Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
63 lượt xem

Cảm nhận Ngắm trăng của Hồ Chí Minh (7 mẫu) – Văn 8

Bạn đang quan tâm đến Cảm nhận Ngắm trăng của Hồ Chí Minh (7 mẫu) – Văn 8 phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Cảm nhận Ngắm trăng của Hồ Chí Minh (7 mẫu) – Văn 8

bài thơ trông trăng (vọng nguyệt) ra đời trong một hoàn cảnh vô cùng đặc biệt của chốn ngục tù tăm tối. với 7 bài thơ cảm thán bài thơ ngắm trăng thành phố Hồ Chí Minh sẽ giúp các em học sinh lớp 8 hiểu sâu hơn.

qua bài thơ trông trăng, ông đã cho ta thấy được tình yêu thiên nhiên, tâm hồn luôn lạc quan. đồng thời cũng thể hiện ý chí kiên cường, quật cường của người chiến sĩ cách mạng. Tham khảo thêm bài viết miễn phí để học tốt hơn môn ngữ văn 8.

Bạn đang xem: Cảm nhận bài thơ ngắm trăng

phác thảo cảm nhận bài thơ ngắm trăng

a. giới thiệu:

  • giới thiệu về tác giả, tác phẩm
  • giá trị chung của bài thơ

b. nội dung:

1. xuất xứ

  • các đoạn trích từ “nhật ký trong tù” được sáng tác vào năm 1942, khi ông bị giam trong nhà tù Chiang kai-shek, Trung Quốc.
  • “nhật ký trong tù” nói chung và bài thơ đặc biệt “trông trăng” vừa thể hiện tâm hồn thi sĩ cao cả, ý chí quật cường của một chiến sĩ cách mạng, vừa là nghệ thuật thơ đặc sắc.

2. cảm nhận về nội dung

* Bài thơ “trông trăng” thể hiện tình yêu thiên nhiên, yêu trăng và tâm hồn thơ cao đẹp, lãng mạn của Hồ Chí Minh

– tình huống đặc biệt kinh dị: “không có hoa trong tù trung” (không có rượu và không có hoa trong tù)

– tình yêu đối với thiên nhiên, “cảm giác” trước vẻ đẹp của thiên nhiên:

  • Qua song sắt nhà tù, em vẫn cảm nhận được vẻ đẹp tuyệt vời của thiên nhiên và ánh trăng. xiềng xích ngục tù chỉ trói được thân xác chứ không thể ngăn được tâm hồn nhà thơ bay vào thiên nhiên rộng lớn.
  • hai câu thơ 3, 4 đối nhau: mỗi câu thơ chia 3, một vế là “người. “(chỉ nhà thơ), một bên là” luna “(trăng), và ở giữa là song sắt nhà tù. kết cấu tương phản này đã vẽ nên hoàn cảnh hiện thực (song sắt nhà tù ngăn cách con người với trăng), nhưng từ đó, người đọc thấy rằng đó là sự giao thoa, hoà quyện giữa nhà thơ với ánh trăng, với thiên nhiên trong mọi hoàn cảnh, như vậy. thể hiện tình bạn thắm thiết giữa nhà thơ và vầng trăng.

* bài thơ “trông trăng” cũng thể hiện ý chí và tinh thần kháng chiến của người chiến sĩ cách mạng.

– Trong cảnh tù đày tăm tối, Bác vẫn thể hiện ý chí và nghị lực phi thường. kiêu ngạo, tự tại, tự tại, không vướng bận vật chất. Tôi vẫn nhìn trăng, tôi vẫn hòa mình với thiên nhiên dù chân tay tôi bị xiềng xích trói buộc

– Hình ảnh ông soi ánh trăng qua song sắt nhà tù đã cho thấy trong hoàn cảnh nào ông cũng luôn khắc khoải hướng về bầu trời tự do và tương lai tươi sáng của đất nước. ánh trăng ấy là niềm hi vọng mãnh liệt của người chiến sĩ cách mạng muốn giải phóng dân tộc.

3. cảm nhận về nghệ thuật

  • thể thơ bảy chữ ngắn gọn, súc tích bộc lộ trực tiếp tâm trạng của nhân vật trữ tình.
  • nghệ thuật được sử dụng tinh tế, thể hiện rõ giá trị tư tưởng của bài thơ. >

c. kết luận:

  • cảm nhận chung về bài thơ
  • liên hệ: nhà phê bình hoai thanh đã có một nhận xét rất xác đáng: “thơ tôi trăng đầy trăng”.

cảm nghĩ về bài thơ trông trăng

nhà văn hoai thanh đã nhận xét rằng: “thơ của chú đầy trăng”. có lẽ sẽ không mất công tìm kiếm một ánh trăng, vầng trăng trong thơ của các nhà thơ nói chung và trong thơ ca nói riêng. dường như vầng trăng thậm chí đã trở thành người bạn tâm giao, tri kỷ của ông trong suốt chặng đường văn chương. và trong số những bài thơ đó, không thể không kể đến bài thơ “Ngắm trăng” của anh.

những bài thơ trích từ “Nhật ký trong tù”. cuốn nhật ký được viết bằng thơ chữ Hán trong hoàn cảnh ông bị chính quyền bắt giam không lý do. đoạn thơ ghi lại cảnh ngắm trăng trong tù, từ đó thể hiện tình yêu trăng, yêu thiên nhiên của Người:

“Đêm nay trong ngục không có rượu, cảnh đẹp, kẻ bàng quan khó thấy trăng soi qua khung cửa sổ, trăng lấp ló qua ô cửa thấy thi nhân.”

>mở đầu bài thơ cho thấy cảnh tù đày thiếu thốn vật chất, không rượu, không hoa. trăng hoa, rượu chè là ba thú vui tao nhã của khách văn hoa, tài tử. đêm nay trong tù, anh thiếu rượu và hoa, nhưng tâm hồn anh vẫn rạo rực trước vẻ đẹp mê hồn của thiên nhiên. câu thơ thứ hai dịch là cảnh đẹp đêm nay, vừa hờ hững vừa mất câu hỏi nên mất đi nỗi niềm khắc khoải của nhân vật trữ tình. cái thiếu ấy dường như người tù đã thực sự quên đi ngục tù, quên đi thực tại tăm tối để hướng về ánh sáng, thưởng ngoạn cảnh đẹp, đón trăng sáng. Chỉ hai câu thơ đầu thôi, ta đã thấy được tâm hồn thơ anh chân thành và rộng mở đến nhường nào. Đêm nay, trong sự đơn độc và trống vắng của nhà tù, anh đã được tìm thấy một lần nữa bởi người bạn của mình là Luna. nhưng hồn thơ vẫn chuẩn bị một bữa tiệc linh đình độc đáo:

“Người trông trăng soi qua cửa sổ, trăng trông ngoài cửa sổ, trông nhà thơ”

đọc lại nguyên bản chữ Hán để thấy rõ hơn vị trí của ba “nhân vật”: người, trăng và song sắt nhà tù. “nhân hóa hướng tiền khán giả, minh nguyễn khúc khúc khích khán.” ta thấy: “nhan, nguyet” rồi đến “tệ, nhân” ở hai đầu câu thơ và song sắt nhà tù ở giữa ngăn vầng trăng và người tù trò chuyện với nhau qua song sắt nhà tù đáng sợ. người ta nhìn ra ngoài cửa sổ để nhìn trăng, còn trăng di chuyển qua lỗ cửa sổ nhìn nhà thơ. Cả hai chuyển động có thể nói là sự thoát ly tâm linh, và trong sự thoát ly, mặt trăng và con người được tự do kết hợp với nhau. câu hỏi ở đây đã được trả lời thỏa đáng. giây phút giao cảm giữa thiên nhiên và con người một cuộc hóa thân kỳ diệu đã xuất hiện. người “tù” đã trở thành nhà thơ. cấu trúc tương phản này đã làm nổi bật tình cảm mãnh liệt giữa con người và trăng, làm nổi bật sự gắn bó khăng khít của một mối quan hệ bấy lâu nay là bạn tri kỉ của chàng với trăng. tư thế đó là thái độ sống thoải mái, tự chủ, lạc quan, yêu đời, yêu tự do.

“Ngắm trăng” là một bài thơ trữ tình độc đáo. bài thơ không có một chữ “thép” nào nhưng vẫn ánh lên chất “thép”. trong cảnh tù đày gian khổ, tâm hồn ông vẫn có những giây phút thanh thản, tự do ngắm trăng, thưởng trăng. ở hai câu thơ này ta cũng thấy chất hiện thực và chất lãng mạn hòa quyện làm một, chất nghệ thuật và chất chiến sĩ cũng thấm vào nhau. người đọc nhìn thấy ở người chiến sĩ cách mạng tâm hồn nghệ sĩ và bản lĩnh cộng sản kiên trung. sống trong bóng tối của nhà tù, anh vẫn yêu cuộc sống và thiên nhiên. hơn thế, bài thơ còn thể hiện một tâm hồn phản diện hướng về ánh sáng. nhà tù là hiện thân của bóng tối, đại diện cho cái xấu, cái ác. tâm hồn tôi đã vượt ra khỏi nhà tù đó, vượt ra khỏi bốn bức tường nhà tù để đến với ánh sáng tuyệt đẹp bên ngoài.

bài thơ “ngắm trăng” của bạn thực sự để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc. ta gặp một tâm hồn lạc quan yêu đời, niềm tin và tình yêu thiên nhiên mãnh liệt ở con người. đó là vẻ đẹp của tâm hồn tự do, nhân cách lớn của người nghệ sĩ, người chiến sĩ Hồ Chí Minh vĩ đại.

Cảm nhận bài thơ Hồ Chí Minh trông trăng – văn mẫu 1

bài thơ “trông trăng” là một trong những bài thơ hay nhất trong tập “Nhật ký trong tù”. không chỉ ở nội dung, tư tưởng sâu sắc mà nghệ thuật cũng rất tinh tế, điêu luyện. Ngắm trăng vừa mang nét cổ điển vừa hiện đại, phảng phất nét hiện đại cho ý đồ phóng khoáng, sảng khoái.

“Nhật ký trong tù” là một tạp chí thơ với 133 bài, chủ yếu là các câu thơ. giữ một cuốn nhật ký trong tù với mục đích duy nhất là “an ủi thiền định”; Nhưng tập thơ đã trở thành bức chân dung tự họa về tinh thần của Bác, một người tù vĩ đại có tâm hồn cao đẹp, ý chí, nghị lực phi thường và tài năng nghệ thuật kiệt xuất. Do những giá trị đó, Nhật ký trong tù được coi là viên ngọc quý trong kho tàng văn học Việt Nam.

ở phần đầu của bài thơ, ông đã giới thiệu tình huống thú vị và đáng buồn của việc quan sát trăng.

“ngục trung không có rượu, không có diệc, không có hoa” (trong tù, không có rượu, không có hoa)

nhìn thấy mặt trăng là một chủ đề phổ biến trong thơ ca cổ đại. các thi nhân thời xưa, gặp trăng đẹp, thường đem rượu ra uống trước hoa để thưởng trăng. đó là thú vui tao nhã cao quý của những tâm hồn cao thượng, người xưa ngắm trăng và nhận ra vẻ đẹp của trăng trong trạng thái tâm hồn thư thái, dung dị, giữa một trời bao la và một vùng đất đầy thú vui. :

“Khi tôi uống rượu, khi tôi chơi cờ, khi tôi thấy hoa nở trong khi chờ trăng lên”

(truyện của chị kieu)

vẫn ở đây, tôi đang nhìn trăng trong một hoàn cảnh đặc biệt: trong một nhà tù. Người trông trăng là một người tù bị dày vò vô cùng khắc nghiệt: tay thì còng, chân thì xích, răng rụng, tóc bạc, thân mình đầy ghẻ lở, tiều tụy như kẻ “đói khát”. con quỷ “… ngoại trừ ánh trăng, nhà tù thiếu tất cả những điều kiện cần thiết cho một lễ hội trăng: không rượu, không hoa, không tự do, không bạn bè …

ở câu thơ thứ hai, tư thế ngập ngừng, dao động của viên quản ngục trước vầng trăng sáng, ta có thể hình dung rất rõ hình ảnh quản ngục trong đêm trăng và hình ảnh của nó. câu thơ giản dị đã thể hiện cụ thể và cảm động tình cảnh ngắm trăng và tâm trạng, cảm xúc của người ngắm trăng trong tù:

“Làm thế nào bạn có thể làm điều đó trước mặt trăng mềm?

Câu thơ thứ hai đã cho ta thấy được vẻ đẹp tâm hồn của nàng. đó là sự nhạy cảm, bối rối trước vẻ đẹp của trăng, của thiên nhiên: làm sao biết nao lòng trước cảnh đẹp đêm nay? những câu thơ dịch chưa chuyển tải được tâm trạng xúc động của con người trước cảnh đẹp của đêm rằm. “than phiền?” đó là câu tự vấn, thể hiện tâm trạng buồn, lo lắng, bối rối, có chút bận rộn của người tù. và “khó có thể thờ ơ” là câu nói thể hiện thái độ bình tĩnh hơn trước vẻ đẹp của trăng.

ở trên, bạn chỉ ra những cái không tồn tại. Tại thời điểm này, ngay cả khi bạn chưa bộc lộ rõ ​​ràng sự thay đổi âm thầm trong tâm hồn, người đọc cũng nhận thấy điều đó. khung tâm trí “khoa học thờ ơ” giống như một sự chuẩn bị để sẵn sàng nhìn lên mặt trăng. Dù không có đủ vật chất cho một cuộc hội ngộ chuẩn mực với trăng tri kỷ, nhưng tôi luôn có một trái tim ấm áp, luôn sẵn sàng yêu say đắm:

<3

(người nhìn trăng soi qua cửa sổ, trăng lấp ló qua cửa sổ, nhìn nhà thơ)

xiềng xích, xiềng xích không thể bao bọc tâm hồn. không rảnh rỗi, quản ngục chủ động ra cổng trại giam ngắm trăng sáng. đó là sáng kiến ​​của một người cách mạng luôn vượt lên trên hoàn cảnh, vượt lên trên mọi hoàn cảnh để sống và cống hiến. câu thơ dịch đã làm mất đi động từ “hướng”, khiến cho sự buồn bã của viên quản ngục dường như bình tĩnh hơn, bình tĩnh hơn.

như vậy, “trông trăng” không phải là một cách nhìn thông thường mà là một lối thoát khỏi ngục tù tinh thần qua lời thơ của một người nghệ sĩ bị tù đày yêu cái đẹp. thân trong tù nhưng lòng anh “theo trăng thu”.

Điều kỳ diệu nhất là trăng cũng đã chui qua song sắt nhà tù để nhìn thấy nhà thơ. ở đây, vầng trăng không còn là vật vô tri, vô giác mà đã được nhân hoá như một con người, hơn thế còn là người bạn, người bạn tâm tình. cả trăng và quản ngục đều chủ động tìm cách hòa giải với tư cách là bạn thân lâu năm.

trong các nguyên âm chữ Hán, dòng 3 và 4 có cấu trúc song song và nhịp nhàng:

<3

cả hai câu thơ đều có từ “song” chỉ song sắt ở giữa câu như là song sắt nhà tù muốn ngăn cản cuộc gặp gỡ giữa “thi sĩ” và “minh nguyễn”. sự tương phản, tương phản và cấu trúc tương phản đã làm nổi bật sự hòa quyện chặt chẽ giữa trăng và nhà của người nghệ sĩ. Rất tiếc, hai câu thơ được dịch đã làm mất đi cấu trúc của bài và do đó làm giảm đi phần nào sức truyền cảm.

Hai câu thơ cho ta thấy sức mạnh tinh thần kì diệu của người tù cách mạng, người nghệ sĩ vĩ đại. anh quên đi mọi nỗi đau, cái đói, cái rét, muỗi, ghẻ … của chế độ ngục tù khủng khiếp mà để tâm hồn anh luôn được sống giữa thiên nhiên, hướng về ánh sáng đẹp đẽ của thiên nhiên. trên sa mạc, bạn đã tạo ra những bài thơ tuyệt đẹp. đằng sau những câu thơ đẹp đẽ và mềm mại ấy chỉ có thể là tinh thần thép, chất thép của một phong thái ung dung tự tại.

Xem thêm: Thơ Hoa Xuyến Chi, 15 Chùm Thơ & Bài Thơ Hay Về Hoa Xuyến Chi

bài thơ tứ tuyệt giản dị mà cô đọng, đầy hương sắc, bài thơ cổ điển nhưng mang tinh thần thời đại, kết hợp hài hòa giữa hiện thực khốc liệt của chốn lao tù và sự lãng mạn trong tình yêu cái đẹp của mình. đoạn thơ khẳng định sau màu yêu trăng, chân thành yêu thiên nhiên, phong thái ung dung tự tại, tinh thần lạc quan, yêu đời ngay cả trong cảnh tù đày khổ ải tăm tối.

Cảm nhận bài thơ Hồ Chí Minh trông trăng – văn mẫu 2

nhà văn hoai thanh đã từng nói: “thơ bác trăng rằm”. trên thực tế, bạn đã viết nhiều bài thơ nguyệt san. trong số đó, bài thơ “Trông trăng” là một bài thơ tuyệt tác mang phong cách thơ Đường được nhiều người yêu thích.

bản gốc bằng chữ Hán, đây là bản dịch của bài thơ:

“không rượu cũng không hoa trong tù

Cảnh đẹp đêm nay khó có thể bỏ qua.

mọi người nhìn vào mặt trăng chiếu qua cửa sổ,

mặt trăng lấp ló qua ô cửa để nhìn thấy nhà thơ. ”

bài thơ trích từ “Nhật ký trong tù”; Nhật ký thơ được viết trong một hoàn cảnh khốn khó, từ tháng 8 năm 1942 đến tháng 9 năm 1943 khi chú Hồ bị bỏ tù không lý do. bài thơ ghi lại cảnh quan sát trăng trong tù, từ đó thể hiện tình yêu đối với trăng và thiên nhiên.

Hai dòng đầu chứa một nụ cười thoáng qua. sống trong nghịch cảnh và cũng đúng là “trong tù không rượu không hoa” nhưng anh vẫn thấy lòng mình hoang mang, xúc động vô cùng khi đêm nay vầng trăng hiện ra trước cổng ngục. ánh trăng mang đến cho nhà thơ nhiều cảm xúc và bồi hồi.

trăng, hoa và rượu là ba thú vui tao nhã của những vị khách văn hoa, nghiệp dư. đêm nay trong tù, anh thiếu rượu và hoa, nhưng tâm hồn anh vẫn rạo rực trước vẻ đẹp mê hồn của thiên nhiên. Bài thơ giản dị nhưng đầy cảm xúc. các bạn vừa băn khoăn vừa bối rối tự hỏi trước nghịch cảnh: hồn thơ mà bài xích, trăng đẹp thế mà không có rượu thì có hoa để thưởng trăng?

“Trong ngục không có rượu hoa, cảnh đẹp đêm nay khó có thể thờ ơ.”

Sự ngại ngùng của hoàn cảnh đã tạo cho tư thế ngắm trăng của viên quản ngục một ý nghĩa sâu sắc hơn việc ngắm trăng, ngắm trăng thông thường. qua song sắt nhà tù, anh nhìn trăng đẹp. những người tù nhìn trăng với tất cả tình yêu của mình dành cho trăng, với tâm lý “vượt ngục” chính hiệu? song sắt nhà tù không thể níu giữ được tinh thần của một phạm nhân có bản lĩnh phi thường như bạn:

“người nhìn trăng chiếu qua cửa sổ”…

Từ phòng giam tối tăm, anh nhìn trăng, nhìn ánh sáng và thư thái tâm hồn. Các song sắt nhà tù ở tỉnh Quảng Tây không thể tách người tù ra khỏi mặt trăng! máu và bạo lực không thể át được sự thật, vì viên quản ngục là một nhà thơ, một chiến sĩ vĩ đại, tuy “thân ở trong ngục” nhưng “tinh thần ở ngoài ngục”.

câu thứ tư nói về mặt trăng. mặt trăng có nét mặt, ánh mắt và suy nghĩ. vầng trăng được nhân cách hóa như một người bạn tâm giao, một người bạn tâm giao từ nơi phương xa đến chốn ngục tù tăm tối để thăm anh. trăng ái ngại nhìn chú, không nói nên lời, trăng và chú hiểu chuyện “mặt đối mặt”, cảm thông nhau qua ánh mắt. hai câu 3 và 4 được kết cấu tạo sự cân đối hài hòa giữa người và trăng, giữa ngôn từ, hình ảnh và ý thơ:

“Người ta nhìn trăng soi qua cửa sổ, trăng nhìn ra ngoài cửa sổ thấy thi nhân.”

chúng ta thấy: “người, trăng” và sau đó là “trăng, nhà thơ” ở hai đầu dòng và song sắt nhà tù ở giữa. vầng trăng và viên quản ngục tâm sự với nhau qua song sắt nhà tù hãi hùng. vào khoảnh khắc giao cảm giữa thiên nhiên và con người đã xuất hiện một hóa thân kỳ diệu – “viên quản ngục” hóa nhà thơ. lời thơ hay đầy ý nghĩa. đại diện cho một tư thế chiêm ngưỡng mặt trăng hiếm có. tư thế đó là thái độ sống thoải mái, tự tại, lạc quan, yêu đời, yêu tự do. “trông trăng” là một bài thơ trữ tình đặc sắc. bài thơ không có một chữ “thép” nào nhưng vẫn ánh lên chất “thép”. trong gian khổ tù đày, tâm hồn ta vẫn có những giây phút thanh thản, tự do ngắm trăng, thưởng trăng.

Tôi không chỉ nhìn mặt trăng trong tù. Tôi cũng có nhiều bài thơ đặc sắc về trăng và thú vui trông trăng: trông trăng trung thu, trông trăng đại ngàn Việt Nam, đi thuyền ngắm trăng… tuổi thơ tôi đầy trăng: “trăng anh vào qua cửa sổ hỏi thơ …”, “… lúc hoàng hôn trăng lấp thuyền …”, “sao chạy đò, thuyền đợi trăng lên.” … “. trăng tròn, trăng sáng … họ xuất hiện trong thơ anh vì anh là nhà thơ giàu lòng yêu thiên nhiên, vì anh là người lính giàu tình yêu quê hương đất nước, anh đã tô điểm cho nền thơ ca của dân tộc với một số bài thơ trăng hay.

đọc bài thơ tứ tuyệt “trông trăng” này, ta như được thưởng thức một bài thơ mang vẻ đẹp cổ kính, hào hùng. chú đã kế thừa thơ ca dân tộc, ca dao về trăng đồng, trăng ở con sơn nguyên; vầng trăng thề, vầng trăng chia tay, vầng trăng đoàn tụ, vầng trăng kiều truyện; “Hát cho trăng sáng”… từ tam nguyên yên do…

uống rượu, ngắm trăng là thú vui cao quý của con người xưa và nay – “đêm rằm nghiêng mình thành kính” (nguyễn trai). ngắm trăng, thưởng trăng đối với chú ho là một nét đẹp tâm hồn yêu đời, khát khao tự do. tự do cho con người. tự do thưởng ngoạn mọi cảnh đẹp thiên nhiên của đất nước. Đó là cảm xúc của nhiều người khi đọc bài thơ “trông trăng” của Hồ Chí Minh.

Cảm nhận bài thơ Ngắm trăng thành Hồ Chí Minh – văn mẫu 3

trăng – một chủ đề rất quen thuộc trong thơ ca, chủ đề ấy luôn là nguồn cảm hứng vô tận cho các nhà thơ. chúng ta không quên câu liễn với “ngẩng cao đầu thấy trăng sáng / cúi đầu nhớ quê hương”, và câu hò mo với “ai mua trăng, tôi bán cho ai?”. tất cả đều mang trong mình một tình cảm sâu nặng, một tình yêu mãnh liệt với trăng. đây là thành phố Hồ Chí Minh của chúng tôi. bạn và trăng là tri kỷ, đồng chí trên đường. và khi bị giam trong nhà tù chiang kai-shek, ông đã viết vở kịch “quan sát mặt trăng” – một trong những tác phẩm hay nhất của ông về mặt trăng.

bài thơ “đợi trăng – trông trăng” được đưa vào tập “Nhật ký trong tù”, được viết trong khoảng thời gian 1942 – 1943, khi ông đang là một tù nhân trong tù. tập thơ ấy không chỉ ghi lại những gian khổ mà con người phải trải qua mà còn ghi lại hình ảnh một thi nhân với tình yêu thiên nhiên mãnh liệt. và “I hope the moon – look at the moon” là minh chứng rõ ràng nhất cho điều đó. vừa là hình ảnh hiện thực về ngục tù, vừa là tình yêu thiên nhiên, vừa chứa đựng tinh thần lạc quan, yêu đời của anh:

“diệc không hoa không hoa

để có bằng chứng về mức lương thấp

nhân hóa hướng tiền bài ca ngắm trăng

Bài hát nguyen tong làm nức lòng khán giả “

dịch thơ:

(trong tù không có rượu hoặc hoa

Cảnh đẹp đêm nay khó có thể bỏ qua

mọi người nhìn vào mặt trăng chiếu qua cửa sổ

mặt trăng nhìn ra cửa sổ để xem nhà thơ)

ở đầu bài thơ, một không gian rất hẹp mở ra trước mắt người đọc, nhỏ bé, bên cạnh đó là sự khan hiếm vô cùng:

“không có diệc hoa ở giữa nhà tù”

dịch thơ:

(trong tù, không rượu bia, cảnh đẹp đêm nay)

Xưa nay, các thi nhân ngắm trăng luôn ngắm trăng trong không gian thoáng đãng, khoáng đạt, không những thế còn có rượu và hoa để thưởng thức. như ly bach đã viết trong bài thơ “nguyễn hà độc huyền ký”:

“trong hoa cầm bình rượu uống một mình, chẳng ai nâng ly mời trăng sáng”

Không gian ngắm trăng của li bach cao ráo, rộng rãi, thoải mái, đẹp và thơ mộng, với rượu, hoa và trăng như một người bạn tâm tình. tuy nhiên, thành phố Hồ Chí Minh thì ngược lại, nhà tù chật hẹp, không có “vong”, không có “hoa” thì quá tội nghiệp. khi chúng ta đọc “tù trung bình”, chúng ta có thể thấy rằng tình trạng giam giữ con người lại, ngăn cản con người được tự do. hơn nữa, sự ám chỉ “không” được lặp lại liên tiếp trong cùng một câu thơ, phải chăng là để nhấn mạnh sự thiếu thốn đủ thứ, chỉ có xiềng xích và gông cùm?

Vốn tưởng rằng trong hoàn cảnh đó, hắn sẽ không có tâm tư nhìn trăng đẹp bên ngoài, nhưng đối mặt với ánh trăng chiếu sáng bên ngoài, hắn vẫn rất cao hứng nói về hoàn cảnh của mình. hoàn cảnh trông trăng của anh thật đặc biệt, nhưng điều đó không làm cho tâm hồn anh rung động trước vẻ đẹp của vầng trăng vĩnh hằng ấy. tâm hồn nhạy cảm của một thi nhân trong đó đang bị rung động trước vẻ đẹp của vầng trăng kia. người hoang mang, xúc động, không biết làm gì để “khiếu nại”. vầng trăng tròn lơ lửng trên không trung, tự do trên bầu trời cao rộng. Điều đó dường như đã đánh thức trong con người niềm khát khao tự do mãnh liệt, sự thôi thúc muốn thoát ra ngoài, hòa mình vào thiên nhiên.

Trong hoàn cảnh nghèo khó và nghịch cảnh ấy, linh hồn tôi đã thoát ra khỏi ngục tù chật hẹp để bay đến khi kết bạn với vầng trăng trên cao. trong những lúc nguy hiểm, căng thẳng nhất của cuộc đời, anh vẫn thả hồn mình tìm về với thiên nhiên, về những nơi bình yên nhất của cuộc đời. Đó cũng nên là cách tạo sự thư thái để người dùng cân bằng cuộc sống bận rộn. cuộc sống trong tù khổ sai, thân phận bị tù đày nhưng những vần thơ của anh vẫn bay trong không gian, “vượt ngục” đến với thế giới tự do vĩ đại mà tồn tại.

Bằng một tâm hồn yêu thiên nhiên nồng nàn, một cái nhìn tinh tế, Hồ Chí Minh đã vẽ ra cho chúng ta một khoảng trời thật cao, thật rộng với ánh trăng sáng soi rọi bên ngoài. ngắm trăng với chú không chỉ là thú tiêu khiển thú vị mà còn là biểu hiện của một tâm hồn chân chất yêu thiên nhiên, yêu trăng như một người bạn tri âm. nếu một người ở trong tù mà vẫn bình thản nhìn trăng thì đúng là tâm hồn và ý chí của người đó thật lạc quan và mạnh mẽ.

Xem thêm: Các đề thi liên quan đến bài thơ vội vàng

anh ấy chuyển sang hai dòng tiếp theo, vẫn với phong thái ung dung tự tại của một nhà hiền triết, mô tả việc chiêm ngưỡng mặt trăng của anh ấy một cách chân thực đáng kinh ngạc:

“liên quan đến hướng khán giả, minh nguyet và khán giả khuyến khích khán giả”

dịch thơ:

(người nhìn trăng soi qua cửa sổ, trăng lấp ló qua cửa sổ, nhìn nhà thơ)

Phải nói rằng, từ xưa đến nay, không có mấy người gặp phải tình huống trông trăng quái đản như bạn. Bị giam giữ trong ngục tù, tâm trí anh vẫn chỉ hướng theo ánh trăng soi sáng bầu trời, bình thản đối mặt với khó khăn trước mắt. Đọc hai dòng cuối, người đọc nhận ra ba nhân vật trung tâm trong tác phẩm hoạt cảnh Hồ Chí Minh: người, trăng và song sắt nhà tù.

Trong tác phẩm gốc của mình, anh ấy đã khéo léo đưa ý định của mình vào từng câu chữ. người ta để hình ảnh con người xuất hiện trước, sau đó là song sắt, sau đó là ánh trăng, rồi ngược lại kết thúc. hai người bạn thân nhất, nhưng bị ngăn cách bởi song sắt nhà tù. bên ngoài, ánh trăng sáng mời gọi nhà thơ, nhưng nhà thơ chỉ có thể ngắm nhìn trong im lặng. nhưng khi nghĩ lại, tôi nhận ra rằng ánh mắt im lặng đó nghiêm túc và say mê đến nhường nào.

với sự nhân hoá tài tình, ho đã biến vầng trăng kia thành người thật. người đó “trăng” cũng đang ở trước mặt nhà thơ của chúng ta. ở đây vẻ đẹp, chủ đề trong câu thơ đã bị đảo ngược. thi nhân lúc này là chủ thể, là vẻ đẹp tỏa sáng trong ngục tù khiến trăng phải ngước nhìn. Trong câu thơ này, Hồ Chí Minh đã đặc biệt dùng từ “ống nhòm” để gợi lên phương diện của vầng trăng. cái nhìn ấy có vẻ ngờ vực, xót xa cho hoàn cảnh của nhà thơ trong tù.

Hai câu thơ cuối, chúng ta thấy sự đan xen giữa lãng mạn và hiện thực và những chiến binh xen lẫn tình người. một nhà thơ, một chiến sĩ cách mạng trong tù nhưng vẫn bình thản nhìn trăng qua khung cửa sổ là biểu hiện của một tâm hồn lạc quan, một ý chí sắt đá với cuộc sống. nó bắt đầu bằng “ngục trung” nhưng kết thúc bằng “nhà thơ”, ở đây không thấy có một tù nhân nào. nên tôi thấy tuy thân xác chìm trong bóng tối và ngục tù chật hẹp nhưng tâm hồn anh vẫn tự do, yêu đời, yêu thiên nhiên và bay bổng với thiên nhiên.

Bài thơ khép lại nhưng hình ảnh rất đẹp về người tù cách mạng Hồ Chí Minh vẫn còn mãi trong chúng ta. dù ở trong ngục tù tăm tối, cô vẫn luôn có cách để ánh sáng chiếu rọi vào mình, khẳng định một tâm hồn tràn đầy tình yêu với cuộc sống và thiên nhiên.

ho chi minh qua “vong nguyet” đã cho chúng ta một bài học về lẽ sống trong cuộc sống. nghĩa là trong hoàn cảnh nào cũng luôn lạc quan, yêu đời, vượt lên hoàn cảnh. dù ở trong tù người ta vẫn có thể nhìn trăng, thưởng trăng, tâm hồn ấy lạc quan biết bao. đó là tâm hồn tự do, tràn đầy yêu đời, lạc quan yêu đời, vượt qua mọi hoàn cảnh để tìm tự do, đúng như tinh thần nói đến trong mục tiêu của bài thơ “Nhật ký trong tù”.

Cảm nhận bài thơ Hồ Chí Minh trông trăng – văn mẫu 4

Bác Hồ kính trọng chủ tịch, lãnh tụ vĩ đại và cũng là một doanh nhân văn hóa nổi tiếng thế giới. Ông không chỉ giỏi quân sự, chính trị mà còn giỏi văn chương. Tập thơ “Nhật ký trong tù” là một viên ngọc sáng, không mài dũa, minh chứng cho tài năng của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Trong tập thơ ấy có bài thơ “trông trăng” – “vầng trăng khuyết” được nhiều độc giả yêu thích và ghi nhận tài năng của người nghệ sĩ.

“không rượu không hoa tù, cảnh đẹp đêm nay khó có thể hững hờ! Người nhìn trăng soi qua cửa sổ, trăng nhìn qua cửa sổ, nhìn thi nhân.”

>

Bài thơ viết cảnh trông trăng, tư thế trông trăng trong tù, từ đó thể hiện tâm hồn cao đẹp, phong thái ung dung tự tại của nhà thơ cách mạng. Hai câu thơ đầu đã thể hiện được hoàn cảnh hiện tại. của nhân vật trữ tình:

“Giữa chốn lao tù mà không có rượu, diệc thì khó mà thờ ơ”

Mặc dù trong phần dịch dòng thứ hai, người dịch đã chuyển dòng từ câu hỏi tu từ sang câu khẳng định, chúng ta vẫn hiểu được ý thơ. bạn trình bày một thực tế ngay lập tức. trong ngục tù nghèo khổ, nhân vật trữ tình không rượu cũng không hoa. Thật là trớ trêu cho cảnh đẹp đêm trăng mà không có rượu, không có hoa để thưởng thức ánh trăng. câu thơ không nói đến vầng trăng nhưng người đọc có cảm giác vầng trăng hiện ra rất đẹp.

sau đó, khi ánh trăng hiện ra sáng ngời, huyền ảo:

“nhãn hướng tiền khán, nguyệt nguyệt, khúc khích khán thơ” “ai trông trăng soi qua cửa sổ, trăng trông ngoài cửa sổ, trông thi sĩ. ”

Trong hai câu thơ chữ Hán 3 và 4, chữ “người” là chữ “y”, chữ “tiền kép” là chữ “hai bên”, chữ “minh nguy” là chữ “thị gia” và trong. mỗi câu rồi từ “khúc” đứng giữa người và trăng. qua một nhân hoá tài tình, trăng và người hoà làm một, đồng điệu về tâm hồn. người trong tù nhìn trăng qua song sắt, trăng qua song sắt nhìn thi nhân. song sắt cửa sổ nhà tù như ranh giới giữa người tù và ánh trăng. vì vậy, hai dòng cuối là sự bay bổng của tâm hồn thi nhân. trong không gian chật hẹp và chật hẹp của nhà tù, người nghệ sĩ bị giam cầm vẫn thả hồn mình với trăng mát và gió mát ngoài khung cửa sổ.

Ở hai câu thơ này, ta cũng thấy chất hiện thực và chất lãng mạn hòa quyện làm một, chất nghệ thuật và chất chiến sĩ cũng thấm thía. người đọc nhìn thấy ở người chiến sĩ cách mạng tâm hồn nghệ sĩ và bản lĩnh cộng sản kiên trung. sống trong bóng tối của nhà tù, anh vẫn yêu cuộc sống và thiên nhiên. Tôi không lo lắng về khó khăn vì linh hồn của tôi đã được thả vào ánh trăng ngoài kia.

Bài thơ cũng cho thấy một tâm hồn phản diện hướng về ánh sáng. nhà tù là hiện thân của bóng tối, đại diện cho cái xấu, cái ác. tâm hồn tôi đã vượt ra khỏi nhà tù đó, vượt ra khỏi bốn bức tường nhà tù để vào ánh sáng đẹp đẽ bên ngoài. bạn tìm kiếm ánh sáng của thiên nhiên vĩnh cửu. Không phải thiên nhiên đến với bạn, mà chính bạn là người mang ánh sáng của mặt trăng vĩnh cửu đến nhà tù tăm tối.

uống rượu, ngắm trăng là thú tiêu khiển cao quý của con người xưa và nay. nhưng anh không có rượu với hoa để thưởng trăng. ngắm trăng, thưởng trăng đối với chú ho là một vẻ đẹp của tâm hồn yêu đời và khát khao tự do, là con đường thoát khỏi ngục tù để tìm tự do. chỉ khi đó người đọc mới hiểu được câu tiêu đề trong bài thơ:

“Thể xác vô tù, tinh thần kiệt quệ”

Cảm nhận bài thơ Hồ Chí Minh trông trăng – văn mẫu 5

moon: tri kỷ của bạn, người bạn tâm giao suốt đời của bạn. vầng trăng đồng hành cùng Người trong mọi chặng đường hoạt động cách mạng. Và trong những năm tháng gian khổ ấy, làm sao chúng ta có thể quên được sự hòa hợp giữa con người và ánh trăng khi ở trong ngục thất của người Hoa? vẻ đẹp của thiên nhiên, nhưng trên hết là vẻ đẹp của con người đã được thể hiện trọn vẹn qua bài thơ Trông trăng.

mặt trăng là một chủ đề lớn trong các tác phẩm của bạn, chẳng hạn như cảnh đêm:

<3

hoặc bài thơ gốc:

kim ye yuan tieu nguyet chinh vien

xuan giang, xuan thuy, xuan thien

Yên ba đất sâu của các cuộc đàm phán quân sự

Thuyền bán quy lai trăng rằm

Mọi người thường dành thời gian nhàn rỗi bên tách trà thơm và viên kẹo ngọt, thưởng thức ánh trăng, nghĩ về bản thân và nghĩ về cuộc sống. Còn tôi, người cần sự thư thái, người cần sân khấu hoàn hảo, chỉ cần sự yêu thích, say mê thì dù là hoàn cảnh thử thách nghiệt ngã, người ta vẫn có thể mở lòng để thưởng thức.

trung tù không có hoa, thi lương cũng không có hoa

thực tế khó được tạo ra một cách chân thực và đầy đủ nhất, không có rượu hoặc hoa. các điều kiện cơ bản để quan sát mặt trăng không quá tệ. nhưng trước cảnh đẹp khiến người ta thổn thức, làm sao có thể dừng lại được? câu hỏi tu từ “biết thế nào” (than yếu ha) vừa là nỗi băn khoăn lo lắng không biết phải làm sao, vừa là sự hào hứng, thích thú khi gặp lại người tri kỷ. vì vậy, trong bài thơ dồn nén cả hai dòng cảm xúc, vừa lo lắng, vừa vui mừng, hạnh phúc.

và điều đẹp nhất là cuộc chạy trốn giữa con người và mặt trăng, để tạo nên sự hòa hợp tuyệt đối giữa hai người bạn:

nhân gian hướng song tiền khan minh nguyệt nguyệt hát khuyến hãn thị gia

Hai câu thơ này có thể coi là đỉnh cao của nghệ thuật đối lập, tương phản giữa hai câu, trong một câu văn vô cùng chỉnh chu. mô típ vầng trăng, vầng trăng đối với nhà thơ kết hợp với điệp ngữ của công chúng thể hiện sự giao hoà tuyệt đối giữa con người và thiên nhiên. trong hoàn cảnh tù đày tăm tối, bị tra tấn, phải thường xuyên di chuyển nhiều nơi, nhưng không vì thế mà mất đi tình yêu thiên nhiên, lòng say mê cảnh đẹp, đặc biệt là ánh trăng. hai gương mặt thanh khiết, đầy trăng và thi sĩ dù không bị song sắt lạnh lẽo ngăn cản vẫn thoát ra khỏi sân khấu khắc nghiệt ấy để giao hòa với nhau. có thể coi đây là hai dòng đặc sắc và đẹp nhất của bài thơ. Tư thế ngắm trăng của ông đã thể hiện tình yêu của ông với trăng, và một tâm hồn cao thượng, rộng mở, có tình yêu thiên nhiên và khát vọng tự do tha thiết. chính xác những gì bạn đã viết ở đầu nhật ký trong tù:

Thể xác ở trong phòng sinh, tinh thần ở ngoài phòng sinh.

trông trăng là bài thơ hay nhất và đặc sắc nhất của anh trong tập thơ Nhật kí trong tù. làm việc với ngôn ngữ cô đọng, súc tích, giàu ý nghĩa và nghệ thuật giàu tính nghệ thuật thể hiện cả tình yêu thiên nhiên, yêu tự do của anh ấy và anh ấy rất thoải mái và tự do trong môi trường nhà tù.

suy nghĩ về bài thơ Bác trông trăng

Sinh thời, Hồ Chí Minh không cố ý đi theo con đường thơ ca. thơ là người bạn đồng hành, là nét đẹp trên đường đời. tuy nhiên, trong cuộc đời của mình, ông đã để lại cho đời nhiều bài thơ xuất sắc. trong đó phải kể đến Nhật ký trong tù do người chú ruột viết khi bị giam trong ngục tưởng trên đá. bài thơ trông trăng trích trong tập thơ đó là bài thơ tiêu biểu cho tình yêu thiên nhiên và ý chí quật cường của người tù ở thành phố Hồ Chí Minh.

bài thơ trông trăng là bức chân dung tự hoạ của người chú, một viên quản ngục với tâm hồn cao đẹp, ý chí, nghị lực phi thường và tài năng nghệ thuật kiệt xuất. Vượt qua nghịch cảnh bị giam giữ, anh ấy có một tình yêu lớn đối với thiên nhiên:

“trong tù không rượu chè, cảnh đẹp đêm nay”

ở đầu bài thơ, ông miêu tả cảnh ngộ của mình: “trong tù”, “không rượu”, “không hoa”. chỉ bằng một câu thơ, ông đã khiến hoàn cảnh tù đày túng thiếu, hiu quạnh, rợn người. Tuy nhiên, lạ lùng thay, người đọc không cảm nhận được vách núi và sự giam hãm của ngục tù mà chỉ thấy tư thế của người tù uy nghiêm, xúc động, hướng tâm hồn mình về với thiên nhiên. ba chữ “khó hững hờ” thể hiện một tâm hồn nhạy cảm và một tình yêu tha thiết với cảnh vật. chính vầng trăng sáng trên trời cao đã khiến người quản ngục khó quên được hoàn cảnh của mình:

<3

mặt trăng là vẻ đẹp của vũ trụ. con người yêu cái đẹp. tuy nhiên, theo lẽ thường, người ta chỉ cần làm đẹp khi các nhu cầu khác đã được thỏa mãn. người xưa ngắm trăng, thưởng thức cái đẹp rất cẩn thận, phải có hoa, có rượu, tri kỷ mới có. Nghĩ đến điều đó tôi càng khâm phục ý chí và vẻ đẹp tâm hồn của người tử tù Hồ Chí Minh. anh nhìn trăng trong hoàn cảnh tù đày, không rượu, không hoa, không bạn bè. anh ấy thiếu thốn mọi thứ, nhưng hoàn cảnh không thể ngăn cản anh ấy để mình bị cuốn đi bởi vẻ đẹp của thiên nhiên.

xiềng xích, xiềng xích không thể bao bọc tâm hồn. không rảnh rỗi, quản ngục chủ động ra cổng trại giam ngắm trăng sáng. đó là sáng kiến ​​của một người cách mạng luôn vượt lên trên hoàn cảnh, vượt lên trên mọi hoàn cảnh để sống và cống hiến. câu thơ dịch đã làm mất đi động từ “hướng”, khiến cho sự buồn bã của viên quản ngục dường như bình tĩnh hơn, bình tĩnh hơn.

Thực ra, “trông trăng” không phải là cách nhìn thông thường mà là lối thoát tù tinh thần trong thơ của một người tù yêu cái đẹp. thân trong tù nhưng lòng anh đã “theo trăng thu”. một điều đáng kinh ngạc nữa là trăng cũng chui qua song sắt nhà tù để gặp nhà thơ. ở đây, vầng trăng không còn là vật vô tri, vô giác mà đã được nhân hoá như một con người, hơn thế còn là người bạn, người bạn tâm tình. cả vầng trăng và quản ngục đều chủ động tìm cách hòa giải như một người bạn thân từ bao đời nay. trên sa mạc, bạn đã tạo ra những bài thơ tuyệt đẹp. đằng sau những câu thơ đẹp đẽ và mềm mại ấy chỉ có thể là tinh thần thép, chất thép của một phong thái ung dung tự tại.

bài thơ tứ tuyệt giản dị mà súc tích, lời thơ cổ điển nhưng mang tinh thần thời đại. qua bài thơ ta nhận thấy rằng, đối với Người, được sống hòa mình với thiên nhiên và làm cách mạng là một niềm vui lớn. người tù có thể giam cầm chú, nhưng không thể giam cầm linh hồn của chú, một tâm hồn yêu đời, cống hiến hết mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.

Xem thêm: những bài thơ về gia đình

XEM THÊM:  Thơ Lớp 5 Hay Nhất ❤️ Trọn Bộ Những Bài Thơ Lớp Năm

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Cảm nhận Ngắm trăng của Hồ Chí Minh (7 mẫu) – Văn 8. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.