Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
116 lượt xem

Top 4 bài cảm nhận về bài thơ Tây Tiến hay chọn lọc – HoaTieu.vn

Bạn đang quan tâm đến Top 4 bài cảm nhận về bài thơ Tây Tiến hay chọn lọc – HoaTieu.vn phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Top 4 bài cảm nhận về bài thơ Tây Tiến hay chọn lọc – HoaTieu.vn

Video Cam nhan bai tho tay tien

Ý kiến ​​của tôi về thơ tây là một trong những dạng đề thi hay gặp. Ngoài những câu hỏi phân tích về miền tây, vẻ đẹp của hình ảnh người lính miền tây, các dạng bài văn cũng rất hay gặp trong các đề thi môn ngữ văn. Trong bài viết này, hoatieu xin chia sẻ những bài văn mẫu hay nhất để các em học sinh có thêm ý tưởng làm bài.

  • Top 6 bài viết phân tích tính cách có chọn lọc cao
  • Top 5 bài viết phân tích toàn diện về tính cách có chọn lọc về tù nhân ở Row Death

1. cảm nhận bài tây quang dung

viết về phương tây: quang dung đã viết trong hồi ký của mình. và trong dòng ký ức ấy, nỗi nhớ đồng đội luôn khắc khoải, gợi lên những kỷ niệm, hình ảnh trân trọng, nghiêm túc, sâu sắc. ta thấy một dòng hoài niệm về đồng đội, về gươm giáo, về tấm lòng của người lính miền Tây xuyên suốt bài thơ:

Bạn đang xem: Cam nhan bai tho tay tien

… quân đội không mọc tóc ở phương Tây,

quân xanh cầm con tôm hùm.

đôi mắt rực rỡ gửi những giấc mơ qua biên giới,

đêm mộng mơ trong vẻ đẹp tuyệt mỹ của thành phố Hà Nội.

biên giới rải rác và những ngôi mộ xa xôi,

hãy ra chiến trường không tiếc đời xanh, áo bào sẽ đổi lại thành đất,

<3

từ dưới chân núi hoang vu, hiểm trở trong đoạn đầu của bài thơ, hình ảnh những người chiến binh miền Tây hiện lên rõ nét:

Quân đội không mọc tóc ở trời Tây,

quân xanh cầm con tôm hùm.

Thoạt đầu, câu thơ tưởng như có chút ngang tàng, chút ngang ngược, đầy chất lính nhưng càng đọc càng thấy hiện thực khắc nghiệt hơn, mới thấy hết được những vất vả, gian khổ của miền Tây. quân đội. không mọc tóc: đó là hậu quả của cơn sốt rừng kinh hoàng khiến binh lính rụng hết tóc. rồi nước nhiễm độc, rừng thiêng, bệnh tật hành hạ… mọi thứ tưởng chừng như kiệt quệ khiến quân xanh phải gồng gánh. hai câu thơ cho ta thấy một hình ảnh rất thực của những người lính miền Tây khi phải chống chọi với bệnh tật: ốm đau, rụng tóc … nhưng không vì thế mà mất đi vẻ oai phong lẫm liệt: mắt trợn trừng. … “

Đoàn quân mệt nhoài, xanh như lá nhưng vẫn còn nguyên vẻ hùng vĩ của rừng sâu. cái chói chang mãnh liệt là gửi ước mơ vượt biên và để “đêm mộng hà nội có dáng thơm”. Người lính miền Tây đa phần là những chàng trai thành thị khoác áo lính nên dù đi chiến đấu, gian khổ nhưng họ vẫn luôn mang và giữ cho mình một tâm hồn hào hoa, phong nhã, đằm thắm, hồn thơ. mơ về dáng người thơm tho là mơ về dáng vẻ thướt tha, quyến rũ, thanh lịch của những cô dâu thủ đô ngàn năm văn hiến. Có người cho rằng Quang Dũng viết câu thơ này như một giấc mơ vì nó không phù hợp với hoàn cảnh kháng chiến. nhưng thực chất đây là tình cảm rất chân thành của người lính, nó mang ý nghĩa nhân văn thực sự thể hiện ước mơ cao đẹp của con người về cuộc sống bình yên, hạnh phúc đã đẩy người lính đi xa.

Trong toàn bộ bài thơ bốn câu, ba câu trước đề cập đến sự khác thường và khốc liệt. Trái lại, câu thơ thứ tư lại đầy ngọt ngào, trữ tình và da diết. bài thơ đã khắc họa những hiện thực rất khắc nghiệt, nhưng không chỉ bằng bút pháp hiện thực mà thể hiện theo phong cách lãng mạn, cho ta thấy hình ảnh một con người không hề xanh xao, đau khổ mà oai phong lẫm liệt. Văn và thư pháp của Quang Dũng rất tài hoa. những dòng chữ không mọc lông, đôi mắt dữ tợn, dữ tợn, thể hiện sâu sắc tư thế hiên ngang, ngạo nghễ và dũng cảm của những chiến binh phương tây. Hoàn cảnh gian khổ, thử thách và khổ nạn của một vùng tăm tối và nguy hiểm không làm lay động những người lính phương Tây, họ luôn giữ vững ý chí và quyết tâm của mình. ở khía cạnh bi đát của hoàn cảnh, vẻ đẹp của ngoại hình và tinh thần vẫn nổi lên. Thông qua những yếu tố tưởng chừng như đối lập, Quang Dũng đã khắc họa được vẻ đẹp vừa hào hùng, vừa hào hoa và tâm hồn đôn hậu, đa cảm của người lính miền Tây. núi rừng miền Tây hùng vĩ và hoang sơ, bước đi trong sự hùng vĩ và man rợ ấy, những người lính miền Tây như được tiếp thêm sức mạnh, kiên cường vượt qua gian khổ, hy sinh:

biên giới rải rác và những ngôi mộ xa xôi,

hãy ra chiến trường không hối tiếc …

Những người lính miền Tây đã không tiếc hy sinh để chiến đấu vì Tổ quốc và sẵn sàng hy sinh mạng sống của mình cho Tổ quốc. họ ra đi nhưng lòng vẫn nhớ, vẫn mang theo tình yêu mơ ước của riêng mình, khi hi sinh thân mình “áo thay đi để trở về trần gian”. Với hai chữ “áo dài”, nhà thơ đã nâng cao giá trị, tái hiện vẻ đẹp cao quý, một vẻ đẹp như những chiến binh xa xưa ở người miền Tây, vẻ đẹp ấy làm mờ đi hiện thực đói nghèo. rồi anh “về với cõi trần”, anh chết nhẹ như không, như trở về với những gì thân thương, quen thuộc ngày xưa, “về với cõi trần” là được sống mãi trong lòng quê hương, tổ quốc và những sông las lời sông núi hát lời anh hùng bi tráng: “sông ma gầm lên khúc quạnh hiu”.

cơn đau dữ dội đến mức, chỉ cần một tiếng “gầm gừ hụt hẫng”, cơn đau như bị đè nén, quằn quại từ bên trong. không có nước mắt của những người bạn đồng hành, chỉ là dòng sông thanh mai trúc mã với nỗi đau chảy trong tim, bước đi một mình … chạy về trong tim.

Cả bài thơ nói lên phẩm chất bi tráng nhưng cũng rất đỗi anh hùng. những người lính miền tây đã được nhà thơ khắc họa bằng nỗi nhớ, với vẻ đẹp hoang sơ, dữ dội như vẻ đẹp của núi rừng.

Hình ảnh những người lính, tình đồng chí, đồng đội xuất hiện trong thơ ca kháng chiến. chúng ta thường thấy những người lính chất phác và trung thực trong thơ văn điêu luyện:

áo sơ mi của tôi bị rách,

quần của tôi có một số vết vá

với nụ cười lạnh lùng trên khuôn mặt,

giày chân không …

có trong bài thơ hongyuan:

họ trong số chúng tôi,

người dân của bốn vùng đất,

chúng tôi gặp nhau khi còn mù chữ,

Họ đã biết nhau từ khi “một, hai” …

nhưng với sự tiến bộ của quang dung thì khác. bài thơ không tượng trưng cho những người lính xuất thân từ nông dân cày sâu mà là những chàng trai thành thị, những cô cậu học sinh, sinh viên khoác áo lính. Với Miền Tây, Quang Dũng đã đưa người đọc vào một vực thẳm, nơi núi rừng, thiên nhiên mang vẻ đẹp hoang sơ, hiểm trở. và nổi bật giữa núi rừng Tây Bắc là hình ảnh những người lính miền Tây vượt qua mọi khó khăn gian khổ, sáng ngời ý chí anh dũng. Với tám câu thơ chan chứa tình yêu và nỗi nhớ, Quang Dũng đưa người đọc về một thời miền Tây với biết bao đồng đội thân thương của nhà thơ … tất cả đã giúp Quang Dũng tái hiện và khắc họa hình ảnh anh hùng của người lính miền Tây. Với lối viết tài hoa, đầy nhiệt huyết, nhà thơ đã xây dựng nên hình tượng những chiến binh miền Tây không chỉ có vẻ đẹp hung hãn, dữ dội mà còn có vẻ đẹp hào hoa, anh hùng. và phía tây không chỉ thể hiện đầy đủ tinh thần thơ mộng của quang dung mà còn tỏa sáng với một thẩm mỹ khác thường.

2. cảm nhận về khổ thơ 1 của bài thơ miền tây

có thể nói, tinh hoa của bài thơ được góp nhặt trong khổ thơ đầu. khổ thơ đã tạo nên một hình ảnh thiên nhiên hùng vĩ và tươi đẹp của núi rừng miền Tây, nơi nhà thơ và đoàn quân miền Tây đã từng lao động và chiến đấu.

sông ma ở rất xa và ở phía tây!

nhớ rừng, nhớ chơi vơi

saigon khao khát được lấp đầy đội quân mệt mỏi

Muông hoa lát trở về vào ban đêm

đi lên một khúc cua dốc

heo hút mây, súng ngửi trời

một nghìn mét trên, một nghìn mét dưới

nhà ai đang mưa

bạn không đi bộ nữa

ném súng và quên đi cuộc sống!

buổi chiều gầm thét hùng vĩ

vào ban đêm khi hổ làm trò cười cho con người

hãy nhớ, chúng ta hãy hút cơm

mai tạm biệt là mùa bạn thơm mùi gạo nếp.

“Tây tiến” là bài thơ thể hiện đậm nét phong cách tài hoa, lãng mạn và phóng khoáng của hồn thơ Quang Dũng. tác phẩm đã bộc lộ nỗi nhớ da diết của nhà thơ đối với người lính miền Tây với vẻ đẹp lãng mạn và bi tráng. khổ thơ thứ nhất tái hiện một cách sinh động khung cảnh thiên nhiên miền tây với những hoạt cảnh và những cuộc hành quân gian khổ, từ đó cũng hiện lên hình ảnh những người lính miền tây.

bài thơ mở đầu bằng một làn sóng hoài niệm:

sông của tôi ở xa, hãy đi về phía Tây!

nhớ núi, nhớ chơi vơi

Xem thêm: Bài 1 trang 79 SGK Ngữ văn 12 | Soạn bài Thực hành về hàm ý

Cuộc gọi “hướng tây” được thúc đẩy bởi một niềm khao khát sâu sắc và cuồng nhiệt không thể kìm nén được. đối tượng của nỗi nhớ ấy tất nhiên rất cụ thể: “sông ma”, “về miền tây”, “núi rừng”. nỗi nhớ ấy phải đau lắm mới được tác giả lặp lại hai lần từ “nhớ”. “nhớ chơi vơi” là nỗi nhớ bập bùng chân thực, đồng thời nghiêm trang, thường trực, mênh mang, đầy ám ảnh, nó mở ra không gian của tiềm thức và gợi không gian nhấp nhô của núi đèo bao la. . vần “ôi” làm cho câu thơ như vang lên, phù hợp với nhiều cung bậc cảm xúc.

Hai dòng đầu của bài thơ đã mở ra sợi dây chung của cả bài thơ là nỗi nhớ khôn nguôi. nỗi nhớ ấy trở nên cụ thể từng chút một trong những câu thơ sau.

Hai câu thơ sau đã gợi lại hình ảnh đoàn quân hành quân trong đêm:

“sương phủ đầy đoàn quân mệt mỏi,

mường ngắt hoa vào ban đêm ”

hai câu thơ tả thực và sử dụng thư pháp lãng mạn. những từ địa danh sai khao, mường vĩ gợi ra một vùng đất rộng lớn và xa lạ đối với những người lính phương Tây. màn sương dày đặc từ trên cao như bao trùm những con đèo, nuốt chửng cả đoàn quân đang mệt mỏi, kiệt sức sau chặng đường dài gian khổ. quang dung đã nhìn thấy và miêu tả một hiện thực tiềm ẩn trong thơ ca kháng chiến. nhưng những người lính ấy dù mệt nhưng vẫn trẻ trung, hiên ngang, lạc quan và yêu đời. hình ảnh “hoa ban hơi khuya” là một hình ảnh đẹp và giàu sức gợi. Đó có thể là những ngọn đuốc sáng rực của đoàn quân tiến về thị xã, cũng có thể là hình ảnh đoàn quân ra khỏi rừng, trên tay vẫn cầm những bông hoa thơm ngát của rừng, cũng có thể là hình ảnh ẩn dụ về đoàn quân tây tiến như hoa dã quỳ đoàn quân hành quân trong một “đêm hơi” đầy huyền ảo, mơ hồ và sương mù như tranh vẽ nơi rừng núi. hai câu thơ ghi đậm nét tài hoa, lãng tử của quang dung.

Bốn câu thơ sau đây mô tả địa hình hiểm trở ở phía tây:

leo lên khúc cua, dốc đứng

nuốt rượu, ngửi bầu trời,

hàng ngàn bộ trên, hàng ngàn bộ bên dưới,

nhà ai ở xa đang mưa.

nhà thơ sử dụng hàng loạt từ tượng hình “khúc khuỷu”, “sâu lắng”, “ngọt ngào”, kết hợp với cách ngắt nhịp 4/3 như những đường cắt đôi, dồn dập câu thơ gợi lên những khó khăn, vất vả. phép tu từ gợi mở trong tâm trí người đọc ấn tượng về sự hiểm trở, hiểm trở, gập ghềnh và hiểm trở của núi cao, vực sâu. núi rừng phía Tây, hình ảnh “vũ khí ngửi trời” được nhân cách hóa táo bạo. , tả sườn núi cao chót vót. người lính miền Tây leo lên đỉnh dốc, cảm giác như mũi súng chạm mây. chúng ta cũng có thể thấy các tính năng vui tươi và lành mạnh, vẫn có thể vui đùa nhẹ nhàng sau một cuộc hành quân khó khăn và mệt mỏi về phía tây. người lính cái gồ ghề của núi non, sông nước của thiên nhiên miền Tây, ba câu thơ giàu chất sơn, tạo nên hình ảnh sa mạc, đèo gãy, hùng vĩ trong con đường hành quân của người lính miền Tây. câu thơ thứ tư là tiếng bảy đều “trời mưa xa nhà ai”, vần mở “ơi” đặt ở cuối câu tạo cảm giác nhẹ nhàng, gợi những giây phút nghỉ ngơi, thư thái của người lính. họ đứng trên đỉnh núi, tận hưởng chút bình yên, vẻ đẹp lãng mạn của núi rừng, đến gần hơn và ngắm nhìn màn mưa mờ ảo nơi bản làng xa xôi. bốn dòng gợi lên sự dữ dội, thanh bình của núi rừng và những cuộc hành quân gian khổ, mệt nhọc nhưng tràn đầy sức trẻ và sức sống của những chàng trai miền Tây.

XEM THÊM:  Bài thơ gửi em ở cuối sông hồng

Người lính miền Tây không chỉ đối mặt với dốc đứng, vực sâu mà còn phải chịu những mất mát, hy sinh:

bạn tôi không đi bộ nữa,

rơi vào vũ khí và quên đi cuộc sống.

con đường tránh cái chết “đi không nổi nữa”, “sống quên mình” gợi tư thế ngạo nghễ của người lính miền Tây. họ chủ động chấp nhận cái chết, coi nó đơn giản như một giấc mơ. tư thế “rơi súng” hy sinh thật buồn nhưng cũng thật anh hùng. hình ảnh người chiến sĩ anh dũng xả thân ấy sau này được nhìn thấy trong “tư thế Việt Nam”: “chết đứng bắn – máu anh phun ra lửa cầu vồng”. câu thơ đã tiếp tục truyền cảm hứng cho những khoảnh khắc bi thảm bằng cách xây dựng một bức chân dung của một người lính miền Tây.

và người lính miền tây vẫn bị núi rừng phía tây thử thách:

“một buổi chiều hùng vĩ ầm ầm,

vào ban đêm, những con hổ làm trò cười cho con người. ”

các từ chỉ tần suất lặp lại của thời gian “chiều”, “đêm” kết hợp với biện pháp nhân hoá “thác gào thét”, “hổ dữ khủng bố” đã nhấn mạnh vẻ huyền bí, dữ tợn, hoang vu đầy hiểm nguy, cái chết luôn rình rập đe dọa những người lính của vùng núi phía tây. mối nguy hiểm đó không chỉ phân tán trong không gian mà còn mở rộng và thường xuyên lặp lại trong thời gian.

hai dòng cuối cùng đột ngột chuyển cảnh:

hãy nhớ, chúng ta hãy hút cơm,

mai tạm biệt là mùa bạn thơm mùi gạo nếp.

núi cao, rừng núi lùi xa, chỉ còn lại hương vị ấm áp của tình quân dân lan tỏa từ nồi cơm lam của các cô gái Thái. điệp từ “nhớ ơi” ở đầu câu thơ thể hiện nỗi nhớ da diết, ám ảnh của người quang dũng, cũng như người lính miền tây hướng về đồng bào miền tây. lòng nhà thơ đau nhói khi nhớ lại cảnh đoàn quân quây quần bên nồi xôi thơm phức. Đó là những khoảnh khắc ngắn ngủi, ấm áp nhưng ngọt ngào, tinh tế nên mãi khắc sâu trong tâm trí nhà thơ. cách kết hợp từ “mùa em” thật độc đáo gợi những liên tưởng đẹp đẽ, lãng mạn về những cô gái Thái khỏe mạnh, nhân hậu nhưng đồng thời cũng giàu tình cảm. hai dòng kết thúc khổ thơ đầu tiên của bài thơ miền Tây với giọng điệu nhẹ nhàng, tha thiết gợi cảm giác êm dịu, ấm áp, tạo tâm trạng cho người đọc khi cảm nhận dòng tiếp theo.

Ở những câu thơ còn lại, nhà thơ quang dũng tiếp tục nhớ về những đêm liên hoan văn nghệ thắm tình quân dân, những buổi tối bên sông nước miền Tây thơ mộng, hư ảo, nhớ nhung chân chất của con người. tập thể những người lính miền tây dũng cảm và dũng cảm. Đoạn cuối bài thơ, Quang Dũng bày tỏ nguyện ở lại với Tây quân tử.

Khổ thơ đầu của bài thơ Miền Tây thể hiện tài năng và tâm hồn lãng mạn hào sảng của nhà thơ Quang Dũng. bài thơ có ngôn ngữ giàu hình tượng, giàu nhạc điệu, đậm đà ấn tượng, tạo nên hình ảnh sinh động, sâu sắc về cảnh đoàn quân tây tiến trên nền thiên nhiên núi rừng hùng vĩ. Qua anh, chúng ta cảm nhận được tình cảm gắn bó sâu nặng, niềm khát khao thiết tha của nhà thơ Quang Dũng đối với những ngày tháng chiến đấu trong đoàn quân Tây tiến, một thời để nhớ và tự hào mãi mãi.

3. cảm nhận khổ thơ thứ ba trong ba bài thơ tây

Nhắc đến thơ ca trong kháng chiến ta không thể không nhắc đến những nhà thơ như hủ, nguyễn quang, nguyễn thi, … và có lẽ không thể không nhắc đến những nhà thơ dũng cảm. ông là một nhà thơ đa tài, có thể làm thơ, vẽ và soạn kịch. trong sự nghiệp thơ ca của mình, ông đã để lại nhiều tác phẩm, nhưng nổi tiếng nhất có lẽ là tác phẩm Tây du ký. Bài thơ là nỗi lòng nhớ nhung da diết của Quang Dũng đối với vùng đất Tây Bắc thân yêu và những người đồng đội của anh. bài thơ đã làm nổi bật một hồn thơ lãng mạn, sâu lắng, thấm đượm tình cảm và tinh thần dân tộc của quang dũng, đặc biệt đoạn thơ khắc họa hình tượng người lính rất độc đáo:

“quân tây không mọc tóc

quân xanh cầm con hùm

đôi mắt rực rỡ gửi những giấc mơ qua biên giới

đêm mơ trong cảnh đẹp thơm ngát của thành phố Hà Nội

biên giới rải rác và những ngôi mộ xa

ra chiến trường không tiếc đời xanh

chiếc áo choàng sẽ đưa bạn trở lại trái đất

<3Bài Tây Tiến 'được Quang Dũng sáng tác năm 1948 để tưởng nhớ đến đơn vị, đồng đội của mình. chính trong nỗi nhớ da diết ấy, anh đã khắc họa hình ảnh những người lính miền Tây bằng những nét vẽ đẹp vừa hào hùng vừa lãng mạn.

đọc những dòng thơ đầu tiên, hình ảnh người lính anh hùng, oanh liệt và bi tráng hiện ra trước mắt người đọc:

“quân tây không mọc tóc

quân xanh cầm hòa con tôm hùm “

Binh đoàn Tây tiến là một binh đoàn được thành lập năm 1947, có nhiệm vụ phối hợp với bộ đội lao, đánh chặn các cuộc tấn công vào biên giới Việt – Lào và Quang dũng là đội trưởng của binh đoàn đó. hai câu thơ đầu mở đầu, giữa vẻ đẹp và chất thơ của núi rừng, vẻ đẹp bi tráng của người lính già hiện lên. không phải quân đội cường tráng, trên đầu có màu tóc xanh của tuổi trẻ, quân quang dũng nhìn xa lạ. cả một đội quân thanh niên, nhưng tất cả đều “tóc không mọc”. Tại sao một đội quân lớn như vậy lại có sự bất thường như vậy? Phải chăng đây là hậu quả của cái đói, cái khát và cơn sốt rét kinh hoàng đã biến những người lính trẻ thành “binh đoàn trụi lông”? dáng vẻ gầy gò, ốm yếu, hói đầu, nước da xanh của anh gợi lên trong lòng chúng tôi nhiều nỗi đau. hình ảnh đó tuy héo hon, nhưng đó là hiện thực, một thực tại trần trụi. những người lính miền Tây ngày ấy phải làm việc nơi núi rừng Tây Bắc Tổ quốc, nơi rừng thiêng nước độc, nơi có những ca sốt rét kinh hoàng, có cả những ngày hành quân đói rét. Chúng ta cũng đã từng bắt gặp hình ảnh những người lính bị sốt rét nhưng vẫn cố gắng làm tròn nhiệm vụ bằng thơ chính nghĩa:

“bạn và tôi biết tất cả cảm giác ớn lạnh

sốt, trán đẫm mồ hôi “

người lính miền tây vẫn mang một chút gì đó đặc biệt hơn ở một phần nào đó. Lẽ nào mái tóc xanh không còn, bộ đội trở thành toàn bộ “đội quân không tóc”? Có phải quân đội đang trải qua những khó khăn gian khổ, cản trở bước tiến của họ?

nhưng nếu ở câu trước, hình ảnh những người lính hiện lên trần trụi, bi tráng thì ở câu sau, nhân dân lại thấy vinh quang thể hiện hình ảnh những người chiến sĩ dũng cảm:

“quân xanh cầm trịch”

“Quân xanh” ở đây là những tán lá ngụy trang, màu áo xanh của người lính hay làn da xanh xao vì bệnh tật, đói khát của những người lính giải phóng? Hình ảnh hiện thực trần trụi được Quang Dũng đưa thẳng vào thơ. không có sự cường điệu hay cách điệu nào cả. đó là thực tế, thực tế của những người lính tây quân. tuy nhiên, dù xanh xao, mệt mỏi, vất vả nhưng họ vẫn giữ được tinh thần “duy trì phong thái”. Dù là nơi rừng thiêng nước độc nhưng các anh hùng quân giải phóng vẫn giữ được tư thế hiên ngang, bất khuất, toát lên vẻ uy nghiêm như vua sơn lâm.

hai câu đầu, hình ảnh anh bộ đội miền Tây hiện lên sinh động làm sao. đoàn quân ấy đi giữa rừng xanh, xuyên núi rừng âm u, hiểm trở và gặp bao gian khổ, khó nhọc, bệnh tật, đói rét. tuy nhiên, dù thế nào đi nữa, các anh vẫn giữ được tư thế “hiên ngang” kiêu hãnh giữa chốn rừng thiêng. Có thể nói Quang Dũng đã đưa cái hiện thực vào đây: hiện thực trần trụi và pha thêm chút lãng mạn nên thơ.

Chuyển sang những câu thơ tiếp theo, người ta thấy được vẻ đẹp tâm hồn của những người lính ấy. một tâm hồn mơ mộng, tràn đầy sức xuân:

“đôi mắt rực rỡ gửi giấc mơ qua biên giới

đêm mộng mơ ở Hà Nội đẹp đẽ và thơm mát “

tây tiến là đội quân với thành phần chủ yếu là người dân Hà thành, là những học sinh, sinh viên còn đang tuổi xuân xanh tươi đẹp nên đằng sau vẻ ngoài nhợt nhạt ấy là cả một bầu trời tâm hồn lãng mạn. Những người lính ấy đến biên giới với tuổi trẻ, hoài bão và khát vọng hòa bình. họ đã nghe theo tiếng gọi của đất nước và lên đường giành độc lập cho dân tộc vì giặc ngoại xâm đã giày xéo quê hương đến điêu tàn. vậy có phải những kẻ “chói mắt” là những con mắt mở to nhìn quân thù, quyết thề sống chết với quân xâm lược? đôi mắt chói lọi ấy cũng là lòng căm thù giặc, sôi sục ý chí chiến đấu. Không chỉ vậy, ở họ toát lên ý chí chiến đấu mà đôi mắt ấy còn “gửi ước mơ xuyên biên giới” về nơi xa, về Hà Nội thân yêu, nơi có người thân, gia đình của những người con miền Tây. “giấc mơ giới hạn” – đó có phải là giấc mơ hòa bình, giấc mơ chiến thắng để trở về với đất mẹ, gia đình và những người thân yêu? và đôi mắt ấy không chỉ phản ánh ước muốn mà còn là tình yêu, cảm giác được yêu trong họ.

Tham khảo: Bài văn biểu cảm về quê hương

“đêm mơ trong hương thơm tuyệt đẹp của Hà Nội”

đôi mắt ấy thao thức trong mùa thu, nhớ về một Hà Nội xưa, với những con phố, với gia đình có “dáng kiều thơm” trong ký ức. họ là những trí thức bỏ bút mực, mang theo vũ khí để bảo vệ quê hương, chính vì vậy mà những người lính Tây phương luôn giữ trong mình vẻ hào hoa, lãng tử của người trí thức ấy. Họ không giống như những người lính bình dị của thơ ca chính nghĩa:

“quê tôi chua mặn

thị trấn của tôi nghèo, đang cày sỏi “

Chính “sắc đẹp” ấy là động lực thúc đẩy anh em hoàn thành tốt nhiệm vụ cao cả của mình. đồng thời cũng là tâm nguyện của những người lính biên phòng.

XEM THÊM:  Soạn văn 7 bài chuyển đổi câu chủ tiếp theo

Sau mỗi cuộc hành quân gian khổ, nỗi nhớ quê hương và những người thân yêu có phải là động lực mạnh mẽ, tiếp thêm sức mạnh cho các anh để sức trẻ, với khát vọng mang lại bình yên cho những “ánh mắt thơm” ấy? quang dung cũng thật tinh tế, bởi chỉ với hai câu thơ ngắn gọn mà vẻ đẹp tâm hồn người lính Tây tiến như bay bổng, lãng mạn biết bao. và bốn dòng đầu của khổ thơ thứ ba, quang dung đã thể hiện rõ hình ảnh người chiến sĩ tòng quân. những người lính ấy oai phong, đẹp đẽ trong vẻ đẹp của khát vọng và tinh tế, lãng mạn trong vẻ đẹp tâm hồn của họ.

Trong chiến tranh, nhiều người lính đã ra đi với tuổi trẻ của mình, mong muốn hòa bình, nhưng không trở về. Người ta thường nói chiến tranh là nhất thời, làm sao tránh khỏi những hy sinh, mất mát:

“biên giới rải rác và những ngôi mộ xa

ra chiến trường không tiếc đời xanh “

mất mát, hy sinh có lẽ là điều hiển nhiên trong mọi trận chiến. Tuy nhiên, đọc câu thơ của Quang Dũng, người đọc không khỏi xót xa trước những mất mát, hy sinh đó. giọng điệu của bốn câu trước đã hào hùng, đến đây, không khí bỗng trầm hẳn xuống. trên mỗi chuyến đi, các chiến sĩ thay nhau ăn ngủ. mồ mả của họ vô danh, nằm rải rác giữa biên giới, nơi rừng thiêng nước độc. Ở đây, Quang Dũng chọn một từ Hán Việt là “thổ mộ” để miêu tả cái chết của những người con xa quê. họ phải ở lại một vùng đất xa lạ. từ hán việt “thổ mộ”, “biên cương” tạo nên không khí trang nghiêm, hào hùng như một cuộc tiễn biệt hùng tráng của những người lính. họ đã ngã xuống tại đây, trở thành những người lính vô danh góp phần vào nền độc lập của đất nước:

“họ sống và chết

đơn giản và yên tĩnh

không ai nhớ tên

nhưng họ đã làm nên đất nước “

Nhưng ngay cả khi đối mặt với cái chết, những người lính phương Tây vẫn quyết tâm ra đi vì hòa bình. Vì khát vọng cháy bỏng đó, họ đã hứa sẽ cống hiến hết tuổi thanh xuân và cuộc đời cho đất nước:

“ra chiến trường không tiếc đời xanh”

Một vẻ đẹp vừa bi thương lại vừa lãng mạn! “green life” nghĩa là tuổi trẻ của bạn, tuổi trẻ với bao khát vọng. tuy nhiên, nghe theo lời kêu gọi của đất nước lên đường tiêu diệt kẻ thù, anh em quyết tâm lên đường, “ăn năn” không gì bằng. “không hối tiếc” – từ đó như một câu trả lời dứt khoát cho tiếng gọi của Tổ quốc vừa kiêu sa vừa bình lặng. họ coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, trong lòng chỉ có khát vọng hòa bình cháy bỏng. đau đớn nhưng không buồn trước số phận cuộc đời.

Vẫn âm hưởng hào hùng và trầm lắng ấy, quang dũng tiếp tục nói về khát vọng cống hiến quê hương của những người lính đoàn quân miền Tây:

“quần áo thay đổi tôi trở lại trái đất

<3

Các em còn trẻ, hơn ai hết, các em hiểu giá trị của tuổi trẻ, của những ước mơ, khát vọng của cuộc sống thường ngày, “dáng đẹp”, nhưng chết vì lý tưởng của Tổ quốc cũng đúng. Nó thần thánh, nó quá đẹp. người lính hy sinh, trên người không còn một thứ gì. tuy nhiên, ở đây, quang dung đã được biến đổi thành “áo choàng”. chiếc áo choàng ngày xưa chỉ dành cho vua chúa quý tộc nay đã được mặc cho binh lính. chiếc áo ấy như một lời tri ân đối với người lính vô danh đã ngã xuống và trở về với quê hương thân yêu. “Áo tơi thay tấm thảm” là câu nói tô điểm bi tráng cho sự hy sinh của một người lính miền Tây. và cụm từ “trở về trần gian” nghe có vẻ nhạt nhẽo, nhưng thực chất đó chỉ là một cách nói tránh đau đớn và lòng cảm thương vô bờ bến của anh Quang đối với những người lính đã hy sinh. với vinh quang, họ không chết, họ chỉ trở về quê hương của họ. bởi vì chúng ta được sinh ra từ trái đất, chúng ta sẽ trở về quê hương.

Những người lính đã ngã xuống, trở thành những nấm mồ vô danh, nhưng sự hy sinh đó không vô ích bởi nó đã góp phần tạo nên hòa bình cho đất nước, đem lại vẻ vang cho lịch sử nước nhà. . Đối với những người lính miền Tây, sông Mã là dòng sông của lịch sử. vì anh là nhân chứng của thời gian, người đồng đội. và bây giờ, khi họ ngã xuống, bài hát tiễn biệt đồng đội của họ “vang lên”. tiếng gầm ấy như một khúc đơn ca dành cho những người lính đi đến trường sinh bất tử.

Hai câu cuối của khổ thơ thứ ba, quang dung liên tiếp sử dụng từ Hán Việt. vừa tạo không khí trang nghiêm, hào hùng, trang nghiêm khi kể về sự hy sinh của những người lính, vừa tạo nên vẻ đẹp bi tráng, lãng mạn, oanh liệt của những người anh hùng xưa. Hai dòng cuối có thể nói là đã thêu dệt nên cái chết của tuổi trẻ, nhưng vẻ đẹp ấy cũng đủ để tôn vinh sự hy sinh cao cả của những tuổi mười tám ấy.

Trong đoạn thơ trên, Quang Dũng đã thể hiện thành công niềm khao khát thiên nhiên Tây Bắc xen lẫn nỗi nhớ mong đoàn kết của anh em. ông cũng sử dụng một số hình ảnh độc đáo, cả âm nhạc và đồ họa, với những so sánh phóng đại tinh tế xen lẫn cảm hứng lãng mạn để nói về quân đội của mình. có thể nói khổ thơ này là một trong những khổ thơ đặc sắc nhất, kết tinh toàn bộ bài thơ miền Tây.

Tóm lại, khổ thơ thứ ba của quang dung phía tây đã dựng lên một tượng đài bất tử về người lính miền tây. những người lính ấy không chỉ là những thanh niên hào hoa, mà còn là những anh hùng hào kiệt của đất nước. Họ mang trong mình tình yêu đất nước, tình đồng đội, khát vọng hòa bình và lời thề quyết tâm cống hiến cho Tổ quốc. đó là một lí tưởng rất cao cả, vững chắc, cao đẹp. Và Quang Dũng đã nhập vai thành công người lính đó!

4. cảm nhận về hình tượng người lính trong bài thơ miền tây

hình ảnh một người lính dũng cảm nhưng anh dũng, lãng mạn nhưng hào hoa

Thơ miền Tây của nhà thơ Quang Dũng là một trong những tác phẩm đặc sắc với hình tượng người lính. Chân dung người chiến sĩ cách mạng trong cuộc kháng chiến chống Pháp oanh liệt của dân tộc được khắc họa một cách bi tráng và hào hùng. Nhà thơ Quang Dũng viết về người lính miền tây – đơn vị bộ đội được thành lập năm 1947 với nhiệm vụ bảo vệ biên giới Việt – Lào – và niềm tự hào, tự hào bằng tất cả tình cảm chân thành của mình.

Lính Tây đa số là thanh niên, học sinh, sinh viên Hà Nội. họ là những người đã biết đến chiến trường khắc nghiệt, nguy hiểm và thiếu thốn ngay từ khi nhập ngũ. thơ miền tây là nỗi nhớ, nỗi nhớ của tác giả thay cho lời nói của những người lính kháng chiến, đồng thời là lời của dân tộc ta. hình tượng người lính miền Tây trong bài thơ mang những phẩm chất tiêu biểu của người lính thời kỳ kháng chiến chống Pháp.

quân đội không mọc tóc

…………

đêm mơ trong cảnh đẹp thơm ngát của thành phố Hà Nội

những người lính miền tây mang một vẻ đẹp rất anh hùng và hào hoa giữa môi trường chiến đấu khắc nghiệt. Xuất thân từ những người con Hà Nội lãng mạn, những người lính nhìn đời bằng con mắt mơ mộng và tràn đầy lạc quan của tuổi trẻ. Bên cạnh thiên nhiên khắc nghiệt, khó khăn liên tiếp ập đến khi những người lính trẻ còn phải đối mặt với bệnh tật. bệnh sốt rét khiến “quân không mọc tóc”, tóc rụng nhiều và da xanh như “màu lá”. tuy nhiên, tinh thần của anh ấy không bao giờ là tuyệt vọng. họ vẫn vùng dậy chiến đấu với tâm lý “rợn người” và “hoa cả mắt”. họ vẫn mơ “hà nội thơm ngoại”. họ vẫn là những chiến binh trẻ trung, lãng mạn trong tình yêu và lạc quan trong cuộc sống. Sự lạc quan đó dường như tiếp thêm cho họ sức mạnh để trở nên kiên cường và dũng cảm dù trong hoàn cảnh khó khăn, điều kiện môi trường khắc nghiệt đến đâu. thiên nhiên hoang dã hiểm trở, tư thế bước đi của người lính miền Tây thật oai phong và khí phách:

đi lên một khúc cua dốc

………….

nhà ai đang mưa

Những con dốc “ngoằn nghèo”, “sâu” nguy hiểm có thể giết chết người lính bất cứ lúc nào. vượt qua muôn trùng chướng ngại, thế trận của người lính hiên ngang, dũng mãnh đến mức “vũ khí ngửi trời”. Những người lính vũ trang tự hào bảo vệ non sông đất nước. Giữa thiên nhiên hoang vắng, hiểm trở, chân dung người lính già vẫn hiên ngang, sẵn sàng chiến đấu.

doanh trại được thắp sáng bằng những ngọn đuốc

này, bạn mặc chiếc áo vào lúc nào vậy?

chơi giai điệu của một cô gái nhút nhát

âm nhạc về mục sư phù hợp với tâm hồn

những người đi đến xứ sương mù vào buổi chiều mù sương đó

bạn có thể thấy linh hồn đang dọn dẹp bờ biển

hãy nhớ hình vẽ trên cột điện

nước lũ cuốn trôi những bông hoa

Những người lính miền Tây mang trong mình triết lý sống cao cả thấm đẫm tình người. Ngoài sự “chói sáng” khi đối mặt với kẻ thù bên bờ vực của sự sống hoặc cái chết, ngoài tư thế dũng cảm chiến đấu chống lại thiên nhiên bất khả xâm phạm, những người lính này còn có một đời sống thiêng liêng nồng nàn với đồng bào các dân tộc thiểu số. họ trở lại trong vai những chàng trai thành thị chơi với những cô gái Lào thanh lịch. họ chìm đắm trong cảm giác hoài niệm về những tháng ngày gắn bó với con người và mảnh đất nơi đây. ẩn sau tinh thần quyết tử cho Tổ quốc của anh là một tâm hồn vô cùng yêu thiên nhiên, đất nước và con người.

biên giới rải rác và những ngôi mộ xa

…………

<3

vẻ đẹp bi tráng của người lính miền Tây làm sáng tỏ vẻ đẹp lí tưởng của tuổi trẻ thời kì kháng chiến. công cuộc bảo vệ quê hương lâu dài, khó khăn, hòa bình được đánh đổi bằng máu, mồ hôi và biết bao hy sinh. Đã có biết bao người lính trẻ đã ngã xuống giữa đất trời Tây Bắc. cơ thể của bạn nằm trên biên giới của “xa”. tuy vậy họ vẫn anh dũng giương cao vũ khí bảo vệ Tổ quốc không “tiếc đời xanh”. cho đến khi ngã xuống, xác họ chỉ còn chiếc chiếu quý như “quần áo”, chôn cất “vương vãi”. Những cái chết vừa bi tráng vừa hào hùng, thế hệ mai sau sẽ vô cùng khâm phục trước sự hy sinh bất khuất của những người lính miền Tây anh dũng.

Qua lối viết lãng mạn của nhà thơ Quang Dũng, hình ảnh người lính miền Tây hiện lên đẹp một cách độc đáo, hiên ngang và anh dũng trong mọi hoàn cảnh, tâm trạng. chân dung người lính miền Tây sáng ngời vẻ đẹp lý tưởng, sẵn sàng hy sinh quên mình vì độc lập dân tộc. chúng ta đang hưởng nền độc lập do máu xương của tổ tiên và các thế hệ đi trước đã hy sinh. Tôi vô cùng khâm phục, tự hào và biết ơn những người lính đi về phía Tây: người lính vĩ đại.

Xem các thông tin hữu ích khác trong phần tài liệu của hoatieu.vn.

Xem thêm: Tả cái hộp bút của em – Văn mẫu lớp 4 – Thế giới văn mẫu

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Top 4 bài cảm nhận về bài thơ Tây Tiến hay chọn lọc – HoaTieu.vn. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.