Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
118 lượt xem

đoạn trích cảnh ngày xuân trong truyện kiều

Bạn đang quan tâm đến đoạn trích cảnh ngày xuân trong truyện kiều phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ đoạn trích cảnh ngày xuân trong truyện kiều

Video đoạn trích cảnh ngày xuân trong truyện kiều

Bài văn mẫu lớp 9: Phân tích đoạn trích Cảnh ngày xuân của Nguyễn Du gồm dàn ý chi tiết kèm theo 12 bài văn mẫu giúp các em học sinh lớp 9 có thêm nhiều ý tưởng mới và viết một bài văn ôn tập thật hay.

Qua đoạn trích Cảnh ngày xuân, bạn đọc sẽ được chiêm ngưỡng hình ảnh thiên nhiên tươi đẹp, cùng hành trình du xuân của hai chị em thủy chung trong tiết thanh minh. do đó, mời các bạn cùng theo dõi nội dung chi tiết trong bài viết dưới đây của download.vn để hiểu sâu hơn về đoạn trích này:

Bạn đang xem: đoạn trích cảnh ngày xuân trong truyện kiều

phân tích chi tiết dàn ý của đoạn trích “cảnh ngày xuân

i. phần giới thiệu: phần giới thiệu cảnh ngày xuân

ví dụ: nguyễn du là đại thi hào của dân tộc, ông đã viết những vần thơ thể hiện thân phận đau khổ, khốn cùng của con người và đặc biệt là người phụ nữ. tấm lòng nhân đạo của ông đã được ông thể hiện rất sâu sắc trong các bài thơ và sâu sắc hơn nữa trong các tác phẩm truyện kí. Vở kịch kể về một nhân vật tài sắc vẹn toàn nhưng vì lòng hiếu thảo mà hy sinh, trong vở có đoạn giới thiệu một cảnh rất nên thơ, hữu tình đó là cảnh ngày xuân.

ii. nội dung bài viết: bình luận cảnh ngày xuân

1. vị trí đoạn trích:

  • cảnh ngày xuân ở đầu truyện Kiều
  • đoạn trích nói về cảnh thiên nhiên ngày xuân

2. cảnh ngày xuân:

  • hình ảnh con én, tác giả miêu tả mùa xuân đến và nói rằng thời gian trôi nhanh
  • hình ảnh với những bông hoa trắng xanh thể hiện một hình ảnh rất đẹp và đẹp của mùa xuân
  • không gian thoáng đãng, cảnh mùa xuân hiện lên thật đẹp và thơ mộng

3. khung cảnh lễ hội trong năm mới thanh minh:

  • không khí thật đông vui và huyên náo
  • mọi người đều hào hứng và phấn khởi
  • tâm trạng phấn chấn

– làm nổi bật hình ảnh Tết cổ truyền, sum vầy, náo nhiệt và vui tươi

4. cảnh hai chị em đi du xuân về nước ngoài chơi:

  • phong cảnh mờ dần, bớt ồn ào và đẹp đẽ
  • con người ngày càng trở nên khan hiếm hơn
  • điềm báo rằng một điều gì đó tồi tệ sẽ xảy ra với gia đình ở nước ngoài

iii. kết bài: cho biết ý kiến ​​của anh / chị về cảnh ngày xuân

Ví dụ: Cảnh ngày xuân là đoạn trích tả cảnh ngày xuân tươi đẹp, nhộn nhịp nhưng đoạn trích cũng báo trước nhiều điều thú vị và bi tráng cho gia đình thủy chung.

bài văn mẫu phân tích “cảnh ngày xuân”

bài luận ví dụ 1

nguyễn du sinh ra và lớn lên trong một gia đình quyền quý với nhiều đời làm quan. ông là một nhà nho tài cao, là một nhà Nho chân chính và cũng là một nhà thơ lớn của nền văn học Việt Nam. Tác phẩm Truyện Kiều của Nguyễn Du không chỉ nổi tiếng trong nước, mà còn vươn ra thế giới. Đoạn trích “Cảnh ngày xuân” trong phần đầu Truyện Kiều tả cảnh ngày xuân và cảnh chị em Thúy Kiều du xuân.

“Cảnh ngày xuân” là hình ảnh mùa xuân sống động, độc đáo với đầy đủ âm thanh, ánh sáng… được tác giả Nguyễn Du thể hiện một cách sinh động trong truyện kiều. ngày xuân khiến lòng người xúc động ấy được thể hiện qua hình ảnh thiên nhiên ngày xuân

“Vào một ngày xuân, cánh én mang ánh sáng lên bầu trời chín mươi sáu mươi năm trước, cỏ non xanh tận chân trời, cành lê trắng điểm xuyết vài bông hoa”

vào mùa xuân, các loài chim cũng hào hứng bay lượn. và chim én là loài chim đại diện của mùa xuân cũng không ngoại lệ. én bay qua bay lại như bay. câu thơ tả cảnh ngụ ý ngày xuân trôi qua quá nhanh. Hơn nữa, nguyễn du còn có biệt tài dùng những từ gợi tả như: “thiều quang”, “cỏ non”, “cành lê trắng”, …

từ những câu văn miêu tả mà nguyễn du đã chế tác nên một khung cảnh mùa xuân làm say lòng và khao khát của bao người dưới góc nhìn của một cánh chim. ánh sáng rực rỡ, bầu trời mùa xuân trong xanh, vài bông hoa khẽ đung đưa. ồ! cảnh đẹp mê hồn đó! từ đó tạo ra hình ảnh một ngày xuân tràn đầy sức sống.

phong cảnh thiên nhiên lúc này thật đẹp, thơ mộng và tràn đầy sức sống. Và khung cảnh lễ hội vào tiết Thanh minh cũng náo nhiệt không kém. dòng người tấp nập nô đùa qua lại, góp phần tạo nên lớp học lạnh lẽo và hiu quạnh như mọi người vẫn thường nghĩ.

“Rõ ràng trong tháng Ngâu, lễ hội đạp xe gần xa để liên hoan anh em sắm sửa du xuân”

nói đến ngày tiết thanh minh, không thể không nhắc đến hai lễ hội: “tảo mộ”, “lễ thanh minh”. hai lễ hội thể hiện sự trang nghiêm trọng thể của quang cảnh ngày xuân, nhất là tiết thanh minh. Nguyễn du dùng những động từ để diễn tả hành động của những người đi trẩy hội cũng rất sôi động và đông vui.

Ngoài ra, nguyễn du còn dùng từ để tả chim én, dùng để chỉ chim én, loài chim vào mùa xuân thường hót và bay thành đàn, đây là cảnh người ta tấp nập đi chơi xuân. làm nổi bật môi trường rất ồn ào và đông đúc.

“Diễn viên, diễn viên nhói như nước, quần áo chất như nêm, chất thành đống, chất thành đống, rắc tro từ những tờ tiền bay”

Cảnh ngày Tết qua ngòi bút của Nguyễn Du là “nén lòng hâm mộ và cái đẹp”. Đôi trai tài gái sắc yêu nhau cũng chỉ chờ ngày xuân sắc để cùng nhau đi chơi. đó cũng là lẽ thường. đi lễ hội ai cũng muốn sắm sửa quần áo đẹp và đẹp, chính vì vậy nguyễn du dùng cụm từ để miêu tả “quần áo chật như nêm”.

người đi bộ và đi bộ chật như nêm. chăm sóc bản thân nhưng cũng đừng quên thể hiện tấm lòng thành của mình với những người đã khuất “trống vàng tung tóe tro tàn bay”. đây là hành động tâm linh thể hiện tấm lòng của bạn dành cho người đã khuất. qua ngòi bút uyên bác của nguyễn du, khung cảnh lễ hội vào tiết thanh minh nhộn nhịp, người đông, thiên nhiên trong lành tươi mát, trời cao đất rộng.

cuộc vui nào cũng đến lúc tàn, cảnh cuối luôn gợi lên cảm giác hụt ​​hẫng, buồn bã. phần cuối của đoạn trích là cảnh chị em thủy chung vui vẻ trở về.

“bóng tai ta nghiêng về hướng tây. Hai chị em thản nhiên dang tay đi qua lại bên núi tiều khe, nhìn cảnh thanh bình, nước uốn quanh chiếc cầu nhỏ cuối ghềnh”.

việc sử dụng từ “ta” để mô tả và nhấn mạnh một buổi chiều. Chiều hôm ấy, niềm vui sướng không bao giờ tả được, nhất là khi người ta háo hức đi du xuân thế này. đoạn cuối là bài thơ mà nguyễn du sử dụng nhiều từ láy như: “thanh thanh”, “nao nao” chút “, … đây đều là những từ thể hiện tâm trạng tình cảm thầm kín, sâu lắng của thủy chung.

chân trời cảnh xuân mà lòng buồn man mác. hay là điềm báo nguyễn du đặc biệt ưu ái thủy kiều? điềm báo về một cô gái xinh đẹp, tài năng nhưng kém may mắn. màu “thanh thanh” là một màu trầm buồn mà cụ nguyễn du miêu tả ở đây cũng rất ấn tượng.

“chẳng màng thủy chung” cũng đầy hài hước, mượn cảnh để tả tình là thế, mượn cảnh thiên nhiên để diễn tả tình cảm của con người. khung cảnh lễ hội vào tiết thanh minh đầy ắp người qua lại. nhưng đâu đó trong lòng biển, nó vẫn ẩn chứa một bí mật đáng tin cậy về vận mệnh báo trước của nó.

Qua đoạn trích “Cảnh ngày xuân” của Nguyễn Du đã thể hiện tài năng miêu tả nội tâm và tính cách nhân vật độc đáo của nhà văn. sử dụng nhiều từ ngữ, hình ảnh giàu sức gợi đã làm nổi bật khung cảnh tươi tắn, rực rỡ sắc màu của ngày xuân. Từ đó thấy được hình ảnh thiên nhiên tươi đẹp và cảnh lễ hội mùa xuân tràn đầy sức sống nhưng cũng chất chứa biết bao tâm trạng mà Nguyễn Du đã thể hiện ở đầu Truyện Kiều.

bài luận ví dụ 2

Truyện Kiều là một kiệt tác của nền văn học Việt Nam và được nhiều người biết đến. Trong chương trình học trung học cơ sở và trung học phổ thông, có rất nhiều đoạn trích Truyện Kiều được đưa vào giảng dạy và giới thiệu cho học sinh. tiêu biểu nhất là đoạn trích Cảnh ngày xuân.

mảnh vỡ nằm ở đầu tác phẩm và là một câu thơ thiên về cảnh vật. cảnh ngày xuân gồm mười tám câu thơ và từ câu 39 đến câu 56 trong truyện Kiều. đoạn thơ tả cảnh “nam thanh nữ tú” nô nức đi du xuân mà hình tượng trung tâm của bài thơ này là chị em thùy mị. ở đầu đoạn trích tác giả viết:

“Vào một ngày xuân, cánh én mang ánh sáng lên bầu trời chín mươi sáu mươi năm trước, cỏ non xanh tận chân trời, cành lê trắng điểm xuyết vài bông hoa”

Bằng lối văn hào nhoáng đặc trưng của văn học cổ, Nguyễn Du đã vẽ nên một bức tranh xuân với muôn vàn sắc màu. ngày xuân gắn liền với những cánh én trở về sau khi bay khỏi mùa đông lạnh giá. nắng xuân mang đến sự ấm áp và tươi mát xua tan đi nỗi buồn của những ngày đông.

Trên mặt đất là một thảm cỏ non trải dài và được tô điểm bởi những cành hoa lê trắng muốt. chúng ta chỉ có thể tưởng tượng khung cảnh đó lộng lẫy và lộng lẫy như thế nào. nhiều màu sắc, từ ánh nắng, cánh én đến màu hoa cỏ như hòa quyện vào nhau tạo nên sự hài hòa và cảnh quan bắt mắt. thiên nhiên rực rỡ trong nắng xuân, vào mùa xuân chín.

Sau khi tả cảnh ngày xuân, tám dòng thơ sau đây tả cảnh lễ hội trong tiết thanh minh:

“rõ ràng trong tháng ngọ, hội là mộ, hội là lễ, các huynh đệ chuẩn bị du xuân, ủng hộ nam diễn viên đẹp trai, ngựa vào như nước, quần áo giống như một cái nêm, các thỏi chất thành đống và xé toạc ra, vàng rắc tro từ những tờ tiền bay ”

qua câu ca dao chúng ta có thể dễ dàng nhận thấy lễ hội mùa xuân bao gồm hai hoạt động chính diễn ra cùng một lúc, đó là bốc mộ và đạp ga. đào mộ là một phong tục có từ lâu đời ở dân tộc ta. Vào mỗi dịp thanh minh, người ta quét dọn sạch sẽ phần mộ của tổ tiên đã khuất và những người thân trong gia đình, rắc “vàng miếng” hoặc “giấy bạc đốt” để tưởng nhớ và cầu mong những điều tốt lành.

Nhưng bên cạnh đó, khoảng thời gian tươi đẹp nhuốm màu xuân của đất trời này cũng là dịp để diễn ra các lễ hội, sự kiện vui nhộn. có rất nhiều nam nữ thanh niên độc thân, họ gặp gỡ, trò chuyện với hy vọng tìm được một nửa còn lại của đời mình.

Trong đoạn thơ trên, tác giả đã sử dụng một số từ ngữ gợi tả để miêu tả không khí náo nhiệt, huyên náo của dịp lễ. trong dòng người đông đúc ấy, có các chị, các cô diễn viên với những chú ngựa và trang phục được chuẩn bị kỹ lưỡng. Và giữa đám đông ấy, có ba chị em Thúy Kiều được Nguyễn Du đặc biệt quan tâm và miêu tả. câu thoại “chị em chuẩn bị đi dạo mùa xuân” là ẩn ý về sự xuất hiện của chị em thủy chung trong sáu dòng cuối:

“Bóng tai nghiêng về hướng Tây, chị em lững thững, đi lại, men dần theo núi tiều khe, quan sát thấy cảnh vật có bề yên bình, nước chảy quanh chiếc cầu nhỏ cuối dòng chảy xiết. băng qua ”

cảnh ngày xuân thực chất là một đoạn thơ tả cảnh ngụ tình. không trực tiếp nhắc đến tên của hai chị em Thủy kiều nhưng người đọc vẫn có thể hình dung ra cảnh du xuân của ba chị em. đây cũng là sự kiện mở đầu cho cuộc đời của thủy chung trong đoạn “đoàn tụ”. đoạn cuối miêu tả cảnh vào buổi tối và các chị em ở nước ngoài phải về nước. gần đây, khung cảnh vẫn còn sống động, nhưng đã đến lúc phải thu dọn và về nhà.

<3 Trên đường về, khung cảnh cũng trở nên êm dịu hơn. không ít người bận rộn, không khí cũng không náo nhiệt như trước. cảnh vật thanh bình, yên ả trong nắng xuân chiều. nhưng suốt ngày thủy chung tình cờ gặp được ngôi mộ "dam tien" và sư thầy vô tình gặp được học giả kim trong. một cuộc gặp gỡ định mệnh và rối ren cho đến tận sau này.

Với lối thơ tả cảnh ngụ tình cùng với ngôn ngữ tượng hình phong phú đã làm cho hình ảnh ngày xuân thật đẹp và hấp dẫn. đây cũng là một trong những cảnh đẹp nhất trong lịch sử xứ kiều.

sau khi giới thiệu về gia đình hoàng tộc và giới thiệu vẻ đẹp của chị em tiểu kiều, nguyễn du tả cảnh ngày xuân ở tiết thanh minh, ba chị em ở nước ngoài rủ nhau đi dạo xuân. kết cấu của bài thơ theo trình tự thời gian. bốn câu đầu tả cảnh mùa xuân. tám câu tiếp tục để mô tả giai đoạn làm rõ.

Sáu câu cuối là cảnh hai chị em trở về sau chuyến du xuân. Bức tranh thiên nhiên mùa xuân tươi đẹp được dệt nên bằng những hình ảnh tiêu biểu, từ ngữ chọn lọc và miêu tả tinh tế của Nguyễn Du: Mùa xuân chim én bay, Thiều Quang hơn sáu mươi tuổi, Xanh non đến tận chân trời, Cành lê trắng điểm xuyết vài bông hoa. thời gian trôi nhanh như một chuyến phà Mới chỉ là tháng Giêng, tháng Hai, bây giờ đã là tháng Ba.

Trên không trung bao la, những cánh én vẫn chao liệng. chỉ với hai câu kết: cỏ non xanh đến tận chân trời, cành lê trắng điểm xuyết vài bông hoa, nguyễn du đã thể hiện được cái hồn của mùa xuân. . thảm cỏ non trải dài đến tận chân trời là tông màu chủ đạo làm nền cho bộ ảnh mùa xuân. một vài bông hoa lê trắng như tuyết điểm xuyết trên nền xanh rộng lớn này. sự hài hòa tuyệt vời của màu sắc gợi lên vẻ đẹp tươi mới, trong sáng và đầy sức sống của mùa xuân.

Tám câu thơ sau đây tả cảnh lễ hội: thanh minh tiết tháng ba, hội đạp, người đẹp, ngựa như nước, quần áo như nêm, chất thành đống, mũ sắt vàng tung tóe tro tàn từ giấy bạc bay tung tóe.

Đầu tháng 3, bầu trời trong xanh, không khí trong lành pha chút se lạnh khiến cỏ cây hoa lá tươi tốt. Theo phong tục xa xưa, vào tiết Thanh minh, người ta đi đào mộ, tức là đi thăm và sửa sang phần mộ của người thân để tỏ lòng tưởng nhớ và biết ơn. không khí lễ hội náo nhiệt hẳn lên. , đông đúc.

Các hình ảnh ẩn dụ so sánh: đói ăn, ngựa uống nước, áo mặc nêm gợi hình ảnh con người nhảy nhót như chim én, chim hót. lễ hội mùa xuân có đầy đủ mọi người, đàn ông, phụ nữ, người hâm mộ và những người đẹp từ khắp nơi trên thế giới.

Xung quanh các ngôi mộ, người ta rắc vàng, giấy bạc, bày biện lễ vật, thắp nến, thắp hương khấn vái …, khói bay nghi ngút, hương thơm ngào ngạt cả một vùng. sự đối kháng của âm và dương gần như đã bị xóa bỏ. người chết và người sống giao hòa trong cõi tâm linh thiêng liêng, giữa khung cảnh thiên nhiên thơ mộng của mùa xuân. sáu câu thơ cuối tả cảnh chị em Việt Nam từ nước ngoài trở về:

là bóng ngả về tây, chị em lang thang chắp tay tiễn đưa. thong thả đi trên đỉnh núi, nhìn phong cảnh mặt cỏ thanh thanh. nước chảy quanh co, chiếc cầu nhỏ cuối ghềnh bắc qua ghềnh. .

Cảnh vẫn mang những nét tinh tế, êm đềm của một buổi chiều xuân: ánh nắng, dòng suối trong vắt, chiếc cầu nhỏ bắc qua cuối ghềnh. mọi chuyển động đều rất mượt mà: mặt trời từ từ ngả về tây, bước chân chầm chậm lững thững, nước chảy róc rách xung quanh …,

không gian đang trở nên yên tĩnh hơn. cảnh chen lấn, náo nhiệt của lễ hội không còn nữa. các từ vu vơ, bâng khuâng, man rợ, nao nao không chỉ thể hiện sắc thái cảnh vật mà còn thể hiện tâm tư con người. hai chữ đã làm vấy bẩn trái tim của trang giấy. cảm giác vui vẻ mà khung cảnh lễ hội mùa xuân vừa rồi mang lại cho mọi người, nhưng dường như chị Kiều đã linh cảm một điều gì đó, một điều gì đó đáng buồn sắp xảy ra.

Quả nhiên, dòng nước quanh co đã dẫn đường cho những bước chân ra nước ngoài đến với lăng mộ đập Tiên lạnh lẽo và hoang vắng, sau đó bạn sẽ được gặp chàng thư sinh Kim trong, người có phong cách và tài năng tuyệt vời. Qua đoạn trích, chúng ta thấy tài dựng hình tài tình của Nguyễn Du.

Nhà thơ đã kết hợp nhuần nhuyễn giữa tự sự và miêu tả, sử dụng từ ngữ giàu chất tượng hình để tả cảnh một ngày xuân. bức thư pháp tinh tế của nhà thơ cũng phản ánh tâm trạng của nhân vật yêu quý của mình.

ví dụ tiểu luận 3

Đoạn trích thể hiện nghệ thuật miêu tả thiên nhiên đặc sắc của Nguyễn Du. đó là một kết cấu hợp lý theo trình tự thời gian của hành trình du xuân đã giúp tác giả phác họa được bức tranh thiên nhiên và lễ hội mùa xuân một cách trọn vẹn.

Bốn dòng đầu tả cảnh thiên nhiên với vẻ đẹp riêng của mùa xuân. đó là hình ảnh cánh én bay như thoi đưa trong bầu trời xuân trong vắt, thảm cỏ xanh mơn mởn của hình ảnh mùa xuân điểm xuyết vài bông hoa lê trắng muốt. màu sắc hài hòa hoàn hảo. tất cả hòa quyện vào nhau, gợi nên vẻ đẹp độc đáo của mùa xuân, tươi tắn, trong sáng, tràn đầy sức sống (cỏ non), khoáng đạt, trong trẻo (xanh tận chân trời), ngọt ngào, thanh khiết (điểm xuyết vài đốm). từ “điểm” làm cho cảnh vật trở nên sống động, chuyển động chứ không tĩnh tại. Trong bài thơ, cùng với lối viết ước lệ gợi không gian và thời gian mùa xuân, tác giả còn sử dụng nhiều từ ngữ chất lượng. tạo hình ảnh đại diện cho màu sắc, đường nét và linh hồn của cảnh.

Tám dòng sau gợi lên khung cảnh lễ hội vào thời Thanh Minh.

một loạt các từ ghép là danh từ, động từ và tính từ, dường như gợi lên không khí lễ hội náo nhiệt, đông đúc, náo nhiệt: yến, chị em, tài tử, nhan sắc (danh từ) chỉnh tề, hiên ngang (động từ), gần và xa, lo lắng (tính từ) cách nói ẩn dụ “tiếc thương tổ ấm” gợi lên hình ảnh từng đoàn người trong chuyến du xuân náo nhiệt, rộn ràng.

thông qua hành trình du xuân của chị em thủy chung, tác giả đã khắc họa hình ảnh một truyền thống văn hóa lễ hội xa xưa. đó là lễ tưởng nhớ những người thân đã khuất và là lễ hội vui chơi đầu xuân ở vùng quê tươi đẹp. Những lễ hội đó là nét đẹp của văn hóa truyền thống phương Đông.

Sáu câu cuối miêu tả cảnh hai chị em trở về sau chuyến du lịch nước ngoài.

cảnh còn thanh, dung dị của nắng xuân, con suối nhỏ, cây cầu như vắt ngang. mọi chuyển động đều trơn tru. mặt trời từ từ đổ bóng về phía tây, bước chân người liêu xiêu, nước chảy ào ào. tuy nhiên, không khí náo nhiệt của lễ hội không còn nữa, mọi thứ nhạt dần và lắng xuống. cảnh thay đổi qua không gian, thay đổi thời gian, và cảnh bây giờ được cảm nhận qua tâm trạng. các từ láy ta, thanh vắng, “nao nao” không chỉ gợi tả sắc thái cảnh mà còn bộc lộ tâm trạng con người. đó là một cảm giác xốn xang, thấm đẫm một nỗi buồn êm đềm …

Đoạn trích thể hiện nghệ thuật miêu tả thiên nhiên đặc sắc của Nguyễn Du. đó là một kết cấu hợp lý theo trình tự thời gian của hành trình du xuân đã giúp tác giả phác họa được bức tranh thiên nhiên và lễ hội mùa xuân một cách trọn vẹn.

tác giả đã sử dụng nhiều từ ngữ giàu chất nhào nặn, từ láy gợi hình, tính từ chỉ màu sắc, từ ghép … tác giả kết hợp nhuần nhuyễn lối viết cụ thể, chi tiết và giàu sức gợi. dấu chấm câu, dấu chấm.

bài luận ví dụ 4

Không chỉ là một cây bút tài hoa trong nghệ thuật miêu tả con người, Nguyễn Du còn chứng tỏ mình là người vô cùng xuất sắc trong nghệ thuật miêu tả thiên nhiên. mỗi bức tranh dưới ngòi bút của anh đều trở nên có thần và có sức lay động, truyền tải được cảm xúc của nhân vật. Cảnh ngày xuân là một hình ảnh rất tự nhiên, không chỉ đẹp, hài hòa về màu sắc mà còn thể hiện những cung bậc tình cảm khác nhau của chị em Thúy Kiều.

câu thơ mở đầu là cảnh đẹp mùa xuân:

<3

với đôi cánh én rủ xuống, bay lượn trên bầu trời như những cánh chim bay, nguyễn du đã chọn cho mình một hình ảnh rất tiêu biểu và độc đáo. lúc này mùa xuân là cuối tháng 3, vào thời điểm hoàn hảo, đủ đầy và đẹp nhất. đó là một không gian đầy ánh sáng, tươi sáng, huy hoàng. nhưng đằng sau niềm vui còn thể hiện sự tiếc nuối của chị em thủy chung vì cảnh xuân, ngày xuân, sắc xuân trôi qua quá nhanh. hai câu thơ không chỉ thông báo thời điểm xuân đã “ngoài sáu mươi” mà còn thể hiện một mùa xuân ấm áp ngọt ngào, trước vẻ đẹp ấy không khỏi làm lòng người xao xuyến, hân hoan, xen lẫn chút tiếc nuối. . , Tôi rất tiếc vì thời gian đã trôi qua.

Hai câu thơ sau, bằng vài nét bút, nguyễn du đã vẽ nên một bức tranh mùa xuân tuyệt vời:

cỏ xanh đến tận chân trời, cành lê trắng với một số bông hoa

Hình ảnh tràn ngập cỏ xanh tươi non mơn mởn, màu xanh ấy tràn ngập khắp không gian, trải dài đến tận chân trời, thể hiện sức sống mãnh liệt, căng tràn của mùa xuân. Như để tô điểm thêm cho bức tranh mùa xuân, Nguyễn Du “điểm” vào đó một vài bông hoa lê. hoa lê trắng tinh, tuy tác giả không tả hương thơm nhưng có lẽ người đọc cũng hình dung được. hương thơm thanh tao, mượt mà, thanh khiết như màu của loài hoa ấy .. thành công của nguyễn du đó là làm cho hình ảnh trở nên sống động, như tràn trề sức sống khi dùng động từ ‘điểm’, làm cho hình ảnh không bằng. tĩnh như trong thơ cổ Trung Hoa “phương thiên hạ / sách hoa” mà sinh động, tràn đầy sức sống. hình ảnh tuyệt đẹp là sự kết hợp tinh tế giữa màu xanh và trắng, làm cho không gian đồng thời trở nên tươi tốt, đầy đủ, tinh khiết và trong trẻo.

Trong cảnh đẹp mùa xuân là hình ảnh đoàn người đi trẩy hội: “thanh minh tiết nguyệt / hội là tảo mộ, hội đạp”. Việc tác giả sử dụng phép tiểu đối cùng với nghệ thuật tách hai từ “lễ” và “hụi” thành hai phần giúp tác giả miêu tả hai hoạt động diễn ra trong lễ hội mùa xuân: lễ trẩy hội và hội đạp xe. bài thơ thể hiện nét văn hóa cao đẹp của dân tộc ta tưởng nhớ công ơn của những người đã khuất. đó là truyền thống tốt đẹp của dân tộc ta “uống nước nhớ nguồn”, một đời sống ân tình, kính trọng, biết ơn ông bà tổ tiên: “chất chồng chất đống, chất đống, đống tro bay tiền giấy”. Không chỉ vậy, câu ca dao còn tóm gọn một nét văn hóa đặc sắc khác của dân tộc ta là đi du xuân đầu năm. đây là dịp để nam nữ thanh niên sum họp, cùng nhau tận hưởng vẻ đẹp của mùa xuân. không khí ngày hội thật sôi động, vui tươi. việc tác giả sử dụng liên tiếp các từ láy hai âm tiết: gần xa, cháo lòng, anh em,… cùng với các điệp ngữ: lo lắng, choáng ngợp, .. đã thể hiện sự rạo rực, hân hoan trong lòng người trong thiên hạ. lễ hội Xuân. Để làm tăng thêm không khí rộn ràng ấy, Nguyễn Du còn sử dụng hình ảnh ẩn dụ “tiếc thương tổ ấm”, một mặt gợi hình ảnh đoàn người náo nhiệt đi du xuân, mặt khác gợi sự xao xuyến, trò chuyện. sự gặp gỡ, quen biết của đôi tình nhân ngay lần gặp đầu tiên. không chỉ nhộn nhịp mà không gian còn rất sầm uất: “ngựa như nước, áo quần như nêm”. Qua tám câu thơ sau, nhà thơ không chỉ miêu tả thành công nét đẹp văn hóa của dân tộc ta, mà đằng sau đó còn là không gian tạo nên cuộc gặp gỡ định mệnh giữa chàng Việt kiều xinh đẹp và phong thái thanh tao.

trời càng về chiều, những lễ hội thưa dần, thưa dần, chị em thủy chung lang thang, không gian có phần hiu quạnh, gợi lên trong lòng người đi lễ hội, nhất là trong lòng ông, bà. là đầy đủ. của nỗi buồn và tình cảm:

Xem thêm: Tác phẩm giữ gìn sự trong sáng của tiếng việt

từng bước qua đỉnh núi và ngắm nhìn phong cảnh phẳng lặng, nước chảy quanh cây cầu nhỏ cuối ghềnh

những bức tranh “nhỏ” “bé” cho thấy một không gian nhỏ bé, đi vào chiều sâu, dường như mọi thứ nhỏ dần, nhạt nhòa, phảng phất nét buồn tiếc nuối lúc tàn. trong đoạn thơ, tác giả sử dụng ba từ “thanh thanh” “nao nao” “nhỏ bé” vừa giàu giá trị hình ảnh, vừa giàu giá trị biểu cảm, đặc biệt từ “nao nao” không chỉ gợi tả dòng nước chảy mà còn biểu cảm. những cung bậc cảm xúc của nhân vật. tất cả những từ này làm cho khung cảnh trở nên đầy màu sắc và tâm trạng. đó là cảm giác sầu muộn, xao xuyến, tiếc nuối và một nỗi buồn nhẹ nhàng. Với nghệ thuật tả cảnh ngụ tình, Nguyễn Du không chỉ tiêu biểu cho hình ảnh mùa xuân mà còn thể hiện tâm hồn nhạy cảm, trong sáng của những thiếu nữ.

Để tạo nên thành công của bức tranh mùa xuân, nguyễn du đã khéo léo sử dụng bút pháp tả cảnh ngụ tình: nó không chỉ thể hiện một mùa xuân tươi đẹp, cảnh du xuân nhộn nhịp mà còn thể hiện những rung động tinh tế, sâu lắng của tính cách. ngôn ngữ thơ phong phú, đa dạng: sử dụng các phép ghép, từ ghép giàu giá trị tượng hình, biểu cảm. nhịp thơ thay đổi linh hoạt để thể hiện cảm xúc của nhân vật.

đoạn trích Cảnh ngày xuân cho ta thấy ngòi bút tài hoa của nguyễn du. với những nét chấm phá xúc động đã dựng lên trước mắt người đọc một bức tranh thiên nhiên và lễ hội mùa xuân tươi vui, rực rỡ. và cùng với đó nó cũng thể hiện tâm hồn nhạy cảm và tinh tế của những người trẻ nơi đây, thủy kiều.

bài luận mẫu 5

Nếu như ở đoạn trích “chị em thủy chung”, người đọc có thể thấy được tài năng nghệ thuật của Nguyễn Du là đại diện cho con người qua việc khắc họa chân dung duyên dáng, tài hoa của hai chị em văn – kiều, thì trong đoạn trích “cảnh ngày xuân. “, độc giả thấy một lần nữa nghệ thuật tả cảnh, tả tình độc đáo của Nguyễn Du trong những bức tranh xuân thấm đẫm hồn người.

Đoạn trích “Cảnh ngày xuân” nằm ngay sau đoạn tả tài năng và sắc đẹp của hai chị em thuỷ chung. Qua bài thơ, Nguyễn Du đã tạo nên hình ảnh thiên nhiên và lễ hội mùa xuân tiết Thanh minh thật tươi sáng và sinh động. đây là bài thơ tiền đề, dẫn đến hoàn cảnh để trong chuyến du xuân của kiều nữ, kim – kiều gặp nhau và tự do đính hôn …

trước hết, bốn câu thơ mở đầu, với nghệ thuật ngắt câu độc đáo ít nhiều gợi hình, nguyễn du đã tạo nên một hình ảnh thiên nhiên mùa xuân tươi đẹp, giàu sức xuân:

“trong ngày xuân, én đưa ánh sáng chín mươi sáu mươi ngọn cỏ non xanh mướt đến tận chân trời, cành lê trắng điểm xuyết vài bông hoa”

Hai dòng đầu tiên có sức gợi về cả thời gian và không gian. ngày xuân trôi qua nhanh như vô lăng. cả mùa xuân có chín mươi ngày, bây giờ tháng Giêng và tháng Hai đã trôi qua và tháng thứ ba đã trôi qua. ánh sáng ban ngày mùa xuân dịu nhẹ, trong trẻo, lan tỏa, lan tỏa khắp nơi.

Đàn én xuân bay cao trên bầu trời. Bên dưới mặt đất là một thềm cỏ xanh trải dài vô tận về phía xa. động từ “kết thúc” làm cho không gian của mùa xuân như mở rộng ra, ngày càng mở rộng về chiều rộng và bao trùm cả không gian của mùa xuân một màu xanh tươi của cỏ cây, hoa lá. Trên nền cỏ xanh này có những bông hoa lê với sắc trắng gợi lên sự tinh khiết và tươi mát.

phép đảo ngữ có tác dụng làm nổi bật và nổi bật sức trắng của hoa lê trên nền cỏ mùa xuân. Chỉ với bốn câu thơ ngắn gọn nhưng dưới ngòi bút và cách miêu tả có thần, Nguyễn Du đã tạo nên một hình ảnh mùa xuân trong sáng, thuần khiết, trong sáng và tràn đầy sức sống, mang hơi thở của hồn xuân Việt Nam.

Tám câu thơ sau là khung cảnh lễ hội: lễ hội vào tiết thanh xuân. Trong hai câu thơ đầu, tác giả đã điểm lại hai hoạt động chính của mùa xuân: lễ chôn cất và tiệc đạp trong tiết tháng ba mùa xuân.

thanh minh trong tháng là mộ, hội là đạp

lễ an táng là một nét đẹp văn hóa, tượng trưng cho đạo lý tri ân, báo ân tổ tiên bằng việc tu sửa mồ mả những người thân đã khuất. Sau khi lễ tảo mộ kết thúc, đây cũng là dịp để trai tài gái sắc gặp nhau, dạo chơi, giao duyên tại lễ hội đạp thúng. Không khí tưng bừng, náo nhiệt, náo nhiệt của những ngày xuân đã được Nguyễn Du miêu tả qua hệ thống từ ngữ giàu hình thức và cách diễn đạt:

“Anh chị em gần xa sắm sửa dạo chơi du xuân, tài tử giai nhân, ngựa như nước, áo như nêm.”

các từ ghép (gần xa, dạ yến thảo, chị em, xe ngựa, quần áo) kết hợp với từ láy (vui mừng, choáng ngợp, mua sắm) có tác dụng gợi tâm trạng vui xuân rộn ràng. , cảm xúc. hình ảnh ẩn dụ: “tiếc thương tổ ấm” gợi lên hình ảnh những đoàn người huyên náo du xuân như cánh én, chim bay, rạo rực, trìu mến. hình ảnh so sánh: “ngựa và xe như nước; quần áo chật như nêm ”miêu tả cảnh người dân đi trẩy hội rất náo nhiệt, từng tốp, từng tốp chen lấn nhau đi trẩy hội, đông đủ và huyên náo.

Tóm lại: thông qua việc sử dụng các biện pháp tu từ ẩn dụ và so sánh, kết hợp với hệ thống từ ngữ giàu tính tượng hình và biểu cảm, nhà thơ đã gợi ra một không khí của mùa đông xuân. đồng thời xuất hiện đầy tự tin, quyến rũ trước sự chứng kiến ​​của những mỹ nam, mỹ nữ, trai tài gái sắc. Ở lễ hội mùa xuân ấy, không chỉ có niềm vui mà còn có cả sự tĩnh lặng từ lễ an táng trong hai câu thơ:

Những đống tiền vàng rải rác vương vãi tro tàn từ những tờ tiền đang bay

Nếu lễ hội múa cột hiện lên với không khí vô cùng vui vẻ, náo nhiệt và sôi động thì lễ an táng lại gợi lên một chút u buồn và hướng đến những đạo lý tốt đẹp trong cuộc sống thông qua hành động rắc vàng, đốt đồ mã của người đã khuất. Đó là truyền thống “Uống nước nhớ nguồn” và lối sống tốt đẹp, thủy chung của văn hóa dân tộc.

Qua tám câu thơ, tác giả đã khắc họa thành công truyền thống văn hóa lễ hội mùa xuân của dân tộc. đồng thời đây cũng là dụng ý nghệ thuật sâu sắc của tác giả: mượn đại lễ làm bối cảnh, tiền đề để miêu tả cuộc gặp gỡ đặc biệt giữa thủy kiều và kim trong.

cho đến sáu câu thơ cuối, đối với nghệ thuật “tả cảnh ngụ tình”, nguyễn du đã tả cảnh lễ hội cuối xuân phảng phất chút buồn man mác, xao xuyến. đó là bối cảnh cho các chị em ở nước ngoài về vào mùa xuân:

“Bóng tai nghiêng ngả về tây, hai chị em dang rộng hai tay bước dần lên đỉnh núi tiều khe, ngắm nhìn cảnh vật thanh bình với dòng nước chảy quanh chiếc cầu nhỏ cuối ghềnh”.

Cảnh vẫn dịu ngọt, êm đềm của một ngày xuân, nhưng bóng nắng đã “tà tà tà tây”. khung cảnh náo nhiệt, tưng bừng của lễ hội mùa xuân cũng đã tàn. trong lòng mọi người xen lẫn những cảm xúc vui buồn, lo lắng. cảnh quan không gian bị thu nhỏ bởi bước chân người ra đi, dòng nước tiểu và cây cầu nhỏ.

Các từ láy: “nao nao, tà tà, lang thang, thanh vắng” không chỉ có tác dụng tả cảnh ngụ tình mà còn thể hiện tâm trạng của con người: nhớ nhung, xao xuyến, buồn bã. ngày hội mùa xuân sáng sớm. đồng thời gieo vào lòng người đọc những linh cảm về một điều gì đó sắp xảy ra, chẳng hạn như điềm báo về cuộc gặp gỡ với lăng mộ và cuộc gặp gỡ của đôi trai tài gái sắc: thủy kiều – kim trong.

Tóm lại, với phong cách tả cảnh ngụ tình, kết hợp sử dụng hệ thống từ láy, hình ảnh giàu sức gợi hình, tác giả đã khắc họa hình ảnh hoàng hôn lễ hội mùa xuân thấm đẫm tâm trạng con người của nhân vật. . từ đó thể hiện tài năng miêu tả nhân tình thế thái của nguyễn du.

vâng trong “truyện kim văn kiều” của thanh tam tài, tác giả chỉ có một câu chính là “một ngày định mệnh tiết thanh minh …” rồi kể về cuộc gặp gỡ với lăng mộ. dam tien, kim trong, song nguyen du đã xây dựng trên đó để vẽ nên một bức tranh mùa xuân nên thơ, mang vẻ đẹp riêng, đậm đà hương sắc xuân, đất trời Việt Nam.

như vậy qua đoạn trích “Cảnh ngày xuân” ta thấy được tài năng nghệ thuật độc đáo của đại thi hào Nguyễn Du. Dưới ngòi bút sáng tạo thiên tài, với những rung cảm nghệ thuật độc đáo về mùa xuân, Nguyễn Du đã phác họa thành công hình ảnh thiên nhiên và lễ hội mùa xuân đẹp đẽ, trong sáng, sinh động, thấm đẫm lòng người. .

hiển thị 6

mùa xuân là mùa của hoa thơm cỏ lạ, là mùa của những lễ hội dân gian, mùa xuân đã hơn một lần đi vào thơ văn của Nguyễn trai, văn trần, hán tửu … đến với hình ảnh của mùa xuân. vẻ đẹp của nguyễn du trong “cảnh ngày xuân”, mùa xuân trẩy hội thêm một hương sắc mới.

Từ trên đồi cao, mùa xuân mở ra trước mắt chúng tôi như không gian vô tận trong ánh nắng ban mai ấm áp của đất trời. Bây giờ là tháng ba, bầu trời không còn trong xanh như mùa thu, nhưng cũng đủ để in những cánh én bay ồn ào:

“Vào ngày xuân, khi chim én trao cho ta thiều quang, ta đã ngoài sáu mươi tuổi.”

sự “ửng hồng” của cánh én hay bản thân mùa xuân trôi qua nhanh chóng. Dưới không gian bao la ấy, một bức tranh xuân đẹp như tranh gấm thêu hoa:

“cỏ xanh đến tận chân trời, cành lê trắng điểm vài bông hoa”

Màu xanh của cỏ làm nền cho hình ảnh màu trắng của những bông hoa lê tô điểm cho bức ảnh thêm thanh khiết, mềm mại và quyến rũ. nguyễn du đã chọn đúng hai màu chủ đạo để miêu tả mùa xuân, một mùa xuân tao nhã đến thế là cùng. chúng ta đã thấy hồn xuân trong thơ nguyễn trai:

“cỏ xanh như khói xuân, có nước mưa xuân mơn man bầu trời”

o Đây là hình ảnh mùa xuân trên sườn đồi trong thơ han mac tu: “sóng cỏ xanh nhấp nhô hướng lên bầu trời.” và đây là khung cảnh lễ hội tưng bừng:

“Anh chị em gần xa sắm sửa dạo chơi du xuân, tài tử giai nhân, ngựa như nước, áo như nêm.”

biết bao “tài tử xinh đẹp”, “vươn vai” sánh vai, chân bước theo nhịp dòng người tấp nập, xe ngựa lăn bánh, váy áo đẹp rực rỡ. cách nói ẩn dụ “tiếc thương tổ ấm” gợi lên hình ảnh những người du xuân rộn ràng tiếng hót rộn ràng như tiếng chim.

nhưng đẹp nhất, lộng lẫy nhất vẫn là những nam thanh nữ tú, họ là linh hồn của hình ảnh mùa xuân. không khí lễ hội được nhà thơ lớn của chúng ta miêu tả chi tiết. nó là một nét đẹp văn hóa lâu đời của các dân tộc phương đông. đồng thời cũng thể hiện được “phong cách” của chị em nhà Thủy. đã muộn, mặt trời đã lặn trên núi:

“ác quỷ, bóng ngả về tây, chị em lang thang mà đi”

Nhịp thơ chậm rãi như bước nhẹ như tiếng lòng mong mỏi của con người khi lễ hội kết thúc. cảnh vẫn sáng nhưng mọi thứ chuyển động chậm rãi. mặt trời lùi dần về tây, bước chân người “liêu trai”, nước chảy êm đềm. nhưng không còn không khí lễ hội nữa.

“tiếng thì thầm” của nước hoặc dòng người. rõ ràng cảnh cuối xuân nhuốm màu hài hước. nhà thơ vĩ đại dường như đang dự đoán một điều gì đó sắp xảy ra và sẽ xảy ra. chỉ vài phút nữa thôi, kiều nữ sẽ đi ngang qua lăng mộ, sẽ gặp được một học giả cao quý.

Bằng tài năng quan sát tinh tế, sự nhạy cảm của một hồn thơ, cách sử dụng ngôn từ và hình ảnh sinh động, Nguyễn Du đã toàn tâm toàn ý vẽ nên một bức tranh mùa xuân tươi đẹp, xúc động và độc đáo. chính tình yêu thiên nhiên, đất nước, con người đã thôi thúc anh say mê với cuộc sống, lưu giữ trong kho tàng thơ ca Việt Nam một hình ảnh rất riêng về mùa xuân.

hiển thị 7

nguyen du sinh năm 1820, là một người con của làng Tiên Điền, Hà Tĩnh. Là người con của một gia đình có truyền thống văn học nhiều đời, Nguyễn Du được thừa hưởng năng khiếu văn chương từ gia đình, cùng với sự gắn bó, yêu thương con người đã làm nên màu sắc nhân đạo đặc sắc cho đời thơ Nguyễn Du. Sống trong thời kỳ xã hội biến động, từng đi nhiều nơi, từng trải với cuộc sống của người dân, anh hiểu hơn ai hết những khó khăn, vất vả mà con người phải chịu đựng, bởi đó chính là tấm lòng của anh. anh luôn hướng về những người khốn khổ, anh thông cảm. và dành cho họ tình yêu thương và sự cảm thông sâu sắc.

Truyện Kiều là một kiệt tác của Nguyễn Du, viết về cuộc đời và số phận của người con gái tài sắc vẹn toàn, mệnh Thủy Kiều, người không chỉ xuất sắc trong việc khắc họa và khắc họa số phận của những người phụ nữ ở nước ngoài mà Nguyễn Du còn có có thể thấy rõ điều này trong đoạn trích Cảnh ngày xuân.

không chỉ khắc họa nhân vật, nguyễn du còn mang đến cho chúng ta những vần thơ về thiên nhiên đầy gợi cảm, tươi đẹp và thanh bình. đoạn trích “cảnh ngày xuân” là một trong những đoạn miêu tả thiên nhiên hay và mượt mà nhất trong tác phẩm. “Cảnh ngày xuân” nằm sau lời tả của chị em Thủy kiều, được mở đầu bằng bốn câu thơ nhẹ nhàng giới thiệu cảnh ngày xuân:

“trong ngày xuân, én đưa ánh sáng chín mươi sáu mươi ngọn cỏ non xanh mướt đến tận chân trời, cành lê trắng điểm xuyết vài bông hoa”

nếu mùa hè đến, tiếng ve phượng hót, mùa đông đến, tuyết rơi và cây bàng rụng hết lá, khi mùa xuân đến chim én cúi đầu. chim én là đại diện của mùa xuân, đại diện của đất trời trong ngày xuân. lúc này mây trời xanh thẳm, có “bóng đèn”: thứ ánh sáng kỳ diệu, đẹp đẽ và ấm áp, có cánh én bay giữa không gian.

“cỏ xanh tận chân trời, cành lê trắng điểm vài bông”

Những bãi cỏ xanh non trải dài như những tấm thảm, xa xa “chân trời” mở ra không gian rộng lớn, màu xanh ấy mang đến sức sống mới, mang theo cả niềm hy vọng bình an, may mắn và niềm vui. nếu trên bầu trời có những bóng chim én xinh đẹp trên mây, thì phía dưới đường chân trời có một thảm cỏ xanh tươi tốt.

và đây là những cánh hoa lê trắng tinh khôi, tự nhiên mà hài hòa, nên trên nền xanh của lá, màu trắng của hoa lê mang một nét gợi cảm, cuốn hút và hấp dẫn. Trong thơ cổ Trung Quốc cũng có những câu thơ tả tiết xuân tháng ba với những câu thơ rất hay: “bách niên bách thảo chỉ điểm hoa”.

Nguyên du trong tác phẩm này cũng đã sử dụng nó một cách sáng tạo để viết về mùa xuân dân tộc, mùa xuân Việt Nam và thiên nhiên mang hồn Việt. Nếu câu thơ cổ gợi mùa xuân bằng hương sắc và nét chấm phá thì trong thơ Nguyễn Du không chỉ có sắc và nét, mà còn có sự chuyển động mềm mại mà tinh tế của cánh hoa lê qua nghệ thuật đảo ngữ, đẩy “trắng” trước chữ “điểm”. , khiến những nụ lê như nở rộ trong không khí mùa xuân.

Có thể thấy, chỉ với bốn dòng đầu của bài thơ, Nguyễn Du đã vẽ nên một bức tranh vừa khoáng đạt, vừa thanh bình, vừa sống động, vừa tươi vui. Dường như lòng người cũng thảnh thơi, vui vẻ và thích thú khi được tận hưởng thiên nhiên kỳ thú lúc này.

Mùa xuân là mùa của những cuộc tụ họp, đi dạo và lễ hội vui vẻ. Ở Việt Nam cứ vào khoảng tháng 3 âm lịch lại có lễ hội đạp thúng truyền thống. Nguyễn du cũng đã tái hiện lại khung cảnh bữa tiệc này qua những câu thơ:

“an cư trong tháng là lăng, hội là thanh”

bar festival là nơi diễn ra hành trình du xuân của mọi người, đặc biệt là những chàng trai cô gái đang độ xuân thì, đó là những ngày vui mà mọi người đang mong chờ. lễ đào huyệt là dịp mọi thành viên trong gia đình cùng nhau trở về, cùng nhau dọn dẹp mồ mả ông bà, thắp hương mộ phần, thắp hương tưởng nhớ những người đã khuất như một hình thức tri ân, báo ân sâu sắc. Nguyễn du với những cảm nhận tinh tế, đã tái hiện lại khung cảnh lễ hội này qua những câu thơ sau:

“Anh chị em gần xa sắm sửa dạo chơi du xuân, tài tử giai nhân, ngựa như nước, áo như nêm.”

Nghệ thuật điệp từ được sử dụng khéo léo thông qua hệ thống tính từ ghép và danh từ ghép để vẽ nên khung cảnh bữa tiệc vui vẻ, náo nức và đầy lo lắng. các “chị em” thì ai nấy sắm sửa cho nhau những bộ quần áo đẹp đi dự hội, gần xa có “mỹ nữ, người hâm mộ” tay trong tay, rủ nhau đi chơi, trên đường đi có “xe ngựa” đầy ắp, vào quần áo lộng lẫy, ríu rít như đàn chim bay về chốn vui chơi.

và đây đó, chúng ta bắt gặp hình bóng của những chị em xinh đẹp ở nước ngoài, họ cũng đang hòa mình vào niềm vui và sức sống của tuổi trẻ, của những nét đẹp của tuổi trẻ lúc này. sau phần vui vẻ là phần lễ linh thiêng và trang trọng:

“những đống tiền vàng rải rác rải đầy tro tàn từ những tờ tiền đang bay”

Đứng trước linh cữu của những người đã khuất, lòng người không khỏi bùi ngùi, nhớ nhung, những “bồ câu” sâu thẳm trong tâm hồn. nhịp thơ chậm rãi đượm buồn thể hiện sự sẻ chia, tình cảm của những người trong cuộc luôn cầu nguyện, mong những điều tốt đẹp nhất để gửi đến tổ tiên.

rồi cuộc vui nào cũng phải tàn, cuộc gặp gỡ nào cũng có lúc chia tay, mời các bạn sáng sớm vui vẻ, cười nói, chiều đã muộn rồi, sáng mai ai cũng phải ra về. tiếc nuối, buồn bã:

“Bóng tai nghiêng ngả về tây, hai chị em dang rộng hai tay bước dần lên đỉnh núi tiều khe, ngắm nhìn cảnh vật thanh bình với dòng nước chảy quanh chiếc cầu nhỏ cuối ghềnh”.

Khi ánh chiều tà buông xuống cũng là lúc lòng người xao xuyến. nếu không gian mùa xuân ở những câu đầu rộng rãi, phóng khoáng thì ở đây không gian như thu hẹp lại, cảnh vật tĩnh lặng và phảng phất chút buồn. những chị em “lang thang” ở nước ngoài được đưa về nhưng lòng vẫn đau đáu vì niềm vui.

Cảnh đêm xuân nhẹ nhàng, êm đềm, nhưng không còn tươi vui, sôi nổi như trước. các từ “nhỏ”, “âm thanh”, “nao nao” gợi cảm giác xốn xang, nhớ nhung. Ở đoạn cuối này, tác giả đã sử dụng nghệ thuật đặc sắc “ngụ cảnh ngụ ngôn”, cảnh vật mang màu sắc tâm trạng, gợi lên tâm trạng của con người lúc bấy giờ.

thơ hay không chỉ đẹp mà còn chứa đựng cả tình yêu thương. những vần thơ hay không chỉ nói lên ước mơ, tấm lòng của thi nhân mà còn nói lên những khát khao, ước mơ của người thưởng thức. Đoạn trích “Cảnh ngày xuân” thể hiện tâm hồn nhạy cảm, tinh tế và tài năng kiệt xuất của đại thi hào dân tộc Nguyễn Du.

bài luận ví dụ 8

Nguyễn Du, đại thi hào dân tộc, người đã để lại một khối lượng tác phẩm lớn cho nền văn học Việt Nam. Trong đó Truyện Kiều được coi là “thiên truyện”, kể về cuộc đời của một cung nữ bạc mệnh xinh đẹp. đoạn trích cảnh ngày xuân là một trong những điểm nổi bật vì nó miêu tả khung cảnh thiên nhiên độc đáo và mở ra những nốt trầm quan trọng về đời sống thủy sinh.

đoạn đầu tác phẩm, sau khi giới thiệu gia cảnh và miêu tả vẻ đẹp của hai chị em thùy mị, thùy mị. tác giả tả cảnh ngày xuân, chị em đi trẩy hội, cảnh lễ hội sôi động, náo nhiệt. bốn dòng đầu tả cảnh thiên nhiên mùa xuân:

“trong ngày xuân, én đưa ánh sáng chín mươi sáu mươi ngọn cỏ non xanh mướt đến tận chân trời, cành lê trắng điểm xuyết vài bông hoa”

Hai câu thơ đầu đề cập đến thời gian và không gian của mùa xuân. Hình ảnh “thoi đưa én” không chỉ muốn thể hiện tiết trời ấm áp của mùa xuân, đàn chim bay về mà còn muốn biểu thị thời gian trôi quá nhanh, như con thoi quay khi dệt vải. Mùa xuân có ba tháng, bây giờ là tháng ba. những ngày cuối xuân, cánh én vẫn bay lượn trên bầu trời.

Hai câu thơ sau là một hình ảnh đẹp của cảnh sắc mùa xuân với những hình ảnh hài hoà. thảm cỏ non trải dài đến tận chân trời làm nền cho hình ảnh bất tận của mùa xuân tươi mới. trên nền xanh dịu mát ấy, điểm xuyết những bông hoa cưới tinh khôi.

Tác giả sử dụng nghệ thuật đảo ngữ “trắng” trước động từ “điểm” để thể hiện nổi bật vẻ đẹp trong trắng thuần khiết của hoa mùa xuân. hồn xuân của chính mình hiện ra trong không gian bao la, rộng lớn. hoa lá cây cỏ vô tri vô giác nhưng chữ “chấm” dừng lại đúng lúc khiến cánh hoa lê trở nên lay động, trìu mến. tám câu sau là quang cảnh lễ hội của thời thanh minh.

thanh minh tháng nguyệt là lăng, hội đạp gần xa yến, mua xuân cưỡi, hỗ diễn, xe ngựa như nước, quần áo như a. nêm, và đống chất đống tăng lên. rắc, bay tro của tiền giấy

Ngày thanh minh, tiết đầu tháng ba, tiết trời mùa xuân mát mẻ, người ta đi đào huyệt để sửa sang phần mộ của những người đã khuất như một cách tri ân. mùa xuân cũng là dịp để đi chơi, đón năm mới. gặp mặt sau một năm làm việc đã trở thành một phong tục tốt đẹp trong văn hóa Việt Nam. sau lễ tảo mộ sẽ đến lễ hội gọi là hội đạp thúng, là dịp để gặp gỡ bạn bè và gia đình.

Những câu thơ này của Nguyễn Du gợi lên không khí lễ hội với hàng loạt từ liên tiếp diễn tả sự đông vui, náo nhiệt như “yên anh, em gái, hoa khôi” và những tính từ “náo nức, mua sắm, gần xa, lắc lư”. hình ảnh những chàng trai cô gái ăn mặc lịch lãm đi chơi trẩy hội xuân như những đàn chim hót. người ta có thể nhìn thấy sức sống, thấy được sự tươi mới, trẻ trung bao trùm toàn cảnh.

Những cụm từ “đau tổ tông”, “ngựa như nước, áo quần như nêm” giúp người đọc hình dung ra cảnh tượng người và người nối nhau như dòng nước bất tận, mặc những bộ trang phục đẹp nhất. Trong lễ chôn cất, người ta rắc vàng miếng và những xấp giấy bạc để tưởng nhớ người đã khuất nên mới có cảnh “vàng mã rơi vãi, tro giấy bạc bay tung tóe”.

tám câu thơ tả cảnh lễ hội thanh minh, vừa thể hiện truyền thống văn hóa cổ xưa của lễ hội, vừa thể hiện khung cảnh náo nhiệt, vui tươi của lễ hội. sáu dòng cuối, tác giả tập trung miêu tả cảnh chị em thủy chung chơi xuân:

ta ta, bóng mình nghiêng về phía Tây, hai chị em lang thang, dang tay bước chầm chậm dọc theo đỉnh núi tiều khe, quan sát thấy cảnh vật có một bề êm đềm, nước chảy quanh cây cầu nhỏ lúc cuối ghềnh

Vào buổi chiều, mặt trời từ từ đổ bóng về phía tây. Ngày hội đã qua, chị em thủy chung tay trong tay bước đi. cảnh chiều xuân được tả một cách nhẹ nhàng, thanh khiết: nắng chiều tà, chiếc cầu nhỏ bắc qua khe núi. mọi hoạt động cũng chậm lại như mặt trời chống bóng nhà, bước chân của con người trở nên thong thả, thong thả.

Xem thêm: Dàn ý giá trị nhân đạo trong truyện kiều

Cảnh vẫn đẹp, nhưng nó đã tô màu bầu không khí, một cảm giác đau khổ mà người ta thường có sau khi vui chơi. nhưng không chỉ vậy, những lời này như tà, thanh không chỉ mang nhiều sắc thái của cảnh vật mà còn bộc lộ tâm trạng của con người.

từ “nao nao” gợi lên một nỗi buồn, nỗi buồn mà chỉ con người mới cảm nhận được. Dường như câu thơ này là một điềm báo cho những biến cố sắp xảy ra, khi người phụ nữ ở nước ngoài gặp được quý nhân và những biến cố sắp xảy ra trong đời. Có lẽ vì lý do này mà bản thân tác giả cũng chạnh lòng, xót xa cho số phận của một khuôn mặt đáng thương.

với phong cách nghệ thuật và khả năng tả cảnh độc đáo, sử dụng từ ngữ đắt giá đúng lúc, đúng chỗ, nguyễn du đã gợi ra một hình ảnh sinh động về cảnh sắc thiên nhiên mùa xuân, con người như hoà vào không khí tươi vui ấy. , hình ảnh nhộn nhịp. người đọc có thể cảm nhận được cảnh ngày xuân hiện lên với vẻ đẹp trong lành, tươi mát, là sự giao hòa giữa con người và thiên nhiên.

bài văn mẫu 9

Trong văn học Việt Nam, “Truyện Kiều” của đại thi hào Nguyễn Du xuất hiện như một khúc ca đầy xót xa cho thân phận khốn khổ của người phụ nữ trong xã hội phong kiến. điều này đã được chứng minh qua quãng thời gian mười lăm năm lưu lạc của Thủy Kiều. tuy nhiên, trước khi bước chân vào cuộc sống tủi nhục và đau khổ đó, anh đã từng có cuộc sống bình yên và hạnh phúc bên cạnh những người thân trong gia đình.

đoạn trích “cảnh ngày xuân” ở phần đầu “truyện kiều” thể hiện cảnh chị em kiều nữ hò hẹn du xuân trong tiết thanh minh là một điển hình cho điều này. thiên nhiên là mảnh đất quen thuộc mà người nghệ sĩ có thể dồn ngòi bút để khám phá và mỗi nhà thơ đều có cách miêu tả riêng. Đối với Nguyễn Du, hình ảnh thiên nhiên ngày xuân được tái hiện gắn với không gian lễ hội. Trước hết, tác giả đã tái hiện không gian và thời gian một cách sinh động:

“ngày xuân, chim én cho ta thiều quang, thọ chín mươi tuổi”

Tiết trời bây giờ là tháng ba, những cánh én bay lượn trên bầu trời không chỉ là hình ảnh hiện thực gợi lên khung cảnh quen thuộc mang nét đặc trưng của mùa xuân mà còn mang ý nghĩa tượng trưng cho sự uyển chuyển. sự dừng lại của thời gian: “thời gian thấm dần vào trong và ngoài”. Thời gian trôi qua lặng lẽ nhưng nhanh chóng, đến một thời điểm, đó là mùa xuân tháng ba – khi “ánh sáng” – ánh nắng xuân rực rỡ và tươi đẹp thi nhau chiếu rọi cảnh vật. Hai sắc thái xanh và trắng xuất hiện trong cảnh đó:

“cỏ xanh tận chân trời, cành lê trắng điểm vài bông”

Không gian rộng lớn tràn đầy sức sống và sắc xuân đã được diễn tả thành công qua màu xanh mướt của cỏ non. tác giả cũng sử dụng một cách tài tình và khéo léo lối bắt mắt khi điểm xuyết thêm màu trắng vào vài bông hoa lê, hai màu xanh và trắng được kết hợp làm cho bức ảnh trở nên trong sáng và mềm mại hơn. như vậy, chỉ với bốn dòng, nhà thơ đã phác họa thành công “cảnh ngày xuân” tràn đầy sức sống mà vẫn thanh tao, trong sáng, làm say đắm lòng người.

Trong 8 câu thơ sau của đoạn trích, đại thi hào Nguyễn Du đã miêu tả cảnh lễ hội vào tiết Thanh minh. thứ nhất, kế hoạch của đảng đã được vạch ra theo thời gian: “nguyệt san” với hai phần chính “lễ là lăng, đảng là bàn đạp”. để rồi không khí lễ hội thấm đẫm giá trị truyền thống hiện lên đầy sức sống và tươi vui:

“Anh chị em gần xa sắm sửa dạo chơi du xuân, tài tử giai nhân, ngựa như nước, áo như nêm.”

không gian lễ hội với sự góp mặt của các “én”, “chị”, “tài”, “đẹp” cùng các hoạt động phong phú, đa dạng như “mua sắm”, “xếp hàng” đã làm nổi bật sự sôi động, hào hứng của người dân. Tác giả Nguyễn Du đã sử dụng tài tình các biện pháp tu từ kết hợp nhuần nhuyễn và uyển chuyển.

là một biện pháp ẩn dụ thông qua “đói về tổ ấm” – hình ảnh gợi lên từng nhóm người, hoặc từng cặp đôi đi bên nhau. là phép so sánh “ngựa xe như nước, áo quần như nêm” để miêu tả đám đông vui như trẩy hội. hơn nữa, tác giả còn miêu tả không gian im lặng của “buổi lễ”:

“những đống tiền vàng rải rác rải đầy tro tàn từ những tờ tiền đang bay”

sự thiêng liêng làm cho thời gian dường như tĩnh lặng và chậm lại. hành động tưởng nhớ người chết đã khơi dậy lòng biết ơn đối với quá khứ và truyền thống đạo lý tốt đẹp “Uống nước nhớ nguồn” của dân tộc. cuối cùng tác giả nguyễn du tả cảnh hai chị em thủy chung trở về khi đại hội kết thúc:

“Bóng tai nghiêng ngả về tây, hai chị em dang rộng hai tay bước dần lên đỉnh núi tiều khe, ngắm nhìn cảnh vật thanh bình với dòng nước chảy quanh chiếc cầu nhỏ cuối ghềnh”.

cảnh lễ hội kết thúc khi trời đã xế chiều, cảnh ngập trong hoàng hôn khi mặt trời “đã ngả về tây”. hình ảnh thiên nhiên vẫn mang sắc xuân quen thuộc qua hình ảnh ánh nắng nhạt phai, con suối nhỏ và chiếc cầu nhỏ bắc qua. Dòng chảy của thời gian và nhịp điệu của bài thơ không còn rộn ràng mà dao động, và dừng lại khi nó mô tả mặt trời đang lặn dần ở phía tây, người đi lang thang ra ngoài và nước từ từ uốn lượn.

Tác giả Nguyễn Du đã sử dụng một số từ láy như “ta”, “thanh”, “nhỏ”, nao nao “để tả cảnh, đồng thời cũng là sử dụng lối” tả cảnh “. cảnh ngụ ngôn ”vô cùng tinh tế và da diết; gợi sự tĩnh lặng, buồn bã của cảnh vật, thành công trong việc thể hiện nỗi niềm, nỗi buồn, nỗi nhớ nhung trong lòng người, nhất là những hình ảnh “nước chảy quanh co” trong “xao xuyến”. cảnh trong bài thơ cũng phảng phất nét buồn và mang đậm tâm trạng con người.

thì qua đoạn trích “cảnh ngày xuân”, tác giả nguyễn du đã miêu tả thành công hình ảnh thiên nhiên mùa xuân tươi đẹp, rực rỡ, cũng như không gian lễ hội rộn ràng, vui tươi, đậm đà bản sắc văn hóa dân tộc. điều này được tạo ra bằng sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa nét vẽ quen thuộc với những nét đặc trưng của văn học trung đại như dấu câu, miêu tả ngụ ngôn, …

bài văn mẫu 10

Nói đến đại thi hào dân tộc Nguyễn Du, người ta không thể quên được Truyện Kiều, một kiệt tác của văn học trung đại Việt Nam nói chung và tác gia nói riêng. tác phẩm được viết bằng ngòi bút tài hoa, bút pháp ước lệ và cảm hứng nhân đạo sâu sắc của nhà thơ. trong số đó, đoạn trích “Cảnh ngày xuân” là một đoạn trích thể hiện rõ tài năng nghệ thuật của nhà thơ này.

ở đầu đoạn trích, nguyễn du mở ra trước mắt người đọc hình ảnh thiên nhiên của một ngày xuân:

“ngày xuân, chim én cho ta thiều quang, thọ chín mươi tuổi”

Hình ảnh cánh én di chuyển từ bên này sang bên kia, đung đưa như con thoi thể hiện một hình ảnh sinh động của thiên nhiên. Nhà thơ Nguyễn Du với bút lông miêu tả cảnh vật giàu sức gợi, mở ra cả không gian và thời gian của mùa xuân ở hai dòng đầu. lúc này là mùa xuân cuối tháng ba “ngoài sáu mươi”, là thời điểm hoàn hảo nhất, trọn vẹn nhất với ánh đèn rực rỡ giữa bầu trời “thiếu ánh sáng”.

thiều quang miêu tả ánh sáng của mùa xuân, là ánh sáng hồng, ấm áp của nắng xuân dịu dàng. Trước vẻ đẹp ấy, người ta không khỏi xao xuyến, sầu muộn và than thở thời gian trôi qua. hai dòng tiếp theo là một điểm nhấn độc đáo của nhà thơ:

“cỏ xanh tận chân trời, cành lê trắng điểm vài bông”

Mùa xuân, mùa đầu tiên của năm, hứa hẹn sẽ mở ra một năm mới đầy rực rỡ và thành công. Đó là lý do tại sao mùa xuân là mùa tràn đầy sức sống, cỏ cây hoa lá đua nhau khoe sắc. hình ảnh thiên nhiên lúc này tràn ngập màu xanh, màu xanh dịu dàng của vạn vật trải dài đến tận chân trời.

Trên nền bức tranh tuyệt đẹp ấy, điểm xuyết vài bông hoa lê trắng muốt, từ “điểm cho thấy sự tinh tế của nhà thơ trong việc miêu tả sự vật. Tóm lại, qua bốn câu thơ đầu, nguyễn du đã mở ra trước mắt người đọc một sự thanh cao, bức tranh thiên nhiên rộng lớn, thoáng đãng cùng với cảm xúc rộn ràng, xao xuyến của con người trước cảnh đẹp đất trời vào xuân Từ bức tranh thiên nhiên tươi đẹp ấy, nhà thơ bắt đầu miêu tả những hoạt động của con người:

“an cư trong tháng là lăng, hội là thanh”

Trong buổi học sáng đầu tháng 3, mọi người được mời đi tảo mộ và thắp hương cho người đã khuất. câu ca dao thể hiện phong tục cũng như truyền thống cao đẹp của dân tộc ta là truyền thống “Uống nước nhớ nguồn”. Dù đi đâu về đâu, đến ngày giỗ tổ, con cháu xa gần đều tề tựu về để tưởng nhớ người thân. cùng với truyền thống đó là lễ hội mùa xuân. Mọi người từ lớn nhất đến nhỏ tuổi nhất đều háo hức và rộn ràng đi chơi xuân:

“Anh chị em gần xa sắm sửa dạo chơi du xuân, tài tử giai nhân, ngựa như nước, áo như nêm.”

Trong bốn câu thơ này, nhà thơ đã sử dụng hàng loạt tính từ: “xa gần, tổ ấm anh em, quạt đẹp, háo sắc,…” thể hiện sự đông vui, không khí huyên náo của bữa tiệc. người người, người nhà đi chơi, đông như đàn cò, chim hót, hình ảnh “tổ ấm anh em” cho thấy ngòi bút miêu tả tài hoa của cụ Nguyễn Du. các từ “mua sắm, mua sắm” thể hiện các hoạt động vui vẻ và nhộn nhịp của mọi người.

Cảnh đông đúc nên nhà thơ so sánh ngựa nhiều như nước, áo dài như nêm. Những nam thanh nữ tú đến tuổi nên duyên vợ chồng như Thúy Kiều, Thúy Vân là tâm điểm của lễ hội. họ nắm tay nhau, tưng bừng rung động trước vẻ đẹp của mùa xuân, cũng lo lắng cho mùa xuân của đời mình. trong niềm vui ấy, người ta vẫn không quên những người đã khuất với những việc làm thể hiện thuần phong mỹ tục của người Việt Nam:

“những đống tiền vàng rải rác rải đầy tro tàn từ những tờ tiền đang bay”

Họ đốt giấy vàng để gửi đến người đã khuất với mong muốn ở thế giới bên kia, người đã khuất cũng sẽ sống trọn vẹn, hạnh phúc. hai câu thơ cuối là tâm trạng của chị em thủy chung khi kết thúc lễ hội:

“bóng chiều tà quay tây, chị em liêu xiêu rời đi”

mọi cuộc vui sẽ kết thúc khi mọi người trở lại cuộc sống bình thường của họ. chị em thuy kiều cũng vậy, bóng đã ngả về tây, trời bắt đầu tối rồi, ai về nhà nấy. cảnh hoàng hôn lúc này được miêu tả thật đẹp nhưng cũng thật buồn. hình ảnh những chị em kiều bào “rong ruổi” ra về thể hiện cảm giác tiếc nuối, xót xa khi chứng kiến ​​cảnh lễ hội cuối xuân. nhất là trong tâm hồn đa sầu, đa cảm của kiều, hình ảnh hoàng hôn khép lại càng buồn hơn:

Xem thêm: Tác phẩm giữ gìn sự trong sáng của tiếng việt

từng bước qua đỉnh núi và ngắm nhìn phong cảnh phẳng lặng, nước chảy quanh cây cầu nhỏ cuối ghềnh

mọi thứ ngày càng nhỏ lại, không gian chật hẹp cũng đồng nghĩa với việc hình ảnh tươi đẹp của thiên nhiên mùa xuân phải khép lại. trong bốn câu thơ cuối, có ba dòng được nhà thơ sử dụng các điệp từ “thanh thanh”, “nao nao”, “tí tách”, tất cả gợi lên một hình ảnh thiên nhiên tĩnh lặng, không còn mộng mơ, tràn đầy sức sống. ở đầu bài thơ.

nó cũng hợp với tâm trạng thất thường, sau những cuộc vui, bạn không biết điều gì đang chờ đợi mình. bốn câu thơ cộng với một điềm báo xấu của kiều cho cuộc đời mình trong tương lai, liệu có phải là sự “hụt hẫng” tréo ngoe dự báo rằng cuộc sống ở nước ngoài sẽ rẽ sang một hướng khác? Qua đó ta thấy được tài năng miêu tả và khắc họa tâm trạng nhân vật qua bức tranh thiên nhiên của đại thi hào dân tộc Nguyễn Du.

đoạn trích Cảnh ngày xuân: một đoạn trích ngắn nhưng rất đầy đủ, vừa miêu tả được ngòi bút tả cảnh vừa điêu luyện tâm trạng của nhà thơ. Thông qua đó, chúng ta có được hình ảnh đẹp về thiên nhiên, khơi gợi trí tò mò của người đọc về cuộc sống kỳ thú phía trước.

bài văn mẫu 11

Trong thơ cổ, thiên nhiên không chỉ là trung tâm của vẻ đẹp mà còn là nơi gửi gắm bao cảm xúc của con người. và trong tác phẩm “Truyện kiều” bất hủ, đại thi hào Nguyễn Du đã dành tới 222 câu thơ tả cảnh thiên nhiên, trong đó đoạn trích “cảnh ngày xuân” có thể coi là hình ảnh đẹp vào loại bậc nhất của “truyện Kiều của kieu ”. “. Chỉ với 18 câu thơ súc tích, nguyễn du đã gieo vào lòng người đọc sức sống căng tràn của mùa xuân, đồng thời giúp ta cảm nhận được sự tinh tế trong lối viết giàu tính miêu tả của nguyễn du.

đoạn thơ đã mở ra trước mắt ta một khung cảnh mùa xuân trong tiết thanh minh, qua bốn câu thơ đầu:

“trong ngày xuân, én đưa ánh sáng chín mươi sáu mươi ngọn cỏ non xanh mướt đến tận chân trời, cành lê trắng điểm xuyết vài bông hoa”

nguyễn du đã vẽ nên một bức tranh mùa xuân thật đẹp, đặc biệt nhà thơ đã chọn một chi tiết tiêu biểu mang đặc điểm của ngày xuân để làm đại diện cho bức tranh ấy. đọc hai câu thơ đầu, ta cảm nhận được cách tính thời gian độc đáo, nghệ thuật miêu tả ước lệ thể hiện rõ nét những hình ảnh chỉ mùa xuân “én”, “thiều quang” gợi sự ấm áp, dịu dàng, nói lên sức xuân đang ở sức biểu đạt tối đa. . đẹp đẽ, trưởng thành hơn và sung mãn hơn, qua đó câu thơ thứ hai cho thấy rõ ngày xuân trôi qua nhanh như thoi đưa, tháng giêng, tháng hai nay đã qua. Trời tháng ba, tiết trời trong xanh, đàn én chao liệng như con thoi. trên bầu trời gợi không gian cao, rộng, gợi nhịp thời gian nhẹ nhàng và nhịp sống sôi động của mùa xuân. Đồng thời, ông cũng bày tỏ sự tiếc nuối khi thời gian của Nguyễn Du trôi qua quá nhanh, nên thiên nhiên đẹp hơn bởi màu “xanh” của cỏ non, màu trắng của “mấy bông hoa” lác đác.

“cỏ xanh tận chân trời, cành lê trắng điểm vài bông”

Đây là một hình ảnh thực sự đẹp. tác giả sử dụng biện pháp ngắt câu để tái hiện hình ảnh mùa xuân tươi tắn, sinh động, gợi nhớ màu mỡ. màu xanh của cỏ non gợi lên sức sống mãnh liệt, bất diệt, một không gian bao la, thoáng đãng, trong xanh. trên nền xanh đó có một số bông hoa lê màu trắng. Nguyễn Du đã nghiên cứu một cách sáng tạo thơ cổ Trung Quốc “bản thảo lưu niên / tập hoa”. nếu hai câu thơ chữ Hán dùng hình ảnh “thượng hải” (cỏ thơm) thiên về vị, thì nguyễn du thay bằng “cỏ non” thiên về màu sắc: xanh nhạt xen lẫn vàng chanh tươi, hợp với màu xanh của trời tạo thành. màu nền cho hình ảnh. hoa lê tạo thành hình ảnh đẹp hài hòa, tươi tắn. chữ “trắng” được nguyễn du thêm vào và đảo ngược gây ấn tượng mạnh hơn, chữ “chấm” làm cho cảnh vật trở nên thơ mộng, sinh động, thay vì xoa dịu hay gợi lên bàn tay người nghệ sĩ, nhà thơ lại vẽ nên bức tranh như bàn tay của thiên nhiên, Nó tô điểm cho khung cảnh mùa xuân tươi tắn, làm cho hình ảnh thêm sinh động. Màu sắc khéo léo, giàu ngôn ngữ tượng hình, giàu sức biểu cảm, gợi hình, thể hiện tâm hồn con người vui tươi, sảng khoái qua cái nhìn trong sáng, hồn nhiên với thiên nhiên, say mê nhạy cảm trước vẻ đẹp thiên nhiên. những câu thơ có âm điệu nhẹ nhàng – một không gian thanh tao mà ấm áp của mùa xuân, một màu sắc tinh khôi sẽ mãi để lại ấn tượng trong lòng người đọc.

mùa xuân là mùa bắt đầu của một năm, mùa cây cối đâm chồi nảy lộc, tâm hồn con người phơi phới, mùa xuân cũng là mùa có nhiều lễ hội nhất, trong thơ văn nguyễn du là cảnh trẩy hội ở xứ Thanh. minh nguyệt, tám câu thơ sau tả cảnh lễ hội tưng bừng, náo nhiệt:

“lễ là lăng, đảng là đạp”

Tác giả đã cho chúng ta trở về với những nghi thức, phong tục của các dân tộc phương Đông, lễ an táng là hướng về cội nguồn, tổ tiên, truyền thống văn hóa tinh thần tri ân quá khứ. đi tảo mộ là sửa sang, thắp hương tưởng nhớ người đã khuất, còn “đánh thanh” du xuân là trò vui trên đồng cỏ xanh của trai tài gái sắc, thanh niên trai tráng, đạp xe trẩy hội. nó vẫn là cuộc sống ở hiện tại và có thể tìm thấy những sợi chỉ hồng cho tương lai. Trong bốn câu thơ tiếp theo, tác giả đã miêu tả không khí lễ hội bằng hàng loạt từ ngữ biểu cảm như từ “náo nức”, “én liệng”, “sắm sửa” và các từ ghép, từ Hán Việt: “tài tử”, “xinh đẹp”. ”,“ bước đi ”,“ vó ngựa ”“ gần xa ”,“ tổ anh ”kết hợp với các biện pháp nghệ thuật như ẩn dụ, so sánh đã miêu tả cảnh vật một cách sinh động. đông vui, tưng bừng, huyên náo đang diễn ra trên cả nước.

“trấn áp tài tử đẹp trai xe ngựa như nước, áo quần như nêm”

lễ thanh minh: lễ hội tiêu biểu trong tháng 3, từng đôi “fan đẹp” “phó nháy” du xuân, gặp gỡ, đi chơi. trong dòng người “náo nức” ấy, có ba chị em Thủy kiều cũng đang chuẩn bị hòa mình vào niềm vui tuổi trẻ. Diễn tả không khí sôi động của lễ hội, từng đoàn người đang rộn ràng sắc xuân trong những bộ quần áo đẹp rực rỡ, họ như những đàn chim én, diều hâu bay về tụ hội trong bữa tiệc. Tác giả còn miêu tả một nét đẹp trong văn hóa lâu đời của Việt Nam ta trong ngày Tết Thanh minh. đó là màu của những thỏi vàng, tiền giấy được đốt lên để tưởng nhớ những người thân đã khuất:

“những gò đất chất đầy đống trên đống vàng rải đầy tro tàn từ những tờ tiền bay”

nhịp thơ 2/4 và 4/4 gợi chút buồn man mác. đó phải chăng là tấm lòng thủy chung son sắt của đại thi hào nguyễn du dành cho người đã khuất? một trái tim thánh thiện, một đức tin bình dân, đầy tình yêu thương. dưới sự miêu tả tinh tế của nhà thơ, lễ và hội trong tiết thanh minh là sự giao hoà độc đáo, cho thấy nhà thơ rất trân trọng những nét đẹp và những giá trị văn hoá truyền thống của dân tộc.

Nếu những dòng trên thể hiện khung cảnh rộn ràng, tươi vui của ngày hội thì sáu câu thơ cuối lại tạo nên một nhịp điệu trữ tình buồn man mác theo từng bước chân của chị em thủy chung:

“Bóng tai nghiêng ngả về tây, hai chị em dang rộng hai tay bước dần lên đỉnh núi tiều khe, ngắm nhìn cảnh vật thanh bình với dòng nước chảy quanh chiếc cầu nhỏ cuối ghềnh”.

tại sao không buồn? sáu câu trên có thể nói đã miêu tả rất sâu sắc cảnh chị em thủy chung trên đường về với cảnh thanh bình, dường như đối lập với cảnh ngày hội trước. cảnh mang nét dịu dàng êm ái của một buổi chiều xuân nắng nhẹ, con suối nhỏ, nhịp cầu như nhuốm màu tâm trạng. bóng mặt trời đã nghiêng về hoàng hôn, bóng “tà” nghiêng về tây ”, nhưng đây không phải là cảnh hoàng hôn mà dường như con người ta cũng chìm vào một cảm giác xót xa khó tả.“ Đây, những vui đã tàn, trẩy hội tưng bừng, tâm hồn con người cũng “đổi thay” theo cảnh vật, dưới tài miêu tả của cụ nguyễn du, không khí lễ hội ở melan không ảm đạm, u buồn mà có phần thanh thản, mơ màng, không gian như thu lại. , thời gian trôi chậm hơn, cảnh vật tàn phai, mờ ảo, lặng lẽ theo bước chân người lang thang trên đường về quê, phảng phất niềm tiếc nuối và khao khát trong lòng người, từng chuyển động mượt mà được thể hiện qua tâm trạng của người đẹp đa sầu đa cảm với một hàng loạt từ láy “tà tà”, “thanh thanh”, “nao nao” “nhỏ bé” gợi cảnh, gợi tâm trạng u uất, xao xuyến. của những dư âm của ngày vui xuân và như dự đoán, là một điềm báo về những điều sắp xảy ra trong tâm hồn nhạy cảm của nàng thùy kiều. như vậy, thủy kiều đã tìm được phần mộ của mình t hanh “dam tien” – một ca sĩ tài hoa nhưng số phận lại lận đận và cả sự tình cờ gặp gỡ một “đại tài tử” – kim trong, nên “tình trong như đã trở mặt. bề ngoài mà e ”như một định mệnh đã định, hiển nhiên cảnh đã nhuốm màu tâm trạng của nhân vật. như vậy, sáu dòng cuối của đoạn trích, với cách sử dụng từ ngữ đặc biệt là tả cảnh ngụ ngôn – cảnh gắn với tình – cảnh tương hợp đã làm cho lòng người hòa với cảnh như dung hòa với cảnh. . từ đó có thể thấy được tâm trạng nhạy cảm của tác giả và joie de vivre.

Tóm lại, bằng cách sử dụng hệ thống từ ghép và từ láy giàu chất gợi hình và gợi tả, đoạn trích “Cảnh ngày xuân” xứng đáng là một bức tranh đẹp bậc nhất, tạo sự bắt mắt. Đồng thời, với ngòi bút thiên nhiên tài tình của Nguyễn Du, cảnh vừa đẹp, vừa trong, lại vừa được tô màu hài hước, đây chính là yếu tố tạo nên thành công của đoạn văn. trích và đưa tên tuổi của Đại thi hào Nguyễn Du đến gần hơn với độc giả năm châu qua từng thế kỷ.

bài văn mẫu 12

“Cảnh ngày xuân” là một trong những cảnh hay nhất trong bài thơ “Lịch sử kiều” của Nguyễn Du. Đọc đoạn trích, người đọc không chỉ được chiêm ngưỡng hình ảnh thiên nhiên trong lành mà còn cảm nhận được nét đẹp trong một lễ hội truyền thống ý nghĩa của cha ông ta.

Nguyền du kiệt tác “truyện kiều” không chỉ có giá trị xã hội sâu sắc mà còn làm say đắm lòng người ở những vần thơ tả cảnh tuyệt sắc, một trong số đó là đoạn trích “Cảnh ngày xuân” (trích truyện kiều, sách ngữ văn 9, tập một – nhà xuất bản giáo dục, 2008).

Đoạn trích nằm ở phần đầu của tác phẩm. ngày tết, chị em thủy chung đi đào mộ. thiên nhiên và con người hiện lên tươi tắn, tươi đẹp và rộn ràng sắc xuân dưới con mắt “xanh non” của những chàng trai cô gái đôi mươi lăm tuổi.

bốn dòng đầu gợi lên khung cảnh mùa xuân đẹp đẽ và trong trẻo:

“trong ngày xuân, én đưa ánh sáng chín mươi sáu mươi ngọn cỏ non xanh mướt đến tận chân trời, cành lê trắng điểm xuyết vài bông hoa”

Không gian của mùa xuân được gợi lên bằng hình ảnh đàn én bay như bay. những đôi cánh to khỏe chứng tỏ mùa xuân đang độ chín. kết quả là như thế này: “thiêu quang đã qua sáu mươi” nghĩa là những ngày thanh xuân tươi đẹp đã qua sáu mươi ngày, vậy là đến tháng ba rồi.

nền của bức tranh thiên nhiên được vẽ nên bởi màu xanh non tươi mát của thảm cỏ trải rộng: “cỏ non xanh tận chân trời”, màu cỏ tháng ba xanh non, tơ mềm. màu sắc đó càng kéo dài đến “tận chân trời”, khiến chúng ta như đang nhìn thấy một biển cỏ trải dài và xinh đẹp, có lẽ chính hình ảnh gợi cảm đó đã gợi nên han mo tu hơn một thế kỷ sau. thì câu thơ tuyệt vời này: “sóng cỏ xanh nhấp nhô hướng lên trời” trên nền xanh nhạt ấy điểm xuyết màu trắng tinh khôi của vài bông hoa lê, chỉ là “vài bông” vì hoa lê đang nở. Tôi chưa muốn nở. hoa như xuân, nàng thiếu nữ e ấp trong ngày xuân. nét chấm phá có tác dụng gợi vẻ sinh động, hài hòa. ở đây, tác giả sử dụng phong cách hội họa phương Đông, đây là một phong cách đột phá.

Hai câu văn tả thiên nhiên ngày xuân của Nguyễn Du có lẽ gợi nhớ đến hai câu thơ cổ của người Trung Hoa: hương cỏ non, màu xanh của cỏ tiếp đến màu xanh ngọc của trời, cành lê điểm xuyết một ít hoa nhưng cảnh trong hai câu thơ này đẹp mà tĩnh. còn màu nền của bức tranh hai dòng xuân của nguyễn du là cỏ non trải dài đến tận chân trời. trên màu xanh của cỏ non điểm xuyết vài bông hoa lê trắng (một câu thơ cổ của Trung Quốc không đề cập đến màu hoa lê). Màu trắng của hoa lê và màu xanh của cỏ là đặc điểm nổi bật của hai câu thơ Nguyễn Du. kể thêm về mùa xuân: tươi trẻ, trong sáng, tràn đầy sức sống và cởi mở, trong trẻo, nhẹ nhàng và tinh khiết.

thiên nhiên trong xanh, tươi mát và tràn đầy sức sống, con người cũng nhộn nhịp, hối hả góp phần tạo nên những biến đổi kỳ diệu của đất trời.

Sáu dòng thơ sau đây tái hiện tục tảo mộ (thăm mộ, sửa sang mồ mả người thân) và du xuân (đánh thanh) trong tiết thanh minh. không khí rộn ràng của ngày hội xuân được gợi lên bằng hàng loạt từ ngữ tạo thành từ tính từ, danh từ và động từ: yên anh, chị em, tài tử, sắc đẹp, sắm sửa, bập bênh, xa gần, lo lắng … được đặt cạnh nhau. mặt khác gợi không khí tươi vui, đông vui. Đó không chỉ là không khí lễ hội mà còn mang đậm màu sắc tươi trẻ của tuổi trẻ:

“Anh chị em gần xa sắm sửa dạo chơi du xuân, tài tử giai nhân, ngựa như nước, áo như nêm.”

nhưng cuộc họp đã phải chia tay. sau những giây phút thú vị, chị em nhà thuy kiều đành phải bỏ dở chuyến du xuân để trở về:

“Bóng tai nghiêng ngả về tây, hai chị em dang rộng hai tay bước dần lên đỉnh núi tiều khe, ngắm nhìn cảnh vật thanh bình với dòng nước chảy quanh chiếc cầu nhỏ cuối ghềnh”.

Ngoài vẻ thanh bình, ngọt ngào của mùa xuân như ở những câu thơ trước, cảnh xuân nơi đây đã mang một sắc thái khác với hình ảnh lễ hội nhộn nhịp, huyên náo. khung cảnh toát lên vẻ lưu luyến khi chuyến du xuân kết thúc. các từ độc ác, lang thang, man rợ, nao nao, nhỏ bé vừa gợi sắc thái cảnh vật vừa gợi tâm trạng con người. dường như có một cái gì đó mơ hồ xâm chiếm cảnh vật, cảnh vật đã nhuốm màu man mác, man rợ của tâm trạng con người, ở đây, nguyễn du đã sử dụng bút pháp tả cảnh ngụ tình để mượn cảnh mà tả. những tâm hồn trẻ thơ. những từ lóng được sử dụng trong bài thơ đều là những từ ngữ giảm nhẹ. “ta ta” tả bóng chiều từ từ đổ dốc xuống; “loan” miêu tả tâm trạng nhẹ nhàng không thể giải thích được (gần nghĩa với nỗi buồn “Tôi buồn, không hiểu sao tôi buồn” từ xuân điệu. về sau) “thanh” có nghĩa là màu xanh dịu và có nghĩa là duyên dáng, mảnh mai; từ “nao nao” trong câu thơ gợi tả dòng nước chảy nhưng đồng thời bộc lộ nỗi niềm, nỗi niềm, từ láy gợi hình dáng nhỏ bé dễ thương, phù hợp với cảnh ngụ tình. cảnh vật thiên nhiên cũng thu nhỏ lại cho phù hợp với tâm trạng con người: “tiều khe”: con suối nhỏ, phong cảnh hữu tình, chiếc cầu “nhỏ” nằm ở “cuối ghềnh” phía Tây. từ xa, … cảnh và người dường như có mối tương quan để hòa quyện trong một bầu không khí khao khát, khao khát và một nỗi buồn thoáng qua.

Cảnh ngày xuân có thiết kế cân đối, hợp lý. tuy không rõ lắm nhưng có thể nói kết cấu ba phần: mở đầu, phát triển và kết thúc. Nguyễn Du đã thể hiện tài hoa, sắc sảo khi tái hiện thiên nhiên. trong đoạn trích tuy chủ yếu tả cảnh ngày xuân nhưng vẫn được thấy kết hợp giữa biểu cảm và tự sự (diễn biến nhà mồ, hành trình du xuân của chị em Thủy kiều, dự báo sự việc tiếp theo) .

“Cảnh ngày xuân” là một trong những cảnh hay nhất trong bài thơ “Lịch sử kiều” của Nguyễn Du. Đọc đoạn trích, người đọc không chỉ được chiêm ngưỡng hình ảnh thiên nhiên trong lành mà còn cảm nhận được vẻ đẹp của một lễ hội truyền thống ý nghĩa của cha ông ta – tiết Thanh minh. và ở đây, nguyễn du còn thể hiện tài năng của mình bằng cách tạo dựng bức tranh tả cảnh hữu tình thật tinh tế… với những điều ấy, “cảnh ngày xuân” sẽ luôn sống lại trong lòng người yêu thơ bao ngày qua. trong năm mà chúa tể của mùa xuân trở lại với đất trời.

Xem thêm: Soạn ngữ văn 10 tập 2: Phân tích đoạn trích Trao duyên Truyện Kiều

XEM THÊM:  Đôi điều về việc chuyển thể tác phẩm Truyện Kiều sang Cải Lương Kim Vân Kiều - Trường Đại Học Fulbright Việt Nam

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc đoạn trích cảnh ngày xuân trong truyện kiều. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.