Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
98 lượt xem

Câu nói của hoài thanh về các nhà thơ mới

Bạn đang quan tâm đến Câu nói của hoài thanh về các nhà thơ mới phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Câu nói của hoài thanh về các nhà thơ mới

* câu hỏi:

giới thiệu về phong trào thơ mới. (…)

Bạn đang xem: Câu nói của hoài thanh về các nhà thơ mới

chú ý đến những đặc điểm chủ yếu của thơ mới là chất mới, lạ, chất đông tây, hòa trộn để tạo nên trào lưu thơ ca với những tác phẩm, nhà thơ tiêu biểu. náo nhiệt vì nó có nhiều cái mới và lạ. và “buồn” cho thế giới thời đó và những tâm sự của các nhà thơ mới, của những người có họ nhạy cảm, với chính họ và với xã hội đương thời – thờ ơ, dửng dưng.

điều đó được thể hiện qua câu hòai thanh trong “Thi nhân Việt Nam” (trích câu hòai thanh).

* gỡ rối:

– giải thích câu lệnh hoai thanh (mở rộng một chút ghi chú trong phần giới thiệu).

– được kiểm tra qua các bài thơ đã học:

+ vội vàng:

xuam dieu – “nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới” – đã mang đến cho làng thơ Việt Nam một cái nhìn mới lạ, phương tây, mang đến một sự “xôn xao” mà rất lâu sau khi anh đến, người ta mới “quen”.

nếm trải “sự rung động” mà phép thuật mùa xuân mang lại:

“Tôi muốn tắt nắng

đừng để hương bay xa “

khẳng định “tôi” của tôi.

<3

nhưng nó cũng ẩn chứa trong đó nỗi buồn, nỗi buồn với mong muốn được cảm thông nhưng người ta lại thờ ơ.

“trời đất không còn là tôi nữa

rất xin lỗi mọi người. “

tuy nhiên ước vọng tình yêu của thanh xuân không bao giờ cạn, nên nỗi buồn của nó vẫn luôn đong đầy khao khát, dù vui hay buồn thì nó vẫn luôn có ước nguyện đó.

p>

+ đây là thị trấn của cuộc sống:

han mo tu gây xôn xao bởi độ “điên” của mình

nhưng nó thực sự còn buồn hơn. nỗi đau thể xác khiến tinh thần anh hoang mang, đau đớn nhưng luôn khao khát được cảm thông.

<3

+ trang giang.

Tuy nhiên, nỗi buồn trốn chạy là “nỗi buồn thế hệ” (đời không có lòng, rồi nỗi buồn quê hương), nỗi buồn cô đơn vì lạc lõng, lạc lõng, nỗi buồn da diết mà “hồn ta trở về. . cùng một niềm tự hào. “

có lẽ trốn chạy là một nhà thơ “buồn” của phong trào thơ mới.

(trích dẫn bài thơ)

+ có thể được chứng minh thêm trong bài báo “nhớ rừng” của thế giới.

“than ôi, những ngày vinh quang đã không còn nữa.”

= & gt; chốt lại chủ đề: cụm từ hoai thanh đã trở nên khái quát một cách toàn diện và sâu sắc trong phong trào thơ mới, gây ra nhiều “hỗn loạn” nhưng cũng rất “buồn”.

mỗi nhà thơ là một cơn gió vui mang đến những nốt nhạc và giai điệu lạ. nhưng cuộc đời sao hững hờ, hững hờ = & gt; nỗi buồn chân thành “nhưng hang tiên đã hết, tình không bền, say đắm và cũng bất lực …”.

* cuối chủ đề:

(trích dẫn cụm từ hoai thanh) = & gt; câu văn giúp ta hiểu thêm về phong trào thơ mới một cách đầy đủ và sâu sắc. câu đúng của một nhà phê bình khiến chúng ta ấn tượng sâu sắc hơn về “nhịp điệu” của một thời kỳ thơ Việt Nam.

nhan đề 3: trong tác phẩm “theo lời đối thoại”, nhà phê bình Mai (Trung Quốc) đã viết: “con người không thể không có cái tôi … nhưng làm thơ thì không thể không có cái tôi”. làm thế nào để bạn hiểu nhận xét trước? bình luận và làm rõ cái tôi của một số nhà thơ trong phong trào thơ lãng mạn mới ở Việt Nam (1932 – 1945).

Ai đã từng đọc kiệt tác “truyện kiều” của đại thi hào Nguyễn Du, hẳn vẫn còn nhớ bước chân của nàng thúy kiều “xăm trổ một mình trong vườn khuya” chạm tới kim trong – bước chân mà nói là tuyệt diệu. thanh xuân, sẽ còn gây bất ngờ và ngạc nhiên cho nhiều thiếu nữ hôm nay và trong tương lai.

trong xã hội phong kiến ​​“không phải của riêng” và “không phải của riêng”, trong xã hội phong kiến ​​hiếm biết bao những “bước chân thủy chung” như vậy. trong cuộc sống, điều đó hiếm gặp trong thơ ca, văn học và nghệ thuật? Ý kiến ​​sau đây của nhà phê bình nổi tiếng Trung Quốc là yuan mai, là câu trả lời cho câu hỏi đó: “Con người không thể không có cái tôi … nhưng làm thơ thì không thể không có cái tôi”. .

Xuất phát từ trải nghiệm sâu sắc với cuộc đời, từ thực tế phê bình thơ cổ điển Trung Quốc, Viên Mai đã đưa ra một quan niệm khá mới về “đạo làm người” và “làm thơ”. sống trong xã hội phong kiến, thời đại mà tư tưởng “không phải mình”, “không phải mình” như một thế lực vô hình chi phối mọi hành động của con người, viên mai cũng tin rằng: “con người không nên có cái tôi”. “Tôi” ở đây có thể hiểu là tiếng nói là lương tâm cũng như cá tính của mỗi người. “Tôi” theo nghĩa cũ như là hiện thân của tư tưởng cá nhân tự cao tự đại, hẹp hòi, nhỏ nhen, nhỏ nhen. Đó là lý do tại sao “một con người không nên có bản ngã”. nhưng câu nói của người giúp việc không nhấn mạnh vấn đề này. cái mà ông quan tâm là “làm thơ”, nghĩa là sáng tác văn học nghệ thuật. các nhà phê bình đã đối chiếu giữa “làm người” và “làm thơ” bằng cách đặt ra những yêu cầu cấp thiết và sinh tử đối với thơ “không thể không có cái tôi”. cái “tôi” trong thơ được hiểu là cái tôi tình cảm, là cá tính sáng tạo của nhà thơ. do đó, viên mai đã đặt ra một yêu cầu quan trọng đối với nhà thơ đó là in đậm cái “tôi”, cảm xúc, cá tính sáng tạo của mình trên trang thơ. thơ, đối với ông, là sự thể hiện sâu sắc nhất cái “tôi” của nhà thơ. thì tại sao “thơ không thể không có cái tôi”? theo tôi, điều đó xuất phát từ chính bản chất của thơ. thơ ca là hoạt động sáng tạo của tinh thần con người. thơ là sự tự bộc lộ trực tiếp và chân thực nhất. như tiếp tục, thơ “là tiếng nói của trái tim” của nhà thơ. khi có những cảm xúc mãnh liệt “không thể nói nên lời”, thậm chí có thể “chết” như đã nói, nhà thơ tìm đến thơ để giãi bày, chia sẻ. vì có những điều “chỉ có thể nói bằng thơ”. chính vì thơ là sự thể hiện thơ thấm nhuần cái tôi cá nhân của nhà thơ. cảm xúc trong thơ không phải của ai khác, mà là những trăn trở, trăn trở, tâm tư, tình cảm của chính nhà thơ. đó là lý do tại sao thơ phải có “tôi”.

nhưng quy luật và bản chất của lao động nghệ thuật là sáng tạo. thơ không phải là thứ được sản xuất hàng loạt, theo “một vài khuôn mẫu” đã được ban cho. Viết thơ, như Xuân Diệu nói, “là một sản xuất cá nhân và đặc biệt, do cá nhân nhà thơ thực hiện”. nghệ thuật vẫn mãi là “lĩnh vực đơn lẻ”. do đó, nhà thơ bắt buộc phải có một phong cách nổi bật, nghĩa là phải có một cái gì đó rất riêng, rất riêng được thể hiện trong tác phẩm của mình. Sáng tạo là yêu cầu sống còn của nhà văn, đồng thời làm nên bản lĩnh của một nhà văn chân chính. Khi bạn không sáng tạo, bạn đang chết, điều đó có nghĩa là bạn đang từ chối tư cách nghệ sĩ của mình. Có lẽ vì lý do này, trong một bức thư gửi một nhà văn trẻ, m.gorki đã đưa ra lời khuyên và gửi gắm một thông điệp chân thành rằng: “Bạn nên học cách viết của tất cả những nhà văn có kỹ thuật điêu luyện, nhưng hãy tìm kiếm họ. ghi chú và lời bài hát của riêng bạn. ” Khi một người đàn ông không có gì của riêng mình, công việc của anh ta không thể có bất kỳ giá trị nào. vì bản chất của thơ là sáng tạo nên nhà thơ phải có cái “tôi” riêng của cá nhân mình, tức là phải có cá tính riêng độc đáo thể hiện trong tác phẩm của mình. thơ chỉ thực sự có giá trị và sống động khi nó được in bằng nhân cách của một nhà thơ.

nhu cầu viên mai của “văn thơ” đã vượt qua những hạn chế khắc nghiệt của hệ tư tưởng phong kiến, trở thành một quan điểm có ý nghĩa và giá trị đối với thơ ca, nói chung. Ý kiến ​​này đã được thể hiện sâu sắc trong thực tế sáng tác thơ ca của các nhà thơ Trung Quốc, cũng như trong thơ ca Việt Nam, nhất là trong phong trào thơ Tân lãng mạn Việt Nam giai đoạn 1932-1945. nó được coi là thời đại của bản ngã, một thời đại chưa có tiền lệ trong lịch sử. của nền thơ ca Việt Nam. thơ lãng mạn mới được coi như một điệp khúc của ‘tôi. mãi mãi, hôm nay và mai sau, những người yêu thơ sẽ nhớ về một mùa xuân “hào sảng và nồng nàn”, một anh hùng có “ảo não”, một vị nguyên binh từ “chân quê”, một han mac tu từ “hiếm có”, một sĩ phu ”mộng mơ. “, một cuộc chạy trốn” tráng lệ “và một” hồn hậu “thuần khiết … bởi những nhà thơ này đã thể hiện tiếng nói của cái tôi cá nhân, nhìn cuộc đời, con người và thể hiện cách cảm ấy bằng chính ngôn ngữ, hình ảnh của mình. … .đều in dấu vân tay cá nhân của ông, nên thơ ông vẫn trường tồn và sống mãi trong lòng mọi người.

Trong dàn đồng ca của phong trào thơ mới lãng mạn Việt Nam, Xuân Diệu nổi bật như một ngôi sao sáng chói, với những vần điệu say đắm, nồng nàn, da diết. thơ xuân huyền diệu là sự lựa chọn của mùa xuân. “thơ anh là một cái bình chứa đựng tất cả hương thơm của tuổi trẻ” (vũ khúc). Trong thơ ông, người đọc được bắt gặp những cảm xúc dâng trào, mãnh liệt mà Nguyễn Đăng gọi mạnh là “khát vọng giao cảm với cuộc đời” độc nhất vô nhị của Xuân Diệu. cái tôi bên trong của nhà thơ, xét cho cùng, chính là tình yêu cuộc sống và niềm say mê sống mãnh liệt ấy. có lẽ chỉ có điều kỳ diệu của mùa xuân mới có những điều ước khác thường và tuyệt vời:

“Tôi muốn tắt nắng

để màu không bị phai

Tôi muốn cuốn theo chiều gió

để hương không bay đi. ”

hiện diện giữa những dòng thơ là cái “tôi” diệu kỳ của mùa xuân, không ẩn chứa mà ngân vang như một thử thách, như một tuyên ngôn cho cuộc đời. các thi nhân có khát vọng “tắt nắng”, “buộc gió” để lưu giữ sắc hương của thiên nhiên, tạo vật. một khát vọng, ước nguyện lớn lao và độc đáo, có lẽ chỉ có ở ngôi nhà thơ ngô nghê này. khát vọng ấy bắt nguồn từ tình yêu cuộc sống mãnh liệt, khát vọng làm chủ và chế ngự thiên nhiên, được sống hết mình trong những sắc màu, hương thơm của cuộc sống và tuổi trẻ. Chính khát khao hoang dại ấy đã tạo nên âm điệu riêng cho giọng ca Tuổi thanh xuân.

có người đã mệnh danh Xuân điệu là “ông hoàng của thơ tình Việt Nam hiện đại”, là “người hát rong của tình người thời hiện đại”. niềm đam mê sống và tình yêu cuộc sống mãnh liệt đã chắp cánh cho hồn thơ mùa xuân vươn tới tình yêu như một sự thoát ra khỏi những gò bó chật hẹp của lễ giáo phong kiến. xuan dieu đã thể hiện một cách táo bạo tình yêu đời thường mới mẻ chứ không phải tình yêu sách vở hay tình yêu mộng mơ của tan da, thế tục. trước và sau thanh xuân tuyệt vời, không ai có được những vần thơ tình nồng nàn và da diết đến thế:

“Tôi nhớ ngôn ngữ. Tôi nhớ bức ảnh. Tôi nhớ bạn những bức ảnh

Tôi nhớ bạn. anh ấy nhớ. cưng !? ”

vẻ đẹp của tình yêu trong thơ tình thể hiện khát vọng đồng cảm mãnh liệt từ thể xác đến tâm hồn con người. Điều mà thanh xuân sợ nhất trong tình yêu không phải là khoảng cách về không gian – thời gian, mà là khoảng cách của mỗi trái tim, tình yêu của mỗi người, một vũ trụ riêng đầy bí mật không hài hòa và hỗn tạp. quan niệm tình yêu độc đáo ấy đã tạo nên những vần thơ tình đẹp và mãnh liệt nhất trong nền thơ ca Việt Nam hiện đại.

sự kỳ diệu của mùa xuân hiện diện trong thơ ca không chỉ với cái tôi tình cảm nồng nàn mà còn bằng một cá tính sáng tạo độc đáo. nhân cách ấy được thể hiện qua cái nhìn mới mẻ, trong sáng và độc đáo về thế giới con người, được truyền tải trong những vần thơ hiện đại, tinh tế và tài hoa. Thoát khỏi cái nhìn hẹp hòi thông thường của quan niệm phong kiến, Xuân Diệu say và ngẩn ngơ trước vẻ đẹp chân thực của cuộc đời:

“trong số những con ong và bướm này trong tuần này

đây là những bông hoa của cánh đồng xanh

đây là những chiếc lá của cành cây rung rinh

đây là bài hát tình yêu của tôi

và đây là đèn nhấp nháy

mỗi buổi sáng, thần vui vẻ gõ cửa

Tháng giêng ngon lành như một đôi môi khép hờ ”

Thế giới được cảm nhận qua đôi mắt “xanh” của mùa xuân thật đẹp, thật sống động, đủ màu sắc, âm thanh, ánh sáng, hương vị, đầy nhựa sông, tràn đầy sức sống. . từng chữ “đây” vang lên như trào dâng cảm xúc. Được tận mắt nhìn thấy cuộc đời của chính mình, Xuân Diệu say sưa cất lên khúc ca vui tươi về cuộc sống, thiên nhiên, con người. Chính nhờ đôi mắt ấy mà Xuân Diệu đã khám phá ra vẻ đẹp thực sự của thế giới, giúp người đọc hiểu rằng thiên đường không ở đâu xa, không phải ở cõi mộng xa xôi, mà là ở xung quanh ta, ở đời thực. thiên đường trên chính trái đất của cuộc sống, của hương hoa này. bạn phải có “đôi mắt xanh non” của tuổi trẻ, của tuổi trẻ để có thể nhận ra nó. Khám phá độc đáo này cũng gắn liền với một quan niệm thẩm mỹ rất riêng, rất đàn hồi:

“Tháng Giêng ngon như ngậm môi”

Thơ văn xưa thường lấy thiên nhiên làm chuẩn mực cho vẻ đẹp của con người. Người phụ nữ đẹp theo quan niệm xưa phải có khuôn mặt đẹp như hoa, như trăng rằm, giọng nói trong trẻo như tóc vàng, lông mày đẹp như lá liễu. nhưng với sự kỳ diệu của mùa xuân, con người là tạo vật hoàn hảo nhất, vẻ đẹp của con người là ngọn cờ của thiên nhiên: “lá liễu dài như ngọn mi”.

Chính cách nhìn đó đã khiến cho sự vật hiện lên trong thơ xuân, dù là hoa, là lá, là cây, v.v. của cuộc sống hàng ngày, phản ánh vẻ đẹp thẩm mỹ chân thực của nó. Thơ Xuân điệu không mới về đề tài, nhưng nó vẫn tiếp tục thu hút người đọc vì nó. không chỉ vậy, anh còn là một nhà ảo thuật tài ba khi để cảm xúc ấy biến hóa dưới ngôn ngữ, dưới hình thức nghệ thuật tài hoa, giàu giá trị thẩm mỹ. Mùa xuân được nói đến như một bậc thầy xứng đáng của lối viết biểu tượng tinh tế. nhà thơ đã nắm bắt được nỗi xao xuyến mơ hồ nơi lòng tạo vật qua hình ảnh “cánh cò băn khoăn”. nhà thơ còn thấy được sự chuyển mùa tinh tế của đất trời ở một quy mô nhỏ nhất, tinh tế nhất với từ “bóng” trong câu thơ đơn:

“trong khu vườn xanh đỏ”

khác với quá trình chuyển màu trong thơ nguyễn du:

“rừng phong thu đã nhuộm màu quan san” hay trong thơ Nguyễn binh: “lá xanh nhuộm thành lá vàng”. từ “giảm” mô tả một sự thay đổi ở cấp độ vi mô hơn là từ “nhuộm” hay “nhuộm”, đúng hơn nó là một quá trình vẫn đang tiếp diễn, chưa hoàn thành. mùa xuân như nhìn thấy một cuộc chiến thầm lặng nhưng khốc liệt trong từng tế bào diệp lục của lá: đỏ dần xâm chiếm xanh, đến một lúc nào đó ta mới ngỡ ngàng nhận ra rằng cả mùa thu đã trôi qua. tiếp theo là sự rút lui của mùa hè, thế chỗ của mùa thu. Với phong cách giao tiếp tinh tế, với ngôn ngữ thơ đặc sắc mang đậm cá tính sáng tạo riêng của Xuân Diệu, đoạn thơ đã trở thành một trong những sáng tạo nghệ thuật đặc sắc của nhà thơ về mùa thu.

XEM THÊM:  Nhà thơ hô-me-rơ sống vào khoảng thời gian nào

vì vậy, thơ xuân điệu đã để lại dấu ấn sâu đậm về tâm hồn, tài năng và phong cách nghệ thuật độc đáo của xuân điểu. nó không nhầm lẫn với bất kỳ thể thơ nào khác do sắc thái riêng của cái tôi độc đáo của mùa xuân.

Nếu thơ xuân điểu khoác lên mình bộ trang phục lộng lẫy hiện đại thì thơ nguyễn bình lại mặc “áo tứ thân”, “quần cộc đen”, “khăn mỏ quạ” rất độc đáo của người Việt, từ những cánh đồng cỏ nông thôn Việt Nam. . nguyễn binh là nhà thơ “ruộng”, nhà thơ “ruộng”. Trong thơ ông thấy một khung cảnh làng quê rất riêng, rất Việt Nam với giếng nước, mái đình, cây đa, hố gà … cảnh làng quê Việt Nam mượn thơ Nguyễn Bính để nói.

Xem thêm: Ai Là Nhà Thơ Nổi Tiếng Nhất Của Phong Trào Thơ Mới 2021, Top 10 Nhà Thơ Lớn Của Việt Nam Thế Kỷ 20

“giếng ngập trong nước

ba ngăn ngập tràn nắng chiều ”

nguyen binh yêu làng quê như người nông dân yêu làng quê mình. Tuy nhiên, ngay trong những câu thơ tưởng như rất gần gũi với ca dao này, vẫn có cách nhìn, cách cảm riêng của Nguyễn Bính đối với một hồn thơ mới. nguyễn bình đã lấp đầy “nắng chiều” một cái gì đó vô hình và huyền diệu trong “ba gian” của ngôi nhà, một cái gì đó hữu hình và có thực. Thơ nguyễn binh nói “không” mà đầy có, nhà trống sang, đầy “nắng chiều”. Đó là một cái nhìn mới độc đáo về phong cảnh làng quê Việt Nam mà có lẽ chỉ có ở nguyễn bình.

cả hai đều viết về làng quê Việt Nam, nhưng nếu nhà thơ rất thành công trong việc miêu tả thôn quê, anh văn sĩ tài hoa trong việc miêu tả phong tục của làng quê thì nguyễn binh lại có sở trường miêu tả tình yêu. quê, thực ra là tất cả những yêu thương thầm lặng, câm lặng, dang dở, tủi nhục. Tâm lý cái tôi của nguyễn binh trong tình yêu là tâm lý “trai quê”.

“Làng Đoài nhớ làng dong

một người chín nhớ mười chờ một người

nắng mưa là bệnh của trời

tình yêu là căn bệnh của tôi, hãy yêu cô ấy. ”

cũng viết về tâm trạng “thất tình” của người đang yêu, nhưng câu thơ của nguyễn binh khác với những câu thơ của xuân sắc ở bài “tình chiều”. một mặt là tình yêu mãnh liệt, là nỗi nhớ trào dâng từ cơ thể câu chữ xốn xang trên trang giấy và mặt khác đó là tình yêu thầm lặng, dẫu không kém phần mãnh liệt. “Cái tôi” của nguyễn binh phải mượn từ “người xứ Đoài”, “người đông”, “một người” và cả mưa nắng của đất trời để thể hiện mình, để lột tả nỗi nhớ da diết và tâm hồn của chính mình. đó là hồn cốt của hồn thơ Nguyễn Bình.

mùa xuân tuyệt vời đắm chìm trong tình yêu. Nguyễn Bính thả hồn nương náu nơi bến nước, cây sung, mái đình… rồi cùng thi nhân phiêu bạt, trở về với những giai điệu hồn cổ điển. thơ chạy trốn là tiếng lòng của thi nhân nhưng chất chứa nỗi buồn sông núi. trong thơ chạy trốn có nỗi buồn “thiên cổ”, “nỗi buồn vũ trụ”,… nhưng trên hết vẫn là nỗi buồn nhân gian:

“những con sóng lăn tăn mang theo nỗi buồn và nỗi buồn

thuyền đi xuôi dòng nước song song

con tàu về quê lại buồn

một vài dòng củi từ một cành cây đã chết. ”

hoai thanh gọi huy gần là tâm hồn “điêu luyện” nhất trong các thi sĩ mới vì những bài thơ như thế. một nỗi buồn cứ lặp đi lặp lại, thấm nhuần mọi thời gian, lan tỏa khắp không gian. như trăm dòng chảy thành sông, tầng tầng lớp lớp nỗi buồn từ muôn phương của cuộc đời hợp lại tạo thành nỗi buồn “trăm hướng” lớn. đó là nỗi buồn của cá nhân đối diện với không gian bao la của đất trời, cảm thấy kiếp người nhỏ nhoi như cành củi khô đung đưa trên sóng. người xưa dùng hình ảnh bèo để chỉ trạng thái nông nổi của con người. huy cận sử dụng hình ảnh cành củi khô, một chất liệu chân thực và hiện đại. trong một lúc buồn bã, ăn năn với cuộc đời, với kiếp người, hồn thơ đã nương tựa vào một điểm tựa tinh thần, đó là nỗi nhớ quê hương, tình yêu quê hương đất nước:

“lòng quê khát nước

không khói hoàng hôn cũng là hoài niệm ”

huy cận có nguồn cảm hứng thơ cổ điển chủ yếu nhờ những hình ảnh rất cổ điển và ngôn ngữ thơ rất đỗi nên thơ. nhưng bản ngã của Huian là bản ngã của một nhà thơ mới được giải phóng khỏi những quy ước chung của thi ca cũ. người xưa thấy khói sóng trên sông mà lòng hoài niệm quê hương, thiết tha với quê hương. Xót xa không cần khói sóng khơi gợi hồn thơ anh chất chứa bao nỗi niềm nhớ quê hương bao năm qua. đó là trạng thái tâm chi phối ngoại cảnh. như vậy tâm hồn thơ mộng, thanh tao và mãnh liệt đã chi phối cách miêu tả và cảm nhận thế giới trốn chạy. Chính nhờ cái tôi độc đáo đó mà Huy Cận đã mang đến những bài thơ mới rất cổ điển nhưng đồng thời cũng rất hiện đại.

Còn nhiều giọng thơ đặc sắc, độc đáo khác đang tồn tại trong phong trào thơ lãng mạn mới ở Việt Nam. Những hồn thơ ấy đã góp phần tạo nên một thời đại rực rỡ chưa từng có trong thơ ca Việt Nam, ghi dấu ấn với những tên tuổi và phong cách thơ độc đáo nhất trong nền thơ văn dân tộc.

Ý kiến ​​của viên mai không phải là không gây tranh cãi, nhưng theo tôi, đó là một nhận định, một quan điểm khá xác đáng và đáng trân trọng. thanh mai vượt qua những hạn chế của thời đại, cô dám cất lên tiếng nói của mình để phát huy cái tôi tình cảm, cá tính sáng tạo cần có ở mỗi nhà thơ, ý tưởng này đã mở ra một con đường thơ chân chính, hành trình tự thể hiện mình là một sáng tạo. đường dẫn liên tục. hành trình sáng tác những vần thơ độc đáo, mang đậm dấu ấn cái tôi cá nhân của mỗi nhà thơ. Đọc những lời bình, tôi chợt hiểu tại sao có những nhà thơ sẽ còn mãi trong lòng người đọc, lại có những nhà thơ mà lịch sử và khán giả khó quên. khi một nhà thơ không có gì của riêng mình trong tác phẩm của mình, tác phẩm của anh ta không thể có giá trị và không thể tồn tại. Quan điểm của Viên Mai được thể hiện trong các thời đại, thời đại văn học mà cái tôi cá nhân của nhà văn đã bị xóa bỏ. những thời đại đó không thể có giá trị vĩnh cửu với thời gian. yêu cầu mai sẽ vẫn có giá trị theo thời gian.

đề 4: có ý kiến ​​cho rằng: “với thơ mới, thơ Việt Nam bước sang một thời kỳ mới.” làm thế nào để bạn hiểu nhận xét trước? Hãy làm rõ điều gì đánh dấu “thời đại mới” qua một số bài thơ mới đã học trong chương trình.

Nhận định về phong trào thơ mới ngắn gọn, hay nhất (ảnh 2)

Mở bài

có người thường nói: “xã hội nào có văn chương”, thời đại xã hội luôn là nhân tố ảnh hưởng sâu sắc đến văn học, những đặc điểm của thời đại đó sẽ là chủ đề, nội dung để các nhà văn, nhà thơ đề cập đến trong vở kịch. Trong suốt một chặng đường dài của nền văn học nước nhà đã có những thay đổi, đổi mới để lại những dấu vết văn học. nhưng có lẽ, một thời đại văn học định hình nền văn học Việt Nam chính là thời kỳ của phong trào thơ mới từ đầu thế kỷ 20 đến năm 1945, theo nhận định: “cùng với thơ mới, thơ Việt Nam bước sang một kỷ nguyên mới”.

nội dung bài đăng

lý giải ý kiến: với thơ mới, thơ Việt Nam bước sang một kỷ nguyên mới

Cuối thế kỷ 20, thực dân Pháp xâm lược nước ta, biến lãnh thổ nước ta thành thuộc địa của chúng. Vào những năm đầu thế kỷ 20, xã hội Việt Nam ngập tràn làn gió văn hóa mới. một dân tộc có nền văn hóa ổn định hàng nghìn năm đã bị xáo trộn bởi lối sống phương Tây. Ở thành thị, người ta bắt đầu mặc quần áo tây, đội nón tây, đi xe tây, ở nhà cũng theo phong cách phương tây, ngay cả cách ăn nói và cư xử của họ cũng theo kiểu phương tây. họ theo một lối sống mới, họ bắt đầu có những suy nghĩ khác, trong đó phần lớn là sự sa sút về đạo đức, nhân phẩm với lối sống của một xã hội lai căng. ở những vùng nông thôn nghèo, người lao động phải chịu áp lực, bóc lột trực tiếp và gián tiếp của giai cấp thống trị nửa thuộc địa, nửa phong kiến. Trước một xã hội hỗn loạn như hiện nay, các nhà văn đã viết về những hiện thực của cuộc sống lúc bấy giờ. còn đối với các nhà thơ, mỗi người một nỗi niềm riêng, muốn thoát khỏi hiện thực phũ phàng, muốn quên đi nỗi đau đất nước bị xâm lăng nên các nhà thơ thời kỳ này đã giúp viết lên những nỗi niềm riêng tư của họ. cách lãng mạn hơn. phong cách.

Làn gió văn hóa phương Tây đã mang đến cho văn học Việt Nam nhiều đổi mới. hoai thanh trong “vietnamese Thi sĩ” đã viết: “tình ta cũng đã đổi mới thơ ta”. chưa bao giờ trong một thời gian ngắn (năm, sáu mươi năm) thơ ca Việt Nam lại xuất hiện nhiều gương mặt xuất sắc, tiêu biểu đến thế. họ đã cùng nhau tạo nên một “trào lưu thơ mới” khác với “thơ cũ” với những bài thơ viết bằng những thể loại đọc độc đáo, những cảm xúc suy tư, thầm kín khác nhau, nội dung và ý thơ rất khác nhau. Những hình thức và ước lệ cổ xưa và quy ước ”chưa từng thấy dường như đồng thời với hồn thơ khoáng đạt, mơ màng như Lưu Trọng Lưu, hùng tráng như Huy Thông, trong sáng như Nguyễn Nhược Pháp, và ảo như Nguyễn Nhạc Pháp. não nùng như huy cerca, trường như nguyễn bình, hiếm như che lan viên…, và thiết tha, khắc khoải như xuân điều ”. phong trào thơ mới đã trở thành một thương hiệu, một bước ngoặt trong lịch sử thơ ca dân tộc, với nhiều tài năng kiệt xuất và nhiều tác phẩm có giá trị. Không sai khi nói “cùng với thơ mới, thơ Việt Nam đã bước sang một kỷ nguyên mới” bởi khi phong trào thơ mới nổi lên, các nhà thơ mới có cơ hội được trải lòng mình, bộc lộ tài năng và phong cách cá nhân của mình một cách độc đáo. . khuynh hướng mới mà các nhà thơ thời trung đại trước đây không có.

Phân tích Chứng minh Ý kiến: Với Thơ Mới, Thơ Việt Nam bước vào một kỷ nguyên mới

“Thơ Việt Nam bước vào thời đại mới”, một thời đại với những biến đổi sâu sắc về nội dung ý tưởng trong từng bài thơ nếu trong thơ cổ, nhà thơ chỉ tác phẩm nào về quê hương đất nước, những hoàn cảnh lịch sử với vua, với tướng, tác phẩm nào cũng phải thể hiện rõ lối suy nghĩ, lòng yêu nước của vua tôi, thờ vua hay theo lối suy nghĩ cũ, tức là thơ tả cảnh, nếu viết về người thì nên đánh cá. , tieu, canh, article; viết về con nên long, ly, rùa, phượng; đàn ông phải mạnh mẽ, đầu đội trời, chân ngồi đất, có sức mạnh và khả năng chống chịu; còn người con gái thì phải có công, có đức, có ngôn, có hạnh, có lòng trung thành. mọi thứ như đưa nhà thơ vào một khung hình. Vả lại, thơ cổ cũng tuân theo một quy luật bất-hữu, miêu tả trong thơ là lối miêu tả thông thường lấy thiên nhiên làm chuẩn mực cho cái đẹp. nhưng đối với thơ mới, những ý tưởng đó đã bị tiêu diệt, nhà thơ viết về tình cảm của con người trước sự trôi đi của thời gian và sự phát triển của xã hội. dành những lời lẽ bay bổng để viết về những cảm xúc khó diễn tả của họ khi đối mặt với những hoàn cảnh ngược đời của cuộc sống:

“mơ về khách hàng đường dài, khách hàng ở xa

áo sơ mi của tôi quá trắng không nhìn thấy được

đây là hình ảnh bị mờ

ai là người giàu tình yêu thương? ”

(“làng vi da” – han mac tu)

Không phải là cảm giác bị gò bó trong lối “tả cảnh ngụ tình”, nhà thơ han me tu đã trực tiếp bày tỏ nỗi tuyệt vọng của mình bằng một câu hỏi kết thúc bài thơ “đây rồi phố đời”. đó là những trạng thái mơ hồ và day dứt của một người sắp rút lui khỏi cuộc đời khi trong lòng vẫn còn nhiều khúc mắc với cuộc sống. một giấc mộng ảo “áo em trắng quá chẳng thấy đâu” nhà thơ khiến người đọc không khỏi băn khoăn, suy nghĩ về hình ảnh được nhắc đến trong bài thơ. nhờ vậy mà bài thơ đã khắc sâu trong lòng người đọc.

Thơ mới đã phá vỡ mọi quy chuẩn, quy ước trong thơ cũ. đại thi hào nguyễn du đã miêu tả vẻ đẹp của con người rằng:

“nhưng nó trông rất khác về hình thức

khuôn mặt trăng tròn đầy vẻ đẹp

bông hoa mỉm cười tôn trọng

mây mất nước, tóc và tuyết nhường chỗ cho màu da ”

(“truyện kiều” – nguyễn du)

Vẻ đẹp của con người được đo bằng các tiêu chuẩn của vẻ đẹp tự nhiên. nhưng với sự kỳ diệu của mùa xuân, thiên nhiên không còn là chuẩn mực, con người là ngọn cờ của cái đẹp. trong bài thơ “vội vàng”, anh ấy viết:

“Tháng Giêng ngon như một cặp môi khép”

độc giả cảm nhận được đôi môi căng tràn sức sống và ngọt ngào của mùa xuân, nồng nàn, ấm áp nhưng gần gũi của đôi lứa yêu nhau.

với những vần thơ xưa cũ về mùa thu qua làn nước trong vắt, với bầu trời cao xanh:

“tỏa sáng dưới đáy nước trên bầu trời

thành phố được xây dựng bằng khói xanh và bóng vàng ”

(“truyện kiều” – nguyễn du)

nhưng với văn phong “rất tây” của mình, xuân điều miêu tả mùa thu, không phải mặt nước, đáy trời mà chính là:

“còn hơn cả một bông hoa rơi

trong khu vườn xanh đỏ ”

(“mùa thu đến rồi” – mùa xuân tuyệt vời)

“nhiều hơn một” có nghĩa là nhiều hoa, nhà không nói rõ là hoa nào, chỉ biết là có rất nhiều hoa. không phải một màu nhất định như thơ cổ mà là một màu pha giữa đỏ và xanh. Hơn nữa, với cách dùng từ “giữa” ta thấy được tài sử dụng từ xuân, “sắc đỏ giữa xanh” có nghĩa là màu đỏ đang dần hiện thân, mùa thu đã đến đã mang đến cho cảnh vật sự khô héo. . .chủ đề đó là xem tài năng và những chuyển biến trong tư tưởng và nội dung của các nhà thơ trong trào lưu thơ mới.

được mệnh danh là “thơ mới” nên không chỉ có sự thay đổi về nội dung mà còn có sự thay đổi về hình thức nghệ thuật. Nếu thơ cổ chỉ bó hẹp trong một thể thơ lục bát với những quy tắc chặt chẽ, thì thời bấy giờ, các nhà thơ Việt Nam đã sáng tạo ra những thể thơ độc đáo như ngũ ngôn, bảy chữ, tám chữ, thơ thất ngôn tứ tuyệt. phong cách viết sáng tạo:

“lá cây

như lá vàng

rơi xuống.

ồ! vấn đề

cảnh buổi chiều

cái này! ”

(“mùa đông” – tàu nam)

thể thơ độc đáo đó xuất phát từ cảm xúc bấp bênh, thất vọng, cô đơn và trống trải của tác giả nên lời thoại có vẻ rất hụt hẫng. dòng cảm xúc của nhà thơ được thể hiện một phần qua thể thơ, dòng càng dài thì cảm xúc của nhà thơ càng dồi dào. Như trong tác phẩm “Vội vàng”, xuân điều bày tỏ mong muốn thể hiện tình đoàn kết với cuộc đời qua những câu thơ dài:

“Tôi muốn mây di chuyển và gió thổi

Xem thêm: Lời bài hát Nàng thơ – Lyric Nàng thơ – Hoàng Dũng – Download.vn

Tôi muốn yêu những chú bướm

XEM THÊM:  Nhà văn trẻ: những giọng nói mới, tư thế mới - Tuổi Trẻ Online

Tôi muốn ghi lại cảnh hôn

và nước, cây và cỏ

cho hương thơm, cho ánh sáng

tận hưởng vẻ đẹp của những ngày mát mẻ

oh xuan hong, anh muốn cắn em ”

(“in vội” – phép thuật mùa xuân)

nhịp thơ nhanh: các từ nối tiếp nhau tạo cảm giác vội vàng, gấp gáp. đó cũng là trạng thái của nhà thơ khi nhận ra sự hữu hạn của kiếp người trong vũ trụ bao la. Chính vì vậy mà nhà thơ muốn “nuốt” mây gió, muốn “say” cánh bướm tình tứ, muốn “nhặt” trong nụ hôn… những từ “say”, “thân”, “nhặt”. “đều là động. từ mạnh mẽ, thể hiện khát vọng sống, đến hăng hái, say mê. ở đây ta còn thấy được nghệ thuật sử dụng từ ngữ và hình ảnh kỳ diệu của mùa xuân. đó là những từ chỉ những hành động, những hình ảnh táo bạo đại diện cho cuộc sống tươi mới nhất, tươi đẹp nhất, trong sáng nhất. nhà thơ như con ong mải mê thưởng thức mật và hương thơm của trái cây cho đến khi “choáng váng”, “no nê”, “no nê”. từ “muốn” được lặp lại ba lần giúp người đọc cảm nhận được khát vọng sống cao đẹp mãnh liệt của nhà thơ.

Nếu thơ trung đại thường sử dụng lối viết ước lệ, tượng trưng, ​​thường viết về hình ảnh tùng, cúc, trúc, mai hay trăng, hoa, tuyết, trăng thì trong thơ mới các nhà thơ đã sử dụng nhiều biện pháp nghệ thuật mới với những hình ảnh khác nhau. chúng ta thường nhớ đến những dòng thơ “hai tấm lòng” của nguyễn binh:

trái tim tôi giống như một cửa hàng

chỉ dừng lại cho người qua đường

Trái tim tôi như một chiếc bè trôi nổi

chỉ đi đến một trạm, chỉ đi theo một hướng ”

trái tim của một cô gái giống như một “cửa hàng”, nơi có nhiều người đi qua, dừng lại một lúc rồi rời đi. không có ai là mãi mãi, là duy nhất. nhưng lòng người như “chiếc bè trôi”, “chỉ đi một bến, chỉ về một phía”, trước sau như một, luôn chung thủy với tình yêu của mình. Với sự so sánh nhiều hình ảnh này, người con trai dường như muốn trách người con gái không chung thủy, sống “hai lòng”.

một trào lưu thơ mới xuất hiện khi xã hội Việt Nam nửa Tây, nửa tự, dâm loạn và vô trật tự. vì vậy, mỗi nhà thơ sẽ có cách nhìn, cách cảm nhận cuộc sống, con người riêng. đó là lý do tại sao cái tôi với ý nghĩa đích thực xuất hiện. người đọc không bao giờ có thể quên được cái tôi nồng nàn, say đắm, khao khát giao hòa, đồng cảm với cuộc đời kỳ diệu của mùa xuân. Thơ của xuan dieu luôn mang đến cho người đọc một ngọn lửa sống mạnh mẽ và mãnh liệt:

“tốt hơn là một phút huy hoàng và rồi đột nhiên tối tăm

còn hơn buồn trăm năm ”

không giống như xuân điệu vội vã và đam mê, huy cận có cái tôi u uất của “sầu cổ thụ”, “sầu từ thiên”, tất cả bài thơ của anh đều là sầu:

“bạn đang đi hết hàng này đến hàng khác

Bao la không có con tàu đi qua

không tìm kiếm sự thân mật

bờ biển xanh êm đềm gặp bãi biển vàng ”

câu thơ không có một chữ buồn nhưng người đọc vẫn cảm nhận được một nỗi buồn vô cùng sâu lắng và khủng khiếp. nỗi buồn ấy bao trùm lấy nhà thơ, khiến dù nhìn đâu cũng thấy sự chia ly, ly tán. đọc thơ của huy luôn có cảm giác “bùi ngùi”, điều này đã tạo nên thành công cho các tác phẩm của huy nhờ cái tôi độc đáo của mình.

nhận xét mở rộng chủ đề

Chúng ta không thể thừa nhận rằng, “với thơ mới, thơ Việt Nam đã bước vào một kỷ nguyên mới”. thời đại đó không những mới mà còn hoàn toàn khác với thơ ca thời đại cũ do ảnh hưởng của thời đại. , của thời đại xã hội mới và hoàn cảnh văn hóa du nhập từ phương Tây. Mặc dù thời đại xã hội đó đã lùi xa nhưng nó đã mang lại cho nền văn học Việt Nam một diện mạo mới với nhiều diện mạo mới và những tác phẩm có giá trị. Thơ mới thành công nhờ sự đổi mới về tư tưởng, nội dung, hình thức nghệ thuật và cái tôi của mỗi nhà thơ.

cuối bài viết

Tuy phát triển từ thơ ca trung đại nhưng thơ mới đã tạo nên một dấu ấn quan trọng trong lịch sử thơ ca dân tộc. ngày nay, chúng ta vẫn say mê đọc và say mê các tác phẩm của phong trào thơ mới. đó là thành công lớn nhất của một kỷ nguyên thơ.

đề 5: bình luận về thơ mới, Hoài Thanh viết: “Cuộc sống của chúng ta nằm trong lời nói của tôi. Mất chiều rộng, chúng tôi tìm kiếm chiều sâu. Nhưng càng vào sâu, trời càng lạnh. Tôi chạy trốn đến tiên giới, tôi phiêu lưu vào tình yêu dài và trọng lực luu, tôi điên cuồng với han mac tu, che lan vien, tôi đã yêu ma thuật của mùa xuân. nhưng động thần tiên đóng cửa, tình yêu không bền lâu, điên cuồng rồi tỉnh lại, mê đắm vẫn bất lực. ta bàng hoàng đau buồn trở về hồn với huy cận. ngay cả bầu trời thực và bầu trời mơ ước vẫn neo chặt vào tâm hồn tôi ”. (trích từ “một thời đại trong thơ”)

phân tích và bình luận về các ý kiến ​​trước đó. Minh họa bằng các bài thơ đã học và đọc thêm.

  • giới thiệu:

Cho đến nay, sự phát triển và những thành tựu rực rỡ của phong trào thơ mới vẫn làm say đắm biết bao người cầm bút, những người không ngừng mong muốn tìm hiểu đầy đủ và tìm thấy trong thơ này nguồn sức mạnh đích thực để làm nên một “cuộc cách mạng mới lớn”. và mỗi khi nhắc đến áng thơ rực rỡ ấy, chúng ta không thể không nhắc đến hoài niệm và một tuyển tập các thi nhân Việt Nam. với tinh thần của người đương thời, hoai thanh đã chuyển tải tất cả những tinh hoa vào một tập sách phê bình giá trị, được coi là “tác phẩm của thế kỷ”.

Nhận xét về sức sống của thời kỳ này, trong “một thời đại trong thơ” (trích Thi nhân Việt Nam), Hoài Thanh viết: “Đời ta nằm trong lời ta. Mất bề rộng, ta đi tìm chiều sâu. Nhưng càng đi sâu trời lạnh hơn tôi chạy trốn đến thần tiên và thế giới mà tôi đã mạo hiểm yêu lâu và trọng lực luu Tôi phát điên với han mac tu, che lan vien Tôi đã yêu xuân diệu nhưng hang động của tiên nữ đã đóng cửa, tình yêu thì không. kéo dài, điên cuồng rồi tỉnh lại, mê đắm vẫn bất lực ta thẫn thờ, buồn bã trở về hồn với huy Cận. Dù trời thực, trời mộng mơ vẫn neo vào hồn ta. ”

  • nội dung:

Trong số các nhà phê bình, có lẽ, noi thanh là người gắn bó nhất với phong trào thơ mới từ khi nó đưa ra những dấu hiệu đầu tiên cho đến khi nó kết thúc. do đó, anh ta nhìn thấy rõ ràng mọi khía cạnh của nó, soi rọi nó từng chút một để khám phá ra những nét tinh tế mà người ta chưa chắc đã nhìn thấy. Với tập sách Phê bình Thi nhân Việt Nam, Hoài Thanh đã dũng cảm đứng ra, đại diện cho giới thơ và công chúng bình luận, đánh giá, phê bình. anh không dám thừa nhận rằng anh đã nhìn thấy tất cả, đã nghĩ tất cả và đã nói ra tất cả. nhưng sự thật cuốn sách đã bày ra trước mắt người đọc một bữa tiệc thơ xa hoa chưa từng có.

trước hết, hoai thanh tuyên bố: “cuộc sống của chúng tôi nằm trong vòng tròn của tôi”. Giờ nghĩ lại cũng không thấy lạ. nhưng lúc đó lạ quá. đầu thế kỷ XX, Nho giáo vẫn còn thống trị tư tưởng. trong khi các trào lưu phương Tây tràn vào, xu hướng đổi mới trên mặt trận tư tưởng vẫn tiếp tục tấn công thành trì đó, nhưng vẫn chưa thể làm cho nó biến mất. người ta vẫn có một chữ “ta” lớn. và phá vỡ nó là một kỳ công của nhiều người, hầu hết đều là những nhà thơ mới.

trước hết, thơ mới thể hiện rõ cái “tôi” cá nhân. cái “tôi” trong bài thơ là cái tôi của cái “chất” có cốt cách trong sáng, lớn lao muốn hòa vào đại dương, muốn xua sóng ra xa cả một khúc sông. rằng “tôi” muốn tự giải phóng khỏi mọi giới hạn và tạo ra một thế giới của riêng mình. có khi đó là thế giới của mộng mơ, trong tình thơ của lữ khách thế giới xuân sắc. đôi khi nó là thế giới hoang tàn và mục ruỗng trong thơ Lanyuan. có khi là thế giới của vầng trăng huyền ảo trong thơ han. đôi khi đó là một thế giới kỳ diệu như một giấc mơ có thật luu luu peso luu, bich khue,…

bất kể đó là thế giới nào, nó luôn tách biệt và không bao giờ lặp lại. lúc đầu thì sôi động, mạnh mẽ nên không tránh khỏi sự ngây ngô.

có lẽ chỉ có hoài niệm mới thấy được điều đó. Đó là lý do tại sao anh ấy nói: “Mất chiều rộng, chúng tôi tìm kiếm chiều sâu. Nhưng càng vào sâu, trời càng lạnh. phải mất gần mười năm, đọc hàng vạn bài thơ từ hàng trăm tập thơ, thậm chí cả thơ viết tay của các nhà thơ, nhà thơ mới cho ra đời một tuyển tập ưng ý. đã cẩn thận trau chuốt tài liệu bằng cái nhìn sâu sắc của một nhà phê bình nghiêm khắc và trái tim đập rộn ràng để tìm ra những tinh hoa đích thực.

cũng vì chưa hình thành và phát triển lâu nên không thể có được nguồn thơ, tác phẩm hay, ý tưởng lớn như các nền văn học khác. vì vậy, so với lịch sử phát triển của các trào lưu thơ trên thế giới, phong trào thơ mới của chúng ta được đánh giá là thần kỳ, chưa từng có. “mất bề rộng, ta đi tìm bề sâu”, là đi sâu vào từng bài thơ, từng phong cách thơ đã được kiểm chứng.

Tuy nhiên, càng đi xa, anh ấy càng cảm thấy lạnh hơn. bởi vì ông đã đắm chìm trong thế giới của đa dạng, của mọi cung bậc của ca khúc mà các nhà thơ mới đã dũng cảm thể hiện. Rồi bất chợt, anh vui vẻ lao vào: “Trốn tiên bồng lai tiên giới, phiêu bồng mê lâu và trọng sinh, cuồng han mac tu, che lan viên, mê xuân diệu”.

mỗi nhà thơ đã mang đến cho cuộc đời một màu sắc riêng không lẫn vào đâu được. Người hoài thanh hạnh phúc không phải vì thơ hay, thơ dở mà vì đã đi qua bao thế giới đa tình kỳ diệu, muôn màu muôn vẻ như một phép màu đã dựng nên trước mắt anh dấu ấn của thời gian không ngừng quay.

có lúc như lạc vào tiên giới cùng trần gian, vào “động thien thai”, nghe “tiếng trúc tuyệt diệu”, “tiếng sáo trời” mà vỡ òa trong tiếng đàn “”. , sau đó quay lại “khoảnh khắc đau lòng” để nói về nỗi nhớ nhà và sự lưu luyến. đã từng nói về thế giới tiên nữ: “ở nước ta từ khi có người nói về tiên nữ, tức là từ khi có thi nhân, chưa bao giờ ta thấy thế giới tiên nữ có vẻ đẹp như vậy.” hãy lắng nghe cảm xúc của thế giới:

“Đâu là tiếng thở của kẻ thù,

tại sao bạn la hét?

lơ lửng trên cao phía sau bầu trời xanh,

mây bay … gió thổi mây bay …

nghe giống như lời khuyên, giống như nhẹ nhàng

như một cái hắt hơi với một làn gió may mắn ”

(cây tre đẹp)

anh ấy nghĩ rằng anh ấy ở gần, anh ấy nghĩ rằng anh ấy ở xa; có nhưng không có, tưởng rằng hắn đã bắt được nàng bỗng nhiên biến mất, tình như tiên cảnh trong mê cung hư ảo. sự việc là thế, anh ấy có vẻ không thích cuộc sống thực, anh ấy chỉ thích mơ mộng, đôi khi chỉ biết gào thét trong đó. anh ta không chạy trốn khỏi cuộc sống, nhưng anh ta cũng không nhảy vào nó. anh ấy thờ ơ trước mọi cám dỗ và tìm thấy phần cao quý trong thế giới của riêng mình.

khác với du lịch vòng quanh thế giới, việc ở lại xứng đáng chọn cuộc phiêu lưu trong lĩnh vực tình yêu. “Nếu… nhà thơ là một người ngơ ngác, chập chững bước chân trên đường đời, thì có lẽ hơn ai hết nhà thơ” (hoai thanh).

ngay từ đầu đã là một diễn giả xuất sắc, nhưng không vì thế mà lời thơ trang trọng mất đi không khí mơ mộng. thơ anh tự nhiên như một hơi thở, một cái gì đó toát ra từ tạo vật chứ không phải nỗ lực sáng tạo, trau chuốt. âm điệu thơ theo phong cách thiền đậm chất thiền, truyền nguồn cảm hứng để vạn vật tự mình tỏa sáng. bài hát “sound of Autumn” đã gợi lên sự “thiêng liêng” đó một cách kỳ diệu:

Tôi không nghe mùa thu

thổn thức dưới ánh trăng mờ?

Tôi không nghe thấy cảm xúc

hình ảnh của kẻ chinh phục

trong trái tim của người cô?

Bạn có nghe hay không nghe, ai biết được? ý thơ mơ hồ đẩy người đọc vào thế giới thần tiên và bắt đầu đi tìm câu trả lời. lúc này, sức nặng như một nhà thôi miên, dẫn dắt người đọc lạc bước trong khu rừng huyền bí. một khu rừng nhỏ nhưng không thể nào thoát ra được. đến khi nghe “tiếng lá khô xào xạc” mới thấy “con nai vàng ngơ ngác”. bước trên mới hay chưa từng giẫm lên “lá vàng khô” mà cảnh vật đang cuộn trào trước mắt như một đoạn phim ngắn quyến rũ vô cùng.

Thực tế, thơ tài tình hơn chúng ta nghĩ. anh ta dường như đã thực hiện một phép lạ vào giữa ban ngày. cùng một đối tượng mơ hồ và lang thang ấy, trạng thái nửa tỉnh, nửa mê, nửa mơ ấy cũng là một đối tượng thú vị mà thơ cổ xưa từng say mê theo đuổi để nắm bắt và miêu tả.

chưa, noi thanh còn muốn “điên cuồng với han mac tu, che lan vien” trong một thế giới ma quái và đáng sợ. anh tìm thấy trong thơ của han mac tu, che lan vien một quyền lực tối cao “điên cuồng”, ngay lập tức muốn tham gia khóc lóc gào thét. Độc giả sẽ không bao giờ quên được thế giới ma mị trong The Decay of the Lan Viên. hoai thanh từng nhận xét lan viên “bất ngờ xuất hiện trong làng thơ Việt như một nỗi kinh hoàng”, nhưng vô cùng mới mẻ và hấp dẫn. thế giới của thơ ca Hàn Quốc là một nỗi kinh hoàng khác. là “nguồn thơ độc và lạ”, “càng đi xa, càng lạnh”.

Cuối cùng, anh dừng lại để “say đắm trong mùa xuân diệu kỳ” trong suối nguồn trong lành và cao vút của tình yêu bất tận. Có thể nói, xuân sắc tôn thờ tình yêu như một thứ tôn giáo và nàng thơ chính là hồng y. Thơ xuân điệu thể hiện triết lý bi quan, tuyệt vọng về tình yêu, nhưng có một động lực tiềm ẩn, đôi khi là một sức sống rực cháy. ở đó, hoai thanh đã ghi nhận một cách tinh tế rằng “cái dáng uyển chuyển, cái cốt cách uyển chuyển của bài thơ, một cái gì đó rất Việt Nam, đã làm say đắm lòng chúng ta.”

  • end:

“Cuộc sống của chúng ta nằm trong một từ i. mất chiều rộng, chúng tôi tìm kiếm chiều sâu… ”. Hoài Thanh đã khái quát khá đầy đủ đặc điểm thơ và khuynh hướng sáng tác của các nhà thơ thời kỳ giao thời đầu thế kỷ 20. Chưa bao giờ trong thơ Việt Nam lại xuất hiện những tác giả lớn, tác phẩm hay như ở địa danh này. vì vậy, mỗi bài thơ như một bông hoa trong vườn xuân cứ nở rộ, tỏa hương thơm làm say đắm lòng người. cho đến ngày nay, trò ăn chơi trác táng đó vẫn rất đắt hàng.

– / –

trên đây là những bài văn mẫu đánh giá về phong trào thơ mới do top biên soạn và tổng hợp, chúng tôi mong rằng với nội dung tham khảo này các bạn có thể hoàn thành bài văn của mình một cách tốt hơn !

Xem thêm: Ảnh Chế Thơ Hài Hước Nhất ❤️ 1001 Hình Thơ Chế Vui Nhộn

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Câu nói của hoài thanh về các nhà thơ mới. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.