Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
51 lượt xem

Cảm nhận về khổ 2 bài thơ viếng lăng bác

Bạn đang quan tâm đến Cảm nhận về khổ 2 bài thơ viếng lăng bác phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Cảm nhận về khổ 2 bài thơ viếng lăng bác

khổ thơ 2 viếng lăng Bác đã thể hiện niềm xúc động, thiêng liêng xen lẫn niềm tự hào và biết ơn vô hạn của nhà thơ. Với tài liệu phân tích 8 khổ thơ 2 bài thơ viếng lăng người phương xa sẽ giúp các em học sinh lớp 9 hiểu sâu hơn.

Qua lời thơ chân thành, giản dị đã thể hiện được bao tình cảm yêu thương, nhớ nhung của nhà thơ phương xa đối với người bác Hồ kính yêu. Chi tiết, mời các bạn tải bài phân tích 8 khổ thơ 2 đi thăm lăng Bác để chuẩn bị tốt kiến ​​thức môn ngữ văn lớp 9, chuẩn bị tốt cho kì thi vào lớp 10.

Bạn đang xem: Cảm nhận về khổ 2 bài thơ viếng lăng bác

phân tích dàn ý hai bài thơ viếng lăng

i. giới thiệu:

– giới thiệu sơ lược về tác giả và tác phẩm:

  • Viễn Phương là nhà thơ gắn bó với cuộc sống chiến đấu của quê hương trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ xâm lược.
  • Người bác đến thăm đã bày tỏ tấm lòng của mình. nhà thơ trân trọng và xúc động khi đến thăm lăng.

– Nêu khái quát nội dung khổ thơ 2: nỗi nhớ của tác giả trước lăng.

ii. nội dung:

* tóm tắt bài thơ:

  • Hoàn cảnh sáng tác: Tháng 4 năm 1976, sau cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. kết thúc thắng lợi, đất nước thống nhất, lăng Bác được mở ra, nhà thơ từ phương Bắc xa xôi đã đến thăm bác và viết bài thơ này. bài thơ sau đó được xuất bản trong tập “như mây xuân” năm 1978.
  • giá trị nội dung: bài thơ viếng lăng thể hiện lòng thành kính và niềm xúc động sâu sắc của nhà thơ nói riêng và của mọi người Việt Nam nói chung khi thăm lăng chú của bác Hồ.

* phân tích khổ thơ thứ hai:

– tác giả tạo ra một cặp hình ảnh thực và ẩn dụ: mặt trời tự nhiên rực rỡ và hình ảnh con người.

“ngày qua ngày mặt trời đi qua lăng và tôi thấy mặt trời rất đỏ trong lăng”

+ cụm từ “từng ngày”: ám chỉ thời gian vô tận, lòng người không ngừng nhớ về bạn.

<3 thể hiện tình yêu và sự tôn trọng của bạn.

= & gt; hình ảnh ẩn dụ ca ngợi sự trường tồn của Người trong trái tim hàng triệu người Việt Nam.

<3

– hình ảnh người đi tang, đây là hình ảnh có thật thể hiện cảm xúc của người đi tang và lòng thành kính của mọi người khi vào lăng.

– bức tranh thể hiện sự kết tinh tuyệt đẹp của “bảy mươi chín mùa xuân”

+ Hình ảnh ẩn dụ “tràng hoa”: chỉ những người vào lăng viếng chú kết thành vòng hoa rực rỡ, mỗi người mang một bông hoa kính trọng, kính yêu, ngưỡng mộ vị lãnh tụ.

– & gt; đám đông đi viếng bác Hồ là một hình ảnh chân thực, đẹp đẽ và đầy sáng tạo của nhà thơ: cuộc sống của dân tộc ta thăng hoa dưới ánh sáng cách mạng của Người.

+ “Bảy mươi chín mùa xuân”: là hình ảnh ẩn dụ về tuổi tác, tuổi đời của các bạn cống hiến cho sự phát triển của dân tộc.

= & gt; lòng biết ơn to lớn của Chủ tịch Hồ Chí Minh, lòng kính trọng của nhân dân Việt Nam đối với vị lãnh tụ của dân tộc.

iii. kết luận:

  • khái quát nội dung của khổ thơ.
  • nêu cảm nghĩ của em về khổ thơ.

phân tích khổ 2 của bài thơ Viếng lăng – văn mẫu 1

đoạn 2 viếng lăng Bác thể hiện niềm xúc động thiêng liêng xen lẫn niềm tự hào và lòng biết ơn vô hạn của nhà thơ khi hòa vào dòng người vào lăng viếng Bác:

<3

Hai câu thơ đầu với hình ảnh mặt trời thực và hình ảnh sóng biển ẩn dụ cùng nhau đã thực sự nói lên những tâm tư, tình cảm của người phương xa với em. một mặt trời tự nhiên, tươi sáng và vĩnh cửu đi qua lăng và “một mặt trời trong lăng rất đỏ”, một hình ảnh ẩn dụ chỉ cảnh hồ lớn. Nếu mặt trời lộng lẫy ở trên cao là nguồn sáng và sự sống trên trái đất, thì bạn là mặt trời của dân tộc, người mang lại ánh sáng, niềm vui, sự ấm áp và hạnh phúc cho nhân dân. hình ảnh ông mặt trời tự nhiên được nhân hoá theo thời gian và cảnh ông ngắm ông mặt trời trong lăng với sự ngưỡng mộ, ngưỡng mộ càng khẳng định vị trí, vai trò của ông trong lòng dân tộc. màu “rất đỏ” khiến bài thơ có hình ảnh đẹp, để lại dấu ấn sâu sắc hơn, thể hiện tư tưởng cách mạng và lòng yêu nước nồng nàn của Người. cụm từ “hằng ngày” không chỉ gợi ấn tượng về cuộc sống muôn đời mà còn gợi lên trong lòng người ta nỗi nhớ về người bác, người cha già kính yêu của đất nước. hòa vào “dòng người” viếng lăng, nhà thơ không khỏi xúc động, thành kính và trang nghiêm.

đám đông chật cứng, giống như một “tràng hoa” đủ màu sắc từ khắp nơi trên thế giới đến thăm bạn. hình ảnh ẩn dụ “tràng hoa” thật đẹp, dường như muốn nói mỗi người Việt Nam như một bông hoa nở rực rỡ trong nắng. Bác đã đến đây để cống hiến cho bạn những điều quan trọng nhất trong cuộc đời. bài thơ thể hiện lòng biết ơn, báo hiếu của nhân dân. kính trọng chú ông nội ho. Từ “hiến tặng” chứa đựng bao tình cảm, biết bao yêu thương.

nhà thơ không nói “bảy mươi chín năm” mà nói: bảy mươi chín mùa xuân, một ẩn dụ gợi ý rằng đời tôi đẹp như những mùa xuân, tôi đã đem mùa xuân cho đất nước và cho đời. . những vần thơ chân thành, giản dị đã nói lên tình yêu thương, mong mỏi của người bên kia và cả những người dân miền Nam với anh.

phân tích khổ thơ hai bài thơ viếng lăng – văn mẫu 2

Có hàng nghìn bài thơ viết về bác Hồ kính yêu với tấm lòng chân thành và tình yêu thương vô bờ bến. Điều tương tự cũng xảy ra với những bài thơ Đường xa, những bài thơ của ông giản dị mà sâu lắng. Đặc biệt, ở khổ thơ thứ hai, bài thơ viếng lăng Bác khiến chúng ta phải lắng lòng với những vần thơ giản dị:

<3

Hai câu thơ đầu được tạo nên bởi hai hình ảnh sóng đôi, đối đáp nhau. mặt trời của vũ trụ vô tận vẫn tỏa ánh sáng ấm áp cho muôn loài. còn hình ảnh mặt trời bên lăng là hình ảnh ẩn dụ tượng trưng cho người bác, vị cha già kính yêu của dân tộc Việt Nam đã an giấc ngàn thu. màu “rất đỏ” làm cho bài thơ có một hình ảnh đẹp, để lại dấu ấn sâu sắc hơn, thể hiện tư duy cách mạng và lòng yêu nước nồng nàn của Người. so sánh con người với mặt trời chói lọi để thấy sự sống vĩnh hằng trong trái tim mỗi người con đất Việt. bao năm đất nước đau thương, chìm trong đêm đen nô lệ, sự hy sinh cao cả của anh như mặt trời tỏa sáng cho dân tộc. Việc dùng hình ảnh mặt trời để nói về người bác vừa thể hiện sự kính trọng, vừa thể hiện tình yêu thương vô hạn của nhà thơ đối với vị cha già kính yêu của dân tộc.

Trong hai câu thơ tiếp theo có hình ảnh mọi người vào lăng viếng chú:

<3

Dòng người hướng về lăng dường như kéo dài không dứt. Dù đã đông đủ nhưng ai cũng thành kính, trang nghiêm, ai cũng cảm thấy nhẹ nhõm khi vào lăng viếng Bác. người dân tứ xứ đổ về đây như kết thành một tràng hoa thơm muôn màu để dâng bạn. những bông hoa tươi đó là điều tốt đẹp nhất. “dâng bảy mươi chín mùa xuân”, hay là hình ảnh ẩn dụ của một người đã sống bảy mươi chín cuộc đời tràn đầy niềm vui như một ngày xuân.

Khổ thơ kết lại bằng hình ảnh loài hoa dâng lên lòng người nỗi đau vô hạn, những câu thơ bảy, tám, chín chữ với nhịp điệu chậm rãi dường như kéo dài hơn một nỗi nhớ khôn nguôi. nhà thơ gửi gắm tình cảm của mình cho người đọc vì tình cảm của tác giả cũng chính là tình cảm của người miền nam nói riêng và dân tộc nói chung.

phân tích khổ thơ thứ hai của bài thơ viếng lăng – văn mẫu 3

Bạn không thể lạc vào những suy nghĩ và cảm xúc của nhà thơ cũng như của mỗi chúng ta. tình yêu và những điều đẹp đẽ nhất của mỗi người mới thực sự là những bông hoa của cuộc sống.

Tham khảo: Phân tích khổ thơ cuối bài viếng lăng bác

mặt trời càng lúc càng cao, và hình ảnh mặt trời lại gợi lên trong tác giả những liên tưởng mới:

ngày qua ngày mặt trời đi qua lăng và tôi nhìn thấy mặt trời rất đỏ trong lăng.

mặt trời tự nhiên theo quy luật của nó, hoạt động trong vũ trụ, ngày qua ngày đi qua lăng và nhìn thấy một mặt trời khác trong lăng rất đỏ. mặt trời trong lăng là một ẩn dụ cho chú ho. Mặt trời tự nhiên mang đến ánh sáng, ánh sáng, sự sống: Mặt trời của Bác cũng là ánh sáng soi đường, mang lại cuộc sống ấm no hạnh phúc. đặc tả chi tiết “rất đỏ” gợi lên tấm lòng thiết tha với đất nước, nhân dân và tấm lòng yêu thương vô hạn của họ. mặt trời của bạn luôn tỏa sáng, sưởi ấm, tỏa sáng cho cuộc sống. màu đỏ ấy sưởi ấm cảnh đau thương. nhiều người đã so sánh nó với mặt trời (người chói lọi là mặt trời cách mạng), xếp mặt trời sóng đôi và chịu đựng cùng với mặt trời tự nhiên như một sáng tạo cá nhân ở phía bên kia. cách nói đó ca ngợi sự vĩ đại và sự bất tử của bạn, đồng thời thể hiện sự tôn trọng, ngưỡng mộ và biết ơn đối với bạn.

Hình ảnh dòng người xếp hàng vào lăng viếng Bác cũng gợi nhiều cảm xúc trong lòng nhà thơ:

<3

Cụm từ “mỗi ngày” gợi lên ấn tượng về cuộc sống vĩnh hằng và gợi lòng người nhớ về nó. hình ảnh “dòng người đi trong thương nhớ” vừa thực vừa ảo. nỗi nhớ vốn có trong lòng người nhưng ở đây nó bao trùm cả thời gian và không gian. và mỗi người có lòng nhân ái là một bông hoa kết thành “tràng hoa bảy mươi chín suối” của đời mình, một cuộc đời đã sinh nhiều hoa trái cho đời. dòng người mà tác giả so sánh với “tràng hoa” là một ẩn dụ độc đáo và phù hợp. dòng người đến viếng ông xếp thành vòng tròn, tưởng niệm như một vòng hoa. nếu “vòng hoa” là để thăm người đã khuất. đây là “tràng hoa” để dâng “bảy mươi chín mùa xuân”. bạn không thể đánh mất mình trong suy nghĩ và tình cảm của nhà thơ cũng như trong mỗi chúng ta. nỗi nhớ và điều đẹp đẽ nhất trong mỗi người được trao tặng cho người ấy, thực chất là bông hoa của cuộc đời. tràng hoa của con người ở đây còn hơn tất cả những tràng hoa của tự nhiên, nó được tạo nên bởi sự ngưỡng mộ, tôn trọng và yêu quý đối với bạn. nhịp thơ chậm rãi, kéo dài 8,9 tiếng / dòng, lặp từ và cấu trúc câu, vừa thể hiện không khí thành kính, thành kính nơi lăng, vừa gợi bước chân chậm rãi của người đến viếng Bác. và sự tận tâm, tận tụy của người dân. chân thành dành cho bạn.

phân tích khổ 2 đi viếng lăng – văn mẫu 4

Viễn Phương là nhà thơ gắn bó với cuộc sống chiến đấu của người dân quê hương ông trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. thơ ông giản dị, giàu cảm xúc. có nhiều bài thơ đặc sắc, trong đó bài “Viếng lăng Bác” là bài thơ tiêu biểu. đọc bài thơ, ta thấy lòng thanh thản nhất trong những câu thơ:

“ngày ngày mặt trời đi qua lăng, tôi thấy mặt trời rất đỏ trong lăng. Ngày ngày dòng người qua lại tình tứ khiến hoa nở bảy chín chín suối”

Bài thơ Viếng Lăng Bác được sáng tác vào tháng 4 năm 1976, khi tác giả cùng một đoàn công tác miền nam ra thăm lăng Bác. bài thơ là niềm xúc động trữ tình, là niềm thương tiếc vô hạn của cả dân tộc đối với Người. bài thơ được coi là một cuộc hành hương từ phương xa sau bao năm chờ mong để trở về với vị cha già kính yêu. Khổ đầu của bài thơ miêu tả hình ảnh hàng tre trước lăng Bác. ở khổ thơ thứ hai này, tác giả đã bộc lộ những suy nghĩ trực tiếp của mình về anh. mở đầu bài thơ là một hình ảnh đẹp lạ thường vừa cụ thể vừa tượng trưng:

XEM THÊM:  Soạn bài Điệp ngữ | Ngắn nhất Soạn văn 7

“ngày qua ngày, mặt trời đi qua lăng và tôi nhìn thấy mặt trời rất đỏ trong lăng”

hai câu thơ được ghép bởi hai hình ảnh của mặt trời. ở đây xuất hiện mặt trời của thiên nhiên và hình ảnh ẩn dụ là chú hồ lô. một so sánh liên kết rất có ý nghĩa. hình ảnh thực là mặt trời đi qua lăng ngày này qua ngày khác, là mặt trời của đất trời, là nguồn sáng vĩnh cửu nhất trần gian, đem lại ánh sáng sự sống cho con người. và hình ảnh ẩn dụ là “mặt trời trong lăng rất đỏ”. đó là mặt trời của chú ho, là nguồn nhiệt và ánh sáng soi đường cho cách mạng việt nam. bạn là nguồn hạnh phúc của cả dân tộc việt nam. tấm lòng ấy đã trọn đời mưu cầu con đường cho dân tộc, hy sinh cả cuộc đời vì hạnh phúc của nhân dân. đọc câu thơ, khiến người đọc liên tưởng đến những vần thơ thuộc thành phần: “mặt trời chân lý chiếu qua tim”.

Cách bạn so sánh mình với mặt trời đã thể hiện sự vĩnh cửu của bạn trong lòng người dân Việt Nam. bạn như mặt trời tự nhiên vẫn ngày ngày tỏa sáng cùng dân tộc. mang lại ánh sáng cho người dân. đồng thời cũng thể hiện lòng biết ơn, sự kính trọng đối với vị cha già của đất nước. hòa mình vào dòng người bất tận bằng tấm lòng chân thành, nhà thơ đã so sánh hình ảnh dòng người bất tận với một tràng hoa đẹp đủ hương sắc để dâng bạn:

“ngày qua ngày dòng người đi trong tang thương mang hoa về dâng bảy mươi chín mùa xuân”

cụm từ “hàng ngày” được lặp lại hai lần trong khổ thơ đã chứng tỏ sự vĩnh hằng của nó trong lòng người dân Việt Nam. ngày ngày những người con của dân tộc vẫn đến với ông, vẫn ghi nhớ sự hy sinh to lớn của ông cho đất nước. một nỗi nhớ da diết trong lòng người đã vượt qua tất cả, bao trùm toàn bộ bài thơ, mọi không gian và thời gian đều chan chứa bao yêu thương, khao khát. nỗi nhớ ấy tạo thành một “tràng hoa” đầy hương sắc dâng lên nhân dân. vòng hoa ở đây không chỉ là hoa của thiên nhiên mà còn là vòng hoa của tình yêu thương, lòng biết ơn, sự ngưỡng mộ và kính trọng đối với các cô chú. hình ảnh ẩn dụ “dâng bảy mươi chín suối” đã cho thấy cuộc đời Người đẹp như chính mùa xuân ấy, bảy, chín năm cuộc đời và cống hiến bảy, chín suối đời mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. tràng hoa dâng lên “mười bảy mùa xuân” như để tiễn đưa các chú sẽ sống mãi trong lòng nhân dân, dân tộc luôn dành cho các chú sự kính trọng thiêng liêng nhất.

Tóm lại, bài thơ chỉ với bốn dòng thơ chậm rãi đã nói lên suy nghĩ của tác giả về người bác, nó đã cho người đọc thấy rõ hơn về hình ảnh của bác. vị cha già vĩ đại, người đã cống hiến trọn đời mình cho dân tộc. đồng thời thể hiện sự nhớ nhung, kính trọng của dân tộc đối với Người.

phân tích khổ 2 đi viếng lăng – văn mẫu 5

“Bốn mươi năm rồi tôi” đi xa “cả đất nước đau thương nước mắt chảy phương bắc – trời phương nam tạm biệt – gió thổi – đất đã xa”.

>

Ngày chú Hồ mất, cả dân tộc ta chìm trong nước mắt, những giọt nước mắt đau thương và xót xa. 5 năm sau mất mát to lớn đó, lăng được khánh thành, nơi đây trở thành chốn linh thiêng để nhân dân cả nước tưởng nhớ công ơn. Viếng Lăng Bác là việc làm thể hiện sâu sắc tình cảm của người con miền xa khi lần đầu được vào Lăng viếng Bác. có lẽ khổ thơ thứ hai kết tinh phần lớn tư tưởng của cả bài thơ:

<3

Tác giả lúc bấy giờ là một người con nam ra bắc, có đoàn người hành hương vào lăng viếng ông. khổ thơ đầu tiên đúc kết cảm xúc của tác giả khi đứng trước lăng với ấn tượng về lũy tre xanh bạt ngàn. Đến khổ thơ thứ hai, người đọc có thể cảm nhận được những cảm xúc bên kia khi đoàn người xếp hàng dài vào lăng viếng chú.

Xuyên suốt toàn bộ khổ thơ là nỗi nhớ khôn nguôi của tác giả khi đứng trước lăng. Trước hết, đó là tấm lòng chân thành và biết ơn người lãnh đạo được gói gọn trong một hình ảnh ẩn dụ:

“ngày qua ngày, mặt trời đi qua lăng và tôi nhìn thấy mặt trời rất đỏ trong lăng.”

mặt trời được nhắc đi nhắc lại trong hai câu thơ. nếu “mặt trời qua lăng” là hình ảnh hiện thực gợi tả sự chuyển động hàng ngày, hàng giờ của mặt trời gắn với bối cảnh không gian quen thuộc của “mặt trời qua lăng” thì “mặt trời qua lăng” lại ẩn hiện. ví dụ để chỉ chú. nghệ thuật nhân cách hoá qua động từ “để xem” đã nhấn mạnh mặt trời vũ trụ qua việc chứng kiến ​​“mặt trời trong lăng rất đỏ” với thái độ ngưỡng mộ, kính trọng. mặt trời tự nhiên gợi lên sự vĩ đại, vĩnh cửu, là nguồn sống và là cái nôi mang ánh sáng đến cho con người. Bác Hồ cũng vậy, Bác là người cha già vĩ đại, Người muôn đời bởi Bác luôn hiện hữu trong lòng dân tộc Việt Nam, là người dẫn đường cho sự nghiệp cách mạng giành lại độc lập, tự do của dân tộc. Từ láy được đặt ở đầu câu thơ vừa thể hiện sự bất biến của thiên nhiên, vừa giúp làm bất tử hình ảnh Bác Hồ trong lòng mọi người. phía bên kia dường như đang nói lên sự tôn trọng của nhiều người đối với nhà lãnh đạo nhưng với cuộc sống:

“chỉ biết quên mình vì mọi thứ như dòng sông cuốn theo dòng lũ”

(có thể).

trước lăng, cảm xúc của tác giả trỗi dậy đơn giản:

<3

nghệ thuật kết cấu “ngày ngày” khiến bài thơ hiện lên trong tâm trí người đọc như một bản nhạc chậm rãi, tần suất lặp lại của những người đi thăm lăng như một nhịp điệu quen thuộc. hai câu thơ như vẽ nên một bức tranh người đứng xếp hàng, bước chân chậm rãi lắng đọng cảm xúc: “bước đi tình tự”. hàng người ấy như “kết thành vòng hoa bảy mươi chín mùa xuân”, mỗi người là một bông hoa, cả đoàn người là một vòng hoa tuyệt vời và tuyệt vời để dâng lên bạn. Đó là đóa hoa tri ân sâu sắc, lời chia buồn chân thành và niềm đau xót vô hạn mà nhân dân ta gửi đến Bác. phép ẩn dụ “mùa xuân bảy mươi chín” để chỉ tuổi tác, đồng thời là hình ảnh ẩn dụ tôn lên cuộc sống tươi đẹp, trọn vẹn, cống hiến những gì thiết yếu nhất cho dân tộc mình. câu thơ dịu dàng kết tinh bao nhiêu tình cảm biết ơn như chạm đến trái tim của biết bao người đọc.

Khổ thơ là cảm xúc của tác giả khi cùng dòng người xếp hàng vào lăng. nhà thơ sử dụng những hình ảnh ẩn dụ, hoán dụ mang ý nghĩa sâu sắc làm cho vẻ đẹp của vị lãnh tụ hiện lên rực rỡ hơn bao giờ hết. vì vậy, có thể nói đây là khổ thơ kết tinh trọn vẹn vẻ đẹp của người chú, người cha già đã cống hiến cả tuổi thanh xuân cho ruộng đồng, cho non sông.

Viếng Lăng Bác là một trong những bài thơ nổi tiếng của nhà thơ Miền Tây Hoang Dã, ngoài bài văn nghị luận về hai bài thơ Viếng Lăng Bác, các em học sinh và thầy cô thường viết bài văn làm cảm nghĩ của mình. các em về hình ảnh cây tre trong khổ thơ đầu của bài thơ viếng lăng, đặc điểm của bài thơ viếng lăng, cảm nhận về bài thơ viếng lăng hay những cảm nhận về bài thơ thăm lăng và cả những bài thơ bình luận về những bài thơ viếng lăng chú Hồ hay sáng tác những bài thơ về thăm lăng chú Hồ.

phân tích khổ 2 đi viếng lăng – văn mẫu 6

Trong đời tôi luôn nhớ về miền nam, ngày đêm nhớ về nơi này, tôi coi miền nam là niềm vui, niềm hạnh phúc và nỗi đau không bao giờ nguôi ngoai, miền nam luôn ở trong tim tôi. Mong muốn lớn nhất của tôi là miền nam nhanh chóng được giải phóng, hai nước xích lại gần nhau để mọi người có dịp về thăm miền nam. và miền nam cũng vậy, ngày đêm nhớ anh và mong anh, muốn gặp anh và như lời nhà thơ đã viết:

“Miền nam nhớ nhà, miền nam nhớ con, nhớ cha”

nhưng thật không may, khi đất nước được đoàn tụ với một gia đình, tôi đã ra đi. niềm mong nhớ, thương tiếc của nhân dân cả nước và đặc biệt là đồng bào miền Nam bao năm bị đè nén đã được nhà thơ phương xa thể hiện một cách sâu sắc và xúc động trong bài thơ. lăng “. đoạn thơ không chỉ thể hiện cảm xúc dâng trào của nhà thơ mà còn thể hiện hình ảnh vị lãnh tụ Hồ Chí Minh với một hình ảnh thân thuộc vừa có sức khái quát vừa rực rỡ.”. Với cảm xúc chân thật và sức gợi thơ ấy, bên ta ông đã nói lên sự thật “Bác Hồ sẽ sống mãi trong lòng nhân dân ta vì sự nghiệp của Đảng và nhân dân.

Mạch cảm xúc của bài thơ là cảm xúc chung của đồng bào miền Nam khi vào lăng Bác. khi tác giả đứng ngoài nhìn cảnh vật thì xúc động, bồi hồi nhưng càng đến gần lăng ta càng thấy tình cảm của tác giả được thể hiện rõ nét hơn ở khổ thơ thứ hai, đó là nỗi niềm về tương lai. bị mất

“ngày ngày mặt trời đi qua lăng, tôi thấy mặt trời rất đỏ trong lăng. Ngày ngày dòng người đi trong tang thương mang hoa về dâng bảy mươi chín mùa xuân.”

Tham khảo: Bai van giai thich that bai la me thanh cong

Ở hai câu thơ đầu, chúng ta thấy tác giả nhắc đến 2 “mặt trời”. rằng “mặt trời trong lăng” là mặt trời của vũ trụ, mặt trời thực sự, và “mặt trời trong lăng” là một ẩn dụ cho bạn. Trước đây, nhiều tác giả đã so sánh bạn với mặt trời, như tác giả đã từng viết:

“Nhân dân chói sáng như mặt trời cách mạng, nhưng đế quốc là đàn dơi sợ hãi, đêm xuống chập chờn dưới chân bạn”

nhưng điều sáng tạo và mới lạ là kết hợp các hình ảnh ẩn dụ của “mặt trời” với hiện tượng hóa. nếu mặt trời thật chói chang, khổng lồ, rực rỡ nhưng vẫn cảm phục vẻ đẹp của nhân cách và trí tuệ Hồ Chí Minh. So sánh ông với “mặt trời”, tác giả ca ngợi sự vĩ đại của ông, nhấn mạnh tư duy sáng suốt của ông, đồng thời bộc lộ lòng kính trọng nhân dân, lòng kính trọng của nhà thơ đối với hồ.

“ngày qua ngày, mặt trời đi qua lăng và tôi nhìn thấy mặt trời rất đỏ trong lăng”

Cảm nhận về hai dòng đầu của khổ thơ 2, giáo sư Trần Đình Sử đã viết: “Nếu cho rằng mặt trời là một hình ảnh quen thuộc, thì hãy so sánh với mặt trời trong lăng với mặt trời trong lăng là một sáng tạo mới, ngây ngất lòng người. , điều đó chưa bao giờ có. mặt trời rất đỏ gợi về một trái tim tha thiết, chân thành, một trái tim yêu quê hương, đồng bào ”

vì vậy, mặc dù tôi đã sử dụng những hình ảnh quen thuộc, nhưng tấm lòng chân thành và sự sáng tạo của tôi đã khiến hình ảnh trở nên đẹp và độc đáo.

Tác giả còn miêu tả mọi người lần lượt vào lăng:

<3

Ngược lại với hai câu thơ trước, tác giả sử dụng câu thơ ngụ ngôn “ngày này qua ngày khác” có nghĩa là ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác, vòng quay vô tận của thời gian. trong chu kỳ lần đó, nhóm người lên mạng thăm lăng chú Hồ. Với thể thơ 8 chữ được viết theo mạch, ở câu cuối của khổ 2, tác giả viết 9 chữ để kéo dài câu thơ, làm chậm câu thơ, kết hợp hình ảnh ẩn dụ, sáng tạo, ngôn từ mạnh mẽ. biểu cảm miêu tả cảnh một đoàn người vào lăng để tỏ lòng thành kính và biết ơn sâu sắc đối với Bác Hồ. nỗi nhớ của con người sẽ không bao giờ hết mà nó sẽ trường tồn theo thời gian. một người là một bông hoa, đám đông là một vòng hoa cho bạn.

XEM THÊM:  TOP 29 bài văn Tả cây bàng lớp 4 hay nhất

phân tích khổ 2 đi viếng lăng – văn mẫu 7

Viễn Phương là một trong những nhà thơ tiêu biểu đã tham gia và sống trọn đời mình trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ ác liệt. Ông cũng là người đã thấy được sự kiên cường của nhân dân ta và đã giành được những chiến công hiển hách dưới sự lãnh đạo tài ba của Chủ tịch Hồ Chí Minh. tuy nhiên trong ngày vui trọng đại nhất của đất nước lại vắng bóng sự hiện diện của vị lãnh tụ vĩ đại trong niềm đau thương vô hạn của người dân Việt Nam. Vì vậy, việc làm vào lăng Bác cũng giống như sự ngợi ca, tôn kính, tri ân công lao to lớn của Bác.

Bài thơ viếng lăng được bên kia sáng tác vào tháng 4 năm 1976, sau khi quân ta anh dũng chiến đấu và cuối cùng đã giành thắng lợi vẻ vang của cuộc kháng chiến chống Mỹ, giải phóng toàn dân tộc Việt Nam. . Thời điểm này, mọi người đang gấp rút xây dựng lăng tưởng niệm Bác Hồ để khu di tích nhanh chóng hoàn thành và khánh thành.

trong một lần nhà thơ lên ​​miền Bắc viếng lăng chú Hồ, anh đã sáng tác bài thơ bất hủ này để bày tỏ lòng thành kính và biết ơn sâu sắc đối với chú Hồ.

Trong khổ thơ thứ hai của bài viếng lăng, tác giả trân trọng sử dụng nhiều ẩn dụ, hình ảnh hoán dụ về chú Hồ vĩ đại như nguồn sống của nhân loại, để thấy được những điều phi thường mà chú Hồ đang làm. toàn thể dân tộc Việt Nam cho đến ngày nay.

tác giả Phía xa mượn hình ảnh tả thực kết hợp sử dụng ẩn dụ sóng đôi để so sánh tượng trưng chú ho như mặt trời soi sáng cả đất nước Việt Nam:

“ngày qua ngày, mặt trời đi qua lăng và tôi nhìn thấy mặt trời rất đỏ trong lăng”

như chúng ta có thể nhận ra trong hai câu trước, phép ám chỉ “từng ngày” được tác giả sử dụng một cách khéo léo để diễn tả sự lặp lại hàng ngày. đó là vô hạn.

với hình ảnh ẩn dụ của “mặt trời”. tại sao tác giả của xa lại dùng “mặt trời” để so sánh với hình ảnh chú ho? Vì mặt trời là nguồn sống vĩnh hằng của con người nên nhờ có ánh sáng của mặt trời mà con người mới có thể nhìn thấy ánh sáng và hoạt động. Cộng với việc nhờ có “ánh sáng cách mạng” do Bác mang lại mà dân tộc ta mới có thể nhìn rõ, thấy được những hướng đi đúng đắn, dẫn dắt nhân dân thoát khỏi bờ cõi tàn ác của quân xâm lược.

chính vì vậy mà tác giả đã sử dụng hình ảnh mặt trời ngày một lớn hơn, để bày tỏ lòng biết ơn và ngợi ca chính hào quang của mình đã soi sáng và dẫn đường cho cả dân tộc đến bến. Đang trên đà thắng lợi, giành lại độc lập cho Tổ quốc, chính Người đã đem lại sức sống mới cho cả đất nước Việt Nam, chính Người là “nguồn sống” bất diệt, bất diệt trong lòng mỗi người dân đất Việt.

giờ đây, khi đất nước đã trải qua những mùa xuân thanh bình, chú ho chỉ còn là một “tấm thân” bất động nằm trong lăng. tuy nhiên, tâm hồn và hình ảnh của Người mãi mãi như “mặt trời” trên cao, luôn dõi theo và soi sáng “ánh sáng” của niềm tin yêu nước và cho những cuộc cách mạng khác trong tương lai để muôn dân tiếp tục đi lên đất nước Việt Nam. sánh vai với các cường quốc năm châu và không phụ lòng mong mỏi.

nếu ở hai câu thơ trên, tác giả đã sử dụng nghệ thuật ẩn dụ và sử dụng hình ảnh “ông mặt trời” để so sánh ông với chú ho để thể hiện sự kính trọng sâu sắc đối với ông. Ở hai câu thơ tiếp theo, Viễn Phương tiếp tục dùng phép điệp ngữ để tỏ lòng biết ơn và ngợi ca về sự trường tồn, vĩnh cửu của ông trong lòng nhân dân khắp nơi về viếng ông.

“ngày qua ngày dòng người đi trong tang thương mang hoa về dâng bảy mươi chín mùa xuân”

Câu ngụ ngôn về “mỗi ngày” được sử dụng trong câu để chỉ sự lặp lại liên tục, không có hồi kết. bởi cho đến ngày nay, khi đất nước đã được sống hoàn toàn trong tự do, hạnh phúc thì không ai có thể quên được nỗi đau lớn nhất trong ngày hạnh phúc nhất của mọi dân tộc, đó là khi Người đã vĩnh viễn ra đi vào năm 1969. Người chú đã bôn ba khắp nơi đi tìm chân lý cách mạng và pháp luật. lối đánh của dân tộc, đơn thương độc mã dẫn những trận đánh lớn khiến kẻ thù phải nể phục trước trí tuệ và tài năng của dân tộc Việt Nam. Ngay cả trong những ngày “gần đất xa trời”, người ta vẫn không quên quan tâm đến tình hình chiến tranh gay gắt của đất nước.

vậy thôi, bạn đã dành cả cuộc đời để yêu đất nước và con người của mình mà không nghĩ đến lợi ích của bản thân. nhưng giờ đây, những gì người Việt làm được cho ông chỉ là một dòng người “ngày ngày” đến bằng lăng, mỗi người một bông hoa, để hàng trăm nghìn người kết thành một tràng hoa lớn. Nó được dâng lên anh ta, để tưởng nhớ và biết ơn những gì anh ta đã hy sinh cho đất nước.

tác giả đã sử dụng một cách tinh tế hình ảnh ẩn dụ “tràng hoa” của những dòng người từ khắp nơi đổ về lăng viếng chú. Có thể thấy, kể từ ngày lăng Bác được khánh thành giữa niềm hân hoan nhưng tiếc thương của người dân, chưa có ngày nào mà không có người đến viếng. Dù thế hệ trẻ hiện nay chưa được nhìn thấy anh “bằng xương bằng thịt” như ông bà cha mẹ của họ, nhưng những huyền thoại phi thường về anh vẫn luôn là “ngọn đuốc sáng” soi đường cho những “mầm non” tương lai.

Ngoài ra, tác giả còn sử dụng hình ảnh hoán dụ “mùa xuân bảy mươi chín” để chỉ tuổi của bạn với hàm ý rằng mỗi năm bạn sống như bao mùa xuân trên đất nước Việt Nam. Đó cũng là lòng tri ân đối với công lao to lớn của các chú, các bác, vị lãnh tụ vĩ đại đó đã dành 79 năm tuổi trẻ để cống hiến cho nền độc lập, tự do của Tổ quốc cho đến khi qua đời.

Khổ thơ thứ hai trong bài Viếng lăng Bác của Viễn Phương có thể nói là khổ thơ xúc động nhất và thể hiện rõ nét sự trường tồn, bất diệt của Bác trong lòng mọi người Việt Nam. đã sử dụng những từ ngữ kính trọng, quý mến nhất kết hợp với các biện pháp tu từ độc đáo để ca ngợi và bày tỏ lòng biết ơn, kính trọng lớn lao nhất đối với chú ho. vì vậy, là thế hệ trẻ chúng ta phải noi theo, kế thừa và phát huy những bài học, phẩm chất quý báu của Bác để lại để giúp chúng ta ngày càng hoàn thiện mình, trở thành người có ích cho đất nước.

cảm nhận ý nghĩa của các đoạn thơ trong khổ thơ 2 đi viếng lăng

Sau ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, một năm sau, các đồng chí cán bộ miền xuôi và miền Nam có dịp ra Hà Nội viếng lăng Bác. bao nỗi nhớ dồn nén khiến nhà thơ rất xúc động khi đứng trước lăng. đây là cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa nhà thơ và vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc. hoàn cảnh gặp gỡ thật đặc biệt khiến nhà thơ cảm thấy xót xa. Khổ thơ thứ hai của bài thơ viếng lăng Bác đã thể hiện trọn vẹn tình cảm, niềm tự hào của nhà thơ đối với Bác và dân tộc. Từ hình ảnh những hàng tre vững chãi, bất khuất, nhà thơ cảm nhận được lòng kính trọng vô hạn đối với con người:

“ngày ngày mặt trời đi ngang qua lăng, tôi thấy mặt trời rất đỏ trong lăng. ngày ngày dòng người đi tưởng nhớ bảy mươi chín vòng hoa xuân …”

Có thể thấy, khổ thơ 2 là sự tiếp nối mạch cảm xúc của khổ thơ 1, thể hiện cảm xúc dạt dào, mãnh liệt, thành kính và thiêng liêng của nhà thơ trước lăng. ở hai dòng đầu, nhà thơ sử dụng những hình ảnh thực và ẩn dụ để nói lên sự cao cả, lòng thành kính của ông đối với Người. ở hai dòng tiếp theo, tác giả sử dụng cách so sánh mới đầy ẩn ý để nói lên nỗi đau, sự lưu luyến của người dân đối với chú. theo đoàn người tác giả đi thăm lăng bác Hồ, nhà thơ thấy:

“ngày qua ngày, mặt trời đi qua lăng và tôi nhìn thấy mặt trời rất đỏ trong lăng”

mặt trời “ban ngày trong lăng” là mặt trời của thiên nhiên vũ trụ, là nguồn ánh sáng lớn nhất, sáng nhất và vĩnh cửu nhất trên thế giới. nhưng mặt trời đó cũng đã nhìn thấy và nhận ra một mặt trời khác, “một mặt trời rất đỏ trong lăng”. mặt trời trên bầu trời được nhân cách hóa, nhìn “mặt trời trong lăng” với ánh mắt ngưỡng mộ và nhân từ. Một hình ảnh đầy tôn kính dành cho Bác vĩ đại!

Với hình ảnh ẩn dụ, nhà thơ đã so sánh bạn với mặt trời. bạn là mặt trời đỏ tươi của màu sắc cách mạng sẽ mãi mãi soi đường cho chúng tôi với sự nghiệp của bạn. bạn là nguồn ấm áp vô tận, là ánh sáng vĩnh cửu soi đường cho chúng ta. là người hội tụ những tinh hoa của đất trời và tỏa sáng mai sau. đây là phép ẩn dụ sáng tạo của tác giả. hình ảnh ẩn dụ: “mặt trời trong lăng rất đỏ” vừa nói lên sự vĩ đại của chú ho, vừa ca ngợi công lao to lớn của chú, vừa thể hiện lòng thành kính của nhân dân và tác giả đối với chú.

Độc đáo hơn, nhà thơ còn tạo ra một hình tượng khác để ca ngợi anh.

“ngày này qua ngày khác, dòng người đi tang mang hoa về dâng bảy mươi chín mùa xuân…”

hình ảnh dòng người đi vòng hoa tưởng nhớ chỉ là hình ảnh hiện thực so sánh dòng người xếp hàng dài vào lăng viếng Bác như những vòng hoa bất tận. nó còn mang một ý nghĩa tượng trưng: cuộc đời anh ấy đã nở hoa trong ánh sáng của bạn, đó là bông hoa của chiến thắng, bông hoa của thành tựu, bông hoa của lòng người.

những bông hoa tươi đó đến để trao cho bạn những điều tốt đẹp nhất. đã từ bỏ bảy mươi chín tuổi đẹp như bảy mươi chín con suối và làm nên những suối nước cho đất nước, cho dân tộc mình. Hình ảnh hoán dụ này vừa đẹp, vừa mới lạ, thể hiện tình cảm, sự kính trọng và gắn bó của mọi người đối với Người.

Tham khảo: Viết bài Tập làm văn số 6 Lớp 9: Đề 1 → Đề 2 (18 mẫu)

Không phải là lời ca tụng, nhưng qua ý nghĩa của khổ thơ 2 trong bài thơ viếng lăng, người đọc có thể cảm nhận được niềm kính yêu vô hạn của nhà thơ và lòng thành kính cao cả nhất đối với vị lãnh tụ vĩ đại Hồ Chí Minh, vị lãnh tụ vĩ đại, người cha kính yêu của dân tộc. Đằng sau những hình ảnh to lớn, tươi sáng là niềm tiếc thương, nhớ nhung, đau xót của hàng triệu người trước sự ra đi của anh. Dẫu biết rằng cuộc đời là nhất thời nhưng nhà thơ không thể kìm được lòng mình. ý chí của người cách mạng đã giúp nhà thơ không khóc, giấu đi những giọt nước mắt thương tiếc, và luôn tự nhắc nhở mình phải chiến đấu để bảo vệ nền độc lập của đất nước, sống đúng với nguyện vọng mà Người đã dặn trước khi ra đi để mãi mãi.

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Cảm nhận về khổ 2 bài thơ viếng lăng bác. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.