Mẹo nhỏ: Để tìm kiếm chính xác các tác phẩm của Phebinhvanhoc.com.vn, hãy search trên Google với cú pháp: "Từ khóa" + "phebinhvanhoc". (Ví dụ: tác phẩm chí phèo phebinhvanhoc). Tìm kiếm ngay
127 lượt xem

Giá trị nhân đạo trong tác phẩm vợ chồng a phủ

Bạn đang quan tâm đến Giá trị nhân đạo trong tác phẩm vợ chồng a phủ phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Video đầy đủ Giá trị nhân đạo trong tác phẩm vợ chồng a phủ

Phân tích giá trị nhân đạo trong tác phẩm Vợ chồng son, thấy tác giả đề cao giá trị nhân đạo của con người. Sau đây là khái quát về giá trị nhân đạo. trong Vợ chồng A Phủ và bài văn mẫu phân tích giá trị nhân đạo trong tác phẩm Vợ chồng phú quý hay nhất. Vui lòng tham khảo trước.

  • Top 30 bài văn mẫu mở đầu cặp đôi cực hay
  • Cảm nhận tính cách của tôi trong một cặp vợ chồng giàu

Phân tích giá trị hiện thực và giá trị nhân đạo của Vợ chồng Afu – có thể nói, qua tác phẩm Vợ chồng Afu, Tuohuai thể hiện tinh thần nhân đạo, tấm lòng nghệ sĩ và hiện thực, cuộc sống của con người và nhân vật trong các công trình. Qua đó hướng người đọc đến gần hơn với những giá trị và tình cảm cao đẹp, nhân văn trong cuộc sống. Trong bài viết này, hoatieu xin chia sẻ một số bài văn mẫu về giá trị hiện thực và nhân đạo của lứa đôi, trình bày giá trị hiện thực và giá trị nhân đạo của các cặp đôi hay và chi tiết. Mời các bạn theo dõi.

Bạn đang xem: Giá trị nhân đạo trong tác phẩm vợ chồng a phủ

1. Vạch ra các giá trị nhân đạo của các cặp đôi

Tôi. Phần mở đầu: Giới thiệu về Câu chuyện của Đôi bạn

Trong chương trình sách giáo khoa của Bộ Giáo dục và Đào tạo có những tiết học rất ý nghĩa. Trong số đó có tác phẩm Đôi bạn đề cao giá trị nhân văn, hãy cùng tìm hiểu giá trị nhân văn trong tác phẩm nhé.

Hai. Nội dung đề bài: Phân tích giá trị nhân đạo của tình nghĩa vợ chồng

1. Tác giả vẽ luôn:

Ông sinh năm 1920 và mất năm 2014 với tên gọi Ruan Sen

Anh ấy đến từ Yi Dao – Tu Liem – Hanoi

Anh ấy đã đi làm sau khi tốt nghiệp tiểu học và sự nghiệp văn học của anh ấy rất phong phú

Các tác phẩm của anh: Sống ở vùng quê Yidu, những con vật gần gũi với con người, Hà Nội thời chống Pháp, miền núi cách mạng và chủ nghĩa xã hội

2. công việc của vợ chồng

Tác phẩm được viết khi tác giả tham gia Chiến dịch Tây Bắc vĩ đại

Đã in trong Tập truyện Tây Bắc

3. Giá trị nhân văn trong truyện:

A. Đối với vai trò của tôi:

Khi sức sống tiềm ẩn của một người được đánh thức, đó là ngọn lửa không gì có thể dập tắt được

Điều này chắc chắn đã trở thành một cuộc phản đối mạnh mẽ chống lại tất cả sự chà đạp và sỉ nhục để cứu lấy mạng sống của cô ấy

b.Cover

Tinh thần kháng chiến là nền tảng của sự giác ngộ cách mạng sau này

Có một sức sống tiềm tàng mạnh mẽ

Ba. Phát biểu kết thúc: Nói về cảm nhận của bạn về tính nhân đạo trong công việc của các cặp vợ chồng

Đây là một tác phẩm có giá trị nhân đạo sâu sắc

Thể hiện sự trỗi dậy dữ dội của con người

2. Vạch ra thực tế và giá trị nhân đạo của một cặp vợ chồng chính phủ

1. Mở

– Giới thiệu tác giả, tác phẩm

– Dẫn dắt câu hỏi cần thảo luận

2. Nội dung bài đăng

– Khái niệm:

+ giá trị thực tế

+ Giá trị nhân đạo

-Giá trị thực của các cặp đôi

+ Phản ánh chân thực cuộc sống của người dân miền núi bị áp bức, bóc lột trước Cách mạng tháng Tám.

+ Bộ mặt tàn ác của bọn phong kiến ​​miền núi

+ Nó phản ánh chân thực phong tục tập quán của người dân miền núi Tây Bắc

– Giá trị Nhân đạo:

+ Tác giả đã phát hiện và ca ngợi vẻ đẹp cuộc sống, vẻ đẹp tâm hồn của con người Tây Bắc.

+ Tin tưởng và nêu khả năng cách mạng của các dân tộc miền núi trong cuộc đấu tranh giành tự do, lật đổ chế độ thực dân, phong kiến.

+ Thể hiện lòng căm thù thực dân, phong kiến.

3. Kết thúc

– Xem lại các câu hỏi

3. Giá trị nhân đạo của các cặp vợ chồng – Mô hình 1

to hoai là một nhà văn nổi tiếng với chủ nghĩa hiện thực sâu sắc và cách sử dụng từ ngữ nhạy bén trong cuộc sống hàng ngày. Hơn thế nữa, ông còn là một nhà văn có tinh thần nhân đạo sâu sắc và tươi mới. Điều đó được thể hiện qua số phận của Apu và tôi trong truyện ngắn “Vợ chồng Apu” trong tuyển tập Truyện Tây Bắc.

Giá trị nhân đạo là quan tâm đến con người và biểu hiện của giá trị nhân đạo là sự cảm thông, thương xót và bênh vực con người. Ở mỗi tác phẩm, giá trị thực tiễn và giá trị nhân văn được thể hiện ở những khía cạnh khác nhau. Giá trị nhân đạo trong Vợ chồng son trước hết được thể hiện ở việc lên án các thế lực xấu xa. Chính các thế lực phong kiến ​​ở miền núi đã dùng nạn cho vay nặng lãi để bắt bớ những người dân lương thiện. Đầu tiên, tại tôi, cô ấy bị cuốn vào cái vòng luẩn quẩn nợ nần từ những ngày còn của bố mẹ. Có một khoản nợ 100 đồng bạc trong một chính phủ. Họ làm cho cuộc sống khốn khổ của cả những người nghèo khổ. Cho đến một ngày, tôi không còn cảm giác chống cự nữa, vì tôi đã quen với điều đó sau một thời gian dài đau đớn. “Bây giờ tôi cảm thấy mình cũng là trâu, tôi cũng là ngựa… ngựa chỉ ăn cỏ, nó chỉ làm việc… mãi mãi, cả năm.” Rồi một ngày tôi thức dậy và muốn đi. ngoài. Tôi chải tóc ra sau và với lấy chiếc váy hoa treo trên tường. Anh ta nhìn thấy tôi, nắm lấy tôi và trói tay tôi bằng thắt lưng. Anh lấy thúng sợi đay trói tôi vào cột nhà. Tôi nhớ lại ngày xưa một cách đau đớn và thiết tha. Làm quan, ông bị xiết nợ “đốt rừng cày ruộng, săn bắt trâu bò, dụ hổ, chăn trâu ngựa, quanh năm đi lại một mình trên núi, rồi khi để hổ vồ bò, quan đốc buộc anh ta dùng dây mây từ chân đến vai, trói anh ta vào cột trong góc nhà. Những hành vi tàn ác này không chỉ hành hạ thể xác mà còn ăn sâu vào tâm hồn con người hàng ngày, hàng giờ.

Để luôn thể hiện giá trị nhân đạo, anh đồng cảm với số phận bất hạnh của tôi và Apu. Lòng trắc ẩn của anh không thể hiện bằng lời nói, mà thể hiện qua tiếng thổn thức của các nhân vật. Bà được miêu tả là lúc nào cũng “cúi gằm mặt và buồn bã”, và cả cuộc đời bà dường như chỉ xoay quanh việc hái thuốc phiện trên núi, rửa đay, xe đay, đập ngô, thậm chí nhặt củi, khi thì ông vo bắp, lúc nào cũng nhét. Một mớ đay bị tước thành sợi trên cánh tay anh. Dòng ý thức của tôi tuôn trào như nước mắt khi tôi bị người dùng trói vào cột. “Đàn bà lấy chồng giàu mà đời đàn ông chỉ biết ngựa cho chồng” Tôi sợ lắm, cứ loay hoay xem mình còn sống hay đã chết. Sợ chết là muốn sống, cảm giác khao khát ấy như ngọn đèn nhỏ khiến người đọc xúc động trước số phận bi thảm. Ở phu là sự đồng cảm với những chàng trai chịu thương chịu khó từ nhỏ. Khi còn nhỏ, “một dân làng đói khổ buộc chính quyền phải đập bỏ để bán lấy gạo Thái ngoài đồng”. Khi anh ta lưu lạc đến Kang Yi, anh ta không thể tìm thấy một người vợ, chỉ vì anh ta không có cha mẹ, không có ruộng và không có tiền. Doom vẫn đi theo Ah Fu nên buộc phải nộp phạt 100 lượng bạc và phải trả hết món nợ của dinh Thống đốc. Tấm lòng nhân đạo của nhà văn sẽ bao trùm lấy tôi và gia đình tôi và giải thoát những người lương thiện khỏi cuộc sống khốn khổ của họ.

Cuối cùng, tác giả tôn trọng và đồng ý với khát vọng tự do và hạnh phúc của tôi và gia đình. Sự tôn trọng này trước hết thể hiện ở ý thức phản kháng và sức sống tiềm tàng của nhân vật tôi. Sức sống của tôi được đánh thức trong đêm tình xuân. “Năm ấy cỏ đỏ vàng, gió rét dữ dội… Ở bản Mèo Đỏ, những chiếc váy hoa được đưa ra treo trên vách đá, tung bay như những cánh bướm, muôn màu… Tiếng trẻ thơ nô đùa .. . “Mùa xuân ấy tràn đầy Âm thanh và màu sắc tượng trưng cho sự thao thức của tôi trong đêm xuân tình yêu. Thoạt nghe tiếng sáo, sức sống ấy như được phục hồi: “Ngoài đỉnh núi ai thổi sáo xin hãy chơi…” Tiếng sáo đã chạm vào tâm hồn ta và gợi nhớ về một ngày xuân tươi đẹp. vừa qua. “Tôi nghe tiếng sáo vang vọng mãi.” Tiếng sáo khiến tôi lẻn lại gần cái chai. “Uống từng bát. Rồi say. Em ngồi ngẩn ngơ nhìn các cô đào, ca sĩ mà lòng sống mãi về quá khứ” Niềm vui ấy khiến tôi nhận ra “Mình vẫn còn trẻ. Mình vẫn còn trẻ .. Mình muốn thoát ra. ”Sinh lực mạnh mẽ hơn nữa khi tôi đưa ra quyết định: ra khỏi nhà và theo dõi trò chơi. Tôi tự cao tự đại và hành động vô cảm bất chấp thái độ của anh ta, nhưng đau đớn thay, sự tàn bạo tàn nhẫn của giai cấp thống trị đã dập tắt khát vọng vươn lên của tôi. Vào cái đêm không bao bọc, năng lượng tiềm ẩn của tôi lại bùng nổ. Khi tôi nhìn thấy “mắt anh ấy vừa mở ra, một giọt nước mắt pha lê đã trườn xuống đôi má sạm đen”. Tôi chợt nghĩ rằng đêm qua tôi phải tự trói mình như thế này khi anh ấy trói tôi lại. Em đau đớn cho cuộc đời anh, anh cắt dây cho em. Sau đó tôi tỉnh dậy và chạy ra ngoài. Sau đó cả hai âm thầm hỗ trợ nhau và chạy xuống sườn đồi. Bước chân của phu và của tôi là bước chân của sự phản kháng, bước chân đến với hạnh phúc, là nơi thoát khỏi bóng tối, là nơi đến với cuộc sống khác. Và bước tiến đó đã in đậm giá trị nhân văn của Du Hoài trong các tác phẩm của mình. Đây là một bước đồng ý với mong muốn tìm kiếm hạnh phúc.

Xem thêm: Tóm tắt, phân tích tác giả , tác phẩm – Từ ấy – Tố Hữu – Văn 11

Ngoài giá trị nhân văn sâu sắc, tác phẩm còn mang đậm giá trị nghệ thuật. Với giọng văn nhẹ nhàng, tinh tế, các tác phẩm đã lột tả chân thực phong tục, tập quán, tính cách địa phương và những nét riêng biệt trong tâm hồn của các dân tộc.

Có thể nói, “Vợ chồng son” là một tác phẩm mang giá trị nhân văn sâu sắc. Vừa lên án những thế lực xấu xa, tác phẩm còn thể hiện sự đồng cảm, trân trọng và đồng nhất với tôi và một người phu về khát vọng tự do và sức sống tiềm tàng.

Giá trị nhân đạo vợ chồng A Phủ

4. Phân tích giá trị nhân đạo trong công việc vợ chồng – Mẫu 2

to noi được biết đến nhiều nhất với cuốn tiểu thuyết Những cuộc phiêu lưu của một cậu bé Dế mèn trước năm 1945. Theo cách mạng chống Pháp, Dư Hoài hoạt động ở miền núi Tây Bắc. Kết quả vẻ vang của chuyến đi thực tế dài ngày đó là sự ra đời của Truyện Tây Bắc, đoạt giải nhất của Hội Văn nghệ Việt Nam năm 1954-1955. “A Rich Couple” là tác phẩm hay nhất trong truyện. “Truyện Tây Bắc” của to hoai. Câu chuyện kể về quá trình nhân dân Tây Bắc giác ngộ và chống lại chế độ phong kiến, đế quốc dưới sự lãnh đạo của Đảng. “Vợ chồng A Phủ” còn là kết quả của quá trình nhà văn chuyển sang độ chín trong tư tưởng và tình cảm. Tình cảm của tác giả đan xen một cách tự nhiên với những người anh em ruột thịt của mình, đó là lòng biết ơn, lòng trung thành và tình cảm đối với các khu du kích của cán bộ, bộ đội đã cung cấp và bảo vệ cho cán bộ chiến đấu ở Tây Bắc của địch.

“Vợ chồng A Phủ” lên án sâu sắc tội ác của các hoàng tử núi rừng Tây Bắc đối với người dân cao nguyên. Tác phẩm nói lên nỗi đau khổ của anh em dân tộc Tây Bắc dưới ách thống trị của thực dân Pháp và bọn tay sai Quanlang, Tuyền Châu, Pa (Thái), Chuang Meng) và Tongli (h’mong). Dưới sự cai trị tàn bạo và man rợ của ông tỉnh trưởng, những vị quan sống cuộc sống đòi nợ thuê như quan phủ, và những người như tôi mà dùng con dâu để lừa gạt ông tỉnh trưởng, đã sống một cuộc đời “kinh khủng”, thê thảm. và nhục nhã. Thực ra, những người như tôi, như một phủ, đều là nô lệ trên cao nguyên. Thống sứ là một loại “vua” trên cao nguyên, có quyền sinh tử đối với người dân Tây Bắc.

Họ có quyền lực để bắt giữ, đánh đập, nô dịch, kết hôn, và thậm chí giết chết một cách tàn bạo (câu chuyện đề cập đến một cô gái bị trói đến chết và suýt chết.). Tác giả chỉ dùng một truyện ngắn để miêu tả bức tranh toàn cảnh về giai cấp thống trị ở Tây Bắc, và giá trị hiện thực của tác phẩm rất sâu rộng. Em là một cô gái xinh đẹp (được miêu tả gián tiếp như một đêm tình mùa xuân nơi các chàng trai đến đứng đầu phòng em …), tài hoa (dao, sáo, thổi lá giỏi như sáo) và đa tình. Nhăn mặt. Vẻ đẹp của em làm tôi nhớ đến ở nước ngoài. Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo khó, bị một người đàn ông là con trai thống lý cướp đi làm vợ để trả nợ. Tôi là vợ của một nhà sử học, nhưng tôi thực sự chỉ là một người hầu, một nô lệ cho nhà thống đốc. Tôi lặng lẽ như con rùa trong góc khuất, quanh năm chỉ biết lao động cật lực: “Sau lễ hội mùa xuân, tôi lên núi hái thuốc phiện, rửa đay xe đay giữa năm, đến mùa thì ra đồng chặt cây thuốc phiện, ngô … Bao giờ cũng vậy, quanh năm trâu ngựa có khi hoạt động, đêm tối đứng túm chân nhai cỏ, đàn bà con gái của gia đình này làm việc suốt đêm. “Vào ngày đầu năm mới, anh ta trói tôi trong một căn phòng tối và gọi bạn bè của anh ta ra ngoài. Đối với hoai, qua nhân vật của mình cũng phản ánh những hủ tục man rợ của các dân tộc vùng cao. Khi người phụ nữ bị cướp, người phụ nữ (tôi điển hình) không thể nhìn thấy cô ấy, cô ấy đã trói cả đời mình vào ngôi nhà đó. Nếu chẳng may chồng chết thì phải làm vợ người khác trong gia đình, có khi là vợ già, có khi là em rể, chồng chết thì phải sống. Ngôi nhà đó … phần còn lại của cuộc đời anh ở trong ngôi nhà đó. Tôi đang chết dần chết mòn trong nhà thống đốc. Trừ những lúc làm việc như trâu và ngựa, tôi bị nhốt trong phòng kín, chỉ có một góc nhìn

“Lỗ vuông to bằng bàn tay, nhìn thoáng qua cũng có thể nhìn thấy mặt trăng trắng, không biết là sương hay là ánh sáng mặt trời.”

a Phu là một chàng trai người Mông nghèo, khỏe mạnh, chạy nhanh như ngựa và săn bò tót rất giỏi. Gái làng chơi rất thích phú “Ai lấy được phu như chăn trâu hay ở nhà”. Chính phủ cũng là một thanh niên yêu tự do. Ngày Tết, chính quyền rủ một người bạn đi đánh pao, anh ta đến phá đám nhưng bị chính quyền đánh. Tổng thống Lipa Cha đã bắt giữ một chính phủ, đánh đập, tra tấn và phạt một trăm đồng bạc. Chính phủ phải ở lại và để hệ thống trả nợ. Vì vậy, có một nô lệ bất hạnh khác trong Nhà Thống đốc. Tôi là người hầu trong nhà và phu là người hầu trong rừng. “Mạng ngươi, mạng con ngươi, đời cháu ngươi, ta cũng bắt ngươi như vậy, ngươi nợ ta đến bao giờ.” Một mình trong rừng, đốt trâu bò trên núi cao, săn bò tót… thật không may, một lần vào rừng, một con hổ xuống và ăn một con bò. Quan tòa trói anh ta lại và đứng bên ngoài cả ngày lẫn đêm. Có thể nói, cha truyền con nối cũng như Lí Nghị, quan lại, nam nữ cánh hữu… là những đại diện tiêu biểu cho giai cấp thống trị tàn bạo, dã man ở cao nguyên Tây Bắc. Tôi và một phủ – hiện thân cho hai số phận bi thảm của chế độ nô lệ phong kiến ​​dã man của Tây Bắc. Nhưng Tự Hoài không dừng lại ở việc phản ánh bản chất tàn bạo, dã man của giai cấp thống trị ở Tây Bắc. Dưới sự lãnh đạo của đảng, sự vươn lên của dân tộc Tây Bắc.

Tôi bị ràng buộc và chà đạp thậm tệ, nhưng trong sự im lặng của tôi ẩn chứa một sức sống mãnh liệt. Ngày Tết, tôi cũng muốn đi chơi, nhưng lại bị cột nhà, cột tóc. “Cả đêm nay tôi bị trói như vậy. Có khi cả người tôi bị trói bằng dây thừng, đau lắm. Có khi nhớ nồng nàn Hơi rượu. Tiếng còi. Tiếng chó sủa xa xa”. Sự áp bức tàn khốc ấy không thể dập tắt sức sống của tuổi trẻ và ngọn lửa tình yêu. Đau đớn đó, nhưng chỉ cần nhìn thấy một chính phủ bị trói buộc tôi lại xúc động, xót xa. “Trời ơi, giết tôi không sao đâu, trói người đàn bà ở trong căn nhà này hôm đó lại. Họ tàn nhẫn quá. Rất có thể đêm mai một người khác sẽ chết, vì đau đớn, vì đói, chết vì lạnh, Tôi phải chết, tôi là thân phận đàn bà, nó bắt tôi phải trở về ngôi nhà ma ám của nó, nên tôi chỉ biết ở đây chờ ngày xương tàn… Tại sao bên kia phải chết? ” là biểu hiện của sự nổi loạn bên trong tôi, Đây là hành động phản quốc của tôi: cô ấy cắt dây cho cung điện, cô ấy cắt sợi dây vô hình ràng buộc cô ấy với gia đình của những người cai trị Patras. Sau đó cả hai cùng nhau chạy xuống đồi. Tôi đã được giải phóng khỏi ách áp bức, nô lệ của chế độ phong kiến ​​tàn bạo và dã man. Nghị lực sống tiềm ẩn trong tôi đã thức tỉnh. Tuổi trẻ, thanh xuân và tình yêu chiến thắng sự tàn nhẫn. Khu vườn ngập tràn sắc xuân, ngoài tường thành tự nhiên nở ra một bông hoa mai:

“Vẻ đẹp của thanh xuân là hoàn mỹ, ít hài lòng nhất chính là tương lai của tương lai”

(Khách du lịch nổi loạn – những người làm vườn không được phép vào)

Tôi và một người phụ nữ đã đi đường rừng mệt mỏi trong một tháng. Họ đến vì rắc rối và trở thành vợ chồng – vợ chồng. Họ tự xây nhà, xây nhà riêng, sống trên thảo nguyên. Họ mơ về một gia đình hạnh phúc. Nhưng giặc Pháp gặp nạn. Một gia đình chính phủ bị cướp. Chính bị địch bắt, tra tấn. Nhưng chính quyền vẫn không hiểu vì sao ông bị giặc Pháp bắt, ông “ghét cán bộ”, vì bọn tây bắt ông nuôi cán bộ nên bắt lợn, đánh đập, cắt tóc. Được Azhou truyền cảm hứng, Afu và vợ tham gia du kích chống Pháp của Pangsa. Một cặp vợ chồng giàu có đã đi từ đấu tranh tự phát đến kỷ luật tự giác. Afu trở thành đội trưởng của du kích. Tôi rất hữu ích cho chính phủ. Từ cuộc đấu tranh giải phóng khỏi ách áp bức phong kiến ​​đến tham gia Kháng chiến chống Pháp dưới sự lãnh đạo của Đảng, đây cũng là hiện thực sâu sắc của quá trình phát triển của dân tộc Tây Bắc dưới sự lãnh đạo của Đảng.

“Vợ chồng A Phủ” có giá trị hiện thực và nhân đạo sâu sắc. Tác phẩm phản ánh trung thực sự khai sáng và vươn lên của Hoa Kỳ và Afu, đồng thời phản ánh sự trưởng thành của quốc gia Tây Bắc dưới tầm nhìn của đảng. Đồng thời, tác phẩm này còn thể hiện chính sách nhân đạo của Đảng đối với dân tộc là giải phóng người lao động bị áp bức, bóc lột, giải phóng mọi sợi dây sinh lực bị thế lực thống trị trói buộc, trói buộc. Chính vì giá trị hiện thực và nhân văn sâu sắc mà câu chuyện Vợ chồng son có sức hấp dẫn và giá trị trường tồn.

5. Giá trị nhân đạo của các cặp vợ chồng – Mô hình 3

to hoai là một nhà văn chuyên viết truyện ngắn với ngòi bút phong phú. Anh không chỉ được biết đến với những tác phẩm dành cho thiếu nhi mà những tác phẩm của anh còn thấm đẫm văn hóa, lối sống, tình cảm của đồng bào các dân tộc thiểu số miền núi phía Bắc. Đoạn là tác phẩm: “Vợ chồng A Phủ”. Trong các tác phẩm, người đọc có thể thấy rõ giá trị nhân đạo sâu sắc.

Đầu tiên, tác phẩm lên án tội ác của giai cấp thống trị và phơi bày hiện thực xã hội miền núi Việt Nam trước Cách mạng tháng Tám. Trong câu chuyện về giai cấp thống trị của Hồng Kông, anh ta là người cai trị tỉnh. Các gia đình độc tài dùng quyền lực và thần quyền để đàn áp những người dân lao động nghèo, trong đó có tôi và một phu nhân.

Tự mình phân tích giá trị nhân văn trong tác phẩm “Vợ chồng son”, tôi hồi hộp trong đêm hẹn hò đầu tiên, lòng tràn trề hạnh phúc, tôi rơi vào đáy của bất hạnh và trở thành một đứa trẻ. Có duyên nợ với nhà thống lý Họ còn dùng tục “cúng ma” để hoàn thành một người phụ nữ xinh đẹp, thổi sáo, hiếu thảo, siêng năng, tự trọng, đặc biệt là một người phụ nữ yêu tự do và khao khát. yêu và quý. Như vậy tác giả đã gián tiếp lên án cường quyền và thần quyền đang đè nặng lên cuộc sống của người dân miền núi.

Không chỉ tôi mà Afu là một người đàn ông cũng rơi vào hoàn cảnh đáng tiếc tương tự. Nhân vật của quan quản lý đã bị rơi vào thế không may bởi một vụ kiện vô căn cứ của gia đình thống đốc. Từ phiên tòa này, một phú ông đã từ một chàng trai tự do yêu đời trở thành nô lệ suốt đời cho nhà thống lý. Nguyên nhân cũng chỉ vì một chính phủ dám chống lại lịch sử. Phán quyết của phiên tòa này: Chính phủ ban đầu bị buộc tội tử hình, sau đó được ân xá. Theo hệ thống Patras, một chính phủ sống để trả nợ (nộp phạt 100 đồng bạc).

Chàng trai yêu tự do này trở thành con nợ của quá khứ. Tuy diễn biến khác nhau nhưng cách thức trói buộc và hành hạ của hai nhân vật không liên quan là tôi và một phu nhân là giống nhau. Đây là cách mà bọn cai trị và cai trị địa phương bắt bớ nhân dân và được cách mạng giải phóng. Chính phủ buộc phải làm những công việc nguy hiểm, vất vả và trở thành nô lệ không công vì những món nợ không bao giờ trả được.

Một chính phủ sẽ không dám chạy trốn vì quyền hạn khủng khiếp của Thống đốc. Công việc khó khăn và đau đớn như vậy, chính phủ chỉ phạm một sai lầm. Tai họa ập đến với chính quyền khi anh vô tình để một con hổ ăn thịt một con bò. Một tấm bìa được buộc vào cọc. Cuộc sống của con người thấp hơn cuộc sống của động vật.

Thống đốc bị mất một con bò, nhưng chính phủ đã phải trả giá bằng mạng sống của mình. Đây là một hành động man rợ, vô nhân đạo của bọn thống trị, coi thường tính mạng của những người lao động chân chính. Nhưng điều mà tác giả thể hiện còn là sự lên án, phơi bày hiện thực xã hội, đồng thời là niềm thương cảm cho những số phận bất hạnh.

Không chỉ vậy, giá trị nhân văn của tác phẩm còn thể hiện ở việc tác giả khẳng định và ngợi ca phẩm chất tốt đẹp của người lao động. Em là một cô gái dân tộc xinh đẹp, tràn đầy năng lượng. Nhưng hoàn cảnh buộc cô phải trở thành con dâu của tộc trưởng.

Em là một cô gái xinh đẹp, tài năng, hiếu thảo, siêng năng, tự trọng, yêu tự do và khao khát tình yêu. Sống trong Dinh Thống đốc đã lâu, tôi tê liệt về cảm xúc và khái niệm thời gian, nhưng trong đêm tình xuân, sức sống mãnh liệt chứa đựng trong người con gái yêu tự do ấy lại được đánh thức. Hơn nữa, vào một đêm mùa đông, tôi liều mạng chỉ vì nhìn thấy giọt nước mắt tuyệt vọng và đau đớn của cô ấy, cắt dây và cởi trói cho anh.

một phu nhân được giới thiệu là trẻ mồ côi một mình, bị bán vào chùa đồng, trốn lên vùng cao, lưu lạc đến hồng ngai. Fu đã cứng đầu và dũng cảm từ khi còn là một đứa trẻ. Một công nhân giỏi, không ngại gian khổ, nguy hiểm là niềm mơ ước của bao cô gái. Tuy nhiên, một chính phủ vẫn ra ngoài vào ngày đầu năm mới, mơ ước tìm thấy một cặp vợ chồng. Nó cho thấy đây là người luôn khao khát hạnh phúc và tình yêu.

Một con chim được che chở như một đứa trẻ, giống như vùng núi Tây Bắc. Chàng trai này không ngại nguy hiểm, anh ta đang chiến đấu với lịch sử. Hình ảnh người thanh niên mạnh mẽ, dũng cảm đã dạy cho bọn quan lại độc đoán một bài học khiến người đọc không khỏi khâm phục, ngưỡng mộ. Tôi và Afu đều là những người dân lao động nghèo, nhưng luôn khao khát tình yêu và hạnh phúc. Chính nhờ vậy mà họ đã cùng nhau thoát khỏi hoàng đế, thoát khỏi sự áp bức, bóc lột của gia đình thống đốc.

XEM THÊM:  Kể Tóm Tắt Truyện Kiều Theo 3 Phần

Qua tác phẩm, người đọc có thể thấy được giá trị nhân đạo sâu sắc được thể hiện qua “Một đời chồng giàu” của Dư Hoài, đồng thời hiểu rõ hơn niềm thương cảm sâu sắc của tác giả đối với số phận của những người đã khuất. dưới ách.

6. Phân tích giá trị nhân đạo của vợ chồng – văn mẫu 4

Có người đã từng nhận xét: “Suy cho cùng, ý nghĩa thực sự của văn học là góp phần nhân hóa con người. Tác phẩm văn học là sản phẩm tâm lý của con người, do con người làm ra để đáp ứng nhu cầu của con người. Vì vậy, tác phẩm văn học có thể chỉ thực sự được sử dụng khi chúng nói thay con người, Có giá trị ca ngợi và bảo vệ con người, và theo nghĩa này một tác phẩm lớn trước hết phải là một tác phẩm có giá trị nhân đạo sâu sắc ”. Afu và chồng là một trong những nhà văn tạo nên thành công lớn nhất của hoai – một truyện ngắn trích từ tuyển tập “Những câu chuyện Tây Bắc” năm 1953. Afu’s Wife là tác phẩm nói lên quyền con người, ca ngợi và bảo vệ con người và là tác phẩm có giá trị nhân đạo sâu sắc.

Một tác phẩm có giá trị nhân đạo trước hết phải là tác phẩm lên án và vạch trần tội ác của những kẻ cậy quyền, chà đạp lên quyền sống của con người. Đồng thời tác phẩm cũng phải là tác phẩm tập trung ca ngợi những phẩm chất tốt đẹp của con người. Nhưng người viết trong tác phẩm cũng phải đồng cảm và thấu hiểu những tâm tư, tình cảm của con người, cũng như những mong muốn, ước mơ của họ. Từ đó, giúp họ chiến đấu vì ước mơ của mình. Tất cả những điều này có nghĩa là tác phẩm này chỉ có giá trị nhân đạo nếu nó giúp mọi người sống như mọi người. “Nghệ thuật là sự theo đuổi bản chất của con người, là sự nắm bắt vĩnh viễn bản chất của con người. Cốt lõi của nghệ thuật là bản chất của con người” (nguyên ngọc).

Cảm hứng chủ đạo chủ yếu ở phần đầu, thông qua cuộc đời và số phận của tôi và một phu nhân nhà thống lý pá tra. Đọc đoạn này, chúng ta thấy thương cho em, một cô mèo xinh đẹp yêu đời. Nhưng vì bố mẹ nghèo nên cô phải hóa thân vào vai “con dâu” của quan đầu tỉnh. Cuộc sống nơi đây đã biến một cô gái ngây thơ, năng động và mơ mộng trở thành một người giản dị, sống như “con rùa trong xó xỉnh”, thậm chí có lúc em cảm thấy mình không phải là chính mình. và động vật “Bây giờ tôi nghĩ tôi cũng là con trâu, tôi cũng là con ngựa, con ngựa phải thay đổi từng nhà, một con ngựa chỉ biết gặm cỏ và làm việc … Trâu và ngựa đôi khi làm việc, ban đêm nó có thể đứng gãi chân nhai cỏ, đàn bà con gái trong nhà này làm việc suốt ngày đêm ”… Không những nó phải chịu cảnh bóc lột cha con trong lao động mà còn phải chịu cảnh tàn phá đời sống tinh thần, dập tắt mọi suy nghĩ, hoài bão của cô gái trẻ. Tôi đã khóc hàng đêm trong nhiều tháng. Đã có lúc cô muốn chết nhưng vì thương cha không nỡ chết nên cô đành phải về hầu hạ trả nợ cho cha.

Không chỉ nhân vật của tôi bị khai thác, mà bên cạnh đó, còn có một chính phủ. Ah Fu vốn là một thanh niên tràn đầy nghị lực, sức khỏe, bản lĩnh, là một công nhân giỏi nhưng chỉ vì đánh nhau với Aso, con trai của Thống đốc Li Pacha. Chính phủ trở thành đầy tớ của thống đốc. Cũng như tôi, những ngày sống trong Dinh Thống đốc đã phải chịu đựng rất nhiều, cả về vật chất lẫn tinh thần. Để rồi trong đau khổ, hai người gặp nhau trong niềm thương cảm sâu sắc, tình yêu thương cho những người cùng cảnh ngộ.

Giá trị nhân văn của tác phẩm chủ yếu thể hiện ở cái nhìn trìu mến của tác giả khi miêu tả những người dân tộc thiểu số ở miền núi. Những chàng trai cô gái người Mèo là những người rất đẹp. Tuy nghèo nhưng họ vẫn dũng cảm, yêu đời, yêu lao động, khỏe mạnh. Có thể dễ dàng nhận thấy điều này qua những lời yêu thương, trìu mến dành cho vợ chồng tôi “Em thổi sáo hay quá”, “Có bao người say mê theo em từ núi này sang núi khác thổi sáo ngày đêm”, “một người đến chân tường đầu ngõ ”và phú là người“ khỏe chạy như phi ngựa… ”mà bao cô gái ao ước,“ biết đúc lưỡi cày, cuốc đất, cuốc đất. Một lần nữa. Rất giỏi, rất dũng cảm khi đi săn con bò đực “. Nhà văn cũng tìm thấy những phẩm chất tốt đẹp ở họ. Tôi thà làm việc chăm chỉ còn hơn làm con dâu nhà giàu, dám chống lại một gia đình giàu có mà bảo vệ chính quyền, cũng không khóc lóc làm khó khi bị tổng đốc và con trai ông ta đánh. Chính phủ vẫn là một con người thực sự. Bên ngoài tấm thân tàn tạ không hồn, tôi còn thấy tiềm tàng sức đề kháng, một sức mạnh kỳ diệu, một ngọn lửa tự do vẫn đang hừng hực. Hơn nữa, tình yêu giữa các nạn nhân. Ta cứu một phủ, cả hai cùng chạy trốn, nương tựa vào nhau mà sống: “Một phủ nói:” Đi theo ta “” Sau đó hai người âm thầm đỡ nhau cùng chạy xuống núi. “Những người đó nếu có sức mạnh, nếu hiểu Đạo và tự tổ chức thì sẽ tạo ra sức mạnh siêu nhiên để răn đe kẻ thù. Biết được điều này, tôi hoàn toàn tin tưởng vào khả năng cách mạng của mình và chính quyền.

Ngoài hình ảnh đẹp về một đôi vợ chồng giàu có đầy tình thương yêu, cảm thông và tin cậy, Dư Hoài còn thể hiện lòng căm thù chế độ thực dân phong kiến ​​thông qua hình ảnh cha con nhà thống lý. .Việc tố cáo cái ác, bảo vệ cái đẹp cũng rất nhân đạo. hoai miêu tả chính xác, sinh động cuộc sống của hai cha con bạo chúa, giúp người đọc hình dung được bản chất độc ác, tàn bạo, bóc lột của bọn thực dân phong kiến.

Giá trị nhân đạo sâu sắc nhất của tác phẩm là sự trân trọng khát vọng tự do, hạnh phúc và phẩm chất tốt đẹp của những người nông dân nghèo. Anh dùng bút dò từng bước, đi sâu vào thế giới nội tâm của nhân vật để thấu hiểu tâm tư, tình cảm và mong muốn của họ. Đánh giá cao khát vọng tự do của tôi và chính phủ, đồng thời xác định tinh thần phản kháng và đấu tranh của họ; và chỉ cho họ con đường giải phóng.

7. Giá trị nhân đạo của việc làm vợ, làm chồng – Mẫu 5

“Con Nhà Giàu” là một tác phẩm xuất sắc của nhà văn Du Hoài và dòng văn học hiện thực cách mạng. Tác phẩm phơi bày cuộc sống khốn khó của nhân dân lao động vùng cao Tây Bắc dưới ách thống trị hà khắc của thế lực phong kiến ​​miền sơn cước. Đồng thời, tác phẩm còn là khúc ca ngợi ca sức sống tiềm tàng mãnh liệt của con người, không muốn chịu khổ đau, giam cầm trong cuộc đời tăm tối mà theo đuổi ước mơ tự do. Đây cũng chính là giá trị nhân đạo mà nhà văn Tô Hoài đã hết lòng gửi gắm vào tác phẩm này.

Tác phẩm này kể về cuộc sống của cặp vợ chồng mèo, tôi và phu. Hai con người kiệt xuất ở vùng núi Tây Bắc nhưng gặp nghịch cảnh trớ trêu đã phải chấp nhận cuộc sống nô lệ, khổ ải trong phủ Thống sứ.

Trước hết, tôi là một cô gái ưa nhìn, có nhiều ưu điểm, đáng lẽ tôi phải có một cuộc sống hạnh phúc. Em là một cô gái chăm chỉ, chịu khó, không ngại khó. Tôi yêu cuộc sống, tôi yêu cuộc sống tự do, tôi không khao khát giàu sang, tôi chỉ khao khát một cuộc sống bình yên. Với gia đình, tôi là một người con ngoan ngoãn.

Có thể khẳng định tôi là một hình tượng người con gái Tây Bắc đẹp. Ở tôi toát lên một vẻ đẹp tự nhiên, giản dị, tự do, dễ gần mà sâu lắng với thiên nhiên núi rừng miền Tây. Tuy nhiên, trái ngược với những gì tôi đáng được nhận, sức mạnh của bạo lực và chế độ thần quyền báng bổ đã đến với tôi một cách tàn nhẫn.

Cha mẹ nghèo, lấy nhau không có tiền, phải vay tiền thống đốc. Nợ nần chưa trả thì mẹ mất. Cha già yếu nên món nợ đã truyền sang tôi. Hệ thống thực thi pháp luật muốn tôi “lừa dối” với tư cách là con dâu. Cấp trên muốn gì, làm sao kẻ kém cỏi chạy thoát được. Trộm vía pà tra, lợi dụng phong tục của dân mèo, để tao giật mày. Vì vậy, không có hôn nhân, không có tình yêu, và nó là hợp lý. Ai dám đứng về phía tôi.

Những nét vẽ hiện thực, thú vị của hoai tiết lộ bản chất bóc lột giai cấp đằng sau phong tục tập quán. Bề ngoài, tôi là con dâu vì tôi là vợ của một nhà sử học, nhưng thực tâm tôi chỉ là một kẻ đòi nợ thuê bù lại số tiền mà cha mẹ tôi đã vay của quan tổng đốc nhưng không trả được. Phần đau đớn nhất trong hoàn cảnh của tôi là: nếu tôi chỉ là một con nợ của cha mẹ tôi, tôi có thể hy vọng một ngày nào đó được trả tự do khi món nợ (tiền bạc, vật chất hoặc sức lao động) được trả hết. Nhưng tôi lại là con dâu của tôi, bị cướp “đưa cho ma” ở Phủ Thống sứ. Linh hồn tôi bị “con ma” đó “cai trị”. Cả đời này, dù đã trả xong món nợ, tôi cũng không bao giờ được giải thoát mà trở về cuộc sống tự do. Đây là bi kịch của cuộc đời tôi.

Một cô gái lặng lẽ và cô đơn, cuộc đời dường như gắn liền với những vật vô tri, vô giác: “Ai từ xa về, có việc phải vào phủ Thống sứ, thường thấy người con gái đang quay lanh ở cửa trước. đến tảng đá, Cạnh xe ngựa. “Suốt ngày” Tôi lang thang như con rùa trong góc “, thế giới của tôi thu nhỏ trong khung cửa sổ” Vầng trăng trắng đục, chẳng biết là sương hay nắng “. Con dâu một nhà thống lý giàu có “lắm tiền, nhiều của, thuốc phiện” trong làng nhưng lúc nào cũng “cúi đầu”, “sa đọa”. Kết cục của cuộc đời thật cay đắng: “Tôi đã từng đau đớn từ lâu rồi”, cô ấy chịu đựng và cam chịu.

Trong tôi dường như tê liệt bởi tình yêu cuộc sống, tình yêu cuộc sống và tinh thần phản kháng. Hiện tại, tôi chỉ là một công cụ làm việc. Thân phận không bằng con trâu, con ngựa trong nhà, lặng lẽ như cái bóng. Nói cách khác, tôi giống như một tù nhân trong địa ngục trần gian, mất đi ý nghĩa của cuộc sống.

Hình ảnh của tôi hoàn toàn trái ngược với gia đình tôi đang sống. Thông qua nhân vật hữu tình, tác giả không chỉ gián tiếp lên án sự áp bức, bóc lột của bọn địa chủ phong kiến ​​ở miền núi mà còn nói lên một sự thật đau xót: dưới xiềng xích của cường quyền và hủ tục thần quyền, nhân dân lao động ở miền núi Tây Bắc Bị chà đạp dã man đến mức ý thức sống của họ bị tê liệt và dần mất đi ý thức sống, từ những con người có khát vọng sống mãnh liệt trở thành những sinh linh cứng ngắc, vô ý thức như đồ vật trong nhà. Sự tàn phá khủng khiếp của ý thức con người.

Thật vậy, hoàn cảnh quyết định tính cách. Tác giả tuân thủ nghiêm ngặt các nguyên tắc biện chứng của chủ nghĩa hiện thực. Sự yếu đuối của những người nô lệ, sự đánh đập dã man của những kẻ bóc lột, ắt hẳn dẫn đến sự khốn cùng đó. Nỗi nhục của cô mèo này thực sự có thể so sánh với nỗi nhục “mất nhân tính, mất nhân tính” của Chi Feio. Trong thực tế, chi poo đôi khi khoe khoang và thậm chí đe dọa người khác. Thậm chí từ bỏ cuộc sống theo một cách khác: nổi loạn và thờ ơ.

Nếu coi giá trị hiện thực của tác phẩm là sự phản ánh chân thực cuộc sống thì “Vợ chồng A Phủ” quả thực là một bản cáo trạng hùng hồn về nỗi khổ của những người phụ nữ miền núi, những người phải mang gánh nặng của chế độ phong kiến ​​và đang bị ràng buộc trong xiềng xích của thần quyền và quyền lực. Nỗi sợ hãi “hồn ma tỉnh trưởng” nhận mặt từ khi bị bắt, “hồn ma dẫn đường” là nỗi ám ảnh kinh hoàng đã đè nặng cuộc đời tôi. Ngay cả sau khi tôi thoát khỏi bông hồng, bạn vẫn run sợ với sức mạnh đó. Chỉ điều này thôi cũng đủ thấy sự quỷ quyệt và độc ác của kẻ thống trị trong nghệ thuật “dân gian” để dễ cai trị hơn.

Có thể nói, tác giả đã không tiếc công sức cung cấp cho người đọc những chi tiết quý giá vạch trần sự vô nhân đạo của xã hội, thân phận mong manh, bấp bênh của người nghèo! Tôi choáng váng khi mụ phù thủy ngồi và lơ lửng lặng lẽ trong một đêm đông lạnh giá khi chồng bà ta đi chơi về khuya và hất tôi xuống đất. Có cả một hình ảnh đau lòng: một cô gái bị trói vào cột trong phòng tối chỉ vì muốn đi trẩy hội mùa xuân để làm bạn. Sự bất lực của tôi trào ra những giọt nước mắt cay đắng không thể nào lau đi.

Các chi tiết như thế này cho phép hình ảnh thực mở rộng với nhiều dung lượng và tính linh hoạt hơn. Sự xuất hiện của vai trò chính của chính phủ tạo ra nhiều tình huống hơn để hoàn thiện bức tranh. Một phủ xuất hiện với một tư cách hoàn toàn khác, nhưng chung một dòng chảy với đời tôi: dòng chảy về nhà thống lý.

Xem thêm: Những quyển sách hay nhất của Bạch Lạc Mai – Vnwriter.net

Sớm mồ côi cha mẹ. Anh ta đã sống một cuộc sống khốn khổ không có nơi nào để sống. Ngoài ra, một lần vì đói kém, một người đàn ông đã bắt một quan phủ và bán cho Quận hồng. Vì quá nghèo, vì phép làng và phong tục cưới xin khắt khe nên anh không lấy được vợ. Song với bản lĩnh kiên cường, ý chí phi thường và nghị lực sống phi thường, anh đã vượt qua mọi gian khổ, trở thành chàng trai đảm đang, tháo vát, là niềm mơ ước của bao cô gái trong làng, là hình ảnh đẹp của người lao động miền núi Tây Bắc.

Thật không may, chàng thanh niên ngây thơ đã bị trừng trị nghiêm khắc chỉ vì đánh một viên quan, bị làng “bắt” và trở thành một loại “nô bộc” trong nhà thống lý. Thế rồi, chỉ vì hổ mất bò mà bị hai cha con cưỡng bức trói, hành hạ. Nhân vật nhà giàu không chỉ là bằng chứng sống động về tội ác của giai cấp thống trị ở miền núi Tây Bắc mà còn là hình ảnh điển hình cao đẹp của nhân dân lao động ở miền núi cao nước ta.

Cuộc sống làm nô lệ của phu nhân thực sự là một sự lặp lại ít nhiều khác nhau về cuộc sống của chính tôi. Lí do thống lí bắt anh đi làm công không phải lí do trai làng thường đánh nhau. Câu hỏi đặt ra là luật nằm trong tay ai? Còn nói gì đến công lý khi người đi khiếu kiện cũng là kẻ ngồi trên ghế dự bị! Đây là lý do tại sao cảnh phòng xử án điên rồ nhất mà chúng tôi từng thấy ở nhà thống đốc. Kết quả là người con trai tự do khỏe mạnh đã phải trả món nợ của gia đình viên chức cho công lý.

Nhưng nói lên giá trị hiện thực của tác phẩm “Vợ chồng A Phủ” là chưa đủ, phân tích ở góc độ phơi bày, lên án, phê phán qua cảnh ngộ éo le của nhân dân lao động là chưa đủ. Nhiều tác phẩm hay của chủ nghĩa hiện thực phê phán vẫn bị coi là có tầm nhìn hạn chế nên chủ nghĩa hiện thực sẽ không được trọn vẹn. Trong khi đào sâu vào thực tế, anh ấy phát hiện ra con đường không thể tránh khỏi mà các nhân vật của anh ấy đi. Sự áp bức quá nặng nề, và sự khốn khổ tích tụ bởi những kẻ thống trị chắc chắn sẽ thúc đẩy người nghèo đấu tranh, và nếu họ được ánh sáng hướng dẫn, họ sẽ thắng thế.

Tất nhiên, tác giả phải có cách riêng của mình để thể hiện chân thực sự thật đơn giản này. Lấy miêu tả tâm lý làm điểm tựa vững chắc, tôi nhận thấy sự phát triển hợp lý của nhân cách. Đây thực sự là nét hiện thực độc đáo của tác phẩm, đồng thời cũng là chỗ thuyết phục nhất. hoai chỉ ra tính chính đáng của quá trình tha hóa nhân cách của nàng tiên cá thuở ban đầu. Tôi đã làm việc quá nhiều, chịu đựng quá nhiều và rồi tôi phải “quen” và sống chung với nó. Trước đây tôi không được phép tự tử vì tôi sợ dính líu đến bố tôi, giờ bố tôi đã chết, nhưng tôi không muốn tự sát nữa. Tôi như một cái máy, không ý thức, không ham muốn.

Ngạc nhiên thay, bao mùa xuân đã qua, tôi đã nghe tiếng sáo biết bao nhiêu lần, nhưng chỉ mùa xuân ấy, khi tiếng sáo gọi người tình trên núi, tôi mới lắng nghe. Tâm hồn tôi bồn chồn và hồi sinh, nhưng nguồn tươi xanh dường như đã khô héo hoàn toàn.

Ảnh hưởng đến tôi, trước tiên có lẽ là cảnh mùa xuân. Mùa xuân hoa nở rừng rực, khí trời ấm áp, người lên nướng bánh. Không gian tăm tối nơi mùa đông lùi xa cũng mở ra cánh cửa tâm hồn con người. Rồi đến “Tiếng ai thổi sáo muốn anh ra đi” – tiếng sáo gọi bạn tình “mang theo bao nhiệt huyết mới” và “niềm hy vọng” vào tâm hồn tôi. Bữa cơm tối đón giao thừa “rộn ràng tiếng chiêng, tiếng trống”, thức ăn bên bếp lửa sau rượu tưởng như quen thuộc, nhưng cũng có điều gì đó khiến tôi xúc động. Đó là khái niệm về thời gian, khái niệm về cuộc sống, khái niệm về ngày kết thúc sự sống trên cõi đời này, mơ hồ nhưng rất mạnh mẽ.

Những biểu hiện của ngoại cảnh đó không thể không ảnh hưởng đến tôi, đặc biệt là tiếng sáo. Vì tôi đã từng thổi sáo rất hay và được nhiều người thích nên họ thổi sáo theo tôi ngày đêm. Tiếng sáo gọi bạn tình “Tiếng sáo mời bạn ra” là khúc ca hạnh phúc và là biểu tượng của tình yêu giữa những người yêu nhau. Nó xuyên qua hàng rào băng giá bên ngoài, và “hi vọng” vào sâu thẳm tâm hồn tôi, đánh thức sức sống vẫn hiện hữu đâu đó trong trái tim cô gái Tây Bắc này.

Tôi cảm thấy “khao khát được phục hồi” và ngay lập tức nghĩ lại toàn bộ quãng đời thanh thiếu niên tuyệt vời của mình. Ai chẳng thích tiếng sáo, nhưng tôi là một cô gái thổi sáo giỏi. Hơn thế nữa, tiếng sáo réo rắt gợi nỗi nhớ thương, “gọi người thương”, đánh thức khát vọng tình yêu, hạnh phúc sâu thẳm của nàng.

Vì vậy, tiếng sáo là sức sống bền bỉ và vĩnh cửu nhất của tuổi trẻ, ta nhớ rõ “ta còn non”, rằng “xuân đi bao nhiêu lấy chồng”. Tai tôi bị “bỏ ngoài tai”. Tôi “ngồi lặng trong tiếng hát của người thổi”. Trong không khí của đêm xuân yêu thương, trong niềm say mê của bữa tiệc giao thừa “Em cũng uống”. “Tôi lén nhặt chai rượu đó và uống từng bát một. Sau đó, tôi say và mặt tôi tê tái”.

Tôi “phấn khích trở lại, và lòng tôi bỗng vui như trước đây trong đêm giao thừa”. Tôi cảm thấy như mình “còn trẻ. Tôi còn trẻ. Tôi muốn chơi. Tôi biết hơn bao giờ hết những điều vô nghĩa của cuộc sống thực:” Nếu tôi có móng tay ngay bây giờ, tôi sẽ ăn chúng ngay lập tức và dừng lại sẽ suy nghĩ về nó. “

“Trong đầu tôi là tiếng sáo”. Tiếng sáo như thúc giục tôi “khăn gói”, “vươn tay túm lấy chiếc váy hoa vắt trong vách” mà “chui ra”. Sự biến động mạnh mẽ bên trong dẫn đến hành động thực tế và hành động đó dẫn đến một sự theo dõi áp đảo.

Rõ ràng, khát vọng sống, khát vọng về niềm vui vẫn còn đâu đó trong sâu thẳm tâm hồn nhân vật tôi. Nó giống như một cục than vẫn còn cháy âm ỉ dưới lớp tro nguội, và chỉ cần một cơn gió là có thể bốc cháy. Ngoại cảnh ảnh hưởng không nhỏ, nhưng sức mạnh tiềm ẩn khó lường của con người mới là mấu chốt quyết định sức sống của tôi và mọi người.

Đây có thể coi là một dạng đột biến tâm lý, nhưng nó là kết quả logic của cả quá trình tương tác giữa tình huống và nhân vật. Sau đó, sự “đột phá” của tôi bị dập tắt. Một đoạn lịch sử tắt đèn, trói cô vào sào, nhưng cảm giác về quyền sống, khát vọng hạnh phúc lại ùa về. Tôi có thể khóc một lần nữa, tôi muốn tự sát. Và trong những ngày tàn khốc này, nước mắt sẽ đọng mãi trong tim ta như những vết thương bỏng rát, đến nỗi khi nhìn thấy những giọt nước mắt “lấp lánh” trên đôi má phờ phạc của hoàng đế, điều đó đã trở thành hiện thực. Thông cảm cho những người cùng khổ.

Lúc đầu, tôi hoàn toàn thờ ơ trước cảnh quan phủ bị trói, vì cảnh bắt người bị trói trong nhà thống đốc hàng ngày đã quá quen thuộc. Nhưng rồi khi nhìn thấy những giọt nước mắt chảy dài trên gò má sạm đen của cô ấy, tôi mới đồng cảm, thương mình và thương người khác. Yêu bản thân, yêu người khác, tôi càng thấy rõ tội lỗi của hai cha con. Bất chấp nỗi sợ hãi trong lòng, tôi đã cứu anh ta và cùng anh ta trốn thoát.

Toàn bộ ý thức phản kháng của tôi được thể hiện qua một câu hỏi rõ ràng: “Tại sao người kia phải chết?”. Ngay lập tức tôi quyết định: cắt dây và thả anh ta ra. Tất nhiên, tôi cũng bỏ chạy và giải thoát cho chính mình. Hai kẻ đào tẩu nương tựa vào nhau, hiểu nhau, nương tựa vào nhau và cùng nhau tạo dựng hạnh phúc. Đây là một hệ quả của những gì đã xảy ra với tôi. Từ đêm tình xuân ở Hong Kong đến đêm cứu của cải là hành trình tìm lại chính mình, thoát khỏi sức mạnh bạo tàn và “gông cùm” của chế độ thần quyền lạc hậu. Đó cũng là lời khẳng định về ý nghĩa cuộc sống và khát vọng tự do tha thiết của nhân dân lao động Tây Bắc.

Tuy nhiên, pháo đài phía tây đã lù lù, hai cha con trở về pháo đài thực sự tuyệt vọng. Trước họ, chỉ có một lựa chọn cuối cùng: trở về làm nô lệ hoặc chiến đấu với kẻ thù. Tất nhiên, họ thà chết chứ không muốn sống như vậy. Nhưng để chống lại kẻ thù, bởi ai? Cuộc cách mạng ập đến với họ ngay lúc đó. Tôi đi theo cách mạng với một ông phủ và đương nhiên sẽ trung thành với cách mạng.

Bằng sự hiểu biết về cuộc sống và khả năng phân tích các vấn đề cấp bách, đặc biệt là với ngòi bút tâm lý tinh tế, cô ấy đã tái hiện một cách chân thực và sống động hành trình từ đau khổ đến tăm tối của tôi. chế độ. Tác phẩm giúp người đọc có những hiểu biết đúng đắn về con đường cách mạng dân tộc dân chủ của nước ta. Ngoài ra, màu sắc địa phương rất đậm nét với khung cảnh, phong tục, sinh hoạt của gia đình nhà mèo, cũng như bản sắc tâm hồn độc đáo của các nhân vật cũng làm tăng giá trị hiện thực của truyện. Cùng một số phận, cùng một hoàn cảnh, diễn biến tâm lý của tôi rất khác nhau. Một chính phủ mạnh mẽ, trực tiếp, quyết đoán. Tôi có vẻ trưởng thành hơn nhưng yếu đuối hơn.

Bất kỳ tác phẩm văn học nào cũng chứa đựng thái độ sống của nhà văn, trước hết là đối với con người. Ngay cả giá trị thực sự của chế độ “một vợ một chồng” cũng bộc lộ tính cách và sở thích của Du Hoài. Trong khi cô ấy miêu tả nỗi đau khổ của hai nô lệ với ý thức cáo trạng xã hội cũ, Du Hoài gợi lên sự phẫn nộ, đau đớn và cảm thông của chúng tôi khi cô ấy mô tả nghi lễ ăn uống. Thề rằng giữa châu Á và châu Á là số phận của quần chúng và cách mạng. , ông đã mang đến cho những người bị áp bức niềm tin về một tương lai tươi sáng.

XEM THÊM:  Thuyết minh về Nguyễn Du và tác phẩm Truyện Kiều. | baivan.net

Thực sự, trong những tác phẩm như “Vợ chồng son”, rất khó để phân biệt đâu là giá trị thực tiễn, đâu là giá trị nhân đạo. Thực tế và bản chất con người thường bị nhầm lẫn. Không thể không nói đến tính chân thực, chính xác, logic trong miêu tả tâm lý, nhưng hiển nhiên, bạn phải biết trân trọng và nâng niu con người thật tốt thì mới có thể đánh giá tâm hồn con người một cách tế nhị nhất có thể. vì thế. Thật khó để quên hình ảnh cô quỳ gối khóc nức nở trước mặt cha mình. Con trai chưa kịp nói thì ông bố đã biết: “Con quỳ xuống cho mẹ chết à? Mẹ không thể đâu con”.

Tôi ném một nắm lá xuống đất và quay trở lại địa ngục trần gian. Vâng, cô gái đó có một nhân cách đáng nể. Cô thà chết để khỏi kiếp tủi nhục nhưng phải chấp nhận kiếp tủi nhục thay vì bất hiếu với cha. Khi còn nhỏ, tôi đã biết xin bố: “Bây giờ con đã lớn, con sẽ làm vợ của bố để trả nợ. Bố đừng bán con cho nhà giàu.” Bố đã là một người đàn ông. người đã biết yêu tự do và khẳng định quyền sống.

Dù bị hoàn cảnh vùi dập, trong đống tro tàn của trái tim cô vẫn còn đó những ngọn lửa than hồng của khát vọng sống, khát khao được yêu. Nếu nhà văn chỉ bám vào hiện thực khách quan lạnh lùng thì làm sao có thể mong đợi và nắm bắt được khoảnh khắc sống lại đột ngột và dữ dội của cô gái? Anh vẫn tin rằng dù môi trường có khắc nghiệt đến đâu cũng không thể tiêu diệt hoàn toàn loài người. Tôi đã được hồi sinh bởi tuổi trẻ của mình, tôi đã được hồi sinh bởi sự tra tấn về thân phận của mình. Chính khát khao sống sót mãnh liệt không thể chết của tôi đã khiến tôi đồng cảm với hoàn cảnh của a-ha và quyết định phóng sinh cho a-ha để giúp tôi thoát khỏi địa ngục và bắt đầu lại cuộc sống của mình. Hãy sống như một con người.

“Vợ Chồng Giàu” khắc họa chân thực số phận nô lệ bi thảm của người dân lao động nghèo Tây Bắc dưới ách thống trị của các thế lực phong kiến ​​ở miền sơn cước, vạch trần bản chất tàn bạo của giai cấp phong kiến, nơi phong kiến ​​thống trị miền sơn cước. Truyện tái hiện một cách sinh động vẻ đẹp của cảnh sắc thiên nhiên và phong tục tập quán của người dân vùng núi Tây Bắc.

<3 Việc anh đảm nhận hai nhân vật là một quan điểm nhân đạo tích cực. Anh ấy đồng cảm với nỗi đau của tôi và của cô ấy, mặt khác, anh ấy đánh giá cao ý thức nhân phẩm, khát vọng giải thoát và niềm tin vào khả năng làm chủ bản thân khi đối mặt với cuộc sống của hai con người đau khổ này. Có lẽ, chính cái nhìn như vậy đã tạo nên giá trị nhân văn của “cặp đôi chính phủ”. Cảnh ngộ của hai nhân vật tôi và một phủ phu ít nhiều gợi cho ta liên tưởng đến chi phèo, chị gà, chú aq và dì tuồng lam… Đây đều là những hình tượng nghệ thuật cô đọng từ cuộc sống khốn khó của xã hội cũ.

Qua tác phẩm, tác giả thể hiện tình yêu thương, niềm cảm thông sâu sắc trước tình cảnh éo le của người lao động nghèo miền núi, đồng thời phê phán gay gắt những thế lực (cường quyền, thần quyền) chà đạp lên nhân dân. ). Câu chuyện này khẳng định niềm tin của con người vào vẻ đẹp tâm hồn, sức sống mãnh liệt và khát vọng hạnh phúc mãnh liệt. Dù môi trường có tồi tệ đến đâu, con người vẫn không bao giờ đánh mất khát vọng được sống tự do và hạnh phúc. Thông qua cuộc đời và số phận của tôi và Afu, tác giả đã đặc biệt cho người dân miền núi Tây Bắc thấy những số phận chung bi thảm, con đường thoát khỏi sự bất công, con đường làm chủ số phận.

Phân tích giá trị nhân đạo vợ chồng A Phủ

8. Giá trị nhân đạo của các cặp vợ chồng – Mẫu 6

Trước sự áp bức, bóc lột của chế độ thực dân phong kiến, chế độ một vợ một chồng thể hiện sự bất mãn của các tầng lớp nhân dân trong xã hội bấy giờ. Tác giả đã miêu tả chi tiết đời sống, tình cảm, suy nghĩ và khát vọng tự do của người dân miền núi Tây Bắc, đồng thời thể hiện tấm lòng nhân đạo cao cả của tác giả đối với đồng bào.

Tác giả khắc họa những nhân vật có cuộc đời vô cùng bất hạnh. Đôi khi độc giả sẽ nghĩ rằng con người đã trở nên cam chịu và nhẫn tâm do bị áp bức quá mức bởi những kẻ độc đoán, và họ sẽ tiếp tục sống cuộc sống tăm tối và đau khổ. Nhưng cuối cùng, nhân vật đó đã đứng lên và đấu tranh một lần nữa để tìm lại sự sống cho mình. Tôi là một nhân vật như vậy, tôi là một người xinh đẹp, cần cù nhưng nghèo khó, bạn có thể nói là “khổ”. Cha mẹ nghèo, lấy nhau, không có tiền vay nhà đốc phủ. Nợ nần chưa trả thì mẹ mất. Ông trời quá yếu, nợ nần chồng chất, quan tỉnh bắt tôi làm con dâu để “quỵt nợ”. Cấp trên muốn gì, người dưới làm sao chạy thoát được! Trộm vía pà tra, lợi dụng phong tục của dân mèo, để tao giật mày. Vì vậy, không có hôn nhân, không có tình yêu, và nó là hợp lý.

Từ lúc bị bắt về làm vợ, cuộc đời tôi coi như chấm dứt. Ai dám bênh vực tôi! Những nét vẽ hiện thực hay ho của Hoài đã vạch trần bản chất bóc lột giai cấp của thuần phong mỹ tục. Cô là một cô gái, được gọi là con dâu, nhưng thực chất là một nô lệ, một nô lệ bị bóc lột và hành hạ hết thời. Tôi ở nhà chồng như ở giữa địa ngục. Không có tình yêu, không có vợ chồng để chia sẻ, chỉ có những người chủ độc ác, thô bạo và những nô lệ tăm tối thầm lặng. Dần dần, tôi cũng quên mất mình là con người. Suốt ngày “Em đi lang thang như con rùa bị nhốt trong góc”, lúc nào cũng cúi gằm mặt, thế giới của em thu gọn vào một khung cửa sổ “Vầng trăng trắng mờ ảo, chẳng biết là sương hay là nắng”. Kết quả của hoàn cảnh sống cay đắng: “Ở lâu trong cái khổ tôi đã quen rồi”, bà đã chịu đựng, cam chịu đến mức bại liệt: “Đã là trâu thì phải đổi ngựa, làm ngựa thì phải đổi ngựa. của những gia đình khác., ngựa chỉ biết ăn cỏ, biết làm chi “Ai ngờ cô gái trẻ trung, xinh xắn thổi sáo mòn mỏi chờ người yêu từng hái lá tránh nhục lại trở thành lạnh lùng và mê đắm lúc này. Thật vậy, hoàn cảnh quyết định tính cách. Tác giả tuân thủ nghiêm ngặt các nguyên tắc biện chứng của chủ nghĩa hiện thực. Sự yếu đuối của những người nô lệ, sự đánh đập dã man của những kẻ bóc lột, ắt hẳn dẫn đến sự khốn cùng đó. Sự sỉ nhục của Catwoman này thực sự có thể so sánh với sự sỉ nhục của Chi Peeo trong “Mất nhân tính”. (Trên thực tế, Zhibao đôi khi khoe khoang hoặc thậm chí đe dọa người khác). Nếu coi giá trị hiện thực của một tác phẩm là sự phản ánh chân thực cuộc sống thì Vợ chồng A Phủ chính là bản cáo trạng hùng hồn về nỗi khổ của những người phụ nữ miền núi vừa phải gánh trên vai gánh nặng quyền lực. quyền thiêng liêng. Nỗi sợ hãi về một “hồn ma thống đốc” nhận ra khuôn mặt của nàng từ lúc bị bắt vì tội “hiến tế ma” là nỗi kinh hoàng ám ảnh tôi (dù nàng đã trốn khỏi hoàng thượng). Xem này thôi cũng đủ thấy cây thước trong nghệ thuật “dân gian” cao như thế nào để có thể cai trị một cách dễ dàng.

Bằng những nét vẽ sắc sảo của mình, tác giả đã tái hiện hiện thực của một xã hội vô nhân đạo, nơi thân phận của những người nghèo khổ mong manh và bất ổn! Tôi choáng váng khi mụ phù thủy ngồi và lơ lửng lặng lẽ trong một đêm đông lạnh giá khi chồng bà ta đi chơi về khuya và hất tôi xuống đất. Có cả một hình ảnh đau lòng: một cô gái bị trói vào cột trong phòng tối chỉ vì muốn đi trẩy hội mùa xuân để làm bạn. Sự bất lực của tôi trào ra những giọt nước mắt cay đắng không thể nào lau đi.

Xuất hiện bên cạnh cuộc đời khốn khó của tôi là một phú ông. Cuộc sống nô lệ của một phu nhân thực ra là một sự lặp lại ít nhiều khác nhau về cuộc đời của chính tôi. Lí do thống lí bắt anh đi làm công không phải lí do trai làng thường đánh nhau. Nhưng vấn đề là anh ta muốn chính phủ trở thành nô lệ, một công cụ để anh ta kiếm tiền. Xã hội lúc bấy giờ chưa có công lý, quyền lực nằm trong tay bọn nhà giàu chuyên chế, thích đúng, thích sai. Đây là lý do tại sao cảnh phòng xử án điên rồ nhất mà chúng tôi từng thấy ở nhà thống đốc. Kết quả là người con trai tự do khỏe mạnh đã phải trả món nợ của gia đình viên chức cho công lý.

Giá trị thực là tác giả biết cách đi vào thực tế và khám phá ra con đường tất yếu mà nhân vật của mình đi. Đó là cái tâm lớn của nhà văn, mở ra một lối thoát cho nhân vật của mình. Sự áp bức quá nặng nề, và sự đau khổ tích tụ bởi kẻ thống trị chắc chắn sẽ khiến người nghèo kháng cự, và khi ánh sáng hướng dẫn họ, họ sẽ chiến thắng (tôi luôn có một điều này). Thật may mắn khi viết được “vợ chồng sau Cách mạng tháng Tám một phủ). Tất nhiên, tác giả phải có cách riêng để diễn đạt chân thực giản dị này. Dùng miêu tả tâm lí làm điểm tựa vững chắc, tôi nhận thấy sự phát triển hợp lí của tính cách này. tính hiện thực độc đáo của tác phẩm, và đó là nơi thuyết phục nhất. hoai chỉ ra tính hợp lý của quá trình tha hóa nhân cách của nàng tiên cá trong những ngày đầu. Tôi đã làm việc rất nhiều và chịu đựng nhiều đến mức tôi phải “quen với nó “mãi mãi. Tôi đã từng không được phép tự tử, vì tôi sợ dính líu đến bố tôi; giờ bố tôi đã chết, nhưng tôi không muốn tự sát nữa. Tôi như một cái máy, không Ý thức, không có dục vọng. Cô ấy có thể tỉnh lại được không? Người viết trả lời: Có. đơn giản Đó là tiếng sáo tôi tình cờ gặp trong một ngày xuân đầy màu sắc Mọi thứ bỗng chốc thay đổi Khi sống lại, tôi cảm thấy “khao khát bồi hồi” và ngay lập tức nhớ lại cả quãng đời thiếu niên hay ho. Có gì lạ đâu ai mà không thích Tiếng sáo mà em là một cô gái chơi giỏi Chưa kể, tiếng sáo rung rinh khiến em liên tưởng đến tình yêu, và “Gọi anh yêu em” đã đánh thức khát vọng tình yêu và hạnh phúc sâu thẳm của cô ấy. tiếng sáo là sức sống bền bỉ và vĩnh hằng nhất của tuổi trẻ, em nhớ rõ “Em còn trẻ lắm”, rằng “Bao đời lấy chồng vẫn đi xuân về” Tai em đã “lơ ngơ” Tiếng sáo, bừng tỉnh khỏi chiều sâu của tâm hồn, thể hiện trong một trào lưu tiểu thuyết: “Tôi lén lấy bầu rượu ấy, bỏ từng bát A đã say. Sau đó tôi say và tôi ngồi đó, mặt tái tê “. Có cần đốt lửa hay dập men không? Tất cả những gì tôi biết là cô gái quyết định thay quần áo và đi ra ngoài, điều mà cô ấy không nhớ trong nhiều năm. Có thể coi đây là một loại đột biến tâm lý, nhưng kết quả lôgic của cả quá trình tương tác giữa hoàn cảnh và nhân vật. “Đột phá” của tôi lập tức bị dập tắt (một đoạn lịch sử tắt đèn trói cô lại to the post); Nỗi khát khao đã trở lại. Em lại được khóc, em muốn tự vẫn. Và trong những ngày tàn khốc này, những giọt nước mắt sẽ đọng lại trong tim như những vết thương bỏng rát, để rồi khi nhìn thấy đôi má phờ phạc của hoàng đế chạy “Tinh “Nước mắt, nó đã trở thành hiện thực. Cảm thông sâu sắc cho những người đau khổ. Toàn bộ ý thức phản kháng của tôi được bộc lộ qua một câu hỏi rõ ràng:” Tại sao người kia phải chết? “Tôi lập tức quyết định: cắt dây và thả anh ta ra. Tất nhiên, tôi cũng trốn thoát và tự giải thoát cho mình. Hai kẻ đào tẩu nương tựa vào nhau, hiểu nhau, nương tựa vào nhau, cùng nhau tạo dựng hạnh phúc. Tuy nhiên, khi tây chinh lù lù, khi cha con trở về Khi vào đồn đã thực sự bị dồn vào đường cùng, trước mắt họ chỉ còn một sự lựa chọn cuối cùng là trở về làm nô lệ hoặc đánh giặc. Chắc chắn họ thà chết chứ không chịu sống chung. Nhưng Để đánh kẻ thù, bởi ai? Cách mạng đã tấn công họ vào đúng thời điểm đó. Một chính phủ và tôi đã đi theo cách mạng và coi sự trung thành với cách mạng là điều cần thiết!

Bằng cách tạo hình thành công hai nhân vật chính trong truyện, Dư Hoài đã tái hiện một cách chân thực và sinh động hành trình của nhân dân lao động và chế độ từ đau khổ, tăm tối đến với ánh sáng cách mạng. Tác phẩm giúp người đọc có những hiểu biết đúng đắn về con đường cách mạng dân tộc dân chủ của nước ta. Ngoài ra, màu sắc địa phương rất đậm nét với khung cảnh, phong tục, sinh hoạt của gia đình nhà mèo, cũng như bản sắc tâm hồn độc đáo của các nhân vật cũng làm tăng giá trị hiện thực của truyện. Cùng một số phận, cùng một hoàn cảnh, diễn biến tâm lý của tôi rất khác nhau. Một chính phủ mạnh mẽ, trực tiếp, quyết đoán. Tôi có vẻ trưởng thành hơn nhưng yếu đuối hơn.

Cuộc đời đầy sóng gió và những đau khổ tưởng như mãi mãi chìm trong bóng tối, các nhân vật bừng tỉnh, đột ngột và kiên quyết thức dậy. Đây là thành công lớn nhất của tác phẩm, đồng thời cũng là giá trị lớn lao của tác phẩm. Tác giả đồng cảm với nỗi đau của tôi và của cô ấy, tôn trọng ý thức về nhân phẩm, khao khát được giải thoát và tin tưởng vào khả năng kiểm soát bản thân trước sự hiện diện của hai con người đau khổ này.

9. Giá trị thực của một phu cho các cặp đôi

to hoai là một nhà văn có xu hướng phản ánh sự thật của cuộc sống hàng ngày trong những trang viết giản dị, tinh tế và giàu chất thơ. Ông có vốn hiểu biết phong phú, sâu sắc, đặc biệt là những phong tục tập quán độc đáo của nhiều vùng đất khác nhau, cùng sự gần gũi, gắn bó với cuộc sống và con người trên núi khiến đề tài về núi trở thành một tác phẩm quan trọng và có giá trị đối với nghề. Ông còn được biết đến là nhà văn thiếu nhi với những tác phẩm có giọng văn tự nhiên, dễ hiểu, giống như một cuốn nhật ký phiêu lưu. “Vợ chồng A Phủ” có khả năng tạo hình nhân vật điển hình và lối viết chân thực, là tác phẩm có giá trị hiện thực sâu sắc, phê phán, lên án sự bất công trong xã hội, vùi dập con người tận cùng nỗi đau.

Giá trị hiện thực là những gì diễn ra trong cuộc sống, được tác giả nhìn thấy và đưa vào tác phẩm một cách tinh tế, tạo nên sự khác biệt phản ánh ý nghĩa hiện thực của một thời kỳ và một chế độ từ nhiều góc độ. Đây là yếu tố trung tâm của một tác phẩm văn học, đặc biệt là văn học hiện thực, một bức tranh đời sống được phác họa cẩn thận để làm nổi bật những đặc điểm tiêu biểu của một thời kỳ, một giai cấp. Giá trị hiện thực của các tác phẩm văn học hầu hết đều mang khát vọng chung của quần chúng đương thời, đó là sự than thở về những thói hư tật xấu và nỗi thổn thức của những người thấp kém, không có quyền lên tiếng trong xã hội bấy giờ.

Một truyện ngắn do vợ chồng Du Hoài viết riêng đã đi sâu vào cuộc sống của người dân Tây Bắc, thấm nhuần những tâm tư, tình cảm từ trái tim chất phác của người dân nơi đây. Từ đó, anh thấu hiểu nỗi đau đớn, tủi nhục ngày đêm hành hạ. Tác giả Dư Hoài sử dụng bút vẽ và kiến ​​thức của mình để xây dựng cốt truyện với các nhân vật như một bức tranh thực, kể về cuộc sống bi thảm của những người dân lao động vất vả nơi đây, đồng thời vạch trần bộ mặt độc ác của kẻ thống trị. Nhân vật truyện ngắn Định mệnh, một cô gái xinh đẹp, hiền lành, chăm chỉ, hiếu thảo, hiếu thảo với cha mẹ, nhưng lại bị ép làm “con dâu nợ chồng” của ông tỉnh trưởng vì nợ nần cha mẹ. cha mẹ. một lần nữa. Ở đó cô làm việc ngày đêm, vắt kiệt sức lực và sự phản kháng tưởng như không có lối thoát, để rồi cô gặp một chính phủ, một nạn nhân của một thống đốc. Chứng kiến ​​những số phận bi đát như mình, tôi cảm thấy được tiếp thêm sức mạnh để đứng lên chạy trốn cùng chính quyền để đến một nơi khác mà họ có thể sống như những con người thật sự.

Giá trị hiện thực của truyện ngắn được miêu tả thông qua cuộc sống bi thảm của những người lao động miền núi, thường là dưới dạng nhân vật tôi và một người phu. Khi nói đến nhân vật của mình, tôi chỉ giới thiệu tên mà không nói đến tuổi, chỉ là “người từ xa đến, có việc phải đến phủ Thống sứ, và thường thấy một cô gái đang quay vải lanh ngồi bên một tảng đá trước cửa. , cạnh cỗ xe Dù đang quay sợi, băm cỏ ngựa, dệt vải, chặt củi, gánh nước, nàng đều cúi đầu, vẻ mặt buồn bã Người ta nói: Gia tộc Bacha làm quan đầu tỉnh, ăn thịt người nhiều, Xibao bán muối, giàu lắm nhà giàu lắm ruộng nhiều bạc, thuốc phiện nhiều nhất làng thì con gái bà chẳng bao giờ phải thấy đau, biết đau, mà xót xa. Nhưng rồi nó đã trở nên rõ ràng rằng cô ấy không phải là con gái của thống đốc: cô ấy là vợ của một sử gia, con trai của thống đốc. ”Vẻ mặt buồn bã của tôi như một lời tố cáo chân thực nhất về tội ác của hai cha con. Điều này không chỉ gợi lên sự xót xa của tác giả đối với nhân vật, mà còn là sự tức giận và căm ghét của tác giả đối với những kẻ phản diện chỉ biết lợi dụng sức lao động của người khác để kiếm tiền.

Cuộc đời ở Phủ Thống sứ là tiêu biểu, tổng kết tất cả những khó khăn, gian khổ mà nhân dân lao động miền Bắc phải gánh chịu trước Cách mạng Tháng Tám. Tác giả mượn nhân vật tôi để tô đậm hiện thực cay đắng, tủi nhục của những con người hiền lành phải chịu đựng. Khi bị bắt làm con dâu để trả nợ, bà từ một cô gái xinh đẹp trở thành “con rùa nuôi trong góc bể”, lúc nào cũng cúi gằm mặt, “sầu não”, lầm bầm một mình không nói nên lời. Một công cụ lao động để làm giàu “Có mùa trong năm, tháng nào cũng vậy, chị phải làm đi làm lại: lên núi hái thuốc phiện sau lễ hội mùa xuân; giữa năm rửa đay; đi trái vụ “Yeah. “Bẻ ngô, còn đi nhặt củi. Bắp rang, lúc nào cũng quấn chặt sợi đay trên tay. Con nhà người ta bận đi làm thâu đêm.” nhà Cảnh bị sử quan bắt trói, thực ra ta có thể thấy em là một cô gái trẻ đẹp, tràn đầy sức sống, đi chơi đêm xuân với tình yêu hiển nhiên, tia hy vọng đó cũng là. do bị chồng trói vào cột mây Và dập tắt một cách tàn nhẫn. “Tôi không nói. Lịch sử không hỏi thêm. Anh ta bước đến, túm lấy thắt lưng trói tay tôi. Anh ta lấy thúng đay trói tôi vào cột nhà, tóc tôi rụng hết cả ra.” Tôi buộc tóc đuôi ngựa không cúi đầu, không nghiêng đầu được nữa, khi xong việc, anh buộc thắt lưng xanh vào áo, sau đó vẫy tay tắt đèn rồi đi ra ngoài. đóng cửa vào phòng Đôi khi toàn thân bị trói bằng dây thừng, rất đau đớn ”. Tôi không trực tiếp lên án xã hội cũ kỹ, lạc hậu, vô nhân đạo và coi con người như rác, nhưng qua những hình ảnh của mình, mọi đường nét của hiện thực được vẽ lên một cách chân thực và rõ nét. Cuộc sống lao động khổ cực, hiện thực mệt mỏi, hiện thực xấu xa đang tồn tại ngày này qua ngày khác đều được tác giả khai thác và phơi bày ra ánh sáng.

Khi tạo ra hình ảnh một người đàn ông giàu có, tôi muốn phản ánh hiện thực cuộc sống của những người lao động xuất thân thấp kém, nhưng rất chăm chỉ. Một chính phủ mồ côi cha mẹ từ nhỏ và phải đi làm thuê từng nhà, hết mùa này đến mùa khác. Khi mất bò, người ta trói vào cột đợi người đến mang hổ về mới tha. Anh ta bị trói và đứng trong nhiều ngày mà không có thức ăn thức uống, bị lạnh và kiệt sức, như thể anh ta đã chết. Từ một thanh niên khỏe mạnh, lạc quan, biết quan tâm đến người khác, một phú ông biến thành một anh trâu cày không công. Đã phải sống trong cái xã hội thối nát ấy, con người không còn quyền làm người, mọi thứ đều phụ thuộc vào những kẻ có quyền, có tiền. Trước Cách mạng Tháng Tám, số phận của nhân dân lao động vùng Tây Bắc là những chuỗi ngày đau thương, mệt nhọc.

Vai tôi và một quan phủ là hiện thân của cuộc sống nô lệ dưới chế độ phong kiến, được nhà văn Dư Hoài xây dựng bằng những chất liệu hiện thực gần gũi và trực tiếp nhất. Thông qua hai nhân vật, tác giả gián tiếp khắc họa cuộc đời và số phận của nhân dân lao động trước cách mạng, là tiếng nói lên án những kẻ lợi dụng quyền lực để áp bức nhân dân, đứng về lập trường của nhân dân, bảo vệ nhân dân lao động, lên án tội ác. kẻ thù và thủ phạm. Dư Hoài cũng bày tỏ sự trân trọng và trân trọng đối với nhân vật của mình hay con người miền núi phía Bắc qua các tác phẩm của mình, cố gắng chạm đến trái tim người đọc khi chứng kiến ​​những khó khăn, vất vả mà người dân phải đối mặt. Nhân vật phải trải qua.

10. Trình bày giá trị hiện thực và nhân văn của tác phẩm “Vợ chồng A Phủ”?

Một. Giá trị thực tế:

– Tác phẩm lên án chế độ phong kiến, nơi địa chủ bóc lột người dân dưới hình thức cho vay nặng lãi, bắt người lao động nghèo làm nô lệ; lên án sự chà đạp tình yêu, hạnh phúc và nhân phẩm, khiến con người dính vào những mê tín dị đoan khiến họ bất lực và đã từ chức.

– Không chỉ dừng lại ở việc lên án áp bức, bóc lột mà ở mức độ sâu xa hơn, tôi còn nói lên một chân lý tái hiện: những người bị áp bức kiên nhẫn chịu đựng trong một khoảng thời gian nhất định. Dường như bị tê liệt tinh thần phản kháng, mặt khác, ở một thời điểm nào đó, khi ý thức về quyền sống, sinh lực tiềm ẩn cũng mạnh mẽ và thần kỳ.

– Tác phẩm còn miêu tả cô đọng và sinh động quá trình lớn lên, khát vọng tự do, hạnh phúc và con đường đi đến giải phóng của người dân miền núi. Tác giả tái hiện chân thực những bức tranh về thiên nhiên và phong tục; hình ảnh giàu ngôn ngữ …

b. Giá trị Nhân đạo:

– Cùng với lời cáo buộc của mình là niềm thương cảm, thương cảm vô hạn đối với những người lao động miền núi, nhất là những người phụ nữ, những mảnh đời bi đát đang chết dần, chết mòn trong đau thương. đau đớn. Nhà văn chỉ thẳng vào sự u ám, tăm tối mà chỉ vào sự sống và ánh sáng của tâm hồn con người, ca ngợi vẻ đẹp và sức mạnh tinh thần của họ. Hiện thực, dù đen tối, không thể phá hủy sự sống tiềm tàng.

– Ngòi bút này thấm đẫm tinh thần nhân văn, thể hiện niềm tin kính, khát vọng sống trong sạch, lương thiện, giàu đẹp của con người lưu đày, tủi nhục và khát vọng. Tìm thấy ánh sáng của cuộc đời mới; tôi thấy sự thay đổi sâu sắc trong con người và chính phủ Mỹ, xuất phát từ lòng nhân ái, thương xót số phận mà hành động để tự cứu mình, cứu đồng bào, giải phóng mình khỏi kiếp nô lệ.

Vui lòng tham khảo phần Tài liệu – Tài liệu của hoatieu.vn để có thêm thông tin hữu ích.

Tham khảo: Truyện Kiều – Nguyễn Du với Tết Thanh minh| Giác Ngộ Online

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Giá trị nhân đạo trong tác phẩm vợ chồng a phủ. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.