Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
128 lượt xem

Cảm nhận 14 câu đầu bài thơ tây tiến

Bạn đang quan tâm đến Cảm nhận 14 câu đầu bài thơ tây tiến phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Cảm nhận 14 câu đầu bài thơ tây tiến

Khổ thơ đầu Cảm nhận về một bài thơ Miền Tây gồm dàn ý và 4 bài văn mẫu đạt điểm cao dành cho các em học sinh. Bằng cách này, các em học sinh lớp 12 có thể có thêm nhiều gợi ý tham khảo, viết được những bài văn ý nghĩa và ghi điểm với sự sáng tạo, mang màu sắc cá nhân của mình trong kỳ thi tuyển sinh đại học 2022.

Đoạn đầu hành quân về miền tây không chỉ khắc họa thành công sự phũ phàng, bi tráng của những người lính miền tây mà còn mang đến cho người đọc những hiểu biết mới về những con người này. Vậy sau đây là dàn ý và 4 bài văn mẫu, cảm nhận văn phong tiên hiệp, mời các bạn theo dõi tại đây.

Bạn đang xem: Cảm nhận 14 câu đầu bài thơ tây tiến

Tóm tắt cảm nhận 14 dòng đầu của bài thơ Miền Tây

1. Giới thiệu: Giới thiệu tác giả Quảng Vĩnh và thơ phương Tây

–Giới thiệu khổ thơ đầu: Khổ thơ đầu của bài thơ miền Tây, thể hiện một thời kỳ kháng chiến gian khổ và anh dũng.

2. Nội dung bài đăng

2.1 Ký ức về Quân đội Tây Bắc Sơn Tây

– “Ma He” và “Xi Jin” tưởng như đã trở thành những người thân thiết, nhưng Quảng Đông lại dành hết tình cảm.

– “Nhớ chơi vơi” là nỗi nhớ da diết của những người lính thành phố.

= & gt; Núi rừng Tây Bắc như khắc sâu vào lòng người những kỉ niệm khó quên, đó cũng là nỗi trống trải, mất mát trong lòng tác giả.

2.2 Núi rừng Tây Bắc và những người lính hành quân gian khổ

– “sai không”, “mường lam” là những địa danh nhắc nhở quân đội miền Tây về địa bàn hành quân, mở rộng sang các không gian khác trong bài thơ.

——Những nỗi nhớ ở đây dường như lan tỏa ra cả một không gian rộng lớn, mỗi nơi tác giả đi qua đều dành tình cảm đặc biệt và trở thành kỉ niệm khắc sâu trong tim.

– Sự “mệt nhoài” sau cuộc hành quân, những ngọn đuốc hoa đung đưa trong bóng tối và những kỉ niệm nhỏ nhoi khác đều minh chứng cho nỗi nhớ da diết của tác giả.

– Khơi dậy sự hiểm trở của núi rừng Tây Bắc, sự gian khổ, bất khuất của những người lính hành quân.

– “Súng thần công” là một hình ảnh nhân hóa vui nhộn thể hiện tâm hồn lãng mạn, hồn nhiên, hài hước của người lính chiến đấu trong gian khổ.

– “Ngôi nhà xa hòa nước mưa” là vẻ đẹp của cuộc sống, là chất thơ lãng mạn nơi núi rừng hoang vu, gợi lên sự yên bình, là chốn yên nghỉ của những người lính.

2.3 Kỷ niệm về Hình ảnh Người lính và Tình huống Quân sự

– Hai câu thơ “Anh … quên đời”:

  • Sự hy sinh cao cả của người chiến sĩ, một nghĩa cử hy sinh vì đất nước đầy tự hào và anh dũng.
  • Đau xót và cảm phục tinh thần hy sinh. Guangyong cho đồng đội.

– Bốn câu cuối: “Chiều … gạo nếp”

  • Sự hùng vĩ và hùng vĩ của dãy núi Tây Bắc, những công trình thơ mộng hiện đại, những động từ mạnh mẽ, những vùng nước độc hiểm nguy và thú dữ rình rập trong Rừng thiêng.
  • Thức tỉnh xuất phát từ nỗi nhớ của tác giả, trở về thực tại với nỗi nhớ da diết, thiết tha, dùng một nắm gạo nếp để gợi nhớ lại tình quân dân nồng ấm, hương hoa chiến tranh.

3. Kết thúc

3.1 Giá trị Nội dung

– Mười bốn dòng thơ thể hiện rõ nét thiên nhiên và con người Tây Bắc, trên nền thiên nhiên, những người lính miền Tây thật anh hùng và bi tráng.

3.2 Giá trị nghệ thuật

– Nghệ thuật tương phản và phóng đại, dùng từ gợi hình, gợi hình để vẽ nên những hình ảnh giàu màu sắc và đường nét.

– phong cách hiện thực kết hợp với cảm hứng lãng mạn; đồ họa kết hợp với âm nhạc => Tái hiện con đường hành quân giữa vùng núi Tây Bắc hiểm trở, hùng vĩ và thơ mộng.

  • Nghệ thuật hài: Tác giả tạo khó khăn bằng những câu thơ nhiều dòng.
  • Chất thơ, trữ tình: sử dụng những từ ngữ độc đáo, ấn tượng: “hoa đang về” thay cho “hoa nở”; “đêm nhỏ” thay cho “đêm sương mù”.

Cảm nhận miền Tây Phần 1 – Mẫu 1

“Hành khúc về phương Tây” là bài thơ tinh thần tiêu biểu nhất của Quảng Đông, và là một trong những bài thơ hay nhất trong số các bài viết về người lính trong kháng chiến chống Pháp. Bài thơ kết hợp nhuần nhuyễn giữa văn xuôi hiện thực và cảm hứng lãng mạn, khắc họa chân thực cuộc sống đầy gian khổ, vất vả, sự hy sinh anh dũng và vẻ đẹp anh dũng của người chiến sĩ. 14 dòng đầu của bài thơ đã thể hiện rõ hình ảnh người lính miền Tây dũng cảm, lẫm liệt.

Bài thơ này được viết vào năm 1948, khi quân và dân ta gặp muôn vàn khó khăn trong cuộc kháng chiến chống Pháp. Những người lính phương Tây không chỉ phải chiến đấu trong những ngọn núi hiểm trở mà còn phải đối mặt với tình trạng thiếu thốn trang thiết bị, đạn dược, lương thực và thuốc men. Tuy nhiên, với tất cả sức mạnh của lý tưởng yêu nước, người lính ấy đã kiên cường bám trụ, sống lạc quan, tin tưởng, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ dù mất mát, hy sinh. Tất cả được ghi nhận bằng chất thơ bi tráng và trang trọng của người anh hùng trong bài thơ.

Sự kết hợp giữa cảm hứng lãng mạn và phong cách hiện thực tạo nên chất bi tráng rất riêng cho 14 dòng đầu của bài thơ, mang màu sắc và âm hưởng hùng tráng, hào hùng về sự hy sinh, mất mát của người lính miền Tây. Cảm hứng chủ đạo của bài thơ này là nỗi nhớ: Tôi nhớ đồng đội thân yêu trong vòng tay, tôi nhớ đoàn quân miền Tây, nhớ Làng Mọc và núi rừng miền Tây, nhớ những kỷ niệm đẹp của một thời chinh chiến … Bốn dòng đầu mở ra một cảm giác hoài niệm mênh mang. :

“Ma Ngài ở xa, đi về hướng Tây! Nhớ núi nhớ chơi vơi”.

Nói về nỗi nhớ ấy, cả bài thơ ghi lại không khí lãng mạn của “bao chiến sĩ anh hùng” trong gian khổ và oanh liệt của tuổi trẻ Việt Nam những ngày đầu kháng Pháp. Hai câu đầu nói về nỗi nhớ da diết, nhớ miền Tây, nhớ núi rừng, nhớ dòng sông ân tình.

“Xa rồi” nên nỗi nhớ không khỏi nhưng tim lại nhói đau khi nghĩ về nó, nỗi nhớ “chơi vơi”. Tiếng gọi “đi về miền Tây” thiết tha như tiếng gọi của người thân. Từ “Ôi!” Được ghép với từ “chơi” tạo nên một câu thơ sâu lắng, ngân nga, ngân dài, âm vang trong lòng người theo thời gian và lan tỏa ra xa trong không gian. Từ “ra đi” như một tiếng thở dài đầy hoài niệm, vang lên những ám chỉ về “nhớ” ở phần hai, đồng thời thể hiện tình cảm đẹp đẽ của những chiến binh ở phía tây dành cho Mahe và những ngọn núi ở phía tây. Sau cuộc điện thoại đó, bao kỷ niệm về quãng thời gian bi thương hiện về trong tâm trí tôi.

Các phần sau đây mô tả cuộc hành quân đầy thử thách và gian khổ mà quân đội phương Tây đã trải qua:

“Đêm sắp lộ hoa che quân kiệt, hơi nghiêng hướng lên trên khúc cua dốc hút mây, súng ngửi trời ngàn dặm, mưa xa ngàn thước xuống xa.”

Tên làng, tên mang: sai không, mường lam, pha luồng, mường hẹ, mai ớt … Những điều được nhắc đến không chỉ gợi nhiều hoài niệm mà còn để lại nhiều ấn tượng xa xăm , lợn. , hoang sơ, sâu thẳm trong núi non trùng điệp,… đã khơi dậy trí tò mò, khát khao của những chàng trai “ngay từ khi cầm gươm đi bảo vệ tổ quốc – tình yêu và lòng khao khát mảnh đất Thăng Long ngàn năm “. Đoàn quân hành quân trong sương mù núi rừng

Phía trước có nhiều núi, đồi cao, dốc đứng mà những người lính phương Tây phải vượt qua. Lên dốc thì khúc cua gồ ghề, xuống dốc thì “sâu” như dẫn xuống vực thẳm. Dùng “khúc quanh”, “sâu thẳm”, “ngọt ngào” để diễn tả những gian nan, vất vả trên con đường hành quân chiến đấu: “dốc lên, dốc đứng – hút mây, hút trời!”. Đỉnh núi cao mù sương. Nhân cách hóa cây súng của người lính và tạo hình cho hình ảnh: “cây súng từ trên trời rơi xuống” vừa thơ mộng vừa mang vẻ đẹp lãng mạn, gợi cho ta nhiều cảm xúc thơ ca. Nó khẳng định ý chí, quyết tâm của người lính ở mọi đỉnh cao “Khó khăn nào – Kẻ thù nào cũng đánh thắng!”.

Thiên nhiên núi rừng như thử thách lòng người: “ngàn thước, vạn thước xuống”. Tất cả các con đường lên xuống, từ thấp đến cao, từng con một, con dốc này đến con dốc khác, không bao giờ kết thúc. Cả bài thơ gồm hai đoạn ngắn “trên cao cây số / dưới ngàn thước” đầy chất thơ, vừa miêu tả cảnh núi rừng hùng vĩ, vừa thể hiện một ngòi bút đầy chất thơ. – Lính.

Có cảnh một đoàn quân đi dưới mưa: “Trời mưa xa”. Những câu thơ được dệt thành những dải phẳng liên tục, gợi lên sự dịu dàng, tươi tắn của tâm hồn những người lính trẻ, luôn lạc quan, yêu đời bất chấp gian khổ. Ở Lin Yuzhong, tầm nhìn của những chiến binh tiến về phía tây vẫn là đến làng Meng, ngôi nhà hiền lành và yêu thương của người dân, họ sẽ đến đây và bảo vệ nó bằng máu và lòng dũng cảm của mình.

Gian khổ không chỉ là núi cao, núi cao, không chỉ có mưa như trút nước, mà còn là rừng thiêng nước độc, tiếng hổ báo nơi hoang vu:

“Buổi chiều thác hùng vĩ gầm thét. Đêm đêm cọp trêu người”

Tham khảo: Đêm nay Bác không ngủ – Minh Huệ

“Chiều…” và “Đêm”, nhưng cái giọng “thác ầm ầm”, “hổ trêu người” ấy luôn khẳng định bí mật, sức mạnh kinh hoàng của Rừng thiêng ngàn năm. Phẩm chất hào hùng trong thơ của Guangyong là sử dụng cảnh núi rừng dốc phía Tây để làm nổi bật và khắc họa khí phách anh hùng của đoàn quân đang tiến lên. Mỗi bài thơ đều gây ấn tượng cho người đọc: gian khổ và dũng cảm! Đoàn quân vẫn tiến lên, từng người từng người một, tiến về phía trước. Những sức mạnh của tự nhiên dường như đã bị suy yếu, và giá trị của con người được nâng lên một tầm cao mới. Quảng Đông cũng kể về những hy sinh mà đồng đội của anh đã phải trải qua trong cuộc hành quân vô cùng khó khăn:

“Anh bạn béo ú dừng lại, ngã mũ bảo hiểm quên đời …”

Thực tế của chiến tranh luôn là như vậy! Sự hy sinh của những người lính là không thể tránh khỏi. Đổ máu để xây tháp tự do. Bài thơ nói về sự mất mát, hy sinh nhưng không có một chút đau thương, xót xa.

Hai dòng cuối của bài thơ này thật xúc động. Giống như thông điệp của một bài hát tình cảm. Như một khúc ca hoài niệm, khao khát và tự hào:

“Nhớ ta đi khói bụi Mai Châu mùa lúa chín”

“Nhớ anh!” Cảm xúc dâng trào, đó là nỗi lòng của những người lính Tây tiến “quân không mọc tóc”. Bài thơ đầy tình quân dân. Bạn đã quên hương vị Mangcun của “cơm cháy” và “thơm mùa gạo nếp” rồi chứ? Từ “mùa em” là một sáng tạo ngôn ngữ thơ độc đáo, chất chứa bao nỗi niềm nhớ nhung da diết, âm điệu trở nên nhẹ nhàng êm ái, câu thơ tình trở nên ấm áp. Ông còn kể về bánh chưng, bánh giầy, “mùa bạn” và tình quân dân, sau này Chế Lanwen đã viết trong bài “Thuyền Sông”:

“Bó tay chuyến viễn chinh, vắt gạo nếp nuôi quân, núp trong rừng. Tây bắc không có lịch trình hàng ngày, bữa cơm đầu còn thơm”

“Nhớ hương thơm”, nhớ “khói cơm”, nhớ “hương lúa nếp”, tức là nhớ hương vị núi rừng Tây Bắc, nhớ công ơn, nhớ những tấm lòng cao cả của người thân yêu. Người Tây Bắc. .

p>

14 dòng đầu của bài thơ này là một trong những bài thơ hay nhất về người lính viết trong chín năm kháng chiến chống Pháp. Bức tranh thiên nhiên bất hủ, tô đậm hình ảnh người chiến sĩ dũng cảm, lạc quan, tự hào “ra chiến trường sống xanh…” và chiến đấu trong máu lửa. Đoạn văn này để lại dấu ấn đẹp đẽ trong thơ ca kháng chiến, và thành công của nó là sự kết hợp hài hoà giữa khuynh hướng sử thi và cảm hứng lãng mạn. Đã nửa thế hệ trôi qua, bài thơ “Tây tiến” của Quảng Đông càng thêm ý nghĩa.

Cảm nhận khổ thơ đầu của bài thơ miền Tây – văn mẫu 2

“Trời Tây” được coi là người con cả của Quang Yong, là toàn bộ áng thơ phản chiến của nền văn học Việt Nam, nhất là những ngày đầu chống Pháp. Những cô cậu học trò áo trắng còn lại nét bút mực xanh thắm đượm tình yêu đất nước, quê hương, hòa bình của dân tộc, ra đi với trái tim hào hùng, anh dũng nhưng vẫn mang phong thái hào hoa lãng tử. Thanh niên trí thức Hà Nội. Điều này được tái hiện một cách hoàn hảo trong một bài thơ phương Tây của nhà thơ Guangyong với những nét vẽ phóng khoáng, tình cảm và lãng mạn rực rỡ của ông. Ở khổ thơ đầu, nhà thơ hướng đến tấm lòng của những người lính, đó cũng là nỗi nhớ của tác giả về mảnh đất Tây Bắc và vẻ đẹp vượt khó của những người lính miền Tây.

Quang Dũng sinh ra ở Đan Phượng, Hà Tây (nay là Hà Nội), anh là một nghệ sĩ đa năng, vừa là nhạc sĩ vừa là họa sĩ nên thơ của anh có chất nhạc và hình tượng phong phú. Guangyong cũng là một người lính xuất sắc, đã tham gia nhiều chiến trường khác nhau, vì vậy những bài thơ về lính của anh ấy rất chân thực và sống động, có sức lôi cuốn mạnh mẽ. Phong cách thơ của anh ấy có thể tóm gọn trong một vài từ: tự do, tình cảm, lãng mạn và tài hoa. Binh đoàn Tây được thành lập đầu năm 1947, chủ yếu gồm những thanh niên Hà Nội, được giao nhiệm vụ phối hợp với bộ đội Lào bảo vệ biên giới Việt – Lào, tiêu diệt quân Pháp. Địa bàn chiến đấu trải rộng từ các vùng yên bình, thanh bình đến các khu ổ chuột (Lào) rồi đến vùng phía Tây Thanh Hóa, phải hành quân nhiều lần, điều kiện chiến đấu vô cùng khó khăn. Được thành lập vào cuối năm 1948, Quảng Đông nhớ lại những ngày của mình trong Quân đội Phương Tây. Ban đầu có tựa đề là “Miền Tây Nhớ”, sau đổi thành “Miền Tây” – tựa đề cô đọng mà vẫn thể hiện rõ cảm xúc chủ đạo của bài thơ là nỗi nhớ. Cảm hứng đằng sau bài thơ này là cảm hứng lãng mạn và tinh thần bi tráng.

Nỗi nhớ về vùng đất Tây Bắc hung dữ được thể hiện qua 14 câu thơ đầu.

XEM THÊM:  Hinh anh bai tho cai bat xinh xinh

“Ma Heyuan, đi về phía tây!…

Hai dòng đầu của bài thơ “Hà mã đi xa, về miền Tây ơi! /“ Nhớ núi rừng nhớ chơi vơi ”gợi lên nỗi nhớ nhung, bùi ngùi về một thời đã qua, về miền đất xa xôi. “Tây tiến” Rất tha thiết và trăn trở, tay tiên không chỉ là một cái tên, mà dường như còn là một người thân, Quảng Đông đã gọi tên “Mahe” ngay từ câu đầu tiên của bài thơ, và địa danh ấy cũng là một điển tích. biểu hiện của vùng núi Tây Bắc. Dòng sông không chỉ là địa danh trên bản đồ địa lí mà còn trở thành người bạn, người bạn tâm giao, là chứng nhân của lịch sử, chứng kiến ​​bao đau thương, vất vả, vui buồn của nhân dân trong những tháng ba. , trong nỗi nhớ của Guangyong, đầu tiên anh nghĩ đến đoàn quân miền Tây thân yêu, rồi đưa dòng sông Mawang đầy kỉ niệm về miền Tây Bắc. Đây là kiểu hoài niệm “chơi vơi” quái đản! Vì đối với những người lính thành thị, hình ảnh vùng núi Tây Bắc rất xa lạ và để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người lính. Quảng Đông nhắc từ “nhớ” hai lần để nhấn mạnh nỗi nhớ da diết trong tâm hồn. Tây Bắc sương mù núi mây, hoang vắng nhưng rất đỗi hùng tráng.

Nếu hai khổ thơ đầu là nỗi nhớ thì ở 12 khổ thơ tiếp theo, nỗi nhớ ấy đã được nhà thơ khắc sâu vào nhiều kỉ niệm ấn tượng. Đầu tiên là hồi tưởng của Sai Kao và Meng Lin, “Sai Kao bày quân mỏi / Măng cắt hoa về đêm”. Hai địa danh này gợi cho ta liên tưởng đến khu vực chiến đấu của đoàn quân miền Tây, từ đó kéo ra những không gian rộng lớn khác xuyên suốt bài thơ như phên dậu, mường hạc, mai châu,… gợi nỗi nhớ thương gia đình. Xuyên suốt toàn bộ không gian, mỗi nơi nhà thơ đi qua, tâm hồn nhà thơ đều cảm thấy yêu thương, lưu luyến, khắc khoải của người trữ tình “nơi trái tim không yêu”. Có thể nói, mỗi địa danh tiêu biểu cho núi rừng Tây Bắc đã trở thành ký ức không thể phai mờ khắc sâu trong tâm trí nhà thơ. Các thành viên “Khi ở lại chỉ là nơi ở / Khi ra đi, trái đất trở thành linh hồn”.

Hình ảnh “Sương mù che đoàn quân mỏi” gợi hình ảnh đoàn quân Tây về Mông Lắc trong sương mù núi rừng Tây Bắc, gợi vẻ đẹp lãng mạn của núi rừng, đồng thời. là vẻ đẹp bao trùm và sự đoàn kết của những người lính. Cảm giác “mỏi mòn” hiện hữu trong xương máu của người lính và vẫn như mới trong tâm hồn dũng sĩ, điều đó chứng tỏ nỗi nhớ da diết của tác giả, vì càng nhỏ thì nỗi nhớ càng nhiều. Càng lớn càng nhớ “đường dài chạy mệt”! “Đêm Hoa Măng Cụt”, hoa ở đây có thể hiểu là ngàn hoa giữa núi rừng, phản chiếu vẻ đẹp của thiên nhiên, nhưng có lẽ chính xác hơn hoa là ánh sáng của ngọn đuốc đung đưa. Một tia lửa trong bóng tối tiến về phía Mạnh Lê. Hình ảnh ngọn đuốc hoa gợi lên sự lãng mạn, phóng khoáng của thời phương Tây …

Sau khi mất tích Meng Li, Sai Kao là những ký ức về những ngày tháng chinh chiến gian khổ, về núi rừng Tây Bắc hiểm trở, hiểm trở.

“Lên dốc cao, mây hút, súng bay ngàn dặm trên trời, xuống ngàn dặm xa, mưa như trút nước”

Từ “dốc” gợi hình ảnh một loạt các đỉnh núi dựng đứng, dốc này sang dốc khác, không bao giờ kết thúc. Các từ “khúc khuỷu”, “vực sâu” gợi lên hiểm trở, ngoằn ngoèo, gập ghềnh, ngoài núi rừng dựng đứng, một bên là vực thẳm, một bên là cung đường sơn thủy hữu tình. Toàn bộ bài thơ ám chỉ một không gian hành quân cao rộng, nơi những người lính đang vất vả vượt qua chặng đường gian khó. Điệp ngữ “ngàn thước” kết hợp với nghệ thuật tương phản “lên xuống” còn tiếp tục gợi lên độ cao của đỉnh dốc và độ sâu của đáy. Ca từ của bài thơ làm nổi bật sự hùng vĩ, dốc đứng của núi rừng Tây Bắc và sự nỗ lực vượt qua địa hình hiểm trở của những người lính chiến. Nhưng thiên nhiên dù có hùng vĩ, trập trùng, khúc khuỷu đến đâu cũng trở nên vô nghĩa dưới bước chân của những đạo quân phương Tây, và người lính này đã nổi lên như một đối thủ xứng tầm của thiên nhiên. Từ “ngọt” tượng trưng cho sự hoang vắng của núi rừng, nơi dường như không có bước chân của ai, chính vì bộ đội hành quân trên núi non hùng vĩ nên “đám mây” mới lững lờ trôi, như vờn dưới. đôi chân của mình, những chiến binh Tưởng đang đi trên mây thay vì núi.

Hình ảnh “súng ngửi trời” là một hình ảnh nhân hóa thú vị và sáng tạo của Quảng Đông, khi những người lính hành quân qua những đỉnh núi có mây bao quanh và súng quàng qua vai. Tiếng súng như xuyên thủng bầu trời xanh của đối phương, và nói “Gun Wentian” là một cách nói vui nhộn để cảm nhận sự lãng mạn, dí dỏm và hồn nhiên của những người lính trẻ. Giọng điệu của khổ thơ cuối hoàn toàn khác với ba khổ thơ trên, giọng thơ nhẹ nhàng hạ xuống, tưởng tượng như người lính từ trên núi cao nhìn xuống, thấy cảnh vật mờ ảo, không rõ ràng nhưng đó là dấu hiệu của sự sống, “xa vắng. mưa ”gợi Cảm giác sảng khoái của cơn mưa trắng xóa. Đó là vẻ đẹp lãng mạn của núi rừng Tây Bắc, đồng thời cũng gợi cho người lính sự yên tâm, tìm nơi dừng chân, tiếp thêm động lực để tiến lên.

Sau nhiều ngày đi bộ gian khổ, ký ức của Guangyong đến từ sự hy sinh của một người lính phương Tây.

<3

Từ “bạn” biểu thị tình cảm gia đình, “đừng đi”, “quên đời” vừa là cách trốn tránh cái chết, xoa dịu nỗi đau mất mát, vừa nhấn mạnh sự hy sinh cao cả của những người lính. Tư thế hy sinh “gục đầu súng” thể hiện bản lĩnh của người lính, dù hy sinh cũng không rời trách nhiệm, trang bị tính mạng cho người lính, đó là nghĩa cử dũng cảm, mưu trí và hiệu quả. Tình cảm của người lính. Có thể nói, ở hai dòng trên không chỉ chứa đựng niềm tiếc thương của nhà thơ với đồng đội mà còn là niềm cảm phục trước sự hy sinh của người anh hùng. Bài thơ cũng cho thấy vẻ điềm tĩnh và dũng cảm của Guang Yong khi viết về chiến tranh, nhưng ông không giấu nỗi đau mất mát.

Những gì tiếp theo là nỗi nhớ về một thời gian khó và lãng mạn được thể hiện rõ nét trong đoạn thơ 4 dòng sau:

“Chiều thác hùng vĩ gầm thét. Cọp trêu người đêm nhớ hương xôi Tây đưa gạo về Mai Châu”

Cấu trúc thơ độc đáo “Chiều hùng vĩ, thác gầm thét” sử dụng những động từ mạnh để diễn tả vẻ hùng vĩ hoang sơ của núi rừng Tây Bắc. Hơn nữa, không chỉ dừng lại ở vẻ hoang sơ hùng vĩ mà núi rừng nơi đây còn ẩn chứa những hiểm nguy khó lường, Guangyong đã viết “Yeye Tiger Jokes”, rừng thiêng nước độc. Con thú dữ. Luôn đắm chìm trong ký ức, nhà thơ chợt thao thức “Nhớ tây đi khói / Mai Châu mùa em thơm mùi gạo nếp”, miền tây xa rồi Tây Bắc cũng xa, chỉ còn lại kỷ niệm. Nỗi nhớ ở đây được thể hiện một cách chân thực, nghiến răng nghĩ đến bát cơm, mùi pháo, cơm nếp ấm áp của tình quân dân, đồng thời gợi lên một thời kỳ khởi nghĩa vừa gian khổ vừa lãng mạn. .Hương vị thơ.

14 dòng thơ đầu xoay quanh nỗi nhớ da diết về núi rừng Tây Bắc, vẻ đẹp vượt khó của những người lính, sự hy sinh cao cả và sự lãng mạn trong trái tim con người. Núi non người lính đã chịu bao gian khổ. Bằng ngòi bút hào hoa và lãng mạn của mình, ông đã thể hiện chân thực nhất nỗi nhớ chiến tranh trong lòng người lính, với giọng điệu tự do và hình ảnh thơ giàu sức gợi. Phong cách quân sự phương Tây.

Cảm nhận miền Tây Phần 1 – Mẫu 3

Quang Dũng là một trong những nhà thơ chiến sĩ tiêu biểu của thời kỳ chống Pháp. Ông đặc biệt thành công khi viết về chiến binh trí thức tiểu tư sản hào hoa và tinh tế. Một trong những bài thơ nổi tiếng về người lính là thơ Miền Tây.

Cảm hứng chủ đạo của toàn bài thơ là cảm hứng hoài cổ. Đây là tác phẩm đầu tiên miêu tả thành công nỗi nhớ khó quên của một người lính miền Tây

“Sông Mã xa rồi, đi về phía Tây nữa, mưa rơi ai xa”

“Tiến lên phía Tây” là một trong những bài thơ tiêu biểu hay nhất của Guangyong. Nói đến nhà thơ, không ai không nghĩ đến miền Tây. Bài thơ được viết vào cuối năm 1948, khi nhà thơ đang đóng quân tại một làng quê bên bờ sông Phù Sa – Đại Hà, hoài niệm về đơn vị cũ, nơi ông đã viết bài thơ. Ban đầu, ông viết bài thơ là “Nhớ Tây”, sau đổi thành “Tây” vì nhà thơ cho rằng từ “Tây” đủ gợi nỗi nhớ là cảm hứng chủ đạo, còn từ “nhớ” thì không. cần thiết.

Anh là một người lính trẻ đẹp trai, lãng tử theo tiếng gọi của Tổ quốc, sống và chiến đấu gian khổ nơi núi rừng nhưng chất thơ vẫn trào dâng trong lòng nhà thơ. Một thời mang đậm nỗi nhớ miền Tây, đồng đội, núi rừng khiến ông bồi hồi, xúc động khi nỗi nhớ miền Tây trào dâng trong ký ức nhà thơ.

“Ma Ngài ở xa, đi về hướng Tây”

Bài thơ này như một lời kêu gọi chân thành và tha thiết từ sâu thẳm trái tim của nhà thơ. Mở đầu bằng câu cảm thán, Guangyong đặt tên cảm hứng chủ đạo của bài thơ này là nỗi nhớ núi rừng Tây Bắc. Qua nghệ thuật nhân hoá bài thơ trở nên đẹp một cách kì diệu. “Sông Mã” không chỉ là một dòng sông, nó đã trở thành hình ảnh hiện hữu, một nhân chứng lịch sử trong cuộc đời thăng trầm, mất mát của người lính miền Tây. “Tây Tiến” không chỉ là tên gọi của một đơn vị quân đội, mà còn là “người bạn” để nhà thơ gửi gắm tâm tư tình cảm của mình.

“Ăn núi nhớ người chơi”

Câu thứ hai “Nhớ” được lặp lại hai lần thể hiện nỗi nhớ quay cuồng, trào dâng trong lòng dũng sĩ. Sự kết hợp giữa tính từ “chơi vơi” và “nhớ” đã khắc sâu nỗi nhớ nhung của nhà thơ, nỗi nhớ ấy ùa vào tâm trí nhà thơ như một dòng thác, đẩy anh ta vào một trạng thái bồng bềnh, hư ảo. Việc sử dụng hai câu đầu và những từ ngữ chọn lọc, giàu sức gợi đã mở ra một nỗi nhớ da diết trong tâm hồn nhà thơ

“Cánh buồm sương giăng đầy hoa đêm, hơi dốc lên và những khúc cua dốc hút mây trời”

Quảng Đông liệt kê hàng loạt địa danh như: sai khao, mường vĩ, phên dậu … là khu vực tác chiến của Tây quân, nơi đi qua và dừng lại trên đường đi. Một đội quân chăm chỉ, không biết mệt mỏi. Nói đến Tây Bắc là nói đến vùng đất có địa hình hiểm trở, khí hậu khắc nghiệt. Suốt đêm dài hành quân, những người lính Tây đi lại khó khăn trong làn sương mù dày đặc, không nhìn thấy mặt nhau. “Quân mệt”, nhưng tinh thần không “mệt”. Quyết tâm ra nước ngoài càng làm cho những trí thức yêu nước thêm gan góc. Quảng Đông đã khéo léo đặt hình ảnh “sương mù” vào đây để lột tả rõ hơn sự khắc nghiệt của núi rừng Tây Bắc trong đêm dài lạnh giá. “Sương mù” cũng được mô tả và Lanveen cũng đã viết trong “Boat Song”:

“Yi Lulu, Yiyun Mountain Pass, nơi mà tôi không yêu khi tôi sống, khi tôi đi, nó chỉ là nơi đất ở, và trái đất biến thành linh hồn”

Có lẽ thiên nhiên rất ưu ái cho người lính Tây Bắc này nên nó đã trở thành kỉ niệm khó quên trong lòng nhà thơ. Thiên nhiên thật đẹp, nhưng cũng thật nguy hiểm. Đôi khi, những người lính phương Tây phải leo núi vất vả mới lên được đỉnh núi để lên mây. Quảng Đông đã khéo léo dùng từ “vực thẳm” chứ không dùng từ “tháp”, vì nói “cao” thì vẫn có thể cảm nhận và nhìn thấy được độ sâu của nó, nhưng “vực thẳm” là điều không tưởng đối với bất kỳ ai. Hãy tưởng tượng xem nó thật sâu lắng biết bao, rất gợi của những từ láy như “khúc khuỷu”, “sâu lắng”, “ngọt ngào”… khiến người đọc cảm nhận được chất thơ hoang dại và mãnh liệt. “Bầu trời” cho ta thấy ngoài thiên nhiên hiểm trở còn có dáng dấp của một hình tượng người lính dũng mãnh, giữa núi rừng hoang vu, việc sử dụng các câu thơ đa thanh tạo nên vẻ mạnh mẽ, gian lao, nhấn mạnh khung cảnh thiên nhiên Tây Bắc hiểm trở, nham hiểm.

“Một nghìn mét, một nghìn mét xuống”

Tham khảo: Soạn văn bài tục ngữ về con người xã hội

Thông điệp từ “Ngàn Yếm” mở ra một không gian nhìn từ trên cao xuống, thật hùng vĩ và rối ren. Ngoài thiên nhiên hiểm trở, hoang sơ, chúng ta còn được ngắm nhìn vẻ đẹp trữ tình của núi rừng:

“Mưa nhà ai xa”

Những cơn mưa bất chợt trong rừng mang đến nhiều cái lạnh cho những người lính đi về phía Tây. Nhưng trong văn của Quảng Đông, nó đã trở nên lãng mạn và trữ tình hơn. Nói đến mưa rừng, nhà thơ dùng điệp ngữ “mưa từ xa” để nói lên sự khôn ngoan, sáng tạo. Nó gợi lên một cái gì đó rất huyền bí, hoang sơ của núi rừng. Câu thứ tám có nhiều âm điệu bằng phẳng, như làm dịu đi vẻ hiểm trở của núi rừng, đồng thời mở ra bức tranh thiên nhiên núi rừng thơ mộng. 8 dòng đầu của bài thơ Tây du ký nói về nỗi nhớ Sơn Tây ở Tây Bắc, nhưng qua những chi tiết cụ thể về núi rừng Tây Bắc đã trở thành nỗi nhớ nhà thơ xa xăm trong tâm trí tôi. Đặc biệt là nỗi nhớ da diết đối với những người lính miền Tây và những người lính nói chung.

Dù bạn đã gặp vô vàn khó khăn, gian khổ đến cùng cực trong quá trình hành quân, nhưng chúng tôi vẫn thấy rằng bạn có lòng dũng cảm tuyệt vời. Đoàn quân vẫn tiến lên, từng người từng người một, tiến về phía trước. Sức mạnh của tự nhiên dường như bị suy yếu, và giá trị của con người dường như được nâng lên một tầm cao mới. Quang dũng cũng kể về sự hy sinh của đồng đội trong cuộc hành quân vô cùng gian khổ:

<3

“Tây Tiến” có lúc không được đưa vào chương trình giảng dạy vì tác phẩm đề cập đến một chủ đề nhạy cảm trong văn học Việt Nam thời chiến tranh, đó là viết về cái chết, viết về sự hy sinh. Chúng tôi biết rằng muốn thuyết phục được mọi người thì trước hết văn học phải chân chính. Dù là chiến tranh nhưng Kuang Yong không màng và trốn tránh sự thật đau lòng. Như vậy, “Tây tiến” một lần nữa được đưa vào chương trình học như một kiệt tác văn học. Giọng hai “anh” phát ra như tiếng nấc nghẹn ngào. Sức nặng của câu thơ được đặt trên chữ “giọt dầu” thể hiện những gian khổ, khó khăn trong cuộc hành quân. Đặc biệt tác giả không viết “ngã xuống”, mà là “không đi nữa”, để anh em chuyển từ bị động sang chủ động, họ chấp nhận cái chết và chỉ coi đó như một kiểu ngủ nướng vậy là ok rồi. “Mũ súng” là biểu tượng của người lính, cho thấy dù có ra đi cũng không quên mình vẫn là người lính, dù có ngã cũng phải “bỏ mũ” của người lính xuống, một nghĩa cử hy sinh. . Buồn nhưng cũng hào hùng. Hình ảnh người lính đã anh dũng hy sinh sau này đã xuất hiện trong “Tiếng Việt”:

XEM THÊM:  Bài cúng tất niên cuối năm 2022 Nhâm Dần - Văn khấn tất niên 30 Tết

“Tôi chết đứng ở đó, máu tôi trào ra thành ngọn lửa cầu vồng”

Hình bóng người lính dù đã gục ngã nhưng vẫn còn mãi trong lòng những chiến binh dũng cảm, đoàn quân hành quân phía tây và những người đã tham gia kháng chiến. Họ chết trên đường hành quân, có chiến sĩ nằm xuống, có tiếng súng nổ, người dân Việt Nam cũng đổ máu, chiến tranh không phải chuyện đùa, có người chết, có người chết, đây là chuyện bình thường. Người lính bỏ đi, nhưng đồng đội của anh ta cũng theo sau. “Forgetting Life” là một cách để giảm bớt mất mát và đau buồn. Khi một người lính chết, cái chết bây giờ là tầm thường. Câu nói này bớt đi phần buồn tẻ mà thêm vào đó là sự hy sinh thầm lặng cao cả của những người lính miền Tây. Qua lăng kính lãng mạn của tác giả, sự hy sinh này như một giấc ngủ của người lính. Ông đã diễn tả một cách tài tình cái chết của người chiến sĩ nhẹ tựa lông hồng. Tuy nhiên, vẫn không thể hiện được nỗi xót xa, nên tác giả đã phải thêm dấu chấm than “!” Vào cuối câu như thắp nén hương.

——Khó khăn không chỉ dừng lại ở đó, Tây Bắc không chỉ có đèo cao, đèo dốc hay ngàn lũ mà còn nhiều thử thách khó khăn hơn gấp bội. Cuộc hành quân của bạn trên vùng núi Tây Bắc đầy hoang sơ, kỳ bí và dường như thử thách bước chân của những người lính:

“Buổi chiều thác hùng vĩ gầm thét. Đêm đêm cọp trêu người”

Quảng Đông chọn hai mốc thời gian là “chiều” và “tối” là những thời khắc hiểm trở nhất của núi rừng Tây Bắc. Nguy hiểm có tính chu kỳ, tuần hoàn, bạn phải đối mặt với khó khăn, nguy hiểm đó hàng ngày. Hai anh em phải thường xuyên rong ruổi qua vùng đất rừng thiêng nước độc nên tâm hồn bị ám ảnh bởi tiếng thác ầm ầm dữ dội. Ở những nơi xa xôi, việc làm chủ thiên nhiên cũng khó như sinh sản. “mường hịch” và chữ “hứ” tượng trưng cho tiếng bước chân nặng nề, có bóng hổ trêu người, hổ ăn thịt người, hổ xé xác người, hổ giết người. Tuy nhiên, xét về lòng dũng cảm của các chú bộ đội thì quả bóng nảy chỉ là trò đùa của trẻ con, nó được thể hiện qua từ “khôi hài” để thử lòng dũng cảm và sức chịu đựng của các chú bộ đội. dừng lại.

Và trong những câu thơ này, tác giả rất đúng, chúng ta tuy không sống ở thời kỳ này, nhưng cũng chưa từng đặt chân đến núi rừng phía tây, cũng không gia nhập quân đội phía tây. . Nhưng sau khi đọc các tác phẩm, chúng ta hiểu được những gian khổ mà các chiến sĩ đã trải qua. Để kết thúc khổ thơ đầu, nhà thơ kết thúc bằng hai dòng cảm xúc hoài niệm tràn về làng quê Tây Bắc thân yêu:

“Nhớ hương gạo nếp, hương khói Mai Châu”

Tác giả gọi tên đơn vị lên Tây chinh lần thứ hai trong bài thơ Bạn còn nhớ những gian khổ, kỷ niệm chiến đấu cùng đồng đội trong cuộc chiến nên anh dũng không? “Đi về miền Tây nhớ”. Sau chuyến hành quân dài mệt mỏi, các chiến sĩ có dịp dừng chân và dựng trại tại một ngôi làng có cái tên rất đỗi thân thương – Mai Châu. Tại đây, những cô gái dân tộc thiểu số trẻ trung, xinh đẹp mang gạo nếp thơm cho anh em, ngồi bên nồi cơm nếp cùng anh em để mọi vất vả, khó khăn tan biến. Đó là cảnh tình quân dân, nơi chiến tranh lùi vào góc khuất nhường chỗ cho cảnh sinh hoạt vui vẻ. Sau một chặng đường dài ở lưng chừng núi, anh phải chịu đựng cơn đói và khát. Hôm nay, người Mai Châu chào bạn bằng hương thơm của “cơm khói” và “cơm nếp”. Quảng Đông dùng từ “mùa bạn” để nói lên sự gần gũi, tình cảm gia đình gắn bó, cũng giống như “tình anh em”, người cựu binh nhớ mùa màng, nếp thơm, bóng hồng nơi núi rừng. phí.

“Tây Tiến” được viết bởi Guangyong lãng mạn và trữ tình đã trở thành một kiệt tác của tất cả các triều đại. Cảm hứng chủ đạo của cả bài thơ là cảm hứng của nỗi nhớ. Quảng Đông sử dụng bút vẽ điêu luyện, âm nhạc phong phú, tranh vẽ và bài thơ của mình để mô tả nỗi nhớ này. Thơ là khúc ca của tâm hồn, khúc ca của cuộc đời. Vì vậy, Xuân Diến cho rằng đọc bài thơ “Tây Du Ký” như có nhạc trong miệng là đúng. Bài thơ hay vì được viết bằng ngòi bút lãng mạn hào hoa của những người lính Tây tiến nên có một tứ thơ rất độc đáo và hay. Là một người lính, anh ấy có thể làm thơ hay như vậy.

Cảm nhận miền Tây Phần 1 – Mô hình 4

Quảng Đông là một nghệ sĩ đa năng, làm thơ, vẽ tranh, viết văn và soạn nhạc, nhưng thành công nhất ở thể loại thơ. Ông là nhà thơ nổi tiếng của Việt Nam thời chống Pháp, có tâm hồn thơ mộng lãng mạn, tài hoa, chất thơ đầy nhạc tính, ông được mệnh danh là nhà thơ của “Xứ sở mây trắng”. Chẳng hạn như: “Mây có đầu ô”, “Thơ Quảng Đông”… Trong số đó, bài thơ “Về miền Tây” là một ví dụ điển hình. Bài thơ này không chỉ là nỗi nhớ của Guangyong về Tây quân mà còn khắc họa rõ nét cuộc hành quân gian khổ của Tây quân và khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ, hoang sơ, dữ dội của miền Tây qua cả bài thơ:

“Sông ngựa xa, phía tây trước …

Bài thơ “Tây tiến” ra đời trong một hoàn cảnh đặc biệt. Sĩ Tiến là đơn vị bộ đội được thành lập đầu năm 1947 để phối hợp với quân đội Lào, vừa bảo vệ biên giới Việt – Lào vừa đánh địch. Bộ đội miền Tây đa số là thanh niên, sinh viên, trí thức Hà Nội, chiến đấu trong điều kiện khắc nghiệt, nhưng họ sống lạc quan, chiến đấu dũng cảm. Guang Yong là đại đội trưởng của Lực lượng tiến công phía Tây. Cuối năm 1948, không lâu sau khi rời đơn vị cũ, Quảng Đông viết bài thơ “Nhớ về miền Tây” ở Lulu Shishi. Khi tái bản, tác giả đổi tên tập thơ là “Tây tiến”.

Mở đầu bằng một câu thơ đầy hoài niệm mà dường như đột nhiên nói lên nỗi nhớ và sự tiếc nuối:

“Ma Ngài đi xa, đi về miền Tây nhớ núi rừng nhớ chơi vơi”

Bãi sông như nhắc nhà thơ nhớ đoàn quân miền Tây, với tiếng gọi ngọt ngào, tha thiết. Việc nhà thơ sử dụng nhuần nhuyễn điệp từ “chơi vơi” kết hợp với vần “ơi” mở ra một không gian hoài niệm diệu kỳ, đồng thời thể hiện một cách nghệ thuật một cảm xúc mơ hồ không thể xác định được. Lòng người ra đi là cảm xúc chân thật của những người đồng đội đã rời đồng đội, lúc đó những suy nghĩ như choán cả không gian “nhớ rừng, nhớ chơi cùng nhau”. Bài thơ bảy chữ có hai nhân vật “nhớ”. Chữ “Yi” dường như đang nhấn mạnh cảm xúc của cả bài thơ, không phải ngẫu nhiên mà nhan đề ban đầu của bài thơ lại được tác giả đặt tên là “Yi Xi”. Và rồi nỗi nhớ ấy cứ hiện lên xuyên suốt bài thơ, tạo nên âm hưởng da diết, da diết. Nỗi nhớ da diết, tình cảm sâu nặng của nhà thơ đối với miền Tây và những người đồng đội năm xưa đã trở thành những kỷ niệm khó quên.

Không phải nói “Tây tiến” người đọc mới nhớ, ngay trong thơ Việt Nam khi nhắc đến cũng có câu miêu tả như vậy:

“Hãy nhớ một người đàn ông phấn khích như ngồi trên đống than”

Nhưng nỗi nhớ da diết đến với Quảng Châu là sáng tạo nhất Nỗi nhớ “chơi vơi” Đó là một con người ở chốn hoang vu, không biết lưu luyến gì, trôi một mình với nỗi nhớ nhung da diết, da diết, tha thiết trong độc giả. Tôi không bao giờ có thể quên trong trái tim tôi. Nỗi nhớ bao trùm cả thời gian và không gian, chở người đọc vào thiên nhiên Tây Bắc hùng vĩ, dữ dội nhưng lại êm đềm, thơ mộng. Đây là những nơi mà đoàn quân Tây tiến qua “sai không”, “mường lam”, “pha luồng”, “mường hịch”, “mai châu”. Bước vào địa danh của thơ Quảng Đông, đồ không còn trung dung, vô hồn mà gợi lên không khí xa xăm, xa lạ, hoang sơ, huyền bí của núi rừng trong lòng người đọc.

Không chỉ vậy, con đường còn đầy rẫy nguy hiểm:

“Trong đêm sương giăng áo đoàn quân mòn hoa”

Trên con đường hành quân gian khổ và khó khăn, cả đoàn quân bị “che” trong màn sương mù dày đặc, Kuang Yong dùng từ “mệt”, như muốn tái hiện hình ảnh đoàn quân mệt mỏi, nhưng họ vẫn bước đi trong thế ” sương mù “” hùng vĩ “Không chỉ vậy mà cảnh đêm sương còn lan tỏa khắp không gian Tác giả không nói” hoa nở “,” hoa về “không nói sương mà là” đêm nho nhỏ “, nhấn mạnh vẻ đẹp của sự lãng mạn và tâm hồn phóng khoáng của chiến binh thành phố.

Con đường đó vẫn còn vô cùng gập ghềnh và hiểm trở, một bên là núi và một bên là vực thẳm:

“Cúi đầu, uống rượu dốc đứng, lên ngàn thước ngửi trời, đi xuống ngàn thước”

Không gian được mở ra theo nhiều chiều: độ cao của sườn đồi đến độ sâu hít thở, độ sâu của vực thẳm, chiều rộng của thung lũng trải dài sau làn sương mù. Lời văn điêu khắc phong phú giúp người đọc hình dung ra những con đường ngoằn ngoèo, những đỉnh núi dốc đứng, hoang vắng ẩn hiện trong mây. Nhịp 4/3 của bài thơ “Lên ngàn xuống cây số” ngắt nhịp tạo thành một đường ngoằn ngoèo theo hình quả núi. Kết quả là bài thơ có ba dòng liền nhau, sử dụng nhiều thước đo để gợi lên nỗi vất vả gian khổ của người lính miền Tây trên đường hành quân.

Nếu ba bài thơ trên là cảm giác thăng trầm thì những bài thơ sau lại như một khoảnh khắc tĩnh lặng khi những người lính Tây tiến đến những ngôi nhà trên núi như những cánh buồm. Biển trong không gian thanh bình tràn thung lũng vào “xa” mưa nặng hạt. Đọc câu thơ, người đọc cảm thấy bình thản đến khó hiểu, những giây phút hiếm hoi ấy, như tiếp thêm sức mạnh cho những người lính. Tiếp tục chiến đấu với kẻ thù, và thiên nhiên khắc nghiệt ở đây:

“Tiếng thác ầm ầm trong buổi chiều trêu đùa con hổ đêm nào”

Quảng Đông nhớ như in tiếng thác dữ, tiếng hổ rình mồi hàng đêm như muốn nuốt chửng quân lính. Vào buổi chiều và tối càng nhấn mạnh vẻ hoang sơ của nơi “Bóng cây cổ thụ”. Nhà thơ sử dụng từ ngữ và hình ảnh nhân hoá để nhấn mạnh ấn tượng về thiên nhiên hoang dã đang cai trị và chiếm lấy vùng hoang vu hung dữ.

Chỉ với vài dòng thơ, Quảng Đông đã tái hiện trọn vẹn bức tranh núi rừng miền Tây được miêu tả bằng bút pháp vừa hiện thực vừa lãng mạn, giàu chất nghệ thuật và giàu chất nhạc. Nét vẽ khỏe khoắn, mạnh mẽ, dữ dội, mềm mại tạo nên vẻ đẹp hài hòa cho bức tranh thiên nhiên miền Tây hùng vĩ cuộn áo của đoàn quân miền Tây đang hành quân. Bài thơ này không chỉ là nỗi nhớ về thiên nhiên miền Tây mà trung tâm của nỗi nhớ ấy là những người lính, người đồng đội năm xưa đã anh dũng hiển hiện vẻ đẹp bi tráng trong cuộc hành quân đầy chông gai, hiểm nguy.

Ấn tượng của người đọc về những người lính miền Tây có lẽ bởi vẻ đẹp lạc quan trong cuộc hành quân gian khổ trong những vần thơ đầy chất lính:

“Ngửi rượu, ngửi trời”

Thông qua cách tiếp cận dí dỏm của “Gun Wen Tian”, một hình ảnh tinh nghịch và lạc quan của một người đẹp khốn khổ và ngây thơ được thể hiện. Nếu viết “súng chạm trời” thì nhà thơ chỉ tả được độ cao của đỉnh dốc, súng của lính Tây tiến như bay lên trời. Ở đây, Quảng Đông gợi lên sức trẻ, sự tươi mới và năng động của “chất lính” trong tâm hồn những người lính Tây tiến từ những trí thức trẻ Hà Nội. Đồng thời, nó còn mang đến cho người đọc một chất lính mới lạ và hóm hỉnh, nhân hóa mũi súng của người lính thành một “khẩu súng” nghịch ngợm, thơ mộng và lãng mạn, khẳng định ý chí của người lính. Quyết tâm chinh phục tất cả của người lính. chiều cao đưa người đọc đến câu thơ của để huu:

“Anh đẹp vào lúc chạng vạng, bóng dài trên đồi dốc không đỡ được bờ vai, đưa tay đón lấy lá ngụy trang và thổi tung gió”

Và trong chuyến hành quân ấy, dù có vẻ ngoài lãng tử và tinh nghịch, người lính Tây cũng không tránh khỏi sự thật rằng mình có đồng đội:

“Anh bạn béo ú dừng lại, ngã mũ bảo hiểm quên đời”

Khi nói đến cuộc chiến tranh khốc liệt đó. Tác giả không né tránh hiện thực đau thương của chiến tranh. Trong cuộc hành quân vất vả, một số đã ngã xuống vì kiệt sức. Súng cho kẻ thù. Tuy nhiên, Quảng Đông lại thể hiện một kiểu nói bậy, thoát chết vừa buồn vừa kiêu, “không còn bước nữa” rồi “quên đời” là kiểu điềm đạm, thản nhiên đón nhận cái chết, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng. Nghĩ đến những người đồng đội đã ngã xuống mà không khỏi xót xa. Không những thế, Lost còn nói Sympathy bằng một giọng thơ hào sảng, tự hào “ngã mũ quên đời”. Đây là tư thế tử chiến trong trận chiến, hiên ngang và tiến về phía trước.

Tham khảo: Soạn Văn Lớp 7 Tập 2 : Bài 18 Tục ngữ về thiên nhiên và lao động sản xuất | Lớp học thêm toán | Trung tâm học toán | Trung tâm luyện thi toán

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Cảm nhận 14 câu đầu bài thơ tây tiến. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.