Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
115 lượt xem

Top 7 mẫu cảm nhận về bài thơ Ánh trăng hay chọn lọc – HoaTieu.vn

Bạn đang quan tâm đến Top 7 mẫu cảm nhận về bài thơ Ánh trăng hay chọn lọc – HoaTieu.vn phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Top 7 mẫu cảm nhận về bài thơ Ánh trăng hay chọn lọc – HoaTieu.vn

cảm nhận bài thơ ánh trăng của nguyễn duy để thấy được dụng ý mà tác giả muốn gửi gắm trong bài thơ ánh trăng là tôn chỉ “uống nước nhớ nguồn”. Sau đây là nội dung chi tiết các bài văn mẫu cảm nhận về bài thơ ánh trăng hay được hoatieu chọn lọc, mời các bạn tham khảo.

  • 8 bài văn mẫu phân tích bài thơ ánh trăng siêu hay

1. lược đồ cảm nhận bài thơ ánh trăng

i. giới thiệu: giới thiệu tác giả nguyễn duy, ánh trăng.

Bạn đang xem: Cảm nhận bài thơ ánh trăng

ii. thân bài : phát biểu cảm nghĩ về bài thơ theo các luận điểm sau:

1. mặt trăng trong quá khứ

– khi còn nhỏ tôi sống với ruộng đồng, sông ngòi và ao hồ – & gt; từ “với” được lặp lại ba lần càng làm sâu sắc thêm sự gắn bó hài hòa của con người với thiên nhiên, với những kỉ niệm đẹp đẽ của tuổi thơ.

– “trong chiến tranh trong rừng” – những năm tháng gian khổ và ác liệt của chiến tranh, “vầng trăng trở thành tri kỷ” – & gt; nghệ thuật nhân hóa – & gt; vầng trăng là người bạn thân thiết, người bạn tâm tình, người đồng đội sẻ chia vui buồn nơi chiến trận với người lính – nhà thơ.

– & gt; Hành quân lúc nửa đêm, trên những con đường chông gai ra mặt trận, những buổi canh đêm lạnh giá trong rừng, những đêm ngủ yên dưới bầu trời đen, tất cả những người lính đều có trăng ở bên. vầng trăng ở bên em, bầu bạn, em cảm nhận cái lạnh buốt nơi “sương rừng hoang vu” (đồng chí), em trải bao gian khổ của cuộc đời chiến đấu, chia ngọt sẻ bùi, đồng cam cộng khổ; hân hoan trong niềm vui thắng trận, bồi hồi, bồi hồi, xao xuyến mỗi khi người lính nhớ nhà, nhớ quê …

– “trần trụi trước thiên nhiên / hồn nhiên như cây cỏ” – & gt; Ngày xưa trăng đẹp làm sao.

– & gt; liên tưởng nghệ thuật “trần trụi với thiên nhiên”, cách so sánh độc đáo “hồn nhiên như cỏ cây” – & gt; cho ta thấy rõ hơn vẻ đẹp bình dị, mộc mạc, trong sáng, rất đỗi vô tư, hồn nhiên của vầng trăng. đó cũng là hình ảnh của những con người thời bấy giờ: vô tư, hồn nhiên, trong sáng.

– “đừng… quên… vầng trăng tình yêu” – & gt; bày tỏ tình cảm với mặt trăng.

= & gt; vầng trăng đã gắn bó mật thiết với con người từ thuở ấu thơ cho đến khi trưởng thành, cả trong hạnh phúc và khó khăn.

= & gt; vầng trăng là vẻ đẹp của một miền quê bình dị và thanh bình; Tự nhiên vĩnh cửu, trong lành, thơ mộng.

<3

2. mặt trăng ở hiện tại

– hoàn cảnh sống: đất nước thanh bình.

– & gt; hoàn cảnh sống thay đổi – rời xa cuộc sống giản dị ngày xưa, con người sống dư dật trong “gương soi” – một cuộc sống đầy đủ, tiện nghi, khép kín trong những căn phòng hiện đại, xa rời thiên nhiên. tất nhiên.

– “trăng đi qua ngõ – như người dưng qua đường”:

+ vầng trăng giờ đây đối với người lính năm xưa giờ chỉ còn là dĩ vãng, dĩ vãng nhạt nhòa của một thời xa xăm nào đó.

+ biện pháp nhân cách hóa, so sánh- & gt; “vầng trăng tri ân” trở thành “khách qua đường”. trăng vẫn “đi qua ngõ”, vẫn vẹn nguyên, vẫn thủy chung, yêu thương nhưng người ta đã quên trăng, hờ hững, lạnh nhạt, hờ hững đến mức hững hờ. vầng trăng giờ bỗng trở thành người dưng, chẳng ai nhớ, chẳng ai biết.

– & gt; rõ ràng, khi hoàn cảnh thay đổi, con người ta dễ dàng quên đi quá khứ, họ có thể thay đổi tình cảm của mình. nói để quên rằng nhà thơ đã phản ánh một hiện thực trong xã hội hiện đại.

– người đàn ông gặp lại mặt trăng trong một tình huống bất ngờ:

+ tình huống: mất điện, phòng tối.

+ “vội vã”: vội vàng, gấp gáp – & gt; bắt mặt trăng.

– & gt; đây là một khổ thơ quan trọng trong cấu trúc của toàn bộ bài thơ. chính khoảnh khắc bất ngờ đó đã tạo nên bước ngoặt trong mạch cảm xúc của nhà thơ – & gt; sự xuất hiện đột ngột của vầng trăng khiến nhà thơ ngạc nhiên và bối rối, gợi cho nhà thơ nhiều kỉ niệm đẹp.

3. cảm xúc và suy nghĩ của tác giả trước vầng trăng

– từ “face” được dùng với nghĩa gốc và nghĩa của bản dịch – trăng, mặt người – trăng và người đối diện nói chuyện với nhau.

– với tư thế “ngẩng mặt trông mặt”, người đọc cảm nhận được sự tĩnh lặng, thành kính và trong phút chốc lại trỗi dậy cảm xúc khi gặp lại vầng trăng: “có tiếng khóc”. giọt nước mắt của nỗi nhớ, của sự lãng quên lạnh lùng với một người bạn cũ; của một ý thức bừng tỉnh sau bao ngày chìm đắm trong thế giới mộng mơ; những giọt nước mắt hối hận về hành vi của chính mình trong suốt thời gian qua. một chút áy náy, một chút ân hận, một chút đau khổ, tất cả đã tạo nên những “giọt nước mắt”, những thổn thức sâu thẳm trong trái tim người lính.

– và khoảnh khắc nhân vật trữ tình nhìn thẳng vào vầng trăng, biểu tượng đẹp đẽ của một thời đã xa, nhìn thẳng vào tâm hồn mình, bao kỉ niệm chợt ùa về trong tâm trí. Những kỷ niệm về tuổi thơ trong sáng, về chiến tranh đẫm máu, về những ngày tháng tốt đẹp ngày xưa dần hiện về trong dòng cảm xúc “như ruộng là hồ, sông là rừng”. những cánh đồng, hồ nước, dòng sông, khu rừng, những hình ảnh gắn bó với không gian ký ức.

– & gt; cấu trúc song song của hai câu thơ, nhịp điệu dồn dập và phép tu từ so sánh, điệp ngữ, liệt kê dường như thể hiện rõ hơn nỗi nhớ về một thời hoà mình với thiên nhiên, với vầng trăng. . chính ánh trăng dịu dàng giản dị ấy đã hé mở bao kỉ niệm khó phai mờ, đánh thức bao cảm xúc tưởng như đã ngủ yên trong góc tối của tâm hồn người lính. chất thơ chân tình, chân chất như vầng trăng dịu ngọt, ngôn ngữ súc tích, diễn cảm như “có gì đó đang vỡ”, bài thơ đã chạm đến bao cảm xúc của người đọc.

– hình ảnh “vầng trăng khuyết mãi quay đầu” là biểu tượng cho quá khứ của tình yêu, lòng trung thành, sự thủy chung, bao dung, nhân hậu.

– hình ảnh “ánh trăng im phăng phắc” mang ý nghĩa như một lời nhắc nhở nghiêm khắc, một lời trách móc thầm lặng. chính sự im lặng của vầng trăng đã đánh thức lòng người và làm xao xuyến tâm hồn những người lính năm xưa. con người “giật mình” trước ánh trăng là sự thức tỉnh nhân cách, trở về với lương tâm trong sạch, tốt đẹp. nó là một từ tiếc nuối, day dứt và đẹp đẽ.

iii. kết bài : khẳng định giá trị nội dung và nghệ thuật của bài thơ

Cảm nhận bài thơ ánh trăng

2. cảm nhận bài thơ ánh trăng – văn mẫu 1

nguyễn duy là một trong những nhà thơ trưởng thành trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. ông là gương mặt tiêu biểu trong lớp nhà thơ trẻ yêu nước thời kháng chiến chống Mỹ cứu nước. sau giải phóng, ông vẫn tiếp tục sáng tác sau ngày đất nước giải phóng. Thơ Nguyễn Duy có nhiều câu thơ bâng khuâng mà điềm đạm, chiêm nghiệm cứ thế thấm vào lòng người đọc và trong sự thôi thúc ấy đôi khi khiến người ta phải giật mình suy nghĩ. bài thơ ánh trăng thể hiện sâu sắc đặc sắc nghệ thuật của nó.

câu 1: hình ảnh vầng trăng gắn liền với tuổi thơ tươi đẹp và hình ảnh vầng trăng trong chiến đấu trung thành, gắn bó

Bài thơ có dạng một câu chuyện được kể theo trình tự thời gian. trong đó “ánh trăng” là hình ảnh trong suốt, giàu ý nghĩa. tác phẩm bắt đầu bằng ký ức tuổi thơ của tác giả:

“Khi tôi còn nhỏ, tôi sống ở nông thôn với sông và sau đó với biển.”

Từ “với” được lặp lại ba lần đã thể hiện rõ sự giao hòa giữa thiên nhiên và con người. đồng ruộng, sông biển là những hình ảnh quen thuộc, gần gũi và thân thương. Đó là biểu tượng của quê hương máu thịt, nơi in hằn bao kỉ niệm hồn nhiên, tinh nghịch của tuổi thơ.

bốn câu thơ đó đã thể hiện một cách ấn tượng sự chuyển động của các hình ảnh. phải chăng khi lớn lên con người ta càng gắn bó với “đồng”, một biểu hiện của một tâm hồn trong sáng và điềm đạm? sau đó, bằng cách đi xa hơn về phía “với dòng sông”, sau đó là “với bể bơi”, một dấu hiệu của sự trưởng thành và khát vọng vươn tới?

Vì hoàn cảnh lịch sử của dân tộc, dân tộc vào cuộc chiến đấu ác liệt với kẻ thù, vầng trăng khuyết gần, lòng người đi hết một chặng đường:

“Trong cuộc chiến trong rừng, mặt trăng đã trở thành người bạn tâm giao của anh.”

Những người bạn rất thân hiểu mọi người như hiểu chính họ, đó là lý do tại sao họ được gọi là bạn tâm giao. vầng trăng với người lính trong những năm tháng đấu tranh mà anh là tri kỷ. những người lính thường ngồi bên nhau dưới ánh trăng hoặc hành quân dưới bầu trời đầy trăng.

vầng trăng soi bước người đi, sẻ chia bao hiểm nguy, gian khổ; chiến đấu và chiến thắng cùng nhau. vầng trăng trong sáng còn là biểu tượng cho lí tưởng và tâm hồn cao đẹp của con người. tâm hồn ấy được nuôi dưỡng từ thuở ấu thơ, được trui rèn trong cuộc chiến tranh hào hùng của quê hương.

khổ thơ 2: cảm xúc của thi nhân trước vầng trăng tình yêu

ở khổ thơ thứ hai, hình ảnh vầng trăng trở nên rõ ràng hơn

“khỏa thân với thiên nhiên hồn nhiên như cây cỏ.”

trăng có vẻ đẹp rất bình dị. việc sử dụng hai tính từ kép “trần trụi” và “hồn nhiên” ở đầu dòng thơ là chủ ý của tác giả. điều đó đã tạo nên sức khái quát mạnh mẽ và giàu cảm xúc, vẻ đẹp vô tư, trong sáng. vầng trăng tượng trưng cho vẻ đẹp tự nhiên nên vầng trăng đã hòa nhập với thiên nhiên, cây cối. trăng còn gắn bó với con người bằng tình cảm mộc mạc, thủy chung. ai có thể quên được người bạn tri kỷ đó?

“tưởng không bao giờ quên vầng trăng tri ân”

“Vầng trăng tri ân” ấy không chỉ là thiên nhiên thơ mộng, mát mẻ. nó còn là biểu tượng của quá khứ tri ân, của một thời ký ức về một thời gần gũi, hồn nhiên, trong sáng, một thời chiến tranh, khói lửa, hiểm nguy vẫn bên nhau.

khổ thơ 3: hình ảnh vầng trăng trong hiện tại và sự thờ ơ của con người

thánh chiến kết thúc, hoàn cảnh sống của người dân cũng thay đổi:

“Tôi đã quen với ánh sáng của gương khi trở lại thành phố”

con người sống trong một môi trường hoàn toàn khác: “đèn điện” “cửa gương”. những ồn ào của phố xá, những công việc tốt đẹp của quá khứ giờ đã tan biến. “vầng trăng tri ân” năm nào giờ đã bị lãng quên. tri kỷ ấy trở thành “người dưng”. một so sánh khiến người đọc buồn:

“trăng qua ngõ như người lạ qua đường.”

mặt trăng được nhân cách hóa, bước đi bình thản. vầng trăng trở thành “người dưng” không ai nhớ, không ai biết. giọng thơ trở nên trầm bổng, buồn man mác!

Nghiêm trọng 4: Những sự cố không mong muốn khiến mọi người nhận ra sự sơ ý của mình

“Bi kịch” của vở kịch được lấp đầy bởi hai câu thoại rất thực, thực hơn những câu nói thông thường:

“Trong phòng đã mua đột nhiên tắt đèn, trời tối.”

“đèn điện”, “tiệm nail” là những hình ảnh đại diện cho những thứ vật chất mà con người đang bị mắc kẹt. nhưng chúng lại vô cùng thờ ơ, vô cảm với con người. “đèn điện” tắt “đột ngột”, phòng làm móng “tối om”. họ không bao giờ là “tri kỉ”, “tri kỉ” với con người. mà sẽ cứu con người khỏi cảnh hoặc con người “đen tối” đó. Điều gì sẽ cứu mọi người khỏi “bóng tối” đó hay mọi người sẽ chết chìm trong bóng tối lạnh lẽo đó?

“đột nhiên cửa sổ mở ra, đột nhiên trăng tròn.”

hành động “mở cửa sổ” như một bản năng không nghi ngờ gì. cảm giác “đột ngột” cho chúng ta thấy rằng những người bên trong không thực sự biết những gì đang chờ đợi họ bên ngoài. anh không biết rằng “người bạn tâm giao”, “tình bạn”, người mà mọi người coi như “người xa lạ”, vẫn còn đó. vầng trăng ấy không bao giờ rời xa con người dù có vô tình lãng quên. hình ảnh này đã thể hiện tấm lòng vị tha, chất phác sâu trong cội nguồn tâm hồn người Việt. khổ thơ này để lại ấn tượng rất đặc biệt trong cả bài thơ.

khổ thơ 5. Cảm xúc của tác giả khi gặp lại “cố nhân” giữa thành phố

Dường như trăng già đã tìm đến bạn. vẫn tròn, vẫn đẹp, vẫn chung thủy. mọi người nhìn vào trang và sau đó phản ánh:

“nhìn lên và xem có gì đang rung lắc.”

con người đang “đối mặt” với vầng trăng, với những giá trị tinh thần bị lãng quên, chối bỏ. hai “gương mặt” ấy mãi mãi là một, không thể tách rời và không bao giờ rời nhau. chỉ có con người là dính mắc vào vật chất, thịnh vượng bình thường mà quên mất nó. từ “rơi lệ” đã thể hiện sâu sắc tình cảm của con người lúc này. tại sao mọi người “khóc”, nếu không:

“như ruộng là hồ như sông là rừng”.

cụm từ “như thể” được lặp lại bốn lần. bốn hình ảnh thân thương chợt hiện về trong kí ức: “đồng”, “bể”, “sông”. xem lại những hình ảnh trong quá khứ đã làm sáng tỏ những gì mọi người đang cảm nhận. kỷ niệm thân thương ấy, vẻ đẹp đẹp đẽ ấy không bao giờ mất đi. nó chỉ đơn giản là sống lặng lẽ trong tâm hồn con người.

khổ thơ 6: suy ngẫm của nhà thơ về tình yêu cuộc sống, tình người và lời nhắc nhở về trách nhiệm đối với quá khứ

mặt trăng vẫn nguyên vẹn và trung thành, khiến người đọc ngạc nhiên và xúc động:

“mặt trăng cứ tròn mãi không thôi, dù con người có vô tội đến đâu”.

dù người có “vô tình” trăng vẫn tròn “tròn”, độ lượng, bao dung. Nói cách khác, những giá trị bền vững và thiêng liêng luôn chở che và bảo vệ con người một cách vô hình. khi trở về với cội nguồn tinh thần, người ta mới nhận ra rằng mình đã lãng phí quá nhiều thứ vô giá:

“sự im lặng của mặt trăng đủ khiến tôi sợ hãi.”

Ánh sáng của vầng trăng như một người bạn, một nhân chứng thân thương mà nghiêm khắc nhắc nhở con người. cái “lặng im” ấy như một lời dặn dò nghiêm khắc chỉ ra quá khứ ân tình mà người ta đã đánh mất, đã quên mình… hai chữ “giật mình” cuối bài thơ như một lời sám hối. sự tự nhận thức của con người.

Xin nhắc nhỏ, bài thơ không còn ý nghĩa đối với một lớp người, một thế hệ vừa trải qua chiến tranh, mà còn có ý nghĩa đối với nhiều người khác. Nó đã đánh dấu một thái độ sống với quá khứ, với những người đã mất và với chính mình. không bao giờ quên quá khứ, sống đúng với nghĩa tình đẹp đẽ, bình dị của quê hương, đất nước con người. đó là điều mà tác giả muốn gửi gắm trong bài thơ.

“Ánh trăng” của nguyen duy đã làm xúc động bao thế hệ độc giả bởi cách diễn đạt giản dị và chân thành. giọng nói êm đềm và sâu lắng. bất ngờ, thơ mới lạ. tác phẩm như một lời tâm sự, một lời nhắc nhở về lòng chung thủy, một bài học đạo lý sâu sắc “uống nước nhớ nguồn” khiến người đọc phải giật mình, suy nghĩ và nhìn lại chính mình.

3. cảm nghĩ về bài thơ ánh trăng – văn mẫu 1

trăng là đề tài quen thuộc trong thơ ca truyền thống để thể hiện tình cảm, vẻ đẹp thiêng liêng, chiêm nghiệm … và ở mỗi thể loại thơ, trăng mang một vẻ đẹp độc đáo không gì sánh được: trong bài thơ năm chữ ngắn gọn, giản dị mà mạnh mẽ đến lạ kỳ. , nguyen duy mở đầu bài thơ bằng vầng trăng nhớ xa:

cậu bé sống với đồng

với sông và sau đó với hồ bơi

chiến tranh trong rừng

mặt trăng trở thành tri kỷ

Chất thơ bình dị, tự nhiên như lời tự sự của một nỗi lòng vì mỗi khi nhắc đến, một nỗi nhớ ấp ủ lại hiện về trong miền ký ức của tác giả. Nguyễn Duy nhớ về tuổi thơ êm đềm hạnh phúc trên nương rẫy, nhớ về những năm tháng chinh chiến gian khổ nơi núi rừng: thăng trầm, vui buồn của cuộc sống, sự lớn lên của một con người ở khắp mọi nơi, luôn có sự sẻ chia từ các mặt trăng, một người bạn tri kỷ.

tri kỷ vì trăng hiểu người; vầng trăng thương xót con người trong hoàn cảnh cơ cực, tình cảm thủy chung mà trăng với con người có lúc cay đắng, lúc lại ngọt ngào; cảm giác đó thật mạnh mẽ và sâu lắng; không phô trương mà giản dị, tự nhiên, không vụ lợi:

khỏa thân bay lên bầu trời

hồn nhiên như cây cỏ

trăng và người: hai hình tượng thơ song song trong một bài thơ nhưng vầng trăng đã thể hiện rõ con người dung dị, ẩn tàng. Cứ tưởng cái hiển nhiên phải nói, nhưng Nguyễn Duy lại để cái không nhìn thấy và cái không nhìn thấy nói trước. và các câu thơ không phải là lời tự sự mà được chuyển thành một lời độc thoại từ trái tim của con người, một lời xin lỗi muộn màng. vầng trăng gắn bó với người là tâm sự đến nỗi nhà thơ phải thốt lên: Tưởng không sao quên được vầng trăng tình. cuộc sống vẫn còn nhiều điều bất ngờ, những hạnh phúc bình dị, giản đơn đôi khi vuột khỏi tầm tay, ta đánh mất chính mình, đánh mất cả những gì thiêng liêng quý giá nhất. con người trước cuộc sống hối hả, bon chen, trước ánh điện gương soi bắt mắt, đẹp đẽ, tráng lệ đã khiến họ quên đi hạnh phúc bình dị ngày xưa; quên đi những kỉ niệm của một thời khốn khó và cũng vô tình quên đi một người bạn thân thiết:

kể từ khi tôi trở lại thành phố

làm quen với ánh sáng của gương

mặt trăng đi qua ngõ

giống như một người qua đường

Hình ảnh vầng trăng ở hai khổ thơ trước không được so sánh như một con người mà chỉ để người đọc hiểu, ở khổ thơ thứ hai, hình ảnh vầng trăng được nhân cách hoá như một con người cụ thể. Cứ tưởng cô ấy vẫn là người như vậy, rất cảm động và yêu thương, nhưng … không! trăng vẫn là tri kỷ, là tình, chỉ có lòng người không còn là tri kỷ trăng chỉ coi trăng như người qua đường, người dưng, người dưng: xa lạ, lạnh lùng như chưa từng gặp, họ chưa bao giờ gặp nhau. đắt tiền; một sự thật khó vì lòng người thay đổi vô cùng, không ai có thể đoán trước được.

quỹ đạo của cuộc sống và dòng đời mờ đục khiến con người luôn bận rộn, vội vã, đắm chìm trong nhịp sống và kinh doanh ngày càng nhanh. mà cuộc đời là một chuỗi những quy luật nhân quả, nối tiếp nhau, con người có may rủi, có người có, có thất, có vui có buồn và sự đổi ngôi là điều tất yếu để mỗi người hoàn thiện bản thân mình hơn: bỗng đèn tắt / phòng tối. Nguyễn Duy đã đưa vào bài thơ một sự kiện bình thường và tình cờ của cuộc sống hiện đại và sử dụng nó một cách tài tình để trở thành một bước ngoặt, đưa bài thơ lên ​​cao trào: vì nếu không có cảnh ấy thì có lẽ ít ai tự soi mình và ngẫm nghĩ. để nhận ra sự thay đổi không tự nguyện của bạn.

đột nhiên đèn tắt

căn phòng tối om

nhanh lên mở cửa sổ

trăng tròn đột ngột

Cả khổ thơ là một chuỗi các hành động nối tiếp nhau, nhanh chóng, vội vã, rồi ngỡ ngàng, ngỡ ngàng không thành lời: bỗng trăng tròn.

Tôi đột nhiên tự hỏi tại sao lại là trăng tròn mà không phải là trăng tàn. một câu hỏi khó trả lời vì tròn trịa là quy luật của tự nhiên. và trăng ở đây đã được nhân cách hóa với những suy nghĩ, tâm tư rất con người, đời thường: trăng vẫn tròn vành vạnh / chẳng phụ lòng người. sự khiếm khuyết trong tâm hồn con người bỗng trở nên e ấp, xấu hổ trước vầng trăng, trước viên mãn; chung thủy trước sau như một. giá như trăng tàn để những người ăn năn sẽ bớt xấu hổ về mặt trăng:

nhìn lên khuôn mặt của bạn

hơi rơi lệ

như đồng là một chiếc xe tăng

như sông là rừng

thực sự là một khoảnh khắc im lặng, nhưng trong trái tim con người, cảm xúc ập đến. tất cả những kỉ niệm của một thời xa vắng, một thời khốn khó, một thời đoàn kết bỗng vụt hiện về trước mắt tôi:

Tham khảo: Giải vbt ngữ văn 7 bài mẹ tôi

mặt trăng! Đó là những kỷ niệm tuổi thơ vui vẻ.

mặt trăng! đó là đồng, là bể bơi, là quê hương của những con người và những người thân yêu.

mặt trăng! đó còn là sông và rừng, là tình đồng chí, anh em.

mặt trăng! đó là những niềm vui và nỗi buồn: hạnh phúc, vui buồn lẫn lộn của quá khứ. tuy nhiên lòng người đã sớm quên, để rồi chợt giật mình, chợt tỉnh, tiếc nuối khôn nguôi, để rồi phải khóc không thành lời.

một lần nữa hình ảnh của mặt trăng được nhân hóa. nó không còn là một mặt trăng bình thường nữa. đó là khuôn mặt của một người bạn từng được giao phó cho người sống, xuất hiện trước mặt trăng. Trải qua bao thăng trầm, người bạn ấy vẫn thủy chung, bao dung, nhân hậu như ngày nào.

nhà thơ nguyễn duy đã tìm ra một quan điểm thông minh và sắc sảo; tinh tế nhưng cụ thể và chi tiết. sao trăng không cong; trăng ở xa hay trăng đang sáng mà chỉ là trăng trên đỉnh đầu mà bạn phải ngước nhìn?

đó cũng là chủ ý của tác giả? vì trăng bao dung, độ lượng. từ điểm nhìn của nhà thơ, ánh trăng trải dài vô cùng; chiếu sáng chiếu sáng. cả một không gian bao la, rộng lớn được bao phủ bởi ánh trăng, đắm chìm trong ánh trăng: ánh sáng ngà trong veo. thời gian và không gian (vầng trăng soi bóng trên cao) trong câu thơ khiến ta nhận ra rằng không sớm nhưng cũng không muộn để không nhận ra tất cả. Nhà thơ đã đồng nhất thời gian trong hiện thực và thời gian trong tâm thức con người? hình ảnh vầng trăng ở đây đã nói lên thành công đỉnh cao của tác giả. Nó chứa đựng một ý nghĩa sâu sắc to lớn, một giá trị nhân văn cao cả.

mặt trăng không còn là mặt trăng của thiên nhiên; vầng trăng không giống người mà mang ý nghĩa tượng trưng cho cả một lớp người, một thế hệ. một thế hệ với nhiều dấn thân, hy sinh trong gian khó, ác liệt; Trong những năm tháng khó khăn, thử thách khi đất nước lâm nguy, khi trở về với cuộc sống đời thường – đất nước hòa bình, họ sống giản dị, thanh đạm, không đòi hỏi, tranh giành danh lợi. trong số đó có những người không may mắn trở về; có những người vẫn để lại một phần thân thể và di sản chiến tranh nơi chiến trường cho con cháu; có những người mang tiếng là quê hương, nhưng vẫn có người của cải chỉ là chiếc ba lô chiến trận và cuộc sống của họ cũng bình lặng, nhàn hạ như bao người bình thường khác, nhưng họ vẫn sống và duy trì sự no đủ. tình yêu với quê hương, đất nước, với đồng chí, đồng đội. một tấm lòng bao dung, độ lượng, một niềm lạc quan tin tưởng vào cuộc sống. tình yêu của họ cứ mãi tròn trịa, là nơi nói hộ những kẻ vô tình, những kẻ lãng quên.

XEM THÊM:  Mở bài cho bài thơ tự tình 2

mặt trăng trở lại chính nó; giản dị tự nhiên, mộc mạc:

mặt trăng tròn và tròn

kể cho tôi nghe về vụ tai nạn

ánh trăng im lặng

đủ để khiến tôi sợ hãi.

nghệ thuật đạo văn làm cho hình tượng thơ khắc sâu và in sâu vào tâm trí con người, khiến con người tự vấn lương tâm, tự ngẫm lại mình. hai câu cuối bài thơ là một câu kết nhẹ nhàng mà sâu sắc, tạo nên sự lắng đọng cho bài thơ. Sự bàng hoàng của tác giả cũng là điều mà Nguyễn Duy muốn gửi gắm, nhắc nhở mỗi chúng ta: Cuộc sống hôm nay ồn ào, náo nhiệt; Dù mỗi người chỉ có một khoảnh khắc thức dậy và nhìn lại bản thân nhưng điều đó sẽ khiến cuộc sống trở nên ý nghĩa và có giá trị.

những vần thơ không triết lý, trau chuốt nhưng đã để lại trong lòng người đọc những dòng suy nghĩ về tình người; quá khứ và hiện tại luôn song hành, nhắc nhở mỗi người phải hoàn thiện bản thân; chính nghệ thuật sử dụng trí nhớ, đấu tranh với bản thân và nội tâm đã thành công, khiến bài thơ tồn tại mãi mãi.

4. cảm nghĩ về bài thơ ánh trăng – văn mẫu 2

như một nỗi nhớ, một kỉ niệm đã từ lâu hiện lên trong trí nhớ của nhà thơ nguyễn duy, phải chăng ánh trăng là dòng cảm xúc từ xưa đến nay? có cái gì đó như một nỗi ám ảnh bất chợt khiến nhà thơ giật mình. những ý nghĩa sâu xa, ánh trăng là một cảm giác rất rộng của nguyen duy mà chúng ta phải tìm ra.

Chúng ta có thể thấy trong bài thơ của Nguyễn Duy một cảm xúc bất chợt, một sự khởi đầu khi nhận ra sự hiện diện của một người tri kỷ – ánh sáng sau bao năm lãng quên. đó cũng là lời nhắc nhở thầm lặng của nhà thơ về thái độ thủy chung với dĩ vãng.

cuộc đời của một người, cho dù người đó đi đâu, cũng không bao giờ rời xa vầng trăng tình yêu. vầng trăng trên bầu trời như một người bạn sẵn sàng chia sẻ cùng chúng ta. có lẽ vì vậy mà đối với mọi người, vầng trăng là người bạn tri kỷ. cùng nguyen duy:

cậu bé sống với đồng

với sông và sau đó với hồ bơi

chiến tranh trong rừng

mặt trăng trở thành tri kỷ

vầng trăng gắn bó với nhà thơ từ thuở ấu thơ cho đến khi chinh chiến trong rừng. Đó là một khoảng thời gian dài, đủ để xây dựng một mối quan hệ vững chắc. Không dễ để người ta coi mình là tri kỷ, nhưng chính nhà thơ đã thừa nhận điều đó: trăng trở thành tri kỉ. Điều này chứng tỏ hai người bạn có sự chia sẻ, thấu hiểu và đồng điệu. Nói thì dài, nhưng Nguyễn Duy chỉ tóm gọn trong bốn dòng thơ ngắn ngủi. Tôi nghĩ có một cảm xúc nước mắt ẩn trong bài thơ, sắp trào ra. đây có phải là những đoạn hồi tưởng? Gói gọn cả một bầu trời kỷ niệm trong những vần thơ, Nguyễn Duy dường như đang cố giấu nỗi xúc động trong lòng.

nhưng tấm lòng ấy vẫn còn nhiều. vẫn không thể quay lưng lại với quá khứ tươi đẹp:

khỏa thân trước thiên nhiên

hồn nhiên như cây cỏ

tưởng chừng sẽ không bao giờ quên

mặt trăng của tình yêu

Con người ấy đã sống hết lòng với thiên nhiên, với sự chân thành và đam mê. Đối với thiên nhiên, con người và thực vật là những người bạn không thể tách rời. từ tưởng như một điểm nhấn, một dấu hiệu đặc biệt. Nó khiến chúng ta suy nghĩ về những điều chưa được nói. từ đó dường như là một bước ngoặt để đưa ý thơ theo một cách khác. đó là giá trị của ngôn từ trong ánh trăng, là tài năng diễn đạt của tác giả mà không ai dễ dàng nhận ra.

Chiến tranh kết thúc, hòa bình lập lại, nguyễn duy cũng như bao người lính khác trở về, nhưng không phải về với sông, về đồng, về bể mà là về với thành phố nhộn nhịp, đông đúc. sống trong hòa bình, đầy đủ: đèn điện, cửa gương, từng chút một anh quên đi người bạn tâm giao của mình. và tôi không biết khi nào mặt trăng trở nên kỳ lạ:

kể từ khi tôi trở lại thành phố

làm quen với ánh sáng của gương

mặt trăng đi qua ngõ

giống như một người qua đường

Ánh trăng bị che khuất bởi ánh điện sáng. ánh sáng ấy vẫn hiện hữu bên ta, vẫn đồng hành trên mỗi bước đường ta đi, vậy mà giờ ta lại hững hờ, hờ hững. có lẽ trăng cũng biết đau, cũng biết khóc khi trở thành người dưng trên đường. Vẫn là vầng trăng khi tôi còn nhỏ, vầng trăng khi tôi ở trong rừng, nhưng sao chúng tôi không nhận ra? có lẽ chúng ta đã quên quá khứ, quên những năm tháng chiến đấu trường kỳ của dân tộc. câu thơ không bộc lộ cảm xúc trực tiếp nhưng sức ám ảnh vô cùng mạnh mẽ.

Khổ thơ thứ tư là một bước ngoặt trong diễn biến của thời gian và sự việc, từ đó tác giả bộc lộ rõ ​​hơn tình cảm của mình:

đột nhiên đèn tắt

phòng mua sắm tối

nhanh lên mở cửa sổ

trăng tròn đột ngột

mặt trăng luôn tỏa sáng, nhưng chỉ khi tắt đèn, chúng ta mới thực sự cảm thấy ánh trăng thật tuyệt vời. khi không gian tối, con người mong đợi một ánh sáng mới! và nhìn thấy ánh sáng của trăng, người ta chợt nhận ra người tri kỷ của mình: trăng rằm. hai từ đột ngột, đột ngột thể hiện sự bất ngờ, ngẫu nhiên của cuộc gặp gỡ. hoàn cảnh gặp gỡ ấy càng khiến nhà thơ bất ngờ.

Nhìn trăng, lòng tôi bồi hồi xúc động. những ký ức từng tưởng như xa vời đã trở lại:

nhìn mặt có cái gì nước như ruộng, như hồ, như sông, như rừng, không phải nhìn trăng mà là ngước mắt nhìn lên, bởi vì đối với nguyễn duy lúc này là trăng. thực sự là vầng trăng, một con người có khuôn mặt, dáng vẻ và tâm trạng. chính nhà thơ cũng không biết mình đang nghĩ gì, chỉ thấy có cái gì đó rưng rưng. đó có thể là đôi mắt ngấn lệ hoặc cũng có thể là sự thức tỉnh của tâm hồn con người. một cảm giác vui buồn trào dâng trong lòng hai bạn. bầu trời xưa hồi sinh, trả lại nguyễn duy năm tháng trôi qua với sông nước, cánh đồng, cánh rừng … nhà thơ tiếc nuối quá khứ, mong mỏi được gặp lại cảm giác thân quen xưa.

Giống như một người bạn trung thành và nhân hậu, mặt trăng luôn tỏa sáng và đầy những lời chúc phúc:

mặt trăng tròn và tròn

kể cho tôi nghe về vụ tai nạn

ánh trăng im lặng

đủ để khiến tôi sợ hãi.

chẳng trách sự giận hờn oán trách của con người, ánh trăng vẫn âm thầm soi sáng bước chân ta. vầng trăng cũng dịu dàng, bao dung như những người đồng hương, đất nước ta. mặc cảm khiến nhà thơ phải chối bỏ chính mình: vô tội hơn nhiều. anh ấy không hẳn là một người vô tâm, thờ ơ với những gì đã xảy ra trong quá khứ. có lẽ đó là bởi vì cuộc sống vẫn còn đang xây dựng và những lo lắng chi phối nhiều suy nghĩ của chúng tôi. quá khứ chỉ đi vào tiềm thức thầm lặng, nhưng không biến mất. đó là lý do tại sao có một bất ngờ từ nguyen duy trong câu thơ cuối cùng. Đó cũng là sự ngạc nhiên của chính chúng ta khi nhận ra sự thức tỉnh dưới ánh trăng của nguyen duy?

bài thơ ra đời khi đất nước hòa bình. Những ngày tháng chiến đấu gian khổ của người lính Nguyễn Duy đã không còn nữa. Trong thời gian này, tác giả là đại diện thường trú của Báo Văn nghệ tại TP. nhưng không vì thế mà ánh trăng mất đi vẻ đẹp chân thực của nó. dường như nguyen duy không bao giờ thôi mang nỗi niềm khi hướng về quá khứ, hướng về cội nguồn. thể hiện một thái độ sống cao đẹp, thủy chung. Không chỉ vậy, bài thơ ánh trăng còn là một thông điệp sâu sắc và nhẹ nhàng: hãy sống và làm việc chăm chỉ nhưng không bao giờ chối bỏ quá khứ của dân tộc.

5. cảm nghĩ về bài thơ ánh trăng – bài văn mẫu 3

Vầng trăng từ lâu đã trở thành đề tài muôn thuở nhưng không bao giờ cũ trong dòng chảy văn học Việt Nam. Đến với cung trăng, khó ai có thể cưỡng lại vẻ đẹp của nó. nếu đến vầng trăng của các nhà thơ lớn của dân tộc như thế này thì quả là “lỡ rừng”; chính nghĩa “đầu súng trăng treo” hay “rằm tháng giêng, đêm khuya trông trăng” của Hồ Chí Minh… chúng ta đều thấy một bức tranh đêm rằm vừa thơ mộng, vừa huyền bí. ảo. Đến với “Ánh trăng” của Nguyễn Duy, ta lại được bắt gặp một tư tưởng hoàn toàn mới. vầng trăng ở đây là quá khứ thủy chung, bất tử; anh là một người bạn trung thành, tâm tình; đó là bài học thấm đẫm giá trị nhân văn sâu sắc.

Bao trùm toàn bộ bài thơ là một nỗi day dứt, một niềm ân hận cứ day dứt không nguôi. ngay tên bài thơ cũng đủ cho ta thấy chủ đề của cả bài thơ. tại sao nguyen duy không đặt tiêu đề là “moon” hay “moon” mà là “moon”? bởi vì, khác với “trăng” và “trăng” là những hình ảnh cụ thể, “ánh trăng” là những tia sáng. tia sáng đó đã soi rọi vào góc tối của con người, đánh thức lương tâm con người, soi sáng cả một quá khứ đầy kỉ niệm đẹp đẽ và đáng trân trọng.

từ lâu, bạn và trăng đã trở thành những người bạn rất tốt của nhau: ” trăng yêu, trăng nhớ, ôi vầng trăng ”, cho đến ” ánh trăng ”, quy luật đó vẫn không thay đổi. , trăng và người, người và trăng, vẫn thế, vẫn gắn bó với nhau. Trong hai khổ thơ đầu, tác giả đã gợi lại những kỉ niệm, tình cảm gắn bó giữa con người và trăng khi xưa:

” sống với đồng khi còn nhỏ

với sông và sau đó với hồ bơi

chiến tranh trong rừng

mặt trăng trở thành bạn tâm giao ‘

Bốn câu thơ đầu gắn với giọng thì thầm, cảm xúc của ” tuổi thơ ”, ” thời chinh chiến ” đã đưa người đọc về quá khứ xa xăm, một quá khứ đầy ắp kỉ niệm. , mở ra một không gian bao la, dài rộng. không gian ấy là “đồng”, là sông, là bể, là cuộc sống khó khăn nhưng con người gắn bó, gần gũi, chan hòa với thiên nhiên. . chữ “với” như nối ý thơ mà cũng là nối con người với thiên nhiên, vũ trụ và vầng trăng tri ân. ở hai câu thơ đầu, nhà thơ đã cho chúng ta thấy một tuổi thơ vô cùng tươi đẹp, đó là những tháng ngày vui vẻ và tươi đẹp nhất, nô đùa trên cánh đồng bao la, nhìn trăng trên bãi cỏ, bên ngưỡng cửa, nghe bà kể chuyện cổ tích. câu chuyện dưới ánh sáng của mặt trăng vào buổi tối. ký ức tuổi thơ tươi đẹp làm sao! nhà thơ trần đăng khoa cũng có một tuổi thơ gắn liền với trăng sáng:

” trăng tròn quang đãng

dọn dẹp khu vườn của bạn

mặt trăng sáng hơn ánh đèn

ôi trăng sáng

dọn sạch sân của bạn ”

rồi khi chiến tranh đến, ánh trăng đã cùng người lính trải qua bao nhiêu năm gian khổ của đất nước, vượt qua mọi khó khăn, mọi sự tàn phá của kẻ thù:

” và mặt trăng, mặt trăng của đất nước

vượt qua ngọn lửa đang bốc lên ‘

ở đây, bạn và mặt trăng vẫn là hai người bạn gắn bó với nhau và không bao giờ chia lìa “trở thành tri kỷ”. “tri kỉ” ấy cũng giống như: “đêm lạnh cùng nhau thành tri kỉ” của người chính trực. đó là sự chia sẻ, thấu hiểu và thông cảm cho nhau một cách sâu sắc. vầng trăng là người bạn chia sẻ mọi vui buồn, vầng trăng đồng cam cộng khổ, xoa dịu nỗi đau mất mát của chiến tranh bằng ánh sáng yêu thương trong lành. vì vậy, những ngày thơ ấu, những năm tháng kháng chiến đã trở thành kỉ niệm chan hoà, ân tình với nhân vật trữ tình.

” khỏa thân với thiên nhiên

hồn nhiên như cây cỏ

tưởng chừng sẽ không bao giờ quên

mặt trăng của lòng biết ơn. ”

Với cách liên tưởng nghệ thuật “trần trụi với thiên nhiên” và phép so sánh độc đáo “hồn nhiên như ngọn cỏ” đã tạo cho người đọc ấn tượng về ánh trăng năm xưa. trăng và người sống thật lòng với nhau không giả tạo, dối trá. vầng trăng trong sáng, vô tư như thuở ấu thơ, chân chất thật thà như nhiệt huyết sôi sục của người lính trẻ. do đó, nhân vật trữ tình đã tự hứa với mình:

” tưởng như không bao giờ quên

mặt trăng của lòng biết ơn ‘

Giọng điệu của bài thơ có vẻ đều đặn, nhưng chỉ với một từ ” suy nghĩ ”, nó dường như báo trước một sự thay đổi trong câu chuyện của nhà thơ. rằng “suy nghĩ” đại diện cho trí tưởng tượng, nó là một tuyên bố mạnh mẽ. tuy nhiên, từ “tưởng” ấy cũng là một bước ngoặt trong tâm trạng và thái độ của nhà thơ.

Vậy là, chiến tranh đã qua, đất nước ngày càng phát triển, cuộc sống ngày càng tốt hơn. và bao giờ cũng vậy, hoàn cảnh cuộc sống thay đổi, lòng người cũng dễ thay đổi. khổ thơ tiếp theo đưa người đọc trở về hiện tại với những thay đổi trong mối quan hệ giữa nhân vật trữ tình và vầng trăng cổ thụ:

” trở lại thành phố

làm quen với ánh sáng của gương

mặt trăng đi qua ngõ

giống như một người qua đường ‘

Từ một cuộc sống hòa mình với thiên nhiên, giờ đây cuộc sống của con người đã trở nên gần gũi hơn. không gian núi rừng bao la, hoang vu đã được thay thế bằng không gian đường phố hiện đại bắt mắt. và hình ảnh vầng trăng, người bạn luôn kề vai sát cánh bên con người cũng vì thế mà vơi đi phần nào. Không có con người bên cạnh, cô chỉ biết lẻn vào một con hẻm tối tăm mịt mù. tầm quan trọng của mặt trăng không còn như trước. Ngày qua ngày, vầng trăng vẫn tồn tại trong cuộc sống của con người, nó vẫn ở bên con người, nó đồng hành cùng con người dù ở bất cứ đâu, bất cứ nơi đâu, bất chấp mọi thời gian, mọi không gian, bất chấp mọi khó khăn, thử thách. trăng vẫn thế, vẫn vẹn tròn, thủy chung, không thay đổi nhưng con người đã đổi thay. sự trơ trẽn, không biết gì, đến với mọi người một cách từ từ, không phô trương, khó nhận ra. từ “vầng trăng tri kỷ”, “vầng trăng tri ân” bỗng chốc trở thành “khách qua đường”. không tốt. một hình ảnh so sánh “vầng trăng” với “khách qua đường” cũng đủ thấy thái độ thờ ơ, tàn nhẫn của con người đối với bạn bè ngày xưa. chỉ một từ “nước ngoài” thôi mà sao đau đến thế?

nhưng “sông có lúc, có người” không phải lúc nào cũng dễ dàng điều hướng. phải có những thay đổi, những bất ngờ đó mới là cuộc sống. và ở đây chúng ta cũng sẽ tìm thấy một tình huống bất ngờ làm thay đổi cảm xúc của nhân vật trữ tình:

” đột nhiên đèn tắt

phòng mua sắm tối

nhanh lên mở cửa sổ

đột nhiên trăng tròn ‘

Trong khoảnh khắc bất ngờ từ bóng tối chuyển sang ánh sáng ấy, nhân vật trữ tình không khỏi bàng hoàng, ngỡ ngàng nhận ra ánh trăng vẫn tròn, đẹp, vẹn nguyên như xưa. chính khoảnh khắc đó đã tạo nên bước ngoặt cảm xúc cho nhân vật trữ tình.

vầng trăng xưa bỗng trở lại cùng nhân vật trữ tình cho ta cảm giác mạnh mẽ như được trở lại quá khứ, bao kỉ niệm xưa chợt ùa về:

” ngửa mặt lên để thấy mặt bạn

hơi rơi lệ

giống như đồng, như một chiếc xe tăng

như sông là rừng ‘

nhà thơ bình thản nhìn trăng trong tư thế lặng lẽ và có phần thành kính: ” ngửa mặt trông mặt ”. nếu ngược lại thành phố Hồ Chí Minh say mê vẻ đẹp của đêm trăng, thì rất muốn được chạm vào trăng, được đắm mình trong trăng, vào thiên nhiên:

” mọi người nhìn vào mặt trăng chiếu qua cửa sổ

mặt trăng nhìn ra cửa sổ để xem nhà thơ ‘

như vậy ở nguyen duy, ngược lại là đối diện với quá khứ, với sự tiếc nuối, dằn vặt bản thân với người bạn tâm giao trong quá khứ. lúc này không chỉ có người trước mặt trăng hoa, quá khứ và hiện tại chung tình vô tình, vô lương tâm. nhìn trăng, nhân vật trữ tình và thấy mình trong quá khứ của “tuổi thơ”, “thời chiến”. và rồi nhân vật trữ tình cũng nhận ra giá trị và vẻ đẹp của vầng trăng – người bạn cũ của mình:

” mặt trăng tròn và tròn

kể cho tôi nghe về vụ tai nạn

ánh trăng im lặng

đủ để làm tôi sợ ”

sau cánh cửa, mặt trăng hiện ra “tròn vành vạnh” mà không hề thay đổi. vầng trăng điềm đạm nhưng rất nhân hậu, bao dung, không thù dai, không oán trách người bạn đã từng quay lưng với mình. tuy nhiên, chính sự im lặng nghiêm khắc, cao thượng lại khiến người ta giật mình thức giấc. tác động của ý thức con người thật đáng khâm phục. nó thể hiện những suy nghĩ, lo lắng, đấu tranh với chính mình để sống tốt hơn, tìm kiếm vẻ đẹp trong tâm hồn. “giật mình” để không chìm vào quên lãng, để không đánh mất quá khứ, để không mất đi người bạn tri âm. con người giật mình trước ánh sáng bình lặng của vầng trăng là sự thức tỉnh nhân cách, trở về với lương tâm trong sạch, tốt đẹp. dòng cuối của bài thơ chứa đựng nhiều lời tâm sự, sám hối, đầy day dứt, hệt như dòng cuối của bài thơ ” xưa ”: ” hồn nay ở đâu? ”

Tham khảo: BÀI ĐỒNG DAO MƯỜI CHÚ THỎ CỦA TRẺ EM TQ VÀ ÂM MƯU HIỂM ĐỘC PHÍA SAU  – Blog M

Nhắc đến thơ Nguyễn Duy, có người nhận xét: “Thơ Nguyễn Duy sâu lắng, chân thành hồn hậu của ca dao, dân ca. tình yêu muôn thuở của con người việt nam.Ngôn ngữ thơ của nguyễn duy cũng không xảo quyệt mà gần gũi, mộc mạc, đôi khi hơi “bụi” phù hợp với ngôn ngữ đời thường. tài hoa trong nghệ thuật làm thơ.Điều đặc biệt là cả bài thơ “ánh trăng” chỉ có một điểm khiến ta liên tưởng đến dòng hồi tưởng của nguyễn duy như một dòng chảy xiết, nó cứ chảy mãi không ngừng. Ngoài ra, bài thơ cũng bị lay động bởi những cách diễn đạt bình dị như lời nói tự tin, lời thủ thỉ, lời nhắc nhở chân thành, giọng thơ trầm lắng, sâu lắng và những câu thơ mới lạ, bất ngờ. Qua đó, nguyễn duy t Anh cũng muốn gửi đến mọi người một lời nhắc nhở về cuộc sống ngàn năm của dân tộc, đó là “lòng nhân ái, sự trung thành”; ” tục ngữ: Uống nước nhớ nguồn ”; hãy sống như một, đừng thay đổi suy nghĩ và quên đi cội nguồn của mình.

Từ một câu chuyện riêng, bài thơ gợi lên một lời nhắc nhở sâu sắc về thái độ và tình cảm của con người đối với những năm tháng gian khổ và anh hùng đã qua, lòng biết ơn thiên nhiên, đất nước bình dị. . ” Ánh trăng ” mang một ý nghĩa sâu sắc, một thông điệp không chỉ đối với người lính thời chống Mỹ mà với tất cả mọi người, mọi lúc, mọi nơi, trong đó có chúng ta.

6. cảm nhận của em về bài thơ ánh trăng – văn mẫu 1

tình yêu là điều quan trọng nhất đối với mỗi con người. nó như dòng nước ngọt chảy theo ống nhựa làm tươi mát tâm hồn ta, tưới cho hạt giống tâm linh trong ta nảy nở. nếu không có vị ngọt của tình yêu, chúng ta sẽ chỉ như một ống nước cạn và khô, tâm hồn chúng ta sẽ như một sa mạc khô cằn. tình cảm gian khổ, vất vả đã qua càng đáng nhớ hơn, nó thể hiện sự gắn bó, yêu thương vô điều kiện, đồng cam cộng khổ để vượt qua nghịch cảnh cuộc đời. tuy nhiên, trong xã hội hiện đại ngày nay, vẫn còn một số người mải mê chạy theo những giá trị vật chất mà quên đi tình yêu của một thời đã qua, thờ ơ với những gì thuộc về quá khứ.

Thông qua bài thơ “ánh trăng” của mình, nhà thơ nguyễn duy đã có nhã ý nhắn nhủ những ai đang vướng vào vòng quay vô tận của con thiêu thân hãy dừng lại, dù chỉ trong giây lát, nhưng hãy nhớ lại những gì đã xảy ra trong quá khứ. rằng những gì chúng ta nhận được hôm nay chính là nhờ những gì đã từng là một phần của cuộc đời mình … để chúng ta biết trân trọng quá khứ hơn, sống đẹp hơn, “uống nước nhớ nguồn”.

vầng trăng luôn là nguồn cảm hứng bất tận trong thơ ca, luôn gắn bó mật thiết với cuộc sống của con người: vầng trăng soi sáng những buổi chiều nông dân lao động vui vẻ bên nhau:

“trong đêm thanh vắng trăng thanh, nhiều khúc hát theo nhịp chày nhanh

tiếng vọng xa, vẫn vang vọng trong đêm trăng “

(“gạo trắng trăng trắng”)

hơi lãng mạn như “moonshot” của han mo tu:

“Tôi bay! Tôi bay!”

gió sẽ đưa tôi đến mặt trăng … “

chứng kiến ​​lời thề nguyện yêu thương của nhiều cặp đôi đang yêu:

“trăng tròn trên bầu trời

hai mặt, một từ song song “

(“câu chuyện của kieu”)

vầng trăng còn là tri âm, tri kỷ, là người bạn thân thiết thuở ấu thơ, là nỗi nhớ quê hương như trong chủ đề “hoài hương” trong thơ văn cổ. và nguyen duy đã mang đến cho chúng ta một góc nhìn mới, một cách nhìn mới về mặt trăng qua tác phẩm của anh. vầng trăng trong “ánh trăng” mang dấu ấn của tình cảm qua các giai đoạn thời gian, nó là hình ảnh sống động của quá khứ, là những điều tốt đẹp của một thời đại đã qua: tình bạn, lí tưởng, đấu tranh,… và là biểu tượng của tình yêu. . tác phẩm được sáng tác sau ngày đất nước thống nhất, tác giả từ giã cuộc đời lính tráng vào thành phố Hồ Chí Minh, từ đây bao cảm xúc chân thành trào dâng thành bài thơ với lối viết đặc sắc: chữ đầu mỗi câu. không được viết hoa. chính sự sáng tạo đặc biệt đó đã làm nên sự khác biệt của “ánh trăng”: vừa là một bài thơ có vần, nhịp đều đặn, vừa như một câu chuyện với mạch cảm xúc dạt dào. từng chút một theo thứ tự thời gian.

XEM THÊM:  Soạn bài Tiếng gà trưa | Ngắn nhất Soạn văn 7

Mở đầu bài thơ là những câu thơ trữ tình hồi tưởng về tuổi thơ, về thời đấu tranh giải phóng đất nước, giành lại độc lập, tự do:

“Tôi sống với đồng khi còn nhỏ

với sông và sau đó với hồ bơi

chiến tranh trong rừng

mặt trăng trở thành tri kỷ “

“quay lại” biểu thị thời gian trong quá khứ. Trong khoảng thời gian đó, con người đã có những giây phút sống hòa mình vào thiên nhiên. Những hình ảnh “đồng, sông, bể” lớn lên mang nhiều ý nghĩa đặc biệt khác nhau, nhưng có một điểm chung là đều mang nét hồn nhiên trong sáng của tuổi thơ vô tư lự. những cánh đồng lúa, hay hoa luôn đầy nắng và gió, những tâm tư nhân hậu, ấm no, hạnh phúc. “dòng sông” chảy dạt dào, nước sông trong vắt “soi bóng tóc hàng tre”, phản chiếu toàn bộ tâm hồn hồn nhiên, đầy ước mơ của bao đứa trẻ. “cỗ xe tăng” mềm mại nhưng cũng đầy hung hãn, mang theo bao sóng vỗ vào bờ, mang theo bao hoài bão của một thời hồng bao mộng mơ. và “đồng, sông, bể” đã gắn bó mật thiết với nhân vật trữ tình, như một người bạn thân thiết, thân thương của tuổi thơ. từ “với” được lặp lại ba lần đã làm sâu sắc thêm mối liên hệ của con người với những vẻ đẹp của tuổi thơ, với vầng trăng giản dị ngày xưa. hình ảnh không gian của thiên nhiên thân thương ấy đã kéo theo sự chuyển động của thời gian, mang cả tuổi thơ đầy trăng tròn qua cuộc đời chiến đấu của người lính:

“trong cuộc chiến trong rừng

mặt trăng trở thành tri kỷ “

nhân cách hóa đã được sử dụng để biến mặt trăng thành “người bạn tốt nhất”, một người bạn tốt nhất luôn được thấu hiểu. Hành quân lúc nửa đêm, trên những con đường chông gai ra mặt trận, những buổi canh đêm lạnh giá trong rừng, những đêm ngủ yên dưới bầu trời đen, tất cả những người lính đều có trăng ở bên. trăng ở bên em, bầu bạn, cùng em cảm nhận cái lạnh buốt nơi “rừng hoang sương lạnh” (“đồng chí”), em đi qua bao gian khổ của cuộc sống chiến đấu, chia ngọt sẻ bùi, đồng cam cộng khổ. điêu cay đăng; hân hoan trong niềm vui thắng trận, bấn loạn, bốn con cáo, khắc khoải mỗi khi người lính nhớ nhà, nhớ quê. trăng vẫn tròn dù mưa bão vẫn sáng dù trải qua gian khó, tăm tối nhất vẫn vậy:

“khỏa thân với thiên nhiên

hồn nhiên như cây cỏ “

Mặt trăng hôm đó đẹp làm sao! Sự liên tưởng nghệ thuật “trần trụi với thiên nhiên” càng cho ta thấy rõ hơn vẻ đẹp mềm mại, dịu dàng của ánh trăng. đó cũng là hình ảnh của những con người thời bấy giờ: không giả tạo, không thủ đoạn, không chút thủ đoạn, không tính toán thiệt hơn, không ghen tuông. hồn nhiên và trong sáng như tuổi thơ, chân chất và thật thà như nhiệt huyết sôi sục của người lính trẻ, so sánh vầng trăng hồn nhiên như cỏ cây của thi hào Nguyễn Duy cũng đã cho ta ấn tượng đó về ánh trăng năm xưa. “cây cỏ” là những thứ tưởng chừng như vô tri vô giác nhưng lại mang ý nghĩa to lớn: cây cối tạo ra ôxy giúp cho sự sống, sống hồn nhiên, không tranh giành sự sống, không nghi ngờ thủ đoạn. gian dối nhưng tự nhiên, chan hòa với mọi người và mọi vật. vầng trăng hôm ấy thật tự nhiên, không khuất, không khuất, gần gũi hoang sơ như bóng dáng mộc mạc của người chiến sĩ, sáng lấp lánh, đẹp đến nỗi nhân vật trữ tình – người lính phải thốt lên:

tưởng chừng sẽ không bao giờ quên

mặt trăng của tình yêu

Từ “tưởng” ở đây không khiến ta chợt hình dung ra mầm mống, tiên báo của sự mai một. quên ánh trăng rằm yêu thương, hoang sơ mộc mạc như cỏ cây, chân chất nhân hậu như người chiến sĩ đã mở lòng với thiên nhiên. bài thơ cũng lột tả rõ nỗi đau trong lòng người: luôn nghĩ sẽ nhớ, cũng khắc cốt ghi tâm, nhưng từ đó ta không thể cùng ánh trăng, người kia đi được vì thần tiên. phần còn lại của cuộc đời mình. bởi vì tôi đã bỏ lại nó, cùng với những kỉ niệm đẹp ngày xưa mà tôi đã quên mất. thơ lay động tâm hồn, đánh thức ý thức của kẻ vô thức, gợi cho ta nhớ về “vầng trăng tình yêu”, biểu tượng đẹp đẽ của một quá khứ hào hùng.

Con tàu với bao kỷ niệm gắn bó đã lùi xa vào dĩ vãng, theo dòng chảy bất tận của thời gian. theo dòng chảy ấy, chiến tranh cũng kết thúc, người lính năm xưa trở về, nhưng không phải về với “ruộng đồng, sông hồ” giản dị, thân thương mà trở về chốn phồn hoa đô hội, nhộn nhịp chốn thị thành. Mọi gian khổ, khó khăn của cuộc sống chiến đấu nay đã trở thành dĩ vãng, nhưng sợi dây tình cảm ngày xưa đã đi về đâu? trong khổ thơ tiếp theo, tác giả đã nói về điều đó:

“kể từ khi tôi trở lại thành phố

…………

giống như một người qua đường “

câu thơ trở về thực tại, để lại không gian nhớ của nhân vật trữ tình. trong cái hiện thực không quá xa vời ấy, nhân vật trữ tình bắt đầu quen với những ưu thế vật chất, những rực rỡ giả tạo của “đèn soi gương”. hình ảnh ẩn dụ đối lập giữa “vầng trăng tri ân” mộc mạc, dịu dàng và “ánh điện soi gương” sáng hơn trăng thật, nhưng ánh sáng nhân tạo ấy không thể bằng ánh sáng tình yêu do vầng trăng ban tặng. bút pháp liệt kê “đèn điện, cửa gương” đồng thời liệt kê tất cả những tiện nghi vật chất hiện ra trong cuộc sống của người lính, bên cạnh những bộn bề của cuộc sống đời thường. Và thật đáng xấu hổ làm sao, sự dư dả về vật chất, bộn bề bận rộn của cuộc sống đã vượt qua nhu cầu đầy đủ về tinh thần, đối với thứ tình cảm trớ trêu từng được coi là máu thịt của con người.

vầng trăng giờ đây đối với người lính năm xưa giờ chỉ còn là dĩ vãng, dĩ vãng nhạt nhòa của một thời xa xăm nào đó. cái bóng của sự xa hoa đã phủ lên “vầng trăng tri ân”, vòng quay của thời gian đã làm thay đổi bản chất và tâm hồn của con người. giờ đây, khi người lính già bị che mắt bởi phồn hoa đô thị, không thấy sự hiện diện của trăng, dù trăng vẫn “đi qua ngõ” đều đặn. vầng trăng vẫn tồn tại, vẫn thủy chung, tròn đầy, sáng ngời không thay đổi, nhưng thật buồn thay, lòng người lại đổi thay, không còn đủ sáng để đồng điệu tâm hồn với trăng, không còn đủ yêu thương để bấu víu. đối với tình cảm trong quá khứ. đối với người lính lúc này trăng chẳng khác gì “người qua đường”, hờ hững, lạnh lùng, chẳng đáng bận tâm. vầng trăng được nhân hóa, đi qua ngõ như một người xa lạ. một hình ảnh tương phản tinh tế mang màu sắc buồn vui lẫn lộn: “tưởng không bao giờ quên” – “như người qua đường”. một sự thay đổi quá khó đối với mọi người. tình yêu là thứ quá dễ chia lìa, trái tim con người có dễ bị hư hỏng bởi vật chất không?

mặt trăng lại xuất hiện trong một tình huống bất ngờ, với cấu trúc thơ mộng xen lẫn kịch tính và hồi hộp:

“đột nhiên đèn tắt

phòng mua sắm tối

nhanh lên mở cửa sổ

trăng tròn đột ngột “

mất điện. toàn bộ căn phòng “tối”. không có ánh sáng bên cạnh, nhân vật trữ tình tự nhiên “bật tung cửa sổ”, và điều đầu tiên người lính nhìn thấy và cảm nhận không phải là làn gió mát hay ngọn đèn đường về phòng mà là vầng trăng, rằm, như những tình cảm trung thành không phai nhạt theo thời gian, chúng xuất hiện một cách “đột ngột”. các từ “chợt, nhanh, chợt, chợt” gợi cho con người những cảm xúc mạnh mẽ, bất ngờ. vầng trăng tròn hiện ra giữa bầu trời đen kịt, chẳng phải vừa lúc “đèn tắt” sao? trăng luôn ở đó, chàng luôn một lòng trung thành với mọi người, nhưng chính sự tàn nhẫn lạnh lùng đã ngăn cản nhân vật trữ tình để ý đến trăng và ngắm trăng.

“mở cửa sổ”, cửa sổ ấy có lẽ không phải là cửa sổ bình thường, mà là cửa sổ thờ ơ che khuất tâm hồn người lính, là rào cản khiến lòng người xa rời tình yêu. những tâm hồn ngày ngày chìm trong bóng tối thờ ơ hờ hững, xa dần ánh sáng tình yêu của vầng trăng tình yêu. Mãi cho đến khi người lính vội vàng “mở tung cửa sổ”, không có ngăn cách, không có rào chắn, người lính già mới nhận ra vầng trăng, chợt đi như không ngờ, nó đã đến, anh còn không nghĩ tới. . nó là. vầng trăng vẫn vẹn nguyên như những tình cảm vẫn đong đầy, vẹn nguyên, vẫn hiện diện cùng nhân vật trữ tình như thuở còn thơ, như thuở còn chiến tranh; nhưng anh ta không nhớ gì cả. để rồi khi gặp nhau, người lính vô cùng ngạc nhiên và sau đó:

“hãy nhìn lên khuôn mặt của bạn

hơi rơi lệ

như đồng là một chiếc xe tăng

như sông là rừng “

Có điều gì đó trong thơ làm rung động lòng người. hai chữ “đối mặt” trong cùng một dòng thơ: mặt người và mặt trăng, mặt đối mặt, lòng người. bao cảm xúc bên trong nhân vật trữ tình lúc này cũng như cánh cửa sổ “bật” lên, trào dâng đến nỗi “có gì đó đang vỡ ra”. giọt nước mắt của nỗi nhớ, của sự lãng quên lạnh lùng với một người bạn cũ; của một ý thức bừng tỉnh sau bao ngày chìm đắm trong thế giới mộng mơ; những giọt nước mắt hối hận về hành vi của chính mình trong suốt thời gian qua. một chút áy náy, một chút ân hận, một chút đau khổ, tất cả đã tạo nên những “giọt nước mắt”, những thổn thức sâu thẳm trong trái tim người lính. và khoảnh khắc nhân vật trữ tình nhìn thẳng vào vầng trăng, một biểu tượng đẹp đẽ của quá khứ xa xăm, nhìn thẳng vào tâm hồn, bao kỉ niệm chợt ùa về chiếm trọn tâm trí.

kỉ niệm về một tuổi thơ trong sáng, về chiến tranh đẫm máu, về những ngày xưa tốt đẹp dần hiện lên trong dòng cảm xúc “như ruộng là ao, sông như rừng”. ruộng, ao, sông, rừng, những hình ảnh dán vào bầu trời ký ức. kết cấu song song của hai câu thơ, nhịp điệu dồn dập và phép tu từ so sánh, điệp ngữ, liệt kê dường như thể hiện rõ hơn nỗi nhớ về một thời hòa mình với thiên nhiên, với vầng trăng khuyết. . chính ánh sáng bình dị, dịu dàng của vầng trăng ấy đã hé mở bao kỉ niệm ấp ủ, đánh thức bao cảm xúc tưởng như đã ngủ yên trong góc tối của tâm hồn người lính. chất thơ giản dị, chân thành như vầng trăng dịu ngọt, ngôn ngữ súc tích, diễn cảm như “có điều gì đứt đoạn”, bài thơ đã chạm đến bao cảm xúc của người đọc. đọc bốn câu thơ, ta thấy thương trăng và thương người lính.

“khéo léo trách ngôi sao quá vội vàng

để lại nhiều kỷ niệm trong quá khứ

chỉ trách sao quá độc ác

hãy quên đi tình yêu và tình cảm. “

nhân vật trữ tình nhiều lần gặp lại vầng trăng, nhưng ai cũng bỏ lỡ dịp ấy. bạn đã coi mặt trăng như một người xa lạ, và bây giờ đã đến lúc bạn phải cắn rứt lương tâm của mình. dù vậy, vầng trăng, gương mặt của tình cảm trong quá khứ, vẫn điềm tĩnh, nhân ái và bao dung:

“mặt trăng tròn và tròn

kể cho tôi nghe về vụ tai nạn

ánh trăng im lặng

đủ để khiến tôi sợ hãi. “

Vầng trăng vẫn vẹn nguyên như một tình yêu trọn vẹn, thủy chung, nhân hậu với quê hương, với cuộc đời, đối lập với sự dửng dưng của những kẻ sống kiếp lầm than. vầng trăng không thốt lên những lời trách móc mà chỉ im lặng, không giận “người vô tội” mà bao dung. tuy nhiên, người lính vẫn không thể thoát khỏi sự phán xét của lương tâm, không tránh khỏi sự rình rập của ánh mắt câm lặng đầy trách móc. vầng trăng độ lượng, bao dung nhưng chính sự bao dung ấy của vầng trăng lại khiến lòng người đau hơn bao giờ hết. Nếu trăng vẫn tiếp tục hờn dỗi, mắng nhiếc người lính già thì người lính ấy đã không đau lòng đến thế.

đôi khi im lặng là hình phạt khắc nghiệt nhất. “ánh trăng khuyết” – sự im lặng của vầng trăng khiến trong tâm thức nổi lên sóng gió, khiến ý thức của nhân vật trữ tình – người chiến sĩ cảm thấy đau đớn, đau đớn đến mức “giật mình”. giật mình đồng nghĩa với thức tỉnh, nhưng không phải là thức tỉnh nhẹ nhàng mà rất mãnh liệt. cả bài thơ dường như chỉ dừng lại ở chữ “giật mình” và tâm trạng giật mình ấy cũng là đoạn kết của bài thơ, của một câu chuyện cuộc đời đầy ý nghĩa. Bài học về lòng biết ơn đã được viết ra, nhưng con người đã phải trả giá quá đắt để học nó. người ta không thể thăng tiến trong quá khứ, nhưng cũng không thể tiến lên nếu không có nấc thang của quá khứ. nâng niu, ghi lại, nâng niu những kỉ niệm. luôn nhớ, luôn yêu, không bao giờ quên ngày qua. một triết lý sống giản dị nhưng sâu sắc: tình người.

với ngôn ngữ giản dị mà súc tích, giọng điệu tình cảm tự nhiên, cô đọng, hình ảnh giàu sức biểu cảm được thể hiện bằng thể thơ năm chữ kết hợp hài hoà giữa tự sự và trữ tình, đạo lí làm người không bao giờ già: Uống nước nhớ nguồn; bài thơ như một lời tâm sự, nhắc nhở con người sống tình cảm với quá khứ, biết trân trọng và biết ơn những gì đã và đang có. nhịp thơ khiến người đọc phải suy nghĩ. hãy nói về vầng trăng mà nhớ, nhưng vầng trăng trong “ánh trăng” không phải là vầng trăng quê mẹ như “tình da diết” của tác giả ly bệt:

“sẵn sàng lên mặt trăng

phân biệt đối xử trên đầu sương mù

bước đầu tiên để chờ đợi mặt trăng

đầu tư vào quê hương. “

mà là một vầng trăng trữ tình chan chứa tình cảm, nhiều cung bậc cảm xúc về một “ngày” của thiên nhiên, đất nước, cuộc sống và cả tâm hồn con người. “ánh trăng” thực sự để lại cho người đọc nhiều suy nghĩ quý giá.

bài thơ kết thúc nhưng ánh trăng vẫn còn đó, như muốn soi sáng những bộn bề trong lòng người, để những tâm hồn chìm đắm trong cõi phù du có thể tìm về với ân tình, có thể tìm lại những giây phút bình yên nơi phương trời. của những kỉ niệm thân thương. đoạn thơ đã mang đến một nốt nhạc mới cho điệp khúc như bài thơ về trăng chìm sâu vào lòng người đọc. đột nhiên chúng ta cũng tìm thấy một thông điệp quan trọng qua câu thơ:

“vui lòng không tham gia và hủy đăng ký của bạn

Nếu bạn thấy một quả lê, hãy quên một quả lựu, hãy nhìn trăng, hãy quên một ngọn đèn. “

7. cảm nhận của em về bài thơ ánh trăng – văn mẫu 2

nguyen duy là một nhà thơ lớn lên trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. những sáng tác của ông thấm đẫm những triết lý, suy tư về cuộc đời và cuộc đời. ánh trăng là một trong những sáng tác nổi bật từ cuộc đời thơ của nguyễn duy, một lời nhắn nhủ đến tất cả mọi người về những năm tháng khó khăn cuối cùng của cuộc đời người lính.

Bài thơ gồm sáu khổ 5 chữ, kết hợp tự sự với trữ tình, đó là một kỉ niệm mộc mạc, giản dị được thuật lại theo trình tự thời gian. Từ câu chuyện của chính tác giả, ánh trăng trở thành một kỉ niệm sâu sắc và xúc động về tình cảm tri ân với quá khứ gian khổ nhưng đầy ân tình với thiên nhiên đất nước.

phần đầu của bài viết nói về những món quà lưu niệm đơn giản và mộc mạc. ký ức ngày xưa tràn về trong tôi rất chân thành:

“Tôi sống với đồng khi còn nhỏ

…………

mặt trăng của lòng biết ơn “

Bài thơ khơi gợi nỗi nhớ của tác giả về một thời thơ ấu bình dị với những cánh đồng mênh mông, sông nước mênh mông và những cánh đồng lam lũ. vầng trăng hiện lên trong ký ức tuổi thơ là những ngày đánh cá, xúc tôm giữa đêm trăng sáng, những đêm quây quần bên góc hiên nghe chuyện ngày xưa thổi nồi bánh. ấm áp trong ánh nắng vàng nhạt ánh trăng từ ánh trăng. vầng trăng không chỉ thắp sáng góc sân mà còn lấp ló mảnh vườn, cánh đồng lúa, không chỉ thắp sáng cả bầu trời mà còn thắp sáng cả tuổi thơ. lớn lên, sau cuộc kháng chiến trường kỳ, nhà thơ đã bám vào ánh trăng trong suốt những năm tháng dài đấu tranh.

vầng trăng cũng trở nên thân thuộc bởi giữa núi rừng hoang vu cùng đồng đội “kề vai sát cánh chờ giặc đến”, cũng trong những đêm ấy trăng như hòa cùng tâm hồn của người lính, tạo vẻ vui tươi “đầu súng trăng treo”. Đã bao lần bạn đắm mình trong ánh trăng, cùng nhau hát những bài hát, tụ tập dưới tiếng kèn thổi trong những đêm tiệc tùng, cùng nhau ngắm trăng và nhớ ánh mắt của người yêu đang đợi ở quê nhà, hành quân trên một chặng đường đầy yêu thương? ánh trăng sáng. Chàng và trăng vì thế mà trở thành những người bạn thân thiết, gắn bó, không thể tách rời. tình yêu ấy, tình cảm ấy chỉ có thể gọi chung bằng hai từ “tri kỷ”.

Những cuộc hành quân gian khổ đã lập lại chiến thắng, hòa bình lập lại, những người lính rời chiến trường trở về thành phố sống cuộc sống đô thị với những ngôi nhà cao tầng, cửa gương, đèn điện sáng trưng và nhiều tiện ích hiện đại khác. ngoại cảnh vô tình làm thay đổi tâm trạng con người, người lính nhân hậu giờ bị xao lãng bởi ánh trăng yêu dấu năm xưa, ánh trăng của tuổi thơ, ánh trăng của những ngày xa nhà đi chiến đấu:

“kể từ khi tôi trở lại thành phố

làm quen với ánh sáng của gương

mặt trăng đi qua ngõ

giống như một người qua đường “

khoảng cách giữa “tri kỷ” và “người xa lạ” thật mong manh, thật ngắn ngủi và đau đớn. là lý do “từ khi trở về thành phố, quen với ánh đèn cửa gương”, sau một người bạn tâm giao đã đồng hành cùng anh từ thuở ấu thơ đến lúc sinh tử trên chiến trường, anh trở thành “người” băng qua đường. . “. thực sự khiến người đọc cảm thấy buồn. Và mọi chuyện có lẽ sẽ tiếp tục như vậy nếu không phải những người trong hoàn cảnh đó:

“đột nhiên đèn tắt

căn phòng tối om “

Thành phố mất đi quyền lực, sự sang trọng, hào nhoáng, tiện nghi thường ngày và giờ đây bị bao trùm trong bóng tối của màn đêm. cảm giác ngột ngạt vì thiếu vắng sự hiện diện của những thứ quen thuộc hàng ngày khiến người lính khó chịu, vội “mở tung cửa sổ”. nhưng:

“… đột nhiên có trăng tròn

nhìn lên khuôn mặt của bạn

có gì đó đang vỡ … “

hai gương mặt nhưng lại là hai trạng thái cảm xúc khác nhau: gương mặt người lính giật mình, ngỡ ngàng, rồi rưng rưng nước mắt, gương mặt trăng thanh, lặng lẽ. có lẽ hai gương mặt ấy nhìn nhau, tìm kiếm sự đồng điệu trong tâm hồn và trong dòng ký ức ào ạt như thác đổ, để rồi “có gì đó rưng rưng” là những kỷ niệm chất chứa. Tôi đã “rưng rưng” khóe mắt theo những kỷ niệm xưa:

“giống như đồng, một chiếc xe tăng

như sông, như rừng “

kết cấu sóng đôi, nghệ thuật so sánh kết hợp với phép liệt kê và điệp ngữ khiến người đọc hình dung ra hình ảnh cánh đồng mênh mông, bể đầy tôm cua, cả dòng sông chở đầy phù sa màu mỡ vun đắp cho quê hương và những cánh rừng bạt ngàn nơi. thời kỳ hoa lửa đã gắn bó. Hai câu thơ tuy ngắn gọn nhưng mạch thơ cứ miên man miên man, như gọi về bao kỉ niệm ân tình thuở xưa, như trong chính khoảnh khắc này, tâm hồn con người bừng tỉnh sau một thời gian dài miên man miên man. được bao bọc bởi vật chất, trang bị đầy đủ, người lính ấy đã quên đi những tháng ngày gian khổ, những trận chiến ác liệt nhưng thấm đẫm tình người bao la, tình đồng đội, đồng hành sát cánh. dù bị lãng quên nhưng vầng trăng vẫn thủy chung như một, vẫn bình dị và điềm đạm, độ lượng và bao dung:

“mặt trăng tròn và tròn

kể cho tôi nghe về vụ tai nạn

ánh trăng im lặng

đủ để làm tôi sợ “

mặt trăng không nói một lời, không thù oán hay trách móc ai. giây phút này là khoảng lặng để người lính tự vấn bản thân. không phải tiếng động, không phải tiếng động mà chính sự im lặng ấy khiến người lính bất giác “giật mình”. “giật mình” là sự bất ngờ do tác động từ bên ngoài, nhưng ở câu thơ này, “giật mình” là sự bừng tỉnh của ý thức với bao tâm tư mà tác giả gửi gắm vào đó.

Với giọng văn xúc động như đang kể câu chuyện đời mình, nhà thơ Nguyễn Duy sử dụng nhiều lối viết, kết hợp giữa yếu tố tự sự và trữ tình. lời thơ có lúc căng thẳng, có lúc thảnh thơi, lúc phấn khởi như hạnh phúc trước tình yêu, lúc trầm tư, như nhắc nhở mọi người, không chỉ riêng tôi, rằng có một nơi nào đó nghiêm trọng và đau đớn. những hình ảnh chất chứa những cảm xúc dạt dào và những suy ngẫm sâu sắc về cuộc sống và con người thời hậu chiến.

“ánh trăng” như một kỉ niệm của tác giả về những năm tháng gian khổ cuối cùng của cuộc đời người lính, gắn bó với thiên nhiên, với đất nước bình dị, thanh bình. qua đó, nhắc nhở thế hệ sau tiếp nối thái độ sống “uống nước nhớ nguồn”, biết ơn và trung thành với quá khứ.

xem các thông tin hữu ích khác tại chuyên mục văn học – tài liệu hoatieu.vn.

Tham khảo: Bài văn tả bác sĩ lớp 5 hay nhất

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Top 7 mẫu cảm nhận về bài thơ Ánh trăng hay chọn lọc – HoaTieu.vn. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *