Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
255 lượt xem

Các nhà văn nhà thơ ở đà nẵng

Bạn đang quan tâm đến Các nhà văn nhà thơ ở đà nẵng phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Các nhà văn nhà thơ ở đà nẵng

Tháng 6 năm 1975, khi tôi đi từ sài gòn qua đà lạt rồi đến phan rang, tôi bám vào xe của một đoàn nhà văn miền trung do nhà văn nguyễn ngọc và nhà văn nguyễn chí trung dẫn đầu và đi theo đường số một tỉnh miền Trung đến Đà Nẵng. chỉ có vài ngày ở Đà Nẵng nhưng tôi đã có thể làm quen với nó và chơi với thai ba loi. Lý do là khi ở chiến trường miền Nam, tôi có đọc truyện ngắn “Lòng cha” của Thái Bá Lợi in trên Tạp chí Văn nghệ Quân đội. Câu chuyện đó khiến tôi cảm động rất nhiều. Không ngờ, ngay sau chiến tranh, tôi gặp người kể chuyện ở Đà Nẵng. chúng tôi ngay lập tức trở thành bạn bè, làm sao có thể khác được. Tôi quen thuộc với anh em gypsy bốn tầng, nhưng có vẻ như bá chủ Thái Lan cũng tìm thấy tôi ở đặc điểm đó. Chúng tôi đã chơi cùng nhau trong 47 năm. Nếu Chúa còn cho tôi sống, tôi có thể kỷ niệm nửa thế kỷ bạn bè ăn uống.

Sở thích của tôi và anh giống nhau ở chỗ khi gặp nhau, chúng tôi nói đủ thứ chuyện trên trời dưới biển, trừ thơ và văn. Những tác phẩm văn xuôi của loi, tôi chỉ đọc khi anh ấy viết xong và in thành sách. ngược lại, những thể loại thơ tôi viết, tôi chỉ đọc khi viết xong hoặc in sách.

Bạn đang xem: Các nhà văn nhà thơ ở đà nẵng

Một lần, hầu như chỉ có một lần, tôi nghe thấy bà Thái bình luận về thơ của mình: “Ông thanh thao làm thơ rất chính xác, đến từng chi tiết cuối cùng”. Tôi nghĩ đó là một nhận xét rất có giá trị của một tác giả văn xuôi về thơ của anh ấy, mặc dù hiếm khi nghe người ta khen thơ của ai đó chính xác nhiều.

ngược lại, tôi yêu thích văn xuôi thai ba vì đôi khi nó không được văn xuôi cho lắm. Tôi không nói đó là thơ hay gì, tôi chỉ biết, mỗi câu mà nhà văn này từng viết dường như đã được “nung nấu” trong đầu từ trước.

đó là nó. và khi chúng tôi ở trại sáng tác quân khu năm đó, mỗi khi hai đứa đi cùng nhau, chúng tôi lại nói về cách kiếm tiền để nhậu nhẹt với bạn bè. có khi trộm được lòng trại trưởng, hai chúng tôi cùng mấy người bạn nhậu lấy chiếc bàn sắt Mỹ còn sót lại, chiếc bàn “rất dài và rất lớn”, rất nặng, chúng sẽ lấy đi .. . bán. “đầu ra” đã có người bạn lo, thậm chí, người bạn còn ứng trước 80 đồng để anh em liên hoan rượu miền Tây thực thụ. nó cũng là “chiến tích” do chúng tôi để lại. u, chúng tôi đã quen với chiến trường, không viết được ở đâu, phải tốn một cái bàn sắt to và cồng kềnh. rượu và lời nói, không phải là văn chương, nhưng với những câu chuyện phiếm, chúng tôi đã học được ở nhau rất nhiều điều. sau này, tất cả những câu chuyện ấy đã đi vào văn xuôi của thai ba tả và thơ của tôi. Ngoài những người bạn chung, Lui có “kênh bạn bè” của mình, tôi có kênh bạn bè của mình, nhưng thỉnh thoảng tôi cũng tham gia diễn đàn, chỉ cho vui thôi.

nhà văn Thái Lan (ảnh: vanhocsaigon.com)

Chúng tôi là những đứa trẻ hồi đó rất hạnh phúc. một anh bạn thơ khác là vu huu dinh “siêu vui”, nói nhiều, đến nỗi nhạc sĩ trinh công xứ huế cũng thích, thường đón xe khách ra Đà Nẵng vui chơi. với chúng tôi. “Giàu vì bạn”, cụm từ đó rất đúng. và “duyên nợ với anh” cũng đúng. Có lần, anh ấy chính thức đi Đà Nẵng với chúng tôi lúc gần 9 giờ đêm. Tiếc là tối hôm đó chúng tôi hết tiền, may mà tôi biết tủ lạnh phòng làm việc 10 li tự có thịt lợn dự trữ, hai đứa vào văn phòng. Lợi canh chừng ngoài hàng rào, trong khi tôi trèo qua hàng rào “câu” được mấy miếng thịt lợn của cơ quan, đem về xào chín làm mồi đãi anh. rượu thuốc do một bà bán rượu gần nhà mua tín chấp, rất ngon.

vì vậy, mấy năm ở trại sáng tác Đà Nẵng, Thái ba lộ viết được cả truyện vừa và tiểu thuyết gây được tiếng vang. thời đó nói rượu vang là một thứ rượu đối nghịch, không êm tai như rượu vang của Pháp hay Chile ngày nay. nhưng nó ổn. chúng tôi vẫn hạnh phúc, bất kể người khác nói gì. Tôi cũng đã viết 2 tập thơ sử thi và in tập thơ đầu tay viết trong chiến tranh nhưng “quá hạn” mãi đến sau hòa bình. do đó, với lãnh đạo trại, mr. minh nguyễn chi trung, chúng ta đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ chính. và ba cái lẻ tẻ như nhậu nhẹt và tiệc tùng, không được tính. Tôi đặc biệt biết ơn mr. nguyễn chí trung vì lòng hảo tâm này.

XEM THÊM:  Quan niệm sống nhàn của nhà thơ nguyễn bỉnh khiêm

Những năm đó, tác phẩm của Thái bà chủ yếu viết về chiến tranh, nhưng lại rất “kết” da diết. khi tôi đọc cuốn tiểu thuyết “bán đảo”, tôi đã rất ngạc nhiên. bởi vì cuốn tiểu thuyết này rất hay. Tôi đang viết về những người bạn chung và cá nhân của chúng tôi, vì vậy nó rất thú vị để đọc. trước đó, tôi đến quy nhơn tạm trú, còn thai ba lo về Hà Nội học tại trường dạy văn cấp 1 nguyễn du. Tôi không nhớ ông viết xong “bán đảo” vào năm nào, nhưng đến khi ông in sách, tôi đã định cư ở Quảng Ngãi. Tôi đã viết một bài báo ngắn về tác phẩm tâm đắc này của mình, được in trên báo văn nghệ, hình như cũng đăng trên tạp chí sông hương, nhưng bản thảo giờ đã bị thất lạc hoàn toàn. Khi đó, một lần ở Hà Nội, tôi gặp nhà văn kháng chiến ở hội nhà văn. Ông. kháng chiến đánh giá cao bài báo về cuốn tiểu thuyết “bán đảo”, và muốn tôi viết một “like” cho cuốn tiểu thuyết của ông. Tôi chỉ cười, vì “đơn hàng” này hơi khó đối với tôi.

là một cuốn tiểu thuyết ngắn viết về Đà Nẵng của tác giả Thái Bá Lộ, theo tôi, từ ngày đó đã biến Đà Nẵng như một “thành phố đáng sống”. mặc dù lúc đó Đà Nẵng còn rất nghèo. nhưng các nhân vật trong tiểu thuyết còn nghèo hơn. nghèo nhưng vui vẻ, rất tốt bụng và lịch thiệp. Những phẩm chất này đã chính thức nâng tầm Đà Nẵng lên vị thế “Thành phố đáng sống”. và đó là thời của “chuyện nàng cúc cung”, một cuốn tiểu thuyết về một nhân vật có nhiều công lao với xứ sở Đà Nẵng, được viết sau cái chết của nhân vật đó… nhưng đã nói là tiểu thuyết thì đó là chuyện của ông nhiều. những con người, nhiều nhân vật, nhiều tình huống và đủ thứ “thịnh nộ, uất hận”, những thăng trầm của số phận con người, được và mất của cả một thành phố đang thay hình đổi dạng. Trong tiểu thuyết Thái Bá Lợi, nhân vật chính luôn là những người bình thường, những con người, những người bạn, hoặc đồng đội của tác giả. Chính những nhân vật “siêu phàm” này đã tạo nên sự gần gũi và tạo cảm xúc cho tác phẩm, dù tác giả luôn giữ giọng văn điềm đạm, không cẩu thả.

Đó là câu chuyện xây dựng cây cầu đầu tiên bắc qua sông Hàn, khi cầu vừa làm xong, chủ thầu phải đi tù, chủ đầu tư suýt bị bắt, và biết bao chuyện dở khóc dở cười, ai đó. người khác khóc.

>

Cách đây một thời gian, một số trí thức nước ta đã ca ngợi viên Toàn quyền Đông Dương, vì ông đã cho xây dựng cây cầu đầu tiên bắc qua sông Hồng, cây cầu mang tên ông, sau đó được cải tạo thành một cây cầu dài biên giới.

Đúng là cầu Long Biên là cây cầu dài nhất Việt Nam vào thời toàn quyền Paul doumer, nhưng khi đọc từ điển mở wikipedia về viên thống đốc thuộc địa này, tôi đã hoa mắt vì biết:

“vào năm 1895, khi còn là bộ trưởng tài chính của Pháp, paul doumer đã ban hành thuế thu nhập. indochina trở thành thuộc địa để sinh lời cho Pháp chứ không phải bỏ tiền ra đầu tư, nhưng cái giá phải trả là nỗi khổ của người dân Việt Nam, khi Domer tăng thuế, khai thác triệt để tài nguyên của thuộc địa để lấy đó làm lợi. luật pháp quốc gia Việt Nam. ” (mục nhập mã nguồn mở paul doumer-wikipedia).

Ngoài ra, có một thời gian, trước khi tôi ra trận vài năm, mỗi ngày tôi đều có cơ hội đi bộ hoặc đạp xe qua cây cầu dài. Cây cầu cũ này đã đi vào ký ức của tôi, và ngay cả trên chiến trường miền Nam, tôi vẫn nhớ nó như một người thân.

khi ông xây dựng chiếc cầu dài, dĩ nhiên là ông. Paul Doumer có ý định cho người Việt Nam định cư qua lại, nhưng rõ ràng ông ta còn có nhiều mục đích khác, trong đó có nhiều mục đích hoàn toàn không có lợi cho người Việt Nam. .

XEM THÊM:  Các nhà văn nhà thơ ở tp hcm sau năm 1975

ngược lại, khi mr. Nguyễn Bá Thanh chủ trương xây cây cầu đầu tiên bắc qua sông Hàn cũng chỉ có một mục đích duy nhất là để người dân đi lại. nhưng ông và các cộng sự của ông đã phải chịu đựng nhiều thăng trầm … so với ông. paul doumer người xây cầu giếng dài, mr. nguyễn ba thanh khó hơn nhiều.

nhưng cây cầu đầu tiên vẫn là niềm tự hào của người dân Đà Nẵng và từ đó những cây cầu tiếp theo được xây dựng, làm tròn con số 9 cây cầu bắc qua sông Hàn. Sông Hàn dĩ nhiên hẹp hơn sông Hồng, nhưng 9 cây cầu ở một thành phố Việt Nam quả thực là một con số quá lớn, khiến không chỉ người dân Đà Nẵng choáng ngợp.

Xem thêm: Giới Thiệu Nhà Thơ Anh Thơ

nếu tôi nhớ không lầm, có 8 cây cầu bắc qua thủ đô Buda của Hungary, đó là một điểm nhấn tuyệt vời cho thủ đô này.

Đà Nẵng có 9 cây cầu bắc qua sông Hàn.

khi người thợ xây cầu qua đời, bà thái giám viết về người thợ xây cầu, viết về Đà Nẵng như đang viết một câu chuyện cổ tích mới. Anh gắn bó với Đà Nẵng không chỉ những lúc vui mà cả những lúc buồn lắm, để rồi anh tự mình bám theo thành phố, đứng dậy, đứng lên, lấy năng lượng từ thành phố, từ mình, từ người dân. Đà Nẵng, người mà anh đã thân thiết trong nhiều năm qua để tiếp tục viết kịch.

Mặc dù sau này Thái ba lộ đã viết một cuốn tiểu thuyết rất hay về Huế trong cuộc chiến thương mại năm 1968, nơi ông và trung đoàn của ông đã chiến đấu ở Huế và ở lại thành Huế trong mười ngày đêm khủng khiếp, ông vẫn là một nhà văn đến từ Đà Nẵng.

thai ba loi thích đi uống cà phê với “thưa người dân”, tất cả những người dân Đà Nẵng. Vì vậy, chỉ trong những tác phẩm viết về Đà Nẵng của Thái Bá Lợi, người đọc mới được trực tiếp gặp những con người Đà Nẵng mộc mạc, bình dị, chịu thương, chịu khó như chính thành phố những năm tháng cơ cực.

Theo tôi, ông ấy là một nhà văn ở Đà Nẵng, không thể thay thế được. Theo nguoi dan da nang, thai ba loi la mot nguoi “da nang”.

Tôi không phải là nhà thơ Đà Nẵng, nhưng tháng 5 năm 1976, khi mới về trại sáng tác văn học Đà Nẵng, tôi đã viết một bài thơ ngắn về những nữ công nhân bốc vác ở cảng sông Hàn, cách đó chỉ vài trăm mét. từ trại sáng tạo của chúng tôi. đó là một bài thơ về những người khuân vác nghèo đã làm tôi cảm động trước khi nó có thể lay chuyển được bất kỳ ai khác. Nó giống như một bó hoa dại nhỏ mà tôi dành tặng cho Đà Nẵng trong khoảng thời gian khó khăn, nơi tôi đã sống và viết trong khoảng 3 năm, từ 1976 đến 1979.

ben song co ban trưa

Buổi trưa, hai chị em xuống sông han giặt quần áo

quần áo ướt đẫm mồ hôi

khiến bề mặt nước hình thành những con sóng nhỏ

Hoa phượng ném lên bầu trời xanh với rất nhiều lửa

một số con tàu ngủ gật ở bến tàu

Lắng nghe sự thoải mái ở phía sau bộ sạc

khi hết các túi nặng

bạn mềm mại như nước trong không khí trong lành

chậm rãi trên bờ sông giữa những chiếc neo

Xem thêm: Nhà thơ xuân quỳnh là con trai hay con gái

quanh bóng phượng vĩ, những lon gạo từ từ mở ra

món cá kho tộ với nước luộc rau muống

khoai tây từ đất cát

ánh nắng chiếu xuống mặt đường. hai chị em ăn trưa

em bé ở nhà

Bây giờ chắc anh ấy đã ngủ rồi

tàu nói dối như trẻ con

mặt trời trên dây phơi

áo sơ mi đã khô

che những làn sóng mồ hôi mặn nồng

mặt trời đã lặn

hai chị em trải chiếu kiếm chỗ ngủ trưa

mùi nước mắm bốc lên từ biển

và thậm chí hít thở

của người vận chuyển đường sông

lấp đầy gió

hít thở quanh thành phố suốt buổi chiều

Tháng 5 năm 1976

Tham khảo: Ông Lương Ngọc An thôi giữ chức Phó Tổng biên tập báo Văn nghệ từ 1-5 – Báo Người lao động

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Các nhà văn nhà thơ ở đà nẵng. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *