Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
182 lượt xem

Câu chuyện của những người con nhà thơ Quang Dũng

Bạn đang quan tâm đến Câu chuyện của những người con nhà thơ Quang Dũng phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Câu chuyện của những người con nhà thơ Quang Dũng

cau chuyen cua nhung nguoi con nha tho quang dung Nhà thơ- chiến sĩ quang Dũng- ảnh gia đình cung cấp.

Ký ức đẹp về người cha của các con nhà thơ

trong buổi gặp gỡ với các cán bộ chiến sĩ trung đoàn 52 miền tây và thân nhân các liệt sĩ trong thời bình, tôi có dịp được nghe những câu chuyện về nhà thơ quang dũng qua lời kể của những người con của nhà thơ. Ông. bui quang vinh, con trai cả của ông thừa hưởng từ cha về khả năng cảm thụ âm nhạc và thơ ca, là một giáo viên và nhạc sĩ. nay đã nghỉ hưu, ông vẫn là hội viên hội văn học nghệ thuật tỉnh Thái Nguyên. Điều anh nhớ nhất về người cha của mình là lối sống giản dị, tinh thần vượt khó và cách nuôi dạy con độc đáo.

Bạn đang xem: Con trai nhà thơ quang dũng

“Nhà thơ quang dung thuở thiếu thời rất cao to, khôi ngô, đánh đàn hay, hát hay, làm thơ, vẽ, rất đa tài và đa cảm. anh ta có một con ốc tinh vi, óc hài hước và một tinh thần quyết đoán. Đặc biệt, tinh thần chịu đựng khó khăn của anh rất cao. Tôi nhớ có lần ông đi bộ từ Hà Nội về Thái Nguyên ba ngày, làm gương cho con cháu về cách vượt khó … tựu chung lại, bố tôi là một người đàn ông hiền lành, chịu thương chịu khó, rất mực yêu thương vợ con. . anh ấy thường dạy từ rất sớm cách xách xô nước lên tầng 3 mà không cần ai đánh thức.

Nếu con ốm, anh đảm đương việc đưa con đi bệnh viện, sau đó giúp vợ tìm lá, mua mùn cưa về nấu ăn. điều tôi hiểu nhất là ông giáo dục con cái rất nghiêm khắc, đôi khi dạy chúng bằng hình ảnh và triết lý. Có những lần anh phạt em, bắt em úp mặt vào tường, lúc cần thiết anh đánh em rất đau nhưng không nhiều. một lần nữa anh ấy nói với tôi: đứng dậy – Anh đứng lên, anh ngồi xuống – Anh ngồi xuống, rồi anh đứng lên, ngồi xuống … rồi anh ấy hỏi tôi: ai cao hơn? bạn thấy ai thấp hơn, tôi thấp hơn khi ngồi so với người khác, tôi cao hơn khi đứng … thế thôi! “- Anh Vinh chia sẻ.

đối với bà. bui phuong thao, nguyên phó hiệu trưởng trường tiểu học Võ Thị Sáu, huyện hoan kiem, hà nội, tôi đã có cơ hội gặp gỡ nhiều hơn. tuổi tác dần dần phai nhạt, nhưng phong thái điềm đạm, chững chạc không giống tính cách con hổ lắm. cô ấy nói đó là do cha cô ấy đã huấn luyện cô ấy từ khi còn rất nhỏ. cô ấy nói:

– Cả cuộc đời ông gắn bó với văn chương và chữ nghĩa, còn trong cuộc sống đời thường của con cháu, ông thấm nhuần những câu chuyện ví von dẫn đến cội nguồn của thơ văn mà tôi có thể cảm nhận, ghi nhớ và thấm thía từ lúc nào không biết. sau này tôi trở thành một giáo viên, và chính cái nghề này mà người xưa đã khuyên tôi “bạn hãy trở thành một giáo viên và tôi tin chắc bạn sẽ trưởng thành từ nghề này …”.

và dạy con, cha tôi thích dạy trẻ nhỏ chứ không phải trẻ lớn, những đứa trẻ còn nhỏ và chưa hình thành gì khi chúng chuẩn bị bước vào đời. có lẽ đó cũng là ý của bố tôi, lúc đó tôi không hiểu bố tôi muốn truyền điều gì cho cậu út này, chỉ nghĩ đơn giản rằng bố muốn truyền cho tôi tình yêu thơ. Sau này trong sự nghiệp dạy học của mình, tôi đã dạy cho các em nhỏ cách sử dụng tác phẩm “Mùa trái cọ”, một hồi ký của cha tôi về các loài chim sống trong rừng quốc gia. nó cũng là một tác phẩm rất hay được dịch sang tiếng Pháp.

Bằng những kinh nghiệm thực tế, anh đã viết nên những chi tiết sắc nét và độc đáo về rừng trúc của Việt Nam. Ở lứa tuổi học sinh tôi dạy, tôi chưa thể cho thơ tây và bài Đôi mắt người sơn tay, nhưng tôi có thể trích dẫn những cụm từ trong phần cảm thụ văn học dành cho học sinh tiểu học, hoặc những câu thơ trong bài thơ. ao trưa ”cũng rất êm dịu, cũng có thể tấu lên một đoạn văn để các em cảm nhận được cảnh thanh bình của làng quê Việt Nam …

-chắc chắn bố bạn đã truyền cho bạn tình yêu đất nước và sau đó bạn truyền dạy nó cho học sinh của mình và tình yêu của người cha trong gia đình, bạn cảm thấy thế nào? – Tôi hỏi ông ấy.

Xem thêm: Kể chuyện một nhà thơ chân chính trang 40

Bản thân tôi may mắn được ở gần cha hơn, nhưng lại cận kề thời hậu chiến. gia đình tôi có 5 người con, 3 trai 2 gái, tôi là con gái út. với các anh, bố tôi có cách nuôi dạy khác với con gái. với các anh, bố tôi đã giáo dục một cách mạnh mẽ, cương quyết và linh hoạt hơn. nhưng với các cô gái, anh ấy luôn rất nhẹ nhàng và tế nhị. có những câu chuyện anh ấy nói rất thấp, thì thào nhưng không bao giờ la mắng. Người cha có thể được so sánh với nhân vật của “những người khốn khổ” – John van gian – một người giàu tình yêu thương và lòng nhân ái.

XEM THÊM:  31 bài thơ của Mikhail Yuryevich Lermontov (1814 - 1841) - Thái Bá Tân dịch ( Phần 1) - Người Biển Đen

Dạy con không phải là vấn đề gì to tát, không phải nói những điều trong sách vở mà là dạy thực tế, dạy mà không cần nói. chẳng hạn, một tình yêu, một sự quan tâm không được nói ra bằng lời nói mà bằng việc làm. Lúc đó tôi không hiểu nhưng cứ nghĩ bố là người khỏe nhất nhà nên lấy việc nặng làm nhất. chỉ đến bây giờ tôi mới hiểu điều cha gửi gắm, đó là tình cảm gia đình, gia đình là nơi bình yên nhất. đau khổ của con người không nhất thiết phải được hiển thị ở khắp mọi nơi.

Mỗi người, ngoài niềm vui sống còn có niềm trắc ẩn riêng, nhưng tôi hiểu rằng cha tôi đã trải qua tất cả những điều đó và đắm chìm trong nội tâm của tôi. một hình ảnh mà tôi không thể nào quên, và mỗi khi nghĩ đến nó lại rất đau lòng. Mỗi khi bố tôi có một số tiền nhỏ, chắc là nhuận bút, ông sẽ rất hào hứng, ông viết một dòng rất nhỏ rằng “sáng mai thức dậy bố cho con đi ăn phở nhé”, quán phở ở Lần đó tôi phải xếp hàng chờ mua, bây giờ là kem. Mình thấy ngon quá, mai đi ăn, từ hôm nay mình sẽ viết cho giường hai con gái, nhưng con gái thôi, con trai không được. Bây giờ tôi có thể ăn thêm bao nhiêu bát phở đặc sản nhưng sao vẫn không thấy ngon như ngày đó?

– Bạn có nghĩ rằng bố mình có thành kiến ​​với con gái mình không?

-không, đó là vì bạn vẫn dành sự quan tâm đặc biệt cho con gái của mình. chị gái hơn tôi 4 tuổi. Năm 10 tuổi, tôi mắc một căn bệnh không phải bẩm sinh mà do thời tiết, tôi bị rối loạn nhịp tim, suy van hai lá, điều này được bố tôi đặc biệt quan tâm. Em gái tôi, Bùi Phương Hà, sau này là giáo viên mầm non, tình nguyện vào Lâm Đồng để chứng minh đủ sức khỏe để được vào biên chế. năm 1982 chị tôi đến dạy và bố tôi đến. một là anh muốn tập thể dục và viết những điều mới, phần khác là muốn chia sẻ với con gái những khó khăn … ba năm sau bố tôi bị đột quỵ …, anh ra đi vào lại, chỉ để cảm nhận rằng của mình. ông nội thương con gái, cô ấy vẫn trầm lặng và hiền lành…

một điều nữa, cha tôi từng tập võ trên lầu. bố tôi nói “muốn học thì không dạy” vì tôi nóng tính, tuổi lớn dần. khi nó thấy tôi thích học thì nó bảo phải lớn hơn một chút mới dạy, bây giờ mới dạy thì sẽ gây gổ, đánh nhau … rồi mỗi lần tức giận, tôi lại kìm nén cho bằng được. nhắc nhở tôi về mong muốn của cha tôi. khi ra trường, tôi đi nhận nhiệm vụ ở trường tiểu học vinh quynh, thanh thọ, cách đó không xa khoảng 13 chiếc xe đạp, bố tôi vừa dắt bộ, vừa đi vừa nói: “các con phải biết quan sát khi đến sống. tan chảy và học hỏi, đó là khó khăn đầu tiên mà bạn sẽ phải vượt qua bằng chính ý chí của mình ”, cuối cùng bố tôi khẳng định:“ Tôi biết rằng Thao sẽ rất vững vàng và sẽ trở thành một cô gái tuyệt vời dạy về ý chí. ”Nhìn đi, tôi bố là người hiền lành, điều này tôi hiểu.

Lúc đó, tôi rất buồn chán, nghĩ tại sao bố tôi lại muốn trở thành giáo viên tiểu học khi tôi thích làm những thứ như trẻ con và máy móc. sau này, có nhiều công việc ngỗng khác mời tôi, nhưng những lời thủ thỉ của bố tôi đã ngăn tôi lại. Bây giờ tôi mới thấy ý nghĩa đầy đủ của nghề dạy học. Tôi được thừa hưởng gen từ bố là người biết tìm niềm vui trong gian khổ, khó khăn. Với các học trò, tôi không gây áp lực cho các em. đó là điều tôi thấy là đúng nghề, như khi phạt học sinh phải hát câu “mở tay, cho roi cho vọt”, tôi phạt học sinh mà phụ huynh đến cảm ơn, học sinh vẫn nhớ. cô gái đó tên là diep, cô ấy viết quá cẩu thả, tôi phạt cô ấy vì đã hát như vậy. có lẽ tôi được thừa hưởng gen lạc quan từ bố. Tôi tin rằng chỉ những sinh viên lạc quan mới học được, và nếu lạc quan, tôi sẽ không bỏ cuộc …

cau chuyen cua nhung nguoi con nha tho quang dung Các tác phẩm Giải A – Giải sách quốc gia 2020 được vinh danh (Chị Bùi Phương Thảo mặc áo dài đỏ thay mạt gia đình nhà thơ Quang Dũng lên nhận giải thưởng) – ảnh: intenet.

XEM THÊM:  Thơ về tình yêu của các nhà thơ

Dày công biên soạn sách của cha mình

năm 2019, nhà xuất bản kim đồng đã xuất bản cuốn sách “đoàn quân tây tiến” (văn bằng-hồi ký) của tác giả Quang Dũng. Năm 2020, cuốn sách được vinh danh Giải A- National Book Award 3, đây không phải là một cuốn sách hay, chỉ vỏn vẹn 100 trang, nhưng nó được coi là một bài thơ văn xuôi phương Tây. những ai đã từng đọc thơ miền Tây khi được tiếp xúc với hồi ký “đoàn quân miền Tây” sẽ hiểu hơn, như được đồng hành cùng miền Tây qua chặng đường gian khổ, gian khổ, cũng như thấy được hành động của họ trong quá trình chiến đấu. nói rõ hơn là hoạt động dân công của quân đội miền tây… cuốn sách cũng thể hiện cách tiếp cận văn học của ông mà hầu hết người đọc đều biết đến quang dung như một nhà thơ. vì vậy, 70 năm sau khi ra đời, cuốn sách mới đến tay độc giả, nhưng cảm xúc vẫn vẹn nguyên …

với tư cách là người trực tiếp thu thập hài cốt của nhà thơ Quang Dũng và tham gia biên soạn cuốn sách, bà. Bùi Phương Thảo chia sẻ: “Trước khi bà mất, tôi cũng là một độc giả yêu thơ và yêu thích các tác phẩm của bà. Nhưng đúng là lúc đó tôi chưa có thời gian để nói với bố câu ‘Con rất thích thơ của bố. . ‘Tôi xin lỗi vì tôi không có thời gian để giải thích điều đó. Bây giờ, tất cả những việc tôi làm, chẳng hạn như tìm trong tất cả các kỷ vật của gia đình, những gì có thể dùng cho những chữ ký còn lại của bố tôi, tất cả các con cháu đều cố gắng . Trong 3 năm qua, tôi đã đóng góp vào việc biên soạn 5 cuốn sách cho bố tôi. Tôi cảm thấy mình có thể làm bất cứ điều gì, dù nhỏ đến đâu, tôi cũng cố gắng hết sức để thể hiện tình yêu và sự kính trọng đối với bố.

Tham khảo: Người vợ duy nhất của nhà thơ Xuân Diệu và đêm tân hôn kỳ lạ

Những câu chuyện về những đứa con của nhà thơ thể hiện giá trị của một thế hệ đã đi xa, nhưng đã để lại những di sản vô giá trong cuộc sống hôm nay.

cau chuyen cua nhung nguoi con nha tho quang dung Một góc của Nhà Trưng bầy lưu niệm các chiến sĩ Tây Tiến tại khu Lâm viên bia Tây Tiến ở Mộc Châu, Sơn La: Các nhân vật: Bùi Phương Thảo ( con gái nhà thơ Quang Dũng), Văn Kim ( con trai họa sĩ Văn Đa), Doãn Cẩn (con trai nhạc sĩ Doãn Quang Khải), Quang Sơn, Quang Hải ( hai con trai của họa sĩ Quang Thọ) ngồi dưới tượng và ảnh của cha mình.

Quang Dũng sinh ngày 11.10.1921, tên thật là Bùi Đình Diệm, tại làng Phượng Trì, huyện Đan Phượng (nay thuộc Hà Nội). Trước cách mạng tháng Tám, ông học Ban trung học trường Thăng Long. Sau khi tốt nghiệp, ông đi dạy học tư ở Sơn Tây.

gia nhập quân đội nhân dân Việt Nam sau khi cách mạng tháng Tám thành công và trở thành phóng viên tiền phương của tờ báo chiến đấu.

Năm 1947, ông được cử đi học tại Trường Trung cấp Quân sự Sơn Tây. Sau khóa học, anh trở thành đại đội trưởng ở Tiểu đoàn 212, Trung đoàn 52 Tây. tham gia chiến dịch thứ hai ở phía tây, mở đường qua phía tây bắc. trong thời gian này, ông còn được bổ nhiệm làm Phó trưởng đoàn tuyên truyền Lào – Việt.

vào cuối năm 1948, sau chiến dịch hướng tây, ông là trưởng tiểu ban tuyên truyền trung đoàn 52 hướng tây, sau đó là trưởng liên khu iii.

Anh ấy đã viết nhiều truyện ngắn và vở kịch đã xuất bản, cũng như triển lãm tranh sơn dầu với các nghệ sĩ nổi tiếng. anh sáng tác nhạc, bài thứ ba do anh nổi tiếng trong vùng kháng chiến. ông viết bài thơ Về miền tây năm 1948 khi đi dự đại hội bộ đội liên khu III ở làng luu chanh (hà đông).

Tháng 8 năm 1951, ông xuất ngũ.

Sau năm 1954, ông làm biên tập viên tại một tờ báo văn học, sau đó về làm việc tại một công ty xuất bản văn học. bài thơ “đột phá miền tây” của ông được nhiều người yêu thích, xuất bản và lưu truyền rộng rãi và được nhiều người yêu thích ngay cả ở miền nam lúc bấy giờ. Tuy nổi tiếng nhưng anh ấy thích sống đạm bạc và không thích phô trương tên tuổi với ai. khi nhận được những lời mời làm thơ từ những người giàu có, anh đã từ chối và nói rằng “văn chương và ngôn từ rẻ thế à?”.

mất ngày 13 tháng 10 năm 1988 sau một thời gian dài ốm đau tại bệnh viện Thanh Nhàn, Hà Nội.

năm 2001, ông được truy tặng giải thưởng nhà nước về văn học và nghệ thuật. Năm 2020, ông đã giành được Giải thưởng Sách Quốc gia lần thứ 3 cho cuốn The Army of the West.

Xem thêm: Tuyển chọn nhưng bài thơ Xuân Diệu hay nhất

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Câu chuyện của những người con nhà thơ Quang Dũng. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *