá quý…

những ví dụ về thể loại này thường được sử dụng hoặc quen thuộc như sáo ngữ: tuyết về, phủ sương, gió bắt mưa, đá biết tuổi vàng, đầu trâu mặt ngựa, con ruồi xanh, vườn hồng, chim xanh, Nước non, kính vỡ, gương vỡ, trâm gãy, bình vỡ … nhưng có lẽ chúng ta không nên vội kết luận rằng Nguyễn Du thiếu cá tính, dù đây là phong cách cổ điển quen thuộc của thơ tang. Hai tác giả người Mỹ gốc Hoa, cao huý công và mai to lan, người đã nghiên cứu ngôn ngữ và nghệ thuật thơ tang, nhận thấy rằng hầu hết các ẩn dụ trong thơ tang đều là những ẩn dụ như trăng, gọi là “minh nguyệt”, minh kinh và ngọc lưu. , người đẹp gọi là hoa, mắt gọi là thu ba, chiến tranh gọi là can qua, mối quan hệ thân thiết gọi là xương cốt, nhục nhã … khi một phép ẩn dụ được sử dụng lặp đi lặp lại sẽ mất đi cảm giác mới lạ và trở nên sáo rỗng. đó là đặc điểm chung của phép tu từ thời trung đại, lúc này phép ẩn dụ chỉ được dùng theo thói quen. tuy nhiên, những lời sáo rỗng này có tác dụng phóng đại tính cách tình cảm của họ (3). Điều này đặc biệt đúng với Nguyễn Du, và ở đây nhà thơ đã thể hiện được nét riêng của mình. nguyen du dường như có “cảm giác của cây và trái” khi nghĩ về cuộc sống (4).

Đối với người dân vùng đất thuần nông, có lẽ không có tình cảm nào gần gũi với con người hơn tình cảm của cây trái, hoa lá. Đúng là trong thơ cổ điển, hoa mẫu đơn thường được dùng để chỉ người đẹp, nhưng ở đây nhà thơ đã dùng nó để chỉ nàng thùy kiều trong mọi tình huống, khi nàng bị yêu, bị bán, bị hành hạ, bị làm nhục. những bông hoa và cây liễu này đã trở thành hình người, hóa thân thành người nên có người hiểu là “nhân hóa”.

– lòng nặng trĩu hoa

– cành hoa bán cho phòng thương gia.

– ba cây được gắn vào một cành hoa mẫu đơn.

– tay vùi hoa liễu.

– đôi má ửng hồng, cây liễu làm bạn tan chảy….

Những ẩn dụ này đã có tác dụng gợi lên cảm giác yêu thương và đau đớn. chúng không phải là ẩn dụ nhận thức mà là ẩn dụ tượng trưng về nhân vật và đã trở thành ẩn dụ biểu cảm. hình ảnh vàng, ngọc, hương, hoa…. là một hình ảnh xứng đáng, được đánh giá cao và được sử dụng thay thế cho mọi người khi nó được thể hiện trong các tình huống khác nhau.

khi mã sinh viên giả định ở nước ngoài:

– Thật không may, một con ong đã chỉ đường trở lại. mưa to gió lớn không hư ngọc, tiếc hương!

khi anh ấy hối tiếc ở nước ngoài:

sản phẩm đầu tiên rơi vào tay một kẻ hèn nhát, vô ích, che mưa cho ai biết lạc đường, để lại cho người tình chung thủy

khi kieu khoe ve dep:

– trong suốt bằng ngọc bích trắng ngà, thô dày được đúc sẵn từ một tòa nhà tự nhiên.

Khi người Việt Nam ở nước ngoài hưởng hạnh phúc:

– thu hải đường vuốt ve cành lụa mùa xuân gió mưa càng thêm mãnh liệt, hoa nguyệt quang nặng trĩu đêm xuân, ai có thể dễ dàng kiềm chế được chính mình!

<3

Những ẩn dụ này không rời rạc, riêng lẻ, mà là một sự tích tụ, một tập hợp thể hiện một hiện tượng đầy đủ và một cảm giác tổng thể. Nguyễn Du hầu như không sử dụng một từ ngữ hay một phương thức biểu đạt nào làm ẩn dụ mà sử dụng hàng loạt sự vật tương tự làm ẩn dụ, nên những điển cố mất đi ý nghĩa sáo rỗng, mà trở thành ngụ ngôn, ngụ ngôn giàu sức gợi, nhưng con người trong ẩn dụ đó lại cảm nhận về cuộc sống. . một cách tượng trưng. cảm giác yếu, nổi, đứt quãng:

– nay cây trâm đã vỡ gương còn mách bảo ta cách làm tình

– rõ ràng hoa đã mất mùi thơm.

– Phận bạc như vôi, đành để nước trôi, hoa dời làng.

– nay cây trâm đã vỡ gương còn mách bảo ta cách làm tình

– rõ ràng hoa đã mất mùi thơm.

– Phận bạc như vôi, đành để nước trôi, hoa dời làng.

– cho người đánh rơi kim tiêm. cho một người như rơi vào mây.

– Tôi hơi hụt hẫng vì có nợ với bạn

– yêu những bông hoa đồng nội rực rỡ

– Tôi đã phải trả nhầm tiền và tôi cũng đã liều mình bóp nát những bông hoa, nhưng wow

– phần ngăn nước cũng nổi.

– Tôi nghĩ rằng tôi đang ở bên bờ biển

– chẳng khác cây bách giữa suối sợ gió, hoa tàn.

hình ảnh của sủi bọt, Mùa xuân, nước chảy, Hoa trôi, Cỏ bên trong sôi nổi, Kim mù tạt rơi xuống tương ứng với hình ảnh hạt mưa, con ong, con kiến, con nhện, con lươn, đầu con lươn, kiến ​​bò về phía miệng của cốc, tằm vươn thác, bầu đắng mùn cưa, trộm vía bà già, thăm tàu ​​bán thớt …. đã tạo nên một cảm giác rất dân tộc. những hình ảnh của sóng, mưa gió, mặt nước của cây dương xỉ, nước sa, mây trôi, v.v. chúng gợi lên một môi trường sông nước, bão lụt mà người Việt Nam rất đỗi thân quen. Đồng thời, hình ảnh tiếng sáo trong thơ ca đan xen với hình ảnh tục ngữ, thành ngữ tạo nên một chất mới cho ngôn ngữ văn học Việt Nam. những hình ảnh ẩn dụ trong truyện kiều thể hiện một đặc điểm là từ hàng loạt hình ảnh khuôn sáo, nguyễn du đã tạo nên những hình ảnh gợi cảm. người xưa thường nói “thiên biến vạn hóa” (biến cái cũ thành kỳ tích) chính là như vậy. như chúng tôi đã phân tích, đó là do nhà thơ sử dụng từng cặp, từng dãy ẩn dụ và truyền vào đó một ý thức dân tộc, từ cảm giác về cây trái, hoa lá, đến cảm giác mưa gió, bồng bềnh, từ cảm giác. quý phái, tao nhã theo nghĩa đời thường của làng quê. đó là tình cảm của nguyễn du, nhân cách của nguyên du. ẩn dụ được nói lên từ sâu thẳm tâm hồn con người, vì vậy mỗi ẩn dụ đều có sức nặng tình cảm. văn hay không chỉ vì hình ảnh mới mà còn vì cảm xúc. nhưng nói đến tình yêu thì phải nói đến độ sâu của cảm xúc đó. hegel thường nói rằng mọi người vào nhà thờ đều làm dấu thánh giá và nói “amen”. nhưng có người nói a-men là bắt chước người khác, có người nói là thói hút thuốc, ăn trầu, có người nói từ niềm tin ảo tưởng, có người nói từ tất cả sự chiêm nghiệm về cuộc đời đầy đau khổ.

do đó, chiều sâu cảm xúc rất khác nhau. tất cả những ẩn dụ của nguyen du đều chứa đựng những cảm xúc thật.

bao nhiêu bươm bướm bay lượn, cuộc vui đầy tháng rộn rã tiếng cười, suốt đêm đung đưa cành lá, gió thổi cành mai, sớm tối lấy ngọc, đêm xuống tìm cỗ quan tài. khi tôi tỉnh táo, vào cuối canh, giật mình, tôi cảm thấy có lỗi với bản thân. gấm khi rơi, sao bây giờ vương vãi như hoa giữa đường? Mặt dày gió bụi, thân bướm chán ong?

Tác giả (và nhân vật) đã đặt tất cả niềm vui và nỗi đau thực sự của cô ấy vào những phép ẩn dụ đó. có thể nói nó không chỉ đơn giản là một ẩn dụ mà còn là một ẩn dụ, một ví dụ, một ví dụ.

những ẩn dụ quen thuộc khiến người đọc không cần giải mã ẩn dụ mà chuyển ngay sang cảm thông. kiểu ẩn dụ này là một yếu tố làm cho văn bản trở nên “dễ đọc” đối với công chúng. người ta có thể đọc truyện kieu như đọc những bài hát nổi tiếng rất đỗi thân quen và gần gũi.

tất nhiên, cũng có những ẩn dụ khô khan trong truyện kiều như:

– thói quen đóng băng và có tuyết, luôn có khoảng thời gian vui vẻ

Dù lá chỉ hồng, nên trong lòng cha mẹ. hoặc: khen: tài thả ngọc, ngọc không. hoặc tay tiên phong mưa gió, thượng dừng bút bốn câu.

đây là những vị trí mà lời nói của nhân vật không tự nhiên do tiếp xúc ban đầu giữa họ, do xã giao, xô đẩy, hoặc do nhà văn dường như ca ngợi nhân vật của anh ta, nhưng chưa sống qua tâm hồn của nhân vật trong quá khứ.

ẩn dụ trong truyện kiều cũng giống như truyện kiều, là so sánh về cách diễn đạt, không phải là so sánh về tri giác. ví dụ:

các chữ cái giống như những bông hoa đã lìa cành giống như một con bướm đang lượn quanh

do đó, chúng tôi tạm thời sẽ không đánh giá riêng.

Nghiên cứu các ẩn dụ trong truyện kiều, có thể thấy rằng nguyễn du, cũng như các nhà thơ trung đại nói chung, không có ý định tìm những ẩn dụ hoàn toàn mới, mà sử dụng một hình thức ẩn dụ mới và sáng tạo. , so sánh…. đã có trong văn học truyền thống. đã sử dụng phép ẩn dụ trong thơ ca, tục ngữ, ca dao theo hướng ẩn dụ thể hiện tính chất và biểu cảm, làm cho ca từ của những câu chuyện về kiều trở nên thơ mộng và đầy cảm xúc hơn.

(bộ sưu tập)

the kieu – nguyen du chủ đề tuyển tập nâng cao môn nhật bản, tran dinh sử vô cùng tin cậy và có kiến ​​thức chuyên sâu, hi vọng sẽ giúp ích cho quý thầy cô và các em học sinh tìm hiểu sâu hơn về chuyên đề. Truyện kiều, yêu văn học việt hơn.

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Các de văn nâng cao về truyện kiều. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *