Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
184 lượt xem

HAI ĐOẠN TRÍCH TRUYỆN KIỀU | Trần Đình Sử

Bạn đang quan tâm đến HAI ĐOẠN TRÍCH TRUYỆN KIỀU | Trần Đình Sử phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ HAI ĐOẠN TRÍCH TRUYỆN KIỀU | Trần Đình Sử

học sinh trung học mua kieu

(trích truyện kiều của nguyễn du)

Bạn đang xem: Các đoạn trích trong truyện kiều

Nói chuyện ở nước ngoài là chà đạp lên quyền sống của con người. tiêu biểu cho hoàn cảnh bị áp bức đó có cảnh bán người, mua chuộc danh nhân trong lịch sử.

Bị thương nhân vu khống, người cha và em trai người nước ngoài bị bắt, bị đánh đập dã man và bị bỏ tù, ngôi nhà của người nước ngoài bị cướp phá và phá hủy.

Để cứu gia đình thoát khỏi cảnh trầm cảm, Kiều quyết định bán mình cho cha. nhờ sự gợi ý của anh ấy, mã sinh viên đã đến mua ở nước ngoài. mã sinh viên đi mua kiều là cảnh tượng độc nhất vô nhị trong lịch sử xứ kiều. nhà thơ tố cáo thế lực tàn bạo của đồng tiền, vạch trần tình cảnh con người bị biến thành hàng hóa, bày tỏ sự đau xót, phẫn nộ trước tình cảnh con người bị suy thoái, bị chà đạp.

Mở đầu đoạn trích, Nguyễn Du đã giới thiệu sơ lược về quyết định xuất giá của Kiều và tác động của quyết định đó. Quyết định đó xuất hiện trong những suy nghĩ đau đớn của Kiều về thân phận và lòng hiếu thảo của mình. một suy nghĩ nhằm chi phối hành động của anh ấy:

hạt mưa nghĩ về sự hèn nhát

Suy nghĩ này không chỉ dành riêng cho người Việt Nam ở nước ngoài, mà được chia sẻ bởi nhiều phụ nữ phó mặc cuộc đời cho số phận, như trong những câu thơ sau:

– cơ thể tôi giống như một giọt mưa,

phạt tới bến, hạt ra ruộng cày.

– cơ thể tôi giống như một giọt mưa,

tiền phạt rơi xuống giếng, hạt giống vào vườn hoa…

Những dòng đầu tiên của đoạn trích gợi lên một bầu không khí chua chát khiến người đọc cảm nhận được toàn cảnh thảm thương của nạn buôn người.

Tiếp theo, nhà thơ giới thiệu người mua người. phần giới thiệu trang nhã:

yêu cầu hành khách tìm kiếm tên

nhưng cách diễn đạt bằng lời nói của nhân vật thì hoàn toàn ngược lại: thô kệch và vô học

yêu cầu tên, đó là: “mã đăng ký”,

hãy hỏi quê tôi rằng: “Huyện lan thành cũng gần đây”.

các học sinh là học sinh của trường Quốc Tử Giám, ngôi trường lớn nhất ở cố đô. sinh viên ăn nói thiếu tôn trọng thể hiện là sinh viên mua chuộc, còn thực tế là người vô học. mới giới thiệu là “khách làng chơi”, nay lại nói ở “huyện lâm thành cũng gần đây”, như vậy là dối trá, thiếu nhất quán. về ngoại hình, quy tắc ăn mặc được trau chuốt một cách kỳ cục:

trên bốn mươi tuổi,

râu mềm, quần áo sạch sẽ.

“hơn bốn mươi tuổi” là người đã già, không còn trẻ nữa (“oánh”), ở tuổi đó lẽ ra phải có râu nhưng đây không phải là dáng người có râu. người xưa rất coi trọng hình thức của đàn ông. người ta nói: “đàn ông không có râu là xấu”, tức là trông không đẹp. bây giờ để nói “đấng mày râu hiền lành” có lẽ không nên hiểu là cạo râu, cạo lông mày mà chỉ nên hiểu chung chung là không để râu, thiếu tư thế. hai từ “dandy” (“quần áo bảnh bao”) dùng để chỉ quần áo tươm tất, chỉnh tề. Có người nói hai từ “bảnh bao” thường dùng để khen quần áo trẻ em, nay lại dùng để khen người lớn, hàm ý mỉa mai. thì ngay cả nam tính của ma cũng bị phủ nhận. tuy nhiên, câu này cũng có thể hiểu theo một cách khác: bộ râu sạch là bộ râu được cắt tỉa, tỉa tót và chải chuốt, kết hợp với trang phục chỉn chu, giống một chú rể.

về hành vi, cử chỉ, mã thiếu văn hóa:

trước mặt bạn, sau lưng tôi

chỗ ngồi phía trên thật thô lỗ.

“hao” là từ miêu tả âm thanh vang lên nhiều hướng, lộn xộn, không có trật tự: kẻ hầu người hạ, kẻ hầu người hạ. “thượng điện” là nơi dành cho các bậc trưởng lão, gia trưởng trong nhà. bây giờ ma lại là người đi hỏi vợ con, ngồi ghế đầu một cách thô lỗ và khó coi. tóm lại, kẻ mua người là kẻ tuy trá hình với chức danh “quản giáo” nhưng bản chất hèn hạ, vô học vẫn lộ rõ. đó là những người không giống loài, vô nhân đạo, phụ thuộc vào tiền bạc để làm nên những điều rực rỡ.

phần còn lại của đoạn thơ miêu tả cảnh buôn người rất kỳ cục. có người mua và người bán ở đây.

Nhà thơ đã miêu tả nỗi xót xa và tủi nhục của những người Việt Nam ở nước ngoài khi họ bị chuyển đi như một món hàng:

Tôi còn tức giận hơn khi ở nhà,

hoa bước một vài hàng hoa.

trốn gió, sợ sương,

đừng ngại ngùng nữa, đừng trông nặng nề nữa.

“Tôi” là tình yêu dành cho kim trong vẫn được lưu giữ. “rắc rối ở nhà” là việc cha và anh trai đang bị hành hạ và không thể không cứu họ. hai nỗi đau chồng chất đè nặng lên trái tim tôi. nên ở mỗi bước đường cô ấy đều rơi nhiều nước mắt: khóc cho chính mình, khóc cho tình yêu, khóc cho cha và anh trai của mình. Ngoài nỗi đau, nỗi uất hận, Kiều còn có nỗi tủi hổ, tủi hổ. một cô gái không biết xấu hổ, bây giờ để chào khách, cô ấy không phải là xấu hổ! nhà thơ sử dụng rất tốt hình ảnh ẩn dụ về loài hoa. Kiều ra mã được ví như cành hoa mang theo sương gió. do đó, “chúng ta sợ bị gió cuốn đi, sợ sương”, bởi vì gió và sương làm cho hoa héo và hoa rụng. và bởi vì anh ta so sánh mình với một bông hoa, anh ta cảm thấy xấu hổ khi anh ta nhìn vào bông hoa và cảm thấy không xứng đáng với bông hoa. đó là tình yêu và đạo đức cao cả, thầm kín của kiều mà chỉ có kiều mới cảm nhận được.

trong khi đó, cô bé bán diêm vẫn tiếp tục trình bày kiếu như một món hàng, một đồ vật. người phụ nữ “vén tóc”, “bắt tay” để khách nhìn thấy mình, bắt đánh đàn, làm thơ cho khách mà không màng đến nỗi đau nội tâm đang dày vò mình:

Tham khảo: Cấu tạo phân tử của hợp chất hữu cơ, bài tập áp dụng – hóa 9 bài 35

buồn như cúc họa mi, mỏng manh như mai

Quả thật, đó là một cảnh “hoa tàn bán buôn” rất đáng buồn.

sau khi nhìn thấy nó, tôi đã yêu:

những con cò thu nhỏ lại từng con một,

hiện giá vượt quá bốn trăm.

giá mua “trong số bốn trăm” là một con số lớn, nhưng người mua vẫn dành nhiều thời gian (“giờ dài”) cho số lượng đơn vị, vì vậy chúng tôi thấy mua và bán nhiều, bao nhiêu Bạn biết! câu “cò bớt một đi hai” càng bộc lộ rõ ​​bản chất của người lái buôn chứ không phải kẻ đi tìm vợ lẽ, cung nữ. tính toán của họ hoàn toàn dựa trên tiền bạc, không phải con người.

XEM THÊM:  Nhân vật chính trong tác phẩm văn học là

cuối cảnh mua người là lời tổng kết chua xót của nguyen du về sức mạnh của đồng tiền chi phối số phận con người:

tiền đã được trả lại, không có gì phải làm.

Bài thơ này rất đặc biệt: cảnh mua bán rất thực, khuôn mặt của người mua và người bán cũng được khắc họa rõ ràng, phơi bày bản chất, trạng thái và nỗi thống khổ của từng loại người. câu thơ là một tiếng kêu cứu của nhân dân, một lời buộc tội phẫn nộ và gay gắt.

ân điển đáng yêu

(trích truyện kiều của nguyễn du)

Bạn đang xem: Các đoạn trích trong truyện kiều

sau khi hoàn thành thủ tục xuất bán (“hoa đã ký, cân vàng giao”), họ lấy tiền nộp kiện (“họ cùng nhau giúp vì, lễ đã đặt, hát đã xong giai ”) kieu dang chờ lên xe hoa theo doi tuong khai sinh. Đêm ấy, Kiều đã bù đắp thương tích cho Kim Trọng và tìm cách trả món nợ ân tình. ánh đèn soi màn đêm, nước mắt tuôn rơi. thuy van dậy hỏi, kieu sau đó tin tưởng nói giùm em và trao duyên cho em. đây là bài thơ trữ tình dài nhất trong lịch sử xứ kiều. trước đây, tan da đã nhận xét “trong cả cuốn truyện của kiều nữ, không có nhiều đoạn dài hơn về tình yêu được viết như thế này. đoạn này buồn thật, nhưng đó là kết thúc của câu chuyện. ”

nếu nói nguyễn du là một nghệ sĩ tài hoa, một bậc thầy trong việc miêu tả tâm lý nhân vật thì đoạn văn này chính là đoạn thơ lãng mạn, tiêu biểu nhất, khiến các nhà phân tích, bình luận không ngớt lời khen ngợi, trầm trồ khen ngợi. le tri vien kế thừa sự hiểu biết của mr. Nguyen tuong tam, dao duy anh đã có bài phân tích và bình giảng toàn diện nhất về hai câu sau. ở đầu đoạn trích, nguyễn du viết:

tin tôi đi, tôi sẽ lấy nó

tại sao lại dùng “tin tưởng” thay cho “cảm ơn”, nguyen tuong tam và dao duy anh có lẽ là những người đầu tiên giải thích ngoài lý do giọng điệu (trac) gây nên điểm nhấn mạnh cho thơ, mà là vì chữ “cậy” bao hàm hy vọng tha thiết dối trá (hy vọng), tức là tin tưởng, tín nhiệm, tin tưởng vào quan hệ huyết thống. nếu bạn sử dụng “cảm ơn”, ý nghĩa sẽ biến mất. cũng nói “accept” mà không nói “accept” cũng giống nhau: “accept” là bắt buộc chấp nhận, còn “accept” thì không bắt buộc, nhưng trong trường hợp này, nhà ngoại muốn chị đừng từ chối lời đề nghị của chị gái. các từ ràng buộc đã chọn rất chính xác và chặt chẽ.

ngồi xuống cho tôi và tôi sẽ nói cho bạn biết

Yêu cầu ngồi trên đầu để cúi đầu trước rồi vẫy tay chào cũng là một sự thôi thúc tương tự. nhưng bây giờ anh ta dùng lễ nghi để ép buộc. từ “xin lỗi” rất trang trọng, biểu thị một nội dung nghiêm túc và trang trọng sẽ nói ở phần sau. nếu bạn được yêu và được học, tại sao bạn lại từ chối?

Câu trả lời của thuy kieu rất rõ ràng và dứt khoát:

ở giữa nét đứt,

<3

Người xưa coi tình yêu là nghĩa vụ và gánh nặng, chính vì vậy mới nói “tình nghĩa gánh”. nhưng giữa đường dỡ hàng dở dang nên không thể chở hết được. hình ảnh thể hiện rõ sự bất lực của thủy kiều. mọi việc đều được giao phó cho tôi. mượn chim keo là dùng để nối dây đàn, dây cung bị đứt, ở đây dùng để nối chỉ dây cót (đoạn trước có câu: “có duyên còn vướng vào mối này”). nhưng mối lương duyên của kiều đã bị đứt, đối với thuy van, đó là một sợi chỉ thừa. thuy kiều hiểu được tâm tư, tình cảm thiệt thòi của tôi nên nói thẳng ra. “let me” có nghĩa là để nó cho cô ấy, cho dù nó xấu hay bạn lấy nó cho tôi. câu này cũng có giọng điệu của một người chị đang tâm sự với mình nên nó mang rất nhiều sức nặng. bốn câu thơ đã nói lên tất cả hy vọng, phí và ép, không cho phép tôi từ chối.

tin tưởng kieu cho tôi biết lý do:

kể từ khi tôi gặp Kim,

khi người hâm mộ ban ngày ước ao, khi người hâm mộ đêm thề nguyền uống rượu.

bất kỳ sự hỗn loạn nào,

phiếu bầu, cả hai bên đều khôn ngoan?

nội dung quảng cáo cụ thể và rõ ràng, nhưng ba chữ “khi nào” lại trùng lặp: khi gặp nhau, khi ban ngày, khi đêm đã thốt ra lời thề sâu nặng, không sao phá bỏ được, nên đành phải cảm ơn. bạn. cho bạn.

từ đây, hãy chuyển sang phân tích cú pháp ý nghĩa:

ngày xuân của bạn vẫn còn dài,

đau đớn của máu và máu, thay vì nước.

Ngay cả khi thịt nát, xương mòn,

nụ cười và nụ cười, vẫn còn thơm.

Tuổi con còn dài, vì tình yêu với chị, nếu kết duyên với kim trong thì dù chết cũng vẫn vui, vì chị có tiếng là người lo cho chị. nhưng điều đặc biệt là từ nay Việt kiều coi như chết, như chết. câu “ngày xuân của anh còn dài” nghĩa là ngày xuân của anh đã qua, anh chỉ còn “xương tan thịt nát” và “tiếng cười trưởng thành” trong cõi chết. “Nueve arroyos” (chín suối) là nơi có lòng đất rất sâu, nơi chôn cất người chết.

sau khi nói những lời hài lòng và cảm ơn, anh kieu đã trao cho anh một món quà lưu niệm:

chạm vào một lớp mây,

định mệnh này, hãy giữ lấy điều này chung.

Tham khảo: Xây dựng cơ sở dữ liệu tác phẩm văn học nghệ thuật

kim dau (có chép là “mép”) là món quà đầu tiên mà kim trọng dành tặng cho kiều khi nhận lời: “hóa kim bằng khăn tay hồng”. lá liễu là hoa trên đó vẽ hình đám mây, hoa tiên mà trên đó có viết lời thề (“tiên nữ thề vẽ trùng trùng”). lạ nhất là câu sau: “giữ nhân duyên này, của chung”. nhiều người bình luận về truyện của kiều đã nói rất đúng: Kiều trao duyên chứ không phải yêu. cái “duyên” này chính là cái duyên, cái duyên, cái duyên, tức là cái rung động của định mệnh cho hai trai gái nên duyên vợ chồng. nhưng món quà lưu niệm này là “tài sản chung”: dòng chữ dường như có nghĩa là Việt kiều vẫn muốn giữ lại một phần, không cho họ. Nhưng xem xét kỹ hơn, Kiều đã đúng. ở nước ngoài cho ta một kỷ vật, nhưng còn tâm hồn ký ức, đó là tình yêu trao gửi trong đầu và ánh mắt, ngất ngây, say đắm, thề non hẹn biển thì làm sao trao được? ! nó đã thuộc về quá khứ, chôn sâu trong lòng hải ngoại nên chỉ có thể chia sẻ.

nhưng kỉ niệm này không chỉ là kí ức về tình yêu của hai người: xưa thuộc về kiều và kim, nay thuộc về kim vân vân. từ nay cũng là kỉ niệm để nhắc nhở các bạn, để các bạn vui thì đừng quên mình nhé:

XEM THÊM:  Giới thiệu tác giả tác phẩm chiếc thuyền ngoài xa

mặc dù họ đã nên vợ nên chồng,

<3

mất người, có một số tin tức,

bàn phím với một mảnh hương bị nguyền rủa cổ xưa.

cây đàn hạc ngày nào đã cho tôi một cây đàn quý giá, và mảnh hương mà tôi chứng kiến ​​ngày thề nguyền cũng đã rời xa tôi như một tin tức. đối với cô ấy, họ đã trở thành một quá khứ xa vời (trong quá khứ). ở đây, kieu lại thấy mình chết điếng:

trong tương lai, không có vấn đề gì,

Đốt lư hương đó và so sánh với chiếc chìa khóa này.

nhìn lên đầu bãi cỏ,

nếu bạn cảm thấy gió, bạn sẽ quay lại.

kieu đã bị mất tất cả các món quà. tương lai của bạn phụ thuộc vào lòng trắc ẩn. mai sau em thắp hương, đánh đàn (so tơ) – sinh hoạt vui vẻ anh sẽ nhớ đến em. cách mà tôi hình dung tâm hồn bơ vơ của mình trong tương lai thật thê thảm: trong tương lai chỉ là cơn gió nổi trên lá cỏ cây! Điều gì có thể cảm thương hơn việc gợi lên những hình ảnh từ hư không? Kiêu lúc đó đã chết, cô ấy mới hồn xiêu phách lạc, nhưng các bạn nhớ nhé:

linh hồn vẫn mang lời thề,

gãy thân cây liễu, cây trúc ngàn mai.

lời thề mạnh mẽ của kiều nữ, nhưng cho dù nó có phá vỡ thân hình mảnh mai như cây liễu của nàng, nàng vẫn quyết tâm trả ơn (bằng cách trả hàng ngàn) cho kim trong. Cây trúc mai là biểu tượng của tình yêu tuổi thơ, là biểu tượng của mối tình đầu rất sâu nặng. Lúc đó, tôi và bạn là những người đến từ hai thế giới khác nhau:

đài phát thanh ban đêm im lặng,

giọt nước tràn ly cho những kẻ bất nhân.

“ga đêm” là một nơi tối tăm trong địa ngục. bạn sẽ không nhìn thấy tôi nữa (ngoài khuôn mặt của bạn), bạn nói bạn cũng không thể nghe thấy tôi (không nói ra), xin hãy tưới một giọt nước vào người đã làm tổn thương tôi. bình thường người ta rót một cốc nước nhưng ở đây họ chỉ xin một giọt, thật tiếc. Mặc dù những Việt kiều tự nguyện hy sinh, bán mình chuộc cha nhưng vẫn ý thức được rằng mình bị oan, sau khi chết, oan hồn vẫn không tan. Theo tín ngưỡng tôn giáo truyền thống, nước trong là một chất tinh khiết, có thể rửa sạch những điều bất công và xua đuổi tà ma.

từ lúc đưa ra ký ức cho tới bây giờ, cô dường như đã hoàn toàn quên mất hiện tại, cô chỉ sống với tương lai hư vô của mình, bởi vì cô hy vọng cô và kim sẽ hạnh phúc, và tương lai cô sẽ được yêu thương. lấy. bây giờ cô ấy chỉ là một con số:

bây giờ chiếc trâm bị gãy, chiếc bình bị chảy,

cho tôi biết cách làm tình!

một trăm nghìn lời chúc mừng tới quân đội,

có một số lượng hạn chế các mối quan hệ ngắn hạn.

Nhìn lại hiện tại, tôi chỉ thấy mất mát.

“Trâm gãy” là hình ảnh của tình yêu tan vỡ. một lời than thở, một lời tiếc nuối: “to say how to hold so much love” – bao nhiêu yêu thương, tán tỉnh (nói sao nói vậy), và vẫn là “nhiều”, rất nhiều), vậy là hết rồi! Kiều thấy mình có lỗi lớn với cái ngàn vàng nên sai chàng trăm lạy, ngàn lạy. đây là một lời cầu nguyện từ biệt trong trái tim. cụm từ “mối quan hệ định mệnh quá ngắn ngủi” tràn ngập sự cay đắng.

từ câu “trâm gãy bình nay”, kiều như chỉ nói với chính mình và kim trong, hiện tại hoàn toàn quên mất thủy vân trước mặt, giống như trước kia hoàn toàn sống ở trên đời. bất ngờ từ ngày mai của cô ấy.

tại sao mệnh bạc như vôi?

Tôi phải để nước chảy và những bông hoa di chuyển khỏi làng.

ôi kim lang! xin chào kim lang!

Dừng lại, tôi đã giúp bạn kể từ đó!

Đó là một lời than thở, một câu hỏi vô lý của số phận, nhưng nàng đành chấp nhận số phận: “Đã đành cho nước trôi, dời làng”. “hoa trôi nước chảy” là cảnh khi mùa xuân kết thúc, hoa rơi, tuyết tan, nước chảy làm cho cánh hoa trôi lững lờ trôi. Kiều cảm thấy mình cũng là cánh hoa lìa cành, để dòng nước chảy xiết không còn tự chủ được nữa.

Hai câu cuối than thở kim, xót kim, đau vì mình giúp kim, điều không muốn. “dừng lại” là tiếng kêu ăn năn, day dứt, “dừng lại” cũng là lời xác nhận sự phản bội của mình (kiểu như “thôi bỏ vốn rồi xuống địa ngục!”). lời nói đau đớn ấy khiến kiều ngất lịm:

linh hồn không lời nói đã say máu,

một hơi thở yên tĩnh, bàn tay bằng đồng.

phần “bỏ cuộc” này là sự thật, kieu nói hết lời (không nói lời nào). lời yêu thương, nhưng đã nói như lời cuối cùng, tạm biệt. trước khi trao đi là tình yêu của mình, sau khi trao đi đã trắng tay. trước xả thân như còn sống, sau xả thân cầm bằng coi như chết, chỉ còn lại oan hồn, chín suối, sân khấu đêm gió. Trước khi cho người Việt Nam ở nước ngoài sống với hiện tại, cho người Việt Nam ở nước ngoài sống với quá khứ và hiện tại. nhưng khi kết thúc, họ chỉ sống với một tương lai hư vô. phút trở lại hiện tại là khoảng thời gian đau đớn, tan nát cõi lòng. Nguyễn Du đã hình dung đầy đủ trạng thái tâm lý của Kiều. lời nói của anh ta là lời nói của trạng thái đó, của không gian đó. vì lý do này, lời nói của anh ấy đôi khi là một cuộc đối thoại, đôi khi là độc thoại, đôi khi với người đang ở phía trước, đôi khi với người vắng mặt.

Toàn bộ đoạn văn là đau lòng nhất. con chim sắp chết, tiếng kêu bi thương. tình yêu mà anh ấy sắp mất là bi kịch. đây thực sự là đoạn văn trữ tình nhất trong lịch sử xứ kiều.

Chủ đề hôn nhân là một chủ đề chỉ có trong văn học trung đại. tình yêu là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của con người. Tình yêu là sự gặp gỡ, kết hợp tự nguyện của hai tâm hồn, hai trái tim nam nữ, là sự tự nguyện dâng hiến cho nhau những gì quý giá nhất của cuộc đời. vậy thì làm sao có chuyện yêu đương, trao gửi yêu thương cho một người chưa từng yêu? tình yêu là thứ không thể trao cho người khác. Trong Truyện Kiều Nguyễn Du phân biệt giữa tình và duyên. số phận là sự gặp gỡ, rủi ro.

Tham khảo: Phân tích chí khí anh hùng truyện kiều

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc HAI ĐOẠN TRÍCH TRUYỆN KIỀU | Trần Đình Sử. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *