Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
130 lượt xem

Cảm nhận về nhà thơ hàn mặc tử

Bạn đang quan tâm đến Cảm nhận về nhà thơ hàn mặc tử phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Cảm nhận về nhà thơ hàn mặc tử

cảm nhận về con người han mac tu qua bài thơ “đây thôn vi da” để thấy được tâm hồn của han mac tu trong tình yêu thiên nhiên tươi đẹp và ý thức cá nhân. tài liệu gồm dàn ý chi tiết và 3 bài văn mẫu hay nhất.

cảm nhận về tình cảm của nhà thơ đối với đất và người ở quê là tình yêu thiên nhiên. bên cạnh đó là những nỗi đau, những điềm báo về sự chia ly, nỗi tuyệt vọng và sự hoài nghi. Đây thôn vi da là bài thơ hay nhất, trong đó thể hiện rõ nét một chàng trai xứ Hàn trăn trở, nhiều khát vọng.

Bạn đang xem: Cảm nhận về nhà thơ hàn mặc tử

lược đồ cảm nhận về con người han mac bạn

i. giới thiệu:

– han mac tu là một nhà thơ có cái tôi khác biệt trong phong trào thơ mới. thường thì ở bài thơ “làng đời nay đây mai đó”, tính cách của ông càng bộc lộ rõ.

ii. nội dung:

– han mac bạn là người yêu thiên nhiên và cuộc sống

  • “tại sao bạn không trở lại và chơi trong thị trấn?” cả một câu hỏi và một lời mời. câu thơ nhẹ nhàng gợi lại hình bóng xưa, còn có người con gái tôi yêu.
  • bao kỉ niệm nhanh chóng ùa về trong khung cảnh thiên nhiên trữ tình.
  • “nắng mới” là nắng mới, không ánh nắng quá gắt và dịu khiến ai cũng cảm thấy dễ chịu.
  • hình ảnh ấn tượng nhất là hình ảnh “lá tre che mặt người đắp”. từ “lấp ló” ở đây có thể chỉ hình ảnh cửa sổ ngôi nhà hoặc cũng có thể chỉ hình ảnh một cô gái có khuôn mặt xinh đẹp trong sương.

→ Dù không thể đến thăm lại thị trấn vi da nhưng tất cả những hình ảnh về nơi đây đều được nhà thơ han mac tu nâng niu gìn giữ. đối với anh đó là một giấc mơ lớn nhưng cũng đầy chất thơ và trữ tình.

– han mo bạn là một người cô đơn

  • khổ thơ 2 của bài thơ “nơi đây phố thị” là tâm trạng buồn nhớ nhung da diết của nhà thơ han mac tu: “gió theo gió, mây theo mây… trăng can. được đưa trở lại trong thời gian… đêm nay ”
  • sử dụng biện pháp nhân cách hóa dòng nước cũng mang vẻ buồn man mác cho tâm trạng của tác giả. câu 4/3 tách; không gian trong bài thơ cũng trở nên sâu lắng hơn.
  • “gió cuốn theo gió, mây bay theo mây”, mọi thứ như chia đôi, xa gần như chính câu chuyện của chính tác giả. .
  • “thuyền ai” gợi cảm giác vừa quen vừa lạ.

→ han mo tu dường như đã tô màu cho tâm trạng của khổ thơ, nơi anh cũng khao khát được yêu, được yêu nhưng không còn đủ thời gian.

– họ đã mặc quần áo của bạn – một người đàn ông đầy lo lắng và dằn vặt

  • con người và phong cảnh hiện đang mờ dần và biến mất. “nơi đây sương giăng mờ ảo”, vạn vật như hòa quyện vào nhau, khó phân biệt rạch ròi.
  • “ai biết tình ai dạt dào”, tác giả luyến tiếc. lại chán nản.

→ han mo tu quay về hiện tại, cảm nhận rõ ràng hơn khoảng cách và ảo ảnh hạnh phúc, rồi lại thở dài, khao khát.

iii. kết luận:

– han mo bạn là một người đàn ông đầy hy vọng và nỗi buồn. thơ anh khiến người đọc day dứt, ám ảnh bởi một nỗi buồn không viết được.

cảm nghĩ về con người han mac bạn – mẫu 1

han mo tu giống như một ngôi sao sáng diệu kỳ trên bầu trời rực rỡ lấp lánh muôn vàn vì sao lạ. Thơ Hàn thể hiện tình yêu với cuộc sống trần gian và hướng về thượng đế với những linh hồn thần tiên. đã có nhiều cách để nhận được kiệt tác của thị trấn tuyệt vời này. tuy nhiên, ai cũng thấy bài thơ viết về tình yêu: một tình yêu đơn phương, thơ mộng, trong sáng và huyền ảo. Tuy nhiên, khó có thể phủ nhận rằng Hàn Mặc Tử đã nói khá hay về mộng và thơ của xứ Huế. thị trấn này chỉ có 3 khổ thơ, tổng cộng 12 câu không có chữ.

bài thơ có lẽ là một lời trách móc thầm lặng, đồng thời cũng là một lời nhắn nhủ nhân hậu của nhân vật trữ tình, trong tinh thần cao đẹp:

tại sao bạn không trở lại thị trấn chơi? Bạn có nhìn nắng mới vườn ai xanh như ngọc, lá tre che mặt lấp ló?

Nếu tất cả tình yêu đều gắn với một không gian và thời gian cụ thể, thì mỗi hình tượng của nhân vật trữ tình trong bài thơ này đều gắn với miệt vườn và những con người tuyệt vời, tất cả đều là những kỉ niệm khó quên. . Nếu có cơ hội, hãy ghé thăm thôn Vĩ vào một buổi sớm đẹp trời, nằm ngay bên bờ sông Hương hiền hòa và thơ mộng, cách trung tâm Cố đô Huế chưa đầy một giờ đi bộ. Từ xa xưa, thị trấn Vĩ Dạ đã nổi tiếng với cây lá và những ngôi làng nhỏ duyên dáng, e ấp, rải đầy lá xanh. Làng vi da còn nổi tiếng như sông nước hoa, núi ngu, chùa thiềm thừ … của xứ này. Vì vậy, không có gì ngạc nhiên khi thấy nhiều nghệ sĩ nổi tiếng như: Nguyễn bình, bạch dương, nguyễn tuấn … đều có cảm hứng từ thơ người vi da.

Sáng sớm, nắng mới sẽ chiếu trên những tàu cau còn ướt sương đêm. Du khách từ xa sẽ nhìn thấy hàng cau đầu tiên, vì nó thường cao hơn những cây lá bên dưới. đất đai trù phú, phì nhiêu, con người chăm bón; thực sự cây cối ở đây tươi tốt, xanh tốt, sạch sẽ như được lau chùi, đánh bóng như cành vàng, lá ngọc …

verso: lá tre che mặt điền?

thật là một sáng tạo độc đáo. “face filler” khiến người đọc liên tưởng đến hình ảnh những người có khuôn mặt vuông, thân hình nam tính, mạnh mẽ. tuy nhiên, khi đặt hình ảnh này dưới dạng câu ca dao “lá tre che mặt đài” thì ấn tượng nổi bật là sự giao hòa, gắn bó khăng khít giữa con người với miệt vườn quê hương. như vậy câu thơ cũng diễn tả thành công một đặc điểm đáng nhớ; thị trấn quyến rũ: cảnh đẹp tươi tốt; những con người thân thiện giàu sức sống.

Xem thêm: Cảm nhận của nhà thơ về mùa xuân đất nước

tiếp nối mạch cảm xúc của khổ thơ thứ nhất, dường như ở khổ thơ thứ hai, nhà thơ đã có phần (tả cảnh sóng biển, mây trời hay và cũng bộc lộ nỗi nhớ da diết:

gió cuốn theo mây gió, nước buồn hoa ngô bay; ai cập bến sông trăng để đêm nay trăng về?

nhịp điệu êm đềm và nhẹ nhàng của Huế được khắc họa thành công: gió mây nhẹ nhàng trôi; dòng sông chảy êm đềm. những bông hoa ngô đồng nhẹ nhàng đung đưa trong gió. Khác với khổ thơ đầu, ở khổ thơ thứ hai này, không gian được miêu tả như mơ, đầy ánh trăng. nhà thơ không chỉ nhìn ta, không chỉ nhìn bằng mắt, mà quan trọng hơn, họ “đến” với thế giới tâm linh của mình: do đó, giữa thực và mơ không có giới hạn và dường như đang hướng về ngày tận thế. thế giới, thế giới tưởng tượng lấn át thế giới thực. bởi vì nó là một giấc mơ, có một câu hỏi rất mơ mộng: “Con tàu của ai cập bến dòng sông trăng ấy? Nó sẽ đưa mặt trăng trở lại trong thời gian?” Có nhiều nhà thơ nhắc đến bài hát của trăng, nhưng “sông trăng” thì có. có lẽ han mac tu là người sáng tạo đầu tiên, dường như ở những câu thơ trước đều có sự mong đợi, hi vọng và cả nỗi buồn của nhà thơ, ở đây rõ ràng, không có sự phân biệt của một ngòi bút bút pháp thể hiện chính xác tâm hồn của một đất nước, mà điều đó cũng rất quan trọng: những bức ký họa này gợi lên trong người đọc một tình yêu dịu dàng, thầm kín, nhưng sâu sắc và rộng mở đến vô cùng. độc giả những điều trên sẽ được nhà thơ in đậm qua đoạn kết:

mơ khách đường xa, khách phương xa Áo em trắng quá chẳng thấy đâu.

đúng là xứ Huế mưa nhiều, sương khói. Do đó, khổ thơ trước có tả thực như “hàng cau”, “lá tre”, “hoa ngô đồng”… ở các khổ thơ trước, nếu nhà thơ chỉ thấy bóng người (hình ảnh con người) thì cũng có thể hiểu được. , như đã nói, han mac tu là một nhà thơ lãng mạn đích thực, cái chính là nhà thơ đã nói từ trái tim. tưởng tượng, gieo vào lòng người đọc một thoáng bâng khuâng: huệ non đẹp quá, e ấp và huyền ảo quá, ai biết tình mình có bền chặt, hay mơ hồ như sương khói? ở đây, tác giả dường như cảm thấy mình đang chơi vơi thất vọng, trước tình yêu đơn phương long lanh và hư ảo, nếu nhận ra han mac tu là một người lắm tài nhiều tật, luôn khao khát được yêu, nhưng lại là người phong lưu nguy hiểm. đã ngăn cản chàng có được một tình yêu trọn vẹn, nhà thơ phải sống cô đơn, có lúc trên con thuyền nhỏ không bến bờ, có lúc ở núi gần thành phố, rồi cuối cùng nằm bơ vơ ở nhà mặc dù bình yên chờ chết … chúng ta đồng cảm trong giây lát của sự tức giận, mặc cảm tội lỗi không thể chối cãi của cây bút đa tình nhưng bất hạnh này. phải yêu người vĩ đại, nói chung là phải yêu người từ huệ; hiểu sâu sắc thế nào với xứ Huế, gắn bó sâu nặng với mảnh đất Huế như thế nào thì nhà thơ sẽ nói về tình yêu, về mảnh đất đứng lên của xứ Huế!

XEM THÊM:  Nhà thơ Tố Hữu & quê mẹ - Báo Thừa Thiên Huế Online

cảm nghĩ về con người han mac bạn – mẫu 2

bài thơ “phố này là đời” như tiếng nói tâm tình của người đàn ông han mac tu những năm cuối đời. ở đó chúng ta tìm thấy sự cô đơn, chúng ta tìm thấy khát vọng yêu và được yêu, khát vọng níu kéo hạnh phúc và cả tiếc nuối cho chính cuộc đời của chính tác giả.

“sao em không về chơi trong làng? Nhìn nắng trên cau mà vườn xanh như lá trúc che mặt chữ điền.”

hình ảnh của thị trấn được vẽ trong trí tưởng tượng của han mac tu. thời điểm sáng tác bài thơ này cũng là lúc ông đang khỏi bệnh. mọi thứ thuộc về thôn vi giờ chỉ còn là miền ký ức.

dòng “tại sao bạn không chơi lại thị trấn” có thể được hiểu là một câu hỏi; nhưng nó cũng có thể là một lời mời. làng của vi đẹp quá, sao không chơi nữa? Đã bao lâu rồi bạn không đến thăm thị trấn của vi? lời trách móc, lời mời thật ngọt ngào, trìu mến nhưng đọng lại biết bao kỷ niệm.

han mo tu yêu thiên nhiên làng mạc vi da với “hàng cau nắng”, với “vườn xanh”. hình ảnh “mặt trời mới” tạo cảm giác vô cùng ấm áp và mềm mại. Đó là một buổi sáng rất dễ chịu. ánh sáng ấy cũng giúp cho khu vườn “xanh dịu như ngọc”. không gian trở nên rộng lớn hơn, tươi mới hơn và tràn đầy sức sống.

thiên nhiên và những con người phố thị luôn khiến tôi chạnh lòng. “lá trúc che ngang mặt chữ điền”; từ “nhồi” đó có nhiều nghĩa khác nhau, đó có thể là hình ảnh của khung cửa sổ được dựng lên hoặc khuôn mặt của một cô gái dịu dàng, e thẹn, e thẹn sau rặng tre.

Những kỷ niệm và vẻ đẹp của con người và thiên nhiên xứ Huế được ghi nhớ và nâng niu trong tim. Tôi khao khát được trở lại nơi đó với tình cảm lớn lao.

nhà thơ Hàn Quốc mang trong mình trái tim như chứa đầy nỗi buồn, anh có một cái tôi buồn và buồn.

“gió cuốn theo gió, mây trôi mây, nước buồn hoa ngô rung thuyền bến sông trăng có thể đưa trăng về đêm nay”

Nhịp 4/3, kết hợp với hình ảnh gió, mây, hoa, trăng, con tàu tạo nên hình ảnh riêng biệt. han mac tu đã biến không gian phố thị trở nên cao và rộng hơn, tiết trời chuyển từ sáng sang tối. tâm trạng của nhà thơ cũng được chuyển biến, từ vui tươi, luyến tiếc đến buồn buổi sáng “dòng sông buồn”. cảnh đã mang đến tâm trạng con người, được ví như câu thoại “người buồn có bao giờ vui”. (nguyen du).

“gió theo gió, mây theo mây” có kết cấu hài hòa, cân xứng; tạo khoảng cách, ngăn cách. cảnh vật trở nên mộng mơ nhưng đầy lối trở thành “hoa ngô đồng”. “Thuyền ai” cập bến sông gợi nhớ những làn điệu ca Huế đẹp mà buồn. con tàu cũng gắn liền với mặt trăng tạo nên sự hùng vĩ trong thiên nhiên; nhưng đó cũng là lý do khiến người ta cảm thấy mình ngày càng nhỏ bé hơn. thuyền, trăng và bến cũng được sử dụng rộng rãi làm hình ảnh cho tình yêu đôi lứa:

“đêm trăng trong, ta hỏi tre non có đủ lá dệt danh sách”

(tiếng lóng).

han mo tu đã sử dụng hình ảnh này rất sáng tạo, nhưng nó cô đơn và buồn bã hơn. câu hỏi “đêm nay bạn có thể quay ngược thời gian mặt trăng không” như một sự cấp bách, như một sự chờ đợi. thời gian với nhà thơ quý hơn bao giờ hết, liệu có đủ để ông sống cho khát vọng của mình? khổ thơ là một tâm sự buồn, ở đó anh bày tỏ niềm khao khát hạnh phúc, những lời van xin vô cùng ngột ngạt.

bước đến khổ thơ cuối cùng, han mo tu hướng về thực tại, hướng về con người, hoài nghi những ảo tưởng.

“mơ thấy khách phương xa, khách phương xa. áo ta trắng quá chẳng thấy đâu.

Khổ cuối này mọi thứ dường như đã bị xóa. chiếc áo sơ mi trắng tinh của anh ta pha chút sương khói vừa giả vừa thật khiến việc xác định rất khó khăn. “khách đường dài” là mong gặp, cũng là càng muốn gặp, đường càng xa. han mo tu càng cảm thấy bối rối, không xác định được tình cảm của mình. Đó là tình yêu có thật hay chỉ như một làn sương mù không thể nắm bắt?!

toàn bộ điệp khúc của bài thơ “ai biết”, “thuyền ai”, “vườn ai” được nhà thơ sử dụng liên tục; nó cũng tạo ra nỗi buồn và sự xa lánh. cảm giác hụt ​​hẫng, mất hy vọng khiến anh chỉ còn biết thở dài với hy vọng nhạt nhoà.

Xem thêm: Bí kíp detox 12 ngày giảm 10kg của nhà thơ trần đăng khoa

các hình ảnh trong bài thơ đan xen rất chặt chẽ, có cảnh và có người; có thực tế và hư cấu. như một câu thơ nhẹ nhàng, nó đã tạo nên một cái tôi yêu thiên nhiên tha thiết, cùng với nỗi đau, linh cảm của sự chia ly, tuyệt vọng và hoài nghi.

bài thơ “đây thôn vi da” là bài thơ hay nhất, thể hiện rõ nét một chàng trai xứ Hàn trăn trở với bao khát vọng. từng dòng thơ tiếp tục ám ảnh người ta mãi như cách nó đã để lại dấu ấn trong rừng thơ Việt Nam, tuy nhỏ nhưng đầy ám ảnh.

cảm nghĩ về con người của han mac you – người mẫu 3

thơ là tình cảm, cảm xúc, tâm tư, tình cảm của mỗi nhà thơ. trong phong trào thơ mới, chủ đề tình yêu đã có nhiều bài thơ hay, gắn liền với những tên tuổi xuân sắc, lưu lạc, nguyễn bình với những vần thơ đậm đà bản sắc. trong số đó phải kể đến “phố đời” của han mac tu. tác phẩm là một bài thơ về tình yêu, nhưng đồng thời cũng là một hồn thơ mang phong cách riêng và khác với han mac tu.

khi nói đến thơ là nói đến sự cô đọng, cô đọng, ít chữ nhưng nhiều ý nghĩa. thơ không thể là truyện, truyện. thơ không cần nhiều chữ, có khi từ một chữ trong thơ ta có thể cảm nhận được cả bài thơ, đó là điểm khác biệt giữa thơ và truyện. thơ là dùng trái tim để cảm, trái tim cảm nhận được những suy nghĩ, tình cảm của nhân vật trữ tình, thơ không cần dài, lời phải luôn sống. thơ đôi khi chỉ là những lời lẽ chân thành, giản dị xuất phát từ trái tim, nó không màng đến cách sống, mọi thứ ngoại cảnh, nó chỉ cần cảm nhận bằng trái tim và truyền một chút hồn của cảnh vật, qua hồn của nhà thơ.

Qua tâm hồn han mac tu, tình yêu thiên nhiên tươi đẹp và ý thức cá nhân thể hiện rõ trong “Làng đời ở đây”, bản thân người nghệ sĩ cũng không có được một cuộc sống bình thường như thế. mọi ước mơ, hoài bão dường như hoàn toàn bị dập tắt khi bạn mắc bệnh, một căn bệnh phải cách ly với thế giới bên ngoài, cuộc sống chật hẹp và ngột ngạt. nhưng nhà thơ vẫn không từ bỏ điều đó, niềm đam mê nghệ thuật vẫn cháy bỏng trong trái tim người Hàn Quốc. bỏ qua nỗi đau xác thịt, người nghệ sĩ vẫn sáng tạo nghệ thuật, say sưa với những khoảnh khắc tưởng chừng như vô cảm, thơ là sự giải thoát cho con người cô đơn ấy, sống mà như không.

khởi đầu của người đàn ông Hàn Quốc, là một câu hỏi không cần trả lời.

XEM THÊM:  Cảm nhận về nhà thơ hồ xuân hương

“tại sao bạn không trở lại và chơi trong thị trấn?”

tại sao nó không chỉ là một câu hỏi? đó có thể là một lời mời, hoặc một lời khiển trách tình cảm từ cô gái. “làng”, nơi nhân vật trữ tình đã từng ở, có thể bạn và tôi mới gặp nhau một lần, nhưng tình yêu thì muôn vạn lần. Cảnh tượng này dường như đến từ cả hai phía, nhưng chỉ là do anh nhớ lại, từ rất lâu rồi, mọi hình ảnh về cánh đồng luôn in sâu trong tâm trí anh.

“Nhìn nắng, vườn thật xanh, lá tre che mặt phi lê.”

Những hình ảnh xúc động này đã chôn sâu trong tâm trí anh từ rất lâu, nhưng giờ có lẽ vì điều gì đó đã đánh thức giấc mơ về cảm giác đó, nó đã được đánh thức một cách mạnh mẽ, với cảm xúc mãnh liệt. “Mặt trời vừa mọc” – một hình ảnh rất đẹp, người sống lâu năm mới cảm nhận được những tia nắng ấm áp rơi trên mặt đất, xuyên qua những kẽ lá, kẽ lá. sáng sớm sương trong vắt, sương giăng trên từng kẽ lá, chỉ cảm thấy đẹp vô cùng. ngay cả những điều nhỏ nhất cũng in sâu vào tâm trí anh. Động lực nào để nhân vật trữ tình có thể ghi nhớ sâu sắc như vậy? Vì tình yêu, hay vì thiên nhiên quá đẹp khiến trái tim người nghệ sĩ không thể cưỡng lại?

“khu vườn của ai” ở đây, khu vườn của ai có thể là khu vườn của tôi, khu vườn của tôi, khu vườn của chúng tôi. có thể khu vườn mà bạn muốn nói đến chính là khu vườn tình yêu của chúng ta. “Mềm mại” một số độ ẩm, trong sáng của buổi sáng sớm. một khu vườn xanh như ngọc, xanh như trong vắt và cao vời vợi của bầu trời. sau đó một “khuôn mặt điền vào” xuất hiện. thường với người con gái có khuôn mặt chữ điền, thể hiện sự nhân hậu, đầy đủ phẩm chất tốt đẹp của người con gái. “lá tre che mặt lấp ló” có thể là nhân vật trữ tình tưởng tượng ra hình ảnh cô gái qua lá tre, hoặc một hình ảnh thực mà cô nhớ lại khi còn ở làng quê của cuộc đời. xem sự xuất hiện của chất liệu độn mặt là dấu hiệu của một điều gì đó ngoài tình yêu thiên nhiên. cả khổ thơ chủ yếu nói về hình ảnh thiên nhiên thơ mộng, nhưng đồng thời qua bức tranh ấy, han mac tu cũng cho người đọc thấy được sự nở hoa của tình yêu, thật đẹp và thật mộng mơ. tình yêu đó khiến chúng ta vượt qua mọi thử thách, thật mãnh liệt.

đang say sưa với hình ảnh thiên nhiên tươi đẹp ấy, lòng bỗng dưng trào dâng cảm xúc như muốn rụng rời khi thấy đối diện “gió cuốn theo mây bay”.

theo quy luật tự nhiên, gió đi theo hướng nào thì bạn không thể thay đổi. nhưng với con mắt tinh tường của han mac tu, mọi thứ trở nên đối lập, đối đầu. có lẽ vì trong lòng có sự chia rẽ khó hóa giải nên thiên nhiên vạn vật cũng như lòng người cũng như “kẻ buồn có bao giờ vui đâu”. tất cả cảnh nước vẫn vô cảm, cũng trở nên u buồn, có cảm xúc như một con người.

“Nước buồn hoa ngô cho con tàu bến sông bến trăng đưa trăng về kịp cho đêm nay.”

Tâm hồn con người biết buồn, nên dù có vô cảm trước cảnh vật cũng có thể trở nên xúc động, cũng biết vui buồn cùng người buồn. có lẽ nhà thơ dùng thiên nhiên, cảnh vật để gián tiếp bộc lộ những tâm tư, tình cảm khó bày tỏ. dòng nước, hoa ngô, con tàu bây giờ là ai? một câu hỏi chưa được trả lời khác, “nó là con tàu của ai” nó là con tàu của ai? không ai biết, có thể anh ta không biết, và nếu anh ta có, anh ta không thể chắc chắn nó thuộc về ai. một không gian tĩnh lặng, không một bóng người đột ngột xuất hiện. mọi thứ, mọi cung bậc cảm xúc dường như đều được cô đặc, thu nhỏ lại bởi từ “hợp thời”, chỉ là một từ thông thường, tưởng chừng như không quan trọng nhưng lại rất quan trọng. “đúng giờ” như một cái gì đó bạn ước ai đó có thể đến đúng giờ tối nay, ngay bây giờ. ý thức rất rõ về sự tồn tại của chính mình, không mất nhiều thời gian, nhân vật trữ tình đã vô cùng khao khát, có thể đến đúng lúc, có thể lựa chọn cảm xúc mà mình khao khát, khát vọng duy nhất là mãi mãi. khao khát. biết rằng điều đó không bao giờ có thể thành hiện thực, vì không ai biết điều ước đó, nhưng vẫn chờ đợi, vẫn hy vọng “con tàu của ai”, đêm nay có thể đưa mặt trăng quay ngược thời gian.

trăng trong thơ han thì nhiều, trăng như người bạn tri kỷ muôn thuở của thi nhân, giữa nơi cách biệt với thế giới bên ngoài, còn gì bằng ánh trăng trên trời như một người bạn, một nguồn cảm hứng? giải tỏa nỗi cô đơn. qua thơ han mac tu ta thấy thơ không nhất thiết bề ngoài đẹp đẽ, sống động mà quan trọng là ý nghĩa mà nó mang lại có phải không? Ngay cả khi cuộc đời tăm tối. không phải điều gì cũng có thể thành hiện thực, nhưng nhân vật trữ tình nói chung và nhân vật hán tử nói riêng vẫn mong có được trái tim yêu thương, bởi họ luôn biết rằng không có gì là đủ. cuộc sống này luôn đòi hỏi chúng ta phải sống, phải có hy vọng, chỉ cần chúng ta có một trái tim trong sáng, luôn sống thật với tình cảm của mình.

Hai khổ thơ đầu vẫn gợi cho ta cảm giác gì đó của hiện tại. tuy là dĩ vãng nhưng khổ thơ thứ ba thực sự thuộc về cõi mộng.

“Mở khách hàng từ xa” việc mở một khách hàng ở khoảng cách xa đột nhiên trở nên kỳ lạ, việc lặp lại nhiều hơn cho thấy khoảng cách giữa hai người. mọi thứ trở nên mờ ảo, hư ảo, thực khó phân biệt như trong mơ.

từ “vườn ai”, “thuyền ai”, “ai xa”, được lặp lại bất chợt bằng từ “em”, nhân vật trữ tình em thực sự hiện ra.

“Áo sơ mi của tôi quá trắng không thể nhìn thấy”, không phải bởi vì tôi không thể nhìn thấy nó, mà bởi vì tôi quá cao quý, quá ngây thơ. anh ấy không thể đạt tới sự thuần khiết đó, anh ấy có ý thức rất cao về bản thân, anh ấy biết cảm xúc của mình, nhưng anh ấy không vì nó mà quên đi vị trí của mình. chiếc áo sơ mi trắng thực chất chỉ là cái cớ, làm vơi đi nỗi tuyệt vọng nơi bản thân, dùng mọi cớ để che đi sự cô đơn trong tâm hồn, sương mù làm mờ đi hình ảnh của em, khiến em dần rời xa anh, còn anh thì bất lực, không thể làm gì được. một câu hỏi khác xuất hiện “ai biết tình yêu của ai giàu”, đó là tình yêu của ai? của tôi hoặc của tôi là nặng hơn, sâu hơn. cũng không ai trả lời được. có lẽ là bạn, tình cảm của bạn sâu đậm đến mức có thể viết ra một cách chân thực những cảnh quay và những tâm tư đã chôn giấu quá lâu như vậy.

Sử dụng nhiều câu hỏi tu từ, trái với tự nhiên để thể hiện sự đối lập ở con người, tình cảm của trái tim có sức sống vô cùng mãnh liệt, nó chân thành, sâu lắng nhưng rất cao đẹp. qua tâm hồn thi sĩ han mac tu đã mang đến cho chúng ta nhiều cung bậc cảm xúc vui, buồn, hạnh phúc và đau khổ. từ tâm hồn của cảnh vật, của thiên nhiên, ta cảm nhận được tâm hồn con người, tâm hồn thi nhân. Thơ là thế, chỉ nhìn qua thôi nhưng ý nghĩa rất lớn, có những bài thơ đánh thức tâm hồn con người, cứu linh hồn từ cõi chết trở về với cảm xúc.

không chỉ có mac tu, xuan dieu hay chạy trốn mà họ còn có những phong cách riêng, luôn mang đến ý nghĩa cuộc sống cho người đọc qua những vần thơ. Nếu han mo tu là đại diện cho sức sống mãnh liệt của tình yêu thì xuân điểu lại gửi gắm đến con người thông điệp về sức sống và sự trôi đi của thời gian. hãy sống và tận hưởng trọn vẹn những gì mình đang có ở hiện tại, đừng để nó trôi qua một cách vô ích. /.

Tham khảo: Nguyễn Hoàng Thu – Lãng tử trong đời, chí thú trong văn – Hội Nhà Văn Việt Nam

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Cảm nhận về nhà thơ hàn mặc tử. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *